Phiên ngoại 2 (Phần đầu)
Lênh đênh trên biển nhiều ngày, chiếc thương thuyền chở Tạ Lăng và Ngụy Quỳnh cuối cùng cũng cập bến Nam Dương.
Tạ Lăng và mọi người phải rời thuyền tại đây, sau đó chuyển sang đi xe ngựa đến Nam Sa để nhậm chức.
Khí hậu Nam Dương nóng bức, lúc xuất phát Tạ Lăng mặc lớp áo khoác khá dày, vừa đến nơi này đã phải thay bằng bộ hạ thường mỏng nhẹ.
Chuyến đi này họ chỉ mang theo sáu người hầu, gồm hai nha hoàn tùy thân và bốn gã sai vặt. Nhưng hành lý dự phòng của hai người lại quá nhiều, mấy gia nhân cùng nhau khuân vác cũng không xuể, khiến hai vị chủ tử cũng phải tự mình ra tay.
Tạ Lăng ở Tạ gia vốn chưa từng phải đụng tay vào những việc này. Lúc này cậu cũng mồ hôi đầm đìa, ôm một chiếc rương lớn chứa đầy trang sức và các vật phẩm quý giá khác.
Ngụy Quỳnh nhìn thấy không khỏi xót xa, liền bước tới dùng ống tay áo khẽ lau mồ hôi trên trán cho cậu.
"Theo ta đến nơi này, thật là bắt em phải chịu khổ rồi." Ngụy Quỳnh nói.
Mấy ngày nay trên thuyền, Tạ Lăng bị say sóng dữ dội, ăn không trôi thứ gì, lại còn nôn lên nôn xuống mấy bận, thực sự vô cùng vất vả.
"Vốn là do ta tự nguyện, có gì mà chịu khổ hay không chứ." Tạ Lăng ban đầu vốn rất mệt, nhưng nhận được sự quan tâm thế này của Ngụy Quỳnh, trong lòng lại ngọt ngào khôn xiết, cảm thấy chút cực nhọc này chẳng đáng là bao.
Ngụy Quỳnh nghe vậy càng thêm trìu mến Tạ Lăng, thầm nghĩ bản thân phải nỗ lực hơn nữa để Tạ Lăng có được cuộc sống tốt đẹp tại Nam Sa.
Sau khi toàn bộ hành lý được chuyển xuống thuyền, họ cần thuê vài cỗ xe ngựa ở Nam Dương để lên đường tới Nam Sa.
Tuy nhiên ở Nam Dương người ta chuộng cưỡi voi hơn, xe ngựa thực sự không có nhiều, trong lúc nhất thời rất khó tìm được.
Ngụy Quỳnh và Tạ Lăng vốn là những công tử sống trong lầu các đã lâu, đây là lần đầu tiên đi xa, lại còn là một chuyến đi lặn lội đường xa như vậy, hoàn toàn không có chút kinh nghiệm bôn ba nào.
Cũng may họ không phải khó xử quá lâu, người làm của Vạn gia đã chủ động tìm đến đón.
Gia nhân báo rằng chủ sự của Vạn gia biết hai người họ tới nơi nên đặc biệt phái người đến nghênh đón, mời hai người về nghỉ ngơi tại trang viên ở Nam Dương vài ngày.
Đợi ít ngày nữa khi mọi việc ở Nam Sa được thu xếp ổn thỏa, họ sẽ phái người đưa hai người qua đó.
Nghe đến đây, Tạ Lăng mới nhẹ cả người.
Dẫu cậu có cổ phần trong trang viên ở Nam Dương này, nhưng hai người họ có thể được Vạn gia hậu đãi như thế đều là nhờ vào mối giao tình trước đây giữa Bạch Thuật và Vạn gia, trong lòng cậu vì thế càng thêm phần cảm kích vị tẩu tẩu của mình.
Đồng thời Tạ Lăng cũng vô cùng tò mò, không biết một trang viên đem lại nguồn thu năm sáu vạn lạng bạc mỗi năm sẽ có dáng vẻ như thế nào.
Chẳng mấy chốc, đoàn người đã dừng trước cổng Bạch Ngọc sơn trang.
Tạ Lăng và Ngụy Quỳnh không khỏi ngỡ ngàng, không ngờ trang viên này lại có quy mô lớn và rộng rãi đến thế.
Trang viên Bạch Ngọc ở Nam Dương mang đậm phong tình bản địa.
Vừa bước vào bên trong đã thấy một bãi cỏ xanh mướt trải dài, phóng tầm mắt ra xa là có thể trực tiếp ngắm nhìn bãi cát cùng biển khơi đại dương.
Hai bên bãi cỏ là những hàng dừa cao vút. Ngoài ra còn có đủ loại cây ăn quả trĩu quả trên thân và các bụi cây nhiệt đới, khiến người ta không khỏi mở mang tầm mắt.
Trước khi đến đây, hai người cũng đã đọc qua không ít sách địa chí phương vật.
Lúc này Tạ Lăng liền chỉ vào một loại quả mọc đầy gai nhọn, bảo: "Loại quả kia ta từng thấy trong sách, nghe nói lớp vỏ ngoài tuy cứng nhắc, xấu xí nhưng bên trong thịt quả lại ngọt thanh, ăn rất ngon, thật là thú vị."
Ngụy Quỳnh mỉm cười gật đầu: "Lăng nhi đối với dân sinh Nam Dương xem ra rất có nghiên cứu, sau này nếu ta có chỗ nào không hiểu, biết đâu còn phải thỉnh giáo em đấy."
Tạ Lăng nghe vậy liền dùng quạt che miệng, mỉm cười điềm mỹ.
Nhớ lại những lời dặn dò trước đây của Bạch Thuật, trong lòng cậu lại càng thêm phần khâm phục.
Hai người tiến vào đại đường, gia nhân lập tức dẫn họ đến bên bàn ghế mời ngồi.
Một lát sau, họ trông thấy một ca nhi mắt phượng mày dài, thần thái phi dương từ trên lầu sải bước đi xuống.
Vị ca nhi kia ăn mặc rất mát mẻ, để lộ một đoạn cẳng chân và cánh tay, làn da bị rám nắng hơi ngăm đen nhưng vẫn không giấu nổi dung nhan mỹ mạo.
Y nhìn hai người bọn họ rồi lên tiếng: "Hai người các ngươi là đệ đệ và đệ phu của Bạch tiểu ca sao?"
Y liếc nhìn Tạ Lăng thêm một cái, nhíu mày nói: "Ngươi chắc chắn là vị đệ đệ bệnh tật ốm yếu kia của Tạ gia rồi, trông ngươi cũng có nét khá giống hắn đấy."
Tạ Lăng nghe vị ca nhi này nhắc đến huynh trưởng của mình bằng giọng điệu như vậy, không khỏi có chút ngượng ngùng, liền hỏi: "Vị tiểu ca nhi này có quen biết huynh trưởng và tẩu tẩu của ta sao? Chớ hỏi không biết ngươi xưng hô thế nào?"
"Ngươi đã tiếp quản trang viên này, sao lại không biết đến ta chứ?" Vị ca nhi kia nhướng mày, thần sắc đầy kiêu hãnh: "Ta là Vạn Như Ý, trang viên này hiện do ta quản lý. Ngươi là đối tác của ta, sau này hai chúng ta còn phải bàn bạc công việc nhiều, ngươi cứ nhớ kỹ ta là được."
Tạ Lăng vô cùng lúng túng, không ngờ người này lại là người của Vạn gia, hơn nữa còn là đối tác tương lai của mình.
Cậu vội vàng hành lễ: "Vạn ca nhi hảo, ta là Tạ Lăng."
Vạn Như Ý phẩy phẩy tay bảo: "Không cần khách khí như vậy, đường sá xa xôi chắc hai người đã mệt rồi. Ta đã bảo người chuẩn bị phòng ốc, hai người cứ đi nghỉ ngơi trước đi."
Khi Tạ Lăng và Ngụy Quỳnh đã vào đến phòng riêng, Tạ Lăng mới ngượng ngập nói: "Trang viên này tuy có một phần của ta, nhưng ta lại chẳng hiểu biết gì cả. Giờ lại phải để Vạn ca nhi kia đón tiếp, trông cứ như chúng ta đến đây làm khách vậy."
Ngụy Quỳnh ôn tồn an ủi cậu: "Em cũng là lần đầu tiếp quản, không hiểu những chuyện này là lẽ tự nhiên. Vạn gia là nhà giàu số một Đại Tuyên, Vạn ca nhi từ nhỏ đã được tai nghe mắt thấy, lại đến nơi này lâu như vậy, y hiểu biết hơn em cũng là điều hiển nhiên thôi."
Tạ Lăng nghe Ngụy Quỳnh giải thích hợp lý thì trong lòng mới dần nhẹ nhõm.
Họ chỉ ở lại đây vài ngày là phải lên đường tới Nam Sa, bởi vậy hành lý mang theo cũng không cần dỡ ra hết, chỉ bảo nha hoàn lấy mấy bộ hạ thường mỏng nhẹ thường dùng treo lên ngoài tủ.
Cả hai vừa nóng vừa mệt, người ngợm đều đã đầm đìa mồ hôi, lúc này liền gọi gia nhân của trang viên đến bảo họ chuẩn bị nước tắm.
Nào ngờ gia nhân kia lại cung kính đáp: "Thưa Tạ chủ nhân, nước tắm đã được bố trí sẵn ngay trong phòng của hai vị rồi ạ."
Nói rồi gã dẫn Tạ Lăng đến bên một bức vách bằng gỗ thô, kéo bức vách ra, lộ ra một căn phòng ở phía sau.
Tạ Lăng bấy giờ mới phát hiện bên trong căn phòng này còn ẩn chứa một không gian hoàn toàn khác biệt.
"Đây là phòng tắm ạ." Gia nhân chỉ vào căn phòng có đặt một bồn tắm lớn bằng gỗ: "Phía trên có hệ thống ống dẫn nước nóng lạnh tự động, có thể trực tiếp xả nước. Sau khi tắm xong, chỉ cần rút nút gỗ ở đáy bồn ra là nước sẽ tự động thoát đi."
Dứt lời, gã lại chỉ vào một chiếc bệ bằng gốm sứ nói: "Đây là bệ xí dội nước tự động."
"Còn đây là vòi nước rửa tay..."
Tạ Lăng nghe gia nhân giới thiệu qua từng thứ một mà không khỏi cảm thấy mở rộng tầm mắt, liền tò mò hỏi: "Những thứ này thật là thần kỳ quá, không biết là ai đã nghĩ ra vậy?"
Gia nhân nghe vậy liền đáp: "Dạ bẩm chủ nhân, đây đều là do vị Bạch chủ nhân trước đây tự mình thiết kế ra ạ. Ngay cả tổng điệm ở Giang Nam cũng đang dùng những thứ này."
Mặt Tạ Lăng lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, cậu hoàn toàn không ngờ những thứ đồ dùng thần kỳ này lại do chính tẩu tẩu của mình thiết kế, mà cậu là người một nhà vậy mà trước giờ lại chẳng hề hay biết.
Khoảng cách giữa cậu và tẩu tẩu quả thực là quá lớn.
"Tẩu tẩu đúng là một ca nhi tài ba lỗi lạc." Ngụy Quỳnh nghe thấy thế cũng không khỏi cảm thán ở bên cạnh.
"Ta so với huynh ấy thực sự kém xa." Tạ Lăng hổ thẹn cúi đầu.
"Em việc gì phải so sánh với huynh ấy." Ngụy Quỳnh mỉm cười ôm lấy bờ vai cậu: "Kiến thức hiện tại của em đã vượt xa biết bao nội quyến ở kinh thành rồi, không việc gì phải tự ti như thế."
"Nếu nói vậy, ta là thân nam tử mà còn chẳng bằng một góc của tẩu tẩu em, chẳng lẽ ta phải hổ thẹn đến chết sao." Ngụy Quỳnh vừa nói vừa nhẹ nhàng ôm Tạ Lăng vào lòng.
Tạ Lăng nghe vậy vội đáp: "Chàng tự có điểm tốt của chàng, sao có thể so sánh như vậy được?"
"Đối với ta cũng thế thôi." Ngụy Quỳnh bảo: "Người ta thích chính là em, trong lòng ta, em luôn là người tốt nhất."
Tạ Lăng nghe những lời tình tứ ấy thì đỏ mặt cúi đầu xuống.
Đôi phu thê mới cưới, sự nồng tình mật ý giữa hai người tự nhiên không lời nào có thể diễn tả hết.
Có cơ hội chứng kiến trang viên Bạch Ngọc ở Nam Dương này, trong lòng họ cũng vô cùng cảm khái, đương nhiên cũng không nỡ lãng phí căn phòng và cảnh sắc tuyệt hảo như thế này.
Họ ở lại đây khoảng chừng ba ngày, sau đó mới cùng nhau xuất phát tới Nam Sa để nhậm chức.
Ngụy Quỳnh đến Nam Sa lần này là để đảm nhiệm chức vụ Tri châu, phẩm hàm từ ngũ phẩm.
Với chức quan Tri châu này, triều đình vốn sẽ cấp cho họ một tòa Tri châu phủ.
Nhưng vì Nam Sa là vùng đất nghèo nàn, nguồn thu tài chính vô cùng eo hẹp, Tri châu phủ từ lâu đã rách nát hoang tàn, hoàn toàn không thể ở được.
Bởi vậy Vạn gia đã thay Ngụy Quỳnh mua một tòa nhà nhỏ ở cách đó không xa, lại tìm mua thêm vài gia nhân bản địa.
Sau khi thu xếp mọi thứ ổn thỏa, họ mới đưa Ngụy Quỳnh và Tạ Lăng qua đó. Chuyến đi này cũng ngốn mất hơn một ngàn lạng bạc, may mắn là của cải của hai người họ vốn dày dặn nên số tiền này vẫn nằm trong tầm tay.
Ở Đại Tuyên triều, bổng lộc một năm của quan viên từ ngũ phẩm chỉ có một ngàn hai trăm lạng bạc, chia ra mỗi tháng được khoảng một trăm lạng.
Một trăm lạng bạc này nhìn thì có vẻ nhiều, đối với bách tính nghèo khổ có khi đủ chi dùng trong mấy năm.
Nhưng nhà cửa, ruộng vườn của quan viên đều phải tự mình bỏ tiền ra đặt mua. Lại còn phải nuôi gia nhân, phát nguyệt bạc cho họ, mỗi tháng cũng tiêu tốn ít nhất vài chục lạng.
Hơn nữa, dưới quyền của quan viên địa phương còn có rất nhiều nha lại đã làm việc lâu năm, chức quan của họ không lớn nhưng định cư lâu đời tại đây, thông thuộc địa bàn hơn hẳn vị Tri châu mới đến. Họ đã sớm xây dựng được vây cánh của riêng mình, trở thành những con địa đầu xà ở địa phương.
Nếu quan viên mới đến không biết cách lấy lòng họ, ngược lại sẽ bị họ ngầm hãm hại.
Mà muốn thu mua những con địa đầu xà này cũng cần tốn không ít bạc trắng. Do đó, khoản bổng lộc một trăm lạng kia thực tế là xa xa không đủ chi dùng.
Dĩ nhiên, đã đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm quan thì cũng chẳng ai thành thành thật thật chỉ sống bằng đồng lương bổng lộc, trong tay ít nhiều cũng sẽ có chút nước luộc.
Nếu là vị quan thanh liêm thì vơ vét ít một chút. Còn gặp phải kẻ lòng tham không đáy, cấu kết với bọn địa đầu xà địa phương để bóc lột bách tính thì cuộc sống của người dân nơi đó sẽ vô cùng khốn khổ.
Mới đến Nam Sa, Tạ Lăng và Ngụy Quỳnh hai người vẫn chưa quen với khí hậu và hoàn cảnh nơi đây.
Cũng may trong nhà có sẵn gia nhân bản địa, họ liền gọi đến hỏi han từng người một, coi như cũng nắm bắt được hời hợt một vài phong tục tập quán ở Nam Sa.
Khi Ngụy Quỳnh về đến nhà thì trời đã sang giờ Thân, hắn quyết định cứ để đến ngày mai mới chính thức đến nha môn nhậm chức.
Nào ngờ hắn vừa mới chân ướt chân ráo về nhà chưa được bao lâu, vị Đồng tri địa phương đã dẫn theo Tri huyện cùng các nha lại kéo đến, mang theo đại lễ kính cẩn bái kiến, rồi nhiệt tình hàn huyên một hồi lâu.
Ngụy Quỳnh bất đắc dĩ, đành phải thuận theo ý của những người này, cùng bọn họ ra ngoài dùng một bữa tiệc tẩy trần.
Trên bàn tiệc, đám Đồng tri, Tri huyện này vô cùng vồ vập, không tiếc lời tâng bốc hắn lên tận mây xanh. Mãi đến cuối buổi, vị Đồng tri mới ghé sát tai hắn, khẽ khàng mật báo: "Lần này chúng thuộc hạ cùng nhau đến chúc mừng trưởng quan nhậm chức, chỉ riêng có vị Lục Thông phán kia là khăng khăng không chịu tới. Kẻ này là một khúc xương cứng, chuyên đời thích đối đầu với quan trên. Thật không giấu gì ngài, vị Tri châu tiền nhiệm chính là bị hắn chèn ép đến mức phải cuốn gói ra đi đấy, ngài nhất định phải vạn phần lưu tâm."
Ngụy Quỳnh nhướng mày, khẽ nâng ly rượu đáp lễ mấy vị thuộc hạ trước mặt, nói: "Đa tạ các vị đã có lời nhắc nhở. Ngụy mỗ tự nhiên sẽ ghi nhớ trong lòng, tăng cường đề phòng vị Lục Thông phán kia."
Đồng tri và Tri huyện thấy vậy liền nhìn nhau cười thầm, hớn hở cạn sạch ly rượu trong tay, sau đó lại tiếp tục chè chén một hồi rôm rả rồi mới lần lượt cáo từ ra về.
Sau khi họ đi khỏi, Ngụy Quỳnh ở trong tình trạng say khướt được gã sai vặt dìu về phòng. Đợi đến khi cửa phòng đã đóng chặt, sắc mặt hắn mới lập tức trầm xuống.
Tạ Lăng thấy dáng vẻ này của hắn, có chút lo lắng hỏi: "Thiết nghĩ mấy vị thuộc hạ kia trông cũng đều là người dễ kết giao, sao chàng nhìn lại có vẻ không mấy vui lòng vậy?"
Ngụy Quỳnh liền đáp: "Dễ kết giao cái gì chứ, toàn là một lũ sói hoang hổ đói. Nếu ta không được biết trước tình hình từ sớm thì e rằng cũng đã bị cái vẻ bề ngoài của bọn họ đánh lừa rồi."
"Nước chảy Tri châu, sắt đúc Đồng tri cùng Huyện lệnh." Ngụy Quỳnh thở dài: "Những kẻ này đã bắt rễ sâu ở Nam Sa mấy chục năm nay, các vị Tri châu tiền nhiệm đều lần lượt bị bãi chức hoặc điều đi, còn bọn họ thì vẫn sừng sững không ngã. Chỉ có vị Thông phán kia là mới tới đây chưa đầy ba năm, không cùng một giuộc với bọn họ, xem ra còn có thể dùng được."
Trước khi Ngụy Quỳnh đến đây, vị Tri châu nhiệm kỳ trước của Nam Sa là vì suốt mấy năm liền không làm ra được chút công trạng gì nên đã bị triều đình bãi quan, đày đến một nơi còn hoang vu hẻo lánh hơn.
Với bối cảnh gia thế của Ngụy Quỳnh, dẫu có mấy năm không lập được công trạng thì dĩ nhiên cũng không đến mức bị bãi chức, nhưng hoài bão muốn tận tâm cống hiến cho triều đình Đại Tuyên của hắn chắc chắn sẽ không cách nào thực hiện được.
Tạ Lăng nghe vậy trong lòng cũng đầy lo âu, nhưng cậu vẫn dịu dàng cầm khăn ấm khẽ lau mồ hôi cho Ngụy Quỳnh, khuyên nhủ: "Chàng đừng quá nôn nóng, chuyện này không phải một ngày hai ngày là có thể giải quyết ngay được. Như chàng vừa nói, vị Lục Thông phán kia nếu đã có thể dùng được thì chàng cứ bàn bạc kỹ lưỡng với hắn. Còn đám Đồng tri, Tri huyện kia dẫu là những kẻ cáo già ở Nam Sa, có chút tham lam thật, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thể lợi dụng."
"Theo ta thấy, nước trong quá thì không có cá, bọn họ tuy có tham lam nhưng trên đời này làm gì có quan nào hoàn toàn trong sạch đâu chứ." Tạ Lăng nói: "Chàng thử nghĩ xem những vị công tử thế gia ở kinh thành chi tiêu hoang phí như thế nào? Nhưng cuộc sống của bách tính kinh thành chung quy vẫn tính là dễ thở."
"Vùng Nam Sa này nghèo khổ, phần lớn nguyên nhân là vì dân chúng ở đây có quá ít sinh kế, không kiếm ra tiền. Thay vì chàng tốn công tổn sức đấu đá với bọn họ, bắt bọn họ phải nôn sạch những thứ đã ăn vào ra, chi bằng hãy nghĩ nhiều cách để phát triển dân sinh, giúp ngày vui của bách tính được cải thiện hơn chút ít."
"Đợi đến khi chàng đã đứng vững gót chân rồi mới lần lượt nhổ tận gốc bọn họ, lúc đó việc xử lý sẽ dễ dàng hơn bây giờ rất nhiều."
Ngụy Quỳnh ngẩn người, hoàn toàn không ngờ Tạ Lăng lại có thể nói ra một quan điểm sâu sắc đến thế.
Trong một thoáng kích động, hắn nắm chặt lấy bàn tay cậu, bảo: "Lăng nhi, lời em nói rất chí lý, thật khiến ta thông suốt bao nhiêu điều."
Tạ Lăng nghe vậy, đôi mắt sáng lên, trên mặt cũng thoáng ửng hồng.
Cậu cũng chỉ là nghĩ sao nói vậy dựa theo mạch câu chuyện mà thôi, chứ có kiến giải gì ghê gớm đâu. Chẳng qua trước đây cậu từng đọc qua rất nhiều sách vở viết về dân sinh Nam Sa, biết được cuộc sống của người dân nơi đây vô cùng gian truân nên trong lòng mới có chút cảm khái mà thôi.
Ngày hôm sau, Ngụy Quỳnh đến phủ nha của tri phủ, quả nhiên gặp được vị Lục Thông phán từng được Đồng tri nhắc tới tối qua.
Lục Thông phán là một người vô cùng nghiêm nghị, ít khi nói cười. Khi nhìn thấy Ngụy Quỳnh, hắn chỉ khẽ hành lễ một cái coi như là lời chào hỏi.
Ngụy Quỳnh thấy thế liền cố ý hừ lạnh một tiếng, quay sang bảo Lục Thông phán: "Ngươi là người phương nào? Chẳng lẽ không nhìn thấy bản chức là Tri châu mới đến sao? Sao đến cả tên họ cũng không chịu báo lên?"
Lục Thông phán khựng lại một chút, mới nhíu mày tiến lên một bước, trầm giọng đáp: "Tại hạ họ Lục, là Thông phán của Nam Sa. Sau này mọi công vụ của Ngụy Tri châu tại Nam Sa đều sẽ do ta chịu trách nhiệm giám sát."
"Giám sát? Ngươi đây là muốn ra oai phủ đầu với ta sao?" Ngụy Quỳnh lạnh lùng nói: "Là Thông phán, trong tay ngươi nắm giữ các việc lương vận, ruộng đất, thủy lợi và kiện tụng, thế nhưng nhìn vào tình hình lương vận, ruộng đất, thủy lợi của Nam Sa hiện tại, dường như chẳng có một việc nào ra hồn cả. Vị Thông phán này ngươi làm ăn kiểu gì thế? Chẳng lẽ ngày ngày chỉ biết chăm chăm soi mói lỗi sai của cấp trên thì mới ngồi vững được cái ghế này sao?"
Lời này của Ngụy Quỳnh vô cùng khó nghe, nhìn qua cứ như hắn đang cực kỳ bất mãn với Lục Thông phán và cố tình gây khó dễ cho đối phương. Nhưng đây cũng chính là cảm nhận chân thực trong lòng Ngụy Quỳnh.
Vị Lục Thông phán này nhìn thì có vẻ công chính, nghiêm nghị, nhưng thực chất đối với các việc chính vụ lại vô cùng dốt nát, chỉ biết rập khuôn theo những thủ đoạn cũ kỹ của quá khứ, một lòng một dạ chỉ biết bới lông tìm vết của quan trên, đích xác cũng không tính là một vị quan có năng lực.
Ngụy Quỳnh vừa dứt lời, Trương Đồng tri đứng một bên đã mím môi cười thầm.
Gã chỉ cảm thấy vị Ngụy Tri châu mới đến này quả thực là tuổi trẻ khí thịnh, mới nghe một câu kích bác của bọn họ dạo tối qua mà ngày đầu tiên nhậm chức đã không thèm nể mặt Lục Thông phán rồi.
Trương Đồng tri và Vương Tri huyện đều là người bản địa Nam Sa, đều là những kẻ đi lên từ tầng lớp thấp kém nhất.
Tuy nhiên bọn họ chưa từng tham gia khoa cử, làm quan đến chức vụ hiện tại đã là kịch trần, không cách nào tiến thêm được nữa. Bởi vậy trong lòng bọn họ vô cùng đố kỵ với những vị quan từ kinh thành phái xuống.
Bọn họ không chỉ có mối quan hệ ác liệt với Lục Thông phán, mà đối với các đời Tri châu trước cũng chẳng có chút hảo cảm nào.
Bởi vậy, mỗi khi có một đời Tri châu mới tới, bọn họ liền giả vờ lôi kéo, dụ dỗ đối phương tham gia vào các hoạt động mờ ám cùng mình, đợi qua vài năm khi người đó sắp mãn nhiệm, bọn họ lại tìm lý do để ngầm đẩy người đó đi, nhằm bảo toàn địa vị bất khả xâm phạm của mình tại Nam Sa.
Về vị Ngụy Tri châu mới đến từ kinh thành này, bọn họ cũng đã sớm dò la tin tức từ trước.
Nghe nói là người xuất thân từ phủ Ngụy hầu gia, có chút bối cảnh, nhưng chung quy cũng chỉ là người của tam phòng mà thôi.
Đối với những thế gia ở kinh thành này, bọn họ là quan địa phương tự nhiên cũng có chút kiêng kỵ.
Nhưng ở kinh thành hễ là người có chút tiền đồ và năng lực thì có ai lại không tranh một suất kinh quan mà phải lưu lạc tới tận cái xứ Nam Sa hẻo lánh này làm gì. Bởi vậy bọn họ kết luận Ngụy Quỳnh cũng chẳng phải hạng người có thế lực quá cứng cỏi, không cần phải vì cái bối cảnh hầu môn của hắn mà quá mức kiêng dè.
Còn Lục Thông phán khi thấy Ngụy Quỳnh ngay ngày đầu nhậm chức đã sỉ vả mình một trận lôi đình thì trong lòng đối với hắn vô cùng bất mãn, thầm nghĩ kẻ mới đến này chắc chắn lại là một tên quan tham lam muốn cấu kết làm càn với Trương Đồng tri mà thôi.
Có điều Ngụy Quỳnh dù sao cũng là cấp trên trực tiếp của hắn, những lời giáo huấn vừa rồi lại khiến hắn không cách nào phản bác được, Lục Thông phán đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Ngụy Quỳnh bấy giờ mới nói tiếp: "Mấy ngày tới ngươi hãy mau chóng thu thập và chỉnh lý lại toàn bộ sổ sách ruộng đất của Nam Sa cho ta, đồng thời nghĩ ra các đối sách để nâng cao hiệu suất sử dụng đất đai. Ba ngày sau, ngươi phải đem những đối sách đã nghĩ kỹ đến đây báo cáo cho ta."
……
Sau khi Ngụy Quỳnh trở về nhà liền đem chuyện này kể lại cho Tạ Lăng nghe, hắn nói: "Vị Lục Thông phán kia đầu óc cứng nhắc như cục đá vậy, e rằng chẳng nghĩ ra được kế sách gì hay ho đâu. Tuy nhiên hắn có cá tính nghiêm cẩn, việc quản lý và ghi chép sổ sách ruộng đất chắc chắn không có sai sót, đến lúc đó chúng ta có thể mượn tập sổ sách ấy để nghiên cứu kỹ lưỡng hơn."
Tạ Lăng bảo: "Thực ra Nam Sa có rất nhiều điểm tương đồng với Nam Dương, thế nhưng Nam Sa thì nghèo khổ, còn Nam Dương lại vô cùng giàu có. Đến lúc đó chúng ta cũng có thể năng tới Nam Dương xem xét, học hỏi kinh nghiệm từ bên đó."
Ngụy Quỳnh nghe vậy liền gật đầu tán thành: "Lăng nhi thật là có cùng suy nghĩ với ta, đến ngày Lục Thông phán tới báo cáo công việc, em hãy cùng ta tới nha môn để xem xét xem có chỗ nào có thể cải tiến được không, em thấy thế nào?"
Tạ Lăng ngơ ngác, vô cùng kinh ngạc hỏi: "Ta đi sao…… Nhưng ta chẳng qua chỉ là một ca nhi, làm sao có thể đường đột bước vào chốn nha môn được chứ?"
"Em tuy là ca nhi, nhưng đối với các sự vụ ở Nam Dương lại am hiểu hơn ta rất nhiều, có gì mà không thể đi? Em là Tri châu phu nhân của ta, ta đã lên tiếng thì còn ai dám hé răng nửa lời?" Ngụy Quỳnh mỉm cười nói.
Trong lòng Tạ Lăng kích động khôn cùng, cậu chưa từng nghĩ tới bản thân mình cũng có ngày được trọng dụng đến thế. Ngụy Quỳnh đã nói như vậy, cậu cũng không cần phải từ chối năm lần bảy lượt làm gì, tránh làm ảnh hưởng đến đại kế của hắn.
Chỉ là khi nghĩ đến việc bản thân sắp được tham gia vào một sự nghiệp lớn lao như vậy, trong lòng cậu liền vô cùng náo nức, buổi tối hôm đó thậm chí còn trằn trọc mãi không ngủ được.
Cuối cùng vẫn phải để Ngụy Quỳnh đè xuống làm vài bài vận động tiêu hao thể lực, đến nửa đêm cậu mới chịu ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ.
Ba ngày sau, Ngụy Quỳnh tự tay dắt Tạ Lăng đến phủ nha từ sáng sớm.
Để tiện cho công việc, Tạ Lăng dĩ nhiên đã từ bỏ những bộ hoa phục lộng lẫy, ăn mặc vô cùng gọn gàng, giản dị.
Ngụy Quỳnh đưa cậu bước vào phủ nha, khó tránh khỏi việc thu hút vô số ánh mắt soi mói của các nha lại trong nha môn.
Những kẻ như vị Đồng tri kia, vốn dĩ dạo trước đã từng được gặp cậu, dĩ nhiên cung kính tiến lên hành lễ, gọi một tiếng Tri châu phu nhân.
Còn những kẻ mang tư tưởng như Lục Thông phán thì lại hừ lạnh một tiếng trong lòng, ngấm ngầm ghi thêm cho Ngụy Quỳnh một vệt đen vào sổ.
Mới nhậm chức được vài ngày mà ngay cả phu nhân của mình cũng dám ngang nhiên dắt tới phủ nha, thật là hoang đường tột độ!
Hắn lại nghĩ đến việc bản thân vì muốn chuẩn bị tập tài liệu ruộng đất kia mà mấy ngày nay phải đốt nến thức thâu đêm suốt sáng, lục tìm từng danh mục ruộng đất bám đầy bụi bặm trong kho, trong lòng lại càng thêm phần khó chịu.
Cho đến khi Ngụy Quỳnh gọi hắn vào trong gian sảnh của hậu viện để bàn việc, vậy mà vẫn để cho phu nhân của mình ung dung ngồi ở một bên, Lục Thông phán rốt cuộc không thể kiềm chế nổi ngọn lửa giận dữ trong lòng nữa.
"Ngụy Tri châu! Ngài mới nhậm chức được vài ngày đã ngang nhiên đưa phu nhân tới phủ nha, còn ra thể thống gì nữa!" Lục Thông phán cao giọng nói: "Nơi đây là chốn công đường chứ không phải nhà riêng của ngài, làm sao có thể dung thứ cho hai người ở đây thể hiện tình cảm mặn nồng như vậy được! Hành vi của ngài thật là bất chính, ta nhất định phải dâng tấu chương lên triều đình để hạch tội ngài!"
Tạ Lăng nghe thấy Lục Thông phán dọa sẽ dâng tấu hạch tội Ngụy Quỳnh lên triều đình, sắc mặt lập tức tái nhợt, trong lòng không khỏi vô cùng bất an.
Ngụy Quỳnh lại ngầm nắm chặt lấy bàn tay cậu để trấn an, một mặt quay sang lạnh lùng cười với Lục Thông phán: "Luật lệ Đại Tuyên từ khi nào có quy định không cho phép quan viên đưa phu nhân tới phủ nha bàn việc công? Lục Thông phán muốn dâng tấu hạch tội thì cũng cần phải danh chính ngôn thuận, chứ không phải chỉ dựa vào một câu 'hành vi bất chính' từ cái miệng không bằng không chứng của ngươi là có thể tùy tiện bôi nhọ người khác đâu."
"Ngươi!" Lục Thông phán khựng lại, luật lệ Đại Tuyên quả thực không có quy định nào như vậy, bởi vì từ trước đến nay căn bản cũng chưa từng có ai làm ra cái chuyện động trời này cả.
Thấy hắn ú ớ nửa ngày không thốt nên lời, Ngụy Quỳnh liền nói tiếp: "Lục Thông phán tốt nhất là hãy lo lắng cho tốt phần công việc của mình đi. Ngươi đến Nam Sa này đã được ba năm rồi mà chẳng làm nên được chút trò trống gì, trước đây ngươi nói vị Tri châu tiền nhiệm đến Nam Sa năm năm không có công trạng nên mới bị triều đình điều đi. Nhưng chính bản thân ngươi chẳng phải cũng đã ở đây ba năm rồi sao, thử hỏi ngươi đã nghĩ ra được kế sách gì để cải thiện dân sinh cho bách tính nơi này chưa?"
"Vùng Nam Sa này đất đai cằn cỗi, không thuận lợi cho việc canh tác ruộng vườn. Cuộc sống của dân chúng vốn đã gian nan, lại còn bị đám tham quan ô lại tầng tầng bóc lột, bảo làm sao dân sinh có thể phát triển cho nổi." Lục Thông phán nói: "Nếu có thể trừ sạch lũ tham quan ô lại ở Nam Sa, trả lại lợi ích cho dân thì cuộc sống của bách tính Nam Sa tự nhiên sẽ khá lên thôi."
"Chỉ là lý thuyết suông trên giấy mà thôi." Ngụy Quỳnh nghe vậy liền lắc đầu ngán ngẩm.
Những kẻ dựa vào khoa cử để tiến thân làm quan như Lục Thông phán, gia cảnh vốn chẳng khá giả gì, bản thân lại không có chút kinh nghiệm kinh doanh nào, chỉ được cái có một bầu nhiệt huyết đầy mình mà thôi.
Thế nhưng bầu nhiệt huyết này của hắn căn bản không thể áp dụng vào thực tế, cuối cùng cũng chỉ biết oán trời trách đất, buông vài lời sáo rỗng vô thưởng vô phạt mà thôi.
"Mau đem tập tài liệu ruộng đất mà ngươi đã chỉnh lý ra đây cho ta xem." Ngụy Quỳnh ra lệnh.
Lục Thông phán đành phải đem tập sổ sách đã chuẩn bị sẵn ra, dâng lên cho Ngụy Quỳnh xem qua.
Lúc này, Tạ Lăng ngồi ở một bên cũng lấy ra một tấm bản vẽ rất lớn.
Cậu trải tấm bản vẽ đó ra trên mặt bàn, Lục Thông phán nhìn kỹ mới phát hiện ra đó là một tấm bản đồ địa hình của vùng Nam Sa.
"Phu nhân, em đối chiếu xem sao, để ta mài mực giúp em." Ngụy Quỳnh nói rồi tự tay chuyển tập sổ sách kia cho phu nhân của mình, còn bản thân hắn thì đứng ở một bên cầm nghiên mực, thêm chút nước rồi bắt đầu thong thả mài mực.
Lục Thông phán nhìn thấy Ngụy Quỳnh đem tập sổ sách mà mình đã vất vả ngày đêm làm ra giao thẳng vào tay một ca nhi, sắc mặt hắn tối sầm lại, hận không thể lập tức phẩy tay áo bỏ đi ngay lập tức.
"Lục Thông phán, nếu hôm nay ngươi bước ra khỏi cửa phòng này thì đó sẽ tính là tội tiêu cực trễ nải công vụ, sau này ngươi cũng không cần phải đến nha môn nữa đâu." Ngụy Quỳnh đã sớm đi trước một bước, chặn họng hắn lại.
Lục Thông phán trong lòng đầy oán hận nhưng lại không dám phát tiết ra ngoài, chỉ đành cắn răng chịu đựng, đứng trơ mắt nhìn vị ca nhi mặt búng ra sữa kia lật xem tập sổ sách tâm huyết của mình.