Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 36

  Tại thôn Bạch Đường, mấy người thợ thủ công được Bạch Thuật dẫn ra ruộng đang chăm chú khảo sát địa hình.

Họ đã đến đây được ba ngày, ngày nào cũng cùng Bạch Thuật bàn bạc, đến nay các chi tiết về trang viên cơ bản đã chốt xong.

Lúc này, ba người họ đang kết hợp với địa mạo thực tế để thương thảo xem nên đặt móng ngôi nhà ở vị trí nào.

Đúng như Bạch Thuật dự tính, sau khi xem xét kỹ lưỡng, các thợ cả đều khuyên nên dựng nhà ở thế tựa lưng vào núi.

Vì Bạch Thuật có ý định kinh doanh nên quy mô ngôi nhà lớn hơn so với tưởng tượng ban đầu rất nhiều. Lại thêm hệ thống thoát nước phức tạp, phần nền móng bắt buộc phải đào rất sâu.

Sau khi đo đạc thổ nhưỡng và đánh dấu các mốc định vị xong, mấy người thợ bắt đầu lên danh sách chuẩn bị nguyên vật liệu.

Bạch Thuật cũng không thể thảnh thơi, cậu phải vào thôn để tuyển nhân công.

Muốn xây dựng một cơ ngơi bề thế như vậy đòi hỏi số lượng nhân lực rất lớn.

Tuy nhiên trước khi tuyển người, Bạch Thuật vẫn ra ao cá của mình một chuyến.

Qua mấy ngày khởi công, chiếc ao đã hòm hòm, cậu kiểm tra lại thì thấy chiều nay là có thể hoàn thành việc đào bới.

Có điều ao đào xong nếu không rào lại thì cá nuôi bên trong cũng sẽ sổng mất, Bạch Thuật cần dùng lưới phong tỏa những đoạn cửa ngõ thông ra sông.

May là cậu đã có sự chuẩn bị từ trước, hôm để Trần Đông Thanh đi giao cá đã thuận tiện nhờ y mua không ít lưới mang về.

Đợi hai người làm thuê cuốc xong đoạn mương cuối cùng, cậu gọi họ lên bờ, dặn dò rằng mình vẫn còn việc khác muốn thuê họ làm tiếp.

Vừa nghe tin vẫn được Bạch Thuật giữ lại làm việc, cả hai mừng rỡ ra mặt, không ngớt lời cảm ơn cậu.

Bạch Thuật thầm cân nhắc việc sắp xếp vị trí phù hợp cho hai người này.

Họ đều là những người đáng tin cậy, gia cảnh lại nền nếp, thật thà. Lão tá điền lớn tuổi làm việc vững vàng, có trách nhiệm, rất hợp giao cho vị trí quản lý; còn hán tử trẻ tuổi kia cũng là một tay làm việc tháo vát, cử làm đốc công xem ra không tồi.

Nhưng hiện tại nhân công đại trà vẫn chưa tuyển xong, Bạch Thuật bèn bảo họ lên sau núi chặt tre trước, ao cá của cậu đang cần dùng tre để gia cố thành ao.

Hai người làm thuê tràn đầy nhiệt huyết, chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi đã đốn được một lượng tre khá lớn mang về.

Bạch Thuật hướng dẫn họ vót nhọn một đầu thanh tre, chặt đều thành từng đoạn dài ba thước rồi cắm song song, san sát xuống đất.

Chờ đến khi xung quanh ao đã được cắm kín rào tre, đích thân Bạch Thuật lội xuống chỗ khúc sông giao nhau, cứ cách một khoảng cậu lại cắm một cọc tre lớn, sau đó chăng lưới và cố định dọc theo mép ao.

Dưới đáy lưới, cậu còn cẩn thận lấy cọc tre ghim chặt xuống lòng đất, phía trên đè thêm một hàng đá tảng lớn để đảm bảo lũ cá không thể "vượt ngục" từ bên dưới.

Bạch Thuật bước lên bờ, hài lòng ngắm nhìn ba mẫu ao cá của mình.

Qua bàn tay quy hoạch tỉ mỉ của cậu, cả khu đầm trũng nay đã thông với dòng sông nhỏ, nước ra vào tự nhiên tạo thành một vùng sinh thái lý tưởng.

Giữa lòng ao, những bờ đất vuông vức ẩn hiện, đó chính là nơi cậu dự định sẽ gieo cấy lúa nước.

Mô hình nuôi cá trong ruộng lúa này rất tiện lợi, sau khi gặt hái, phần gốc rạ thối rữa sẽ biến thành thức ăn cho cá; ngược lại, chất thải của cá lại là nguồn phân bón tự nhiên giúp lúa phát triển tươi tốt.

Đây vốn là kiến thức cậu học được từ môn tự chọn thời trước, không ngờ đến thế giới này lại có đất dụng võ.

Khi ao cá đã thành hình, Bạch Thuật thả mẻ cá lớn vừa vớt dưới sông vào ao chứ không đem bán.

Đàn cá bơi lội tung tăng khắp ao, nhưng hễ chạm đến rìa ngoài liền bị rào lưới chặn lại, không cách nào thoát ra sông lớn được nữa.

Giờ đây, chỉ cần chờ đến mùa cấy mạ là ao cá của Bạch Thuật sẽ chính thức đi vào hoạt động.

Cách làm mới lạ của cậu đã thu hút rất đông dân làng kéo đến hiếu kỳ đứng xem.

Nhìn cái ao cá lạ đời của Bạch Thuật, đám thôn dân đứng trên bờ không ngừng bàn ra tán vào...

Bạch Thuật đào xới mảnh ruộng thành ra thế này thì diện tích cấy lúa chẳng phải bị thu hẹp lại rồi sao?

Mà ruộng lúa lại chiếm chỗ nhiều như vậy, khoảnh ao còn lại phỏng chừng nuôi được bao nhiêu cá chứ?

Bạch Thuật làm những việc này hoàn toàn công khai, không hề giấu diếm ai. Thậm chí nếu có người muốn học theo, cậu cũng sẵn lòng chỉ dạy.

Bởi lẽ sức lực và đất đai của cậu có hạn, nếu dân làng ven sông chịu cùng nuôi cá rồi bán lại cho cậu thống nhất thu mua, cậu ngược lại càng đỡ tốn công sức.

Thế nhưng đa phần dân làng đều không tin tưởng vào cái ao cá này của cậu, kẻ ôm tâm lý xem kịch vui thì nhiều, số ít tò mò thì lại chẳng ai đủ gan để làm liều, tất cả đều quyết định đứng ngoài quan sát một thời gian.

Dù sao cứ đợi đến khi Bạch Thuật thực sự kiếm được tiền, họ đến học hỏi cũng chưa muộn.

Nhân lúc mọi người đang tụ tập đông đúc, Bạch Thuật bèn lên tiếng thông báo rằng ngày mai nhà cậu sẽ chính thức động thổ, cần mướn thêm vài chục nhân công.

Bất kể ai có kinh nghiệm xây dựng hoặc có sức khỏe tốt, sáng mai đều có thể đến trước cửa nhà cậu để báo danh.

Dân làng nghe vậy lập tức xôn xao bàn tán, không ít người lộ rõ vẻ vui mừng.

Bởi lẽ làm việc cho nhà Bạch Thuật không chỉ tiền công sòng phẳng mà bữa nào cũng có thịt ăn, hiện tại lại đang mùa nông nhàn, họ chỉ ước sao cả nhà mình đều được cậu nhận vào làm.

·

Ở một góc khuất mà Bạch Thuật không để ý, Vương Mộc Đầu đang đứng lặng lẽ phía sau đám đông, nhìn người đang được dân làng vây quanh cung phụng kia mà siết chặt nắm tay.

Mấy hôm trước đứa con thứ hai của gã đổ bệnh, uống mất mấy thang thuốc bệnh mới thuyên giảm, nhưng trong nhà cũng khánh kiệt chẳng còn gì ăn.

Kể từ lần gom tiền mua chim nhạn đi hỏi cưới kia, chút tiền tích cóp ít ỏi của gã đã sớm cạn sạch.

Nếu lần này có thể được nhận vào làm chỗ Bạch Thuật... thì tiền thuốc cho thằng bé chẳng phải sẽ sớm lo liệu đủ sao?

·

Sáng hôm sau, Bạch Thuật kê một chiếc bàn ngay trước cửa, mượn sẵn giấy mực từ chỗ Tạ Hòe Ngọc để chuẩn bị ghi chép.

Lần này số lượng nhân công cần tuyển rất lớn, không thể cứ đại khái giữ lại vài người trông có vẻ thật thà như lần trước nữa.

Từ tờ mờ sáng, những người đến ứng tuyển đã đứng chật kín cả sân nhà cậu.

Nhiều gia đình cả cha lẫn con, anh em rủ nhau cùng đến, họ tụ năm tụ ba, vừa nhìn ngó căn nhà cũ của Bạch Thuật vừa rôm rả bàn tán.

Nhà Bạch lão tam đứng gần đó mặt mày đen nhẹm, mụ Bạch Trâu thị còn ghé bên cửa sổ gào lên một tiếng chửi bới vì chê ồn ào.

Thế nhưng dân làng chẳng ai thèm bận tâm đến mụ, mọi người rộ lên một trận cười mỉa mai, rồi quay sang bàn tán về vụ mụ ép chết con dâu hôm trước. Bạch Trâu thị xanh xám mặt mày, vội vàng sập cửa sổ lại, đến cả tấm rèm bên trong cũng kéo kín mít.

Đến giờ Mẹo, Bạch Thuật từ trong nhà bước ra, đám đông lập tức im lặng đôi chút.

Bạch Thuật đảo mắt nhìn một vòng rồi lớn tiếng nói: "Lần này ta cần tuyển ít nhất năm mươi thợ giỏi. Mọi người xếp thành hàng, lần lượt bước lên để đăng ký."

"Đăng ký? Đăng ký là cái gì?"

"Tôi đi xây bao nhiêu căn nhà rồi mà chưa từng nghe qua cái từ này, không biết đăng ký rốt cuộc là làm cái gì nhỉ?"

Phần lớn dân làng đều không biết chữ, nghe Bạch Thuật nói hai từ "đăng ký" liền ngơ ngác nhìn nhau, chẳng hiểu mô tê gì.

Có vài kẻ biết chút ít thì mất kiên nhẫn cằn nhằn: "Chẳng phải chỉ là xây nhà thôi sao? Tôi lên huyện làm phụ hồ cho người ta bao nhiêu lần rồi, đều là người cùng thôn cả, còn bày đặt đăng ký cái nỗi gì?"

"Ai không muốn đăng ký thì có thể đi về ngay bây giờ." Bạch Thuật lạnh lùng đáp: "Ta không cần biết các người từng xây bao nhiêu căn nhà, kinh nghiệm đầy mình ra sao. Đã làm việc cho ta thì phải tuân theo quy củ của ta."

Thấy cậu cứng rắn như vậy, đám đông liền im bặt, thành thành thật thật xếp thành một hàng dài.

Bạch Thuật cho từng người bước lên bàn, hỏi rõ tên họ, gia cảnh và sở trường công việc của từng người.

Sau khi họ trả lời, cậu liền dùng bút lông ghi lại những thông tin cơ bản lên tờ giấy Tuyên Thành, coi như thủ tục tuyển dụng đã xong.

Phía ngoài sân, Vương Mộc Đầu cúi gầm mặt, lặng lẽ rớt lại tận cuối hàng.

Gã rất muốn kiếm một suất làm công ở chỗ Bạch Thuật, nhưng lại thấy hổ thẹn không dám đối mặt, chỉ biết đứng đằng xa nép ở cuối cùng.

Dù gã đã cố ý khép nép nhưng vẫn bị người khác nhìn thấy, mấy kẻ đứng gần đó liền oang oang chế giễu: "Chao ôi, kia chẳng phải là Vương Mộc Đầu sao? Sao ngươi lại tới đây thế này? Không phải lại đến cầu thân đấy chứ?"

Chuyện Vương Mộc Đầu vác chim nhạn sang hỏi cưới Bạch Thuật hôm trước đã sớm đồn khắp thôn Bạch Đường, trở thành trò cười cho dân làng lúc trà dư tửu hậu.

Nếu Bạch Thuật vẫn là đứa ca nhi nghèo kiết xác như trước kia thì mọi người cũng chẳng buồn châm chọc Vương Mộc Đầu làm gì.

Nhưng ngặt nỗi bây giờ Bạch Thuật đã phất lên, vừa mua đất vừa xây nhà lớn.

Dân làng nhìn lại Vương Mộc Đầu, liền nghĩ ngay đến câu cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, lời lẽ thốt ra ít nhiều đều mang tiếu ý khinh miệt.

Bị đám đông hùa vào chế giễu như vậy, Bạch Thuật ngồi ở bàn đăng ký cũng lập tức chú ý đến Vương Mộc Đầu.

Sau chuyện hiểu lầm lần trước làm Tạ Hòe Ngọc suýt chút nữa nổi giận, ấn tượng của Bạch Thuật về Vương Mộc Đầu thực sự không tốt lắm.

Cái gã Vương Mộc Đầu này sao lại tới đây nữa rồi?

Bạch Thuật vốn muốn giữ khoảng cách, tránh mọi điều tiếng không hay, mối quan hệ giữa hai người hiện tại tốt nhất là nên tị hiềm.

Cậu khẽ nhíu mày, mở lời hỏi: "Vương Mộc Đầu, ngươi đến đây là có chuyện gì sao? Có gì thì cứ nói thẳng đi."

Bị hỏi đột ngột, Vương Mộc Đầu đỏ bừng mặt từ tận mang tai, ấp úng hồi lâu mà không thốt nên lời.

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của gã, đám đông xung quanh lại càng cười rộ lên ác ý hơn.

Có kẻ còn lớn tiếng khích bác: "Vương Mộc Đầu, Bạch Thuật đã bảo anh nói rồi kìa, sao lại nhát như cáy thế? Trách không được người ta không thèm ưng anh."

Vương Mộc Đầu nghe vậy thì nhục nhã như bị đặt trên đống lửa, gã trừng mắt nhìn kẻ vừa nói một cái rồi nghiến răng, quay người bước nhanh khỏi sân.

Bạch Thuật có chút cạn lời, cũng chẳng rõ gã Vương Mộc Đầu này rốt cuộc đến đây có mục đích gì.

Cậu tiếp tục gọi những người phía sau lên đăng ký, nhưng trong lòng vẫn để tâm chuyện vừa rồi.

Đợi đến khi dòng người đăng ký vơi bớt, Bạch Thuật bèn gọi một người thôn dân họ Vương lại hỏi chuyện.

Người này là Vương Thạch Đầu, chú họ của Vương Mộc Đầu, cũng có họ hàng xa với Vương bà tử.

Bạch Thuật vào thẳng vấn đề: "Ngươi có biết vừa rồi Vương Mộc Đầu đến đây định làm gì không?"

Vương Thạch Đầu sợ Bạch Thuật vì ghét lây Vương Mộc Đầu mà không thèm thuê mình, liền vội vàng giải thích: "Bạch tiểu ca nhi, tôi thấy thằng Mộc Đầu lần này đến đây thực sự không có ý đồ gì khác đâu, nó chỉ muốn xin một chân làm thuê kiếm sống thôi."

Sợ cậu không tin, lão nói thêm: "Ngài không biết đấy thôi, đứa con thứ hai nhà thằng Mộc Đầu mấy hôm trước bị nhiễm phong hàn nặng lắm. Nó phải bế thằng bé lên huyện tìm đại phu chạy chữa, uống mấy thang thuốc đắt đỏ mới giữ được mạng. Nhưng ngài tính xem, thuốc có rẻ đến mấy thì một thang cũng ngốn mười mấy văn tiền. Thằng Mộc Đầu bây giờ thực sự đã cạn túi, trong nhà đến hạt gạo cũng không còn, hôm qua còn phải sang nhà tôi chạy ăn. Lần này nó mò đến đây, có lẽ là biết ngài trả công cao lại bao ăn thịt, nên mới muối mặt vứt bỏ tự trọng mà đến."

Nghe Vương Thạch Đầu trần tình, Bạch Thuật trầm mặc một hồi lâu.

Cậu không ngờ hoàn cảnh của Vương Mộc Đầu lại ngặt nghèo đến nông nỗi này.

Bản thân cậu quả thực không muốn dính dáng gì đến gã nữa, nhưng cứ nghĩ đến ba đứa nhỏ tội nghiệp mà mình từng gặp, lòng cậu lại chùng xuống không nỡ quay lưng.

"Thôi vậy, cùng lắm thì tối nay mình lại sang giải thích rõ ràng với Tạ Hòe Ngọc một tiếng là được." Bạch Thuật thầm nghĩ.

Nghĩ đoạn, cậu quay sang bảo Vương Thạch Đầu: "Nếu đã muốn làm công, sao gã không vào đăng ký mà lại bỏ chạy?"

"Thế này đi, xem như vì tình cảnh ba đứa nhỏ, ta cho gã một cơ hội. Khoảnh ao cá bên sông ta vừa đào xong vẫn chưa tìm được người xuống giống cấy mạ. Nếu gã bằng lòng thì bảo gã qua đó giúp ta trồng lúa. Tiền công tính bằng tiền thợ xây nhà, cũng bao một bữa cơm trưa. Ngươi mau đi nhắn với gã một tiếng đi."

"Bằng lòng chứ, nó chắc chắn là bằng lòng rồi! Đa tạ Bạch tiểu ca nhi!" Vương Thạch Đầu mừng rỡ khôn xiết, ba chân bốn cẳng chạy ngay ra khỏi cổng.

Đối với những con nhà nông như họ, việc đồng áng cấy cày còn dễ hơn việc thợ nề nhiều, vậy mà lại được nhận mức thù lao ngang bằng, Vương Mộc Đầu đúng là gặp may lớn.

Kiếm được khoản tiền này, gã có thể mua chút lương thực cầm cự cho qua ngày đoạn tháng cho đến vụ thu hoạch, cuộc sống của mấy cha con nhờ thế cũng bớt bần cùng hơn.

·

Tại căn nhà dột nát của Vương Mộc Đầu, ba đứa nhỏ đang ôm bát húp lấy húp để những ngụm nước giếng lạnh cho đỡ đói.

Đứa lớn đặt cái bát không xuống trước, nhìn gã mếu máo: "Cha ơi, con vẫn đói bụng lắm."

"Cha ơi, con đói..."

"Con cũng đói nữa."

Tiếng ba đứa trẻ thay nhau than đói khiến Vương Mộc Đầu lòng dạ rối bời, gã lần đầu tiên mất bình tĩnh mà nổi trận lôi đình với các con, quát lớn: "Đói cái gì mà đói! Suốt ngày chỉ biết đòi ăn! Đã đến giờ nấu cơm đâu!"

Bị cha quát mắng bất ngờ, ba đứa nhỏ sững sờ trong giây lát rồi đồng loạt oà khóc nức nở.

Bị bủa vây bởi tiếng khóc xé lòng của các con, Vương Mộc Đầu cảm thấy đầu óc váng vất, bất lực gục đầu vào hai bàn tay thô ráp.

"Vương Mộc Đầu, Vương Mộc Đầu có nhà không!" Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa thình thình.

Nhận ra giọng của chú họ Vương Thạch Đầu, gã vội quệt ngang mặt, đứng dậy ra mở cửa.

Vương Thạch Đầu vừa bước vào nhà, thấy ba đứa nhỏ đang khóc rống lên liền vội vàng dỗ dành: "Khóc cái gì mà khóc! Cha các cháu sắp có vận may lớn rồi, không để các cháu phải nhịn đói nữa đâu, nín đi nào!"

Nghe thấy sắp có chuyện tốt, ba đứa trẻ dần nín khóc, quẹt nước mũi ngước đôi mắt ngây thơ lên nhìn ông chú.

Vương Mộc Đầu thở dài thườn thượt, nét mặt ảm đạm: "Tiểu thúc, hoàn cảnh nhà cháu thế này thì đào đâu ra vận may chứ, chú đừng trêu cháu nữa. Số đậu mượn của chú hôm qua chắc chỉ đủ cầm cự đến tháng sau, giờ bọn trẻ toàn phải húp nước đậu loãng với rau dại nên mới khóc đòi ăn suốt đấy thôi."

"Kìa, ta đã bảo là việc tốt thì sao gạt mày làm gì." Vương Thạch Đầu tự nhiên ngồi bệt xuống mép giường gỗ nhà gã.

Nhà Vương Mộc Đầu nghèo rớt mồng tơi, trong nhà chẳng sắm nổi một cái bàn cái ghế tử tế nên khách khứa đến chơi đều ngồi luôn lên giường.

"Ta nói cho mày mừng, vừa rồi Bạch Thuật vừa nhắn ta bảo mày sang nhận việc cấy lúa cho ao cá nhà nó đấy." Vương Thạch Đầu hồ hởi: "Tiền công tính bằng tiền thợ xây nhà, lại còn bao cả cơm trưa nữa. Mày bảo đây chẳng phải là vận may từ trên trời rơi xuống là gì?"

Vương Mộc Đầu nghe xong thì sững sờ như phao cứu sinh tự tìm đến.

Lúc nãy gã chạy trối chết về nhà vì cảm nhận được sự bài xích rõ rệt từ Bạch Thuật, cứ ngỡ việc xin làm thuê coi như xôi hỏng bỏng không.

Nào ngờ mới chớp mắt một cái, chú họ đã đến thông báo gã được tuyển dụng.

"Chú... chú không gạt cháu chứ?" Vương Mộc Đầu bán tín bán nghi: "Bạch Thuật sao có thể đồng ý thuê cháu được?"

"Thật trăm phần trăm!" Vương Thạch Đầu khẳng định: "Ta là chú ruột mày, gạt mày làm cái gì. Chính miệng cậu ấy vừa gọi ta lại dặn dò như thế."

"Nói đi cũng phải nói lại, đứa ca nhi nhà họ Bạch này quả thực là người có tấm lòng bồ tát." Vương Thạch Đầu không khỏi cảm thán: "Cậu ấy hỏi ta mày đến làm gì, ta liền đem hoàn cảnh ngặt nghèo nhà mày kể hết ra. Nghe xong, cậu ấy bảo nể tình ba đứa nhỏ nên mới đặc biệt chừa cho mày một chân làm việc. Lần trước con dâu nhà Bạch lão tam gặp nạn, cũng chính cậu ấy bỏ tiền lên huyện rước đại phu về cứu mạng còn gì? Tâm tính tốt như vậy, khắp cái thôn này tìm đâu ra người thứ hai. Cho dù diện mạo cậu ấy có thô kệch như nam nhi đi chăng nữa, ai cưới được cũng là cái phúc ba đời."

Thấy Vương Mộc Đầu nghe đến đây thì nét mặt chợt thoáng hiện lên vẻ u sầu, Vương Thạch Đầu bèn hạ thấp giọng khuyên nhủ: "Nếu mày thực sự có lòng với người ta thì chi bằng nhân cơ hội này mà thể hiện cho tốt. Lần này được làm việc gần cậu ấy, mày chịu khó năng nổ, biết đâu người ta lại đổi ý. Với gia sản của Bạch Thuật hiện tại, mày mà rước được cậu ấy về dinh thì coi như cá chép hóa rồng, đổi đời trong chớp mắt."

"Chú đừng nói bậy nữa." Vương Mộc Đầu vội vàng ngắt lời chú, nghiêm túc nói: "Bạch Thuật người này cháu từng tình cờ gặp qua đôi bận, thấy cậu ấy đối xử rất tốt với bọn trẻ nên cháu mới tự tiện nghĩ rằng cậu ấy cũng có chút cảm tình với mình."

"Hồi đó nhà cậu ấy còn nghèo, lại bị lão tam chèn ép, cháu cứ nghĩ bản thân tuy có đèo bòng ba đứa con nhưng nếu chịu vác lễ sang hỏi cưới thì cậu ấy sẽ gật đầu." Vương Mộc Đầu tự giễu: "Ai mà ngờ bây giờ cậu ấy đã phất lên, mua đất xây nhà lớn. Qua chuyện của Bạch Lý thị hôm trước cháu mới nhận ra, cậu ấy tốt là vì bản tính lương thiện, đối với ai cậu ấy cũng tử tế như thế, chứ không phải có ý gì với cháu. Là tự cháu đa tình, hiểu sai tâm ý người ta mà thôi."

"Giờ thì cháu hoàn toàn từ bỏ ý định đó rồi." Vương Mộc Đầu thẳng thắn: "Gia cảnh cháu thế này sao xứng với người ta chứ? Cậu ấy từ chối cháu là lẽ đương nhiên. Lần này cậu ấy rộng lượng không chấp nhặt chuyện cũ, còn rủ lòng thương cho cháu một công việc để nuôi con, cháu đã biết ơn lắm rồi. Nếu cháu còn mặt dày nuôi hy vọng viển vông, chẳng phải là làm tổn hại đến thanh danh, mang họa đến cho người ta hay sao?"

Thấy cháu mình đã thông suốt và hạ quyết tâm như vậy, Vương Thạch Đầu cũng không khuyên bảo thêm nữa, chỉ thở dài lắc đầu: "Mày đúng là cái đồ đầu gỗ, thật thà quá mức. Thôi thì chuyện tình cảm là việc riêng của mày, ta cũng không can thiệp sâu, tự mày biết điều tiết là tốt rồi."

·

Bạch Thuật sau khi hoàn tất việc đăng ký thông tin của dân làng, cậu tiến hành sàng lọc kỹ lưỡng và chọn ra hơn năm mươi hán tử khỏe mạnh, chia đều thành ba tổ công tác.

Ba nhóm này lần lượt đảm nhận các công đoạn: đào móng nhà, vận chuyển đất cát, và bốc dỡ gạch đá. Sau khi phần nền móng hoàn thành, cậu sẽ tiếp tục phân chia lại lực lượng để sắp xếp họ vào các khâu chuyên môn như xây tường, xẻ gỗ.

Lần này người trong thôn đi ứng tuyển phần lớn là anh em họ hàng trong cùng một tộc, Bạch Thuật cố ý đánh dạt họ ra, chia đều người một nhà vào ba tổ khác nhau.

Bởi lẽ số lượng nhân công quá đông, cậu rất khó quán xuyến hết được phẩm tính của từng người. Nếu để những người thân thiết tụ tập làm chung một chỗ, lâu ngày khó tránh khỏi tình trạng bao che cho nhau để lười biếng, làm việc qua loa đại khái.

Việc xé lẻ họ ra như thế này sẽ tạo ra sự giám sát chéo lẫn nhau, giúp đẩy nhanh hiệu suất công việc lên rất nhiều.

Không chỉ xáo trộn nhân sự, Bạch Thuật còn áp dụng thêm cơ chế thưởng phạt phân minh.

Cậu cho ba tổ thi đua với nhau, tổ nào hoàn thành công việc nhanh và đạt chất lượng tốt nhất thì cuối ngày, mỗi thành viên trong tổ đó sẽ được thưởng thêm một văn tiền vào tiền công.

Đám thôn dân quanh năm suốt tháng chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời này đã bao giờ nghe qua phương thức thưởng phạt k*ch th*ch như vậy đâu.

Từng người một lập tức như được tiêm máu gà, ai nấy đều dốc hết sức bình sinh với hy vọng tổ mình giành chiến thắng để kiếm thêm một đồng tiền thưởng.

Sắp xếp xong nhân công đại trà, Bạch Thuật mới gọi hai người làm thuê từng giúp mình đào ao cá lại nói chuyện.

Ban đầu họ cũng xếp hàng ứng tuyển như bao người khác, cứ ngỡ bản thân có kinh nghiệm làm trước chắc chắn sẽ được gọi tên đầu tiên.

Thế nhưng chờ mãi cho đến khi Bạch Thuật sắp xếp xong xuôi các tổ mà vẫn chưa nghe thấy tên mình, hai người họ không khỏi thấp thỏm lo âu, ngỡ rằng cậu không muốn thuê họ nữa.

Chính vì thế, khi nghe Bạch Thuật thông báo muốn giữ họ lại làm tai mắt trông coi công trình, đồng thời tăng thêm tiền công hằng ngày, cả hai lập tức mừng rỡ khôn xiết, bái tạ rối rít.

Bạch Thuật giao cho hán tử trẻ phụ trách việc giám sát tiến độ công việc của các tổ, mỗi ngày trả thêm cho hắn ba văn tiền.

Còn lão tá điền lớn tuổi, cậu tin tưởng giao cho lão quản lý kho nguyên vật liệu xây dựng, mức thù lao tăng thêm năm văn tiền mỗi ngày.

Đây là một vị trí béo bở nhưng cũng là nơi dễ xảy ra tình trạng tham ô, bớt xén nhất.

Ông lão này đã qua kỳ kiểm tra sát sao của Bạch Thuật, tính tình đến nay vẫn giữ được sự trung hậu, thật thà, nên cậu muốn đặt lão vào vị trí này để thử thách thêm một thời gian xem sao.

Về phần Lưu ca nhi, một mình hắn cáng đáng bữa ăn cho hơn năm mươi mạng người rõ ràng là quá sức, Bạch Thuật bèn tuyển thêm phụ nhân của hai người quản lý kia vào bếp phụ giúp hắn một tay.

Thấy những người làm việc từ đầu với Bạch Thuật đều được thăng chức tăng lương, chỉ riêng mình là giậm chân tại chỗ, Lưu ca nhi lập tức xị mặt xuống, lộ rõ vẻ không vui.

Thế nhưng Bạch Thuật cũng chẳng buồn bận tâm đến thái độ của hắn.

Tính khí của Lưu ca nhi chỉ hợp làm mấy việc vặt vãnh như nhóm lửa nấu cơm, tuyệt đối không thể giao phó trọng trách.

Cậu giữ hắn lại chẳng qua là nể mặt Trần Đông Thanh giới thiệu mà thôi. Bạch Thuật dự định sau khi công trình xây nhà hoàn thành, cậu sẽ điều hắn sang phụ giúp Trần Đông Thanh chăm sóc ruộng dược liệu.

Nếu không, một m*nh tr*n Đông Thanh vừa phải lo chạy vất vả giao cá lại vừa phải thâm canh thảo dược, e rằng sớm muộn gì cũng kiệt sức.

·

Khi ba vị thợ cả quay trở lại thôn Bạch Đường, toàn bộ số vật liệu cần thiết để khởi công căn nhà đều đã được kết nối xong xuôi.

Phần lớn nguyên vật liệu có thể thu mua ngay tại huyện thành, riêng một số danh mục đặc thù thì chỉ trên phủ thành mới có nguồn hàng tốt.

Tạ Hòe Ngọc không nói một lời, âm thầm sai gia nhân dưới trướng đi thu mua giúp cậu, rồi dùng xe ngựa chuyên chở thẳng về thôn một lượt.

Vừa nhìn thấy đội ngũ nhân công mà Bạch Thuật tuyển chọn, mấy vị thợ cả không khỏi tròn mắt kinh ngạc.

Họ đã bôn ba xây dựng biết bao công trình, hạng người nào mà chưa từng gặp qua.

Từ đội ngũ thợ ngự dụng chuyên phục vụ hoàng gia kỷ luật sắt đá, cho đến đám thợ già lõ đời lọc lõi đầy tiểu xảo, hay cả những tốp phu phen lâm thời được trưng dụng quanh vùng không có chút nghiệp vụ chuyên môn nào.

Ban đầu khi đến cái xóm nghèo Bạch Đường này, họ vốn chẳng hy vọng gì vào việc Bạch Thuật có thể tìm được những tay phu hồ chất lượng.

Thế nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, hơn năm mươi hán tử xếp hàng ngay ngắn thành ba đội chỉnh tề, ai nấy mắt mày sáng quắc, tinh thần phấn chấn như thể chỉ chờ lệnh là lao vào đại chiến một phen.

Chỉ riêng cái khí thế hừng hực này thôi, e là đến đội phu dịch triều đình cũng phải chào thua vài phần.

Vị thợ cả râu tóc đốm bạc không tiếc lời khen ngợi: "Bạch tiểu ca nhi, cái thôn Bạch Đường này của các vị đúng là tàng long ngọa hổ. Đến cả dân làng đi làm thuê mà khí thế cũng ngút trời như thế này."

Bạch Thuật mỉm cười khiêm tốn: "Họ phần lớn đều là nông dân chưa có kinh nghiệm xây dựng, thế nên quy trình làm việc ra sao còn phải nhờ các vị chỉ dạy tận tình, tỉ mỉ cho, tránh để xảy ra sai sót khi thi công."

"Bạch tiểu ca nhi cứ yên tâm, đó là bổn phận của bọn ta, chúng ta bắt tay vào việc luôn thôi."

Dứt lời, ba vị thợ cả liền dẫn đầu ba tốp nhân công hướng thẳng về phía khoảnh đất đã được quy hoạch sẵn, trả lại sự yên tĩnh cho khoảng sân nhà Bạch Thuật.

Tranh thủ lúc mọi người đã tản đi, Bạch Thuật dọn chiếc bàn gỗ vào lại trong nhà, cậu ngồi xuống uống liền mấy ngụm nước lớn để lấy lại sức trước khi ra công trường giám sát.

Từ sáng sớm bận rộn đăng ký nhân công cho đến giờ, cậu mệt đến mức không có cả thời gian uống nước, bên phía Tạ phủ cũng chưa kịp qua chào hỏi. Cậu tính toán lát nữa xem xét công trường xong xuôi sẽ đích thân chọn mấy con cá tươi ngon nhất mang sang biếu hắn.

Đang mải suy nghĩ thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ nhẹ nhàng.

Tiếng gõ nhịp nhàng, thong thả "cốc, cốc" hai tiếng khiến Bạch Thuật thoáng giật mình, không biết giờ này còn có ai đến tìm mình nữa.

Cậu bước ra mở cửa, đập vào mắt là một bóng nam nhi thân hình cao ráo, tuấn lãng đang đứng sừng sững trước thềm. Người nọ diện một bộ trường bào bằng vải thô màu xanh trúc thanh nhã, đầu đội mũ có rèm che khuất dung nhan, trên người thoảng ra mùi hương tùng bách dịu nhẹ, dễ ngửi.

Bạch Thuật thầm nghĩ ở cái thôn Bạch Đường nghèo nàn này làm gì có ai ra đường lại đỏm dáng đội mũ có rèm che thế kia, nhưng nhìn kỹ vóc dáng của người đối diện, cậu lại thấy quen thuộc vô cùng.

Cậu vừa định mở miệng hỏi danh tính thì người đội mũ trùm đầu bỗng khẽ bật cười, cất giọng trêu chọc: "Sao thế? Không định mời ta vào nhà ngồi chơi à?"

Giọng nói trầm thấp, từ tính quen thuộc lọt vào tai khiến Bạch Thuật sững sờ trong giây lát, toàn thân như có một luồng điện chạy qua.

Đây... đây chẳng phải là Tạ Hòe Ngọc thì còn ai vào đây nữa!

Sao hắn lại tự thân mò đến tận căn nhà rách nát này của cậu làm gì thế này?