Ngay lúc Bạch Thuật còn đang mòn mỏi chờ đợi ở tiệm thuốc, cả nhà Bạch lão tam đã vội vã rời khỏi cửa hàng văn phòng phẩm.
Bọn họ vừa mới bấm bụng chi ra tận ba lượng bạc để chọn mua một nghiên mực ở trong tiệm.
Cả Bạch Đạo lẫn Bạch Hòa đều chưa từng được đi học lấy một ngày, còn Bạch lão tam thời trẻ tuy có theo học mấy ngày ở trường làng nhưng cũng chỉ miễn cưỡng nhận biết được vài mặt chữ bẻ đôi.
Bọn họ đối với ba cái thứ nghiên mực này hoàn toàn là kẻ ngoại đạo, chỉ biết dựa vào vẻ bề ngoài và giá cả để phân biệt xem cái nào tốt hơn. Thế là cả nhà cứ thuận theo sở thích cá nhân, chọn bừa một chiếc nghiên mực có chạm khắc hình Tì Hưu.
Sau khi cẩn thận gói ghém chiếc nghiên mực vào trong hộp quà, Bạch lão tam dè dặt ôm khay lễ trong lòng, cả nhà nối đuôi nhau rảo bước hướng về phía Tạ phủ.
Ngoại trừ Bạch Hòa đang hớn hở ra, sắc mặt của những người còn lại trong nhà Bạch lão tam đều khó coi đến cực điểm.
Đặc biệt là Bạch Trâu thị, cứ nghĩ đến việc chiếc nghiên mực kia đã ngốn sạch số tiền tích cóp bao năm qua của mình là lòng mụ lại đau như cắt, máu chảy ròng ròng. Cái khối đá chết tiệt này thế mà đáng giá tận ba lượng bạc! Số tiền đó đủ để mụ mua thịt heo ăn nhòe cả đời rồi chứ chẳng chơi!
Khi vừa đến gần cổng Tạ phủ, Bạch Trâu thị rốt cuộc không kìm được lòng, liền kéo tay Bạch Hòa thầm thì: "Hòa Nhi à! Cái kế này của con liệu có ăn thua không đấy? Nhà Bá tước người ta giàu sang như thế, nhỡ đâu nhận lễ xong lại ngó lơ chúng ta thì sao? Hay là con tính kỹ lại xem, nếu không ổn thì bây giờ chúng ta mau chóng đem chiếc nghiên mực này đi trả lại đi!"
"Nương! Đã đến nước này rồi mà nương còn bàn lùi cái gì không biết!" Bạch Hòa thiếu kiên nhẫn lườm mụ một cái cháy mặt: "Nương có sợ thì cứ việc ở ngoài này đừng có vào, tí nữa vào trong mà làm bộ làm tịch làm hỏng chuyện lớn của con thì biết tay."
Bạch Đạo đứng bên cạnh cũng hừ lạnh một tiếng, nói giọng đầy hằn học với Bạch Hòa: "Dù sao thì tiền cũng đã tiêu rồi, nhà ta hoàn toàn làm theo giao kèo của ngươi đấy nhé. Tí nữa mà Tạ công tử không thèm đoái hoài gì đến chúng ta thì số bạc này coi như trừ thẳng vào tiền của hồi môn của ngươi. Sau này ngươi có gả đi đâu thì nhà này cũng đừng hòng bỏ ra thêm một cắc."
"Ngươi!" Bạch Hòa tức tới mức mặt mũi đỏ gay: "Chuyện này là đang tính kế cho tiền đồ của cả nhà này cơ mà. Sao bây giờ lại đổ hết lên đầu một mình ta hả? Nhỡ đâu Tạ công tử thật sự nhìn trúng ta, lúc ấy ngươi lại chẳng được thơm lây chắc?"
"Câm hết miệng lại cho ta!" Bạch lão tam không thể nhịn được nữa, gầm lên một tiếng đầy giận dữ: "Đã đến cửa nhà Tạ gia rồi mà các ngươi còn ở đây tị nạnh, cãi vã cái gì hả. Còn không mau tập trung nghĩ xem lát nữa phải thưa gửi thế nào cho phải phép!"
Bạch Đạo và Bạch Hòa bấy giờ mới chịu im lặng, nhưng vẫn không quên ném cho đối phương cái liếc mắt đầy thù hằn.
Bạch lão tam vội vàng vuốt lại quần áo cho ngay ngắn, đưa đôi bàn tay to đầy mồ hôi quẹt đại vài cái lên quần, lúc này mới ưỡn ngực, làm bộ tịch bệ vệ bước tới gõ cửa Tạ phủ.
Sau vài tiếng gõ cửa cộc lốc, cánh cổng lớn khẽ hé mở một khe nhỏ, một gã sai vặt vận áo xám ló đầu ra ngoài.
Gã còn chưa kịp mở miệng hỏi han, Bạch Hòa đã nhanh nhảu chen lên phía trước, nở một nụ cười điệu đà nói với gã sai vặt: "Làm phiền tiểu huynh đệ vào thông truyền một tiếng, chúng ta có chút việc muốn diện kiến Tạ công tử."
"Tìm thiếu gia nhà chúng ta?" Gã sai vặt hoài nghi liếc nhìn đám thôn dân thô kệch đứng ngoài cửa một lượt.
Hôm qua thiếu gia vừa mới thẳng tay đuổi cổ một gã tú tài không biết từ xó xỉnh nào tới ra ngoài, Tiểu Thụ ca cũng đã đặc biệt xuống giao phó, từ nay về sau hễ có người không phận sự tới tìm thiếu gia thì cứ việc cự tuyệt, tuyệt đối không được tự ý cho vào.
Nghĩ vậy, gã sai vặt liền đảo mắt lườm một cái lạnh tanh, khinh khỉnh nói: "Thiếu gia nhà chúng ta mà là cái hạng người các ngươi muốn gặp là gặp được chắc? Cái ngữ mèo khen mèo dài đuôi nào cũng đòi gõ cửa, các ngươi coi Tạ phủ là cái chợ rau đấy à? Đi đi đi, không có việc gì thì mau cút xéo cho khuất mắt."
Còn chưa kịp đặt một bước chân qua bậu cửa đã bị người ta thẳng tay đuổi khéo, sắc mặt cả nhà Bạch lão tam lập tức đen sì như đít nồi.
Bạch Trâu thị cuống cuồng giậm chân bành bạch, Bạch Đạo thì gườm gườm nhìn chằm chằm Bạch Hòa, hai tay đã vén sẵn tay áo, suýt chút nữa là nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.
Bạch Hòa lúc này cũng hoảng loạn tột độ, cái vẻ tự tin hão huyền rằng mình sẽ được vị công tử nhà Bá tước liếc mắt một cái là say đắm lúc nãy hoàn toàn bay biến sạch sành sanh. Nhà gã đã bấm bụng chi tận ba lượng bạc để mua lễ vật rồi, nếu hôm nay cứ thế bị đuổi về thì cha và ca ca không lột da gã ra mới là chuyện lạ.
Gã vắt óc cũng không tài nào hiểu nổi, đến cái thứ thô kệch như thằng Bạch Thử kia còn có cửa diện kiến Tạ công tử, cớ sao đến lượt gã thì lại bị cự tuyệt phũ phàng thế này?
"Tiểu huynh đệ này." Bạch Hòa vội dùng cả cánh tay chặn cứng khe cửa lại, ngoài mặt cố nở một nụ cười cầu tài: "Làm phiền ngươi vào thông truyền giúp một câu thôi, chúng ta hôm nay là có lòng mang lễ vật quý giá tới biếu tặng chủ tử nhà ngươi mà. Chỉ cần ngươi chịu mở cửa cho chúng ta vào, ta bảo đảm sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi đâu."
Vừa nói, gã vừa kín đáo lén rút từ trong túi áo ra ba văn tiền lẻ, định bụng nhét thẳng vào tay gã sai vặt kia.
Nào ngờ gã sai vặt vừa thấy vậy liền biến sắc mặt, thẳng tay gạt phắt cái tay đang chìa tiền của Bạch Hòa ra, khiến gã "ái ui" lên một tiếng rồi mất đà ngã nhào ra đất.
Gã sai vặt sa sầm nét mặt, chỉ thẳng tay vào mặt Bạch Hòa đang lồm cồm dưới đất mà mắng mỏ: "Cái thứ gì thế này! Ngươi coi gia nhân trong phủ chúng ta là lũ ăn mày rách rưới đấy à? Mà dám dùng dăm ba đồng tiền mọn này để bố thí, mua chuộc?"
Những gia nhân được theo chân Tạ Hòe Ngọc về quê cũ phụng sự đều là những người thân tín, được chọn lựa vô cùng kỹ càng. Tạ Hòe Ngọc ngày thường đối đãi với hạ nhân rất hậu hĩnh, nhưng gia quy lại cực kỳ nghiêm ngặt, phàm là kẻ nào cả gan nhận hối lộ, một khi bị phát giác sẽ phải chịu phạt năm mươi trượng rồi bị tống cổ ra khỏi phủ ngay lập tức.
Chưa kể đến việc tiền lương hàng tháng của một hạ đẳng sai vặt ở Tạ phủ đã lên tới hai lượng bạc, còn thư đồng cận thân hay thượng đẳng gia nhân thì con số đó còn tăng lên gấp bội, thế nên hạng người như gã sao có thể thèm nhỏ dãi ba văn tiền lẻ của Bạch Hòa cho được.
Bạch Hòa bị đẩy bất thình lình, cái thân hình gã lảo đảo ngã nhào, vừa vặn va trúng vào chiếc hộp quà mà Bạch lão tam đang khệ nệ ôm trong lòng.
Chiếc hộp tuột khỏi tay Bạch lão tam, mất đà bay thẳng ra ngoài rồi lăn long lóc xuống những bậc thềm đá. Chiếc nghiên mực quý giá bên trong theo đó mà vỡ tan thành năm bảy mảnh, có muốn hàn gắn lại cũng chịu chết.
Cả nhà Bạch lão tam đứng hình mất vài giây, Bạch Trâu thị ngay sau đó liền ngồi bệt xuống đất gào khóc om sòm, la làng đòi gã sai vặt kia phải đền tiền cho bằng được.
Bạch Hòa mặt cắt không còn một giọt máu, gã không dám nhìn vào ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của cha và ca ca, liền vội vàng che mặt thút thít khóc lóc theo.
Trận lôi kéo, om sòm ngoài cửa ra vào gây ra động tĩnh không hề nhỏ, khiến cho đám gã sai vặt cùng nha hoàn ở nội viện cũng kéo nhau ra hóng hớt xem sự tình.
Lúc này, Kỳ Cầm Nguyệt đang rảnh rỗi sinh nông nổi đi dạo quanh phủ, hắn cứ bám riết lấy Tiểu Thụ để gặng hỏi xem vị ca nhi họ Bạch kia rốt cuộc là thần thánh phương nào, khi nào thì mới lại tới cửa giao hàng.
Đúng lúc đó, có một tiểu nha hoàn hớt hải chạy vào bẩm báo: "Tiểu Thụ ca, huynh mau ra ngoài cổng xem sao đi. Ngoài kia có một vị ca nhi dẫn theo cả gia đình đang làm mình làm mẩy với lão Triệu kia kìa, họ cứ khăng khăng bảo là chiếc nghiên mực đáng giá tận năm mươi lượng bạc mua để tặng Tạ công tử bị lão Triệu làm vỡ mất rồi!"
Vừa nghe thấy hai chữ "ca nhi", lại liên quan đến việc tặng nghiên mực cho Tạ Hòe Ngọc, đôi mắt Kỳ Cầm Nguyệt lập tức sáng rực lên. Gã vội vàng túm lấy vai tiểu nha hoàn kia gặng hỏi: "Vị ca nhi kia có phải họ Bạch không?"
"Dạ... Hình như đúng là vậy ạ." Tiểu nha hoàn chớp chớp mắt, ngơ ngác đáp lời.
Kỳ Cầm Nguyệt nghe xong liền khoái chí nhếch môi, gã ba chân bốn cẳng lao thẳng ra phía cổng lớn, mặc kệ tiếng Tiểu Thụ đang gào thét gọi giật lại ở phía sau, loáng một cái đã mất hút dạng.
Tiểu Thụ đứng trơ trọi một chỗ: "..."
Cậu vốn chỉ muốn nhắc nhở Kỳ công tử rằng cái người đang làm loạn ngoài cửa kia chắc chắn không phải là Bạch Thử ca nhi đâu. Bởi vì cậu đã sớm quán triệt với đám gia nhân gác cổng rồi, hễ thấy Bạch Thử tới là phải cung kính mời vào trong ngay lập tức.
Kỳ Cầm Nguyệt vừa bước chân ra tới cổng đã thấy gã sai vặt gác cổng mặt mày đỏ tía tai, chân thì đang bị một mụ phụ nữ thôn quê quỳ rạp dưới đất ôm chặt lấy đùi không buông.
"Ngươi đừng hòng chạy trốn! Mau đền cho ta năm mươi lượng bạc!" Mụ thôn phụ kia vừa khóc lóc thảm thiết vừa gào rống lên, giọng điệu vô cùng đanh đá, khỏe khoắn.
Kỳ Cầm Nguyệt bị cái giọng oanh vàng rách việc kia làm cho rùng mình một cái. Gã tuy xuất thân từ chốn võ biền tướng môn, tính tình có phần phóng khoáng, nhưng cái chiêu trò ăn vạ la lối khóc lóc của đám đàn bà thôn quê thế này thì đây là lần đầu tiên gã được mở mang tầm mắt.
"Kỳ công tử..." Đám nha hoàn gã sai vặt thấy Kỳ Cầm Nguyệt bước tới liền vội vã dạt ra hai bên nhường đường.
Bạch Hòa đang cúi mặt giả vờ khóc lóc, vừa nghe thấy có người gọi một tiếng "công tử" liền vội vàng ngẩng đầu lên nhìn ngó, lần này gã vừa vặn chạm mắt với Kỳ Cầm Nguyệt.
Thế là Kỳ Cầm Nguyệt liền được chứng kiến một màn kịch vô cùng đặc sắc: vị ca nhi lúc nãy còn đang sụt sùi khóc lóc thảm thương, bỗng chốc quay ngoắt thái độ, e lệ ngượng ngùng đưa mắt đưa tình nhìn gã, cái vẻ mặt lật nhanh như bánh tráng sau cơn mưa trời lại sáng ấy khiến gã nổi hết cả da gà da vịt.
Chẳng lẽ đây chính là vị ca nhi mà Thụy Thạch ngày đêm tơ tưởng sao? Trong lòng Kỳ Cầm Nguyệt dấy lên một nỗi hoài nghi sâu sắc, gã bèn hắng giọng hỏi danh tính của vị ca nhi trước mặt.
"Tiểu nhân... họ Bạch, danh Hòa." Bạch Hòa nghe thấy vị công tử hào hoa phong nhã trước mặt chủ động hỏi tên mình thì trong lòng sướng điên lên được, gã liền cố ý uốn éo, đắn đo giọng nói cho thật ngọt ngào.
Họ Bạch? Hóa ra đúng thật là vị ca nhi họ Bạch kia sao?
Kỳ Cầm Nguyệt nghe xong liền bật cười ha hả, gã khoái chí tới mức hai mắt híp tịt lại thành một đường chỉ.
Tạ Hòe Ngọc hồi còn ở kinh thành thì danh tiếng lẫy lừng, đào hoa phong nhã chưa bao giờ dứt. Nhưng đối với đám tiểu thư khuê các lá ngọc cành vàng chốn kinh kỳ, hắn lại luôn giữ thái độ lạnh lùng như băng, lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao không màng nữ sắc.
Không ngờ sau khi quay về chốn thôn quê hẻo lánh này, khẩu vị của hắn lại thay đổi chóng mặt, đem lòng cảm mến một vị ca nhi thô kệch, quê mùa thế này sao? Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là quay về với thiên nhiên để giải phóng bản tính ẩn giấu bấy lâu nay?
Gã cảm thấy vô cùng hiếu kỳ về Bạch Hòa, bèn ra vẻ nghiêm túc lên tiếng: "Đã là người có lòng tới tìm thiếu gia nhà các ngươi, thì cứ mời vào trong phủ rồi nói chuyện. Làm gì có cái thói chủ nhà lại thẳng tay đuổi khách ra đường thế này."
Gia nhân Tạ phủ ai nấy đều nhẵn mặt vị Kỳ công tử này, thấy gã đã lên tiếng định đoạt liền vội vã vâng dạ rồi dạt sang hai bên, cung kính mời cả nhà Bạch lão tam đang đứng ngoài cổng tiến vào trong viện.
Mọi chuyện bỗng chốc xoay chuyển một góc ba mươi sáu độ, cả nhà Bạch lão tam rốt cuộc cũng có thể chính đại quang minh bước chân vào nội viện Tạ phủ.
Bạch Trâu thị lập tức nín bặt, mụ nhanh như cắt lồm cồm bò dậy từ dưới đất, cẩn thận nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của chiếc nghiên mực gom gọn vào trong hộp rồi dõng dạc nói: "Đây vốn là lễ vật thành tâm mà nhà chúng ta dày công chuẩn bị, phải bấm bụng chi tận năm mươi lượng bạc mới mua được đấy, ai ngờ lại bị cái thứ hạ nhân không có mắt kia làm vỡ nát mất."
"Nương!" Bạch Hòa vội vàng kéo giật tay Bạch Trâu thị, nháy mắt ra hiệu đầy ám chỉ với mụ.
Đứng trước mặt vị quý công tử hào hoa thế này, gã đương nhiên phải cố sức thể hiện ra khía cạnh đoan trang, nhã nhặn nhất của bản thân, quyết không thể để mụ nương thô lỗ của mình làm bôi nhọ hình tượng được.
Kỳ Cầm Nguyệt thong thả dẫn đầu đi phía trước, đám người nhà Bạch lão tam khúm núm đi theo sau dưới sự dẫn dắt của một tiểu nha hoàn.
Cả nhóm được đưa vào gian sảnh phụ của viện, nha hoàn nhanh nhẹn dâng trà nước lên bàn.
Được ngồi diễm trệ trên những chiếc ghế đóng bằng gỗ đàn hương quý hiếm, tay nâng niu chén trà bằng sứ Thanh Hoa vẽ hoa văn vô cùng tinh xảo, cái sự giàu sang phú quý ngập tràn của Tạ phủ khiến mắt cả nhà Bạch lão tam cứ thế căng ra, nhìn dáo dác khắp nơi.
Chỉ riêng cái đường chỉ vàng tinh tế được vẽ uốn lượn trên chén trà này thôi cũng là thứ mà đời này bọn họ chưa từng được tận mắt nhìn thấy, bấy nhiêu đây thôi cũng đủ để bọn họ đem ra khoe khoang khắp làng trên xóm dưới cả đời rồi.
Cái bộ dạng quê mùa, chưa từng thấy qua sự đời của nhà Bạch lão tam khiến tiểu nha hoàn dâng trà không khỏi dấy lên lòng khinh miệt. Nàng ta từ năm mười tuổi đã bị bán vào Tạ phủ làm nô tỳ, tính đến nay hầu hạ ở Tạ gia cũng đã ngót nghét năm năm trời, nhưng đây là lần đầu tiên nàng ta phải hạ mình tiếp đãi một đám thôn dân thô lỗ, hợm hĩnh đến mức này.
Nàng ta tuy khinh bỉ trong lòng nhưng cái vẻ mặt ấy lại lộ rõ mồn một ra bên ngoài, xui xẻo thay lại bị Bạch Trâu thị đang ngồi gần đó bắt thóp được. Mụ liền hắng giọng một tiếng rõ to, xụ mặt ra oai: "Cái con bé nha hoàn kia, mau lại đây châm thêm trà cho ta xem nào."
Tiểu nha hoàn đành hậm hực bước tới châm trà, mặt nặng mày nhẹ, mắt dọc mắt ngang đầy vẻ hậm hực.
Bạch Trâu thị thấy vậy thì càng thêm đắc ý, mụ ưỡn ngực thẳng thớm, chóp mũi hếch ngược lên tận trời xanh. Nha hoàn của phủ Bá tước thì đã sao chứ, chẳng phải cuối cùng vẫn phải khúm núm bưng trà rót nước hầu hạ mụ đó sao, giờ phút này mụ - Bạch Trâu thị đây chính là thượng khách được đích thân mời vào của vị công tử kia rồi.
Kỳ Cầm Nguyệt vừa nhâm nhi tiệc trà vừa thích thú híp mắt quan sát kỹ lưỡng vị Bạch Hòa đang ngồi đối diện —— gương mặt gã trông vô cùng bình thường, có chăng cũng chỉ miễn cưỡng coi là ưa nhìn, thanh tú. Chỉ tiếc là cái khí chất lẫn gu thẩm mỹ của gã thì đúng là một thảm họa, không chỉ diện một bộ cánh thêu hoa màu xanh lục sặc sỡ, lòe loẹt, mà trên mặt còn dặm một lớp phấn trắng bệch dày cộp, trông vô cùng kệch cỡm và nặc mùi nữ tính.
Nhìn chung, gã chẳng qua cũng chỉ là một vị ca nhi nông thôn tầm thường không hơn không kém, hai chữ "đẹp đẽ" hoàn toàn chẳng có chút liên quan gì đến gã cả, gã thật chẳng tài nào hiểu nổi rốt cuộc Thụy Thạch đã nhìn trúng điểm gì ở cái con người này nữa?
Thấy Kỳ Cầm Nguyệt cứ nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt, trái tim Bạch Hòa đập liên hồi như trống trận, trong đầu gã bỗng lóe lên một ý nghĩ táo bạo: Chẳng lẽ vị Kỳ công tử oai phong lẫm liệt trước mặt này đã bị nhan sắc của gã hớp hồn rồi sao? Nhìn cái điệu bộ phong lưu của vị công tử này, gia thế chắc chắn cũng thuộc hàng hiển hách, nếu gã có thể bám lấy cành cao này thì tiền đồ sau này coi như...
Nghĩ đến đây, Bạch Hòa đánh bạo nở một nụ cười đầy lấp lửng, liếc mắt đưa tình với Kỳ Cầm Nguyệt rồi nũng nịu cất lời: "Vị công tử này trông lạ lẫm quá, chẳng hay công tử là người phương nào tới, gia cảnh làm quan hay kinh doanh thế ạ?"
Kỳ Cầm Nguyệt đang hớp ngụm trà nghe vậy thì suýt chút nữa đã phun thẳng ngụm nước trong miệng ra ngoài: "..."
Gã trố mắt nhìn vị ca nhi trước mặt từ đầu đến chân thêm một lượt nữa, trong lòng thầm cảm thán: Chẳng lẽ cái gu của Thụy Thạch huynh lại mặn mà đến mức... thích cái điệu bộ lẳng lơ này của gã sao?