Phiên ngoại 1
Ai ai cũng bảo ca nhi nhà Tạ gia số hưởng, vừa mới lọt lòng đã được Hoàng thượng ban danh, lại còn được phong cả học vị quận chúa.
Thằng bé Tạ Vinh này lúc mới sinh ra chỉ vừa bằng một bàn tay. Đôi mắt to cứ híp lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn qua như thể sắp không mở ra nổi.
Khi mới sinh, Tạ Vinh là một đứa trẻ rất ngoan, vừa thích ăn lại vừa khéo ngủ, ăn xong là ngủ ngay, có gọi thế nào cũng không tỉnh. Tạ Hòe Ngọc thấy con như vậy bèn đặt cho cái tên mụ là Miên ca nhi.
Miên ca nhi lớn nhanh như thổi, ngày một ngày hai, hiện giờ chưa đầy trăm ngày mà cả người đã chắc nịch, núng nính thịt, trông như một chiếc bánh bao trắng trẻo mập mạp, khiến đôi mắt to tròn ngày nào giờ cũng híp lại thành một đường chỉ.
"Miên ca nhi lúc mới sinh chỉ có bấy nhiêu thôi, giờ nhìn lại thấy béo múp míp rồi." Lâm Thư Ngữ cười, khẽ véo cái đùi của Tạ Vinh.
Tiếp đó, Tạ Cầm cũng ở bên cạnh chọc chọc vào cái bụng mỡ của thằng bé, cười nói: "Thịt trên bụng nó mới nhiều chứ, mềm nhũn, xếp thành từng lớp ấy."
"A a ——" Tạ Vinh ra sức đạp một cái trúng vào cánh tay Tạ Cầm, đôi nắm tay nhỏ nhắn huơ huơ vài cái trong không trung, như thể đang hờn dỗi vì bị người ta trêu làm nhột.
Để thoát khỏi bàn tay ma trảo của các ca nhi, thằng bé dùng hết sức bình sinh, lộc cộc lộc cộc lăn người ra phía ngoài.
Khác hẳn với lúc mới sinh, Miên ca nhi bây giờ tràn đầy tinh thần mười phần, chỉ cần sẩy mắt một cái là đã lật từ đầu giường đến cuối giường.
Thằng bé lại dùng sức đạp một cái, bên dưới thân bỗng hẫng đi, hóa ra từ lúc nào Tạ Vinh đã bò đến mép giường. Lâm Thư Ngữ và Tạ Cầm vội vàng vươn tay ra đón nhưng lại không kịp.
Ngay trong khoảnh khắc họ cứ ngỡ Tạ Vinh sắp ngã xuống đất, một cánh tay màu lúa mạch đã kịp thời vớt lấy thằng bé, nhấc bổng lên cao.
Hóa ra là Bạch Thuật đã đến kịp lúc!
"Cái thằng bé này sao nghịch ngợm thế không biết!" Bạch Thuật cau mày, khẽ phát vào mông Tạ Vinh hai cái. Lực đánh không mạnh nhưng cũng đủ khiến Tạ Vinh khóc oà lên.
"Nín ngay." Bạch Thuật chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ nhắn của con, bảo: "A ba đưa con lên mái nhà chơi nhé."
Miên ca nhi lập tức nín bặt.
Bạch Thuật một tay ôm Miên ca nhi, sải bước ra khỏi phòng, vài bước đã nhảy lên nóc nhà, ôm con ngắm nhìn cảnh trí trong viện.
"Miên ca nhi, con nhìn xem." Bạch Thuật chỉ tay vào những chiếc bàn xếp trong hoa viên: "Nơi đó chính là chỗ ngày mai bày tiệc đấy. Ngày mai là tiệc trăm ngày của con, trong kinh sẽ có rất nhiều người đến chúc mừng con đó!"
Ở kinh thành, phong tục tổ chức tiệc trăm ngày cho trẻ nhỏ vô cùng thịnh hành, chỉ cần là nhà có chút tiếng tăm đều sẽ làm tiệc trăm ngày cho con mình.
Thế nhưng tiệc trăm ngày thường là dành cho nam hài trong nhà, còn tổ chức tiệc trăm ngày hoành tráng cho một ca nhi như Tạ Vinh thì mọi người mới thấy lần đầu.
Đây cũng là yêu cầu của Tạ Hòe Ngọc, hắn bảo nam hài nhà người ta làm được thì ca nhi nhà mình cũng làm được.
Tiệc trăm ngày đã được giao cho Tạ Cầm và Lâm Thư Ngữ chuẩn bị từ nửa tháng trước, hôm nay bàn ghế, rạp trong viện đều đã dựng xong xuôi.
Lúc này tiểu Tạ Vinh đang chăm chú nhìn cảnh sắc bên dưới từ trên cao, cả người cũng dần ngoan ngoãn trở lại.
Một lát sau, Bạch Thuật cúi đầu nhìn thì thấy Tạ Vinh đã nhắm nghiền mắt, rúc vào lòng y, cái miệng nhỏ chóp chép thở đều, ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Bạch Thuật bấy giờ mới xoay người đi xuống, giao đứa trẻ cho vú nuôi.
Tạ Hòe Ngọc bước tới, thở dài nói: "Đứa nhỏ này giờ bị em chiều hư rồi, cứ phải lên nóc nhà mới chịu ngủ, sau này chắc chắn là một đứa nghịch ngợm."
"Đợi nó lớn lên, ta sẽ dạy dỗ tử tế, bắt nó luyện thành một thân bản lĩnh." Bạch Thuật bảo.
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền kéo Bạch Thuật ngồi lên đùi mình, ôm eo y nói: "Dạy nó thành một tiểu ca nhi đáng yêu như em rồi mới thả ra ngoài. Như vậy cũng tốt, chẳng sợ bị ai bắt nạt."
"Còn phải thông minh giống như huynh nữa." Bạch Thuật chớp chớp mắt, rướn người hôn lên môi Tạ Hòe Ngọc một cái.
Ánh mắt Tạ Hòe Ngọc tối sầm lại, hắn đứng dậy đi đóng cửa phòng. Qua vài canh giờ sau cửa phòng mới mở ra lần nữa, lúc này cả hai đều đã thay một bộ xiêm y mới.
Lâm Thư Ngữ và Tạ Cầm vốn định đến sớm để đưa hạ lễ trăm ngày cho Miên ca nhi, thấy cảnh này không khỏi đỏ mặt, bèn tránh ra ngoài trước.
"Ca ca và tẩu tẩu đều đã sinh con rồi mà tình cảm vẫn mặn nồng như thuở ban đầu, thật khiến người ta ngưỡng mộ quá." Tạ Cầm nói.
"Sau này đệ cũng có thể gả cho một người tốt như thế." Lâm Thư Ngữ quay sang bảo Tạ Cầm. Bản thân y đã như vậy nên cũng chẳng bao giờ trông mong gì ở Tạ Kỳ nữa.
Nhưng Tạ Cầm thì khác, có Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc lo liệu cho, sau này chắc chắn cũng sẽ gả được vào nơi tốt đẹp.
Khi Lâu thị còn ở đây đã từng định hôn ước cho Tạ Cầm, tính gả đệ ấy làm thiếp cho con thứ nhà Phương đại nhân.
Nhưng vì khi đó Tạ Cầm tuổi còn nhỏ, lại đúng lúc đang chịu tang nên tạm thời chưa bốc cửa.
Không ngờ sau đó Phương gia lại theo Đại hoàng tử mưu phản, cả nhà bị tru di cửu tộc.
Tạ Cầm chưa kịp gả qua đó nên ngược lại đã nhặt được một mạng.
Hiện giờ, Tạ Cầm trở thành người tự do không vướng bận hôn ước, xem như trong cái rủi có cái may, lại có thể đường đường chính chính tìm một nhà tử tế để làm thê tử chính thất.
"Thà làm vợ người nghèo còn hơn làm thiếp nhà giàu." Lâm Thư Ngữ bảo Tạ Cầm: "Với gia thế của Tạ gia hiện tại, tuy bảo là có thể gả đệ vào những phủ hầu môn công môn làm thiếp, nhưng thân phận chung quy vẫn thấp hơn chính thất một bậc. Chi bằng chọn một vị cống sinh có công danh mà gả, ngày sau còn có hy vọng nở mày nở mặt."
"Thôi bỏ đi huynh." Tạ Cầm nghe vậy liền lắc đầu: "Đệ vốn là đứa không thích học hành, còn gả cho cống sinh làm gì chứ? Đến lúc đó phu quân của đệ suốt ngày nói chuyện chi, hồ, giả, dã, đệ lại chẳng hiểu nổi một câu. Chẳng bằng chọn một nhà thương nhân bình thường, người ta cũng chẳng chê đệ ít chữ nghĩa."
Suy nghĩ này của Tạ Cầm suy cho cùng cũng rất thực tế, y rốt cuộc không phải con vợ cả, mối quan hệ với Tạ Hòe Ngọc cũng chỉ ở mức bình thường.
Tuy thấy Tạ Lăng gả được cho đấng lang quân như ý thì trong lòng vô cùng ngưỡng mộ, nhưng y cũng tự biết mình biết ta, không mơ mộng hão huyền rằng bản thân có thể tùy ý kén chọn.
Lúc này, Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật đang ngồi trong phòng, hắn rút ra một xấp thư từ ném lên bàn rồi bảo: "Phương gia bị tịch thu tài sản, tru di cả nhà, hôn sự của Tạ Cầm cũng theo đó mà hủy, cần phải chọn lựa lại từ đầu. Đây là những bức thư cầu thân ta nhận được dạo gần đây, đều là muốn cưới đệ ấy, em xem giúp ta xem nhà nào tốt hơn?"
Lâu gia cũng bị tịch thu gia sản, xử trảm cả nhà, hôn sự của Tạ Kỳ đương nhiên cũng tan thành mây khói.
Nhưng đối với Tạ Kỳ, Tạ Hòe Ngọc tất nhiên sẽ không nhọc lòng, chuyện này cứ để Tạ tước gia tự mình lo liệu.
Tạ Kỳ vì chuyện Lâu thị tham gia mưu phản mà danh tiếng sa sút thảm hại, giờ đến cả con gái nhà thương nhân cũng chẳng thèm gả cho gã.
Tạ tước gia giúp gã hỏi thăm vài ngày rồi cũng chán chẳng buồn hỏi nữa, chuyện cứ thế gác lại một bên.
Còn Tạ Cầm, nhờ vào món của hồi môn phong phú khi Tạ Lăng xuất giá mà giờ đây trở thành miếng mồi ngon được người người săn đón.
Ngay cả những gia đình công môn quý tộc vốn dĩ chẳng bao giờ thèm ngó ngàng đến con vợ lẽ cũng đến nghe ngóng, muốn cưới y về làm thiếp.
Bạch Thuật mở những bức thư ấy ra xem qua từng phong một, không chút do dự rút những bức muốn nạp Tạ Cầm làm thiếp ném sang một bên, bảo: "Ca nhi của Tạ gia chúng ta tuyệt đối không làm thiếp. Sau này những bức thư kiểu này không cần phải xem nữa."
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền cười: "Đấy là ta đã lọc qua một lượt rồi đấy, toàn là những gia đình quyền thế, ngày trước Tạ Cầm có muốn gặp cũng chẳng gặp nổi đâu. Sao em biết trong lòng đệ ấy không muốn?"
Bạch Thuật liền dứt khoát đáp: "Tạ Cầm không phải hạng người hám danh lợi đó, nếu có quyền lựa chọn, đệ ấy chắc chắn cũng muốn tìm một đấng lang quân như ý. Vả lại ngày ta sinh Miên ca nhi đệ ấy cũng đã giúp đỡ không ít, huynh không thể vì y không phải em ruột cùng mẹ mà bỏ bê đệ ấy được."
Tạ Hòe Ngọc vội gật đầu lia lịa: "Nếu phu nhân đã có lời như vậy thì ta hiểu rồi. Chuyện hôn sự của Tạ Cầm cứ giao hết cho phu nhân định đoạt."
Bạch Thuật bấy giờ mới mỉm cười: "Giao cho ta xem cũng tốt, dù sao ta và đệ ấy cũng thân thiết hơn, biết rõ đệ ấy muốn gì."
Tạ Hòe Ngọc tất nhiên là sao cũng được, Tạ Cầm chẳng qua chỉ là một ca nhi con vợ lẽ trong phủ, tính đến nay số lần hắn nói chuyện với y cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hắn với tư cách là gia chủ sẽ bảo bọc y, nhưng chung quy cũng chẳng thể tận tâm bằng đối với đệ đệ ruột của mình.
Nếu Bạch Thuật có mối quan hệ tốt với y thì giao chuyện hôn sự này cho Bạch Thuật lo liệu là hợp lý nhất.
Bạch Thuật tiếp tục lật xem những bức thư còn lại, bên trong đều là muốn cưới Tạ Cầm về làm chính thê.
Trong số đó có người là con trai của thương nhân vừa mới đỗ đạt công danh giống như Du công tử trước kia, cũng có người là con cháu dòng thứ không có quyền thế của các đại gia tộc.
Y dựa vào ấn tượng để lọc ra vài người không tồi, bỗng nhiên có một bức thư thu hút sự chú ý của y.
Những bức thư cầu thân này thường là do bề trên nhà trai nhờ bà mối viết, trong đó ghi rõ thông tin của nhà trai. Thế nhưng bức thư này lại khác biệt hoàn toàn, chính là do người nọ tự tay viết lấy.
Chữ viết trên thư rất xấu, trong đó còn có mấy chỗ sai chính tả rõ ràng.
Hơn nữa người viết thư này Bạch Thuật cũng đã từng gặp qua vài lần, đó chính là một Bách phu trưởng dưới trướng Kỳ Cầm Nguyệt, trước đây từng được hắn phái đến Tạ gia để trấn giữ trang viên.
Vị Bách phu trưởng họ Thường này vốn xuất thân từ nhà nông bình thường, nửa chữ bẻ đôi cũng không biết, sau khi tòng quân nhờ lòng trung thành và khả năng đánh đấm giỏi nên được Kỳ Cầm Nguyệt coi trọng giữ lại bên cạnh, bấy giờ mới theo Kỳ Cầm Nguyệt học được vài chữ.
Nhưng gã chung quy vẫn là một kẻ thô kệch, bởi vậy chữ viết trong thư mới xấu xí như thế.
Sau này Kỳ Cầm Nguyệt cứu giá có công, được thăng làm tham tướng, những thuộc hạ đắc lực dưới trướng hắn cũng theo đó mà được đề bạt lên.
Vị Bách phu trưởng họ Thường này hiện đã được thăng làm ngàn tổng, tốt xấu gì cũng coi như một vị quan thất phẩm.
"Thường ngàn tổng này thật là thú vị." Bạch Thuật đọc xong bức thư liền cười ha ha: "Gã nói mình nhìn thấy Tạ Cầm lúc bắt giữ Lâu thị, cảm thấy đệ ấy vô cùng nhạy bén nên đã nhất kiến chung tình."
"Mấy vị võ quan này đều như vậy cả, nói năng tương đối thẳng thắn." Tạ Hòe Ngọc bảo: "Hơn nữa đao kiếm không có mắt, võ quan muốn thăng chức thì phải ra sa trường liều mạng bằng máu. Bởi vậy trong kinh hễ là nữ tử hay ca nhi nhà có chút nền tảng đều không thích gả cho võ quan, em nhìn Kỳ Cầm Nguyệt địa vị như thế, tuổi còn trẻ đã mang danh hiệu tham tướng mà trong kinh người đưa thư cầu thân cho hắn toàn là những nhà bán con cầu vinh, chứ những danh môn thục nữ được nuôi dưỡng chiều chuộng thực sự lại chẳng bao giờ thèm cân nhắc đến hắn."
"Nhưng nếu không có những võ tướng này thì Đại Tuyên làm sao có được cảnh thái bình như ngày hôm nay?" Bạch Thuật nói: "Ta lại thấy gã tốt hơn những người khác nhiều. Ít nhất gã đã từng gặp Tạ Cầm, cảm thấy thích mới tự mình viết bức thư này, xem ra cũng là người có tình nghĩa và dũng khí."
Bạch Thuật vừa nói vừa rút bức thư đó ra, đặt vào đống thư đã chọn sẵn.
Y giúp Tạ Cầm lọc qua một lượt trước, còn lại vẫn phải để chính đệ ấy tự mình đưa ra quyết định. Chuyện hôn nhân đại sự này vạn lần không thể ép buộc, kẻo sau này lại bất hạnh, nếu hai người cưới nhau mà trong lòng đều có chút hảo cảm thì đương nhiên là tốt nhất……
Ngày hôm sau, tiệc trăm ngày của Tạ Vinh được sắp xếp vào lúc giữa trưa.
Tạ gia hiện giờ đang ở thời kỳ hiển hách như mặt trời ban trưa, bữa tiệc vui như thế này của Tạ Hòe Ngọc dĩ nhiên không ai muốn bỏ lỡ.
Thiệp mời của Tạ Hòe Ngọc phát ra một trăm tấm, nhưng người đến lại vượt xa con số một trăm hộ.
Có những người căn bản không nhận được thiệp mời cũng đi theo người khác đến chúc mừng Tạ gia, trên tay còn bê theo những món hạ lễ đắt giá.
Tạ gia bất đắc dĩ, cũng không thể đuổi người ta ra ngoài phủ, đành phải đón tiếp tất cả vào trong.
Chốc lát sau, mười chiếc bàn trống chuẩn bị thêm cho tiệc trăm ngày đã chật kín chỗ, đến cả ghế ngồi cũng không đủ.
Tạ Cầm đành phải lâm thời sang phủ bên cạnh mượn thêm bàn ghế, kê thêm hẳn hai mươi bàn nữa ra ngoài.
Lúc này những người quen biết nhau tự động ngồi xích lại gần nhau một chút mới vừa vặn xếp cho mọi người yên vị.
Những yến tiệc lớn như thế này của Tạ gia thì các đại gia tộc như Ngụy gia, Văn gia, Lưu gia dĩ nhiên không thể vắng mặt.
Hôn sự của Ngụy Linh và Triệu Lương đã được định vào mùa thu, lúc này nàng cũng đang ở thời kỳ nở mày nở mặt, đi đến đâu cũng được người ta săn đón vây quanh.
So với Ngụy Linh, Lưu Phương Phỉ tuy chỉ định hôn với một vị hàn lâm, nhưng vị hàn lâm kia lại là tuấn kiệt trong triều, tiền đồ rộng mở vô lượng.
Chỉ có Văn Tú Nga của Văn gia là gả cho người biểu ca họ Trần, tuy được giữ lại kinh thành và có sự hậu thuẫn vững chắc của hai nhà Văn - Trần để mưu cầu một chức vụ ở Lễ Bộ.
Nhưng người này lại là kẻ bất tài, nhậm chức đã được mấy tháng mà mối quan hệ với cấp trên và đồng liêu đều chẳng ra làm sao, tiền đồ thăng tiến sau này e là vô cùng hạn hẹp.
Văn Tú Nga vì chuyện này mà trên mặt lúc nào cũng u sầu.
Tuy nói là lấy danh nghĩa nàng dâu Trần gia đi cùng Trần phu nhân đến đây, nhưng vừa tới Tạ gia, nàng ta lại cứ khăng khăng đi bên cạnh Văn phu nhân, tách hẳn khỏi người của Trần gia.
Trần phu nhân trên mặt tuy không biểu lộ gì, cũng chẳng thèm gọi nàng ta quay lại.
Mãi đến khi khai tiệc, Văn Tú Nga quay về chỗ ngồi, Trần phu nhân mới lạnh lùng châm chọc một câu: "Xem ra là Trần gia ta môn hộ nhỏ bé, không được khí phái như Văn gia các người nên mới làm con chịu ủy khuất. Cũng đúng thôi, nghe nói ngày trước con vốn định hôn với Ngụy gia, là vì thấy Ngụy Quỳnh bị điều đi phương xa nên mới bấm bụng chọn nhà ta, thật đúng là vạn bất đắc dĩ mà……"
Trần phu nhân nói lời này ngay trước mặt bao nhiêu người, chẳng khác nào đem thể diện của Văn Tú Nga vứt xuống đất mà giẫm đạp.
Mặt Văn Tú Nga đỏ bừng lên, đôi mắt đỏ hoe nghẹn ngào: "Mẫu thân hiểu lầm rồi, tuyệt đối không có chuyện đó."
Nói xong liền khép nép ở một bên thành thật gắp thức ăn cho Trần phu nhân, tỏ ra một bộ dạng hiền lương thục đức.
Sau khi tiệc tàn, Văn Tú Nga đã sớm theo Trần phu nhân đi về trước, đến cả buổi tụ họp trò chuyện phía sau cũng không tham gia.
Lưu Phương Phỉ thấy thế liền bảo với những người khác: "Ta nghe nói nhà chồng mà Văn Tú Nga gả vào chẳng phải tay vừa đâu. Hình như họ ghét bỏ ngày trước nàng ta ở bên ngoài hay ra mặt quá nhiều, giờ ngày ngày nhốt ở trong nhà, nửa bước cũng không cho ra khỏi cửa. Hôm nay khó khăn lắm mới được đến dự một bữa tiệc vui, vậy mà chỉ ăn xong bữa cơm là phải về ngay."
"Ta cũng nghe nói vị Trần phu nhân này là một người vô cùng ghê gớm." Một người khác ở bên cạnh nghe thấy liền lập tức xen vào: "Biểu tỷ nhà ta cũng gả vào Trần gia đấy. Nghe nói Trần phu nhân ngày ngày bắt Văn Tú Nga phải lập quy củ, mỗi ngày trời chưa sáng đã phải dậy dâng trà rồi."
"Nhưng Văn Tú Nga cũng chẳng phải hạng vừa." Người nọ lại nói tiếp: "Nàng ta từ khi bước qua cửa chưa bao giờ phản kháng lại bà mẹ chồng này một lần nào. Nhưng lại cứ thích giả vờ đáng thương trước mặt phu quân, làm cho phu quân nàng ta ngày ngày tranh chấp với chính mẫu thân mình, trong đại phòng của Trần gia ngày nào cũng nghe thấy tiếng họ cãi vã."
"Nàng ta quả thực là người am hiểu nhất ba cái trò đó." Lưu Phương Phỉ nghe xong liền che miệng cười lớn.
Ngụy Linh có chút ngượng ngùng, trong lòng thầm cảm thấy may mắn, cũng may là Văn Tú Nga không gả vào Ngụy gia nhà mình, nếu không hiện giờ người phải chịu cảnh gia trạch bất yên chính là nàng rồi.
Mọi người trò chuyện thêm một lát thì Bạch Thuật bế Miên ca nhi vừa tỉnh ngủ đi ra.
Ngoại trừ Ngụy Linh, lần này có rất nhiều người mới được tận mắt nhìn thấy vị tiểu ca nhi danh tiếng lẫy lừng này.
Lúc này ai nấy đều nhìn thấy làn da thằng bé trắng ngần như tuyết, giữa trán có một nốt ruồi chu sa đỏ rực.
Đường nét đôi mắt trông rất giống Tạ Hòe Ngọc, còn chiếc mũi và khuôn miệng thì lại giống Bạch Thuật như đúc.
"Tiểu ca nhi này trông tuấn tú quá đi mất!" Mọi người vừa nhìn thấy một đứa trẻ mập mạp, kháu khỉnh như vậy thì trong lòng không khỏi vô cùng yêu mến.
Những nhà vốn đã có con trai nhìn Tạ Vinh lại càng giống như đang nhìn con dâu tương lai vậy, mắt cứ dán chặt vào không rời.
Lúc này, mọi người lần lượt rút từ trong bọc ra những món quà đã chuẩn bị sẵn.
Khi đến tham dự những buổi tụ họp như thế này, tuy gia đình họ đã sớm chuẩn bị một phần hạ lễ chung, nhưng theo lễ tiết, bản thân họ vẫn phải chuẩn bị thêm một phần quà riêng để thể hiện tình cảm giao hảo với Tạ gia.
Lưu Phương Phỉ là người đầu tiên dâng lên hộp quà của mình, mở ra xem thì bên trong là một miếng mỹ ngọc. Được điêu khắc thành một đôi cá cẩm lý.
Miếng ngọc có hai màu đỏ trắng đan xen, hoa văn vô cùng sống động giống hệt như cá thật, khiến món đồ trang sức bằng ngọc này nhìn như có linh tính vậy.
Mọi người nhìn thấy đều không tiếc lời khen ngợi, Miên ca nhi cũng có vẻ vô cùng thích thú, lập tức rướn người định thò tay ra bắt lấy.
Bạch Thuật sợ con làm vỡ ngọc quý, vội vàng đóng chiếc hộp lại, bảo Tạ Cầm ở bên cạnh cất giúp y.
Sau khi Lưu Phương Phỉ tặng xong, Ngụy Linh mới đem món hạ lễ của mình ra.
Món quà Ngụy Linh chuẩn bị lần này là một bộ đồ dùng bằng vàng để làm lễ chọn đồ vật đoán tương lai, gồm có bàn tính vàng, bút lông vàng... đầy đủ không thiếu thứ gì, bảo là để dành cho Tạ Vinh dùng vào lễ thôi nôi một tuổi.
Tạ Vinh nhìn thấy thì trong mắt càng thêm hưng phấn, chỉ tay vào đống đồ bằng vàng kia kêu a a liên tục, đột nhiên nhoài người về phía trước một cái, tóm ngay lấy một chiếc bàn tính vàng và một thanh kiếm vàng nhỏ.
Mọi người thấy vậy liền cười ha ha nói: "Xem ra đứa nhỏ này giống Bạch ca nhi rồi, cả chuyện buôn bán lẫn võ công đều giỏi giang, thật là lợi hại."
Bạch Thuật mỉm cười, gỡ mấy thứ đồ chơi ra khỏi tay Tạ Vinh, cũng bảo Tạ Cầm cất đi.
Hai người họ vừa ra tay như vậy làm cho hạ lễ của những người phía sau trở nên có phần mờ nhạt, không còn gì độc đáo nữa.
Phần lớn mọi người đều tặng những thứ như khóa vàng khóa bạc, lục lạc đeo tay cho trẻ nhỏ, giá trị cũng không hề rẻ.
Nhưng cũng có vài nhà là phu nhân của các vị tân thần mới nổi, gia cảnh không có mấy tiền tài, liền chỉ có thể tặng những món đồ tự tay mình thêu thùa như yếm nhỏ, mũ đầu hổ, giày thêu vạn thọ...
Bạch Thuật không hề vì những món đồ này rẻ tiền mà tỏ thái độ khác biệt với họ, ngược lại còn cảm thấy vô cùng thiết thực, đều trân trọng đón lấy rồi bảo người cất giữ cẩn thận, khiến các vị phu nhân tân thần kia trong lòng vô cùng ấm áp và dễ chịu.
Họ chỉ cảm thấy vị Bạch ca nhi này tuy xuất thân thế gia, lại có cáo mệnh thân phong, nhưng xử sự lại vô cùng khiêm tốn, cẩn trọng, đãi người chân thành, khiến người ta thật tâm kính nể.
Buổi tụ họp kéo dài mãi cho đến giờ Dậu muộn, mọi người thấy không tiện ở lại quấy rầy thêm để dùng bữa tối nên lần lượt tìm cớ lên xe ra về.
Tạ Cầm lúc này mới thu dọn đồ đạc xong xuôi, đi theo sau Bạch Thuật cùng nhau trở về phòng.
Sau khi đặt hết những món hạ lễ nhận được lên bàn, Tạ Cầm mới từ trong ngực áo lấy ra một chiếc bọc vải nhỏ, bảo: "Tẩu tẩu, đây là đồ đệ tự tay làm cho Miên ca nhi. Đường kim mũi chỉ không được khéo lắm, nhưng vải thì tốt, nhân lúc trời nóng nực, cứ mặc đại vào chắc cũng được."
Bạch Thuật trong lòng vui mừng, đón lấy mở ra xem, hóa ra trong bọc vải là một bộ quần áo bằng lụa tơ tằm. Áo ngắn quần dài, lại còn là kiểu quần hở đũng.
Chất vải là loại tơ tằm thượng hạng, vô cùng mềm mại và nhẹ nhàng. Các góc cạnh đều được khâu từng đường kim mũi chỉ vô cùng dày dặn, tuy nhìn không được thẳng hàng cho lắm nhưng cũng thấy rõ là đã dồn hết tâm sức vào đó.
"Bộ quần áo này tốt lắm, lát nữa ta sẽ giao cho vú nuôi, qua mấy ngày nữa trời oi lên mặc là vừa khéo." Bạch Thuật nói.
Tạ Cầm nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm.
Y nhìn thấy món hạ lễ của những người đến dự tiệc hôm nay, cái nào cái nấy đều đáng giá ngàn vàng.
Dù có là đồ thêu thùa may vá thì cũng là tay nghề của những bậc thợ thêu xuất sắc bậc nhất.
So với bọn họ, bộ quần áo nhỏ do chính tay y vội vàng may ra này quả thực quá đỗi thô sơ.
Tạ Cầm hiện giờ mỗi tháng có tám mươi lượng bạc trợ cấp, ở Tạ gia không lo ăn mặc, trừ đi các khoản chi tiêu thông thường thì một tháng vẫn để dành được năm sáu chục lượng.
Nhưng dù vậy, tính đến nay y cũng mới tích cóp được hơn một năm, tiền trong tay tính đi tính lại cũng chỉ có vài trăm lượng bạc, còn phải để dành toàn bộ làm của hồi môn, quả thực là quá ít ỏi.
Bạch Thuật biết y eo hẹp, tự nhiên cũng sẽ không chê bai món quà này không tốt.
Y bảo Tạ Cầm: "Nói mới nhớ, chuyện hôn sự của đệ cũng đến lúc phải tính đến rồi. Vừa vặn ca ca đệ đưa cho ta một số thư từ cầu thân, trong đó có vài vị điều kiện cũng rất được, hôm nay đệ tự mình chọn lựa một lượt xem sao."
Tạ Cầm ngẩn người, vạn lần không ngờ Bạch Thuật lại thẳng thắn giao quyền lựa chọn này vào chính tay y như vậy.
Trong lòng y kích động khôn cùng, ánh mắt nhìn Bạch Thuật như phát ra tia sáng.
Chỉ biết lắp bắp nói: "Tẩu tẩu…… Tự đệ chọn sao…… Lệnh cha mẹ, lời mai mối…… Chuyện này thực sự có thể để tự đệ chọn được sao?"
Bạch Thuật mỉm cười bảo: "Đối ngoại thì cứ bảo là ta giúp đệ chọn là được chứ gì, đệ lén lút chọn lựa thì ai mà biết được? Dù sao cũng là chọn một người đệ thấy vừa mắt, để sau này phu quân của đệ cũng không đến nỗi là kẻ khiến đệ nhìn mà chán ghét."
Dứt lời, Bạch Thuật liền đem xấp thư từ mình đã lọc sẵn đặt trước mặt Tạ Cầm, nói: "Đây là những bức ta đã chọn qua cho đệ rồi. Những nhà muốn nạp đệ làm thiếp ta đều gạt bỏ hết. Tuy nói bọn họ quyền cao chức trọng, nhưng nếu đệ thực sự gả qua đó thì ngày sau cuộc sống chắc chắn sẽ chẳng dễ dàng gì."
"Đệ tự biết tẩu tẩu luôn tốt với đệ mà." Tạ Cầm vội vàng gật đầu lia lịa.
Đến cả đệ đệ ruột của Tạ Hòe Ngọc người ta còn tiếc gả cho những nhà đó làm thiếp, Tạ Cầm tuy không thông minh nhưng cũng dĩ nhiên không đến mức ngu ngốc tới nỗi chỉ nhìn vào điều kiện hào nhoáng bên ngoài của nhà trai.
Tạ Cầm mở những bức thư đó ra xem qua từng bức một, cố gắng lục lọi lại ấn tượng về những người này trong trí nhớ của mình.
Người được Bạch Thuật chọn lựa cho y không ai là không có phẩm hạnh đoan chính, tướng mạo đàng hoàng, tuổi tác vừa vặn lại đang có tiền đồ rộng mở.
Tạ Cầm trong lòng vô cùng cảm động, nhưng rồi lại đâm ra do dự, chẳng biết bản thân rốt cuộc nên chọn vị công tử nhà nào mới tốt.
Những đối tượng này nếu là đặt vào thời gian trước kia thì bất cứ người nào cũng đủ khiến trong lòng y vui mừng khôn xiết.
Nhưng hiện giờ tất cả đều phơi bày ra trước mắt cho y thỏa sức kén chọn, Tạ Cầm lại đâm ra hoa cả mắt, chẳng biết nên chọn ai cho phải.
Sau một hồi suy nghĩ nát óc, Tạ Cầm hạ quyết tâm bảo: "Tẩu tẩu, những người này đệ tuy đều có chút ấn tượng nhưng lại chưa từng tiếp xúc qua, cũng chẳng biết bản tính thực sự của họ ra sao."
"Nếu đã là tẩu tẩu giúp đệ chọn lọc, vậy xin tẩu tẩu giúp đệ định đoạt luôn đi, đệ rốt cuộc nên gả cho người nào? Tạ Cầm nguyện nghe theo sự sắp xếp của tẩu tẩu."
Bạch Thuật nhướng mày, không ngờ Tạ Cầm kén chọn một hồi rồi lại đâm ra do dự, cuối cùng vẫn muốn cậu đứng ra làm người quyết định.
Bạch Thuật ngẫm nghĩ một lát rồi rút bức thư của Thường ngàn tổng kia ra, đặt trước mặt Tạ Cầm, bảo: "Nếu để ta chọn thì ta thấy người này là tốt nhất."
Tạ Cầm ngẩn người, trong lòng bỗng thót lên một cái.
Vị Thường ngàn tổng này chính là người duy nhất đệ ấy không vừa mắt trong số những bức thư cầu thân kia. Chữ viết thì xấu xí, lại là một vị võ quan, đệ ấy còn chẳng biết rõ gã là thần thánh phương nào, sao tẩu tẩu của y lại nghĩ gã là người tốt nhất được cơ chứ.
Bạch Thuật nhìn sắc mặt Tạ Cầm là biết y không mấy ưng ý Thường ngàn tổng, bèn nói: "Nếu đệ không thích thì có thể tự chọn người khác. Đây chỉ là gợi ý của ta chứ không hề ép buộc."
"Không phải ạ." Tạ Cầm nghe vậy vội vàng giải thích: "Đệ chỉ là trong lòng thấy hiếu kỳ, không biết vì sao tẩu tẩu lại nghĩ người này là tốt nhất, xin tẩu tẩu giải đáp thắc mắc cho đệ với."
Bạch Thuật thấy y nói vậy liền bảo: "Vị Thường ngàn tổng này đệ đã từng gặp rồi đấy. Chính là vị quân sĩ trước đây từng đến Tạ gia canh gác, hai người các đệ chắc là cũng có không ít lần trò chuyện với nhau."
Nghe Bạch Thuật nói thế, Tạ Cầm lập tức nhớ ra, trong đầu hiện lên hình ảnh một thanh niên cao lớn, vạm vỡ.
Vị thanh niên kia diện mạo đoan chính, vóc dáng cao to, mang một vẻ hiên ngang, tiêu sái đặc trưng của người nhà binh. Lúc đó chính mình quả thực có nói chuyện với hắn khá nhiều, không ngờ hắn giờ đã thăng chức làm ngàn tổng, lại còn tự mình gửi thư cầu thân đến đây nữa.
Nghĩ đến đây, mặt Tạ Cầm không kìm được mà đỏ ửng lên.
Bạch Thuật thấy vậy liền biết trong lòng đệ ấy đối với Thường ngàn tổng cũng không hề bài xích, bèn cười nói: "Thường ngàn tổng kia tuy là một võ tướng nhưng làm người phi thường chính trực, lại còn nhất kiến chung tình với đệ, sau này gả cho hắn chắc chắn đệ sẽ được đối xử tốt."
"Hắn xuất thân nhà nông, gia đình đơn giản, hiện giờ cha mẹ đều ở quê nhà, một mình hắn tự mua trang viên ở kinh thành, đệ gả qua đó cũng là chung sống với hắn, tự mình làm chủ mọi việc."
Nghe đến đây, trong lòng Tạ Cầm đã có phần dao động. Bạch Thuật liền dội thêm cho y một gáo nước lạnh: "Có điều gả cho võ tướng tuyệt đối không phải chỉ toàn là điều tốt. Hắn là người nhà binh thì thân bất do kỷ, phải hết lòng phục vụ triều đình, sau này chắc chắn không tránh khỏi việc phải theo Kỳ tham tướng ra sa trường đánh trận, đệ phải có sự chuẩn bị tâm lý này."
Tạ Cầm nghe đến đó lại thoáng do dự một chút, một lát sau đệ ấy hạ quyết tâm, gật đầu bảo: "Chuyện này đệ nguyện ý nghe theo lời khuyên của tẩu tẩu, chọn Thường ngàn tổng kia."
"Đệ đã nghĩ kỹ chưa đấy?" Bạch Thuật hỏi lại.
"Đệ nghĩ kỹ rồi ạ." Tạ Cầm gật đầu chắc nịch: "Chuyện hôn nhân vốn là như vậy, làm sao có chuyện thập toàn thập mỹ được? Ngay cả như tẩu tẩu và ca ca đây chẳng phải cũng phải trải qua bao nhiêu sóng gió mới có được ngày bình yên như hôm nay sao. Hiện giờ vị Thường thiên hộ này đã là người phân vẹn chín rồi, đệ cũng không thể quá mức tham lam được."
Bạch Thuật thầm gật đầu tán thành trong lòng, Tạ Cầm này tuy không có bản lĩnh gì lớn lao nhưng lại là người vô cùng hiểu chuyện, không phải hạng người khiến người ta phải bận tâm lo nghĩ.
Sau này gả đi, cuộc sống chắc chắn sẽ vô cùng tốt đẹp……
------
Tác giả có lời muốn nói:
Tuyến câu chuyện của Tạ Cầm kết thúc tại đây, coi như có một cái kết rõ ràng cho nhân vật này, phần sau sẽ không viết chi tiết nữa nhé ~