Lâu thị thấy hắn như vậy, không nén nổi nhẹ nhõm thở phào, trong lòng thầm nghĩ Tạ Cầm này vẫn nhát gan như trước kia, quả nhiên không ngoài dự liệu của nàng, hẳn là lại muốn quay đầu đầu nhập vào mình đây mà.
Chỉ là Tạ Cầm này biết quá nhiều chuyện, đợi khi nàng lật ngược thế cờ sẽ không thể giữ hắn lại được nữa, chỉ cần tìm cái cớ bắt hắn chết, đối ngoại cứ bảo là nhiễm bệnh qua đời là xong.
Nào ngờ ngay khắc sau, Tạ Cầm lại đột nhiên ra lệnh: “Lâu thị muốn liên kết với Lâu gia mưu phản! Mau bắt bà ta lại!”
Hai tên gia đinh không chút do dự tiến lên, hai người bẻ ngoặt hai tay Lâu thị ra sau lưng, ấn ngã bà ta xuống đất.
“Tạ Cầm! Ngươi điên rồi!” Lâu thị quả thực không thể tin nổi, nhìn Tạ Cầm mắng to: “Tạ gia sớm muộn gì cũng tiêu tùng, ngươi thế mà vào lúc này còn đối nghịch với ta!”
“Tạ gia có tiêu tùng thì đó cũng là nhà của ta!” Tạ Cầm lạnh mặt nói: “Ta là người Tạ gia, không phải người Lâu gia các ngươi. Ngươi muốn hại cả nhà ta, thương tổn ca ca tẩu tẩu ta, ta dù có cùng Tạ gia đồng sinh cộng tử cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
“Huống hồ…… Ngươi tưởng ta còn tin ngươi sao?” Tạ Cầm cười lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào mắt Lâu thị, khiến bà ta lạnh toát cả người, nổi đầy da gà.
“Từ nhỏ đến lớn ngươi luôn gạt ta, chèn ép ta, hiện giờ ta đã biết bí mật của ngươi, lấy tính tình của ngươi thì còn chịu thả ta đi sao?” Tạ Cầm nói: “Mẫu thân, ta chính là người hiểu ngươi hơn cả chính ngươi đấy. Kẻ ác độc như ngươi, lời nói ra chẳng có nửa điểm đáng tin!”
Lâu thị không ngờ chưa đầy một năm mà Tạ Cầm thế như biến thành người khác.
Bà ta bị hai tên gia đinh gắt gao đè chặt, không tài nào nhúc nhích được, trên miệng lại không ngừng chửi bới bằng những lời lẽ th* t*c dơ bẩn, đâu còn nửa phần phong độ của nữ nhi chốn hầu môn.
Bạch Thuật đang lúc sinh nở, Tạ Cầm cũng không muốn lấy việc này làm phiền đến y.
Hắn giải Lâu thị ra tới cửa chính, tìm đến chỗ quân sĩ trực đêm tinh tế giải thích mọi chuyện, tên quân sĩ nghe xong liền thập phần cảnh giác, lập tức gọi người theo Tạ Cầm đi canh phòng nghiêm ngặt cửa nhỏ ở nam viện.
Còn Lâu thị thì bị trói gô ném ở một bên, sai người nghiêm mật trông coi.
Lúc này, cổng lớn Tạ gia tuy có đông đảo gia nhân cùng binh sĩ canh giữ, nhưng cũng đã lung lay sắp đổ, mắt thấy thanh then cửa sắp sửa bị bên ngoài tông gãy đến nơi.
Lâu thị cười ha hả nói: “Các ngươi hiện giờ còn ở đây giãy giụa, không ngờ tới đại họa sắp lâm đầu rồi sao! Ta khuyên các ngươi, nếu thức thời thì nên sớm mở cửa ra, như thế may ra còn có thể lập công chuộc tội!”
“Cái mụ điên này!” Tên quân sĩ nghe bà ta nói lời dao động quân tâm, phiền không chịu nổi liền mắng to một tiếng.
Hắn tiện tay nhặt một khúc vải bẩn dùng để cọ bồn cầu bên cạnh nhét tọt vào miệng Lâu thị, chặn họng bà ta lại, rồi hung hăng đạp thêm một cước khiến bà ta ngã văng ra một bên, chỉ còn có thể phát ra những tiếng r*n r* ô ô đau đớn.
Nếu không phải nể tình người này hiện giờ vẫn là phu nhân Tạ gia, hắn không thể tự tiện xử lý, bằng không đã sớm một đao tiễn bà ta về chầu ông vải ngay tại chỗ rồi.
“Vị quân gia này……” Tạ Cầm nhìn thảm trạng ở cửa lớn, trong lòng cũng không khỏi kinh hãi: “Tẩu tẩu ta còn đang sinh nở, bên này liệu có chống đỡ nổi không?”
“Chớ sợ.” Tên quân sĩ liếc nhìn Tạ Cầm một cái rồi nói: “Bạch ca nhi cát nhân thiên tướng, tất sẽ không có chuyện gì. Lại nói trong thành hiện giờ náo động lớn như vậy, bên doanh trại phòng thủ kinh ngoại của Kỳ phòng giữ chắc hẳn đã nhận được tin, hắn sẽ dẫn người tới cứu chúng ta.”
Ngay vào lúc này, Tạ Cầm chợt nghe thấy một tên gia đinh từ nội viện hớt hải chạy tới, nói với hắn: “Cầm thiếu gia, mau! Mau trở về xem, bạch chủ tử đã sinh rồi!”
Mắt Tạ Cầm sáng lên, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng, liền lập tức cáo từ tên quân sĩ rồi theo gia đinh chạy vội về hậu viện.
Quả nhiên, hắn còn chưa bước vào viện của đại ca thì từ xa đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc oa oa vang dội.
“Tẩu tẩu!” Tạ Cầm lập tức rảo bước chạy nhanh vào trong viện, vừa đẩy cửa phòng ra liền nhìn thấy Bạch Thuật đầy mình mồ hôi nằm trên giường, bên cạnh là một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn chỉ lớn hơn lòng bàn tay một chút. Lâm Thư Ngữ lúc này chính bưng một chậu nước sạch, dùng khăn nhẹ nhàng lau đi lớp sản dịch trên người đứa bé.
“Tạ Cầm, đệ đến rồi.” Bạch Thuật lúc này trông tuy cực kỳ chật vật, nhưng thần sắc lại vô cùng nhẹ nhõm, y nhìn đứa nhỏ bên cạnh, trên mặt tràn ngập vẻ dịu dàng.
“Chúc mừng tẩu tẩu.” Tạ Cầm nhìn đứa trẻ sơ sinh nhăn nheo một đoàn, trên mặt còn vương chút vết bẩn chưa lau sạch nên cũng chưa nhìn rõ diện mạo, nhưng trên trán lại có một viên nốt ruồi chu sa đỏ tươi như máu, rõ ràng là một ca nhi.
Trong lòng Tạ Cầm vừa yêu thích vừa có chút tiếc nuối nói: “Đáng tiếc lại là một ca nhi……”
Bạch Thuật một mực mong có con, nếu sinh được con trai thì chắc chắn sẽ vỗ mặt đám người trong kinh thành một vố đau, nhưng cố tình lại là một ca nhi…… Trong lòng Tạ Cầm có chút xót xa.
Không phải hắn không thích ca nhi, mà là cứ nghĩ đến cảnh ngộ của ca nhi cùng với những gì Bạch Thuật từng trải qua, hắn lại càng hy vọng tẩu tẩu của mình mọi sự đều được thuận buồm xuôi gió.
Thế nhưng Bạch Thuật lại vô cùng vui mừng nói: “Ca nhi thì có sao, đại ca đệ mong nhất là có một ca nhi đấy, đời này sinh được ca nhi, hắn mà biết được nhất định sẽ vui mừng khôn xiết.”
Lâm Thư Ngữ cũng ở một bên rôm rả: “Cầm ca nhi nói thế là sai rồi, ca nhi do Bạch ca nhi sinh ra nhất định sẽ không tầm thường, lớn lên mà lợi hại được như y thì còn gì bằng? Thật sự chẳng có gì đáng tiếc cả……”
Lời này của Bạch Thuật nói ra đầy vẻ tự tin, Lâm Thư Ngữ cũng là tình ý chân thành.
Tạ Cầm vốn dĩ là tiếc hận thay cho Bạch Thuật, nghe hai người nói vậy liền xua tan đi chút vướng bận trong lòng, cảm thấy ca nhi cũng chẳng có gì không tốt, chỉ cần đại ca và tẩu tẩu thích thì đó chính là điều tuyệt vời nhất rồi.
Lúc này, Bạch Thuật vẫy vẫy tay ra hiệu cho Tạ Cầm: “Tạ Cầm, đệ lại đây.”
Tạ Cầm ngẩn ra, bèn tiến lên một bước.
Bạch Thuật mới bảo: “Chuyện Lâu thị vừa rồi ta đã nghe nói, đệ làm rất tốt.”
Tạ Cầm bàng hoàng, chẳng hiểu sao Bạch Thuật ở tận trong phòng sinh mà chuyện bên ngoài lại có thể nắm rõ như lòng bàn tay như vậy.
Bạch Thuật tiếp lời: “Đệ yên tâm, trong lòng ta tự có tính toán. Đệ cứ lưu lại nơi này cùng Thư Ngữ giúp ta chăm sóc đứa trẻ, ta đi một lát rồi về ngay.”
Tạ Cầm trợn mắt há hốc mồm nhìn Bạch Thuật từ trên giường nhỏm dậy, lấy khăn lau khô mồ hôi trên người rồi dùng vải bố trắng quấn chặt lấy bụng.
Làm xong những việc này, y liền thay một bộ thường phục gọn gàng bó sát, từ góc tường rút ra một thanh bội đao dài loáng thoáng ánh thép.
Ở Đại Tuyên, việc tự ý tàng trữ vũ khí là phạm pháp, nhưng từ sau lần Tạ Hòe Ngọc bị tập kích trước đó, hắn đã sớm lưu tâm, âm thầm giấu một thanh bội đao trong nhà để phòng thân, không ngờ lúc này lại có việc dùng đến.
“Tẩu tẩu…… Huynh…… Huynh định đi đâu thế……” Tạ Cầm nhìn Bạch Thuật sửa soạn chỉnh tề như vậy, ngoại trừ sắc mặt có chút tiều tụy ra thì hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ của một người vừa mới sinh nở xong……
Vị đại phu đỡ đẻ bên cạnh cũng ú ớ không biết nói gì, chỉ ở một bên lặp đi lặp lại như cái máy: “Không được…… Thương thân lắm…… Không được…… Không được đâu……”
“Giờ phút này không màng được nhiều như vậy.” Bạch Thuật hít sâu một hơi, đạm nhiên đáp.
Trước kia khi còn chiến đấu ở Trùng tộc, mấy bận trọng thương cận kề cái chết y còn dựa vào ý chí kiên cường mà vượt qua được hiểm cảnh.
Hiện tại tuy vừa sinh con xong, tiêu hao không ít thể lực, nhưng dựa vào tố chất cơ thể của cậu thì vẫn còn giữ được ba phần sức lực, chưa tới mức cực hạn.
Điều này cũng nhờ Bạch Thuật ngày thường luôn rèn luyện không ngừng, lượng vận động cực lớn, đứa trẻ sinh ra cũng không quá to, bởi vậy ca sinh đầu này chỉ mất vài canh giờ liền thuận lợi lâm bồn.
Tạ gia gặp nạn, binh lực của Kỳ Cầm Nguyệt cũng không biết khi nào mới tới nơi.
Tạ Hòe Ngọc không có nhà, y phải thay hắn thủ vững Tạ gia, bảo vệ đứa con của bọn họ, bảo vệ đệ đệ cùng thân nhân nơi này, tuyệt đối không để kẻ nào làm tổn thương đến một sợi tóc của bọn họ, y muốn Tạ Hòe Ngọc đời này vô ưu vô lo, cả đời vui vẻ hanh thông!
Nghĩ đến đây, Bạch Thuật liền không chút do dự sải bước đi thẳng ra phía cổng lớn.
Lúc này tại cổng lớn Tạ gia, thanh then cửa dày cộm kia đã lung lay sắp sập, bị nện nứt một đường lớn, mắt thấy chỉ chưa đầy một hớp nước nữa là sẽ gãy đôi.
Tên quân sĩ dẫn đầu sắc mặt ngưng trọng, tuốt bội đao bên hông ra, nói với toàn bộ người gia bộc có mặt ở đó: “Gia nhân Tạ gia toàn bộ lui về phía sau, đến thủ giữ bên ngoài phòng của chủ tử các ngươi. Những người khác, chuẩn bị nghênh địch, nhất định phải giữ vững Tạ gia!”
“Rõ!” Những binh sĩ được Kỳ Cầm Nguyệt điều động tới đây đều là những tay thiện chiến, lại trung thành tận tụy với hắn, lúc này cũng không hề do dự, sôi nổi tuốt đao, cảnh giác nhìn chằm chằm cửa lớn, chờ đợi đám người phá cửa lao vào.
Gia nhân Tạ gia nghe lệnh liền lục tục lui về phía hậu viện, bất quá mới chạy được nửa đường thì chợt thấy chủ tử nhà mình, người vốn dĩ nên nằm trên giường sinh, lúc này lại đằng đằng sát khí bước nhanh tới phương này.
“Các ngươi đều lui về trong viện đi, bảo vệ Tạ Cầm bọn họ……” Bạch Thuật đạm nhiên ra lệnh.
Khí tràng trên người y bức người, ánh mắt sắc lẹm, ngoại trừ sắc mặt hơi có vẻ tiều tụy ra thì chẳng có điểm nào giống một người vừa mới sinh con xong cả.
“Rõ……” Gia nhân Tạ gia thấy chủ tử nhà mình định lực vững vàng như thế, trong lòng không khỏi tìm lại được chút định thần.
Họ chỉ cảm thấy chuyện ngày hôm nay xem ra cũng chẳng có gì ghê gớm, Tạ gia gia thế hiển hách thế này nhất định có thể hóa hiểm thành an, bĩ cực thái lai.
“Rắc ——” Theo một tiếng động lớn vang trời, thanh then cửa gãy làm hai đoạn, đại môn bị người từ bên ngoài tông vỡ hoang tàn.
Cổng lớn Tạ gia tuy có mấy chục tay hảo thủ canh giữ, nhưng bên ngoài có hơn trăm tên lính mưu phản đột ngột ùa vào, vung đao chém loạn xạ, khiến bọn họ ứng phó vô cùng chật vật.
“Giết sạch phản đảng Tạ gia không chừa một ai! Tịch thu toàn bộ tài sản Tạ gia, Đại điện hạ nhất định sẽ trọng thưởng! Vinh hoa phú quý chính là lúc này!” Tên tướng sĩ dẫn đầu hô to một tiếng, đám binh lính nghe vậy mắt liền lóe lên tia tham lam, dốc sức liều mạng ra tay tàn độc hơn.
Ai mà chẳng biết Tạ gia phú khả địch quốc, số tiền lớn như thế, chỉ cần từ kẽ ngón tay bọn họ lọt ra một chút cũng đủ cho đám lính này hưởng thụ nửa đời người.
Dưới phần thưởng lớn tất có dũng phu, chẳng mấy chốc, trong số binh sĩ của Kỳ Cầm Nguyệt đã có vài người bị thương.
Bất quá bọn họ dù sao cũng là những kẻ dày dặn kinh nghiệm trận mạc, vừa chống đỡ vừa giết được mấy tên địch, lúc này liền thối lui chỗ trống, tựa lưng vào nhau tạo thành thế trận phòng thủ, tận lực phong tỏa lối vào của đám tặc khấu.
“Kỳ phòng giữ có lệnh, chúng ta tử chiến đến cùng! Không chết không lui!” Tên quân sĩ dẫn đầu hét lớn một tiếng để cổ vũ sĩ khí.
Đám binh sĩ liền vực dậy tinh thần, bọn họ đều là những lão binh phục vụ nhiều năm dưới trướng Kỳ gia, trong nhà thậm chí còn có huynh đệ thân trưởng đang tại ngũ.
Lần này đã phụng mệnh của Kỳ Cầm Nguyệt, dù có phải chết trận tại nơi này bọn họ cũng tuyệt đối không có chuyện bỏ chạy giữa chừng.
Mấy chục binh sĩ chọi với hơn trăm quân địch, một người phải địch mười người, dẫu cho thân thủ có tốt đến mấy thì cũng khiến tên quân sĩ dẫn đầu thấm mệt, lộ rõ vẻ rệu rã.
Ngay khi hắn sắp sửa không chống đỡ nổi nữa, một lưỡi đao sắc bén của đối phương nhắm thẳng vào mặt hắn chém xuống, mắt thấy sắp bổ đôi người hắn ra đến nơi.
Hắn bỗng cảm thấy bả vai trĩu nặng, một sức mạnh cực lớn đè ép xuống khiến hắn không tự chủ được mà quỳ sụp xuống đất.
Mà tên cầm đao đối diện hắn thì lại trợn tròn mắt đứng chết trân tại chỗ, thanh bội đao rớt bịch xuống đất, hai tay ôm lấy cổ không nhúc nhích. Chỉ vài giây sau, máu tươi từ vết thương nơi cổ phun ra xối xả như suối, khiến gã đổ rầm xuống đất, chết không kịp ngáp.
Bạch Thuật từ trên vai tên quân sĩ dẫn đầu nhẹ nhàng đáp xuống bằng một chân, nhàn nhạt nhận xét: “Động tác còn chậm lắm, luyện chưa tới nơi tới chốn.”
Tên quân sĩ dẫn đầu xoa xoa bả vai đau nhức của mình, bấy giờ mới nhận ra vừa rồi chính là Bạch Thuật đã mượn lực dẫm vai hắn xuống để cứu mạng hắn một bàn thua trông thấy.
Hắn trợn tròn mắt, đầu óc còn chưa kịp phản ứng lại. Vị Bạch ca nhi này không phải vừa rồi còn đang sinh con sao, thế nào hiện giờ lại như người vô sự đứng ở chiến trường hỗn loạn này, còn một đao tiễn một mạng, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã hạ gục mấy tên ngoại địch xâm nhập.
Bạch Thuật đã lâu không dùng đao, lại vừa mới sinh nở xong nên ra tay có phần không được thuần thục như quá khứ.
Bất quá nhờ bản lĩnh và kinh nghiệm đầy mình, mỗi một lần y ra đao đều nhằm thẳng vào tử huyệt của kẻ địch, động tác nhanh đến mức xuất thần nhập hóa.
Thường khiến đối phương còn chưa kịp định thần đã bị y cứa đứt cổ chết tươi, nhất thời, đám phản binh nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng như vậy đều kinh hãi rụt cổ lui về phía sau, không một ai dám bén mảng lại gần y nữa.
Đám binh sĩ do Kỳ Cầm Nguyệt phái tới vốn đã bị dồn vào đường cùng, lúc này thấy Bạch Thuật xuất thủ thần dũng thì trong lòng nhất thời sục sôi hào khí vạn trượng, máu nóng dâng trào.
Bạch Thuật – một ca nhi vừa mới sinh con xong còn có thể kiên cường như thế, bọn họ thân là nam nhi đại trượng phu thì có gì mà phải sợ hãi không dám chiến?
Lâu hầu gia vốn dĩ đi theo phía sau đội ngũ mưu phản, lúc này nhìn thấy sát thần như vậy thì cả người run lẩy bẩy, chỉ tay vào y thúc giục: “Mau g**t ch*t y, y chẳng qua chỉ là một ca nhi thôi! Chỉ cần giết được y, kẻ động thủ sẽ được thưởng trăm lượng vàng! Đám binh sĩ kia không đáng lo ngại đâu……”
Lâu hầu gia còn chưa kịp gào thét xong thì một thanh bội đao sắc bén từ trong tay Bạch Thuật đã phóng ra vút một tiếng, cắm phập thẳng vào yết hầu lão ta, khiến những lời định nói tiếp theo đều bị huyết dịch nghẹn lại nuốt ngược vào trong.
Bạch Thuật hừ lạnh một tiếng, y vốn đang lúc thể lực cạn kiệt, chỉ cầu tốc chiến tốc thắng, bắt giặc phải bắt vua trước, tên Lâu hầu gia cầm đầu này y tuyệt đối không để sống sót.
Thấy y không còn bội đao trong tay, đám phản binh lập tức vây bọc xông lên.
Thân hình Bạch Thuật lại nhanh chóng né tránh, y tiện tay vốc một nắm đá dưới chân phóng ra như vũ bão, khiến hàng loạt binh lính thét lên thảm thiết, buông rơi cả binh khí.
Bạch Thuật dùng mũi chân hất nhẹ một cái, liền chọn được một thanh bội đao vừa tay rớt dưới đất lên.
Lúc này Bạch Thuật mới tung hết bản lĩnh của mình, chỉ trong chớp nhoáng lại có thêm mấy cái xác nằm la liệt trên đất, đám lính còn lại thấy vậy hồn xiêu phách lạc, thi nhau tháo chạy ra sau.
Bạch Thuật lúc này khắp người nhuốm đầy máu tươi, trông càng thêm phần ghê rợn giống như một vị Tu La bước ra từ địa ngục. Tên tướng sĩ dẫn đầu quân địch thúc giục mấy bận mà cũng chẳng có tên nào can đảm dám tiến lên thêm một bước.
Bạch Thuật cũng không muốn phí phạm thời gian, chỉ lớn tiếng nói với đám người kia: “Các ngươi chẳng qua cũng chỉ là kẻ làm thuê chạy việc bên dưới, ta không muốn làm khó các ngươi. Hiện giờ Lâu hầu gia đã đền mạng, tiền thưởng cũng chẳng có ai chi trả nữa đâu, hôm nay ta chỉ cần thủ cấp của tên cầm đầu. Những người còn lại, chỉ cần các ngươi không tới tìm phiền toái cho Tạ gia ta thì ta tự khắc sẽ không truy cứu, kẻ nào còn không tin tà muốn thử, thì cứ tự xem xem mình có còn mạng để mà lãnh số tiền thưởng đó hay không!”
Lần này bọn họ đi theo mưu phản vốn dĩ đã là danh không chính ngôn không thuận, lời này của Bạch Thuật vừa thốt ra liền khiến tâm tư đám phản binh dao động dữ dội, nhất thời rơi vào tình thế lưỡng lự.
Bạch Thuật lại tiến tới vài bước, quả nhiên có mấy tên lính đã hoảng sợ quay đầu chạy trốn.
“Đừng chạy —— các ngươi đừng chạy —— kẻ nào đào ngũ đều sẽ bị xử lý theo quân pháp ——” Tên đầu lĩnh thấy thuộc hạ của mình rục rịch rút lui, trong lòng càng thêm hoảng loạn, lập tức gầm thét ầm ĩ.
Lúc này Bạch Thuật lại lạnh lùng cười một tiếng: “Ngươi có sống sót thì mới thực thi được quân pháp, nếu ngươi chết rồi thì ai đi xử trí bọn họ đây? Bọn họ chẳng qua chỉ là không muốn làm loạn mưu phản, muốn quy thuận triều đình mà thôi.”
Lời này vừa lọt vào tai, trên trán tên đầu lĩnh liền vã mồ hôi hột như tắm, gã còn chưa kịp phản ứng thì một thanh trường đao đột ngột từ phía sau đâm xuyên qua lồng ngực gã, thọc một phát thấu tim.
Kẻ ra tay chính là gã phó quan ngày xưa được gã một tay đề bạt, lúc này thấy tình thế chuyển biến xấu liền thẳng thừng phản bội đâm sau lưng cấp trên, gã nhìn cái xác từ từ ngã quỵ xuống đất mới lên tiếng: “Chuyện này là do ngươi và Lâu hầu gia một nhà đại nghịch bất đạo, bức bách chúng ta mưu nghịch, chúng ta tất nhiên một lòng hướng về triều đình, tuyệt đối không đồng lõa làm bậy với các ngươi.”
Lúc này Bạch Thuật mới cất lời: “Vị quân gia này quả là người biết thức thời, đợi đến khi dẹp loạn xong xuôi, ta chắc chắn sẽ đem việc này bẩm báo rõ ràng lên trên.”
Người nọ liền nở một nụ cười nịnh nọt: “Quá khen, tại hạ cũng là muốn lập công chuộc tội mà thôi.”
Bạch Thuật tiếp tục dụ dỗ: “Nếu chỉ là lập công chuộc tội thông thường thì khó tránh khỏi vẫn phải chịu chút phạt vạ, lúc này đây có một cơ hội lớn để lập công lớn, ngươi có muốn nhận lấy không?”
Tên phó quan lưỡng lự một hồi, nhìn nhìn thi thể của Lâu hầu gia cùng tên đầu lĩnh nằm sóng soài trên mặt đất, cuối cùng gật đầu cái rụp: “Bạch ca nhi có cao kiến gì, cơ hội lập công lớn thế này chúng ta tất nhiên muốn có rồi!”
·
Đúng lúc này, từ phía xa có một đội nhân mã đang rầm rộ kéo đến. Bạch Thuật cảnh giác nhìn chăm chú một lát, liền nghe thấy tên quân sĩ do Kỳ Cầm Nguyệt phái tới ở phía sau reo hò lớn tiếng: “Kỳ phòng giữ tới rồi!”
Bạch Thuật thấy đội nhân mã ngày càng tới gần, vị tướng tiên phong cưỡi chiến mã uy phong lẫm liệt đúng là phòng giữ trong kinh Kỳ Cầm Nguyệt, lúc này y mới thả lỏng cơ mặt, nhẹ nhõm thở phào một tiếng.
Thấy Kỳ Cầm Nguyệt tới nơi, tên phó quan vừa quy thuận lập tức quỳ một gối xuống trước mặt hắn để bày tỏ lòng thành kính.
Vũ Lang lúc này liền từ trong cỗ xe ngựa phía sau quân đội chạy ra, đi theo sau còn có Nhị điện hạ Triệu Lương.
Khi nhìn thấy Bạch Thuật, Vũ Lang liền nhíu chặt mày, vẻ mặt lo lắng chỉ vào bụng y nói: “Bạch ca nhi…… Bụng của ngươi!”
Kỳ Cầm Nguyệt bấy giờ mới sực nhớ ra, hình như trước đó Bạch Thuật đang mang một cái bụng lớn vượt mặt cơ mà!
Hiện giờ y đứng ở đây, thân hình mảnh khảnh không thấy chút dáng vẻ thai nghén nào, suýt chút nữa đã khiến hắn quên bẵng mất chuyện Bạch Thuật đang mang thai.
“Ngươi…… Chẳng lẽ ngươi mang thai giả sao……” Kỳ Cầm Nguyệt không dám tin vào mắt mình, nhìn Bạch Thuật nói: “Thụy Thạch huynh có biết chuyện này không?”
Bạch Thuật: “…………”
Bạch Thuật vốn dĩ là người có cơ địa khó mang thai, đột nhiên truyền ra tin vui, hiện giờ lại dũng mãnh đứng trước mặt mình thế này, khiến Kỳ Cầm Nguyệt không nhịn được mà suy diễn lung tung.
Khóe miệng Bạch Thuật giật giật, dở khóc dở cười đáp: “Sao có thể là mang thai giả được, đứa nhỏ đã sinh hạ rồi.”
Kỳ Cầm Nguyệt: “…………”
Lúc này hình tượng của Bạch Thuật trong lòng hắn lại một lần nữa phá vỡ mọi giới hạn nhận thức, một ca nhi lợi hại đến mức quỷ khóc thần sầu thế này, tốt nhất sau này hắn nên bớt trêu chọc vào thì hơn……
“Bạch ca nhi yên tâm, chúng ta đã bắt được đám người định phóng hỏa ở bên ngoài trường thi, hiện giờ đã phái rất nhiều binh lực canh giữ nghiêm ngặt khảo viện, đảm bảo cho các sĩ tử đang làm bài bên trong không gặp bất kỳ nguy hiểm nào.” Triệu Lương lên tiếng.
Bạch Thuật nghe vậy mới hoàn toàn nhẹ lòng, nỗi lo lắng trong lòng được đặt xuống, y liền mời Kỳ Cầm Nguyệt và Triệu Lương vào trong trang viên để thương nghị xem làm cách nào để giải quyết cuộc cung biến kinh hoàng này.
“Tề gia âm thầm nuôi dưỡng ba ngàn tinh nhuệ ở bên ngoài, trong tay Triệu Diễn thì có sáu ngàn binh mã.” Triệu Lương nhíu mày phân tích: “Hai bên cộng lại là chín ngàn binh sĩ, tuy số lượng không quá nhiều nhưng để bao vây một hoàng thành thì bấy nhiêu đó là quá đủ rồi.”
“Trong tay ta chỉ có vỏn vẹn ba ngàn binh lực, thiếu hụt gấp mấy lần so với quân của Triệu Diễn, tình thế quả thực vô cùng bất lợi cho chúng ta.” Kỳ Cầm Nguyệt thở dài: “Ta đã phái người mang theo ấn tín phi ngựa về Bắc Cương tìm phụ thân cứu giá, nếu trên đường thuận lợi, ra roi thúc ngựa liên tục thì cũng phải mất ba ngày.”
“Ba ngày thì quá muộn rồi.” Bạch Thuật lắc đầu: “Đợi đến khi binh mã Bắc Cương điều tới nơi thì hoàng thượng e là đã không giữ được mạng, Triệu Diễn cũng có thể danh chính ngôn thuận đăng cơ làm hoàng đế rồi.”
“Hiện giờ buộc phải dùng ba ngàn nhân mã đấu với chín ngàn nhân mã của Triệu Diễn để cứu hoàng đế và các triều thần ra ngoài.” Bạch Thuật dừng một chút rồi nhìn thẳng vào mắt Nhị điện hạ: “Nhị điện hạ, ngài kinh doanh ở kinh thành nhiều năm như vậy, trong tay chẳng lẽ lại không có quân bài tẩy nào sao?”
Triệu Lương bị lời của y làm cho ngẩn người, đôi lông mày hơi nhướng lên: “Bài tẩy của ta đều ở Bắc Cương cả, e là nhất thời không cách nào điều về kịp.”
Hắn dứt lời, Bạch Thuật vẫn dùng ánh mắt sáng quắc như đuốc nhìn hắn: “Điện hạ, hiện tại đã là lúc mấu chốt rồi…… Nếu để Triệu Diễn thực hiện được mưu đồ, sau này ngài có đem quân thảo phạt thì khó tránh khỏi danh không chính ngôn không thuận, ngày sau dù ngài có nắm quyền đại thống cũng sẽ bị người đời đàm tiếu phê bình……”
Triệu Lương nheo mắt lại, dưới cái nhìn thấu hồng trần của Bạch Thuật, hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng: “Triệu Diễn tuy chưởng quản hộ thành quân, nhưng có một toán thiên phu trưởng bên dưới từ lâu đã âm thầm đầu nhập vào ta, được ta an bài chờ thời cơ hành sự. Nếu bọn họ ra tay nội ứng ngoại hợp, tính ra bốn ngàn nhân mã đối đầu với tám ngàn nhân mã thì chúng ta cũng chưa chắc đã thua hoàn toàn……”
Kỳ Cầm Nguyệt trợn tròn mắt, không ngờ Triệu Lương lại còn có quân bài ẩn giấu thâm sâu như vậy, thế mà lại bị Bạch Thuật nhìn thấu chỉ bằng một ánh mắt.
Hắn nhìn nhìn Triệu Lương, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ quay sang bảo hai người: “Kỳ mỗ sớm đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần một câu ra lệnh, nhân mã trong tay ta có thể dốc toàn lực xuất kích.”
Bạch Thuật gật đầu đồng tình: “Nên như thế, việc cứu giá này không thể trì hoãn thêm được nữa.”
Trong khảo viện, Tạ Hòe Ngọc đang nằm trên tấm đệm giường, trong lòng bỗng dấy lên một hồi bất an mãnh liệt.
Ban ngày hắn đã nghe thấy bên ngoài trường thi có tiếng động không mấy bình lặng, tựa hồ có tiếng binh khí va chạm leng keng đầy sát khí. Về sau thanh âm này tắt lịm, mọi thứ dường như khôi phục lại vẻ tĩnh mịch ban đầu, nhưng điều đó lại càng khiến hắn thêm phần đứng ngồi không yên.
Đêm đã khuya, Tạ Hòe Ngọc hiếm khi không chợp mắt được, hắn nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, trong lòng không thôi nghĩ về Bạch Thuật: “Giờ này y đang ở Tạ phủ, không biết đứa nhỏ thế nào rồi, liệu có gặp phải nguy hiểm gì không?”
Chỉ tiếc là hắn lúc này thân bất do kỷ, không thể ra ngoài, chỉ có thể đợi đến ngày mai sau khi kết thúc buổi thi thứ ba, chỉ mong đến khi hắn bước ra khỏi đây thì Tạ gia mọi sự đều được bình an vô sự.
Lại một lát sau, Tạ Hòe Ngọc đột nhiên nghe thấy có tiếng gõ mõ khua chiêng dồn dập vang lên từ phía xa trong kinh thành, có tiếng người khản giọng gào lớn: “Hoàng cung bốc cháy rồi, mau đến người cứu hỏa mau!”
Động tĩnh bất ngờ này lập tức khiến toàn bộ giám khảo cùng các sĩ tử trong trường thi rơi vào một trận hoảng loạn tột độ.
Trong cung tuy có đội ngũ cứu hỏa chuyên trách, nhưng nếu hỏa hoạn quá lớn thì ngay cả đội cứu hỏa cũng lực bất tòng tâm……
Khi đó những người phụ trách tuần đêm báo tin mới phải chạy khắp các ngõ phố thông cáo thiên hạ như vậy, kêu gọi mỗi nhà mỗi hộ vào cung trợ giúp dập lửa.
Lúc này bọn họ ở tận bên ngoài cung còn nghe thấy động tĩnh lớn thế này, đủ hiểu tình hình trong cung đã hỗn loạn đến mức nào.
Mọi người đều bị nhốt trong trường thi không thể ra ngoài, lúc này trong lòng ai nấy đều lo lắng sốt ruột, chỉ có thể trố mắt nhìn khoảng trời phía đông bị ánh lửa nhuộm đỏ rực một phương, khói đen cuồn cuộn xông thẳng lên tận chín tầng mây, hỏa thế trông vô cùng hãi hùng khiếp đảm.
Một lúc sau, các sĩ tử lại nghe thấy bên ngoài khảo viện có tiếng thét vang trời: “Đánh nhau rồi! Có binh biến!” Kế tiếp là tiếng đao kiếm choang choang đâm chém nhau, lẫn trong đó là những tiếng kêu la thảm thiết, tựa hồ ngay trên đường phố đang có người bị chém giết dã man.
Đến nước này thì một số sĩ tử có tâm lý yếu đã không chịu nổi áp lực, hoảng loạn chạy thục mạng ra phía cổng lớn: “Mở cửa ra! Mau mở cửa ra! Ta không thi nữa, ta không thi nữa đâu!”
Nơi này đã không còn an toàn, ai còn tâm trí đâu mà thi cử chữ nghĩa gì nữa? Đặc biệt là những đứa con nhà giàu sang phú quý, lúc này chỉ muốn lập tức chạy trốn để thoát thân, tránh bị vạ lây.
Có một người khơi mào liền có hàng loạt người làm theo, trong chớp mắt, trước cổng lớn khảo viện đã chật ních các sĩ tử, ai nấy đều gào thét đòi mở cửa thả bọn họ ra ngoài.
Đám binh sĩ đóng giữ trước cổng khảo viện lúc này đành phải vung binh khí đối đầu với họ, chỉ là quân số của họ không đông bằng số lượng sĩ tử đang kích động, khiến cục diện nhất thời càng thêm phần hỗn loạn xô bồ.
Đúng lúc này, Tạ Hòe Ngọc nhíu chặt lông mày bước nhanh tới, hắn thẳng tay rút một thanh trường đao từ bên hông một tên quân sĩ ra, chém thẳng một đao vào tên đầu sỏ đang nháo sự ở cổng lớn, lạnh giọng nói: “Cổng lớn khảo viện khi chưa đủ ba ngày tuyệt đối không mở! Kẻ nào dám làm loạn? Nếu còn ai dám có hành vi gây rối, lập tức chém đầu ngay tại chỗ!”
Tạ Hòe Ngọc không phải người tập võ, một đao kia chém ra tất nhiên không có bao nhiêu lực đạo, nhưng cũng đủ khiến tên kia da tróc thịt bong, máu chảy ròng ròng.
Nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như vậy, đám sĩ tử đang nhao nhao nháo sự liền sợ mất mật, lập tức giải tán tứ phía, không một ai dám tiếp tục làm càn.
Tạ Hòe Ngọc bấy giờ mới sai người đỡ tên sĩ tử bị thương kia dậy, băng bó cẩn thận rồi đưa sang một bên, sau đó hắn quay lại nói với những sĩ tử còn lại: “Cổng lớn khảo viện đã được khóa chặt từ bên ngoài, chưa đến giờ khắc quy định thì tuyệt đối không thể mở ra. Các ngươi có làm loạn lên như vậy cũng vô dụng mà thôi!”
Dứt lời, hắn quay sang nói với vị quan chủ khảo đứng bên cạnh: “Giám khảo đại nhân, khoa cử lần này là để tuyển chọn lương đống cho quốc gia. Những kẻ như thế này, mới chỉ có chút gió thổi cỏ lay đã đòi bỏ thi, dẫu cho văn chương có viết hay đến mấy cũng tuyệt đối không nên trọng dụng.”
Vị giám khảo kia tận mắt chứng kiến một chuỗi hành động dứt khoát, uy nghiêm của Tạ Hòe Ngọc thì trong lòng không khỏi dâng lên niềm bội phục sâu sắc. Nghĩ thầm không hổ là người từng được hoàng thượng đích thân khen ngợi, quả thực là người có kiến thức, có khí độ phi thường. Hơn nữa lời hắn nói lại trúng phóc tâm tư của ông, bởi vậy ông liền cao giọng tuyên bố: “Tạ công tử nói rất phải, những kẻ dẫn đầu nháo sự vừa rồi, lập tức ghi lại danh tính từng người một, hủy bỏ tư cách dự thi của bọn họ, vĩnh viễn không cho phép tham gia thi cử nữa!”
Đám sĩ tử đang dao động nghe xong lời ấy, sợ hãi tiền đồ sau này bị hủy hoại hoàn toàn, liền sôi nổi lùi bước, vội vã chạy thục mạng trở về vị trí cũ của mình.
Tạ Hòe Ngọc lúc này cũng thong thả trở về chỗ ngồi. Chỉ là sâu trong thâm tâm hắn vẫn không khỏi lo lắng khôn nguôi, lo cho sự an nguy của Bạch Thuật, lo cho hoàng đế, lo cho cả Triệu Lương cùng Kỳ Cầm Nguyệt.
Cũng may dựa vào tính cách của Triệu Lương, đối với chuyện này tuyệt đối hắn đã có chuẩn bị hậu thủ, tính ra vẫn nắm chắc bảy phần thắng lợi, chỉ là không biết hiện giờ tình hình của bọn họ ra sao rồi……
------
Tác giả có lời muốn nói:
Ngày mai chính văn kết thúc.
Triệu Lương vì sao ngay từ đầu không tung bài tẩy ra? Kỳ thực hắn cũng đâu có muốn cứu hoàng đế chứ, chờ Triệu Diễn giết hoàng đế xong, hắn mới đem quân đi thảo phạt, như vậy liền có thể danh chính ngôn thuận bước lên ngai vàng.
Ngoài ra mọi người không cần phải lăn tăn chuyện Bạch Thuật vừa sinh con xong không kiêng cữ gì mà vẫn có thể đánh đấm dũng mãnh như vậy nhé. Ngoài đời thực chúng ta vẫn thường thấy tin tức về những phụ nữ thuộc tộc người chiến đấu, đang bơi ngoài biển thì chuyển dạ sinh con luôn, rồi tự mình bế con bơi trở về đấy thôi. Lại có người vừa sinh xong vì muốn giảm cân liền lập tức đi leo núi, ngày trước tôi từng bắt gặp trên núi rồi, mặc nguyên quần áo bệnh nhân chạy ra bảo là đi leo núi giảm béo, đúng là những con người thần kỳ. Cho nên với thể năng của Bạch Thuật, sinh xong liền có thể chiến đấu là chuyện. hoàn toàn bình thường nhé.