Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 139

 Phiên ngoại 3 (2)

Xung quanh, không ít trùng cái đang vểnh tai âm thầm chú ý đến tình hình bên này, vừa nghe thấy vị trùng đực nói vậy liền kinh ngạc há to miệng.

Bạch Thuật cũng run bắn cả tay, suýt chút nữa lúc nhập số tiền thanh toán đã bấm thừa hai chữ số không.

“Ta… Ta… Đi đến nhà ngài?” Y hơi lắp bắp lặp lại một lần, hoài nghi tai mình có vấn đề.

“Sao thế? Không muốn à? Cơ hội tốt thế này, bỏ lỡ là không có lại đâu.” Tạ Giác mỉm cười trêu.

“Không không không! Sao ta lại không muốn chứ!” Bạch Thuật cuống quýt gật đầu lia lịa.

Dưới ánh mắt hâm mộ đến đỏ mắt của cậu phục vụ, y rảo bước đi theo Tạ Giác rời khỏi nhà hàng.

Một trùng đực xuất sắc như Tạ tiên sinh đã chủ động mời y về nhà uống trà, nếu y còn từ chối thì đúng là quá không biết điều!

Sự chênh lệch tỉ lệ giới tính rõ rệt trong xã hội Trùng tộc đã tạo nên ưu thế tuyệt đối cho trùng đực trong việc giao tế.

Nếu một trùng cái cả gan từ chối lời mời của trùng đực, y sẽ phải đối mặt với hình phạt từ hệ thống và sự khiển trách từ các trùng cái khác.

Thế nhưng, tất thảy những điều đó hoàn toàn không phải lý do khiến Bạch Thuật bằng lòng nhận lời.

Bạch Thuật thực lòng cảm thấy Tạ tiên sinh rất tốt, tính cách hay diện mạo đều đúng gu của y.

Nếu đổi lại là một kẻ ngạo mạn, không biết tôn trọng người khác khiến y chán ghét, thì dẫu có phải mạo hiểm chịu phạt từ hệ thống, Bạch Thuật cũng sẽ thẳng thừng từ chối chẳng cần nghĩ ngợi.

Tuy nói trùng đực có quyền tùy ý lựa chọn giữa muôn vàn trùng cái ưu tú, nhưng không phải chưa từng có chuyện trùng đực nhìn trúng một trùng cái, mà trùng cái lại chẳng mảy may động lòng.

Trong chuyện tình cảm, dù trùng đực có địa vị tối cao đến đâu cũng không thể cưỡng cầu một trùng cái phải thích mình.

Hai người cùng nhau đi ra đến cửa nhà hàng, Tạ Giác thao tác gì đó trên chiếc vòng liên lạc, chỉ một lát sau, một chiếc xe bay bóng loáng đã dừng ngay trước cửa.

Đó là dòng xe đời mới nhất vừa được tung ra thị trường năm nay, công năng toàn diện, kiểu dáng hầm hố tựa như một chú cá mập đen quyền lực. Ngay cả một người mù tịt về xe cộ như Bạch Thuật cũng thấy chiếc xe này vô cùng đẳng cấp, y phấn khích đi theo hắn bước vào trong xe.

Chiếc xe ở chế độ tự động lái, lướt êm ru về phía khu Đông của hành t*nh tr*ng tộc.

Có đến 80% trùng đực sinh sống tại khu vực này, nơi sở hữu hệ thống an ninh, y tế và hạ tầng dân cư tốt nhất toàn hành tinh, và nhà của Tạ Giác cũng tọa lạc nơi đây.

Xe bay giảm tốc độ tại một khu vực xa hoa, ngập tràn cây xanh như một vương quốc hoa lệ, Tạ Giác chỉ tay xuống một căn biệt thự cách đó không xa, nói: “Chỗ kia chính là nhà ta.”

Bạch Thuật nhìn theo, không khỏi thoáng kinh ngạc. Nhà của Tạ tiên sinh không phải kiểu căn hộ do chính phủ phân phối cho trùng đực, mà là một căn biệt thự cao cấp tự mua, chỉ nhìn qua cảnh quan xung quanh đã thấy vô cùng lý tưởng.

Mặc dù trùng đực độc thân mua nhà sẽ nhận được trợ cấp từ chính phủ, nhưng để sở hữu một căn biệt thự quy mô thế này, chứng tỏ hắn không phải kiểu trùng đực chỉ biết ngồi nhà nhận tiền trợ cấp hay chờ trùng cái đến nuôi, mà hắn có công việc riêng, thậm chí là một công việc cực kỳ hiển hách.

Bạch Thuật khẽ nuốt nước bọt, thầm nhẩm tính lại số dư trong tài khoản tín dụng của mình.

Nếu dốc hết vốn liếng, y hẳn cũng có thể mua nổi một căn biệt thự như vậy, nhưng số tinh tệ tích cóp bao năm qua chắc chắn sẽ chẳng còn lại bao nhiêu.

Xe bay đáp xuống trước cổng, cửa xe tự động mở ra, Bạch Thuật nhanh chân bước xuống trước, đưa một cánh tay ra lịch sự chờ sẵn bên cửa.

Tạ Giác thấy vậy liền mỉm cười, rất nể mặt mà đặt tay lên cánh tay Bạch Thuật để mượn lực bước xuống, còn nhã nhặn nói lời cảm ơn y.

Được người mình thầm mến chạm vào, trong lòng Bạch Thuật mở cờ trảy hội, y âm thầm dán thêm cho Tạ tiên sinh một cái nhãn: Một trùng đực cực kỳ gia giáo và lịch sự!

Phải biết rằng, đại đa số trùng đực luôn coi sự phục dịch của trùng cái là điều hiển nhiên.

Không gian bên trong căn nhà của Tạ Giác được bài trí rất có gu, giống hệt như con người hắn, sạch sẽ, sáng sủa và mang lại cảm giác vô cùng thư thái.

Bạch Thuật ngồi trên ghế sofa mà chân tay luống cuống, y không dám nhìn ngó lung tung, bởi trong nhà của trùng đực có thể có những góc riêng tư nhạy cảm, vạn nhất nhìn phải thứ không nên thấy thì thật thất lễ.

Dáng vẻ ngoan ngoãn của y dường như đã làm vừa lòng Tạ Giác. Hắn pha trà, chọn hai chiếc tách bằng sứ xương thượng hạng rồi rót cho Bạch Thuật một chén, đột nhiên thản nhiên mở lời: “Kỳ thực cuộc hẹn hôm nay không phải do hệ thống ngẫu nhiên phân phối, mà là do ta chủ động nộp đơn xin ghép đôi.”

“Khụ khụ… Phụt ——” Bạch Thuật vừa hớp một ngụm trà liền suýt chút nữa phun ngược trở ra.

“Vì… Vì sao ạ?” Bạch Thuật ngơ ngác hỏi.

“Bởi vì ta thích ngươi mà.” Tạ tiên sinh nói một cách tự nhiên như thể đang bày tỏ lòng yêu thích với một món ăn ngon hay một món đồ vật vậy.

“Dạ…?” Bạch Thuật sững sờ, tim đập thình thịch như đánh trống trận. Đây… Đây là y đang được một trùng đực tỏ tình sao?

“Đùa ngươi chút thôi, thế mà ngươi cũng tin à?” Tạ Giác bỗng bật cười khúc khích: “Ngươi đơn thuần quá đấy.”

“Vâng, ta hơi ngốc thật.” Bạch Thuật cúi đầu, lí nhí đáp một câu, trong lòng dâng lên vị chua xót.

Y biết ngay mà, làm sao có thể chứ…

Dẫu biết Tạ tiên sinh trêu chọc y như vậy cũng không có ý xấu, nhưng y suýt chút nữa đã tưởng thật, thâm tâm không tránh khỏi có vài phần hụt hẫng, khổ sở.

Bạch Thuật là kiểu người có bao nhiêu tâm sự đều phơi bày hết lên mặt.

Thế nên Tạ Giác chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay đối phương đang thất vọng vì câu nói của mình.

“Kỳ thực nếu ta biết ngươi sớm hơn, chắc chắn cũng sẽ chủ động xin hẹn hò với ngươi.” Tạ Giác dịu giọng.

“Tạ tiên sinh, ngài đừng trêu ta như vậy nữa.” Mặt Bạch Thuật lại đỏ bừng lên, y cúi gầm mặt nói.

Tạ tiên sinh cứ như vậy, chẳng khác nào treo trái tim y lên một sợi dây rồi giật lên kéo xuống, khiến y lúc thăng lúc trầm.

Thấy Bạch Thuật không tin lời mình, Tạ Giác nhướng mày, không hiểu sao nét mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn vài phần: “Ngươi không tin ta sao? Ngươi chính là trùng cái đầu tiên mà ta chủ động hẹn hò đấy.”

Hắn nói lời này vô cùng nghiêm túc, đôi mắt đào hoa đen sẫm như màn đêm, phản chiếu rõ mồn một bóng hình của Bạch Thuật.

Chẳng hiểu sao, Bạch Thuật bỗng thấy khung cảnh này quen thuộc đến lạ lùng, y vô thức gật đầu theo lời đối phương: “Ta tin, Tạ tiên sinh… Cảm ơn lời mời của ngài… Ngài cũng là trùng đực đầu tiên mà ta hẹn hò.”

Nghe Bạch Thuật nói vậy, trong lòng Tạ Giác dâng lên một niềm vui sướng khó tả. Khóe môi hắn không tự chủ được mà cong lên: “Vậy là chúng ta đều là mối tình đầu của nhau trong việc hẹn hò rồi, thật là có duyên. Cứ gọi ta là Tạ tiên sinh nghe cứ xa lạ thế nào ấy, ta tên Tạ Giác, ngươi cứ trực tiếp gọi tên ta đi.”

“Tạ Giác…” Được trùng đực chủ động cho biết tên, Bạch Thuật không nhịn được thầm lặp lại một lần: “Tên này nghe hay thật.”

“Bạch Thuật.” Tạ Giác cũng gọi một tiếng.

Bạch Thuật gật đầu, sự gượng gạo, câu thúc trên người y cũng dần dần tan biến vào hư không.

Tạ Giác thực sự rất ôn nhu, chủ động cho y biết tên, lại còn bao dung y hết mực.

Bạch Thuật tuy trước đây chưa từng hẹn hò, nhưng y cũng nghe những người bạn từng trải kể lại rằng, trùng đực thường rất cao ngạo, lạnh lùng và thờ ơ với trùng cái, khiến trùng cái lúc nào cũng phải khép nép, cẩn trọng chiều chuộng tâm tính của họ.

Nếu trùng cái có một sơ suất nhỏ làm phật lòng trùng đực, rất có thể sẽ bị họ chặn liên lạc ngay lập tức, thậm chí cấp độ đánh giá ghép đôi về sau cũng bị kéo tụt xuống.

Lần đầu hẹn hò mà hai người ở chung lại hòa hợp, vui vẻ đến vậy, khiến Bạch Thuật không khỏi nghĩ ngợi xa xôi. Y cảm thấy buổi hẹn này chắc chắn sẽ không kết thúc đơn giản như thế, y hẳn là còn cơ hội cho lần sau.

Nghĩ đến đây, y bỗng thấy trong người hơi bức bối, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

“Thời tiết hôm nay có vẻ hơi oi bức.” Tạ Giác nhạy bén quan sát thấy, liền đứng dậy cởi bỏ chiếc áo vest bên ngoài: “Nếu ngươi thấy nóng thì cứ tự nhiên nhé, không cần câu nệ đâu.”

Nếu không được trùng đực cho phép, trùng cái thường sẽ không tùy tiện thực hiện những động tác như cởi áo, tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có.

Sự tinh tế, săn sóc của Tạ Giác khiến Bạch Thuật vô cùng hưởng thụ, y cũng đứng lên cởi chiếc áo vest của mình ra.

Bên dưới lớp áo vest, chiếc áo sơ mi ôm sát của Bạch Thuật lộ rõ hai đường nếp gấp lớn ở phía sau lưng.

Đó là kiểu thiết kế trang phục đặc chế dành riêng cho những Trùng tộc có cánh, nhằm tránh trường hợp vạn nhất muốn dang cánh ra thì quần áo cũng không bị rách toạc gây nên cảnh bối rối.

“Hai đường rãnh này… là chỗ để cánh xuất ra phải không?” Tạ Giác không kìm được cúi người áp sát tới, một tay hắn giữ lấy bả vai Bạch Thuật, tay kia khẽ luồn vào nếp gấp, chạm nhẹ vào đường rãnh trên lưng y.

Bạch Thuật cảm thấy sống lưng truyền đến một cảm giác ngứa ngáy, y rùng mình một cái, ngay sau đó, một đôi cánh bán trong suốt dài tới ba mét liền rộng mở. Dưới ánh mặt trời soi rọi, đôi cánh lấp lánh thứ ánh sáng ngũ sắc huyền ảo, khiến Tạ Giác sững sờ mất một lúc.

Đôi cánh ngoài đời thực này so với những gì hắn thấy qua hình ảnh 3D còn lập thể và lộng lẫy hơn gấp bội.

Tạ Giác say sưa chiêm ngưỡng những đường vân tinh xảo trên đó, rồi giơ tay chạm nhẹ vào phần rìa cánh mỏng manh: “Đúng như ta nghĩ, vô cùng xinh đẹp, tựa như một tác phẩm nghệ thuật vậy.”

Mặt Bạch Thuật đỏ gay như gấc, đôi cánh không tự chủ được mà khẽ khàng run rẩy.

Không phải Trùng tộc nào sinh ra cũng có cánh, nhưng đối với những tộc có cánh như y, đôi cánh chính là một trong những điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể. Việc đột ngột bị người khác chạm vào khiến y thấy vô cùng ngứa ngáy, hô hấp dồn dập, huống chi người đang v**t v* nơi đó lại là một trùng đực.

Nhưng ánh mắt của Tạ Giác lại tràn ngập sự thưởng thức chân thành, điều đó khiến Bạch Thuật cũng không khỏi dâng lên niềm tự hào về đôi cánh của mình.

Đôi cánh này của y không chỉ để làm cảnh, nó còn là một thứ vũ khí bí mật đầy uy lực trên chiến trường, giúp y có thể bay vút lên không trung rồi từ trên cao giáng xuống cho kẻ địch một đòn chí mạng, cũng là thần khí đã cứu mạng y trong gang tấc biết bao lần.

“Ta làm vậy có phải là hơi bất lịch sự quá không?” Tạ Giác lúc này mới bừng tỉnh, đột ngột lên tiếng.

“Không… Không có ạ…” Bạch Thuật đỏ mặt đáp.

“Vậy thì tốt.” Tạ Giác cười nói: “Khi nhìn thấy trong ảnh ta đã rất thích rồi, nên vừa rồi mới có chút thất lễ. Ngoài đôi cánh này ra, ta nhớ trong hồ sơ của ngươi còn có một chiếc đuôi cánh nữa…”

“Ta có thể sờ thử đuôi cánh của ngươi được không?” Tạ Giác đột nhiên đưa ra yêu cầu: “Lúc nhìn thấy nó, ta đã nghĩ trông nó ngầu lắm.”

“Ơ… Được… Được ạ…” Bạch Thuật vẫn chưa kịp tiêu hóa hết câu nói của hắn.

Đuôi cánh không phải là một bộ phận quá riêng tư, nhưng lại là món vũ khí quan trọng bậc nhất của trùng cái khi ra trận.

Đuôi cánh của Bạch Thuật có màu đen tuyền, từng đốt từng đốt uốn lượn như một ngọn roi dài, phần đỉnh chóp sở hữu một chiếc gai độc sắc lẹm.

Đuôi cánh của Trùng tộc thường mọc ra từ vị trí dưới thắt lưng một chút, và Bạch Thuật cũng không ngoại lệ.

Khi Bạch Thuật xuất chiếc đuôi cánh ra từ kẽ hở nơi thắt lưng, Tạ Giác liền nhìn thứ vũ khí sát thương như một ngọn roi dài này bằng ánh mắt đầy kinh diễm. Hắn đưa tay v**t v* từ phần gốc đuôi hơi dày cho đến tận phần chóp gai nhọn hoắt.

Bạch Thuật rùng mình một cái, hốc mắt trong nháy mắt đã ầng ậng nước, toàn thân nổi một lớp da gà.

Lần đầu tiên y nhận ra, thì ra phần đuôi cánh của mình lại nhạy cảm đến nhường này.

“Phần gai nhọn ở đỉnh này có túi độc đúng không, có thể tùy ý phóng ra độc dịch không?” Tạ Giác tò mò hỏi.

Bạch Thuật cố nén cảm giác ngứa ngáy đang chạy dọc sống lưng, khẽ vẫy vẫy đuôi cánh đáp: “Ta có thể tự mình kiểm soát được. Hiện tại thì không có gì nguy hiểm đâu, nhưng nếu ở trên chiến trường, khi đối đầu với kẻ địch, chiếc gai nhọn này có thể đâm thủng cả giáp sắt của chúng. Nọc độc có tính ăn mòn cực mạnh, các loại kim loại thông thường đều sẽ bị nó hòa tan trong tích tắc.”

“Có một lần, trong tình trạng toàn bộ vũ khí đi kèm đều bị hỏng, ta đã dùng chính chiếc đuôi cánh này để phá hủy cơ giáp của chủ soái quân địch, tiêu diệt cả một chiến đội cơ giáp nghìn người.” Bạch Thuật có chút tự hào nói: “Đó là kỷ lục tiêu diệt địch bằng tay không cao nhất của quân bộ, cho đến nay vẫn chưa có ai phá được.”

Nói đến đây, Bạch Thuật hoàn toàn không ý thức được rằng mình đang thao thao bất tuyệt về đề tài đâm chém máu me mà các trùng đực ghét nhất. Bởi lẽ Tạ Giác đang ngồi ngay đối diện y, chăm chú lắng nghe với vẻ đầy hứng thú, trong đôi mắt hắn thậm chí còn lấp lánh những tia sáng đầy sùng bái.

Buổi tiệc trà chiều tại nhà Tạ Giác ngày hôm ấy không nghi ngờ gì đã kéo gần khoảng cách giữa hai người, khiến hảo cảm họ dành cho nhau tiến triển thêm một bước dài.

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, Bạch Thuật lưu luyến không rời được Tạ Giác tiễn ra tận cửa.

Dưới ánh hoàng hôn buông xuống, Tạ Giác vẫy vẫy tay với y, mỉm cười: “Hôm nay ta thực sự rất vui, được nghe ngươi kể bao nhiêu chuyện thú vị. Hy vọng trong buổi hẹn tới, chúng ta có thể hiểu thêm về nhau.”

Lời này của Tạ Giác chính là ngầm thừa nhận hắn bằng lòng tiến tới cuộc hẹn tiếp theo với Bạch Thuật.

Bạch Thuật trong phút chốc sướng điên người, sự kích động hiện rõ mồn một trên gương mặt, y không kìm được mà nói với hắn: “Ta vô cùng mong chờ buổi hẹn lần sau.”

Tạ Giác khẽ cười: “Ta cũng vậy.”

Sau khi tạm biệt, Bạch Thuật rời khỏi khu Đông xa hoa, quay trở về nhà nghỉ nhỏ ở khu Bắc, nơi y và Âu Dương đang tạm trú.

Y và Âu Dương vừa mới giải ngũ, mấy ngày nay đang rục rịch đi tìm việc làm.

Bạch Thuật vốn đã nhận được một lời mời gọi với mức lương cực kỳ hậu hĩnh từ một tổ chức ở hệ tinh tinh hệ biên cảnh, y đã định sẽ qua đó xem thử.

Nhưng hiện tại, y lại cảm thấy ở lại khu trung tâm hành t*nh tr*ng tộc dường như tốt hơn nhiều, dẫu sao nơi này cũng gần Tạ Giác hơn một chút. Sau này nếu hai người thực sự hẹn hò yêu đương, việc sống gần nhau cũng sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Tại một quán rượu nhỏ ở khu Bắc, Âu Dương ngửa cổ uống cạn một ly bia lớn, thốt lên: “Cho nên là, hôm nay huynh không chỉ dùng bữa với vị trùng đực đó, mà còn về tận nhà hắn cơ à?”

Bạch Thuật gật đầu, gương mặt vương nét cười hạnh phúc: “Hẹn hò thực sự rất tuyệt vời, ta mới rời đi có vài tiếng thôi mà đã bắt đầu thấy nhớ hắn rồi.”

“Nghe đỉnh thật đấy.” Âu Dương phấn khích cảm thán: “Quả thực còn lãng mạn hơn cả trên phim truyền hình. Thế vị trùng đực đó đã đưa phương thức liên lạc cho huynh chưa?”

“Vẫn chưa.” Bạch Thuật hơi hụt hẫng khựng lại một chút rồi nói: “Nhưng có lẽ là hắn quên mất thôi, lát nữa chắc hắn sẽ gửi qua mà.”

“Đúng vậy.” Âu Dương cũng gật đầu tán đồng: “Dù sao hắn cũng là người bằng lòng tiến hành cuộc hẹn thứ hai với huynh ngay trong ngày, không lý nào lại không có hảo cảm với huynh. Chừng nào hai người kết hôn, nhớ phải giới thiệu hắn cho ta biết đấy nhé.”

Xong xuôi câu chuyện về trùng đực, hai người lại quay sang bàn luận về công việc sau khi giải ngũ.

Phạm vi công việc của trùng cái trong xã hội này rất rộng lớn, chỉ cần có năng lực thì vị trí nào cũng có thể đảm nhiệm.

Dù vậy, những công việc nhẹ nhàng, đãi ngộ cao và dễ thăng tiến thì hoặc là yêu cầu bối cảnh gia thế phải thật vững vàng, hoặc là đòi hỏi học vị cao cấp. Mà cả hai điều kiện này, những binh lính giải ngũ đi lên từ trường quân đội như họ đều không sở hữu.

Khác với một Bạch Thuật ham học hỏi, Âu Dương lại là kiểu trùng cái hoàn toàn không có hứng thú với những việc phải động não.

Bởi vậy ngay từ đầu, hắn đã định hướng mục tiêu vào những ngành nghề lao động chân tay nhưng có thu nhập cao, chỉ qua hai vòng phỏng vấn là đã chốt được công việc mới cho mình.

“Mấy doanh nghiệp thuần lao động thể lực đó đệ đã đi nghe ngóng từ các tiền bối giải ngũ đi trước rồi, lương cao nhất vẫn là làm hộ vệ ở hệ tinh tinh hệ biên cảnh. Còn mấy việc ở khu trung tâm hành t*nh tr*ng tộc này thì thu nhập không được hời như thế.” Âu Dương nói.

“Cái nghề đâm thuê chém mướn này xem ra tính ra là có tỉ suất thu nhập trên công sức bỏ ra rất cao, lại cực kỳ phù hợp với những binh lính bước ra từ tiền tuyến như chúng ta.” Âu Dương khựng lại một chút rồi hỏi: “Bạch Thuật, nếu huynh muốn bám trụ lại khu trung tâm, có muốn cân nhắc chút không? Đệ thấy họ vẫn đang tuyển người đấy, huynh về làm chung với đệ đi, chúng ta lại tiếp tục làm đồng nghiệp, còn có thể cùng nhau thuê một căn hộ ở gần trung tâm điện ảnh nữa.”

“Để ta cân nhắc xem sao.” Bạch Thuật gật đầu đáp.

Ban đầu y đã dự định sẽ tới hệ tinh tinh hệ biên cảnh để đảm nhận chức vị tổng chỉ huy lực lượng hộ vệ thuê của địa phương, qua đó là có thể nắm chắc một khoản thu nhập khổng lồ.

Nhưng giờ đây kế hoạch có sự thay đổi, y buộc phải tính toán lại. Nghề hộ vệ dù thu nhập cao thật, nhưng dẫu sao cũng là công việc ăn cơm thâm niên dựa vào sức trẻ, Bạch Thuật vẫn hy vọng mình có thể tìm được một công việc có tiền đồ và hướng phát triển tốt hơn.

Hai người uống thêm vài chén tại quán rượu nhỏ, đánh chén một bữa no nê rồi mới đi bộ về lại nhà nghỉ.

Đêm hôm ấy, Bạch Thuật ôm trọn niềm mong mỏi, khắc khoải chờ đợi thông báo đẩy từ hệ thống của Tạ Giác, y thức đợi cho tới tận đêm khuya.

Y đâu biết rằng, ngay sau khi y rời đi không lâu, Tạ Giác còn chưa kịp gửi phương thức liên lạc thì đã bị một cuộc gọi video của Lâm Sâm lôi ra ngoài.

Gã bạn thân này biết hôm nay Tạ Giác đi hẹn hò với một trùng cái, trong lòng tò mò không chịu nổi, vừa đến tối đã vội vã gọi điện hòng bới móc chút tin tức giật gân từ hắn.

“Ngươi vậy mà còn dám mời y về nhà á!” Lâm Sâm kinh hãi thốt lên, suýt chút nữa không kiểm soát nổi âm lượng của mình.

Việc tiết lộ địa chỉ nhà riêng cho một trùng cái chưa hề xác lập quan hệ chính thức là một hành động vô cùng mạo hiểm và thiếu chín chắn.

Phải biết rằng với tỉ lệ giới tính chênh lệch giữa trùng cái và trùng đực như hiện tại, sau khi chia tay, trùng đực rất dễ bị trùng cái bám đuôi, quấy rối.

Như Lâm Sâm đây, dù đã thay bồ như thay áo, hẹn hò qua tay mấy chục trùng cái, nhưng cho tới tận bây giờ y chưa từng dẫn bất kỳ ai về nhà riêng của mình.

Đối với đại đa số trùng đực, chỉ khi nào xác định chắc chắn sẽ kết hôn với trùng cái đó, họ mới đưa đối phương về nhà.

“Phải, không khí ở nhà hàng không tốt, quá nhiều người nhìn chằm chằm bọn ta khiến y có chút không tự nhiên.” Tạ Giác thản nhiên nói: “Ta dẫn y về nhà, bảo y cho ta xem cánh và đuôi cánh, y liền thoải mái hơn nhiều.”

“Ngươi còn bắt y cho xem cơ thể ngay buổi đầu tiên!” Lâm Sâm đỡ trán bất lực.

“Chẳng lẽ không được sao? Ta nhớ ngươi cũng từng khoe khoang không biết bao nhiêu lần về đôi cánh sặc sỡ của những đối tượng ngươi hẹn hò đấy thôi.” Tạ Giác mặt không cảm xúc vặn lại.

“Đấy là sau khi bọn ta đã phát sinh quan hệ rồi cơ mà…” Lâm Sâm dở khóc dở cười: “Ngươi và y mới hẹn hò lần đầu, ngươi thế mà đã sờ soạn cả cánh lẫn đuôi cánh của người ta, đúng là làm mất mặt giới trùng đực tụi mình quá. Cũng may trùng cái đó trước đây chưa từng hẹn hò với ai, bằng không y đã coi ngươi là kẻ b**n th** rồi.”

“Chuyện sớm muộn mà thôi.” Tạ Giác chẳng mấy bận tâm: “Dù sao y cũng sẽ là của ta, thưởng thức sớm một chút thì có gì khác nhau đâu.”

Lâm Sâm: “… Ngươi lần này là thực sự nghiêm túc với trùng cái đó rồi phải không…”

Tạ Giác gật đầu xác nhận: “Phải, y mang lại cho ta cảm giác rất tốt, lại có phần quen thuộc. Đợi thêm một thời gian nữa, ta sẽ dẫn y đến ra mắt ngươi.”

Lâm Sâm: “…” Người bạn thân này của hắn hôm nay mới đi hẹn hò buổi đầu tiên, thế mà thái độ lại cứ như thể ngày mai sẽ chốt đơn kết hôn đến nơi rồi vậy.

Đồng hồ đã điểm gần 12 giờ đêm, Âu Dương nằm bên cạnh đã ngáy pho pho từ lâu.

Ngay vào lúc Bạch Thuật tưởng chừng như Tạ Giác sẽ không gửi phương thức liên lạc qua nữa, thì y cuối cùng cũng nhận được tin nhắn từ đối phương.

Tạ Giác 【 Trùng đực 】: “Đây là phương thức liên lạc của ta, rất vui nếu có cuộc hẹn tiếp theo. Có điều tuần này ta phải đi công tác ở hệ sao khác, nên chúng ta chỉ có thể hẹn vào tuần sau nhé.”

Bạch Thuật bật dậy khỏi giường nhà nghỉ, y phải cố sống cố chết kìm nén tiếng hét phấn khích của mình, rúc thẳng cả đầu vào trong chăn để giấu đi nụ cười toe toét.

Bạch Thuật 【 Trùng cái 】: “Dạ, vậy đợi tuần sau ngài về, xem thời gian thế nào rồi chúng ta hẹn tiếp, được không ạ?”

Y cẩn thận gõ từng chữ một rồi gửi đi.

Tạ Giác 【 Trùng đực 】: “Được, chúc ngủ ngon.”

Bạch Thuật 【 Trùng cái 】: “Chúc ngài ngủ ngon.”

Chờ cho đến khi chiếc vòng tay không còn hiển thị tin nhắn phản hồi của đối phương nữa, Bạch Thuật mới chịu ló đầu ra khỏi chăn.

Tuy Tạ Giác chưa đề cập đến, nhưng y đã tự nhủ với lòng mình rằng, trong buổi hẹn lần tới, y nhất định phải hỏi xem đối phương có nguyện ý nghiêm túc kết giao với mình hay không.

Y muốn nhanh chóng tìm được một công việc ổn định, cùng Tạ Giác xây dựng một tổ ấm nho nhỏ ở khu trung tâm, rồi sinh cho hắn một ổ trứng thật đáng yêu.

Nghĩ đến viễn cảnh đó, Bạch Thuật nhắm mắt lại, khóe môi không tự chủ được mà cong lên, hạnh phúc chìm vào giấc mộng đẹp.

Ở một góc khác, Tạ Giác cũng tắt chiếc đèn ngủ nơi đầu giường, khép hờ đôi mi.

Chỉ một lát sau, hơi thở của hắn dần trở nên đều đặn, hắn lại một lần nữa bước vào cảnh mộng.

Giấc mơ lần này vẫn là thế giới mà hắn thường xuyên mơ thấy suốt bấy lâu nay.

Tạ Giác tỉnh dậy trên một chiếc giường lớn bằng gỗ đỏ chạm khắc hoa văn tinh xảo, hắn nhẹ nhàng xoay người bước xuống giường.

Nơi này dường như là trên một con thuyền, dưới chân hắn vẫn còn cảm nhận được chút dập dềnh, trôi nổi của sóng nước.

Tạ Giác nhìn vào gương, thấy trong đó là hình ảnh của chính mình ở độ tuổi trung niên.

Hắn mặc một bộ trường bào, hàm râu được cắt tỉa gọn gàng, trông chững chạc và phong trần hơn nhiều.

Nghe thấy tiếng người trò chuyện loáng thoáng bên ngoài, Tạ Giác đẩy cửa phòng bước ra phía boong tàu.

Trên boong tàu lộng gió, hắn lại nhìn thấy bóng lưng quen thuộc mà mình đã gặp qua không biết bao nhiêu lần. Bên cạnh y là mấy đứa trẻ, một đứa khoảng mười lăm mười sáu tuổi, một đứa tầm mười một mười hai, và một đứa nhỏ hơn chừng bảy tám tuổi, hai đứa nhỏ đang cùng nhau chơi đùa tinh nghịch.

Từ thuở thiếu thời, Tạ Giác đã liên tục mơ thấy những giấc mơ liên quan đến những con người này, đến mức hắn chỉ cần nhìn thoáng qua bóng lưng kia liền biết ngay đối phương chính là ái nhân của mình, người đã kết tóc se duyên cùng hắn suốt nhiều năm qua.

Chỉ là những lần trước, hắn chưa bao giờ nhớ nổi tên của đối phương là gì. Nhưng lần này, trong tâm trí Tạ Giác đột nhiên lóe lên một tia linh quang bừng sáng, hắn buột miệng gọi lớn một tiếng: “Bạch Thuật ——”

Bóng lưng kia lập tức quay đầu lại, vừa nhìn thấy hắn, đôi mắt y liền sáng rực lên, y đứng dậy, nở nụ cười rạng rỡ: “Huynh đã đỡ say sóng hơn chưa?”

Tạ Giác sững sờ, người này cũng tên là Bạch Thuật…

Hơn nữa dù diện mạo của người này có phần khác biệt so với trùng cái mà hắn vừa mới quen biết ngoài đời thực, nhưng như có sợi dây định mệnh vô hình ràng buộc, Tạ Giác luôn cảm thấy bọn họ chính là cùng một người, từng cử chỉ, điệu bộ nhỏ nhặt nhất đều quen thuộc đến nao lòng.

“Vẫn chưa đỡ sao?” Bạch Thuật rảo bước đi về phía Tạ Giác, đặt một bàn tay lên trán hắn thăm dò: “Còn một ngày nữa là tới Nam Dương rồi, huynh ráng nhịn một chút.”

Lòng bàn tay của Bạch Thuật mát rượi, khiến Tạ Giác cảm thấy vô cùng dễ chịu. Hắn không kìm được lòng mà đưa tay ra nắm lấy, mười ngón tay của hai người đan chặt vào nhau đầy khăng khít.

Mặt Bạch Thuật bỗng chốc ửng hồng, y lén liếc nhìn ra phía sau, khẽ nói: “Huynh chú ý chút đi, các con đều đang ở đây cả đấy.”

Dáng vẻ thẹn thùng, e ấp đó của y cũng giống hệt như trùng cái mà hắn vừa mới gặp gỡ ngày hôm nay.

Tiếng chuông nhạc êm dịu vang lên đánh thức Tạ Giác, hắn mở mắt ra, nhìn thấy trần nhà quen thuộc và chiếc giường lớn quen thuộc trong căn nhà của mình.

Đây là lần đầu tiên sau khi tỉnh giấc, hắn vẫn còn giữ được ký ức tỉnh táo và vẹn nguyên về những gì đã diễn ra trong cảnh mộng. Người trong mộng cũng tên là Bạch Thuật, mọi thứ lại trùng khớp và tương đồng đến kỳ lạ.

Tạ Giác khẽ cong khóe môi…

Hắn bỗng nhiên nhận ra, người mà bấy lâu nay hắn hằng mong nhớ, người mà hắn mải miết tìm kiếm trong những giấc mơ lặp đi lặp lại kia, có lẽ hắn đã thực sự tìm thấy ở đời thực rồi…