Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 26

Bên bờ hồ trong khuôn viên Tạ phủ, Tạ Hòe Ngọc đang một mình ngồi nơi hành lang, đối bóng nguyệt mà thưởng rượu.

Chợt thấy Tiểu Thụ bước chân vội vã chạy tới, trên tay cẩn thận nâng một chiếc lồng nhỏ đan bằng lá cây đang lập lòe ánh huỳnh quang cùng một mảnh vải rách, cung kính bẩm: "Thiếu gia, vừa rồi ngoài cổng có tiếng gõ, lúc lão Vương ra mở cửa thì người đã đi mất rồi, chỉ thấy để lại thứ này ở bậc cửa, xem chừng là của Bạch tiểu ca nhi mang tới."

Tạ Hòe Ngọc khẽ nhướng mày, đưa tay đón lấy hai món đồ từ tay gã sai vặt. Một chiếc lồng lá nhỏ chứa đầy những chú đom đóm đang tỏa ra thứ ánh sáng oánh oánh dịu nhẹ giữa màn đêm tĩnh mịch, cùng với một mảnh vải rách rưới.

Hắn nương theo thứ ánh sáng lập lòe của đàn đom đóm để nhìn kỹ nét chữ trên mảnh vải, bất giác bật cười thành tiếng: "Chữ nghĩa gì mà xấu xí thật."

Có điều, vị ca nhi thôn quê ấy vậy mà cũng biết chữ sao? Chuyện này quả thực đã nằm ngoài dự liệu của hắn rồi.

Nghĩ đoạn, hắn liền đưa chiếc lồng lá lại cho Tiểu Thụ, nhàn nhạt bảo: "Dỡ chiếc lồng này ra đi."

Tiểu Thụ nhìn chiếc lồng đan bằng lá hương bồ có chút không hiểu ẩn ý, song vẫn ngoan ngoãn rút con dao nhỏ bên hông, cẩn thận rạch đứt mấy sợi dây buộc.

Chiếc lồng lá vừa hé mở, bầy đom đóm bên trong liền lũ lượt nối đuôi nhau bay vút ra ngoài, chúng dập dìu lượn lờ quanh mặt hồ nơi khoảng sân nhỏ, điểm xuyết những đốm sáng lung linh tựa như muôn vàn tinh tú trên vòm trời cao, lúc tỏ lúc mờ.

"Đẹp quá đi mất..." Tiểu Thụ chung quy cũng chỉ là một đứa trẻ tầm mười ba, mười bốn tuổi, trước cảnh tượng lung linh huyền ảo như vậy, cậu không khỏi cất tiếng trầm trồ tán thưởng.

"Ừ, đẹp thật..." Tạ Hòe Ngọc khẽ lẩm bẩm, khóe môi vô thức nét nhẹ một nụ cười dịu dàng, hắn cẩn thận cuộn mảnh vải rách kia lại rồi cất gọn vào trong ống áo.

·

Phủ thành nằm về phía tây của thôn Bạch Đường, nếu chọn phương án đi đường bộ thì phải mất ròng rã cả một ngày trời mới đến nơi.

Bạch Thuật muốn đi về ngay trong ngày, đương nhiên không thể chọn cách cuốc bộ, thành thử cậu chỉ có một lựa chọn duy nhất là đi bằng đường thủy, tức là phải lên huyện thành để bắt thuyền sang đó.

Trời vừa tờ mờ sáng, Bạch Thuật đã bật dậy rời giường, thậm chí còn chẳng kịp ăn uống gì đã vội vã rảo bước hướng về phía huyện thành.

Lần trước lên huyện cậu đã cất công nghe ngóng trước, cứ vào khoảng giờ Mẹo canh ba mỗi ngày, tại bến tàu huyện thành sẽ có một chuyến đò ngang khởi hành đi phủ thành, hiện tại xuất phát thì vừa vặn kịp giờ tàu chạy.

Lúc đi ngang qua cổng lớn Tạ phủ, cậu không kìm được mà liếc mắt nhìn vào trong một cái, thầm nghĩ chẳng biết Tạ Hòe Ngọc sau khi nhận được mấy chục chú đom đóm kia thì có nảy sinh chút lòng yêu thích nào không?

Còn đang mải suy nghĩ miên man, cậu chợt phát hiện giữa màn sương sớm bảng lảng, cánh cổng lớn của Tạ gia vậy mà đã mở hé, một dáng người nhỏ nhắn đang khoác hờ chiếc áo ngoài, vừa đi ra vừa ngáp ngắn ngáp dài.

"Bạch Thuật!" Bóng người kia từ xa đã cất tiếng gọi cậu.

Bạch Thuật bấy giờ mới nhận ra đó là giọng của Tiểu Thụ, cậu rảo bước tiến lại gần thì quả nhiên thấy gã sai vặt đang đứng ở bậc cửa với vẻ mặt đầy vẻ ngái ngủ và mất kiên nhẫn, trên tay còn ôm theo một gói đồ lớn.

"Không phải ngươi muốn lên phủ thành sao?" Tiểu Thụ vừa nói vừa dứt khoát nhét gói đồ vào tay cậu, đoạn lại rút từ trong ngực ra một dải buộc tóc màu thiên thanh rộng chừng ba ngón tay, bảo: "Thiếu gia nhà ta dặn, trên phủ thành tai mắt hỗn tạp, ngươi cứ giữ nguyên thân phận ca nhi mà đi thì có nhiều bề bất tiện, đeo dải buộc tóc này vào thì hành sự cũng thuận tiện hơn đôi chút."

Nói đoạn, cậu liền chẳng đợi y phản ứng mà tự tay buộc dải lụa ấy lên trán cho Bạch Thuật. Sau khi ngắm nghía một hồi, thấy dải buộc tóc vừa vặn che khuất đi nốt ruồi son giữa trán của cậu, cậu mới tặc lưỡi bảo: "Xem ra cũng vừa vặn đấy, ta phải vào ngủ tiếp đây. Đúng rồi, chiếc xe ngựa của Tạ gia hôm nay cho ngươi mượn tạm đấy, như vậy hành trình cũng đỡ tốn sức hơn."

Dứt lời, Tiểu Thụ liền dứt khoát quay người rảo bước đi thẳng vào trong phủ, hận không thể lập tức leo lên giường đánh một giấc cho bõ thèm.

Tối hôm qua thiếu gia nhà cậu đột nhiên hạ lệnh, bắt cậu sáng sớm ngày hôm sau phải túc trực ở cổng để đợi Bạch Thuật, ngặt nỗi cậu lại chẳng rõ y khi nào mới tới, thành thử cả đêm cứ trằn trọc lật qua lật lại, ngủ không sao yên giấc.

Sáng sớm vừa nghe người gác cổng vào báo có bóng dáng Bạch Thuật đi ngang qua, cậu liền chẳng kịp sửa sang y phục chỉnh tề đã vội vàng lao ra ngoài, cốt chỉ để hoàn thành cho xong xuôi những lời công tử đã phó thác.

Nghĩ đến đây, cậu không khỏi thầm oán thán trong lòng. Thật uổng công thiếu gia nhà mình cứ lo lắng vị Bạch tiểu ca nhi này thân đơn thế cô lên phủ thành sẽ bị người ta bắt nạt, nhìn cái bộ dạng cầm gậy nện người thô bạo của y ngày hôm qua, làm gì có cái cửa cho ai bắt nạt nổi y cơ chứ?

Sau khi Tiểu Thụ rời đi, Bạch Thuật vẫn có chút ngơ ngẩn đứng chôn chân tại chỗ.

Chỉ một lát sau, chiếc xe ngựa của Tạ gia đã chậm rãi đánh ra từ trong sân, gã phu xe khẽ vén rèm cửa lên bảo: "Bạch tiểu ca nhi, mau lên xe đi thôi, ta đưa ngươi một đoạn lên bến tàu huyện thành."

Bước lên xe ngựa rồi mà đầu óc Bạch Thuật vẫn còn có chút lâng lâng như đang đi trên mây. Cậu nhẹ tay mở gói giấy trong tay ra, bên trong là hai chiếc bánh bao nhân thịt tươi còn nghi ngút khói, nóng hổi.

Cậu chỉ vài miếng đã xử lý gọn gàng hai chiếc bánh bao, vỏ bánh vừa xốp vừa mềm, nhân thịt bên trong thì đầy đặn, vỏ lại mỏng, hương vị thơm ngon hơn hẳn mấy chiếc bánh bao cậu mua từ Lai Phúc Lâu hôm trước nhiều.

Thảo nào Tạ Hòe Ngọc lại chẳng thèm đoái hoài tới mấy chiếc bánh bao cậu mang tặng! Bạch Thuật khẽ vỗ hai tay vào nhau, bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là đầu bếp Tạ gia tự tay làm bánh bao ngon hơn hẳn mà!

Thế nhưng đó hoàn toàn không phải là trọng điểm, cậu đưa một tay lên khẽ sờ dải buộc tóc trên trán... khóe môi cứ thế vô thức nhếch lên một nụ cười rạng rỡ không tài nào kìm nén nổi.

Dải buộc tóc này là do chính tay Tạ Hòe Ngọc tặng cho cậu! Tạ Hòe Ngọc chủ động tặng đồ cho cậu rồi cơ đấy! Cậu thầm nghĩ có khi cả đời này mình cũng chẳng nỡ tháo nó xuống mất thôi!

Chiếc xe ngựa của Tạ gia di chuyển với tốc độ vô cùng nhanh chóng, mới chưa đầy ba canh giờ, xe đã vững vàng đỗ lại bên bến tàu của huyện thành.

Bạch Thuật vừa bước xuống xe, gã phu xe liền đánh tay lái quay đầu trở về ngay lập tức.

Thời điểm này tuy rằng còn khá sớm, thế nhưng khu vực xung quanh bến đò bấy giờ đã chen chúc một hàng dài người đang rồng rắn xếp hàng.

Người dân từ các thôn trấn lân cận đổ về đây để lên phủ thành mỗi ngày là không hề nhỏ. Có gia đình dắt díu cả già trẻ lớn bé đi cùng, tay xách nách mang theo cả gà vịt, có những gã thương nhân đi buôn chuyến, có các cậu học trò khăn gói đi thi, và cũng có cả những thanh niên trông bộ dạng như đang đi xem hội, mở rộng tầm mắt giống hệt như Bạch Thuật vậy.

Lúc Bạch Thuật mới tới xếp hàng, cậu chỉ có thể đứng ở vị trí cuối cùng của hàng dài, thế nhưng chẳng mấy chốc, phía sau lưng cậu đã lại lục tục có thêm không biết bao nhiêu người tới đứng nối đuôi.

Khi thời gian dần tịnh tiến về phía giờ Mẹo, vài gã đại hán lực lưỡng vận áo ngắn màu lam, sau lưng có thêu một chữ 'Thủy' lớn bước ra từ trong khoang đò. Một tên trong số đó tiến về phía đầu hàng, bắt đầu thu tiền vé của từng người một.

Chi phí cho một chuyến đò từ huyện thành lên phủ thành cố định là năm văn tiền mỗi người, riêng những ai mang theo khối lượng hàng hóa cồng kềnh thì sẽ phải đóng thêm một khoản phụ phí tùy theo trọng lượng.

Gã đại hán kia cứ thế lầm lũi thu tiền dọc theo hàng người, giữa chừng còn phát hiện ra vài kẻ không có tiền nhưng lại muốn giở trò lẩn lút để đi lậu vé. Đám đại hán đứng xung quanh liền lập tức xông vào, thẳng tay lôi cổ những kẻ đó ra khỏi hàng ngũ.

Cách vị trí của Bạch Thuật không xa có một gia đình thôn dân vừa bị đám người kia thô bạo lôi ra, họ liền quỳ sụp cả xuống đất mà khóc lóc thảm thiết: "Mấy vị đại lão gia làm ơn làm phước, rủ lòng thương xót cho gia đình chúng tôi với, ruộng vườn dưới quê bị lũ lụt ngập trắng băng cả rồi, mùa màng thất bát chẳng thu hoạch được một hột lương thực nào cả, cực chẳng đã mới phải dắt díu nhau lên phủ thành để kiếm một con đường sống thôi ạ."

Bạch Thuật nhìn đứa trẻ nhỏ trong lòng người mẹ đang khóc sụt sùi mà chạnh lòng trắc ẩn, cậu vừa mới thò tay vào túi định bụng móc ít tiền lẻ ra giúp đỡ họ một tay. Thì đã nghe thấy gã đại hán vận áo ngắn kia nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ, quát lớn: "Cái loại các người, lại định giở cái trò mèo này ra để lừa gạt kẻ nhẹ dạ cả tin nào móc hầu bao ra trả tiền hộ đúng không? Mấy cái trò bịp bợm rẻ tiền này lão tử đây nhìn đến phát chán rồi. Không có tiền thì cút ngay cho khuất mắt, đừng có ở đây mà giở cái giọng văn vở ra với ta."

Gã vừa dứt lời, gia đình đang dắt díu cả con thơ kia lập tức im bặt, tiếng khóc cũng tắt ngấm ngay tắp lự. Họ lầm lũi đứng dậy, lục lọi trong người một hồi rồi cũng móc ra được một chuỗi đồng tiền, cẩn thận đếm đủ số lượng giao cho gã đại hán kia, bấy giờ mới dám ôm con lặng lẽ đứng trở lại vào hàng.

Bạch Thuật: "..."

Đến lúc này thì cậu đã phần nào hiểu được ngụ ý của Tạ Hòe Ngọc khi bảo rằng trên phủ thành tai mắt và lòng người phức tạp là thế nào rồi...

Giờ Mẹo canh ba vừa điểm, Bạch Thuật cùng dòng người đông đúc nối đuôi nhau bước lên boong đò.

Chỉ một lát sau, không gian chật hẹp bên trong khoang tàu đã bị lèn chặt bởi hàng trăm con người, lẫn lộn cùng đủ loại hàng hóa và gia cầm dính đầy bùn đất.

Bên trong khoang đò vừa ngột ngạt lại vừa bốc lên một thứ mùi khai nồng nặc vô cùng khó chịu. Bạch Thuật bị thứ mùi này làm cho nhức đầu nhức óc, cậu chịu không nổi liền đứng dậy bỏ bước ra phía boong tàu cho thoáng đãng.

Thời điểm này ngoài boong tàu cũng đã đứng lố nhố không ít người, phần lớn bọn họ đều mang vẻ mặt mệt mỏi, chết lặng mà tựa lưng vào mạn thuyền, song dẫu sao bầu không khí ở đây vẫn còn dễ thở hơn trong khoang rất nhiều.

Bạch Thuật tựa người vào mạn thuyền, phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên hữu tình ở hai bên bờ sông.

Con sông này xét về độ rộng thì cũng không tính là quá thênh thang, thế nhưng mật độ thuyền bè qua lại, cùng đám thuyền chài thả lưới bắt cá thì lại vô cùng nhộn nhịp, đây chính là nhánh sông huyết mạch dẫn thẳng vào con sông nhỏ ở thôn Bạch Đường của cậu.

Ngoại trừ chiếc đò ngang bình dân này ra, Bạch Thuật còn để ý thấy trên mặt sông thi thoảng lại xuất hiện vài con thuyền có kích thước bề thế và trang hoàng lộng lẫy hơn hẳn.

Trong số đó, chạy cách thuyền của họ không xa là một chiếc khách thuyền hạng sang, phần mũi thuyền được chạm khắc hình kỳ lân vô cùng tinh xảo, trên mui thuyền lợp ngói lưu ly sáng loáng, dưới hiên treo chuỗi đèn lồng đỏ rực, các ô cửa sổ đều được chạm trổ những hoa văn cầu kỳ, phức tạp.

Từ mạn thuyền bên kia thấp thoáng truyền đến tiếng gảy đàn ca múa vô cùng náo nhiệt, cùng giọng hát uyển chuyển, du dương của các ca nữ, khi hai chiếc thuyền vô tình chạy giao nhau, Bạch Thuật liền đưa mắt nhìn sang phía đối diện.

Vài vị quý công tử đang phóng túng ngồi tụ tập trên boong thuyền uống rượu thưởng nhạc, cầm đầu đám người ấy là một nam tử vận cẩm y màu huyền sắc, xung quanh gã hoặc nằm hoặc ngồi là mấy vị ca nữ cùng ca nhi dung mạo kiều diễm, ai nấy đều diện trên mình những bộ y phục bằng lăng la tơ lụa thướt tha, trên bàn tiệc thì bày biện ê hề đủ loại sơn hào hải vị ăn không xuể, bày ra một bộ dạng ăn chơi trác táng, xa hoa vô độ.

Toàn bộ đám người đang đứng bên boong đò của Bạch Thuật thảy đều dồn ánh mắt về phía mấy vị quý công tử kia, thế nhưng trong ánh mắt họ tuyệt nhiên không hề có lấy nửa phần ngưỡng mộ hay ghen tị, mà chỉ thuần túy là một sự cam chịu, trơ lì đến đáng sợ.

Một vị công tử vận y phục màu thanh y tùy tay xé một chiếc đùi gà lớn trong đĩa, thẳng tay ném xuống cho con chó mun đang nằm phục dưới chân gã.

Một đứa trẻ gầy gò, ốm yếu đứng ngay cạnh Bạch Thuật nhìn thấy cảnh tượng đó liền đưa tay quẹt ngang khóe miệng, cố nuốt một ngụm nước bọt cái ực. Nó khẽ giật giật vạt áo của mẫu thân mình, lí nhí bảo: "Mẹ ơi, con cũng muốn ăn..."

"Ăn cái gì mà ăn, cái số của mày làm gì có cái phúc phận đó." Người mẹ với gương mặt vô cảm liền thẳng tay cốc đầu đứa nhỏ một cái rõ đau.

Đứa bé lập tức im bặt không dám ho he thêm lời nào nữa, song đôi mắt gầy gò của nó vẫn cứ nhìn chằm chằm vào con chó mun bên kia không rời.

Bạch Thuật không khỏi có chút cảm khái dâng trào trong lòng, cậu đặt chân đến triều đại Đại Tuyên này tính ra mới được vài ngày, thế nhưng cậu nhận thấy tầng lớp dân nghèo nơi đây phần lớn đều mang một thái độ vô cùng cam chịu và an phận, dường như họ đã quá quen thuộc với cái cuộc sống lầm than này rồi, thành thử chẳng một ai nảy sinh ý định muốn đứng lên để đấu tranh hay thay đổi số phận của mình cả.

Còn đám công tử ca ngồi trên chiếc thuyền lớn kia, chẳng rõ là con cái nhà quyền thế phương nào mà lại hành xử xa hoa dâm dật đến nhường ấy. Xét về mức độ ăn tiêu, hưởng lạc của bọn họ, so với vị công tử đích tôn của phủ Bá tước là Tạ Hòe Ngọc thì dường như còn hoang phí hơn hẳn vài bậc.

Nghĩ đến đây, cậu lại càng thấy rõ cái sự tốt đẹp, chính trực của Tạ Hòe Ngọc.

Nhớ năm đó khi cậu đói đến mức ngất xỉu giữa đường, chính Tạ Hòe Ngọc đã tự tay đem thức ăn tới cứu mạng cậu. Sau này mỗi lần cậu có dịp ghé qua Tạ phủ, nếu đối phương không đóng cửa luyện chữ thì cũng là một mình ngồi nghiền ngẫm đọc sách, hoàn toàn khác biệt một trời một vực với cái đám công tử bột chỉ biết chìm đắm trong tửu sắc, ăn chơi đàng đ**m này.

Khẽ đưa tay lên chạm nhẹ vào dải buộc tóc trên trán, gương mặt Bạch Thuật bỗng chốc có chút ửng hồng, quả nhiên vẫn là người đàn ông mà cậu nhìn trúng là tốt đẹp và lương thiện nhất trên đời!

Thuyền chạy xuôi dòng được chừng một canh giờ sau, phía trước mặt rốt cuộc cũng đã thấp thoáng hiện ra một vùng bến tàu sầm uất, nhộn nhịp.

Tốc độ của đò ngang bắt đầu chậm dần rồi từ từ áp sát vào bờ, Bạch Thuật đứng dậy chuẩn bị hành lý để rời thuyền, phủ thành rốt cuộc cũng đã ở ngay trước mắt.

Rất nhiều hành khách đi cùng chuyến đò với cậu thảy đều là lần đầu tiên được đặt chân đến một thành thị lớn như thế này, thành thử khi còn chưa kịp bước chân xuống thuyền, họ đã hoàn toàn bị choáng ngợp trước cảnh tượng phồn hoa, náo nhiệt trước mắt.

Bến tàu của phủ thành xét về quy mô thì bề thế hơn bến tàu huyện thành rất nhiều, số lượng thuyền bè neo đậu, cập bến ở nơi đây cũng đông đúc hơn hẳn.

Cậu cùng dòng người đổ xuống bến tàu phía tây, khu vực bờ sông nơi này hàng hóa chất cao như núi, đều là những kiện hàng vừa được dỡ xuống từ trong khoang của các thuyền buôn lớn.

Bạch Thuật lẩn khuất giữa đám đông hành khách rời thuyền, thong dong rảo bước đi xuống.

Cậu tỏ ra khá vừa ý với quy mô của phủ thành, nơi này xem chừng mới thực sự dáng dấp của một đô thị lớn. Cơ hội giao thương và kiếm tiền ở đây tự nhiên cũng sẽ rộng mở hơn rất nhiều.

Chẳng nói đâu xa, ngay tại khu vực sát bến tàu này đã tụ tập đông đúc vô số thương nhân, tiểu thương nhỏ lẻ, thậm chí còn hình thành nên một khu phố buôn bán vô cùng sầm uất.

Ngoại trừ tiếng rao bán các món ăn vặt đủ mọi chủng loại ra, còn có những lời mời chào mua bán các mặt hàng sản vật địa phương. Vài gã tiểu thương thậm chí chân vừa mới bước xuống thuyền đã vội vã dọn hàng, dựng sạp ngay tại chỗ để bắt đầu buôn bán.

Nửa con phố chạy dọc về phía tây bến tàu chuyên doanh các mặt hàng lương thực, dầu ăn, gạo mì cùng rau củ, thịt cá tươi sống. Nơi đây đồng thời cũng là khu chợ giao thương có quy mô lớn nhất toàn phủ thành, phần lớn các hộ gia đình trong thành mỗi ngày đều cử người ra con phố này để thu mua nhu yếu phẩm.

Còn nửa con phố chạy ngược về phía đông bến tàu thì các mặt hàng được bày bán lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.

Khu vực phía đông bến tàu thường là nơi neo đậu của các thuyền khách hạng sang hoặc tư thuyền của những nhà quyền quý, giàu có.

Chính vì thường xuyên có sự lui tới của đám gia nhân, phu quân cùng các vị công tử nhà giàu, thành thử các cửa tiệm tọa lạc trên nửa con phố này cũng thuộc phân khúc cao cấp hơn hẳn.

Ngoại trừ một vài tửu lầu, trạm dịch có quy mô bề thế ra, nơi đây còn tập trung hàng loạt cửa hàng kinh doanh gấm vóc lụa là, trà diệp, đồ da thuộc, hay gốm sứ tinh xảo.

Mỗi một gian tiệm đều tấp nập người ra kẻ vào, hàng hóa bày biện đầy ắp. Thi thoảng lại thấy có thương vụ ngã ngũ xong xuôi, chủ tiệm liền vung tay một phát, gọi vài gã làm thuê chạy tới đóng gói cẩn thận rồi khiêng thẳng ra bến tàu để bốc lên thuyền vận chuyển đi, mọi thủ tục đều vô cùng nhanh chóng, thuận tiện.

Bạch Thuật sau khi rời thuyền liền đưa mắt nhìn lướt qua một lượt, lập tức khóa mục tiêu vào tòa Lai Phúc tửu lầu cao ba tầng sừng sững nằm cách bến tàu không xa.

Cậu từ sớm đã nghe danh ở phủ thành cũng có một chi nhánh của Lai Phúc tửu lầu, hơn nữa quy mô của nó còn hoành tráng hơn hẳn cơ sở dưới huyện. Lúc này tuy rằng còn chưa đến giữa trưa, thế nhưng trước cổng Lai Phúc tửu lầu bấy giờ đã có dòng người xe qua lại nườm nượp, không ngớt.

Bạch Thuật thầm tính toán trong lòng, cậu lập tức rảo bước tiến vào trong, mục đích là muốn khảo sát và so sánh mức giá cả thị trường, việc đặt hai tòa tửu lầu có cùng một hệ thống lên bàn cân để đối chiếu các món ăn tương đồng bao giờ cũng mang lại kết quả trực quan và đơn giản nhất.

Tòa tửu lầu này tổng cộng có ba tầng lầu, được xây dựng ngay tại vị trí đắc địa và bắt mắt nhất vùng, thời điểm này, toàn bộ bàn ghế ở khu vực tầng một hầu như đã được lấp đầy không còn một chỗ trống.

Bạch Thuật cực chẳng đã đành phải rảo bước lên tầng hai, chọn một chiếc bàn nằm khuất trong góc để yên tọa.

Lúc này cậu mới chợt để ý thấy, mấy vị quý công tử ngồi trên chiếc thuyền lớn xa hoa lúc nãy chẳng rõ đã rời thuyền từ khi nào, bấy giờ cũng đang ngồi tụ tập quanh chiếc bàn sát cửa sổ ở tầng hai, họ vừa thong dong thưởng trà vừa tò mò đưa mắt quan sát khung cảnh xung quanh.