Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 141: Hoàn toàn văn

Trước
 Phiên ngoại 3 (4)

Hai ngày sau là ngày Bạch Thuật và mọi người đến phim trường báo danh.

Lần này đoàn phim đón nhận thêm rất nhiều gương mặt mới. Ngoài đạo diễn và các nhân viên công tác đã gặp từ trước, các diễn viên chính cũng rầm rộ dẫn theo ê-kíp riêng của mình nhập tổ.

"Bạch Thuật, lại đây chút nào. Tôi dẫn cậu đi gặp trùng cái diễn viên chính của bộ phim này." Đạo diễn vừa nói vừa thân thiện khoác vai Bạch Thuật, kéo cậu hướng về phía phòng hóa trang.

Sau màn thể hiện xuất sắc lần trước của Bạch Thuật, đạo diễn vô cùng xem trọng cậu, thái độ đối xử cũng tự nhiên thân thiết hơn hẳn.

Đẩy cửa phòng hóa trang ra, Bạch Thuật liền nhìn thấy bóng lưng của một trùng cái đang ngồi ngay ngắn trên ghế để chuyên viên định hình lớp trang điểm đặc hiệu.

Chỉ nhìn thoáng qua, Bạch Thuật đã sững người. Dù đối phương đang đắp một lớp hóa trang đậm, cậu vẫn lập tức nhận ra người này chính là Chu An Ninh mà mình từng gặp vài ngày trước.

Nghe thấy tiếng đạo diễn đi vào, Chu An Ninh cũng mở mắt ra. Khoảnh khắc nhìn thấy Bạch Thuật, y cũng ngẩn ra một chút. Đúng lúc đó, đạo diễn lên tiếng giới thiệu: "An Ninh à, đây là Bạch Thuật, vai võ phụ thế thân mới tới. Trong bộ phim này, những cảnh hành động của cậu sẽ do cậu ấy phụ trách gánh vác."

Chu An Ninh vốn có làn da rất trắng, nhưng để vào vai nhân vật lần này, y phải hóa trang đặc hiệu cho da đen sạm đi. Trong khi đó, Bạch Thuật bẩm sinh đã sở hữu làn da bánh mật khỏe khoắn, chẳng cần dặm phấn nhiều cũng có thể trực tiếp lên hình.

Chiều cao của Bạch Thuật nhỉnh hơn Chu An Ninh một chút, vóc dáng cũng săn chắc, mạnh mẽ hơn, nhưng điều này hoàn toàn không ảnh hưởng gì. Thế thân có hình thể đẹp thì động tác đánh võ lên phim sẽ càng mãn nhãn, điều đó chỉ có lợi chứ không có hại cho bản thân Chu An Ninh.

Chu An Ninh nhíu mày, sắc mặt sa sầm xuống trong một giây rồi hỏi: "Đạo diễn, trùng cái này trông lạ hoắc, liệu có phải là người thiếu kinh nghiệm không?"

Đạo diễn không chút do dự gạt đi: "Cậu cứ yên tâm, tôi đã cho cậu ấy diễn thử rồi, kỹ thuật không chê vào đâu được. Bạch Thuật là chiến sĩ vừa từ tiền tuyến xuất ngũ, khí chất cùng nhân vật này vô cùng tương xứng, chắc chắn không có vấn đề gì đâu."

Đến đạo diễn đã khẳng định như vậy, Chu An Ninh dù có bất mãn đến mấy cũng không thể giáp mặt phản bác.

Cứ việc trong lòng chẳng ưa gì Bạch Thuật, y vẫn phải bấm bụng nhẫn nhịn. Chỉ là vừa đợi Bạch Thuật bước ra ngoài, y liền siết chặt nắm tay, gọi ngay người đại diện tới dặn dò: "Tôi rất ghét cái thằng nhóc thế thân kia. Lát nữa cậu ta lên diễn, anh nhớ nhìn cho kỹ vào. Nếu cậu ta không hoàn thành tốt các động tác của nhân vật, cứ thẳng tay đuổi cổ cậu ta ra khỏi đoàn phim cho tôi."

"Được rồi, An Ninh cứ yên tâm." Người đại diện của Chu An Ninh là do Chu gia đích thân sắp xếp, gã quá hiểu tính khí của vị thiếu gia này.

Chu An Ninh tuy chán ghét cậu thế thân kia, không đến mức giở trò tiểu nhân hãm hại, nhưng nếu đối phương tự mình không biết cố gắng, y tuyệt đối sẽ không nương tay bỏ qua.

Dàn diễn viên đã tập hợp đông đủ, Bạch Thuật cũng được hóa trang một lớp layout tương tự như Chu An Ninh. Sau khi thay bộ phục trang giống hệt diễn viên chính, cậu được sắp xếp ngồi ở một góc phim trường để quan sát.

Trong một bộ phim lớn như thế này, đương nhiên không thể thiếu sự góp mặt của các nhân vật chính trùng đực.

Ba vị trùng đực duy nhất sắm vai trong phim lúc này đã ngồi sẵn ở khu vực nghỉ ngơi của phim trường.

Trong đó, người trẻ tuổi nhất chính là Hà Tiêu - vị trùng đực đảm nhận vai người tình của Chu An Ninh trong phim.

Hà Tiêu là nam minh t*nh tr*ng đực đang cực kỳ nổi tiếng hiện nay, sở hữu lượng người hâm mộ đông đảo. Thấy Chu An Ninh và Bạch Thuật đi tới, hắn liền đứng dậy tiến về phía họ, nở nụ cười nhìn Chu An Ninh: "An Ninh, lớp hóa trang này của em không tệ đâu, trông rất mới mẻ."

Chu An Ninh gượng gạo mỉm cười rồi ngồi xuống vị trí của mình. Hà Tiêu liền tự nhiên ngồi ngay cạnh y, dùng chất giọng thân mật nói: "Lát nữa chúng ta phải quay cảnh tình tứ, ngồi gần nhau thế này để tìm chút cảm giác, đến lúc đối diễn trông sẽ tự nhiên hơn."

Được một trùng đực chủ động yêu cầu ngồi cạnh, lại còn là minh tinh đương hồng, Chu An Ninh dĩ nhiên không thể từ chối.

Y chỉ đành nở nụ cười nịnh nọt, nhìn Hà Tiêu tọa lạc bên cạnh mình. Còn Bạch Thuật thì được đạo diễn sắp xếp ngồi ngay phía sau Chu An Ninh.

"Vị này là...?" Hà Tiêu như bây giờ mới chú ý đến Bạch Thuật, nhưng hắn không thèm nói chuyện trực tiếp với cậu mà lại quay sang hỏi Chu An Ninh.

Chu An Ninh liền cười đáp: "Cậu ấy là thế thân cảnh hành động của em trong dự án lần này."

"Ra là vậy." Hà Tiêu nghe xong lại đánh mắt nhìn Bạch Thuật thêm một cái. Ánh mắt săm soi của hắn lướt từ khuôn mặt xuống đến đôi chân cậu, quét một lượt không sót chỗ nào.

Nếu là những trùng cái khác, được một trùng đực nhìn ngắm như vậy thì trong lòng đại khái đã dâng lên vài phần vui sướng. Thế nhưng Bạch Thuật chỉ chung tình với một mình Tạ Giác.

Bị ánh mắt của Hà Tiêu quét qua một lượt, không hiểu sao cậu chỉ cảm thấy toàn thân nổi da gà, vô cùng khó chịu.

Cũng may là sau khi nhìn xong, Hà Tiêu đã thu hồi ánh mắt, dồn toàn bộ sự chú ý trở lại trên người Chu An Ninh.

Bạch Thuật khẽ thở phào một tiếng, bắt đầu tập trung xem các diễn viên phụ thực hiện phần ghi hình của họ.

Trong lúc chờ đợi, Chu An Ninh còn quay đầu lại nhìn cậu hai lần. Thấy thần sắc cậu nghiêm túc, y cũng không nói gì mà lại quay đầu đi.

Chẳng mấy chốc, các phân đoạn của diễn viên phụ đã hoàn thành, đến lượt Chu An Ninh lên sân khấu.

Cảnh quay lần này là một phân đoạn sinh hoạt đời thường của nhân vật chính, chủ yếu là diễn trò văn. Chỉ có một cảnh là trên đường nhân vật chính đi du ngoạn thì đột nhiên bị hạm đội ngoại tinh tập kích, y đã dũng cảm xông lên cứu vị trùng đực vốn đang có hiểu lầm với mình, từ đó hai người âm thầm nảy sinh tình cảm.

Chu An Ninh và Hà Tiêu cùng lên sân khấu, quá trình ghi hình ban đầu diễn ra vô cùng thuận lợi.

Chu An Ninh tuy có tính khí ngạo mạn nhưng không thể phủ nhận y có thể đứng vững trong giới giải trí này là nhờ vào diễn xuất thực lực khá tốt.

Duy chỉ có cảnh nhân vật của Chu An Ninh vô tình va chạm với nhân vật trùng đực của Hà Tiêu rồi bị hiểu lầm là y liên tục bị đạo diễn hô cắt.

Khi đối diễn với trùng đực, lại có thêm những tiếp xúc thân thể, trùng cái khó tránh khỏi cảm giác khẩn trương.

Mọi người xung quanh dường như đều nghĩ Chu An Ninh chỉ là nhất thời đánh mất phong độ, duy chỉ có Bạch Thuật là cau mày bởi cậu vốn sở hữu đôi mắt vô cùng tinh tường.

Người khác không nhìn ra không có nghĩa là cậu cũng mù.

Trong những lần va chạm thể xác khi đối diễn, bàn tay của Hà Tiêu đều cố tình đụng chạm vào những dung vị nhạy cảm trên người Chu An Ninh.

Để né tránh sự quấy rối của Hà Tiêu, động tác của Chu An Ninh khó tránh khỏi bị chậm đi vài nhịp, thần sắc trên gương mặt cũng theo đó mà trở nên cứng đờ.

Chu An Ninh rõ ràng là thích Tạ Giác, nhưng vì Hà Tiêu là một trùng đực, chuyện khuất tất này dù có vạch trần thì đối phương cũng có thể dùng một câu "sơ ý" để lấp l**m qua chuyện.

Chu An Ninh lựa chọn nín nhịn, e rằng cũng là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.

Bạch Thuật tuy không ưa gì Chu An Ninh, nhưng nhìn thấy chuyện bất bình như vậy, cậu cảm thấy không thể cứ thế mà nhắm mắt làm ngơ.

Cậu vừa định đứng dậy đi tìm đạo diễn thì bờ vai đã bị một bàn tay hộ pháp của ông chủ Trùng Minh dùng lực đè chặt lại.

Ông chủ Trùng Minh ngồi xuống bên cạnh cậu, ghé sát tai thì thầm: "Ta biết cậu đang nghĩ gì, cậu nhìn ra được thì ta cũng nhìn ra được. Nhưng Hà Tiêu là trùng đực, loại chuyện này lại không có chứng cứ rành rành, vả lại trong giới này đâu phải chỉ mình hắn làm trò đó."

"Tin ta đi, cho dù cậu có đứng ra nói thì cũng chẳng làm gì được hắn đâu. Ngược lại, hắn chỉ cần đánh một cái đánh giá xấu vào thang điểm tín nhiệm của cậu, đến lúc đó ngay cả việc kết hôn bình thường của cậu cũng sẽ bị ảnh hưởng theo."

Bạch Thuật nhìn ông chủ Trùng Minh một cái. Trước ánh mắt đầy bình thản và trải đời của ông, cậu cuối cùng cũng chậm rãi ngồi xuống.

Đối phương nói đúng, nơi này không phải là chiến trường, và Hà Tiêu cũng không phải là kẻ thù có thể dùng vũ lực giải quyết.

Đối mặt với những quy tắc ngầm bẩn thỉu này, cậu không thể dùng phương thức cực đoan để giải quyết. Dù có muốn tố cáo thì cũng phải nắm chắc chứng cứ xác thực trong tay mới có thể khiến đối phương phải hiện nguyên hình.

"Tôi biết rồi, ông chủ cứ yên tâm." Bạch Thuật trầm giọng nói.

Lúc này ông chủ Trùng Minh mới đứng dậy rời đi, cũng vừa vặn đến lượt Bạch Thuật lên sân khấu thực hiện các cảnh quay hành động.

Chu An Ninh với vẻ mặt như vừa phải nuốt phải ruồi bọ trở lại chỗ ngồi, y vô tình chạm mắt với Bạch Thuật.

Bạch Thuật khẽ gật đầu rồi đứng dậy bước đi. Mới đi được vài bước, cậu đã bị Chu An Ninh từ phía sau gọi giật lại: "Lát nữa đối diễn, cậu nhớ chú ý chừng mực, đừng có làm mấy cái động tác không nên làm."

Nếu là trước đó, Bạch Thuật có lẽ sẽ nghĩ đây là lời Chu An Ninh đang cảnh cáo mình. Nhưng vì đã tận mắt chứng kiến màn kịch vừa rồi, trong lòng cậu liền có suy nghĩ khác.

Lời nói này của Chu An Ninh, thực chất là đang có ý nhắc nhở cậu bảo vệ bản thân.

Trùng cái này tuy có lòng mến mộ Tạ Giác, tính tình lại cao ngạo, nhưng bản chất cũng không phải là kẻ xấu xa gì.

Sau khi Bạch Thuật lên sân khấu, Hà Tiêu liền tạm thời lùi về phía sau nghỉ ngơi.

Bạch Thuật cần phải hoàn thành vài cảnh chiến đấu dứt khoát với quân địch trước, sau đó mới cùng Hà Tiêu thực hiện phân đoạn anh hùng cứu mỹ nhân.

Lần này, đạo diễn để Bạch Thuật lên diễn mà không hề sắp xếp hay chỉ định cụ thể từng động tác cho cậu. Ông chỉ bảo cậu cứ tùy cơ ứng biến, tự mình thiết kế những chiêu thức sao cho thật đẹp mắt.

Chờ đến cảnh anh hùng cứu mỹ nhân thì mới cần phô diễn đôi cánh một lần, còn tình huống cụ thể ra sao thì trong quá trình ghi hình sẽ điều chỉnh sau.

Bạch Thuật cẩn thận quan sát bối cảnh chung quanh. Phân đoạn này lấy bối cảnh là một khu rừng rậm có phong cảnh khá hoang sơ, xung quanh rải rác rất nhiều cây cổ thụ và đá tảng.

Bạch Thuật suy nghĩ một chút, vừa nghe thấy tiếng đạo diễn hô bắt đầu, cậu liền khom người xuống, tùy tay nhặt vài viên đá vụn trên mặt đất ném mạnh về phía những tên địch đang lao tới.

Vì đây không phải là thực chiến nên Bạch Thuật đã tiết chế lực đạo rất nhiều. Dẫu vậy, những diễn viên quần chúng sắm vai quân địch bị đá văng trúng vẫn không khống chế nổi thăng bằng mà lần lượt ngã nhào ra đất.

Bạch Thuật lại mượn đà nhảy vọt lên một gốc cây mục. Lần này cậu cố tình thực hiện một cú xoay người 360 độ giữa không trung nhằm tạo hiệu ứng thẩm mỹ tốt nhất cho ống kính. Sau khi đáp một chân vững vàng trên thân cây, cậu vung tay xoay người, chuẩn xác tóm chặt lấy cổ một tên lính phía sau, dứt khoát nhấc bổng gã lên rồi quật ngã văng ra ngoài……

Chuỗi động tác này của Bạch Thuật được thực hiện vô cùng dứt khoát, mượt mà và lưu loát.

Để lên hình được đẹp mắt, cậu đã chủ động thêm vào một chút yếu tố biểu diễn, kéo chậm nhịp độ động tác để phô diễn trọn vẹn những đường cong cơ bắp khỏe khoắn của cơ thể.

Thế nhưng nhờ vào nền tảng võ học thâm hậu, mọi người có mặt tại trường quay vẫn có thể dễ dàng nhìn ra những chiêu thức này hoàn toàn không phải là múa may quay cuồng vô thưởng vô phạt, mà là những đòn đánh có thể thực sự gây sát thương cốt nhục.

Chu An Ninh ngồi ở hàng ghế khán giả, gương mặt vốn dĩ còn lạnh lùng vô cảm nay nhìn thấy cảnh này cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc mà há hốc mồm.

Đạo diễn lại càng phấn khích liên tục vỗ tay bôm bốp xuống bàn, reo lên: "Quá tuyệt vời! Quá đẹp mắt! Bạch Thuật, chuỗi động tác vừa rồi của cậu hoàn toàn có thể đưa vào sách giáo khoa điện ảnh đấy, bộ phim này mà ra mắt thì không biết có bao nhiêu tác phẩm sau này sẽ phải bắt chước theo. Thế nào, có muốn cân nhắc đổi nghề làm diễn viên không? Cậu mà dấn thân vào con đường này thì chắc chắn sẽ bạo hồng cho mà xem!"

"Dạ thôi, tôi không biết diễn kịch đâu ạ." Bạch Thuật bị đạo diễn khen đến mức có chút ngượng ngùng, cậu đưa tay quẹt mũi nói.

Đứng trước mặt diễn viên chính mà lại oang oang khen ngợi một thế thân chắc chắn sẽ nổi tiếng, cũng không biết người khác nghe xong sẽ nghĩ thế nào. Bạch Thuật có chút ái ngại đánh mắt nhìn về phía Chu An Ninh.

Lại thấy đối phương cũng vừa vặn nhìn sang bên này. Thấy cậu nhìn mình, gương mặt Chu An Ninh khẽ ửng hồng một chút, sau đó y hừ lạnh một tiếng rồi quay ngoắt đầu đi chỗ khác.

Bạch Thuật: "……"

Cậu cảm thấy bản thân có lẽ lại vừa đắc tội với vị đại minh tinh này sâu sắc hơn rồi.

Màn biểu diễn động tác đẹp mắt vừa rồi của Bạch Thuật cũng thu trọn vào tầm mắt của Hà Tiêu, điều này ngược lại lại khiến hắn nảy sinh vài phần hứng thú với cậu thế thân này.

Số lượng trùng cái từng qua tay Hà Tiêu nếu xếp hàng xuống dưới thì đại khái có thể tập hợp được cả một đại đội.

Thế nhưng trong số vô vàn trùng cái đó, chưa từng có một ai sở hữu năng lực vận động xuất chúng và cơ thể dẻo dai như Bạch Thuật.

Ban đầu hắn vốn có chút hứng thú với Chu An Ninh, nhưng cái tên Chu An Ninh kia thật quá không biết điều, cứ như một khúc gỗ mục liên tục né tránh hắn, khiến hắn mất sạch cả hứng thú.

Cậu chàng Bạch Thuật này trông ngoại hình cũng rất được, xem ra có thể cân nhắc phát triển mối quan hệ thử xem sao.

Phân cảnh phối hợp tiếp theo chính là suất diễn của hắn và chỉ trùng cái này.

Đối với những trùng cái vừa mới xuất ngũ thế này, đầu óc thông thường đều rất đơn giản và chưa từng có kinh nghiệm yêu đương. Bản thân hắn chỉ cần tùy tiện thả chút thính, thể hiện chút hảo cảm là có thể dễ dàng lừa được cậu ta vào tròng rồi.

Đạo diễn vừa hô bắt đầu, cảnh đối diễn giữa Hà Tiêu và Bạch Thuật lập tức khai màn.

Khẩu quang pháo của quân địch oanh tạc về phía Hà Tiêu, theo kịch bản Bạch Thuật phải lao đến ôm lấy hắn để che chắn phát đạn.

Hà Tiêu vừa mới định giơ tay lên định s* s**ng người Bạch Thuật thì đã bị cậu chuẩn xác túm chặt lấy cổ áo, đầu gối thúc nhẹ một cái, ngay lập tức cả cơ thể hắn bị kéo lăn lộn mấy vòng trên mặt đất.

Hà Tiêu là một trùng đực, ngày thường sống trong nhung lụa chưa từng phải vận động nặng.

Bị Bạch Thuật túm lấy kéo lăn mấy vòng như vậy, đầu óc hắn đảo điên, hoa mắt chóng mặt, trong đầu đâu còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện sàm sỡ nữa.

Mà Bạch Thuật cũng khống chế lực đạo vô cùng chuẩn xác. Ngoài việc túm lấy vạt áo và dùng đầu gối chạm vào đùi đối phương để làm điểm tựa ra, những bộ phận khác trên cơ thể cậu tuyệt đối không hề có bất kỳ sự tiếp xúc nào với hắn.

Cảnh hành động này chỉ cần một lần bấm máy là qua luôn. Hà Tiêu còn chưa kịp hoàn hồn thì Bạch Thuật đã nhanh chóng đứng bật dậy.

Đạo diễn ở một bên phấn khích reo lên: "Không tồi, không tồi! Chính là cái cảm giác này! Hà Tiêu diễn cũng rất đạt, trông cứ như bị choáng váng thật sự vậy."

Hà Tiêu: "……"

Trong hoàn cảnh này, hắn cũng chỉ biết gượng cười, nhìn Bạch Thuật với vẻ mặt hoàn toàn ngây thơ vô tội như không biết gì kia, hắn có muốn bắt bẻ cũng chẳng biết phải nói sao.

Cảnh quay tiếp theo là phân đoạn nhân vật của Bạch Thuật từ trên trời giáng xuống, dang rộng một đôi cánh lớn.

Vì Bạch Thuật vốn dĩ đã sở hữu một đôi cánh thật nên cảnh này hoàn toàn không cần đến sự hỗ trợ của kỹ xảo hậu kỳ.

Đạo diễn hô bắt đầu, Bạch Thuật liền từ trên bục cao tung người nhảy xuống, dang rộng đôi cánh trong suốt của mình giữa không trung.

Dưới sự phản chiếu của ánh đèn công suất lớn trên phim trường, đôi cánh của Bạch Thuật lấp lánh những vệt sáng ngũ sắc vô cùng rực rỡ.

Hà Tiêu nằm ở phía dưới, ngước mắt nhìn Bạch Thuật với tầm mắt ngạo nghễ như vị thần coi rẻ chúng sinh từ trên trời giáng xuống. Dù là một kẻ đã quá quen thuộc với việc ngắm nhìn các mỹ nhân như hắn thì khoảnh khắc ấy cũng không khỏi bị Bạch Thuật làm cho kinh diễm đến ngẩn người.

Đến khi Bạch Thuật đáp vững vàng ngay bên cạnh, nhìn thấu tia nhìn sắc lẹm, tràn đầy khí phách trong đôi mắt đối phương, trái tim Hà Tiêu khó tránh khỏi lỗi nhịp mất vài cái.

Cận cảnh này được quay từ góc máy từ trên xuống, Bạch Thuật giữ nguyên tư thế bất động một lúc cho đến khi nghe thấy tiếng đạo diễn hô tốt.

Cậu nhanh chóng đứng dậy, thu gọn đôi cánh lại sau lưng.

Hà Tiêu lúc này mới được các trợ lý tiến lên đỡ dậy. Hắn cố tình bày ra một nụ cười chuẩn mực đầy cuốn hút nhìn Bạch Thuật, nói: "Động tác của cậu rất tốt, sau này nhất định sẽ có tiền đồ lắm đấy."

"Cảm ơn." Bạch Thuật chỉ lạnh lùng, ngắn gọn đáp lại một câu rồi dứt khoát quay lưng bước đi, khiến Hà Tiêu khẽ nhíu mày đầy bất mãn.

Biểu hiện của Bạch Thuật làm hắn không thể nhìn thấu được đối phương là thật sự ngây thơ không hiểu ẩn ý của mình, hay là đang cố tình giả vờ giả vịt.

Hà Tiêu suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn tự tin cho rằng Bạch Thuật chắc chắn là thật sự không hiểu.

Dù sao với một trùng đực anh tuấn, xuất chúng như hắn, trên đời này làm gì có trùng cái nào lại có thể cưỡng lại được cơ chứ?

Sau khi buổi quay chụp kết thúc, Hà Tiêu ngồi trong phòng hóa trang riêng của mình, quay sang bảo với người đại diện: "Cái cậu thế thân tên Bạch Thuật kia, anh đi gọi cậu ta tới đây cho tôi. Tôi muốn cùng cậu ta thảo luận một chút về cảnh quay ngày mai."

Chỉ một lát sau, người đại diện của Hà Tiêu đã tìm được Bạch Thuật khi cậu vừa mới tẩy trang xong, truyền đạt lại lời của Hà Tiêu rằng muốn gặp cậu để bàn bạc về suất diễn ngày mai.

Một vai võ phụ thế thân nhỏ bé mà lại được đích thân ngôi sao lớn Hà Tiêu gọi vào phòng riêng để bàn chuyện diễn xuất……

Chu An Ninh đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, liếc mắt nhìn Bạch Thuật đầy khinh bỉ. Bạch Thuật trầm ngâm suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn đứng dậy đi theo người đại diện của hắn.

Thấy Bạch Thuật rời đi, Chu An Ninh nhướng chặt đôi lông mày, y cũng lập tức đứng dậy lẳng lặng bám theo phía sau cậu.

Bạch Thuật rõ ràng là đối tượng hẹn hò của Tạ Giác, vậy mà bây giờ Hà Tiêu vừa ngoắc tay một cái cậu ta liền hí hửng chạy qua, thật sự là quá lăng nhăng! Nếu cậu ta dám làm loại trùng cái đứng núi này trông núi nọ, y tuyệt đối sẽ không để yên cho cậu ta!

Bạch Thuật bước vào phòng của Hà Tiêu, Hà Tiêu liền nở nụ cười lịch thiệp: "Ngồi đi."

Bạch Thuật cũng không khách sáo, trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế đối diện hắn.

"Cậu là tân binh mới vào nghề à? Trước đây sao tôi chưa từng thấy cậu bao giờ nhỉ?" Hà Tiêu vừa nói vừa chống tay cúi người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

"Tôi vừa mới xuất ngũ." Bạch Thuật thẳng thắn trả lời.

"Trách không được……" Hà Tiêu vừa dứt lời liền vươn một bàn tay đặt lên bờ vai săn chắc của Bạch Thuật, rồi từ từ trượt dần xuống dưới: "Đường cong cơ thể của cậu đẹp đẽ như thế này, hóa ra là được tôi luyện trên chiến trường mà ra."

"Chát ——" một tiếng động khô khốc vang lên, Bạch Thuật thẳng tay gạt phắt bàn tay của Hà Tiêu ra, nghiêm giọng nói: "Tôi không thích anh chạm vào người tôi. Tôi đã có đối tượng hẹn hò rồi."

Không khí trong phòng hóa trang lập tức đông cứng lại trong vài giây, Hà Tiêu trong phút chốc thẹn quá hóa giận. Bản thân là một trùng đực cao quý, lại là ngôi sao nổi tiếng, hắn đi đến đâu mà chẳng được hàng vạn trùng cái quỳ rạp dưới chân cung phụng, có bao giờ phải chịu loại nhục nhã bị từ chối thẳng thừng thế này?

Gương mặt Hà Tiêu tức khắc đỏ bừng lên vì xấu hổ, hắn cao giọng quát: "Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Tôi gọi cậu tới đây là đang nể mặt cậu đấy! Chẳng qua cũng chỉ là một con trùng cái có nguy cơ phải chịu số phận cô độc cả đời mà thôi. Tôi có chạm vào cậu một chút thì cũng xem như đang làm từ thiện, bố thí chút lòng thương hại cho cậu thôi."

"Anh lúc nào cũng tự cao tự đại như vậy à?" Bạch Thuật lạnh lùng đáp trả: "Tôi đã tận mắt nhìn thấy anh giở trò sàm sỡ Chu An Ninh, cậu ấy rõ ràng cũng vô cùng căm ghét anh. Là một trùng đực, anh đâu có thiếu thốn đến mức không tìm nổi đối tượng, cớ sao còn phải đi trêu hoa ghẹo nguyệt người khác bằng ba cái trò bẩn thỉu này? Anh không cảm thấy phẩm hạnh của mình quá mức tồi tệ và kém cỏi sao?"

"Nực cười!" Hà Tiêu giận dữ quát: "Thì đã sao nào? Tôi là trùng đực đấy, cậu có bản lĩnh thì cứ việc đi mà tố cáo tôi xem! Để xem dư luận và luật pháp sẽ đứng về phía ai. Tôi có chạm vào cậu một chút thì có làm sao, cho dù tôi có thực sự làm gì cậu đi chăng nữa, đến lúc đó tôi chỉ cần nói là do cậu c**ng b*c tôi, để xem mọi người sẽ tin lời ai?"

Hà Tiêu vừa dứt lời liền hung hăng vươn tay định chộp lấy người Bạch Thuật. Thế nhưng bàn tay hắn còn chưa kịp chạm vào chéo áo của cậu thì đã bị Bạch Thuật chuẩn xác tóm lấy cổ tay rồi bẻ ngoặt một cái. Cả cơ thể Hà Tiêu lập tức bị ấn rạp xuống sàn nhà, không cách nào nhúc nhích nổi, từ khuôn miệng hắn phát ra một tiếng hét thảm thiết như heo bị chọc tiết.

Trùng cái theo luật định tuyệt đối không được phép thực sự hành hung trùng đực. Bạch Thuật ra tay rất có chừng mực, cậu chỉ điểm tới là dừng chứ không hề gây ra thương tích thực sự cho Hà Tiêu, sau đó nhanh chóng buông lỏng tay ra.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng hóa trang bị tông mạnh ra, người đại diện của Hà Tiêu cùng Chu An Ninh cùng nhau lao vào trong phòng.

Chứng kiến cảnh tượng ngổn ngang trước mắt, cả hai người đều không khỏi kinh hoàng tột độ. Người đại diện của Hà Tiêu lập tức mở vòng liên lạc, cuống cuồng bấm số gọi cảnh sát, một tay chỉ thẳng vào mặt Bạch Thuật run rẩy hét lớn: "Còn không mau buông vị trùng đực cao quý ra! Cái con trùng cái bạo lực này! Hành vi của ngươi là phạm pháp, ngươi sẽ phải chịu hình phạt lưu đày ra biên cảnh hoang vu để trả giá trước pháp luật!"

Chu An Ninh vạn lần cũng không ngờ sự việc lại có thể chuyển biến theo chiều hướng chấn động đến mức này.

Y chết trân tại chỗ với gương mặt ngập tràn sự kinh hãi. Chỉ một lát sau, nhận được tin báo về một vụ việc trùng cái hành hung trùng đực, lực lượng cảnh sát đã lập tức rầm rộ kéo đến hiện trường và tiến hành bắt giữ Bạch Thuật.

"Cảnh sát, mau xích cái con trùng cái hung hãn này lại cho tôi! Tôi chẳng qua chỉ từ chối lời đề nghị hẹn hò của cậu ta, vậy mà cậu ta liền dùng vũ lực tấn công tôi dã dã man như thế này đây!" Hà Tiêu lúc này liền giở trò mèo khóc chuột, giả vờ co rúm người lại đầy nhu nhược, nép sau lưng người đại diện của mình rồi run rẩy chỉ tay vào Bạch Thuật tố cáo.

Đối diện với họng súng của cảnh sát, Bạch Thuật vẫn giữ thái độ bình tĩnh, cậu tiến lên một bước nghiêm túc phân bua: "Sự việc hoàn toàn không phải như những gì hắn nói. Chính vị trùng đực này đã có hành vi quấy rối t*nh d*c đối với tôi, mặc dù tôi đã nói rõ mình đã có đối tượng hẹn hò nhưng hắn vẫn ép buộc, tôi chỉ là đang tự vệ chính đáng mà thôi."

Các nhân viên cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, họ ái ngại nhìn Bạch Thuật rồi lại nhìn sang Hà Tiêu.

Những vụ án có tính chất tương tự như thế này thực chất không phải là hiếm gặp trong xã hội Trùng tộc. Thế nhưng thông thường, các cơ quan chức năng đều sẽ mặc định tin tưởng vào lời khai của trùng đực và lập tức tiến hành bắt giam trùng cái mà không cần thẩm tra nhiều. Huống hồ trong vụ việc ngày hôm nay, vị trùng đực kia lại là một ngôi sao nổi tiếng có tầm ảnh hưởng, còn trùng cái chỉ là một quân nhân vừa mới xuất ngũ không có bối cảnh.

Thế nhưng con trùng cái này lại khẳng định mình đã có đối tượng hẹn hò chính thức……

Các cảnh sát liền tiến hành tra cứu dữ liệu cá nhân của cậu trên hệ thống.

Trên trang hồ sơ của Bạch Thuật hiển thị rành rành dòng trạng thái: Đã hoàn tất thủ tục chứng thực hẹn hò chính thức với một trùng đực tên là Tạ Giác, hai người hợp pháp là một cặp tình lữ.

Nhìn thấy thông tin này, các cảnh sát cũng không thể tùy tiện áp giải cậu đi ngay lập tức được nữa. Họ đành phải đưa tất cả những người có mặt tại hiện trường về đồn cảnh sát để tiếp tục lấy lời khai, đồng thời gửi thông báo khẩn cấp cho Tạ Giác, yêu cầu hắn lập tức có mặt để phối hợp giải quyết.

Bạch Thuật vạn lần không ngờ chuyện rắc rối của mình lại kinh động đến mức khiến Tạ Giác phải đích thân chạy tới đây.

Nhìn thấy Tạ Giác gác lại toàn bộ công việc bận rộn, vội vã xuất hiện bên trong cục cảnh sát, Bạch Thuật chột dạ cúi đầu tiến lên phía trước, vừa định mở miệng giải thích.

Tạ Giác đã nhanh hơn cậu một bước, hắn dịu dàng ngắt lời: "Không cần phải giải thích gì cả, ta tuyệt đối tin tưởng em."

Trên đường chạy đến đây, hắn đã nghe cảnh sát tóm tắt sơ bộ về diễn biến vụ việc. Nghe giọng điệu của những viên cảnh sát đó, họ rõ ràng là đang nghiêng về phía tin tưởng lời khai của vị trùng đực kia, thậm chí còn có ý nhắc nhở hắn nên chú ý xem xét lại nhân phẩm của đối tượng kết giao.

Tạ Giác vô cùng tức giận. Hắn hoàn toàn tin tưởng Bạch Thuật. Dẫu hắn không có mặt tại hiện trường để tận mắt chứng kiến, nhưng hắn biết rõ Bạch Thuật là người thế nào, cậu tuyệt đối sẽ không bao giờ nói dối, càng không phải loại người đi sàm sỡ hay động tay động chân với những trùng đực khác.

Các nhân viên cảnh sát ban đầu vốn rất mực tin tưởng vào lời tố cáo của Hà Tiêu, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Tạ Giác bước vào, trong lòng họ bỗng dâng lên một nỗi hoang mang, không dám chắc chắn nữa.

Dựa theo những gì Hà Tiêu quả quyết, Bạch Thuật là vì h*m m**n danh tiếng ngôi sao và mê muội vẻ ngoài đẹp trai của hắn nên mới nảy sinh ý đồ sàm sỡ vô sỉ.

Thế nhưng vị trùng đực là đối tượng chính thức của Bạch Thuật đang đứng lù lù ở đây, diện mạo rõ ràng là ăn đứt Hà Tiêu tới mấy bậc. Một trùng đực sở hữu ngoại hình cực phẩm, xuất chúng đến nhường này, đến cả những viên cảnh sát có mặt ở đồn cũng là lần đầu tiên được diện kiến, mắt ai nấy đều không tự chủ được mà trừng thẳng lên nhìn ngắm.

Tạ Giác sải bước đi tới, dứt khoát tuyên bố với mấy viên cảnh sát: "Về vụ việc lần này, tôi hoàn toàn tin tưởng người yêu của mình, bây giờ tôi muốn đưa em ấy rời khỏi đây. Còn vị trùng đực tên Hà Tiêu kia đã có hành vi quấy rối t*nh d*c đối với trùng cái đã có chủ, dựa theo các điều khoản quy định của luật pháp, hắn ta cũng phải chịu hình phạt thích đáng, đề nghị các anh cứ theo luật mà nghiêm minh xử lý."

Mấy viên cảnh sát đưa mắt nhìn nhau đầy bối rối, không biết phải giải quyết thế nào cho phải. Nếu vụ án chỉ liên quan đến một trùng đực duy nhất, họ dĩ nhiên sẽ thiên vị trùng đực. Nhưng hiện tại đôi bên đều có trùng đực chống lưng, bên nào cũng đưa ra lý lẽ của riêng mình, khiến họ rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

"Cái con trùng cái hung hãn này rõ ràng đã giở trò sàm sỡ tôi trước, anh dựa vào cái gì mà đòi mang cậu ta đi? Dung túng cho một kẻ bạo lực như vậy, mắt anh bị mù rồi à?" Hà Tiêu ở một bên tức tối hét lên.

Nghe thấy lời xúc phạm đó, Tạ Giác chậm rãi xoay người lại, ánh mắt hắn lạnh như băng găm thẳng vào người Hà Tiêu, trầm giọng nói: "Ta và Bạch Thuật là mối quan hệ nghiêm túc hướng tới hôn nhân. Có một vị trùng đực ưu tú như ta ở bên cạnh, em ấy thèm khát cái loại người như ngươi chắc?"

Vừa dứt lời, hắn đột ngột vung một cú đấm cực mạnh thẳng vào mặt Hà Tiêu, gằn giọng: "Em ấy là trùng cái, luật pháp quy định em ấy không thể động vào ngươi, nhưng ta thì có thể. Đây là cái giá mà ngươi phải trả vì dám động vào người của ta."

Hà Tiêu bị cú đấm trời giáng làm cho ngã nhào ra đất, một bên má lập tức sưng vù lên như cái bánh bao.

Dàn cảnh sát đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng đó đều sợ đến ngây người, vạn lần không ngờ hai vị trùng đực thế nhưng lại có thể lao vào tẩn nhau ngay giữa đồn cảnh sát như thế này.

Tạ Giác lúc này mới ung dung rút từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp, đặt lên bàn: "Tôi là người của văn phòng luật, đây là danh thiếp của tôi. Nếu các anh cảm thấy cần thiết, tôi có thể lập tức gọi luật sư riêng của mình đến đây để giải quyết thủ tục."

Tạ Giác vốn là người học chuyên ngành luật, những người bằng hữu xung quanh hắn toàn là các luật sư có tiếng tăm trong ngành, chỉ cần tùy tiện gọi một người tới là có thể dễ dàng giải quyết êm đẹp vụ rắc rối này.

Theo quy định, việc trùng đực ẩu đả với nhau cũng chỉ bị phạt khấu trừ một khoản tinh tệ và điểm tín nhiệm nhất định để bồi thường cho đối phương mà thôi.

Thế nhưng đối với một người có gia thế như Tạ Giác, số tinh tệ hắn sở hữu nhiều đến mức không đếm xuể, điểm tín nhiệm tích lũy cũng vượt xa người bình thường rất nhiều. Việc bị khấu trừ đi một chút lẻ đó đối với hắn căn bản chẳng thấm tháp vào đâu.

Đúng lúc này, Chu An Ninh - người từ nãy đến giờ vẫn luôn giữ im lặng ở một góc phòng bỗng nhiên lên tiếng: "Tôi có chứng cứ. Thực sự là Hà Tiêu đã chủ động quấy rối Bạch Thuật trước."

Lời y vừa dứt, Hà Tiêu cùng gã người đại diện lập tức lộ ra gương mặt vặn vẹo vì tức giận, điên cuồng quát lớn: "Chu An Ninh, ngươi điên rồi có phải không?!"

Chu An Ninh lạnh lùng lắc đầu, y đưa tay ấn nhẹ vào chiếc vòng liên lạc trên cổ tay, ngay sau đó một đoạn ghi âm đối thoại lập tức được phát ra rõ mồn một. Đó chính là toàn bộ cuộc trò chuyện diễn ra giữa Hà Tiêu và Bạch Thuật trong phòng hóa trang vừa rồi.

Hóa ra lúc nãy y âm thầm bám theo phía sau Bạch Thuật là vì muốn bắt quả tang chứng cứ ngoại tình của cậu để vạch trần trước mặt Tạ Giác. Vì vậy, lợi dụng lúc không có ai chú ý, y đã hé mở kẹt cửa và bật chức năng ghi âm từ xa của vòng liên lạc lên.

Không ngờ cái bẫy định sẵn ấy lại giúp y nghe được một đoạn đối thoại chấn động, bộc trần bộ mặt ghê tởm của Hà Tiêu.

Sau khi nghe xong đoạn ghi âm rõ ràng này, ánh mắt của các viên cảnh sát nhìn về phía Hà Tiêu cũng lộ rõ vài phần chán ghét và khinh bỉ.

Họ tuy đều là trùng cái và luôn có nghĩa vụ ưu tiên bảo vệ trùng đực, nhưng khi nghe thấy những lời lăng mạ, sỉ nhục trùng cái một cách thậm tệ như vậy từ miệng gã đàn ông kia, trong lòng họ tự nhiên cũng cảm thấy vô cùng phẫn nộ và khó chịu.

Vì có hành vi quấy rối t*nh d*c trùng cái, Hà Tiêu bị cảnh sát lập tức lập biên bản khấu trừ điểm tín nhiệm và chịu một khoản tiền phạt tinh tệ đích đáng ngay tại chỗ. Tuy nhiên, xét thấy hắn là trùng đực và là người của công chúng, phía cảnh sát đã không công khai hồ sơ phạm tội này ra ngoài truyền thông. Dù vậy, với tình hình tồi tệ hiện tại, Hà Tiêu cũng không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở lại đoàn phim được nữa.

Ngay lập tức, hắn đành phải gọi điện cho đạo diễn, tùy tiện bịa ra một lý do sức khỏe để xin rút khỏi dự án phim lần này.

Bạch Thuật quay sang nhìn Chu An Ninh, chân thành nói lời cảm ơn: "Cảm ơn cậu đã đứng ra giúp tôi làm sáng tỏ vụ việc lần này."

Nghe xong lời cảm ơn của Bạch Thuật, Chu An Ninh lén đánh mắt nhìn Tạ Giác một cái, gương mặt y khẽ đỏ lên, lý nhí đáp: "Ai thèm giúp cậu chứ. Tôi chẳng qua là vì muốn giúp Tạ Giác, sẵn tiện trừng trị cái tên đáng ghét kia một trận mà thôi."

Nói xong, y liền xoay người, thẳng bước rời đi không một lần quay đầu lại.

Để lại Tạ Giác khẽ nắm lấy bàn tay của Bạch Thuật, ôn tồn nói: "Tính cách của cậu ấy vốn dĩ là như vậy rồi, em đừng bận tâm làm gì."

Dứt lời, hắn liền dắt tay Bạch Thuật sải bước đi ra khỏi đồn cảnh sát.

Vừa bước qua cánh cổng lớn của cục cảnh sát, Bạch Thuật bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, gương mặt cậu lập tức đỏ bừng lên, cậu ngập ngừng rụt rè hỏi nhỏ: "Vừa rồi... anh nói hai chúng ta chuẩn bị kết hôn, chuyện đó là thật sao?"

"Em tin thật à?" Tạ Giác nhướng mày, khẽ trêu chọc: "Vừa rồi ta chẳng qua chỉ là nói như vậy để ứng phó với đám cảnh sát mà thôi."

"Dạ……" Bạch Thuật nghe xong liền lộ rõ vẻ thất vọng tràn trề, đôi mắt cậu chợt ươn ướt, tội nghiệp nhìn Tạ Giác, lý nhí: "Em xin lỗi…… Em cứ tưởng là……"

"Ta lừa em đấy." Tạ Giác lúc này mới bật cười thành tiếng, dịu dàng nói: "Đương nhiên chuyện đó là thật rồi. Loại chuyện hệ trọng này làm sao có thể mang ra đùa gạt người khác được chứ? Qua mấy ngày nữa, ta sẽ sắp xếp đưa em về nhà diện kiến cha mẹ ta."

Bạch Thuật nghe xong cả người liền nghệch ra, cậu đứng chết trân tại chỗ, tay chân luống cuống không biết phải phản ứng thế nào cho phải.

"Sao thế? Em không muốn kết hôn với ta à?" Tạ Giác tiếp tục trêu chọc cậu chàng.

"Đương nhiên là em muốn ạ!" Bạch Thuật lập tức thốt lên không chút do dự.

Thần sắc trên gương mặt cậu lúc này, trong một khoảnh khắc mơ hồ bỗng trùng khớp hoàn hảo với bóng hình người yêu thường xuyên xuất hiện trong những giấc mơ của Tạ Giác.

Trái tim Tạ Giác khẽ rung động, hắn nâng bàn tay của Bạch Thuật lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn dịu dàng xuống vị trí ngón áp út của bàn tay trái, để lại một dấu vết hơi ẩm ướt trên làn da cậu.

Hắn nhìn Bạch Thuật, khẽ nở nụ cười đầy cưng chiều: "Chờ sau khi chúng ta kết hôn rồi, em hãy sinh cho ta vài quả trứng trùng nhé. Ta đã nghĩ kỹ rồi, sinh ba đứa là vừa đẹp……"

---Hoàn toàn văn---

Tác giả có lời muốn nói:

Phiên ngoại kết thúc rồi ~

Đến đây thì toàn bộ tác phẩm đã chính thức khép lại.

Hy vọng các thiên thần nhỏ đã đồng hành và yêu thích bộ truyện này đến tận chương cuối cùng có thể dành cho mình chút sự cổ vũ bằng một đánh giá năm sao tại khu vực chấm điểm nhé ~