Bước vào thư phòng, Nghiêm chưởng quầy đang báo cáo sổ sách nửa đầu năm cho Tạ Hòe Ngọc, còn Kỳ Cầm Nguyệt thì mang vẻ mặt chán chường, uể oải ngồi một bên hóng chuyện.
"Thiếu gia..." Tiểu Thụ vừa định mở lời, Tạ Hòe Ngọc đã giơ tay gạt đi, nhàn nhạt bảo: "Để sau hãy nói." Hắn trực tiếp chặn đứng một bụng lời định thưa của cậu, khiến cậu chỉ đành sốt ruột đứng chực ngoài cửa.
"Chủ tử! Đây là toàn bộ trướng mục nửa năm đầu của tửu lầu Lai Phúc ạ." Nghiêm chưởng quầy đem tập sổ sách trong bọc vải đặt lên bàn thư án của Tạ Hòe Ngọc: "Từ khi triều đình khai thông giao thương với Tây Tề, thương hộ qua lại đông đúc hơn hẳn, nửa năm nay tổng cộng kiếm lời được năm ngàn lượng bạc, việc buôn bán thuận lợi hơn năm ngoái rất nhiều."
"Tốt lắm." Tạ Hòe Ngọc khẽ mỉm cười, gật đầu tán thưởng: "Ngươi quản lý rất có tâm, không hổ là người cũ được Đường gia tin cẩn. Ta nghe nói dạo gần đây ngươi còn cho ra mắt mấy món ăn mới, tình hình kinh doanh khởi sắc lắm đúng không?"
Nói đoạn, hắn liếc mắt nhìn sang Kỳ Cầm Nguyệt, Kỳ Cầm Nguyệt lập tức cười tủm tỉm hưởng ứng: "Phải đấy! Món canh đậu hũ cá tươi ăn rất thanh mát. Còn có cả món thỏ rừng hầm măng khô nữa, hương vị cực kỳ đậm đà."
Nghiêm chưởng quầy vội vàng khom lưng thưa: "Dạ, quả thực đó là những món mới được tiệm đẩy ra gần đây. Nghĩ bụng tiết trời dạo này oi bức, nên ta mới tìm mua ít cá tươi sống về để làm món mới hút khách. Nói ra cũng thật khéo, vị tiểu ca nhi bán cá kia cũng là người của thôn Bạch Đường này. Hôm nay hai bên vừa vặn chạm mặt trên huyện, lúc nãy còn ngồi chung xe ngựa của ta về đây đấy chứ."
"Một vị ca nhi mà cũng tự mình bôn ba đi bán cá sao?" Kỳ Cầm Nguyệt nghe vậy thì lấy làm lạ, tỏ vẻ hứng thú: "Thế thì xem ra y cũng là người rất biết tháo vát, chịu thương chịu khó."
"Kỳ công tử không biết đó thôi, ca nhi hay nữ nhi ở chốn thôn quê này đâu được an nhàn như người trên thành phố. Gia cảnh khốn khó thì tự khắc phải lăn lộn kiếm sống." Nghiêm chưởng quầy phân trần: "Vị tiểu ca kia trông có vẻ là người lam lũ quen tay rồi, nếu không nhờ viên nốt ruồi son giữa hai hàng lông mày thì người ngoài nhìn vào khó mà nhận ra y là một ca nhi."
"Được rồi." Tạ Hòe Ngọc đột ngột lên tiếng cắt ngang lời Nghiêm chưởng quầy: "Hôm nay ngươi cứ lui về trước đi. Nể tình việc ngươi nhanh nhạy ra món cá mới giúp tửu lầu làm ăn khấm khá, ta thưởng thêm cho ngươi hai tháng tiền lương."
Nghiêm chưởng quầy lập tức vui mừng khôn xiết, vội vã tạ ơn rối rít rồi cung kính lui ra ngoài. Chờ ông ta đi khuất, Tạ Hòe Ngọc mới ngẩng đầu hỏi: "Tiểu Thụ, ngươi hớt hải chạy vào đây như vậy, có phải có người mang đồ gì tới không?"
Hắn đã sớm tinh mắt để ý thấy bọc giấy dầu trong tay Tiểu Thụ, lại chắp nối với mấy lời Nghiêm chưởng quầy vừa kể, liền đoán ngay ra được Bạch Thuật chắc hẳn là vừa lên huyện thành một chuyến, lúc về còn chu đáo mua chút đồ mang tới cho hắn.
"Dạ phải..." Tiểu Thụ len lén liếc nhìn sắc mặt Tạ Hòe Ngọc một cái, rồi cẩn thận dâng bọc giấy lên trước mặt hắn, lý nhí bảo: "Là đồ do Bạch Thuật mang tới ạ."
Tạ Hòe Ngọc đón lấy bọc giấy, vừa chạm tay vào liền cảm nhận được xúc cảm mềm xốp, ấm áp. Hắn khẽ gỡ sợi dây cỏ thắt nút ra, đập vào mắt là hai chiếc bánh bao trắng ngần, căng mọng nằm gọn bên trong, trông vô cùng quen mắt. Đây chẳng phải là món bánh bao thịt được bán ở tửu lầu Lai Phúc nhà hắn sao?
Tạ Hòe Ngọc: "..."
Cái loại bánh bao này, đầu bếp nữ trong phủ của hắn chỉ cần nửa buổi là có thể làm ra cả một mâm lớn, vậy mà cái người kia lại cất công mua tận trên huyện thành mang về cho hắn.
"Ha ha ha ha ha ——" Kỳ Cầm Nguyệt đứng một bên chứng kiến thì cười ngặt nghẽo: "Ai mà ngốc nghếch thế không biết, đi tặng quà cho đại thiếu gia nhà giàu mà lại đem tặng hai chiếc bánh bao thịt thế kia chứ? Đúng là buồn cười chết đi được!"
Vừa nói, hắn vừa thò tay định bốc lấy một chiếc ăn thử, nào ngờ còn chưa kịp chạm vào thì Tạ Hòe Ngọc đã nhanh tay cuỗm mất. Hắn thản nhiên cầm hai chiếc bánh bao lên, mỗi chiếc thong dong cắn một ngụm lớn rồi bảo: "Bữa trưa lúc nãy dường như ăn chưa được no cho lắm, vừa vặn bây giờ bụng lại thấy hơi đói rồi."
Kỳ Cầm Nguyệt: "..."
"Thiếu gia..." Tiểu Thụ lúc này mới ngập ngừng, lắp bắp bồi thêm một câu: "Bạch Thuật... cậu ấy vẫn chưa về đâu ạ... Cậu ấy... cậu ấy nghe bảo cả nhà Bạch lão tam đang ở đây, liền vác theo một khúc gậy gỗ đằng đằng sát khí xông qua gian sảnh phụ rồi."
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy, đôi mày thanh tú lập tức nhíu chặt lại, hắn lập tức đứng bật dậy, sải bước vội vã hướng về phía gian sảnh phụ.
"Ủa? Cái tình huống gì thế này?" Lúc này Kỳ Cầm Nguyệt mới ngơ ngác nhận ra dường như có điều gì đó không ổn.
Cả nhà Bạch lão tam, chẳng phải chính là gia đình vị ca nhi họ Bạch mà đích thân hắn đã cho phép vào phủ sáng nay hay sao?
Lúc này, tại gian sảnh phụ của Tạ phủ. Cả nhà Bạch lão tam vừa mới ăn chực được một bữa trưa no nê, đứa nào đứa nấy bụng dạ tròn căng, đang ngồi vắt vẻo bên chiếc bàn bát tiên.
"Hòa Nhi này." Bạch Trâu thị vừa xoa xoa cái bụng mỡ của mình, đôi mắt ti hí vừa đảo liên hồi, dừng lại ở chiếc bình hoa đặt nơi góc phòng rồi tấm tắc: "Con nhìn cái bình hoa kia mà xem, bết bát nhất cũng phải đáng giá năm lượng bạc ấy chứ? Cái nhà Tạ gia này đúng là giàu nứt đố đổ vách, nếu con mà gả được vào đây thì cả nhà chúng ta coi như có vinh hoa phú quý hưởng dùng không hết rồi."
"Ta thấy Tạ gia này không ăn thua đâu." Bạch Đạo ngồi bên cạnh hất hàm chen vào: "Mọi người không thấy là Tạ công tử đến tận giờ này còn chẳng thèm lộ mặt ra tiếp đón sao? Ngược lại, ta thấy vị Kỳ công tử làm nghề buôn bán lúc nãy trông cũng rất được đấy chứ, xem chừng cũng là kẻ lắm tiền nhiều của. Đệ đệ, hay là đệ cứ nhắm vào hắn mà tốn chút công sức xem sao."
"Mồm thối hoắc!" Một tiếng quát mắng đầy giận dữ bỗng chốc vang lên từ phía sau lưng bọn họ.
Bạch Trâu thị giật bắn mình, mụ kinh hãi quay đầu lại thì liền nhìn thấy cái tên sát thần Bạch Thuật đang lăm lăm khúc gậy gỗ trong tay, đằng đằng sát khí bước tới.
"Ngươi định làm cái gì đấy?" Bạch Hòa vội vàng ưỡn ngực, lớn tiếng nạt nộ Bạch Thuật.
Nơi này là Tạ phủ! Là trang viện của bậc Bá tước tôn quý! Gã không tin một đứa quê mùa như Bạch Thuật lại dám to gan lớn mật động thủ đánh người ở chốn này.
Nếu như là Bạch Thử của trước kia thì quả thực sẽ không dám làm càn ở đây.
Nhưng đáng tiếc người đứng trước mặt gã lúc này là Bạch Thuật, cậu không chỉ đơn thuần là một ca nhi nông thôn, mà trong cơ thể cậu còn mang linh hồn của một trùng cái thiện chiến.
Ở thế giới Trùng tộc, số lượng trùng đực vô cùng khan hiếm, chỉ chiếm khoảng một phần mười so với trùng cái.
Một trùng cái đã có hôn ước mà còn dám cả gan bắt cá hai tay, chạy đi v* v*n trùng đực khác thì chính là phạm vào đại tội của luật pháp Trùng tinh. Một khi bị phát giác, nhẹ thì chịu hình phạt roi vọt, nặng thì phải bóc lịch ít nhất hai mươi năm tù giam.
Chính vì vậy, Bạch Hòa vừa dứt lời, Bạch Thuật đã thẳng tay giáng một gậy chí mạng vào mông gã. Bạch Hòa "ái ui" lên một tiếng thảm thiết, cả người đổ sụp xuống, quỳ rạp trên mặt đất.
"Ngươi rõ ràng đã định hôn với Lý Tam Lang rồi, thế mà còn dám cả gan vác mặt tới Tạ phủ để quyến rũ người khác!" Bạch Thuật lao tới cưỡi ngược trên lưng Bạch Hòa, khúc gậy gỗ trong tay "bạch bạch" liên tiếp nện xuống cái mông gã.
Bạch Hòa đau đớn gào khóc thảm thiết, cái mông gã bấy giờ vừa sưng vừa thốn, lại bị sức nặng của Bạch Thuật đè chặt bên trên nên gã hoàn toàn bất lực, không tài nào ngóc đầu dậy nổi.
Hai gã sai vặt đi theo sau Bạch Thuật vốn dĩ được giao nhiệm vụ nếu có đánh nhau thì phải can ngăn, nhưng khi chứng kiến Bạch Thuật chỉ nhắm thẳng vào mông Bạch Hòa mà nện, xem chừng cũng chẳng gây ra án mạng gì lớn, nên hai gã bèn khoanh tay đứng nhìn, dứt khoát không thèm can thiệp.
"Hòa Nhi..." Mấy người còn lại của nhà họ Bạch vừa hận vừa sợ, chỉ biết khúm núm nép vào một góc phòng chứ chẳng ai dám tiến lên can ngăn, họ sợ Bạch Thuật đang lúc nổi điên sẽ không nể tình mà nện luôn cả mình.
"Nương! Mau cứu con với!" Bạch Hòa bị đánh tới mức nước mắt nước mũi giàn giụa, vừa đau đớn vừa nhục nhã ê chề. Gã dẫu gì cũng là một ca nhi, vậy mà lại bị Bạch Thuật đè ra nện mông ngay trước mặt bao nhiêu người thế này, chuyện này mà truyền ra ngoài thì gã còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa cơ chứ?
"Còn dám gọi người tới cứu à?" Bạch Thuật càng nghĩ càng thấy sôi máu: "Cái thứ bắt cá hai tay như ngươi, không phải chịu cảnh ngồi tù hai mươi năm đã là phúc đức tám đời nhà ngươi rồi đấy!"
"Nói! Sau này ngươi có còn dám vác mặt tới đây để lừa gạt người ta nữa không hả!" Bạch Thuật vừa mắng vừa bồi thêm chục gậy liên tiếp vào mông gã.
"Ối cha mẹ ơi —— đau chết tôi mất rồi ——" Bạch Hòa khóc lóc thảm thiết, lớp phấn trắng bệch trên mặt gã bị nước mắt hòa lẫn, chảy thành từng vệt lem nhem trông vô cùng dị hợm.
Gã đau đớn đến mức không thể chịu đựng thêm được nữa, vừa định mở miệng van xin đầu hàng thì bỗng nhiên thoáng thấy bóng dáng Tạ Hòe Ngọc và Kỳ Cầm Nguyệt đang vội vã rảo bước từ đằng xa đi tới. Gã lập tức nuốt lời van xin vào trong, quay ngoắt sang gào lớn: "Cứu mạng với, Tạ công tử ơi, thằng Bạch Thử nó nổi điên đánh người sắp chết rồi đây này ——"
Thế nên khi Kỳ Cầm Nguyệt vừa chạy tới nơi, đập vào mắt hắn là cảnh tượng một người lạ mặt đang lăm lăm khúc gậy gỗ trong tay, từng phát một nện thẳng vào mông vị ca nhi họ Bạch kia, khiến gã khóc lóc thảm thiết, kêu gào như cha chết.
"Dừng tay lại!" Kỳ Cầm Nguyệt vội vàng quát lớn. Người nọ nghe tiếng liền ngẩng đầu lên nhìn, bấy giờ hắn mới kinh ngạc nhận ra giữa hai hàng lông mày của đối phương cũng có một viên nốt ruồi son, hóa ra người này cũng là một ca nhi!
Thấy Tạ Hòe Ngọc đã tới, Bạch Thuật bấy giờ mới hậm hực thu gậy, leo xuống khỏi người Bạch Hòa.
Bạch Trâu thị và Bạch lão tam thấy vậy liền lật đật lao lên đỡ Bạch Hòa dậy, rồi cả hai dứt khoát quỳ rạp xuống trước mặt Tạ Hòe Ngọc, khóc lóc thảm thiết tố cáo hành vi bạo lực của Bạch Thuật.
Bạch Trâu thị gào lên: "Tạ công tử, ngài nhất định phải làm chủ cho nhà chúng tôi đòi lại công đạo! Giữa thanh thiên bạch nhật thế này mà thằng Bạch Thử dám hung hãn xông vào đây đánh đập Hòa Nhi dã man như vậy. Cái thứ lòng lang dạ thú này, ngài quyết không thể dễ dàng dung thứ cho nó được!"
Nhìn thấy dáng vẻ của Bạch Thuật lúc này, Tạ Hòe Ngọc khẽ khựng lại một nhịp, một lát sau mới trầm giọng hỏi: "Chỉ có một mình ngươi động thủ thôi sao?"
Bạch Thuật đơn thương độc mã đối đầu với cả nhà Bạch lão tam, hắn vốn sợ cậu sẽ bị người ta bắt nạt, ức h**p nên mới vội vã chạy tới xem sao, nào ngờ sự tình diễn ra lại hoàn toàn trái ngược với những gì hắn mường tượng.
"Dạ phải..." Bạch Thuật không biết phải giải thích thế nào cho phải, cậu có chút chột dạ, khẽ cúi gằm mặt xuống.
Cậu vốn thừa biết đa phần các giống đực đều không mấy thiện cảm với những giống cái quá mức bạo lực, bọn họ lúc nào cũng ưa chuộng những kẻ dịu dàng, nho nhã hơn. Nhưng vừa rồi vì quá mức tức giận nên cậu đã hoàn toàn quăng cái chuyện này ra sau đầu mất rồi.
Ở cái thế giới này, đám đàn ông xem chừng cũng chỉ thích những nữ tử hay ca nhi có phần yếu đuối, thùy mị. Tạ Hòe Ngọc lại là người dịu dàng, nho nhã đến vậy, chứng kiến cái bộ dạng hung dữ vừa rồi của cậu, liệu hắn có nảy sinh lòng chán ghét cậu không đây?
"Ngươi... Ngươi cũng là một ca nhi, cớ sao lại thô bạo động thủ đánh người như vậy?" Kỳ Cầm Nguyệt chau mày lên tiếng hỏi. Trên đời này lại có một vị ca nhi hung hãn, dã man đến mức này, quả thực là lần đầu tiên hắn được tận mắt chứng kiến.
Hắn chăm chú đánh giá vị ca nhi trước mặt một lượt, đối phương sở hữu bờ vai rộng, đôi chân dài miên man, làn da hơi rắm nắng khỏe khoắn, các đường nét trên khuôn mặt vô cùng tinh tế và lập thể. Nếu đây là một nam nhi thì quả thực là một bậc nam tử tuấn tú, tiêu sái, ngặt nỗi người này lại là một ca nhi.
Dù vậy, trên người cậu lại toát ra một thứ khí chất vô cùng đặc biệt, khiến người đối diện cảm thấy thoải mái như tắm gió xuân, nhìn qua trơn mắt và thuận mắt hơn nhiều so với cái gã Bạch Hòa mà Thụy Thạch đang để mắt tới kia.
Nhưng cho dù gã Bạch Hòa kia không phải hạng tốt đẹp gì, thì dầu gì gã cũng là người mà Tạ Hòe Ngọc đang chú ý, sao có thể để mặc cho người ta đè ra đánh đập như thế được?
"Kỳ công tử... hu hu..." Thấy Kỳ Cầm Nguyệt lên tiếng có ý bênh vực mình, Bạch Hòa đang nằm bò dưới đất liền vội vàng dùng tay áo chấm chấm nước mắt, không quên hướng về phía hắn ném cho một cái liếc mắt đầy vẻ nũng nịu, lẳng lơ.
Kỳ Cầm Nguyệt: "..."
Bạch Trâu thị thấy cái điệu bộ đó của con trai thì liền đinh ninh rằng Kỳ công tử chắc chắn đã đem lòng tơ tưởng đến Bạch Hòa nhà mình. Mụ ta lập tức đắc ý xông lên phía trước, chỉ thẳng ngón tay vào mũi Bạch Thuật mà mắng chửi sa sả: "Nhà chúng ta chính là khách quý được đích thân Kỳ công tử mời vào đây tiếp đón đàng hoàng đấy nhé. Cái thứ tạp chủng ranh con có mẹ sinh mà không có mẹ dạy như ngươi, dám to gan đánh đập Hòa Nhi nhà ta, còn không mau cút xéo ra khỏi đây ngay cho khuất mắt!"
"Tôi..." Bạch Thuật tức tối siết chặt hai nắm đấm, cậu còn chưa kịp mở miệng phản bác thì đã bị Tạ Hòe Ngọc lên tiếng ngắt lời.
"Bạch Thuật, ngươi mau xuống khu bờ hồ ở hậu viện đứng chờ ta, ta có vài lời muốn hỏi rõ ngươi."
Vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm nghị, đó là nét mặt nghiêm túc mà Bạch Thuật chưa từng nhìn thấy ở hắn trước đây. Trong lòng cậu dấy lên một nỗi hoảng hốt, sợ hãi, bấy giờ cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thèm chấp nhặt với mụ Bạch Trâu thị kia nữa. Cậu ngoan ngoãn gật đầu một cái, rồi lập tức lầm lũi bước ra khỏi gian sảnh phụ.
Chờ cho bóng dáng cậu đi khuất, cả nhà Bạch lão tam bấy giờ mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Trâu thị càng thêm phần đắc ý, mụ ta chửi đổng theo: "Cái thứ chổi xồm khắc cha khắc mẹ kia, mà cũng đòi lên mặt đấu với ta sao..."
Thế nhưng cái sự đắc ý của mụ ta còn chưa duy trì nổi đến ba giây, thì liền vấp phải ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của Tạ Hòe Ngọc đang găm thẳng vào người mụ. Hắn khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh tanh, chậm rãi buông lời: "Ta thật không rõ nơi này rốt cuộc là Tạ gia hay là Bạch gia các người nữa đây?"
"Dạ... đương nhiên là Tạ gia rồi ạ..." Bạch Trâu thị bị ánh mắt của hắn dọa cho chột dạ, vội vã nặn ra một nụ cười nịnh bợ để chữa thẹn.
"Nếu đã biết đây là nhà của ta, thì ngươi là cái thớ gì? Mà đến lượt ngươi được phép đứng ở đây làm mình làm mẩy, la lối khóc lóc? Lại còn dám cả gan lớn tiếng đuổi khách nhân của ta cút ra ngoài hả?" Tạ Hòe Ngọc thu lại nụ cười, lạnh lùng quát lớn.
Giọng hắn tuy không quá cao nhưng sắc mặt thì đã sa sầm xuống vô cùng đáng sợ. Đám hạ nhân của Tạ phủ vốn là những kẻ tinh đời, chỉ cần nhìn qua sắc mặt của chủ tử là biết ngay hắn hiện đang vô cùng tức giận. Mấy gã gia nhân lập tức sấn tới, thẳng tay áp giải, lôi xềnh xệch Bạch Trâu thị ra ngoài sân.
"Nương..." Bạch Hòa cuống cuồng định chạy theo can ngăn, gã hoàn toàn không hiểu nổi cớ sao vị Tạ công tử vừa rồi còn đang bình thường, bỗng chốc lại quay ngoắt thái độ trở mặt phũ phàng đến vậy. Gã đành bất lực quay đầu sang hướng Kỳ Cầm Nguyệt để cầu cứu.
Kỳ Cầm Nguyệt lúc này cũng đang ngơ ngác không hiểu mô tê gì, nhưng cái việc hắn cho nhà Bạch Hòa vào phủ vốn dĩ cũng là vì muốn trêu chọc Tạ Hòe Ngọc, nay thấy Tạ Hòe Ngọc đã thực sự nổi trận lôi đình, hắn đương nhiên chẳng dại gì mà dây vào cái rắc rối này nữa. Hắn liền lớn tiếng thúc giục đám hạ nhân mau chóng động thủ, quăng thẳng cổ cả nhà Bạch lão tam ra khỏi phủ cho rảnh nợ.
Hắn ngoảnh đầu lại nhìn thì đã thấy Tạ Hòe Ngọc dứt khoát xoay người rảo bước, thẳng hướng hậu viện mà đi chứ chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại lấy một lần, hắn bèn vội vàng nhấc chân chạy theo sau.
"Mau tống khứ cả nhà Bạch lão tam ra ngoài phủ ngay lập tức." Tiểu Thụ lạnh giọng ra lệnh.
Bạch lão tam và Bạch Đạo mặt mày ngơ ngác, đứng trơ ra đầy bất động, hoàn toàn không biết phải xoay xở thế nào cho phải phép trong tình cảnh bẽ bàng này.
Mấy gã gia nhân khiêng một chiếc cáng tới, thô bạo nhấc bổng gã Bạch Hòa đang nằm bẹp dưới đất đặt lên rồi rảo bước khiêng thẳng ra phía cổng lớn.
Đúng lúc đó, mụ Bạch Trâu thị vẫn không chịu cam tâm, mụ ta gào thét ầm ĩ: "Tôi không đi! Dựa vào cái gì mà các người lại đuổi tôi đi chứ! Đứa động thủ đánh người là thằng Bạch Thuật kia chứ đâu phải là tôi! Các người còn làm vỡ nát chiếc nghiên mực đáng giá năm mươi lượng bạc của nhà tôi nữa cơ mà!"
Tiểu Thụ nghe thấy vậy liền nở một nụ cười khinh bỉ, cậu khẽ vẫy tay một cái, lập tức có một gã sai vặt ôm một chiếc hộp gỗ bước tới.
Cậu thẳng tay mở toang chiếc hộp ra ngay trước mặt cả nhà Bạch lão tam: "Chiếc nghiên mực các người mang tới biếu tặng, phủ chúng tôi đã chọn mua một chiếc y hệt như đúc để đền trả lại rồi đấy. Bất luận cái nghiên mực cũ của các người trị giá ba lượng bạc hay là năm mươi lượng bạc, thì giờ đây cũng xem như là vật quy nguyên chủ rồi nhé, bảo đảm sẽ sai người giao tận tay đến nhà cho các người. Sau này nếu có lỡ tay làm vỡ tiếp, thì đừng có mà mặt dày vác xác tới Tạ gia ăn vạ nữa."
Tiểu Thụ vừa dứt lời, đám gã sai vặt và nha hoàn đứng xem xung quanh đều bật cười rộ lên đầy mỉa mai.
Cả nhà Bạch lão tam trố mắt nhìn vào trong hộp, bên trong quả thực là một chiếc nghiên mực có chạm khắc hình Tì Hưu, kiểu dáng và chất liệu giống hệt như đúc với chiếc nghiên mực mà bọn họ đã chọn mua lúc sáng. Bấy giờ họ mới bàng hoàng nhận ra Tạ gia từ sớm đã bóc trần được cái giá trị thật sự của món quà rồi, sắc mặt cả nhà bọn họ lập tức xám ngoét như tro tàn, cảm giác nhục nhã ê chề như vừa bị người ta vả liên tiếp vài chục cái tát vào mặt.
Bạch Đạo hằn học ném cho Bạch Hòa một cái liếc mắt đầy căm hận, cất công lặn lội tới Tạ phủ một chuyến, chẳng những mặt mũi bị giẫm đạp không thương tiếc, mà còn chịu thâm hụt mất tong ba lượng bạc trắng tích cóp. Tất cả chuyện này chung quy cũng tại cái thằng đệ đệ rác rưởi này mà ra cả!
Còn Bạch Hòa thì trong lòng cũng đang hận đến thấu xương cái thói bốc phét, loa phường của mụ nương Bạch Trâu thị, chắc chắn là do mụ ta mở miệng nói hươu nói vượn, bị người của Tạ gia vạch trần lời nói dối trắng trợn về giá cả nên mới khiến cho Tạ công tử nổi giận mà thẳng tay đuổi cả nhà gã ra khỏi phủ như đuổi tà thế này!