Phiên ngoại 3 (3)
Hôm sau, Âu Dương chịu trách nhiệm đến khu vực lân cận phim trường tìm nhà thuê.
Bạch Thuật lại ra ngoài từ sớm để đến phỏng vấn tại mấy công ty do hệ thống đề xuất theo thứ tự ưu tiên.
Nơi đầu tiên cậu đến là một công ty mạng quang học, ứng tuyển vào vị trí nhân viên hiện trường.
Công việc này tuy tương đối vất vả nhưng thu nhập rất khá, đòi hỏi phải có kiến thức chuyên môn vững vàng về bảo trì mạng quang học.
Đối với Bạch Thuật, những kiến thức chuyên môn này cậu đã sớm được học chọn khóa tại trường quân đội và nắm bắt vô cùng thấu đáo.
Trong thực chiến nơi tiền tuyến, tình trạng thông tin mạng mạng quang học bị gián đoạn xảy ra như cơm bữa, lúc nào cũng cần có người thiết lập mạng khẩn cấp. Bạch Thuật trước đây từng làm qua không biết bao nhiêu lần nên tự tin bản thân hoàn toàn có thể đảm nhiệm tốt công việc này.
Cậu tràn đầy tự tin bước vào công ty, thế nhưng hai tiếng sau lại ủ rũ cụp đuôi đi ra.
Hóa ra có đến mười mấy trùng cái cùng cạnh tranh vị trí này với cậu, trong đó có một người tốt nghiệp chuyên ngành thiết lập mạng quang học tại trường danh tiếng, lại có hai năm kinh nghiệm trong ngành.
Sau khi phỏng vấn người đó, có vẻ công ty đã ngầm định sẵn nhân tuyển.
Đối diện với sơ yếu lý lịch của Bạch Thuật, trùng cái phỏng vấn cứ liên tục bới lông tìm vết, cuối cùng chỉ tay vào hồ sơ của cậu nói: "Thượng tướng cơ à? Quân hàm cao như vậy, chắc hẳn trước đây cậu cũng dưới một người trên vạn người rồi. Vị trí này của chúng tôi cần nhân tài kỹ thuật thuần túy biết phục tùng cấp trên, tôi thấy lý lịch của cậu không phù hợp lắm đâu, cậu nên tìm công việc khác thì hơn."
Bạch Thuật đâu có ngốc, tất nhiên nghe ra ý đuổi khéo của người ta.
Công ty này đã thất bại, cậu cũng không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, liền vội vàng đến chỗ hẹn tiếp theo.
Suốt cả ngày trời, Bạch Thuật tổng cộng đã đến phỏng vấn ở năm công ty.
Bốn nơi đầu đều trượt, lý do đại khái cũng tương tự như công ty đầu tiên.
Nơi duy nhất trúng tuyển lại đưa ra mức lương vô cùng bèo bọt.
Mức lương thấp như vậy mà lại yêu cầu hàm lượng kỹ thuật cao, những trùng cái có chút kinh nghiệm đều chẳng thèm ngó ngàng, thành ra không có ai cạnh tranh với cậu cả.
Bạch Thuật suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn thẳng thừng từ chối công ty đó.
Hôm nay cậu toàn nhắm vào những công việc lương cao đòi hỏi kỹ thuật và kinh nghiệm, nên số lượng trùng cái cạnh tranh đương nhiên rất đông.
Nếu cậu không quá kén chọn mà chuyển hướng sang những công việc chủ yếu dựa vào thể lực thì phạm vi lựa chọn vẫn còn rất rộng lớn.
Sau khi trở về, Bạch Thuật đem kinh nghiệm phỏng vấn cả ngày hôm nay chia sẻ với Âu Dương. Nghe xong, Âu Dương liền nhiệt tình khuyên cậu nên cùng hắn đến đoàn phim xem thử công việc vai võ phụ.
"Ông chủ công ty đó cũng là quân nhân xuất ngũ, nhân viên tuyển vào đa số đều giống như chúng ta nên không lo thiếu tiếng nói chung đâu." Âu Dương hào hứng: "Hơn nữa hôm qua ông chủ có nói, trước đây có mấy vai võ phụ ở chỗ họ gặp may được đạo diễn nhìn trúng, giờ đã đổi đời thành minh tinh màn bạc rồi đấy. Dù chỉ làm vai võ phụ thâm niên chuyên chỉ đạo động tác thì kiếm được cũng bộn tiền, chẳng kém gì bên khối kỹ thuật đâu."
"Bạch Thuật, cậu ngoại hình tuấn tú thế này, đi làm vai võ phụ biết đâu lại lọt vào mắt xanh của ai đó. Nếu được làm minh tinh thì địa vị lẫn thu nhập sẽ khác một trời một vực so với bây giờ. Mà cho dù có làm vai võ phụ thâm niên thì cũng là một lối đi rất tốt."
Nghe Âu Dương phân tích, Bạch Thuật không khỏi dao động. Cậu vốn chưa từng nghĩ tới chuyện làm minh tinh diễn xuất, cũng chẳng có hứng thú với việc đó.
Thế nhưng luận về khả năng kiểm soát cơ thể và các động tác chiến đấu, Bạch Thuật có thừa tự tin rằng mình sẽ làm tốt hơn bất cứ ai.
Vì vậy, sáng sớm ngày hôm sau, Bạch Thuật liền đi cùng Âu Dương tới công ty môi giới vai võ phụ tên là Trùng Minh.
Điều khiến cậu bất ngờ hơn cả là ông chủ công ty hóa ra lại biết cậu, thậm chí còn vô cùng tán thưởng cậu từ trước.
Thì ra khi còn chưa xuất ngũ, ông chủ đã nghe danh một tân binh cực kỳ lợi hại tên là Bạch Thuật, thậm chí từng có ý định chiêu mộ cậu về đội của mình.
Chỉ là khi ấy tình cờ gặp gỡ, hai người chưa từng thực sự tiếp xúc, không ngờ sau khi giải ngũ lại tình cờ hội ngộ trong hoàn cảnh này.
Ông chủ công ty vừa mở lời đã đưa ra mức thù lao cực kỳ hậu hĩnh cho Bạch Thuật, cao hơn Âu Dương tới 30%, thậm chí gấp đôi so với ngành kỹ thuật bên ngoài.
Trước lời mời gọi đầy thịnh tình của ông chủ Trùng Minh, Bạch Thuật không còn do dự nữa mà hạ quyết tâm ở lại. Dù sao với mức lương cao thế này, đúng như lời Âu Dương nói, cậu có đi tìm việc bên ngoài ba tháng nữa chắc gì đã có được cơ hội tốt hơn.
Bạch Thuật lo xong việc làm, Âu Dương cũng đã thuê được nhà ở gần trường quay.
Với thu nhập hiện tại của cả hai, việc thuê một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách với tiện nghi đầy đủ là hoàn toàn nằm trong tầm tay.
Hai người mới rời quân ngũ nên lối sống rất giản dị, hành lý chẳng có bao nhiêu. Sau khi ký hợp đồng với công ty môi giới, họ liền dọn đồ từ nhà nghỉ nhỏ chuyển vào nhà mới.
Song hỷ lâm môn, Bạch Thuật không kìm được lòng liền gửi ngay một tin nhắn cho Tạ Giác.
Bạch Thuật: "Em tìm được việc làm mới rồi, nhà thuê cũng đã lo xong."
Nhưng vừa bấm gửi đi, cậu đã thấy hơi hối hận.
Toàn là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, Tạ Giác chưa chắc đã hứng thú, vậy mà cậu lại làm như thể lập được chiến công hiển hách gì không bằng, còn làm phiền đến công việc của hắn, thật là mất mặt!
Đúng như Bạch Thuật dự đoán, Tạ Giác quả nhiên không trả lời lại ngay.
Cậu càng nghĩ càng nản, lòng đầy hối hận vì tin nhắn vừa rồi chẳng khác nào tự bộc lộ sự nôn nóng của bản thân.
Vạn nhất Tạ Giác không thích kiểu này, liệu hắn có hủy luôn buổi hẹn thứ hai hay không?
Mãi cho đến tận đêm muộn trước khi đi ngủ, trong lúc Bạch Thuật đang tâm hoảng ý loạn thì chiếc vòng liên lạc bỗng reo lên, hiển thị tin nhắn từ Tạ Giác.
Hắn gửi kèm một biểu tượng chúc mừng rất đáng yêu, bên dưới viết: "Hôm nay ta bận cả ngày, vừa mới thấy tin nhắn của em, thật xin lỗi nhé. Song hỷ lâm môn, chúc mừng em. Chờ ta về rồi, rất mong được đến thăm nhà em."
Bạch Thuật reo hò một tiếng, phấn khích đến mức làm ngay một cú lộn nhào trên giường, khiến Âu Dương ở phòng cách vách cũng phải giật mình chạy sang xem có chuyện gì.
Khi nghe nói vị trùng đực hẹn hò với Bạch Thuật có thể sẽ đến chơi nhà, Âu Dương cũng không giấu nổi vẻ khẩn trương xen lẫn phấn khích.
Trùng đực! Đó là trùng đực bằng xương bằng thịt đấy!
Biết bao trùng cái cả đời này còn chẳng có cơ hội tiếp xúc gần gũi với trùng đực trong không gian riêng tư. Vậy mà giờ đây hắn lại có thể ké chút hào quang của Bạch Thuật để diện kiến một vị trùng đực!
Công ty Trùng Minh trong giới phim ảnh Trùng tộc cũng được coi là có chút tiếng tăm.
Ngay ngày thứ hai sau khi Bạch Thuật nhậm chức, ông chủ đã nhận được một dự án lớn, liền gom hết tất cả vai võ phụ đang rảnh rỗi trong công ty đưa đến phim trường.
Những vai võ phụ thâm niên làm lâu năm trong công ty đa số đều đã có mối quan hệ và tài nguyên cố định.
Lần này người tìm đến Trùng Minh là một đạo diễn gạo cội đang làm phim bom tấn. Trước đây ông vốn có một công ty vai võ phụ hợp tác lâu năm.
Sở dĩ lần này ông phải đổi sang Trùng Minh là vì dàn vai võ phụ quen thuộc của ông đang bận dự án khác, còn những người mới được phái đến thì ông lại không vừa mắt.
Đôi bên xảy ra xích mích nên vị đạo diễn này mới tìm đến Trùng Minh, muốn xem thử năng lực của dàn vai võ phụ bên này ra sao.
Ông chủ Trùng Minh dẫn Bạch Thuật và mọi người đến phim trường để đạo diễn tự tay tuyển chọn.
Vị đạo diễn chọn ra năm người, trong đó có cả Âu Dương, rồi yêu cầu họ biểu diễn thử một chuỗi động tác ngay tại chỗ.
Sau khi họ thực hiện xong, đạo diễn tỏ ra vô cùng vừa ý.
Bộ phim này vốn thuộc thể loại chiến tranh tinh tế của Trùng tộc, dàn vai võ phụ của Trùng Minh lại toàn là quân nhân xuất ngũ nên động tác cực kỳ dứt khoát, dũng mãnh, hoàn toàn phù hợp với tinh thần của tác phẩm.
Thấy đạo diễn chọn xong một lượt mà lại bỏ qua mình, Bạch Thuật không tránh khỏi có chút thất vọng.
Chờ đến khi Âu Dương và những người khác ký xong hợp đồng với đoàn phim, Bạch Thuật định cùng ông chủ ra về thì vị đạo diễn đột nhiên từ phía sau gọi giật cậu lại: "Cậu kia đợi chút, tôi đang thiếu một thế thân cho nhân vật chính, thấy vóc dáng của cậu rất tương đồng. Cậu xem qua kịch bản này đi, mấy động tác trong đây cậu làm nổi không?"
Bạch Thuật còn chưa kịp định thần, ông chủ Trùng Minh đã nhanh nhảu đón lấy cuốn kịch bản thay cậu: "Bạch Thuật chắc chắn làm được đạo diễn ạ, cứ để cậu ấy xem qua là có thể diễn được ngay."
Thì ra với vóc dáng và diện mạo quá mức nổi bật của Bạch Thuật, nếu để cậu làm một vai võ phụ bình thường trà trộn trong đám đông thì sẽ quá chiếm hào quang của diễn viên chính.
Chính vì vậy khi chọn vai võ phụ quần chúng, đạo diễn hoàn toàn không cân nhắc đến cậu mà chỉ chọn những người có ngoại hình phổ thông hơn.
Còn đối với một thân hình cực phẩm như Bạch Thuật, ông đã có một sự sắp xếp thích hợp hơn nhiều.
Nhìn từ phía sau, vóc dáng của Bạch Thuật có đến vài phần tương đồng với trùng cái đảm nhiệm vai chính của bộ phim này.
Những động tác nguy hiểm mà diễn viên chính không thể thực hiện sẽ được giao cho vai thế thân này đảm nhiệm. Tất nhiên, độ khó của động tác và khối lượng công việc chắc chắn sẽ nặng hơn những người khác rất nhiều, nhưng bù lại thù lao đoàn phim chi trả cũng hậu hĩnh hơn hẳn.
Bạch Thuật nhận lấy kịch bản, lướt mắt nhìn qua một lượt.
Nhân vật chính 【 trùng cái 】 sải bước lao lên mái nhà, từ trên cao dang cánh nhảy xuống, găm thẳng lưỡi dao bén ngót vào người tướng lĩnh quân địch.
"Cạnh đuôi không có cũng không sao đâu. Diễn viên chính của tôi cũng không có cánh, hậu kỳ chúng tôi sẽ treo dây cáp rồi dùng kỹ xảo ghép vào. Cậu chỉ cần thể hiện động tác cho thật đẹp mắt là được." Đạo diễn giải thích.
Bạch Thuật khẽ mỉm cười, thử thách này đối với cậu mà nói chẳng khác nào trò trẻ con.
Cậu trả lại kịch bản cho đạo diễn, tùy tay cầm lấy một con dao đạo cụ rồi tiến về phía bục cao của đoàn phim.
Đạo diễn còn chưa kịp hô bắt đầu, đã thấy Bạch Thuật nhún chân vài cái, tốc độ nhanh như chớp lao vút lên đài cao.
Chiếc bục đó vốn không mấy chắc chắn, vậy mà Bạch Thuật chỉ cần đứng bằng một chân, thân người hơi khom thành một đường cong tuyệt mỹ, giữ thăng bằng hoàn hảo đến kinh ngạc.
Ánh mắt cậu găm chặt vào một điểm dưới mặt đất như thể đã khóa định mục tiêu tấn công, ngay giây tiếp theo, một đôi đại cánh trong suốt bỗng dang rộng giữa không trung, Bạch Thuật tung người lao xuống, cắm phập lưỡi dao đạo cụ vào sàn nhà.
Toàn bộ nhân viên công tác có mặt tại trường quay đều sững sờ, đôi mắt vị đạo diễn cũng lóe lên những tia sáng đầy phấn khích.
Quá đẹp! Thực sự là quá mãn nhãn! Động tác của Bạch Thuật vô cùng dứt khoát, uyển chuyển lại mang đậm tính thẩm mỹ, đây là phân cảnh hành động đẹp nhất mà ông từng được chứng kiến.
Khác hẳn với những vai võ phụ ông từng tìm trước đây, những chiêu thức của trùng cái này mang đậm tính thực chiến. Từng cái nhấc tay, xoay người đều cho thấy đây là một người có võ công thực thụ, hoàn toàn không phải kiểu múa may quay cuồng vô thưởng vô phạt.
"Đạo diễn, trong thực chiến nếu tập kích từ trên cao xuống, thông thường chúng tôi sẽ không dang cánh ra đâu." Bạch Thuật thật thà góp ý.
"Không sao hết! Làm vậy trông mới hoành tráng, lên phim hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều." Nghe Bạch Thuật nói vậy, đạo diễn chẳng những không giận mà còn cười rất tươi.
Ông quay sang bảo với chỉ đạo mỹ thuật: "Ban đầu chẳng phải tính thiết kế cho vai chính đôi cánh bướm màu xanh sao? Tôi thấy cứ dùng luôn đôi cánh trong suốt này cũng rất tuyệt. Hậu kỳ cứ mô phỏng theo y hệt đôi cánh của cậu ấy mà làm, không cần sửa đổi gì nữa."
Bạch Thuật: "..."
Đối với việc đôi cánh của mình lọt vào mắt xanh của đạo diễn, Bạch Thuật cũng chẳng thấy có gì quá vui mừng.
Nhưng nghe giọng điệu của đạo diễn, cậu biết công việc này chắc chắn đã nắm chắc trong tay.
Quả nhiên chỉ một lát sau, nhân viên đoàn phim đã mang hợp đồng đến cho cậu ký kết. Vì sử dụng hình mẫu đôi cánh của cậu nên mức thù lao được nâng lên cao hơn hẳn so với thỏa thuận ban đầu.
Nhìn thấy một chuỗi số không dài dằng dặc ở phần thù lao, lòng Bạch Thuật rộn ràng niềm vui, cậu liền dứt khoát đặt bút ký tên.
Chỉ cần chuẩn bị thêm vài ngày nữa là cậu có thể chính thức theo đoàn phim khai máy.
Mấy ngày sau, Tạ Giác kết thúc chuyến công tác và trở về khu trung tâm.
Ngay khi nhận được tin nhắn của hắn, Bạch Thuật liền hào hứng mời hắn đến chơi nhà.
Biết có trùng đực ghé thăm, Âu Dương hôm nay cũng ăn vận vô cùng chỉnh tề, thậm chí còn ra sức dọn dẹp căn phòng vốn bừa bộn như bãi chiến trường của mình sạch sẽ không một vết bụi.
Hắn là bạn của Bạch Thuật, tuyệt đối không thể làm mất mặt cậu được.
Nhờ những năm tháng bôn ba ngoài tiền tuyến, Bạch Thuật cũng biết chút đỉnh chuyện bếp núc.
Tay nghề của cậu tuy không đến mức xuất thần nhập hóa, nhưng nấu theo sách hướng dẫn thì cũng hoàn thành được một bàn thức ăn vô cùng thịnh soạn.
Đến gần trưa, Tạ Giác đã chạy xe tới khu vực lân cận nhà Bạch Thuật.
Bạch Thuật lập tức đích thân xuống lầu, đứng chờ sẵn bên cạnh chiếc xe bay của hắn.
Cửa xe mở ra, Tạ Giác bước xuống.
Sự xuất hiện đột ngột của một trùng đực xuất chúng như Tạ Giác tại một khu chung cư bình dân khiến tất cả trùng cái đi ngang qua đều được một phen sôi sục.
Bạch Thuật tinh mắt phát hiện ra có người còn lén lút bấm máy ảnh trên vòng liên lạc, định chụp lại diện mạo của Tạ Giác.
"Này, xóa ngay bức ảnh trong vòng liên lạc của cậu đi! Bằng không tôi sẽ báo cảnh sát đấy!" Bạch Thuật cau mày, tiến lên một bước nghiêm giọng ngăn cản.
Trùng cái kia có lẽ cũng sợ bản thân sẽ bị hệ thống ghi vào danh sách đen, đành tiếc nuối xóa bỏ hình ảnh 3D vừa mới chụp được.
"Xin lỗi anh, em không nên hẹn anh ở những nơi thế này." Bạch Thuật áy náy nói.
Trùng đực thông thường đều ở trong những căn hộ cao cấp do chính phủ sắp xếp. Còn khu chung cư bình dân này toàn là trùng cái độc thân sinh sống, thấy một trùng đực trẻ tuổi xuất hiện ở đây, họ không tránh khỏi kích động mà gây ra những chuyện như vừa rồi.
"Không sao đâu, là tự ta muốn đến xem thử mà, em đừng bận tâm." Tạ Giác ôn tồn trấn an.
Trước đây hắn chủ yếu chỉ đi lại trong các khu đô thị xa hoa ở khu Đông, tuy cũng thường xuyên gặp người đến bắt chuyện nhưng chưa từng có ai công khai chụp lén như thế này.
Thế nhưng việc đến nhà Bạch Thuật làm khách là do chính hắn đề xuất. Có những trùng đực sẽ đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu trùng cái, nhưng Tạ Giác không phải loại người như vậy, hắn tự nhiên sẽ không giận cá chém thớt lên cậu.
Bạch Thuật cẩn thận quan sát xung quanh, xác nhận không còn trùng cái nào có hành vi bất thường nữa mới nhanh chóng dẫn Tạ Giác lên nhà.
Trước khi cửa phòng mở ra, Âu Dương đã đứng thẳng người với vẻ mặt vô cùng khẩn trương, cung kính hành lễ với Tạ Giác: "Chào anh! Tôi là Âu Dương, bạn cùng phòng của Bạch Thuật."
"Chào cậu, ta có nghe em ấy nhắc tới cậu rồi." Tạ Giác mỉm cười nhã nhặn: "Cậu cứ gọi ta là Tạ tiên sinh là được."
"À, vâng, chào anh... Ha ha..." Âu Dương mới chỉ nghe Bạch Thuật kể là Tạ Giác rất đẹp trai, nhưng đến tận khi tận mắt chứng kiến, hắn mới biết thế nào là cực phẩm.
Nhìn bộ dạng nói năng lộn xộn của bạn mình, Bạch Thuật toát cả mồ hôi hột, thầm nghĩ không biết lần đầu tiên mình gặp Tạ Giác trông có ngốc nghếch thế này không nữa.
Cậu dẫn Tạ Giác vào phòng khách, rồi lén huých vào sườn Âu Dương một cái, thì thầm: "Cậu tự nhiên chút đi!"
Nhân lúc Tạ Giác không chú ý, Âu Dương khua tay múa chân, mặt đầy phấn khích nói nhỏ với Bạch Thuật: "Trời đất ơi! Cậu cừ thật đấy! Vị trùng đực này còn đẹp trai hơn cả minh tinh điện ảnh nữa! Cậu đỉnh quá!"
Nói xong, hắn liền nhanh chóng xỏ giày vào chân rồi đi thẳng ra cửa.
"Cậu đi đâu đấy?" Bạch Thuật đuổi theo hỏi nhỏ.
"Một trùng đực tuyệt vời thế này, tôi phải để lại không gian riêng tư cho hai người chứ, không thể ở đây làm bóng đèn được! Cố lên nhé Bạch Thuật, nhất định phải giữ thật chặt anh ấy đấy!" Âu Dương giơ nắm đấm cổ vũ.
Bạch Thuật có chút cảm động, dang tay ôm bạn một cái: "Cảm ơn cậu nhé, người anh em."
Âu Dương cười đáp: "Chờ hai người chính thức xác lập quan hệ rồi tôi lại đến làm bóng đèn sau, lúc đó cậu có đuổi tôi cũng không đi đâu."
Sau khi Âu Dương rời đi, Bạch Thuật quay trở lại phòng.
Tạ Giác nhướng mày hỏi: "Bạn của em đâu rồi?"
"Cậu ấy... Cậu ấy bảo có chút việc bận nên phải đi trước ạ." Bạch Thuật vốn không biết nói dối, vừa dứt lời mặt đã đỏ bừng lên.
Tạ Giác đại khái cũng đoán được tâm tư của đối phương, hắn khẽ cười: "Em có một người bạn rất tốt."
Bữa trưa hôm đó diễn ra vô cùng vui vẻ, Tạ Giác thậm chí còn ăn thêm một bát cơm, điều rất hiếm khi xảy ra.
Tạ Giác tuy chưa từng kỳ vọng quá nhiều vào tay nghề nấu nướng của Bạch Thuật, nhưng hương vị của các món ăn hôm nay thực sự đã vượt xa dự liệu của hắn.
Người mình thích lại còn có khiếu nấu ăn ngon, Tạ Giác thầm nghĩ, đây chẳng phải là mình lại vừa đào được một kho báu hay sao?
Sau khi dùng bữa xong, hai người cùng dọn dẹp bát đĩa cho vào máy rửa bát. Tạ Giác lúc này mới quay sang bảo với Bạch Thuật: "Có người tặng ta hai tấm vé xem nhạc kịch, em có muốn cùng đi xem không?"
"Dạ được ạ, chỉ là em không am hiểu về nhạc kịch lắm." Bạch Thuật có chút ngượng ngùng gãi đầu.
"Không sao, ta cũng chẳng hiểu gì đâu, đi xem cho biết thôi mà." Tạ Giác mỉm cười, vẻ mặt đầy phóng khoáng.
Thế là hai người cùng nhau ra ngoài, lái xe hướng thẳng về phía trung tâm nhạc kịch của Trùng tộc ở khu Đông.
Vở nhạc kịch lần này do một đoàn nghệ thuật gạo cội và vô cùng nổi tiếng biểu diễn, lại có sự góp mặt của vài vị trùng đực có tiếng tăm lẫy lừng, chính vì thế mà vé xem luôn trong tình trạng cháy hàng.
Cặp vé này thực chất là do mẹ của Tạ Giác tặng. Bà nghe nói đứa con trai vốn chẳng mảy may hứng thú với trùng cái của mình nay lại có đối tượng hẹn hò, liền tốt bụng nhờ bạn bè lùng bằng được hai tấm vé ở khu VIP.
Có điều Tạ Giác không hề hé răng nửa lời về chuyện này với Bạch Thuật, hắn sợ cậu sẽ áp lực.
Chuyện diện kiến người nhà cần phải tiến hành tuần tự từng bước, huống hồ hắn có chọn ai đi chăng nữa thì cha mẹ cũng luôn tuyệt đối ủng hộ.
Đúng như dự đoán, dẫu có sự xuất hiện của trùng đực nổi tiếng thì vở nhạc kịch cũng chẳng thể khơi dậy nổi niềm hứng thú của một người hoàn toàn không có tế bào âm nhạc như Bạch Thuật.
Xem được nửa chừng, trong không gian tối tăm của rạp hát, hai mí mắt của Bạch Thuật đã bắt đầu đánh nhau dữ dội.
Vì quá mong đợi vào buổi hẹn hò hôm nay mà đêm qua cậu trằn trọc mãi đến nửa đêm mới ngủ, sáng sớm lại phải dậy nấu nướng, hiện tại cơ thể đã sớm mệt mỏi rã rời.
Khi thấy Bạch Thuật không thể gượng dậy nổi mà nhắm nghiền mắt lại, Tạ Giác khẽ nghiêng đầu nhìn, rồi dịu dàng đưa tay đỡ lấy đầu cậu, để cậu tựa vào vai mình.
Ở một buổi hòa nhạc xa hoa thế này, số lượng trùng đực đến thưởng thức tự nhiên không phải là ít.
Thế nhưng tuyệt nhiên không có một vị trùng đực nào lại có thể dịu dàng, săn sóc người trùng cái bên cạnh giống như Tạ Giác.
Khi vở nhạc kịch kết thúc, toàn bộ đèn trong rạp đồng loạt bật sáng, Bạch Thuật giật mình bừng tỉnh, lúc này mới bàng hoàng phát hiện bản thân thế nhưng lại ngủ say sưa trên vai Tạ Giác từ lúc nào.
Trên má cậu vẫn còn hằn rõ vết đỏ do ngủ tì vào áo, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt, cuống quýt nói lời xin lỗi hắn, chân tay luống cuống không biết phải trốn vào đâu.
Tạ Giác lại vẫn giữ phong thái ung dung, điềm đạm như thường ngày: "Nếu em vẫn chưa ngủ đủ thì lát nữa lên xe có thể chợp mắt thêm một lát."
Bạch Thuật làm sao dám ngủ tiếp được nữa, cậu lắc đầu nguầy nguậy, vội vàng chỉnh đốn lại trang phục: "Em tỉnh rồi, thật sự tỉnh táo rồi ạ. Chúng ta ra ngoài thôi."
Khi hai người chuẩn bị bước ra cửa rạp, bỗng có tiếng người từ phía sau gọi giật Tạ Giác lại.
Tạ Giác dừng bước quay đầu nhìn, hóa ra là một trùng cái mà hắn có quen biết tên là Chu An Ninh. Người này cũng thuộc gia tộc nhện thuần chủng giống như hắn, và từ trước đến nay vẫn luôn có ý tứ với hắn.
Chỉ có điều đối với Chu An Ninh, Tạ Giác nửa điểm hứng thú cũng không có, hắn đã năm lần bảy lượt từ chối khéo léo lẫn thẳng thừng, không ngờ hôm nay lại đụng mặt ở đây.
Thấy Chu An Ninh tiến lại gần, Bạch Thuật cũng được một phen kinh ngạc.
Trùng cái này cậu biết rất rõ, người ta là một minh tinh điện ảnh nổi tiếng, đã xuất đạo nhiều năm, chính cậu cũng từng xem qua phim của người này.
Không ngờ Tạ Giác lại quen biết một trùng cái nổi tiếng đến vậy! Trong lòng Bạch Thuật ẩn ẩn dâng lên một cảm giác nguy cơ, cậu vô thức nhích lại gần bên người hắn thêm một bước.
Hành động nhỏ này lập tức lọt vào tầm mắt của Chu An Ninh, khiến y khẽ nhíu mày. Y chăm chú nhìn Bạch Thuật và Tạ Giác một lượt rồi hếch cằm hỏi: "Tạ Giác, trùng cái này là ai thế? Sao cậu ta lại được đi xem nhạc kịch cùng anh?"
"Em ấy là đối tượng hẹn hò của ta." Tạ Giác thẳng thắn trả lời ngắn gọn.
Nghe vậy, Chu An Ninh dùng ánh mắt đầy vẻ hoài nghi nhìn Bạch Thuật, thốt lên: "Anh đùa gì thế? Cậu ta là người của gia tộc nhện thuần chủng à? Sao anh có thể đồng ý hẹn hò với loại người này chứ?"
Bạch Thuật vừa định lên tiếng phân bua, Tạ Giác đã nhanh hơn cậu một bước: "Em ấy không phải người của tộc nhện thuần chủng, và ta cũng chưa từng tuyên bố mình chỉ tìm bạn đời là tộc nhện thuần chủng. Còn việc tại sao ta đồng ý hẹn hò với em ấy, đương nhiên là vì ta thích em ấy rồi."
Dứt lời, hắn đột nhiên đưa tay nắm chặt lấy bàn tay của Bạch Thuật, dắt cậu rảo bước thẳng tiến về phía chiếc xe bay. Để lại Chu An Ninh chết trân tại chỗ, gương mặt tràn ngập sự bàng hoàng và kinh ngạc nhìn theo bóng lưng hai người khuất dần.
Khi chiếc xe cất cánh vút lên không trung, Tạ Giác mới buông tay cậu ra. Lúc này Bạch Thuật mới từ trong cơn chấn động của cái nắm tay vừa rồi mà bừng tỉnh.
Nếu cậu không nghe nhầm thì vừa rồi, Tạ Giác đã nói... hắn thích cậu...
Dù đây mới chỉ là buổi hẹn hò thứ hai, nhưng khi đã nghe được lời bày tỏ rõ ràng như vậy từ miệng một trùng đực.
Bạch Thuật nếu như còn không có hành động gì thì thật uổng công làm trùng cái!
Cậu hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, quay sang nhìn thẳng vào mắt Tạ Giác: "Tạ Giác! Em cũng đặc biệt, đặc biệt thích anh! Nếu anh đã thích em như vậy, chúng ta có thể chính thức xác lập quan hệ hẹn hò được không?"
Theo quy định của Trùng tộc, việc chính thức xác lập quan hệ không phải chỉ là lời nói suông mà phải được thông qua sự chứng thực của hệ thống.
Chỉ khi mối quan hệ được hệ thống công nhận, trùng cái mới hợp pháp trở thành đối tượng hẹn hò của trùng đực dưới góc độ pháp luật.
Vạn nhất hai người có đường ai nấy đi giữa chừng, quyền lợi của trùng cái cũng sẽ được bảo bọc một cách thỏa đáng.
Bạch Thuật do ở trong quân ngũ quá lâu, lại chưa từng có nửa mảnh tình vắt vai, nên cứ ngỡ việc xác lập quan hệ giữa các cặp đôi ngoài đời cũng giống như trên phim ảnh, đôi bên cùng nhau bấm nút xác nhận trên hệ thống là xong.
Thế nhưng cậu đâu có biết rằng, trong xã hội Trùng tộc ngày nay, việc chứng thực hẹn hò từ lâu đã không còn là xu hướng chủ lưu nữa.
Bởi vì sở hữu đặc quyền tối thượng, đại đa số trùng đực thời nay đều không muốn bị trói buộc bởi sự chứng thực chính thức với trùng cái.
Cũng chính vì những vị trùng đực thích chơi bời qua đường này mà tỷ lệ trùng cái đơn thân và những quả trứng trùng bị bỏ rơi luôn ở mức cao ngất ngưởng.
Mà những quả trứng trùng không nhận được sự k*ch th*ch từ hormone của người cha thì trăm phần trăm chỉ có thể nở ra trùng cái.
Đây cũng là nguyên nhân cốt lõi khiến số lượng trùng cái ngày một đông đảo, dẫn đến cuộc cạnh tranh giành giật trùng đực ngày càng trở nên khốc liệt.
Đại đa số trùng đực nếu không có ý định nghiêm túc tiến tới hôn nhân với trùng cái, khi nghe thấy bốn chữ "chính thức hẹn hò" chắc chắn sẽ lập tức tìm đường rút lui, thậm chí còn cho rằng trùng cái trước mặt thật quá không biết điều.
Thế nhưng Tạ Giác thì khác, nghe lời tỏ tình chân thành này của Bạch Thuật, trong lòng hắn ngược lại còn dâng lên một niềm vui sướng len lỏi.
"Được chứ." Tạ Giác chỉ mất chưa đầy ba giây suy nghĩ liền vui vẻ đồng ý.
Hắn thậm chí còn tự mình mở hệ thống chứng thực ra, thao tác vài đường vô cùng thuần thục, thế là thủ tục đã hoàn tất.
"Chúng ta bây giờ đã là người yêu của nhau rồi sao?" Vòng liên lạc của Bạch Thuật bỗng vang lên hai tiếng "tích tích", một thông báo từ hệ thống lập tức hiện ra trước mắt.
"Đúng vậy." Tạ Giác khẽ cười, một khi đã là người yêu thì những chuyện sau này đều có thể danh chính ngôn thuận mà làm rồi.
"Vậy... em có thể nắm tay anh được không?" Bạch Thuật mặt dày mở lời. Vừa rồi Tạ Giác nắm tay cậu ngắn ngủi quá, cậu còn chưa kịp cảm nhận được gì cả.
"Dĩ nhiên là được." Tạ Giác khẽ nghiêng người về phía trước, chủ động nắm lấy bàn tay của Bạch Thuật, mười ngón tay đan chặt vào nhau đầy khăng khít.
Nhìn vào đôi mắt đang lấp lánh niềm hạnh phúc của Bạch Thuật, Tạ Giác khẽ cong môi, ánh mắt lưu luyến dừng lại trên bờ môi đối phương, dịu dàng nói: "Không chỉ dừng lại ở nắm tay đâu, chúng ta còn có thể tiến xa hơn thế nữa."
Dứt lời, trước khi Bạch Thuật kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào, hắn đã nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi cậu.
Nhìn bộ dạng hoàn toàn hóa đá vì sững sờ của Bạch Thuật, hắn khẽ thì thầm: "Ví dụ như hôn môi, cũng hoàn toàn có thể..."
Bạch Thuật nhìn gương mặt của Tạ Giác đang phóng đại ngay trước mắt mình, trong một phút bốc đồng liền dũng cảm rướn người hôn trả lại. Được vị trùng đực mình thầm thương trộm nhớ chủ động hôn, Bạch Thuật cảm thấy lý trí của mình lúc này đại khái đã bị thổi bay lên chín tầng mây rồi...