Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 37

  Trang viên nhà họ Tạ thì Bạch Thuật đã lui tới không biết bao nhiêu lần, nhưng đây là lần đầu tiên Tạ Hòe Ngọc đặt chân đến nhà cậu.

Bạch Thuật nhìn quanh một lượt căn nhà mình đang ở...

Khung cửa sổ nhỏ hẹp khiến gian phòng dù là ban ngày cũng vô cùng tối tăm. Khí hậu phương Nam vốn ẩm ướt, nơi này lại tựa lưng vào núi nên góc tường đã có chỗ mọc rêu xanh loang lổ.

Điểm đáng mừng duy nhất là Bạch Thuật vừa mới mua một loạt đồ đạc mới, trông căn nhà mới ra dáng có người ở một chút.

Bằng không, nếu để Tạ Hòe Ngọc chứng kiến cảnh cậu đến một chiếc giường tử tế cũng không có thì thật sự quá mất mặt.

Bạch Thuật khẩn trương xoa xoa hai tay, mời Tạ Hòe Ngọc vào trong, ngập ngừng hỏi: "Ngươi... sao ngươi lại đến đây?"

Căn nhà quá nhỏ, Bạch Thuật chẳng có chỗ để ghế. Cậu bồn chồn đi quanh quẩn, lúng túng không biết nên mời Tạ Hòe Ngọc ngồi đâu.

Ở tộc Trùng, việc giống đực lần đầu tiên đến nhà mà chủ nhà đã mời ngồi lên giường là hành động cực kỳ thất lễ.

Nhưng cậu cũng không thể để Tạ Hòe Ngọc cứ đứng trơ trọi như vậy. Đang lúc cậu chân tay luống cuống, Tạ Hòe Ngọc đã rảo bước tới bên giường, dùng ống tay áo gạt nhẹ mặt chiếu rồi thản nhiên ngồi xuống.

Bạch Thuật: "..."

"Xin lỗi nhé, thấy trong phòng không có ghế nên ta tự tiện ngồi lên giường của ngươi vậy." Tạ Hòe Ngọc vừa nói vừa tháo mũ trùm đầu xuống.

Lời nói thì mang ý xin lỗi, nhưng biểu cảm trên gương mặt hắn lại ung dung tự tại, như thể đó là điều hiển nhiên.

Nhìn dáng vẻ hoàn toàn không câu nệ của hắn, sự căng thẳng trong lòng Bạch Thuật lập tức tan biến, thay vào đó là niềm vui sướng dâng trào — Tạ Hòe Ngọc đang ở nhà mình!

"Trong nhà không có trà, để ta đi rót cho ngươi chén nước nhé." Bạch Thuật nói.

Mỗi lần cậu đến chỗ Tạ Hòe Ngọc đều thấy hắn thưởng trà, vậy mà khi hắn tới đây, cậu lại chẳng đào đâu ra nổi một bộ chén trà cho ra hồn.

"Không cần đâu." Tạ Hòe Ngọc từ chối: "Ta không khát."

Hắn vốn là người có chút tính khí thói ở sạch. Bạch Thuật không có chén trà riêng, nghĩa là những chiếc bát trong nhà này đều là đồ dùng chung với nhà Bạch lão ba. Tạ Hòe Ngọc dù không chê bai gì Bạch Thuật, nhưng đối với gia đình kia thì hắn xin bái phục.

"Ngươi qua đây ngồi đi." Tạ Hòe Ngọc vẫy vẫy tay, chỉ vào khoảng trống bên cạnh mình.

Đến khi ngồi xuống bên cạnh hắn, đầu óc Bạch Thuật vẫn còn lâng lâng. Trong lòng cậu chỉ lặp đi lặp lại một ý nghĩ: Tạ Hòe Ngọc đang ngồi chung giường với mình!

Thấy Bạch Thuật ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, Tạ Hòe Ngọc mới có thời gian quan sát kỹ lưỡng bài trí trong phòng.

Hắn vốn biết hoàn cảnh của Bạch Thuật chẳng khấm khá gì, nhưng không ngờ lại túng quẫn đến mức này.

Ngay cả những hộ nông dân bình thường cũng chẳng ai chịu sống trong một gian phòng ẩm thấp mọc đầy rêu xanh thế này.

Hơn nữa, mái nhà này nhìn qua là biết mới được chắp vá lại, trên xà ngang loang lổ những vệt nước ố vàng, thậm chí còn mọc cả nấm mốc, chứng tỏ nơi này từng bị dột nát suốt một thời gian dài.

Hiện tại tuy có vài món đồ gỗ mới cứu vãn chút thể diện, nhưng số nội thất này cũng mới được mua cách đây không lâu, lại do chính xe ngựa của hắn chở về. Xem ra trước đó, Bạch Thuật đến một chiếc giường để ngủ cũng chẳng có.

Khó khăn đến thế mà cái tên ngốc này ngày nào cũng mang đồ tốt sang cho hắn. Lòng Tạ Hòe Ngọc chợt dâng lên một cảm giác xót xa xen lẫn ngọt ngào, hắn không kìm được mà quay sang nhìn kỹ Bạch Thuật.

Thấy Tạ Hòe Ngọc nhìn mình, Bạch Thuật khẽ mỉm cười, đôi mắt cong lên thành hình mảnh trăng non.

Tạ Hòe Ngọc thật sự quá đỗi tuấn tú! Ánh mắt rực rỡ, sâu thẳm ấy nhìn thẳng vào cậu khiến trái tim cậu không khỏi ngứa ngáy, rộn ràng.

Hàng mi của Tạ Hòe Ngọc khẽ khựng lại, đôi mắt đào hoa phản chiếu bóng hình của Bạch Thuật dường như lại dịu dàng, ấm áp thêm vài phần.

"Sáng nay nghe người ta nói ngươi tuyển nhân công rất có quy củ, ra dáng ra hình lắm, nên ta mới ghé qua xem thử." Hắn ôn tồn lên tiếng: "Vừa rồi thấy ngươi bận rộn không tiện quấy rầy, ta chỉ đứng từ xa trong xe ngựa quan sát một lát. Dân làng vốn là những kẻ không dễ quản thúc, vậy mà ngươi vừa biết chia tổ lại vừa biết lập phần thưởng, hai đường cùng tiến, ước thúc họ rất vào nếp. Nếu ngươi là thân nam nhi, e rằng đã là một nhân tài điều binh khiển tướng rồi."

Nghe Tạ Hòe Ngọc khen ngợi, Bạch Thuật thầm vui mừng trong lòng, lại âm thầm nghĩ: Bản thân cậu vốn dĩ làm việc điều binh khiển tướng, bây giờ chuyển sang làm ăn buôn bán mới gọi là đá chéo sân.

Nhưng Tạ Hòe Ngọc đã đến từ lúc nào, và buổi sáng đã chứng kiến được bao nhiêu rồi?

Bạch Thuật chợt nhớ tới chuyện của Vương Mộc Đầu. Khóe mắt cậu giật giật hai cái, trên trán lập tức rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.

Nếu Tạ Hòe Ngọc đến sớm như vậy, chẳng lẽ chuyện gã Vương Mộc Đầu kia cũng bị hắn nhìn thấy hết rồi sao?

Cậu âm thầm để ý nét mặt của Tạ Hòe Ngọc, với tâm lý "thú nhận thì được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị", cậu nghiến răng nói: "Tạ Hòe Ngọc... có một chuyện này ta muốn nói với ngươi."

"Chuyện gì?" Tạ Hòe Ngọc hỏi.

"Thì... vừa rồi Vương Mộc Đầu có đến đây. Con gã bị bệnh, trong nhà lại hết gạo, trông thực sự rất đáng thương. Ta liền sắp xếp cho gã một công việc..." Giọng Bạch Thuật cứ nhỏ dần rồi tắt hẳn, cậu cúi đầu, thấp thỏm quan sát phản ứng của đối phương: "Ngươi... ngươi không tức giận chứ?"

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền nhướng mày: "Ngươi đã đoán trước là ta sẽ giận, vậy mà cuối cùng vẫn quyết định làm sao?"

Thái độ của hắn lúc này đã thay đổi, mang theo vài phần lạnh lùng, xa cách.

Tim Bạch Thuật đập thình thịch, đôi mắt to tròn long lanh như chứa cả làn nước suối, nhìn chằm chằm vào Tạ Hòe Ngọc đầy vẻ cầu khẩn.

Bị ánh mắt ấy nhìn vào, Tạ Hòe Ngọc lập tức mềm lòng, song lại có chút bất đắc dĩ.

Thực ra khi đứng ở đằng xa ban nãy, hắn đã nhìn thấy toàn bộ sự việc liên quan đến Vương Mộc Đầu.

Tạ Hòe Ngọc hoàn toàn không vì chuyện đó mà nổi giận. Hắn là người hiểu rõ tâm tính lương thiện của Bạch Thuật nhất, bản thân hắn cũng sẵn sàng thành toàn cho tính cách ấy của cậu, chứ chẳng ích kỷ đến mức đi so đo một chuyện nhỏ nhặt như vậy.

Thế nhưng thái độ dò xét vừa rồi của Bạch Thuật lại khiến hắn có chút không vui. Chẳng lẽ trong mắt cậu, hắn lại là kẻ hẹp hòi, không thấu tình đạt lý đến mức không dung nổi một gã góa phụ nghèo khổ hay sao?

Hắn vốn định nghiêm mặt để hù dọa cậu một chút, xem như phạt cậu tội không tin tưởng mình, nhưng đối diện với ánh mắt đáng thương kia, hắn lại không đành lòng.

Hắn liền nói: "Ngươi đã làm rồi thì còn hỏi ta làm gì nữa? Chuyện này, ta đương nhiên hiểu rõ con người ngươi, lần này xem như ngoại lệ, lần sau không được thế nữa."

Nói xong, sợ Bạch Thuật lại nghĩ ngợi cho rằng hắn đang trách mắng, hắn liền giải thích thêm: "Cho dù ta không hiểu lầm, nhưng gã Vương Mộc Đầu kia nhận được sự giúp đỡ của ngươi, liệu gã có nảy sinh ảo tưởng gì không? Rồi lại tiếp tục bám lấy dây dưa với ngươi thì sao?"

Bạch Thuật nghe xong gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cúi đầu nhận lỗi: "Ngươi nói đúng, là ta sơ suất rồi."

Bộ dạng này của cậu làm Tạ Hòe Ngọc cảm thấy ngứa ngáy trong lòng. Hắn vừa mới chứng kiến uy phong của Bạch Thuật ở bên ngoài xong, khí thế khi ấy đâu có thua kém ai.

Vậy mà sao cứ hễ ở trước mặt hắn, cậu lại ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ thế này?

Khóe môi Tạ Hòe Ngọc khẽ nhếch lên, hắn nhịn không được ý muốn tiếp tục trêu chọc cậu: "Đã biết sai thì phải chịu phạt."

"Hả..." Bạch Thuật sững sờ, lại còn phải chịu phạt nữa cơ à... Nhưng nếu là yêu cầu của Tạ Hòe Ngọc, thì phạt thì phạt vậy!

"Muốn phạt cái gì thế?" Bạch Thuật hỏi, căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt.

"Ngươi nhắm mắt lại đi." Tạ Hòe Ngọc ra lệnh: "Khi nào ta chưa cho phép thì không được mở ra."

Bạch Thuật liền thành thật nhắm nghiền hai mắt.

Cậu nghe thấy tiếng bước chân của Tạ Hòe Ngọc đứng dậy, âm thanh xa dần rồi dừng lại ở một góc phòng.

Hơi ấm bên cạnh đột ngột biến mất khiến Bạch Thuật có chút hụt hẫng. Khi tầm nhìn chìm vào bóng tối, các giác quan khác của cậu lại trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.

Lúc này Bạch Thuật mới nhận ra, vừa rồi mình và Tạ Hòe Ngọc đã ngồi sát nhau đến nhường nào. Thế nên khi hắn đột ngột rời đi, cậu mới cảm thấy trống trải và không quen đến vậy.

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân của Tạ Hòe Ngọc lại chậm rãi tiến về phía giường. Khi âm thanh dừng lại ngay trước mặt, nhịp thở của Bạch Thuật chợt dồn dập, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.

Cậu thực sự quá đỗi căng thẳng, ngay cả ngày trước khi đối đầu với quân địch ở tiền tuyến, cậu cũng chưa từng hồi hộp đến mức này.

Khi mất đi thị giác, sự hiện diện của Tạ Hòe Ngọc lại càng trở nên mạnh mẽ và rõ rệt.

Cậu cảm nhận được ánh mắt của hắn đang dừng lại trên người mình, điều đó khiến cậu có cảm giác như ngồi trên đống kim gút. Chẳng biết bộ dạng ngốc nghếch hiện tại của mình trong mắt hắn trông sẽ như thế nào nữa!

Chiếc giường tre bên dưới khẽ lún xuống, Tạ Hòe Ngọc đã ngồi xuống cạnh cậu, khoảng cách dường như còn sát sao hơn cả lúc nãy.

Toàn thân Bạch Thuật cứng đờ, hai tay nắm chặt lấy vạt áo ngoài, không dám cử động dù chỉ một chút.

Một đôi tay lớn, ấm áp bất chợt áp lên cằm cậu.

Bạch Thuật lập tức nổi một tầng da gà, đồng thời cảm thấy vùng cổ ngứa ngáy vô cùng, chỉ muốn rụt lại theo bản năng.

Tạ Hòe Ngọc nâng cằm cậu lên là muốn làm cái gì đây!

Khuôn mặt Bạch Thuật đỏ bừng lên như gấc chín, trong lòng thầm tự trách mình vô dụng. Bộ dạng ngốc nghếch này của cậu lọt vào mắt hắn, chắc chắn sẽ bị hắn chê cười chết mất.

Tạ Hòe Ngọc khẽ nâng cằm Bạch Thuật lên, nghiêng sang phía bên trái. Hắn nhìn thấy đối phương khẩn trương đến mức khẽ run rẩy, sắc đỏ từ cổ nhanh chóng lan rộng lên đến tận vành tai.

Không ngờ cậu lại nhạy cảm đến thế. Tạ Hòe Ngọc khẽ mỉm cười, ánh mắt thẫm lại vài phần.

Thế nhưng khi nhìn quanh căn phòng tồi tàn này, hắn bất đắc dĩ lắc đầu, tay phải nhấc lên, hạ ngòi bút lông chấm mực xuống vùng da phía sau tai của Bạch Thuật.

Một cảm giác mát lạnh bất ngờ ập đến bên dưới vành tai Bạch Thuật, xúc cảm ướt át, mềm mại từ ngòi bút từ từ trượt xuống cổ cậu.

"Bút lông?" Bạch Thuật kinh ngạc thốt lên.

"Đúng vậy." Tạ Hòe Ngọc khẽ đáp, ngòi bút tiếp tục đưa xuống, viết nên những nét chữ rồng bay phượng múa. Cho đến khi nét bút cuối cùng lượn một vòng quanh xương quai xanh mới chịu dừng lại.

"Xong rồi." Tạ Hòe Ngọc thu bút, ghé sát vào bên cổ Bạch Thuật, khẽ thổi một hơi nhẹ.

Hành động này khiến Bạch Thuật rùng mình một cái, bấy giờ hắn mới lên tiếng: "Ngươi có thể mở mắt ra rồi, có điều mực vẫn chưa khô đâu, phải cẩn thận một chút đấy."

"Đây... đây chính là hình phạt sao?" Bạch Thuật có chút ngơ ngác.

Hình phạt này chẳng hề đau đớn, trái lại Tạ Hòe Ngọc còn vô cùng dịu dàng. Cậu thậm chí còn cảm thấy khá hưởng thụ, chẳng rõ đây là phạt cái kiểu gì? Nếu hình phạt nào cũng như thế này, thì có phạt thêm vài lần nữa cậu cũng sẵn lòng nhận.

"Sao thế? Ngươi còn chê phạt chưa đủ à?" Tạ Hòe Ngọc trêu chọc nhìn cậu, ánh mắt như thể đã đi guốc trong bụng Bạch Thuật vậy: "Ta phạt ngươi phải giữ nguyên nét mực này, cho đến lần sau gặp ta mới được phép rửa sạch, xem như để ngươi nhớ lâu một chút."

Nói xong, hắn đặt bút trở lại bàn, đứng dậy đội mũ trùm đầu lên rồi nói: "Ta còn có việc phải đi trước. Hôm nay ngươi bận rộn như vậy thì không cần phải cất công sang Tạ phủ nữa đâu."

Mãi cho đến khi Tạ Hòe Ngọc đã rời đi, Bạch Thuật vẫn còn thẩn thờ chưa thể định thần lại.

Cũng may hiện tại đang là mùa hạ, mực khô tương đối nhanh, nếu không cậu thực sự lo lắng lớp mực này sẽ bị lem mất.

Chữ viết nằm ngay trên cổ nên bản thân Bạch Thuật không cách nào nhìn thấy được, trong nhà lại không có gương soi, bởi vậy cậu hoàn toàn mù tịt không biết Tạ Hòe Ngọc đã viết những gì.

Cậu vô cùng tò mò, thầm đoán có khi nào là mấy chữ kiểu như "đồ đại ngốc" hay không. Vì là hình phạt nên chắc chắn chẳng phải lời gì hoa mỹ rồi.

Nhưng kể cả Tạ Hòe Ngọc có viết chữ "đồ ngốc" lên đó đi chăng nữa, thì đó cũng là chữ do chính tay hắn viết ra.

Điều quan trọng nhất là, lúc nãy khi viết chữ, Tạ Hòe Ngọc đã ghé sát vào cậu đến thế.

Bạch Thuật lập tức đẩy cửa bước ra ngoài, rảo bước hướng thẳng về phía nhà Trần Đông Thanh.

Nhà cậu không có gương, nhưng nhà Trần Đông Thanh thì chắc chắn là có. Cậu phải mau chóng qua đó xem xem Tạ Hòe Ngọc rốt cuộc đã để lại chữ gì trên cổ mình!

Đến nhà Trần Đông Thanh, quả nhiên y vừa mới hái về một gùi lớn thảo dược, đang lúi húi rải ra sân để phơi nắng.

Y vốn không biết chữ, vừa ngẩng đầu thấy Bạch Thuật bước vào liền giật mình kinh ngạc: "Bạch Thuật, cổ của ngươi bị làm sao thế kia? Sao lại để mực dính bết lên thế kia? Qua đây để ta lau giúp cho."

"Đừng động vào!" Bạch Thuật vội vàng đưa tay che cổ lại bảo vệ: "Cho ta mượn cái gương nhà ngươi dùng một chút, để ta tự xem."

"Ồ." Trần Đông Thanh có chút hoang mang đi lấy gương đưa cho Bạch Thuật. Cậu nhanh chóng cầm lấy, soi thẳng vào vùng cổ của mình.

Từ trên xuống dưới, ba chữ hành thư phóng khoáng, mạnh mẽ hiện ra vô cùng rõ nét — Tạ Hòe Ngọc. Kiểu chữ này hoàn toàn khác biệt với lối viết chữ nhỏ nắn nót, nội liễm ngày thường của hắn, nét chữ đầy sự tự do và bộc lộ cá tính.

Nhưng Bạch Thuật lại cảm thấy, nét chữ như thế này mới thực sự tương xứng với con người thật của Tạ Hòe Ngọc.

"Hóa ra là tên của hắn..." Bạch Thuật khẽ lẩm bẩm một câu, đem gương trả lại cho Trần Đông Thanh.

Trong lòng cậu ngọt ngào khôn tả, từng bước chân bước đi mà nhẹ bẫng như đang đạp trên mây, cả khuôn mặt rạng rỡ không giấu nổi niềm hạnh phúc.

Đừng nói là một ngày không rửa, nếu không phải vì thời tiết quá oi bức và điều kiện vệ sinh không cho phép, thì bắt cậu giữ cái tên này cả đời không rửa cậu cũng cam lòng!

Trần Đông Thanh đứng bên cạnh nhìn bộ dạng ngơ ngẩn của Bạch Thuật mà đầy vẻ hoài nghi. Bạch Thuật hôm nay trông thật kỳ quái, chẳng lẽ việc xây nhà khiến cậu vui mừng đến mức phát điên rồi sao? Sao tự dưng lại đứng cười một mình như thế kia chứ?

Tạm biệt Trần Đông Thanh, Bạch Thuật rảo bước ra phía công trường.

Dưới sự chỉ đạo của ba vị thợ cả, đám thôn dân đang hăm hở làm việc vô cùng náo nhiệt. Khoảnh đất quy hoạch làm móng nhà đã được đào lên thành những cái hố sâu hoắm, bề thế.

Mọi người từ đằng xa nhìn thấy Bạch Thuật đi tới liền nhiệt tình cất tiếng chào hỏi: "Bạch tiểu ca nhi, ngươi đến rồi đấy à? Ủa, cổ ngươi bị làm sao thế kia? Vừa rồi bị dính mực à? Có cần lấy nước giếng lau đi không?"

Dân làng ở đây hầu như đều là những người mù chữ, dù có một hai kẻ từng theo học vài ngày ở trường làng biết lõm bõm vài chữ thì cũng chẳng ai rảnh rỗi mà chạy lại gần soi mói cổ của Bạch Thuật làm gì.

Ngược lại, ba vị thợ cả sau khi nhìn thấy Bạch Thuật liền chủ động tiến đến chào hỏi cậu.

Họ tuy làm công việc xây dựng nặng nhọc, nhưng công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, có nhiều hạng mục bắt buộc phải ghi chép lại bằng văn bản, thế nên họ đều là những người có học thức, biết chữ.

Khi ba người họ lại gần Bạch Thuật, vừa liếc mắt một cái liền nhận ra ngay hàng chữ viết trên cổ cậu.

Vừa nhìn thấy ba chữ "Tạ Hòe Ngọc", sắc mặt của ba vị thợ cả lập tức đỏ rực lên. Ai nấy đều vội vàng nhìn xuống mũi, không dám nhìn thẳng, rồi đột nhiên ho khan dữ dội.

Tuy rằng họ đã sớm đoán đoán được mối quan hệ giữa vị ca nhi này và Tạ công tử không hề bình thường, nhưng Tạ công tử xưa nay luôn giữ vẻ nghiêm nghị, nội liễm, không ngờ riêng tư lại là người phóng khoáng, biết bày ra cái thú vui tình tự độc đáo này với Bạch tiểu ca nhi đến thế.

"Giữa mùa hè oi bức thế này, sao các vị lại đồng loạt ho lên thế? Có phải do thời tiết hanh khô quá không?" Bạch Thuật lên tiếng hỏi đầy vẻ thắc mắc.

"Không sao, không sao cả." Mấy người thợ cả xua tay lia lịa: "Chỉ là vô tình bị sặc chút thôi."

Vô tình sặc mà lại sặc cùng một lúc cả ba người được sao? Bạch Thuật dù sao vẫn cảm thấy không yên tâm, vừa về đến nhà liền sai Lưu ca nhi nấu một nồi chè đậu xanh lớn mang ra cho bọn họ.

Thứ này mát lạnh, thanh nhiệt giải độc, để họ giải khát thì chắc là sẽ đỡ ho hơn.

·

Trong lúc bên phía Bạch Thuật đang bận rộn hừng hực khí thế thì tại kinh thành...

Một chiếc xe ngựa sang trọng, chạm khắc tinh xảo chầm chậm lăn bánh xuất phát từ Tạ phủ, hướng thẳng về phía thôn Bạch Đường mà đi.

Người ngồi bên trong xe không phải ai khác, chính là vị ca nhi được Lâu thị, mẹ kế của Tạ Hòe Ngọc, đích thân tuyển chọn kỹ lưỡng từ trước để gửi đến hầu hạ hắn.

Cùng lúc đó, tại Kỳ phủ, Kỳ Cầm Nguyệt cũng lập tức nhận được mật báo về chuyến đi này.

Y khẽ nhíu mày, đứng dậy cầm bút viết nhanh một bức thư, giao cho gã sai vặt thân cận bên mình và dặn dò: "Ngươi lập tức lên đường đến thôn Bạch Đường một chuyến, đem tận tay bức thư này cho Thụy Thạch. Nhất định phải đến trước khi xe ngựa của Tạ gia kịp tới nơi."

"Rõ!" Gã sai vặt dáng người cao lớn, vạm vỡ nhận lấy thư, cẩn thận cất vào trong ngực áo, nhanh chóng ra ngoài thúc ngựa, tức tốc phi nước đại hướng về phía thôn Bạch Đường...

·

Bên trong chiếc xe ngựa hoa lệ của Tạ gia, trên tấm đệm gấm mềm mại là một vị ca nhi đang nửa nằm nửa tựa, làn da trắng ngần như ngọc.

Vị ca nhi này có dung mạo đẹp như tranh vẽ, ngũ quan thanh tú, kiều diễm như một mỹ phụ nhân, nếu chỉ nhìn thoáng qua khó lòng phân biệt được nam nữ. Giữa trán y có một nốt chu sa đỏ tươi như giọt máu.

Tuy rằng ở Đại Tuyên triều, địa vị của nữ tử vẫn cao hơn ca nhi, nhưng một ca nhi có dung mạo xuất chúng lại mang tướng dễ sinh nở như thế này thì vẫn là báu vật được người ta săn đón.

Y diện một bộ y phục gấm vóc lăng la sang trọng, lười nhác hé mở đôi mắt, con tỳ nữ hầu hạ bên cạnh liền lên tiếng oán thán: "Thiếu gia, hôm qua em nghe người ta nói cái thôn Bạch Đường đó chỉ là một nơi khỉ ho cò gáy, cách kinh thành đến vạn dặm xa xôi. Số chúng ta lần này đúng là khổ thật mà, tự dưng lại bị điều đến cái nơi thâm sơn cùng cốc ấy."

"Nơi thôn quê hay chốn thị thành thì có gì quan trọng đâu chứ." Giọng nói của vị ca nhi kia vô cùng mềm mại, dịu dàng, chỉ thấp hơn giọng nữ nhi bình thường một chút: "Với thân phận hiện tại của chúng ta, lần này có thể được Lâu phu nhân để mắt tới và sắp xếp đưa đến chỗ Tạ công tử, đã là một đặc ân lớn lắm rồi."

Vị ca nhi này tên là Lâm Thư Ngữ, vốn là con trai út của Lâm đại nhân — chức Chỉ huy Đồng tri, lại là con của vợ cả sinh ra, từ nhỏ đã được nuôi nấng trong nhung lụa, cưng chiều hết mực.

Vì sinh con khi tuổi đã cao nên vợ chồng Lâm thị vô cùng trân quý Lâm Thư Ngữ. Mặc dù có rất nhiều người đến dạm hỏi nhưng Lâm phu nhân vẫn luyến tiếc không muốn gả con đi sớm, chỉ muốn giữ y ở lại bên cạnh thêm một thời gian.

Ai ngờ đâu sự đời khó đoán, Lâm đại nhân sau đó bất ngờ bị cuốn vào vụ án tham ô ngân lượng cứu trợ thiên tai.

Tuy không phải là kẻ chủ mưu, nhưng vụ án có liên đới đến quá nhiều quan lại, gã bị khép tội là đồng phạm và bị điều tra theo luật định.

Lâm đại nhân bị phán tội lưu đày ba ngàn dặm, toàn bộ gia quyến đều bị giáng xuống thân phận tiện tịch, bị đưa ra chợ người để bán đấu giá.

Lâm Thư Ngữ vì chưa gả cho ai nên cũng bị vạ lây theo gia đình. Với nhan sắc diễm lệ của y, nếu không bị các tú bà ở lầu xanh mua lại thì cũng sẽ lọt vào mắt xanh của mấy lão già giàu có nạp làm tiểu thiếp trong nhà.

Nhưng đúng lúc đó, Lâu phu nhân đang ráo riết tìm người để gửi đến chỗ Tạ Hòe Ngọc, vừa nhìn một cái liền chấm ngay Lâm Thư Ngữ.

Một ca nhi có dung mạo và xuất thân như Lâm Thư Ngữ, các gia đình quyền quý chính thống thông thường sẽ không đời nào mua về cho con trai chưa lập gia đình của mình.

Y không chỉ có ngoại hình câu hồn đoạt cốt mà còn tinh thông cả cầm kỳ thi họa, lại mang tướng tốt dễ bề sinh nở. Vạn nhất làm mê muội nam nhi trong nhà, khi chưa cưới chính thê đã sinh hạ con nối dõi thì sẽ làm tổn hại nghiêm trọng đến thanh danh của đứa trẻ sau này.

Thế nhưng Lâu thị lại đặc biệt tâm đắc chính điểm này ở Lâm Thư Ngữ.

Thân phận hiện tại buộc Lâm Thư Ngữ phải dùng mọi thủ đoạn để lấy lòng Tạ Hòe Ngọc. Nếu Tạ Hòe Ngọc bị vẻ đẹp của Lâm Thư Ngữ làm cho mê muội, rồi hai người xảy ra chuyện sinh con đẻ cái ở chốn thôn quê kia...

Thì việc Tạ Hòe Ngọc có hành vi suy đồi đạo đức, bất hiếu trong thời gian chịu tang mẹ sẽ trở thành bằng chứng đanh thép, đủ để khiến hắn thân bại danh liệt, không cách nào ngóc đầu lên nổi.

Mà cho dù Lâm Thư Ngữ có vô dụng, không sinh được mụn con nào đi chăng nữa.

Thì với nhan sắc và tài năng bậc này của y, tiểu thư khuê các danh giá ở kinh thành sau này cũng tuyệt đối không thể chấp nhận được sự hiện diện của y trong nhà.

Hôn sự tương lai của Tạ Hòe Ngọc coi như sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.

Lâm Thư Ngữ nhắm mắt dưỡng thần, trong đầu thầm nghĩ về những lời đồn đại liên quan đến Tạ Hòe Ngọc mà mình nghe ngóng được.

Nghe nói vị đích trưởng tử này của nhà họ Tạ có mẫu gia xuất thân không mấy hiển hách, bản thân hắn không có chỗ dựa vững chắc, bằng không cũng chẳng đến mức bị mẹ kế thổi gió bên gối, khiến cha ruột ép phải về tận vùng quê nghèo này để chịu tang.

Nhưng nếu hắn không ở vào tình cảnh sa cơ lỡ vận như vậy, thì e rằng một kẻ mang thân phận tiện tịch như y cũng chẳng có cơ hội nào để tiếp cận hắn.

Dù sao thì lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, hắn vẫn là đích tử của Bá phủ, nếu bản thân y biết cách tranh thủ tình cảm, biết đâu sau này con trai y còn có cơ hội kế thừa tước vị.

Chỉ cần y sinh hạ được một đứa con trai cho hắn, danh chính ngôn ngữ trở thành thị thiếp, tương lai chưa biết chừng còn có thể phân cao thấp với vị chính thê của Bá phủ sau này.

Nghĩ đến đây, ánh mắt y chợt thoáng qua một nét u buồn, khẽ cười khổ rồi lắc đầu.

Nhớ năm xưa, mẫu thân y còn chần chừ mãi không chịu gả y đi, chỉ muốn kén chọn kỹ càng một tấm chồng tốt, không cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong tìm được người thật lòng đối xử tốt với y.

Khi ấy y cũng là kẻ có lòng kiêu hãnh đầy mình, tự phụ với điều kiện của bản thân, quyết không cam chịu kiếp làm thiếp cho người ta, mà nhất định phải làm một vị chính thất phu nhân phong quang vô hạn.

Vậy mà giờ đây mới chỉ qua một tháng ngắn ngủi, gia đình sa sút, cha gặp nạn, đầu óc y bây giờ chỉ toàn nghĩ đến việc làm sao để trở thành thiếp thất của người khác, rồi tìm cách tranh sủng với chính thê.

Số mệnh của ca nhi và nữ tử suy cho cùng cũng giống như kiếp bèo dạt mây trôi trên dòng nước, cuối cùng vẫn phải nương tựa vào người nam nhi mà thôi.

·

Vào giờ Sửu, khi màn đêm buông xuống, sương xuống dày đặc, trên những nẻo đường thôn Bạch Đường bắt đầu bao phủ bởi một lớp sương mù bảng lảng.

Một con hắc mã đột ngột dừng lại trước cổng Tạ phủ. Con ngựa này đã phải sải bước chạy liên tục không ngừng nghỉ suốt một ngày một đêm, mệt đến mức sùi cả bọt mép.

Sau một hồi gõ cửa dồn dập, gã sai vặt gác cổng vội vàng ra mở đại môn, vừa nhận ra người đứng bên ngoài liền lập tức đón vào trong.

Trong thư phòng, Tiểu Thụ đã thắp sáng toàn bộ các ngọn đèn dầu lên.

Tạ Hòe Ngọc đã thức giấc, hắn vội khoác một chiếc áo ngoài rồi sải bước đi nhanh vào phòng.

Gã sai vặt vừa nhìn thấy hắn liền vội vàng móc từ trong ngực áo ra một bức thư mật, cung kính nói: "Tạ công tử, thiếu gia nhà ta dặn dò phải ngày đêm kiêm trình, bằng mọi giá phải giao tận tay bức thư này cho ngài trong thời gian sớm nhất."

"Trích Tinh, vất vả cho ngươi rồi." Tạ Hòe Ngọc nói đoạn rồi phất tay ra hiệu. Tiểu Thụ lập tức bưng lên một chiếc khay bạc, bên trên đặt một thỏi bạc nguyên bảo, ước chừng nặng khoảng năm mươi lượng.

Hắn đặt chiếc khay trước mặt Trích Tinh rồi ôn tồn nói: "Đường sá xa xôi nguy hiểm, đây là chút phần thưởng thiếu gia nhà ta dành cho ngươi."

"Đa tạ Tạ công tử." Trích Tinh ôm quyền, không chút khách khí nhận lấy thỏi bạc.

Hắn đã theo hầu Kỳ Cầm Nguyệt nhiều năm, thừa hiểu tiền của người ngoài thì tuyệt đối không được phép nhận, nhưng phần thưởng của Tạ Hòe Ngọc và Nhị điện hạ thì hoàn toàn có thể thu nhận.

Tạ Hòe Ngọc mở phong thư ra, nhanh chóng đọc lướt qua một lượt nội dung bức thư của Kỳ Cầm Nguyệt gửi tới.

Hắn khẽ nhíu mày, bực dọc ném tờ giấy viết thư xuống bàn, tức giận nói: "Lâu thị này đúng là càng ngày càng quá quắt, đến mức này rồi mà vẫn cố tình cài cắm người đến đây cho bằng được!"

Tiểu Thụ nghe vậy cũng không khỏi oán hận bất bình: "Chúng ta khó khăn lắm mới có được mấy ngày thanh tịnh, vậy mà mụ ta lại nhét thêm tai mắt vào đây để quấy nhiễu sao?"

Hồi còn ở Tạ phủ trên kinh thành, khắp nơi quanh Tạ Hòe Ngọc đều bị Lâu thị bố trí tai mắt dày đặc.

Tạ Hòe Ngọc buổi sáng mới ra ngoài tụ tập uống chút rượu với đồng môn, thì đến buổi chiều tin tức đã được báo cáo lên Tạ Bá gia, khiến hắn không tránh khỏi một trận trách mắng, sỉ vả lôi đình.

Chính vì thế mà Tạ Hòe Ngọc làm việc gì cũng phải vạn phần cẩn trọng, thận trọng từng bước một, tuyệt đối không để lộ bất kỳ sơ hở nào cho Lâu thị nắm thóp.

Ngay cả lối viết chữ hành thư phóng khoáng quen thuộc ngày trước hắn cũng buộc phải sửa đổi sang lối viết chữ nhỏ nắn nốt, cốt chỉ vì Lâu thị từng gièm pha với Tạ Bá gia rằng nét chữ của Tạ Hòe Ngọc quá bay bướm, mà chữ nét nào thì người tính nấy, e là tính cách quái gở, xốc nổi, sau này khó lòng quản giáo nổi.

"Bà ta suy cho cùng vẫn luôn canh cánh không yên tâm về ta." Tạ Hòe Ngọc trầm ngâm một lát rồi lạnh lùng phân tích: "Hơn nữa, đứa con trai bảo bối của bà ta lại quá đỗi vô dụng, vừa mới gây ra một mớ rắc rối ở kinh thành. Bà ta liền muốn dàn dựng cho ta phạm phải một sai lầm lớn hơn, để đánh lạc hướng dư luận, khiến phụ thân trút toàn bộ cơn thịnh nộ lên đầu ta."

"Thiếu gia, hay là chúng ta nghĩ cách đi, đợi kẻ đó tới nơi, chúng ta liền bới lông tìm vết rồi trực tiếp trục xuất gã đi cho rảnh nợ!" Tiểu Thụ hiến kế.

"Không cần vội, nếu lần này chúng ta trực tiếp đuổi người đi, bà ta quay đầu lại sẽ tâu với phụ thân một bản cáo trạng nữa. Nếu bà ta chỉ phái người tới thì ta không sợ, điều ta lo nhất là phụ thân trong cơn giận dữ sẽ lập tức hạ lệnh triệu hồi ta về kinh thành." Tạ Hòe Ngọc nói.

"Bà ta thích phái người đến thì cứ để bà ta phái." Tạ Hòe Ngọc hừ lạnh một tiếng, giọng nói so với dĩ vãng lại càng thêm phần rét buốt: "Chỉ có điều bà ta đã tính sai một điểm. Nơi này là thôn Bạch Đường chứ không phải kinh thành, đây là trang viên nhà họ Tạ chứ không phải Tạ phủ đại môn. Toàn bộ gia nhân từ trên xuống dưới ở đây đều là tâm phúc của ta, cho dù bà ta có cài cắm vài cái tai mắt vào đây đi chăng nữa, thì bọn chúng cũng chỉ nằm trong tầm kiểm soát của ta mà thôi. Tin tức truyền đi ra sao, bằng phương thức nào, tất cả đều phải do ta quyết định."