Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 25

Hôm nay lại đến ngày hẹn giao cá.

Bởi vì thấy có tiền công mang về, dạo gần đây Trần ca nhi đối chuyện bắt cá tỏ ra vô cùng hăng hái, để tâm.

Y thức dậy từ rất sớm, thu dọn nhà cửa gọn gàng xong xuôi liền nổi lửa nấu ít cháo ngô cho Lạp Nhi cùng phu quân ăn lót dạ, rồi một mình xuất phát trước.

Thế nhưng khi ra tới bờ sông, y lại kinh ngạc phát hiện Bạch Thuật đã đứng dầm mình dưới nước, cá tôm trong giỏ cũng đã bắt được hòm hòm.

Nhìn vầng thái dương chỉ vừa mới ló rạng không lâu, Trần ca nhi không khỏi thầm tặc lưỡi kinh hãi.

Bản thân y đi đã là sớm, chẳng ngờ Bạch Thuật còn tới trước y một bước, điều này càng làm cho y thêm phần khâm phục cậu.

Vị ca nhi này thật sự quá mức cần cù, chăm chỉ, hèn chi lại có thể tích cóp được cả khoản tiền lớn để mua đất, xem ra sau này y cũng phải càng thêm siêng năng mới được.

Bạch Thuật vừa ngẩng đầu thấy Trần ca nhi liền mỉm cười, giơ tay vẫy vẫy chào y.

Hôm qua sau khi gặp Tạ Hòe Ngọc về, cậu vì hưng phấn quá độ nên sáng sớm đã tỉnh giấc, thành ra dứt khoát tranh thủ vào sau núi tuần tra một vòng.

Mấy cái bẫy rập đặt từ vài ngày trước xem chừng đã bị đám thú rừng quen mùi nhận biết, cả ngày hôm qua cậu chỉ tóm gọn được độc nhất một con thỏ hoang.

Bạch Thuật bèn lấp toàn bộ mấy cái bẫy cũ lại, chọn vị trí khác để đào thêm vài cái mới.

Nguyên tắc đặt bẫy săn bắt chính là như vậy, phải liên tục thay đổi linh hoạt các vị trí thì mới mong tóm được nhiều con mồi.

Xoay xở xong xuôi ở sau núi, cậu liền chạy ngay ra bờ sông bắt cá cho tới tận giờ này. Vừa thấy Trần ca nhi tới, cậu liền ra hiệu cho y, hai người cùng đeo ống trúc đựng cá lên lưng rồi xuất phát lên đường.

Trận kích tướng hôm qua của Tạ Hòe Ngọc khiến hiện tại trong đầu Bạch Thuật chỉ toàn là ý nghĩ kiếm tiền. Có điều nếu chỉ trông chờ vào việc bắt cá bán cá thì tốc độ tích lũy quá chậm, cậu còn muốn sớm triển khai cả việc buôn bán thảo dược nữa.

Tốt nhất là phải tìm cơ hội lên phủ thành một chuyến để mở rộng tầm mắt, tìm kiếm thêm các phương kế sinh nhai khác. Cứ nghĩ ngợi như vậy, cậu lại thấy một ngày mười hai canh giờ dường như là quá ngắn ngủi, hận không thể phân thân làm mấy người một lúc.

Sau khi dựa theo thông lệ, đem phần tôm cá tươi ngon nhất sang giao cho Tạ phủ, Bạch Thuật cùng Trần ca nhi mới rảo bước hướng về phía huyện thành.

Trong lúc chờ Nghiêm chưởng quầy kiểm kho tính tiền, Bạch Thuật ghé qua tiệm mộc, hai chiếc thùng gỗ cậu đặt làm lần trước bấy giờ đều đã hoàn thiện xong xuôi.

Thùng đóng cao đến đầu gối cậu, chiều rộng thì cỡ chừng một sải vai, nhìn bề ngoài trông chẳng khác nào chiếc chậu ngâm chân cỡ đại.

Bác thợ mộc đã sớm đổ đầy một xô nước vào trong để thử nghiệm, vừa thấy Bạch Thuật tới liền tự hào vỗ ngực bảo, số nước này đã ngâm suốt một đêm ròng mà thùng gỗ không hề bị rò rỉ dù chỉ một giọt.

Bạch Thuật tự tay kiểm tra một lượt thấy rất vừa ý, cậu thử dùng sợi thừng thô đã cố định sẵn để đeo lên lưng thử xem sao, nhận thấy thiết kế này khá đỡ tốn sức, so với việc phải mang vác mười mấy ống trúc lỉnh kỉnh ngày trước thì nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Thấy vậy, cậu liền bảo bác thợ đổ hết nước đi, rồi cùng Trần ca nhi mỗi người cõng một chiếc thùng không ra về.

Trên đường trở về thôn, Bạch Thuật đem chuyện mình muốn gieo trồng dược liệu ra bàn bạc với Trần ca nhi, cậu còn hứa hẹn nếu y chịu phụ giúp cậu một tay thì sẽ trả thêm cho y hai văn tiền công mỗi ngày.

"Trời đất ơi ~" Trần ca nhi nghe xong thì không khỏi thốt lên kinh ngạc: "Đến cả dược liệu mà ngươi cũng am tường nữa sao! Thật chẳng ngờ ngươi lại biết cả y thuật đấy, có bản lĩnh lớn như thế cớ sao trước đây không sớm đem ra mà dùng!"

Ở chốn thôn quê này, địa vị của những người làm thầy thuốc là tương đương cao. Dẫu sao sinh lão bệnh tử là lẽ thường tình, một khi trong người có bệnh tật đau ốm thì thảy đều phải trông cậy vào thầy thuốc đến xem bệnh bốc thuốc.

Nhưng bởi vì chi phí mời thầy thuốc, bốc thuốc quá mức đắt đỏ, thành thử ngay đến cả mấy bà lão trong thôn chỉ cần hơi hiểu chút ít về dược lý thôi cũng đủ để người người tranh nhau lấy lòng, nịnh bợ.

"Tôi đâu có biết y thuật gì đâu, chẳng qua chỉ là nhận mặt được vài loại thảo dược cơ bản mà thôi." Bạch Thuật dù da mặt có dày đến mấy thì lúc này cũng bị y khen tới mức có chút đỏ mặt.

Thế nhưng bất kể Bạch Thuật có ra sức giải thích thế nào đi chăng nữa, ánh mắt Trần ca nhi nhìn cậu lập tức lại tăng thêm vài phần sùng kính. Y chẳng chút đắn đo mà gật đầu đồng ý giúp cậu thu lượm dược liệu, thậm chí còn sốt sắng đề xuất có thể tận dụng luôn mảnh sân trống nhà mình để gieo trồng.

Bởi lẽ y nghĩ bụng, nếu bản thân mình cũng tích lũy được chút ít kiến thức về dược liệu, sau này trong nhà có ai đau đầu nhức óc thì tự khắc có thể hái thuốc chữa trị, đỡ phải tốn một khoản tiền oan ra tiệm bốc thuốc.

Bạch Thuật bật cười, lắc đầu bảo: "Mảnh sân nhà ngươi thì đáng bao nhiêu diện tích, trước mắt ta cứ chỉ cho ngươi cách nhận biết mấy loại dược liệu cơ bản đã."

Lần trước có dịp ghé qua nhà trưởng thôn Bạch Bảo Sơn, cậu biết rõ khu vực đất đai phía sau núi thảy đều là đất hoang vô chủ. Trong lòng cậu từ sớm đã vạch sẵn kế hoạch, đợi khi tích cóp đủ bạc lận lưng, ngoại trừ mảnh đất ven sông kia ra, cậu nhất định phải mua đứt luôn cả vạt đất hoang trên núi ấy về để quy hoạch gieo trồng thảo dược cùng cây ăn quả.

Đến giữa trưa, Bạch Thuật và Trần ca nhi chọn một góc ven đường để nướng con thỏ hoang săn được lúc sáng.

Thịt thỏ nướng chín tới tỏa hương thơm phức, hai người ăn đến mức khóe miệng dính đầy dầu mỡ, vô cùng thỏa mãn.

Lần này, Trần ca nhi không còn nằng nặc đòi để dành phần mang về cho Lạp Nhi nữa.

Mấy ngày nay đi theo phụ việc cho Bạch Thuật, số cá tôm bắt được cậu vẫn thường xuyên chia cho y mang về một ống trúc lớn.

Bữa nào trong nhà cũng có cá tươi cải thiện, y lại còn có tiền công mang về mua thêm hai cân đậu nành, sắc mặt Lạp Nhi trông đã hồng nhuận lên trông thấy, y cũng không cần phải bóp mồm bóp miệng nhường phần ăn của mình cho con như trước nữa.

Sau khi đã ăn uống no nê, Bạch Thuật liền dẫn Trần ca nhi lên khu vực sau núi.

Vào mùa này, cỏ dại cùng hoa dại trên núi phát triển vô cùng tươi tốt, rậm rạp.

Bạch Thuật tìm ra vài loại thảo dược thường thấy, có giá trị kinh tế cao rồi tỉ mẩn chỉ cho Trần ca nhi cách phân biệt từng loại một.

"Ngươi nhìn kỹ hình dáng lá và hoa của loại này xem, đây là bồ công anh, toàn thân nó đều có thể dùng làm thuốc, công dụng thanh nhiệt giải độc cực kỳ tốt. Lúc hái phải hết sức cẩn thận, cố gắng giữ vẹn nguyên phần rễ của nó nhé." Bạch Thuật vừa nói vừa dùng tay nhẹ nhàng bới cho lớp đất xung quanh tơi xốp ra, sau đó vừa xoay nhẹ vừa hướng thẳng lên trên mà rút.

Chỉ một lát sau, phần thân bồ công anh đã lộ ra quá nửa, cậu hơi dùng lực một chút, cả cây bồ công anh liền được nhổ tận gốc, chỉ tiếc là động tác cuối cùng có chút mạnh tay khiến vài sợi rễ phụ bị đứt đoạn, nhưng nhìn chung cũng không ảnh hưởng gì lớn đến đại cục.

Kế đến, Bạch Thuật lại tìm thấy một khóm mã lan chỉ cho Trần ca nhi xem, rồi tự tay thị phạm cách thu hoạch cho y quan sát, rễ của mã lan có thể chế biến thành thuốc, có điều lần này cậu hành sự hơi vội vàng, không cẩn thận rút quá nhanh khiến phần rễ bị đứt mất quá nửa, thành ra cây này coi như bỏ đi, không dùng được nữa.

Trần ca nhi đứng bên cạnh chăm chú quan sát từ đầu đến cuối, bấy giờ mới chớp chớp mắt. Qua một lát, y mới ngập ngừng lên tiếng: "Cái này... chẳng phải chính là cây bà bà đinh với hoa cúc ruộng sao..."

Là những người nông dân thuần túy, từ thuở biết nhận thức tới giờ họ đã ngày ngày tiếp xúc với dăm ba cái loại hoa dại cỏ dại này, sớm đã quen mặt tới mức không thể quen mặt hơn, những năm mất mùa đói kém, họ thậm chí còn đào chúng về để làm rau dại ăn lót dạ qua ngày, chẳng qua là cách gọi tên của dân gian so với tên trong đơn thuốc có sự khác biệt rất lớn mà thôi.

Vừa nói, y vừa thuần thục dùng tay bới đất cho tơi, xoay nhẹ một vòng rồi dứt khoát rút mạnh cây mã lan ra khỏi lòng đất, động tác vô cùng nhanh nhẹn, dứt khoát mà phần rễ cây vẫn vẹn nguyên không hề sứt mẻ một chút nào. Thu hoạch xong xuôi, y liền rũ sạch lớp bùn đất bám trên rễ, giơ đến trước mặt Bạch Thuật hỏi: "Ngươi nhìn xem, ta làm thế này đã đạt yêu cầu chưa?"

Bạch Thuật thoáng ngẩn người ra, hoàn toàn không ngờ tới việc Trần ca nhi lại có thủ pháp đào thảo dược thuần thục đến nhường này.

Cậu nghĩ bụng, đám thôn dân này quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, việc chăm sóc, thu hoạch mấy thứ cây cỏ này họ đương nhiên là thành thục và lành nghề hơn một kẻ ngoại lai như cậu rất nhiều. Bản thân cậu chi bằng hãy khôn khéo lợi dụng điểm mạnh này, khai thác triệt để ưu thế của họ để phục vụ cho công việc của mình.

Bạch Thuật năm xưa từng là bậc đại tướng quân thống lĩnh binh mã, việc điều binh khiển tướng, nhìn người và phát huy tối đa sở trường của từng cá nhân vốn dĩ là thế mạnh của cậu.

Nhìn thấy Trần ca nhi có đôi tay nhanh nhẹn trong việc đào thảo dược như vậy, trong lòng cậu đã âm thầm phác thảo nên một kế hoạch sơ bộ.

Hai người bọn họ chia nhau ra khởi công, chỉ trong vòng một buổi chiều đã đào đầy một giỏ lớn, Trần ca nhi thậm chí còn thu hoạch được nhiều hơn cả phần của Bạch Thuật.

Lúc xuống núi, dọc đường đi có chạm mặt vài người trong thôn, họ cũng chỉ đơn thuần nghĩ rằng hai người rủ nhau đi hái rau dại về ăn, còn vui vẻ lên tiếng trêu chọc vài câu, bảo đào được một đống lớn thế kia thì tha hồ ăn ròng rã mấy ngày không hết.

Đến công đoạn phơi phóng thuốc, động tác của Trần ca nhi lại càng thêm phần thoăn thoắt, nhanh nhẹn, chỉ loáng một cái y đã phân loại rõ ràng rồi đem thảo dược rải đều ra góc sân phơi.

Hiện tại đang là giữa mùa hè, ánh nắng vô cùng gay gắt, chói chang, chỉ cần phơi nắng tầm hai ba ngày là số dược thảo này sẽ hoàn toàn khô ráo.

Suốt khoảng thời gian ấy, Bạch Thuật vẫn luôn im lặng đứng một bên quan sát dáng vẻ làm việc vô cùng nghiêm túc, tỉ mẩn của Trần ca nhi, đợi đến khi y đã hoàn tất mọi công đoạn, tay chân được rảnh rang đôi chút.

Bạch Thuật mới trầm giọng bảo với y: "Trần ca nhi, anh có muốn kiếm được nhiều tiền hơn nữa không?"

"Nhiều tiền hơn nữa sao?" Trần ca nhi ngơ ngác, nhất thời chưa hiểu thấu ngụ ý trong lời nói của Bạch Thuật. Nhưng cái thứ gọi là tiền tài kia, trên đời này pháo hôi hay phàm nhân có ai mà không ham thích? Huống chi lại là một kẻ nghèo rớt mồng tơi như y, thế là y vội vàng gật đầu lia lịa: "Đương nhiên là muốn rồi, ngặt nỗi ta đâu có được cái bản lĩnh lớn như ngươi cơ chứ. Ta chỉ là một ca nhi, hiện tại có thể đi theo phụ việc cho ngươi, mỗi ngày kiếm được vài văn tiền lận lưng như thế này đã là tốt lắm rồi."

"Nếu ngươi cứ đợi ta gọi thì mới tới phụ việc, thì cả đời này cũng chỉ có thể quanh quẩn kiếm được vài văn tiền lẻ đó mà thôi." Bạch Thuật phân tích: "Thay vì như vậy, chi bằng ngày thường những lúc rảnh rỗi, ngươi cứ tự mình lên núi hái thảo dược về rồi phơi khô trước đi, số thảo dược đó ta sẽ không kết toán theo mức tiền công cố định hai văn mỗi ngày cho anh nữa, mà sẽ chia cho anh hai thành dựa trên tổng lợi nhuận bán được."

Trần ca nhi đối với việc thu hái dược thảo xem chừng vô cùng có thiên phú và lành nghề, tính tình lại thật thà, chất phác. Bạch Thuật dự định sẽ coi như cho y góp vốn bằng kỹ thuật, để y tạm thời chịu trách nhiệm quán xuyến mảng thu hoạch thảo dược này, như vậy cậu có thể tiết kiệm được một khoảng thời gian lớn để tập trung lo liệu những công việc khác.

Trần ca nhi bị mấy thuật ngữ của cậu làm cho đầu óc lùng bùng, một chữ bẻ đôi y còn chẳng biết thì làm sao hiểu nổi mấy khái niệm như lợi nhuận hay phân chia thành quả này cơ chứ, trái lại y còn có chút lo lắng sợ Bạch Thuật sẽ quỵt luôn hai văn tiền công cố định của mình.

Thấy vậy, Bạch Thuật bèn kiên nhẫn giải thích cặn kẽ cho y hiểu, cuối cùng cậu lấy một ví dụ trực quan, nếu số dược thảo sau khi phơi khô mang lên huyện thành bán được một trăm văn tiền, thì y sẽ nghiễm nhiên được chia hai mươi văn. Thu hoạch được càng nhiều dược thảo thì số tiền bán được càng lớn, khoản tiền chia về tay y theo đó cũng sẽ càng tăng lên.

Nghe tới việc có thể kiếm được hẳn hai mươi văn tiền, Trần ca nhi phấn khích vô cùng, lập tức gật đầu cái rụp đồng ý ngay tắp lự, hận không thể vác giỏ lên núi đào thêm một vòng nữa ngay lập tức. Dẫu sao thì hai mươi văn bạc cũng đã đủ để mua đứt được hẳn một cân thịt bò ngon lành rồi.

Đêm đến, Bạch Thuật trở về căn phòng nhỏ của mình, cậu thắp một ngọn đèn dầu lên, đem toàn bộ số tiền tích cóp kiếm được mấy ngày qua ra đặt trên giường để đếm lại một lượt.

Ngoại trừ một lượng bạc trắng thu được từ việc bán con tê tê hôm trước ra, cậu phát hiện tổng số tiền lẻ mình kiếm được cộng dồn lại bấy giờ mới vỏn vẹn được mấy trăm văn tiền.

Mấy ngày ngắn ngủi mà kiếm được mấy trăm văn tiền, đối với đám thôn dân nghèo khổ ở thôn Bạch Đường này mà nói, quả thực đã là một khoản tiền khổng lồ ngoài sức tưởng tượng.

Thế nhưng Bạch Thuật nhìn đống của cải ít ỏi trong tay mà lòng lại dấy lên một nỗi sầu muộn, nếu cứ duy trì cái tốc độ tích lũy rùa bò như thế này, phỏng chừng phải mất đến nửa năm trời cậu mới gom đủ tiền mua đất, chứ đừng nói tới việc trở thành một ca nhi hiển hách, có đủ tư cách để đứng sánh vai cùng Tạ Hòe Ngọc.

Cậu chợt nhớ lại những lời Nghiêm chưởng quầy từng chia sẻ với mình ở trên xe ngựa hôm trước.

Mức giá cả sinh hoạt ở phủ thành cao hơn huyện thành rất nhiều, đồng nghĩa với việc cơ hội làm giàu ở nơi đó chắc chắn cũng sẽ rộng mở hơn. Cậu không thể cứ tiếp tục quanh quẩn, chôn chân ở cái huyện thành nhỏ bé này mãi được, chuyến đi lên phủ thành nhất định phải được tiến hành càng sớm càng tốt!

Bạch Thuật vốn là người có tác phong quyết đoán, nghĩ là làm, cậu lập tức hạ quyết tâm ngay ngày mai sẽ lên phủ thành một chuyến để thám thính tình hình.

Thế nhưng nếu muốn lên phủ thành, cậu bắt buộc phải ra bến bắt chuyến thuyền sớm nhất từ mờ sáng, như vậy ngày mai cậu sẽ không có thời gian để đích thân tới Tạ phủ giao đồ cho Tạ Hòe Ngọc nữa.

Ở cái thế giới cổ đại lạc hậu này, việc không có mạng quang học hay thiết bị liên lạc thông minh di động khiến Bạch Thuật cảm thấy mọi thứ thật sự quá mức bất tiện.

Cậu từ trên đống vải rách nát đầu giường xé xuống một mảnh vải có màu sắc thanh nhã, cẩn thận dùng nước giếng vò giặt sạch sẽ rồi đem trải phẳng ra sàn nhà. Kế đến, cậu chạy xuống gian bếp tìm vài nhánh củi đã bị đốt cháy đen, dùng chính cái đầu đã hóa thành than củi ấy, không mấy thuần thục mà nắn nót viết lên mảnh vải rách mấy chữ chỉn chu:

【 Ngày mai đi phủ thành —— Bạch Thuật 】

Bên ngoài khung cửa sổ, vài chú chim rừng cùng lũ ếch nhái cứ ra sức kêu râm ran không ngớt, hòa lẫn cùng tiếng ve sầu kêu ran trên những vòm cây, mang lại cho Bạch Thuật một cảm giác vô cùng chân thật và kiên định.

Đặt chân đến thế giới này cũng đã được vài ngày, nhận được câu nói khẳng định kia của Tạ Hòe Ngọc hồi ban ngày, cõi lòng cậu bấy giờ mới thực sự được xem như đã hoàn toàn bình ổn trở lại.

Bạch Thuật nhẹ tay đẩy cửa bước ra ngoài, cậu nhét mảnh vải rách kia vào trong ngực áo rồi rảo bước đi dạo, cứ thế vô thức bước đi cho tới khi ra đến bờ sông.

Cảnh đêm bên bờ sông nhỏ bấy giờ vô cùng thơ mộng, vầng minh nguyệt sáng trong treo cao trên đỉnh đầu, dải ngân hà lấp lánh hội tụ tựa như một dòng sông ánh sáng kéo dài vô tận trên bầu trời đêm, cùng hòa quyện và phản chiếu lung linh với dòng nước lững lờ trôi dưới mặt đất.

Tiết trời lúc này đã bắt đầu chuyển dịch vào hạ, từng đàn đom đóm rủ nhau bay lượn dập dìu khắp nơi, thắp sáng cả những bụi cỏ rậm rạp dọc hai bên bờ sông.

Đây vốn là khung cảnh thiên nhiên vô cùng quen thuộc, bình dị của chốn thôn quê vào mùa hạ, thế nhưng ở một Trùng tinh có nền văn minh phát triển tột bậc công nghệ hóa, thì đây lại là cảnh sắc tự nhiên kỳ vĩ mà người ta chỉ có thể chiêm ngưỡng qua màn ảnh tivi mà thôi.

Bạch Thuật đứng giữa đất trời bao la, cõi lòng không khỏi có chút say đắm trước cảnh đẹp trước mắt, rồi trong thâm tâm cậu lại bất giác hiện lên hình bóng của Tạ Hòe Ngọc.

Chẳng rõ Tạ Hòe Ngọc giờ này đang bận rộn làm những việc gì? Nếu như bản thân cậu có thể cùng hắn đứng ở nơi này, chung tay thưởng ngoạn bức tranh phong cảnh hữu tình này thì tốt biết bao nhiêu?

Nghĩ đoạn, Bạch Thuật liền dứt khoát đứng dậy bước về phía bụi cỏ rậm rạp.

Tốc độ tay của cậu nhanh như chớp, cậu khẽ vung tay lên một phát, nắm chặt nắm đấm rồi từ từ mở hờ năm ngón tay ra, một chú đom đóm nhỏ nhắn cỡ hạt đậu đang ngoan ngoãn đậu gọn trong lòng bàn tay cậu, nó dừng lại sưởi ấm một lát rồi mới chịu dang rộng đôi cánh mỏng bay vút đi.

Bạch Thuật khom người xuống, nhanh nhẹn ngắt lấy mấy nhánh xương bồ mọc dại bên bờ sông, tước thành từng sợi nhỏ rồi khéo léo đan thành một chiếc lồng nhỏ nhắn, xinh xắn, chỉ cố tình để lại một lỗ hổng nhỏ cỡ đồng tiền ở phần miệng lồng để làm lối vào.

Kế đến, cậu lại bắt đầu phô diễn những động tác vô cùng nhanh nhẹn, dứt khoát của mình, chỉ trong chớp mắt, chiếc lồng nhỏ đan bằng lá cây ấy đã chứa chấp được vài chục chú đom đóm, tỏa ra những luồng ánh sáng oánh oánh, lung linh giữa màn đêm tĩnh mịch...