Tiểu Thụ vừa hớt hải chạy tới nơi thì đập ngay vào mắt là cảnh tượng Bạch Hòa đang ra sức đưa mắt đưa tình với Kỳ Cầm Nguyệt. Cái khóe mắt lẳng lơ, giật giật liên hồi của gã khiến cậu nhìn mà không khỏi méo cả miệng.
Cậu vội vàng nháy mắt, làm mặt quỷ ra hiệu cho Kỳ Cầm Nguyệt: "Kỳ công tử, huynh mau sang bên này đi, thiếu gia nhà chúng tôi hiện tại đang muốn gặp huynh có việc gấp."
"Hắn thì có chuyện gì mà cứ nhất thiết phải gặp ta ngay lúc này?" Kỳ Cầm Nguyệt thừa biết thừa hiểu tính ý của tên bạn thân, hắn càng nhìn thấy điệu bộ của Tiểu Thụ thì lại càng khẳng định trong chuyện này có quỷ, thế nên hắn cứ chắp tay, ngồi thây ra trên ghế quyết không nhúc nhích nửa phân.
Bạch Trâu thị ngồi một bên chứng kiến toàn bộ, mụ cứ ngỡ tên sai vặt kia bị chứng bệnh giật cơ mặt, liền rướn người, hạ thấp giọng nói với Bạch lão tam: "Cái nhà Bá tước này làm ăn kiểu gì mà lại bỏ tiền ra mua cái hạng hạ nhân tật nguyền thế kia không biết, ông nhìn cái thằng gã sai vặt kia mà xem, cái mặt nó cứ giật giật co rúm lại suốt từ nãy đến giờ."
Bạch lão tam cũng ghé tai mụ, thì thầm đáp lại: "Chắc là mua được với giá rẻ mạt đấy bà nó ạ. Cả một cái gia nghiệp đồ sộ thế này, mỗi tháng tốn biết bao nhiêu là tiền bạc! Kiểu gì chẳng phải bấm bụng mua vài ba đứa hạ nhân tật lỗi về để làm mấy việc thô sử, bưng bê."
Hai vợ chồng mụ cứ đinh ninh bản thân nói nhỏ lắm, nào ngờ cái giọng oang oang thô lậu ấy đã lọt sạch vào tai của tất cả những người đang có mặt ở trong phòng.
Mấy tiểu nha hoàn và gã sai vặt của Tạ phủ không kìm được liền che miệng cười rúc rích, khiến Tiểu Thụ vừa thẹn vừa bực. Cậu dứt khoát chống hai tay vào hông, lớn tiếng tuyên bố với Kỳ Cầm Nguyệt: "Kỳ công tử! Rốt cuộc là huynh có chịu đi hay là không đây? Huynh mà không đi thì tôi lập tức quay về bẩm báo lại với thiếu gia đấy nhé."
Bạch Hòa ngồi bên cạnh vừa nghe thấy hai chữ "thiếu gia", đôi con ngươi liền đảo liên hồi như rang lạc, gã nhanh nhảu chen ngang: "Này vị tiểu ca sai vặt, hay là ngươi cứ mời thiếu gia nhà ngươi trực tiếp bước chân tới đây một chuyến đi. Vừa vặn gia đình chúng ta cũng đang có chút chuyện hệ trọng muốn diện kiến Tạ công tử đây."
"Phải đấy." Kỳ Cầm Nguyệt nhếch môi, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng trước sự trơ trẽn của gã ca nhi này. Hắn dựa tấm lưng dài vào chiếc ghế thái sư, bộ dạng vô cùng thong dong, nhàn nhã nói với Tiểu Thụ: "Cứ như lời vị này nói đi, ngươi cứ về bảo với hắn là ta hiện đang ở sảnh phụ tiếp khách, hắn có việc gì thì cứ tự mình bước chân tới đây mà thưa gửi với ta."
Nói đoạn, gã còn cố ý quay sang trao cho Bạch Hòa một cái nhìn vô cùng lấp lửng, đầy ẩn ý.
Tiểu Thụ tức đến mức hai nắm đấm suýt chút nữa là nện thẳng vào mặt hắn! Cái hạng ca nhi quê mùa, thô lậu thế này mà cũng dám nghếch cổ lên đòi thiếu gia nhà cậu phải hạ mình tới đây tiếp đón sao. Cậu lại tự hận bản thân hôm qua trót lỡ mồm lỡ miệng, khiến cho Kỳ công tử bây giờ nổi máu ham vui, bài trò nghịch ngợm rồi tự đào một cái hố to đùng cho hắn nhảy xuống thế này.
Cậu hung hăng trừng mắt lườm Bạch Hòa một cái cháy mặt, rồi dứt khoát xoay người rời đi. Cậu thừa biết có nói nữa cũng chẳng thể xoay chuyển được Kỳ Cầm Nguyệt, bèn lập tức lộn trở lại thư phòng để bẩm báo ngọn ngành sự việc cho Tạ Hòe Ngọc.
Tạ Hòe Ngọc nghe xong liền khẽ đặt cuốn sổ sách trong tay xuống, hắn khẽ nhướng đôi mày thanh tú, hờ hững buông lời: "Kỳ công tử đã muốn gặp người thì cứ việc để mặc cho hắn gặp. Hắn muốn cùng ai liếc mắt đưa tình, tán tỉnh qua lại thì cũng tùy ý hắn. Từ nay về sau mấy cái chuyện ruồi bu này đừng có đem đến làm phiền tai ta nữa. Chỉ có điều, hễ là đồ vật do nhà Bạch lão tam kia đem tới thì bất luận là thứ gì, cứ thẳng tay trả về hết cho ta."
Nói đoạn, hắn lại nhúng bút vào nghiên, bắt đầu hí hoáy viết vẽ trên giấy.
"Nhưng mà... cái nhà Bạch lão tam kia cứ khăng khăng bảo rằng lễ vật thành tâm do bọn họ chuẩn bị đã bị gã gác cổng làm vỡ nát mất rồi ạ." Tiểu Thụ có chút khó xử, ngập ngừng báo cáo tiếp.
"Là thứ gì?" Tạ Hòe Ngọc khẽ nhíu mày, những ngón tay thon dài bắt đầu mất kiên nhẫn mà gõ nhịp cộc cộc xuống mặt bàn thư án.
"Nghe bảo là một chiếc nghiên mực ạ." Tiểu Thụ thật thà đáp: "Họ rêu rao là mua tận năm mươi lượng bạc, nhưng theo mắt tôi nhìn thì cái chất đá của chiếc nghiên mực đó tệ hại vô cùng, e là đến năm lượng bạc còn chẳng đáng giá nữa là."
"Thế thì dễ giải quyết thôi," Tạ Hòe Ngọc nở một nụ cười lạnh tanh, hắn cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên, thản nhiên ra lệnh: "Chiếc nghiên mực này chắc chắn là do bọn họ chọn mua ở phường văn phòng phẩm trong huyện chứ chẳng đâu xa. Ngươi mau sai người tới đó dò hỏi xem kiểu dáng ra sao, rồi tìm một chiếc giống hệt như đúc mua về, ném trả lại cho bọn họ là xong chuyện."
"Vẫn là thiếu gia anh minh tột đỉnh." Tiểu Thụ khom người hành lễ, gương mặt lộ rõ vẻ vui sướng khi người gặp họa, nhanh chân chạy đi tìm quản gia Vương bá để lo liệu việc mua sắm.
Cái đám thôn dân tham lam này kẻ nào kẻ nấy đều chỉ chực chờ ăn vạ để tống tiền của phủ Bá tước, nếu lần này mà để cho bọn họ đạt được ý đồ thì e rằng ngày mai hết Trương tam lại đến Lý tứ, cả cái thôn này sẽ kéo nhau tới ăn vạ ở Tạ phủ mất.
Sau khi Tiểu Thụ lui ra ngoài, Tạ Hòe Ngọc cũng dừng bút. Hắn cúi đầu nhìn chăm chặp vào bốn chữ lớn "Dao Lâm Ngọc Thụ" được khắc tinh xảo trên thân bút, khẽ hừ lạnh một tiếng.
Hắn tùy ý nhúng đầu bút vào nghiên mực vục vài cái cho sạch, rồi thẳng tay cắm ngược nó trở lại ống đựng bút, đoạn thay bằng một cây bút lông sói thượng hạng của vùng Hồ Châu.
Ngày thường vào cái tầm này, vị ca nhi kia đã sớm hớt hải mang mấy thứ cá tươi hay món ngon hoang dã mà hắn thích ăn tới dâng tặng rồi, vậy mà hôm nay mãi cho đến tận giờ này vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu. Cái miệng thì cứ luôn leo lẻo bảo rằng chỉ cần là thứ hắn thích thì y sẽ làm, xem ra tất cả cũng chỉ là những lời đầu môi chót lưỡi, nói suông cho sướng miệng mà thôi.
Mấy cái thứ bút lông dê rẻ tiền, thô kệch đó quả nhiên là không thể nào vừa tay hắn được, suy cho cùng vẫn cứ phải là loại bút lông sói thượng hạng cứng cỏi này dùng mới thuận tay.
Ngòi bút của Tạ Hòe Ngọc hạ xuống, hắn phóng bút viết lên tờ giấy Tuyên Thành một chữ "Bạch", nhưng ngay sau đó lại nhíu chặt đôi mày, thẳng tay gạch xóa, bôi đen ngòm cái chữ vừa viết ấy đi...
·
Lúc Bạch Thuật bước chân ra khỏi tiệm thuốc thì trời cũng đã quá trưa.
Ngày thường, cứ vào mỗi buổi sáng cậu đều sẽ tạt qua để đưa chút cá tươi cùng đồ hoang dã cho Tạ Hòe Ngọc, thế nhưng hôm nay vừa bước chân ra khỏi cửa là cậu đã phải bù đầu bù cổ lo việc cho tới tận bây giờ. Việc này sinh ra đã làm cậu lỡ mất bữa trưa, giờ mà có lộn trở về thì e là cũng chẳng còn kịp nữa rồi.
Bạch Thuật tuy vừa kiếm được hẳn một lượng bạc trắng, nhưng trong lòng cậu lại chẳng dấy lên chút niềm vui nào.
Cậu bắt đầu cảm thấy có chút nhớ nhung Tạ Hòe Ngọc, tính ra cậu cũng đã mấy ngày liền chưa được diện kiến dung nhan của hắn rồi.
Cái bụng cậu bắt đầu biểu tình, réo lên sùng sục vì đói, cậu bèn dứt khoát rảo bước hướng về phía tửu lầu Lai Phúc ở gần đó để kiếm chút gì bỏ bụng.
Vừa bước chân vào trong tửu lầu Lai Phúc, cậu nhìn quanh một lượt nhưng không hề thấy bóng dáng của Nghiêm chưởng quầy đâu cả. Bạch Thuật vốn đã quen đường đi lối bước ở nơi này, cậu liền gọi một bát mì thịt gà xé, đúng lúc đó cậu chợt nhìn thấy thực khách ở bàn bên cạnh đang gọi một xửng bánh bao thịt hấp xửng mềm mại, thơm phức.
"Tửu lầu nhà các anh còn có bán cả bánh bao nữa cơ à?" Bạch Thuật ngẩn người ra một lúc, liền vẫy tay gọi tiểu nhị tới gặng hỏi.
Tiểu nhị nghe thấy giọng nói quen tai liền cúi đầu, cẩn thận đánh giá vị tiểu ca nhi đang hỏi chuyện một lượt từ trên xuống dưới.
Vị tiểu ca nhi này hôm nay vận một bộ trường bào màu xanh lam vô cùng trang nhã, đường nét khuôn mặt tinh tế, thanh tú, tuy vóc dáng nhìn qua có phần rắn rỏi giống nam nhi nhưng trông lại vô cùng nhanh nhẹn, có thần thái. Chỉ tiếc là viên nốt ruồi son giữa hai hàng lông mày của y lại có màu sắc khá nhạt nhòa, ảm đạm, nhìn qua là biết ngay cái tướng khó đường con cái, hiếm muộn sinh nở.
Sau khi chăm chú nhìn thêm một lát, tiểu nhị mới ngỡ ngàng nhận ra người này chính là vị ca nhi vẫn thường hay tới đây giao cá lúc trước. Hắn không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Úi chà, hóa ra là Bạch tiểu ca đấy ạ! Hôm nay cậu thay đổi cách ăn mặc một cái trông tuấn tú, sáng sủa ra hẳn, làm tôi suýt chút nữa thì không tài nào nhận ra được."
Dứt lời, hắn mới giơ tay chỉ lên một khoảng trống trên bức tường gỗ gần đó rồi giải thích thêm: "Món bánh bao này tiệm chúng tôi vẫn luôn mở bán suốt đấy chứ, khách quen ở đây ai ai cũng biết cả. Bạch tiểu ca nhìn chỗ kia mà xem, đó vốn là nơi treo tấm biển gỗ đề tên món ăn, ngặt nỗi hôm trước tấm biển đó bị hỏng mất, chủ tiệm đang sai người đóng lại cái mới nên chưa kịp treo lên trong tiệm mà thôi."
"Hóa ra là như vậy." Bạch Thuật gật gật đầu hiểu ý, liền bảo: "Thế thì ngươi cứ mang lên cho ta một xửng như thế đi."
"Có ngay ạ!" Tiểu nhị sảng khoái đáp lời, rồi nhanh chân chạy xuống gian bếp hậu cần, bưng lên một xửng bánh bao còn nóng hổi.
Món bánh bao được xếp gọn gàng trong một chiếc xửng hấp bằng mây tre đan, khói trắng bốc lên nghi ngút, thơm phưng phức.
Tiểu nhị vừa nhấc chiếc nắp đậy ra, bên trong liền lộ ra ba chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi, căng tròn, chiếc nào chiếc nấy to bằng cả nắm tay người lớn.
Bạch Thuật nhìn mà không khỏi thèm nhỏ dãi, cậu lập tức cầm lấy một chiếc rồi ngoạm một miếng thật to. Lớp vỏ bánh mềm xốp kết hợp với phần nhân thịt đậm đà, ngập ngụa nước sốt ngọt lịm như bùng nổ ngay trong khoang miệng, cái hương vị quen thuộc ấy nhanh chóng lấp đầy vị giác của cậu.
"Cái này..."
Bạch Thuật thẫn thờ nhìn chăm chặp vào chiếc bánh bao đang cầm trên tay, cái hương vị này... chẳng phải chính là cái hương vị hôm ấy sao? Cái hôm mà đích thân Tạ Hòe Ngọc đã tự tay đút cho cậu ăn còn gì!
"Tiểu nhị, hai chiếc bánh bao còn lại ngươi gói kỹ lại giúp ta với." Bạch Thuật lớn tiếng gọi.
Cái món bánh bao ngon lành đến nhường này, cậu làm sao có thể nhẫn tâm ăn một mình cho đành được, cậu nhất định phải mang về cho Tạ Hòe Ngọc cùng nếm thử mới được.
"Dạ được ạ." Tiểu nhị liền nhanh nhẹn lấy ra một tờ giấy dầu, cẩn thận gói hai chiếc bánh bao vào bên trong, rồi dùng một sợi dây cỏ mảnh thắt một cái nút buộc vô cùng thành thục.
Cẩn thận nhét bọc bánh bao thịt còn ấm áp vào trong lồng ngực, Bạch Thuật rảo bước đi ra khỏi tửu lầu, vừa vặn bắt gặp Nghiêm chưởng quầy đang đứng ở ngoài cửa gác, chờ phu xe đánh xe ngựa tới đón.
"Ơ kìa, cậu là... Bạch tiểu ca đó phải không?" Nghiêm chưởng quầy vừa nhìn thấy Bạch Thuật thì cũng không khỏi bất ngờ. Hôm nay đối phương thay một bộ quần áo mới tinh tươm, trông da dẻ có phần trắng trẻo, hồng hào hơn hẳn, nhìn một cái là có thể nhận ra ngay đây là một vị ca nhi vô cùng tuấn tú.
Có điều hôm nay vốn không phải ngày hẹn giao cá giữa hai bên, hắn cũng không rõ vị tiểu ca nhi này cất công chạy lên huyện thành làm cái gì.
"Nghiêm chưởng quầy, có chuyện gì để ngày mai chúng ta hẵng bàn tiếp nhé, hôm nay tôi đang có việc gấp phải lộn trở về thôn ngay." Bạch Thuật vội vã phân trần.
Nếu cậu còn dùng dằng đi chậm trễ thêm chút nữa, bọc bánh bao thịt đang sưởi ấm trong ngực gã e là sẽ bị nguội ngắt mất.
"Có chuyện gì mà lại khiến cậu phải cuống cuồng lên như thế?" Nghiêm chưởng quầy bật cười ha hả, nói tiếp: "Nhà của Bạch tiểu ca là ở đâu thế? Tại hạ cũng đang chuẩn bị đánh xe đi về phía tây huyện thành, đến thôn Bạch Đường có chút việc, nếu như hai bên có cùng đường thì ta có thể cho cậu quá giang một đoạn."
"Thôn Bạch Đường sao?" Bạch Thuật lập tức khựng lại bước chân, cậu nhoẻn miệng cười toe toét, hai tay chắp lại đầy cảm kích: "Thế thì trùng hợp quá rồi! Tại hạ vốn dĩ cũng đang định đi về thôn Bạch Đường đây, đúng là cùng đường với Nghiêm chưởng quầy rồi, thế thì ta xin phép không khách sáo nữa nhé." Dứt lời, gã liền nhanh nhẹn trèo tót lên thùng xe ngựa, chẳng chút e dè.
Nghiêm chưởng quầy: "..."
Mới ban nãy hắn còn thầm nghĩ vị tiểu ca nhi này trông có phần tú khí, thùy mị hơn trước, giờ xem ra tất cả chỉ là do hắn ảo tưởng mà ra thôi.
Ngồi yên vị trên thùng xe ngựa, Bạch Thuật dọc đường đi liên tục gặng hỏi Nghiêm chưởng quầy đủ thứ chuyện trên đời.
Sau một hồi trò chuyện, hắn mới vỡ lẽ ra rằng cái tửu lầu Lai Phúc này không chỉ có duy nhất một cơ sở ở đây, mà nó là một chuỗi cửa hàng lớn có tới mấy chục chi nhánh trải dài khắp bờ cõi Đại Tuyên triều.
Cứ mỗi khi nhắc đến sản nghiệp của gia tộc, Nghiêm chưởng quầy lại không giấu nổi vẻ tự hào, hắn thao thao bất tuyệt kể lể đủ điều. Tửu lầu ngày ngày tiếp đón một lượng thực khách đông đảo, đủ mọi tầng lớp tam giáo cửu lưu ra vào nườm nượp, Nghiêm chưởng quầy nghe nhiều thấy nhiều nên vốn hiểu biết tự nhiên cũng vô cùng rộng mở.
Chỉ trong một lát ngắn ngủi, Bạch Thuật đã nắm bắt được rất nhiều thông tin hữu ích về tình hình giá cả thị trường, phong tục tập quán của Đại Tuyên triều, những điều này đối với một kẻ mới tới như cậu mà nói thì vô cùng giá trị.
Chẳng hạn như ở Đại Tuyên triều này, mức giá cả ở các huyện thành nhỏ lúc nào cũng rẻ hơn so với các phủ thành lớn khoảng chừng một phần ba. Một phần cá vốn chỉ đáng giá ba mươi văn tiền ở tửu lầu Lai Phúc nơi đây, một khi được vận chuyển lên đến phủ thành thì hoàn toàn có thể nghiễm nhiên hét giá lên tới tận năm mươi văn.
Hay như hiện tại, cái nghề hái ra tiền nhiều nhất chính là nghề chạy thương buôn bán đường dài. Đám thương nhân thu mua da thú từ miền Bắc xa xôi vận chuyển về đây, mỗi một tấm da thảo có thể dễ dàng bán được với giá mười mấy lượng bạc trắng. Còn nếu gom tơ lụa từ miền Nam gánh ngược ra ngoài kia, một xấp cũng có thể bỏ túi vài chục lượng như chơi. Chính vì lẽ đó, lượng thực khách chạy thương ghé chân vào tiệm lúc nào cũng đông đúc nhất, bọn họ tiêu tiền cũng vô cùng phóng khoáng, rộng rãi.
Lại còn chuyện triều đình tuy có quy định rõ ràng rằng một ngàn văn tiền đồng có thể quy đổi thành một lượng bạc trắng, thế nhưng do việc đúc bạc lén lút của tư nhân diễn ra quá tràn lan, chất lượng bạc thỏi trôi nổi trên thị trường lẫn lộn quá nhiều tạp chất, thành ra tiền bạc ở nhiều nơi bị mất giá nghiêm trọng. Ở chợ đen bây giờ, người ta chỉ cần bỏ ra tầm bảy tám trăm văn tiền đồng là đã có thể dễ dàng đổi lấy một lượng bạc thỏi rồi.
Nghiêm chưởng quầy đang thao thao bất tuyệt kể lể, bỗng nhiên gã quay sang tò mò hỏi: "Bạch tiểu ca này, cậu suy cho cùng cũng chỉ là một vị ca nhi, dò hỏi nhiều về mấy chuyện buôn bán, kinh thương này để làm cái gì cơ chứ? Theo ý kiến của ta thì cậu cứ nên mau chóng tìm kiếm một mối lương duyên tốt, tranh thủ lúc tuổi xuân phơi phới mà kiếm tấm chồng gả đi cho yên bề gia thất."
Bạch Thuật nghe thấy những lời này thì chỉ khẽ mỉm cười đầy ẩn ý, cậu cũng chẳng buồn mở miệng tranh cãi hay bác bỏ làm gì cho mất công.
Kẻ nào ở cái thế giới này khi nhìn thấy cậu cũng đều ra rả cái triết lý rằng lối thoát duy nhất của một ca nhi chính là lấy chồng rồi sinh con đẻ cái, thế nhưng cậu mới tới đây có vài ngày đã sớm nhận ra cái quy luật ở nơi này thực chất cũng chẳng khác gì so với thế giới Trùng tinh của cậu là bao: một giống cái sở hữu điều kiện bản thân càng xuất sắc thì lại càng có khả năng tự mình tìm kiếm được một người bạn đời chất lượng hơn.
Nhưng vì con người ở nơi này ai nấy đều bị tiêm nhiễm cái tư tưởng cố hữu đó rồi, cậu cũng lười phải mở miệng đi phân bua với từng người một làm gì. Cậu khẽ đưa mắt nhìn ngắm cảnh vật đang lùi dần ở bên ngoài cửa sổ xe, liền bảo: "Nghiêm chưởng quầy, đã tới đầu thôn Bạch Đường rồi đấy ạ, phiền ông bảo phu xe cho ta xuống ngay đoạn ngã rẽ kia là được rồi."
Nghiêm chưởng quầy bèn ra lệnh cho phu xe ghìm cương dừng xe để thả Bạch Thuật xuống, rồi bản thân gã lại tiếp tục thúc ngựa hướng về phía trước.
Khoảng cách từ nơi này dẫn tới trang viên Tạ gia cũng chẳng còn bao xa nữa. Bạch Thuật vốn dĩ không muốn để cho Nghiêm chưởng quầy biết được hành tung của mình, thế nên gã mới chọn cách xuống xe đi bộ, chỉ cần rảo bước thêm một lát nữa là có thể tới nơi rồi.
Khi cậu đi tới trước cổng lớn Tạ phủ, cậu khẽ giơ tay gõ cửa vài tiếng, tên sai vặt gác cổng liền nhanh nhẹn mở cổng cho cậu tiến vào trong viện. Thế nhưng vừa mới đặt chân qua bậu cửa, Bạch Thuật đã liếc mắt nhìn thấy chiếc xe ngựa quen thuộc của Nghiêm chưởng quầy đang được đậu gọn gàng ngay giữa sân.
Cậu khẽ ngẩn người ra một lúc, thật không ngờ Nghiêm chưởng quầy cất công chạy tới thôn Bạch Đường này cũng là để ghé thăm Tạ phủ, chỉ là cậu không tài nào đoán ra được ông ta rốt cuộc là tới đây vì công chuyện gì.
Bạch Thuật vừa định bụng túm lấy một tên sai vặt gần đó để dò hỏi xem sự tình thế nào, thì đúng lúc ấy gã lại nhìn thấy Tiểu Thụ đang hầm hầm giậm chân từ trong nội viện bước ra.
Tiểu Thụ vừa nhìn thấy bóng dáng Bạch Thuật liền lập tức nhíu chặt đôi mày, hầm hừ trách móc: "Anh thế mà còn có mặt mũi vác xác tới đây nữa cơ à, cái nhà họ Bạch các người là quyết tâm muốn bám riết lấy thiếu gia nhà chúng tôi để ăn vạ bằng được đấy phỏng?"
Bạch Thuật ngẩn ra, cậu hoàn toàn không hiểu nổi cớ sao Tiểu Thụ đột nhiên lại quay ngoắt thái độ, nổi trận lôi đình với gã như vậy.
Cái cậu Tiểu Thụ này tuy rằng trước nay chưa từng tỏ ra quý mến cậu cho lắm, nhưng mấy hôm trước khi gã tới đây giao cá, cậu ta đối đãi với y vẫn còn giữ được vài phần khách khí, lịch sự tối thiểu cơ mà.
"Cái ông chú ba gì đó của ngươi ấy, dắt díu theo cả cái nhà lôi thôi lếch thếch của lão ta tới đây từ sáng sớm ngày ra, quậy phá om sòm đến tận giờ này vẫn còn chưa chịu cút xéo đi cho rảnh nợ kia kìa!" Tiểu Thụ vừa dứt lời, đôi mày của Bạch Thuật lập tức dựng ngược lên, một ngọn lửa giận ngùn ngụt bỗng chốc bốc thẳng lên tận đỉnh đầu cậu.
Cái nhà Bạch lão tam kia thế mà lại dám to gan lớn mật mò tới tận Tạ phủ để gây chuyện sao? Lại còn dám cả gan chạy tới quấy rầy sự thanh tĩnh của Tạ Hòe Ngọc nữa chứ? Trách không được sáng sớm ngày ra khi chạm mặt cậu trên huyện thành, cả nhà bọn họ ai nấy đều có thái độ lấm la lấm lét, vội vàng lảng tránh cậu như tránh tà!
"Bọn họ hiện đang ở đâu?" Bạch Thuật gằn giọng hỏi, thanh âm ngập tràn sát khí.
"Ờ... ở gian sảnh phụ..." Tiểu Thụ bỗng chốc ngơ ngác cả người, cái điệu bộ nổi trận lôi đình này của Bạch Thuật trông vô cùng đáng sợ. Cậu bị cái uy áp của đối phương dọa cho khiếp vía, thế nên cậu vừa hỏi một câu là cậu đã vô thức thốt luôn ra sự thật mà chẳng kịp suy nghĩ gì thêm.
Bạch Thuật lập tức xoay người, gã vớ ngay lấy một khúc gậy gỗ to bằng cổ tay đang dựng ở góc tường, đằng đằng sát khí hướng thẳng về phía gian sảnh phụ mà rảo bước. Nhưng mới đi được hai bước, cậu lại đột ngột quay ngoắt trở lại, thọc tay vào trong lồng ngực rút ra một bọc giấy dầu còn vương chút hơi ấm, ấn thẳng vào tay Tiểu Thụ: "Cái này là ta mua cho thiếu gia nhà cậu ăn thử đấy. Để một lát nữa món này mà bị nguội ngắt thì ăn sẽ mất ngon, cậu mau cầm vào trong phòng đưa cho hắn đi."
Nói đoạn, cậu chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà cứ thế vác cây gậy gỗ lớn, đằng đằng sát khí hùng hổ rời đi. Để lại một mình Tiểu Thụ đứng trơ trọi giữa sân, hai tay bần thần ôm bọc giấy dầu ấm áp, cậu tiến thoái lưỡng nan không biết nên chạy vào trong mang đồ cho thiếu gia trước, hay là nên lập tức đuổi theo để ngăn cản Bạch Thuật đang muốn đi tính sổ kia lại.
Suy đi tính lại một hồi, Tiểu Thụ bèn vẫy tay gọi hai gã gia nhân tới cậy nhờ, còn bản thân cậu thì vội vã ôm bọc giấy ba chân bốn cẳng lao thẳng về phía thư phòng của thiếu gia.
Dù sao thì thiếu gia cũng đã từng đặc biệt dặn dò qua rồi, hễ là đồ vật do vị Bạch tiểu ca kia mang tới thì bất luận thế nào cũng phải lập tức dâng lên cho hắn tận mắt tiến cử. Thôi thì cứ để thiếu gia nhìn thấy món đồ này rồi tự mình định đoạt, hạ quyết sách xem sao vậy.