Trong lòng hắn khẽ thắt lại, mơ hồ có chút dự cảm chẳng lành, bèn nhíu mày bảo: “Đệ đi theo ta.”
Ba người đi tới thư phòng trong viện của Tạ Hòe Ngọc, Bạch Thuật cho lui hạ nhân hầu hạ xung quanh. Lúc này Tạ Hòe Ngọc mới mở lời: “Được rồi, đệ nói đi.”
Tạ Lăng bấy giờ mới nhìn Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật, lên tiếng: “Ca ca, tẩu tẩu…… Ta…… Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, ta muốn gả cho Ngụy tam công tử……”
Tạ Hòe Ngọc vốn tưởng mình sẽ nổi giận, nhưng khi nghe Tạ Lăng nói ra câu này, hắn lại cảm thấy hình như bản thân đã sớm dự lường trước được.
Hắn thở dài một tiếng thật dài: “Đệ phải nghĩ cho kỹ, Ngụy Quỳnh kia vốn dĩ cũng được coi là kẻ có tiền đồ. Chỉ là hiện nay hắn tự xin ngoại phóng, đã bị điều đến Nam Sa rồi.”
Ngừng một chút, Tạ Hòe Ngọc nói tiếp: “Đệ quanh năm ở trong nhà, tuy có nghe qua địa danh Nam Sa nhưng lại không biết rõ tường tận. Để huynh nói cho đệ nghe.”
“Nơi Nam Sa ấy gần với Nam Dương, khí hậu nóng bức, nhiều chướng khí độc hại. Dân phong nơi đó không giống kinh thành, vô cùng phóng khoáng, từ ăn mặc đến ở ngủ đều khác biệt hoàn toàn với trong kinh, thói quen hiện tại của đệ mà đến đó thì buộc phải thay đổi sạch.”
“Đệ hiểu rõ.” Tạ Lăng gật đầu đáp: “Dẫu có khổ cực một chút cũng chẳng có gì ghê gớm.”
“Huynh từng bảo đệ đi cùng ta về nhà cũ của Tạ gia, nơi đó tọa lạc tại Giang Nam, lại có đông đảo hạ nhân hầu hạ mà đệ còn chẳng thèm đi. Giờ thì hay rồi, Ngụy Quỳnh kia muốn đi Nam Sa, đệ lại đòi bám theo bằng được……” Tạ Hòe Ngọc cười khổ.
“Tạ Lăng.” Bạch Thuật bất chợt lên tiếng: “Nếu chỉ là vật chất khổ cực đôi chút thì vẫn cắn răng chịu được. Nhưng nếu ngươi đi Nam Sa, nơi ấy cách kinh thành thiên lý vạn dặm, lỡ như xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng không cách nào ứng cứu kịp thời. Bằng hữu, thân thích của đệ ở kinh thành đều sẽ mỗi người một ngả. Đến lúc đó bên người đệ chỉ có mỗi Ngụy Quỳnh, nếu hắn đối xử tốt với đệ thì còn được an ủi, bằng không, đệ đến nơi để khóc cũng chẳng có.”
Sắc mặt Tạ Lăng hơi tái đi, y mím chặt môi, suy nghĩ hồi lâu rồi vẫn kiên định: “Đệ hiểu, đệ…… Đệ nguyện ý tin hắn……”
Bạch Thuật lúc này mới liếc nhìn Tạ Hòe Ngọc một cái, vỗ vỗ vai hắn: “Y đã quyết ý rồi.”
Sắc mặt Tạ Hòe Ngọc chuyển thâm, hắn nhắm mắt lại, do dử một hồi lâu mới nói: “Huynh đã hứa với mẫu thân là sẽ chăm sóc đệ cả đời……”
Lời này vừa thốt ra, mũi Tạ Lăng chợt cay xè, y quỳ sụp xuống đất, nghẹn ngào: “Ca ca, Lăng nhi xin ghi tạc ân tình của huynh!”
Tạ Hòe Ngọc lắc đầu thở dài: “Thôi vậy, đệ đã kiên định như thế, nếu ta còn ngăn cản thì đệ nhất định sẽ tiếc nuối cả đời. Huynh sẽ đi giúp đệ tìm hiểu ý tứ bên Ngụy gia, chỉ là chuyện có thành hay không còn phải xem thái độ của họ, đệ có hiểu không?”
“Đệ hiểu.” Tạ Lăng mừng rỡ cong môi cười: “Nếu Ngụy gia không nguyện ý, đệ cũng sẽ không cưỡng cầu.”
Sau khi Tạ Lăng lui ra, Bạch Thuật ngồi xuống bên cạnh Tạ Hòe Ngọc, ôm lấy hắn bảo: “Chớ lo lắng, ta thấy Ngụy Quỳnh kia không phải kẻ phụ lòng bạc nghĩa, hẳn là sẽ không phụ Tạ Lăng đâu.”
Tạ Hòe Ngọc đầy vẻ bất đắc dĩ, bấy giờ mới nói với Bạch Thuật: “Vốn dĩ ta không định đồng ý. Nhưng đột nhiên lại nhớ tới lời em từng nói với ta trước đây, bảo ta cứ đợi đến ngày Tạ Lăng tự mình tới cầu xin được gả đi.”
“Khi ấy ta cứ ngỡ em chỉ đang an ủi ta, chẳng bao giờ nghĩ chuyện này lại thành thật, không ngờ mới qua vài tháng ngắn ngủi mà đã tự mắt chứng kiến ngày này rồi.”
Bạch Thuật bấy giờ mới bật cười: “Huynh cứ luôn xem Tạ Lăng như đứa trẻ nên tất nhiên là không tin lời ta. Tuổi tác y còn lớn hơn ta một chút, lại chẳng phải kẻ khờ, chuyện gì mà không nghĩ thông suốt được chứ?”
“Ngụy Quỳnh bị điều đi Nam Sa ít nhiều cũng là vì nguyên do từ hắn. Nếu y thực sự có lòng với Ngụy Quỳnh thì tự khắc sẽ đi theo, còn bằng như không có ý gì thì chuyện này cũng tự khắc bỏ qua thôi.”
“Nam Sa không bằng Nam Dương phồn hoa, đệ ấy đi chuyến này là phải chịu khổ rồi.” Tạ Hòe Ngọc thở dài.
“Được ở bên người mình thương thì cái khổ cũng hóa thành mật ngọt.” Bạch Thuật nói: “Thôn Bạch Đường sao sánh được với sự phồn thịnh của kinh thành, nhưng ta và huynh ở bên nhau chẳng phải vẫn rất tốt đẹp đó sao?”
Tạ Hòe Ngọc nghĩ đến những ngày tháng ở thôn Bạch Đường, khẽ mỉm cười, lòng tràn ngập ấm áp. Khi ấy hắn mới đến thôn Bạch Đường, vốn nghĩ là phải chịu khổ ba năm, không ngờ những ngày tháng đó lại tự tại, vui vẻ hơn ở kinh thành biết bao nhiêu.
“Hơn nữa chúng ta cũng đâu thể mặc kệ y.” Bạch Thuật tiếp lời: “Y không về được thì ta có thể tới thăm y. Nếu như tiểu tử Ngụy gia kia dám bắt nạt đệ ấy, ta liền bắt họ hòa ly, đón y về nhà.”
Tạ Hòe Ngọc nhéo nhéo chóp mũi Bạch Thuật, sủng nịch bảo: “Em nói phải.”
Dứt lời, hắn khẽ xoa xoa bụng Bạch Thuật: “Phu nhân, việc này vi phu đành giao cho em đi thám thính vậy, sẵn tiện dò xét Ngụy Khương thị luôn. Nếu thái độ Ngụy gia không tốt, chúng ta dứt khoát không gả nữa.”
Hôm sau, Bạch Thuật thay một bộ y phục trang trọng, dẫn theo Tạ Lăng cùng ra cửa để đến Ngụy gia.
Trên đường đi, thần sắc Tạ Lăng có phần nhẹ nhõm, trong mắt chứa chan vài phần mong đợi.
Bạch Thuật lắc đầu trêu: “Ca ca đệ mà thấy bộ dạng này của đệ thì e là lại sinh khí cho xem.”
Tạ Lăng nghe vậy liền thẹn thùng cúi đầu, lí nhí: “Tẩu tẩu, ta chủ động như vậy có phải làm mất mặt Tạ gia quá không?”
“Không đâu.” Bạch Thuật cười đáp: “Nếu Ngụy Quỳnh kia chướng mắt đệ mà đệ cứ mặt dày bám lấy đòi gả thì mới là mất mặt Tạ gia. Nhưng ta thấy Ngụy Quỳnh rõ ràng có ý với đệ, đệ dũng cảm một chút cũng là cho hắn một câu trả lời, không uổng công hắn vì đệ mà làm đến mức này.”
“Đúng vậy.” Tạ Lăng nghe thế thì lòng cũng nhẹ nhõm đi phần nào. Y chợt thấy mình thật may mắn khi có được vị huynh tẩu thông tình đạt lý đến vậy.
Khi xe ngựa dừng trước cổng Ngụy gia, Bạch Thuật sai người gõ cửa báo danh, chỉ một loáng sau đã thấy Ngụy phu nhân và Ngụy Linh đích thân ra đón tiếp, niềm nở dẫn họ vào trong viện.
Bụng Bạch Thuật hiện giờ đã hơi nhô lên, Ngụy phu nhân căng thẳng ra mặt, cung phụng y như hộ tống Bồ Tát, sai hạ nhân hầu hạ cực kỳ chu đáo, tỉ mỉ.
Bạch Thuật thấy Ngụy gia khép nép như vậy thì thấy họ có phần cẩn thận quá mức, bèn cười bảo: “Ngụy phu nhân, nhị cô nương, ta lúc này dẫu có trèo tường bẻ cây cũng chẳng hề hấn gì, hai người không cần phải căng thẳng thế đâu.”
Lời đùa của y khiến Ngụy phu nhân bật cười ha hả, bầu không khí nhờ thế cũng chùng xuống, không còn câu thúc như lúc đầu nữa.
Lúc này Ngụy Linh mới ở bên cạnh lên tiếng hỏi: “Hôm nay chẳng biết ngọn gió nào thổi đến mà lại đưa cả Bạch ca nhi lẫn Tạ ca nhi cùng tới đây thế này. Tính ra đây là lần đầu tiên hai người ghé chơi kể từ sau Tết Thất Tịch đấy, ngày thường toàn là chúng ta qua bên kia, sau này hai nhà kết hảo thì phải năng đi lại mới được.”
Bạch Thuật nghe vậy liền cười đáp: “Đó là lẽ tất nhiên rồi, nhị cô nương không chê thì chúng ta tự khắc sẽ thường tới lui.”
Dứt lời, y mới đưa mắt nhìn quanh quất rồi hỏi: “Đúng rồi, Ngụy tam công tử và mẫu thân của hắn đâu rồi?”
Vừa nghe Bạch Thuật nhắc tới Ngụy Quỳnh và Ngụy Khương thị, nụ cười trên mặt Ngụy Linh và Ngụy phu nhân liền cứng đờ.
Tam phòng Ngụy gia vốn có chút hiểu lầm với Tạ gia, họ vì sợ hai bên chạm mặt sẽ ngượng ngùng nên đã đặc biệt dặn dò Ngụy Quỳnh và Ngụy Khương thị chớ có đi lại lung tung, cứ đợi Bạch Thuật bọn họ rời đi rồi hãy ra ngoài.
Chẳng thể ngờ Bạch Thuật lúc này lại chủ động tìm người.
Ngụy phu nhân bấy giờ mới lên tiếng: “Chắc là đang ở trong viện của mình, để ta sai người gọi bọn họ qua đây.”
Bạch Thuật bấy giờ mới hài lòng gật đầu: “Vậy thì tốt quá, lâu rồi ta không gặp họ, tự nhiên là phải tới chào hỏi một tiếng rồi.”
Ngụy phu nhân và Ngụy Linh nhìn nhau, hoàn toàn không đoán được ý đồ của Bạch Thuật là gì.
Chuyện Ngụy Quỳnh sắp bị ngoại phóng đã đồn ầm khắp kinh thành ai ai cũng biết. Chẳng lẽ lần này Bạch Thuật dắt theo Tạ Lăng tới đây là sau khi nghe tin dữ, muốn cố tình đến để chế giễu bọn họ một trận sao?
Dẫu sao lúc trước Ngụy Khương thị từng chướng mắt Tạ Lăng, lại còn gây ra chuyện nông nổi kia nữa.
Giờ gặp cảnh sa cơ lỡ vận, nếu Bạch Thuật muốn giậu đổ bìm leo thì cũng là điều dễ hiểu.
Ngụy Quỳnh lúc nãy đã nghe báo Tạ Lăng tới, vì muốn tị hiềm nên hắn đã tự nhốt mình trong thư phòng.
Chỉ là dẫu có nhìn vào trang sách thì chữ nghĩa cũng chẳng lọt đầu, tâm trí hắn khó tránh khỏi từng đợt sóng lòng cuộn trào.
Một lát sau, có nha hoàn tới truyền lời, bảo là Ngụy phu nhân gọi hắn và Ngụy Khương thị ra hậu viện để tiếp đón khách quý Tạ gia.
Tim Ngụy Quỳnh đập liên hồi như trống trận, hắn chẳng dám nghĩ ngợi nhiều, vội vàng cùng Ngụy Khương thị đi ra hậu viện.
Từ đằng xa, hắn đã thấy vài bóng người đang ngồi trong đình hóng gió.
Ánh mắt hắn lập tức dán chặt vào vị ca nhi mặc y phục màu sắc thu thanh nhã, người ấy chính là Tạ Lăng.
Ngày hôm đó ở lâu lầu Lai Phúc, hắn từng từ khung cửa thoáng nhìn thấy bóng dáng Tạ Lăng.
Tạ Lăng vận một bộ hoa phục tinh xảo, rõ ràng là đã sửa soạn vô cùng tỉ mỉ.
Lúc ấy lòng hắn dâng lên niềm kích động khôn nguôi, song lại chẳng thể tiến lên tương nhận.
Một lát sau, Ngụy Quỳnh lại thấy bên cạnh y còn có Du Tranh đứng đó – vị đỗ đầu nhị giáp khoa thi mùa thu vừa qua, tuy gia thế không hiển hách nhưng học vấn lại rất phi phàm.
Tạ Lăng cùng Du Tranh riêng tư ra ngoài, khiến cõi lòng Ngụy Quỳnh nếm trải đủ vị chua xót đắng cay không lời nào tả xiết.
Du Tranh dám làm như thế, tất nhiên là đã được Tạ Hòe Ngọc ngầm cho phép, chắc hẳn Tạ gia đã nhìn trúng tài học của Du Tranh nên có ý muốn tác hợp Tạ Lăng với hắn ta.
Trong lòng Ngụy Quỳnh tràn ngập thất vọng, hắn tuy ái mộ Tạ Lăng, nhưng đối phương rốt cuộc đã cự tuyệt hắn, hắn cũng chẳng thể mặt dày đeo bám mãi.
Chỉ có điều, hắn lại vô tình nhìn thấy chiếc lược cài trên tóc Tạ Lăng……
Đó chính là chiếc lược ngọc đầu thỏ trắng mà hắn từng tặng y, trước đây đối phương chưa từng cài qua, giờ đây sau khi từ chối hắn, không hiểu sao lại cài nó trên đầu……
Lúc ấy Ngụy Quỳnh chỉ nghĩ đại khái là Tạ Lăng đã buông bỏ khúc mắc, thế nên mới đem chiếc lược đó ra dùng.
Nhưng hôm nay…… Tạ Lăng tới Ngụy gia, vậy mà vẫn cài chiếc lược ấy tới……
Biết rõ là có khả năng sẽ chạm mặt mình, hành động này của Tạ Lăng rốt cuộc mang ý vị gì đây?
Cõi lòng Ngụy Quỳnh trăm mối tơ vò, hắn bước vào trong đình hóng gió, ánh mắt vẫn không dứt ra khỏi người Tạ Lăng.
Ngụy Khương thị ở bên cạnh trông thấy cảnh này liền khẽ thở dài, trong lòng cũng không khỏi dâng lên niềm chua xót.
Đột ngột chạm mặt Bạch Thuật và Tạ Lăng, Ngụy Khương thị cũng lo sợ bất an, chẳng biết phải làm sao cho phải.
Nàng ngày trước có một thân ngạo khí, tất thảy cũng là nhờ vào tiền đồ của Ngụy Quỳnh.
Nàng ngày ấy chê Tạ Lăng là ca nhi, không xứng với con trai mình.
Hôm nay nhìn lại, mới thấy rõ là con trai mình không xứng với người ta thì có.
Đợi hai người họ yên vị trong đình, Bạch Thuật mới mở lời trước: “Ngụy tam phu nhân, Ngụy tam công tử, đã lâu không gặp.”
“Bạch ca nhi, quả thực đã lâu không gặp.” Ngụy Khương thị cứng nhắc đáp lời: “Còn cả Tạ ca nhi nữa, cũng lâu rồi không gặp. Chuyện lần trước là ta đã hàm oan cho ngươi, thực sự là ta sai rồi, ngươi đừng để bụng nhé.”
Ngụy Khương thị vốn là kẻ kiêu ngạo, nhưng vì con trai, lời cần nói nàng vẫn phải hạ mình nói ra.
Tạ Lăng không ngờ Ngụy Khương thị lại đột ngột có thái độ như vậy, nàng là bậc trưởng bối, tuy làm sai nhưng có thể hạ mình cúi đầu trước một vãn bối như y, quả thực là chuyện không dễ dàng gì.
Tạ Lăng vội đứng dậy đáp: “Ngụy tam phu nhân ngàn vạn lần đừng để trong lòng, chuyện đó vốn là hiểu lầm, phu nhân cũng vì nóng lòng bảo vật bị mất nên tâm tình mới cấp bách, Tạ Lăng tự nhiên hiểu được.”
Ngụy Khương thị nghe vậy thì lòng khẽ chấn động, nàng đánh giá vị ca nhi trước mặt, chỉ thấy ánh mắt y trong sáng, lời nói chân thành, không chút nửa điểm giả dối hay khách sáo đãi bôi.
Nếu là người khác phải chịu nỗi hàm oan này, trong lòng tất sẽ ôm hận. Liền dẫu ngoài miệng nói không bận tâm, thần sắc khó tránh khỏi cũng lộ ra vài phần bất mãn.
Nhưng Tạ Lăng này lại chân chính buông bỏ được, đúng như đại tẩu nàng từng nhận xét, là một đứa trẻ có tính tình vô cùng nhu thuận.
Chẳng trách Quỳnh Nhi nhà mình lại si mê vị ca nhi này đến vậy, Ngụy Khương thị thầm cảm thán trong lòng.
Nàng ngày trước mang thành kiến với Tạ Lăng, nhìn y liền thấy trăm sai ngàn sai, hôm nay gạt bỏ định kiến nhìn lại, mới biết kẻ sai lầm tai hại quá khứ chính là bản thân mình.
Ngụy phu nhân thấy cảnh tượng như vậy thì lòng cũng vô cùng vui mừng, vội vàng phụ họa: “Cũng may Tạ ca nhi là người tốt tính, hôm nay đã hóa giải được hiểu lầm, Ngụy gia và Tạ gia chúng ta đúng là vẹn cả đôi đường, càng thêm thân thiết vài phần.”
Tạ Lăng lúc này liền đứng dậy bảo: “Tẩu tẩu, lần trước ta tới chưa được ngắm kỹ vườn tược Ngụy phủ, hôm nay cho phép ta đi thưởng ngoạn một chuyến nhé.”
Ngụy Linh nghe vậy vừa định đứng dậy đi cùng, Bạch Thuật đã khẽ kéo tay áo nàng lại, bảo: “Ngươi cứ ở lại đây đi, để Ngụy tam công tử bồi đệ ấy qua đó là được.”
Lời này của Bạch Thuật vừa thốt ra, sắc mặt mọi người có mặt đều lộ vẻ kinh ngạc.
Chẳng lẽ…… Bạch Thuật lần này tới là muốn tác hợp cho Ngụy Quỳnh và Tạ Lăng ở bên nhau sao?
Ngụy Quỳnh sắp bị ngoại phóng tới Nam Sa, khắp kinh thành vốn chẳng có ai thèm gả, Tạ gia nâng niu Tạ Lăng như bảo bối như vậy, sao lại có thể đưa ra quyết định điên rồ này?
Chỉ thấy Tạ Lăng nghe vậy thì mặt đỏ bừng lên vài phần, y khẽ hành lễ với Ngụy Quỳnh: “Vậy thì làm phiền Ngụy công tử bồi ta một đoạn……”
Tim Ngụy Quỳnh đập thình thịch, trong thoáng chốc trăm ngàn ý nghĩ lướt qua đầu, song hắn lại không dám nghĩ sâu, chỉ sợ hết thảy chỉ là một giấc mộng hão huyền do mình tự huyễn hoặc.
Nhưng đôi chân hắn lại vô thức bước theo Tạ Lăng, đi sát phía sau y, hai người một trước một sau rời khỏi đình.
Đi được một quãng xa, rẽ qua mấy lối hành lang cho đến khi hoàn toàn khuất bóng những người khác, Tạ Lăng mới đột ngột chậm bước, xoay người lại, ánh mắt sáng quắc nhìn Ngụy Quỳnh.
Ngụy Quỳnh giật mình, lập tức dừng bước, đứng cách Tạ Lăng khoảng hai bước chân.
“Tạ ca nhi……” Ngụy Quỳnh ngập ngừng một lát mới nói: “Đã lâu không gặp, ta rất nhớ ngươi.”
Tạ Lăng lúc này mặt cũng đỏ rực lên, nghĩ ngợi một hồi mới hỏi: “Ngụy công tử, nghe nói ngươi sắp ngoại phóng đi Nam Sa sao?”
Ngụy Quỳnh nhìn y đến ngốc nghếch cả người, chợt nghe y nhắc tới việc này mới sực tỉnh, đáp: “Đúng là như vậy, việc đã định đoạt rồi, không ngờ Tạ ca nhi cũng biết chuyện.”
“Ta thấy ngươi gầy đi nhiều quá, chắc là vất vả lắm……” Tạ Lăng nói tiếp.
Ngụy Quỳnh những ngày qua vì tình chữ khổ hành hạ, tự nhiên là ăn không ngon ngủ không yên, sụt cân thấy rõ, nay nghe được lời quan tâm của Tạ Lăng, cõi lòng ấm áp khôn tả: “Cũng ổn, trước đó có nhiễm bệnh một trận, hiện tại đã đại hảo rồi.”
“Vậy…… Còn hôn sự của ngươi……” Tạ Lăng rụt rè hỏi dò.
Ngụy Quỳnh lập tức phản ứng lại, vội vàng thanh minh: “Tạ ca nhi, lần này ta quyết ý đi Nam Sa hoàn toàn không phải vì chuyện trước kia, mà chính là bản thân ta cũng có sự giác ngộ riêng. Ngươi ngàn vạn lần đừng ôm hết lỗi lầm vào người mà sinh ra ái ngại dằn vặt.”
Tạ Lăng trước đó đã từ chối hắn, nếu chỉ vì thấy hắn sắp ngoại phóng đến nơi khỉ ho cò gáy mà nảy sinh lòng trắc ẩn muốn bù đắp, thì hắn thực sự không cần.
Ngoại phóng là quyết định tự thân của Ngụy Quỳnh hắn, vạn lần không có lý nào lại kéo người khác theo chịu khổ cùng mình.
Tạ Lăng nghe hắn nói không hoàn toàn vì chuyện cũ, trong lòng lại thầm nghĩ, vậy nghĩa là vẫn có một phần nhỏ là vì y rồi……
Cõi lòng y ngọt ngào hẳn lên, cũng có thêm vài phần tự tin.
Cuối cùng y cũng lấy hết can đảm thốt ra: “Kỳ thật đêm Trung thu hôm đó ngươi tới, trong lòng ta vốn rất vui mừng.”
Nghe được lời bộc bạch đột ngột này của Tạ Lăng, tim Ngụy Quỳnh đập liên hồi như trống dồn, cảm xúc trong lồng ngực chực trào ra ngoài.
Tạ Lăng nói tiếp: “Ta nghĩ ngươi và Văn tiểu thư là một đôi trời sinh, lại tự thấy mình so với nàng ta chẳng có điểm nào tốt cả. Ta chỉ sợ ngươi bốc đồng đưa ra quyết định như vậy, ngày sau nhìn lại lại hối hận khôn nguôi……”
“Cho nên……” Tạ Lăng nghẹn giọng: “Ta mới gạt ngươi, nói rằng ta không có tình cảm với ngươi. Chuyện này là do ta hèn nhát, không dám tin tưởng vào ngươi. Kỳ thực……”
Tạ Lăng siết chặt nắm tay: “Ta vốn tâm duyệt ngươi, sau khi ngươi rời đi, ta liền hối hận vô cùng……”
Tạ Lăng nói xong, vành mắt đã đỏ hoe, sắc mặt trắng bệch, trông hệt như một chú thỏ con tủi thân.
Ngụy Quỳnh bất thình lình nghe được một tràng lời bộc lộ tâm can này thì mừng rỡ phát cuồng, hắn vốn tưởng một mảnh chân tình của mình bấy lâu nay chẳng qua chỉ là tự tình tự đại, không ngờ lại có ngày liễu ám hoa minh thế này.
Chỉ là hắn đã quyết ý đi Nam Sa nhậm chức, như vậy đồng nghĩa với việc những năm tháng dài đằng đẵng sau này, thậm chí là cả đời hắn, đều phải chôn chân ở nơi hoang vu hẻo lánh ấy. Hắn làm sao nỡ lòng nào hại Tạ Lăng chịu khổ cùng mình đây……
“Tạ ca nhi…… Ta……” Ngụy Quỳnh đắn đo hồi lâu, rốt cuộc vẫn nói thẳng: “Ta đã định ngày lên đường đi Nam Sa, nơi đó là chốn hoang dã, phong tục tập quán khác xa kinh thành. Mà ngươi lại là ca nhi đích xuất của Tạ gia, thân phận tôn quý, ta vốn dĩ không nên mang ngươi theo chịu khổ chịu tội.”
“Nhưng nếu cứ thế này mà để hai ta mỗi người một ngả phương trời, trong lòng ta thực sự không cam tâm, Ngụy mỗ mạn phép có một thỉnh cầu quá đáng.” Ngụy Quỳnh khẩn khoản: “Xin hỏi ngươi có nguyện ý theo ta đi cùng không? Tuy cuộc sống sẽ khổ cực hơn ở kinh thành muôn phần, nhưng ta thề sẽ dùng hết khả năng của mình để che chở, bảo bọc cho ngươi.”
Tạ Lăng chờ đợi chính là câu nói này, đôi mắt đào hoa càng đỏ thêm, y cúi đầu khẽ đáp: “Tất nhiên là nguyện ý rồi, bằng không hôm nay ta cũng chẳng thèm tới đây làm gì.”
Ngụy Quỳnh kích động tiến lên một bước, suýt chút nữa đã không kìm được mà ôm chầm lấy y vào lòng, song liếc thấy toán nha hoàn gã sai vặt đứng đằng xa, hắn đành cố kiềm chế, trầm giọng nói với Tạ Lăng: “Ngụy mỗ tam sinh hữu hạnh mới có được sự chung tình này của Tạ ca nhi, đời này kiếp này nguyện ghi lòng tạc dạ!”
Trong đình hóng gió, Bạch Thuật thấy hai bóng người đã đi xa, bấy giờ mới quay sang nói với đám người Ngụy gia đang nghệch mặt ra: “Tạ Lăng nhà chúng ta cũng là người có chủ kiến lắm.”
“Vốn dĩ huynh trưởng hắn chấm cho một vị tài tử họ Du, chính là người đỗ đầu nhị giáp khoa thi lần này, nhưng hắn lại một mực không thích.”
Nghe Bạch Thuật nói vậy, Ngụy phu nhân trong lòng khẽ lay động, liếc nhìn Ngụy Khương thị một cái, thấy biểu cảm của nàng vô cùng kích động, mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm Bạch Thuật, như thể đang dốc hết tâm trí đợi câu nói tiếp theo của y.
Bạch Thuật nhấp một ngụm trà rồi mới thong thả nói tiếp: “Ca nhi đích xuất của Tạ gia chúng ta đâu phải không có ai thèm rước. Thư từ dạm ngõ người ta gửi tới xếp trên bàn huynh trưởng hắn dày cộm thế này cơ mà.”
Bạch Thuật dùng ngón cái và ngón trỏ ra hiệu một khoảng: “Trong đó không thiếu công tử danh môn quý tộc trong kinh, rồi cả tân khoa tiến sĩ nữa, vậy mà hắn chẳng thèm vừa mắt một ai, chỉ một mực muốn chọn người tốt nhất cho đệ đệ.”
“Có điều người tốt nhất này, chung quy vẫn phải là lưỡng tình tương duyệt.” Bạch Thuật khẽ cười: “Tạ Lăng đã thực sự thích ai thì làm huynh trưởng như chúng ta cũng không thể phất ý hắn, đành phải tùy hắn thôi. Dù sao hắn cũng đã khôn lớn, cuộc đời là tự hắn sống, chúng ta là bậc bề trên cũng không tiện nhúng tay vào quá sâu.”
Lời này của Bạch Thuật coi như đã ngửa bài nói huỵch tẹt ra rồi, Tạ gia vốn dĩ chướng mắt đứa con rể như Ngụy Quỳnh, nhưng vì Tạ Lăng thích nên Tạ Hòe Ngọc mới đành phải mắt nhắm mắt mở mà bằng lòng.
Y lúc này đại diện cho thái độ của Tạ gia, tự nhiên không thể nói năng quá trắng trợn. Ám chỉ đến mức này rồi, nếu Ngụy gia mà còn không biết đường hành động thì chứng tỏ họ không muốn kết thông gia với Tạ gia nữa.
Ngụy phu nhân là người phản ứng nhanh nhạy nhất, lập tức đỡ lời: “Tạ Lăng đúng là đứa trẻ chân thành. Tấm chân tình này thật đáng quý biết bao, kẻ nào được hắn nhìn trúng quả thực là tu ba đời mới có được phúc phận ấy, nếu không phải đại nhi và nhị nhi nhà ta đều đã yên bề gia thất thì ta đã ước gì có được một đứa con dâu như vậy rồi.”
Dứt lời, nàng liền âm thầm đá nhẹ vào chân Ngụy Khương thị một cái, Ngụy Khương thị bấy giờ mới như sực tỉnh khỏi cơn mơ, vội vàng phụ họa: “Phải! Phải! Ta thấy Tạ Lăng thực sự rất tốt! Ta…… Ta……”
Nàng nói được vài câu, đột nhiên nước mắt rơi như mưa, nghẹn ngào nói với Bạch Thuật: “Là do trước kia ta mù mắt, đến mức thị phi hắc bạch cũng không phân định nổi, ta thật sự không ngờ tới, vạn lần không ngờ tới mà……”
Ngụy Khương thị khóc đến mức có phần thất thố, Ngụy Linh ở một bên vội vàng đưa khăn tay qua dỗ dành.
Ngụy phu nhân bấy giờ mới cười bảo: “Tam đệ muội nhà ta tính tình vốn dĩ là như vậy, là người dễ đại hỉ đại bi. Nàng ấy là vì lâu ngày không gặp các ngươi, trong lòng quá mức vui mừng nên mới như thế, ngươi chớ có trách móc.”
Bạch Thuật gật đầu: “Không sao, Ngụy tam phu nhân là người có cá tính, ta hiểu mà.”
Hôm nay Bạch Thuật nhìn lại Ngụy Khương thị, thấy người này kỳ thực chẳng có tâm cơ gì, nói năng làm việc đều thuộc kiểu nghĩ gì làm nấy, không mưu tính sâu xa.
Ngày ấy cơn giận bốc lên liền chẳng quản ngại gì mà chạy tới làm ầm ĩ một trận, hôm nay trong lòng vui sướng thì lại không kìm được nước mắt ngắn dài, xét ra cũng chẳng phải kẻ tâm địa xấu xa.
Tạ Lăng cũng không phải kiểu người tâm tư kín kẽ, gặp được một vị bà bà như thế này xem ra lại dễ sống hơn là gả vào nhà có mẹ chồng thâm sâu khó lường.
Hơn nữa nếu y gả cho Ngụy Quỳnh, hai người cùng dắt díu nhau đi Nam Sa, vị bà bà này cũng đâu có theo cùng, chung quy vẫn là hai người tự đóng cửa bảo nhau sống ngày tháng của riêng mình, chẳng có gì phải lo nghĩ cả.
Một lát sau, Ngụy Quỳnh cùng Tạ Lăng sóng vai đi trở về.
Vừa nãy trông hai người còn có phần ngượng ngùng xa cách, giờ đây lại mặt mày hớn hở, một trái một phải đi sát rạt bên nhau, khoảng cách kéo gần lại không ít.
Mọi người nhìn thấy bộ dạng này của họ thì không khỏi nhìn nhau cười thầm.
Hai người này đứng cạnh nhau quả thực vô cùng đẹp đôi, cùng bước đi, trông tình đầu ý hợp như vậy thật khiến người ta vui lây.
Ngụy Quỳnh vừa về tới nơi mới phát hiện mẫu thân Ngụy Khương thị của mình hai mắt đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc xong một trận.
“Mẫu thân, người……” Ngụy Quỳnh có chút lo lắng, sợ rằng mẫu thân mình lại định nhảy ra phản đối hai người.
Ai ngờ lại nghe Ngụy Khương thị ôn tồn bảo: “Tạ ca nhi, ngươi lại đây, để ta nhìn kỹ ngươi một chút nào.”
Tạ Lăng trong lòng cũng có phần căng thẳng, nhìn sang Bạch Thuật cầu cứu. Thấy Bạch Thuật khẽ gật đầu mỉm cười, lòng y mới bình tĩnh trở lại.
Y bước lên phía trước, Ngụy Khương thị liền nắm chặt lấy tay y, luôn mồm khen ngợi: “Ngươi tốt lắm, ngươi thật sự rất tốt……”
Nói được một lúc, nàng sai nha hoàn lui về viện của mình, mang một chiếc tráp nhỏ qua đây.
Nàng trao chiếc tráp ấy vào tay Tạ Lăng, bảo: “Hôm nay ngươi tới chơi, đây là chút quà gặp mặt ta dành cho ngươi, xin ngươi chớ có chê bai.”
Tạ Lăng mở ra xem thử, bên trong là một đôi vòng tay bằng bạch ngọc, nước ngọc cực tốt, không một vết tì vết, sáng bóng đến mức có thể soi rõ bóng người, giá trị định lượng vô cùng xa xỉ.
Lần trước khi y giúp Ngụy Khương thị kiểm kê trang sức, y chưa từng thấy qua đôi vòng này nên có chút kinh ngạc.
Ngụy Khương thị lúc này mới giải thích: “Đây là của hồi môn ta mang từ nhà mẹ đẻ tới, là vật gia truyền của Khương gia chúng ta, nay ta tặng lại cho ngươi.”
Tạ Lăng lập tức hiểu ra ý tứ sâu xa của Ngụy Khương thị, mặt y đỏ ửng lên, vội khép tráp lại, thu nhận rồi khẽ thưa: “Đa tạ Ngụy tam phu nhân đã có lòng ưu ái, vậy vãn bối xin phép không khách sáo nữa.”
Thấy Tạ Lăng chịu nhận đôi vòng tay kia, Ngụy Khương thị mới xem như trút được gánh nặng trong lòng.
Lúc này bầu không khí có thể nói là vẹn cả đôi đường, khách chủ đều vui vẻ.
Bạch Thuật cùng Tạ Lăng ở lại dùng bữa cơm thân mật với Ngụy gia, mãi đến giờ Thân mới xin phép ra về.
Chân bọn họ vừa bước lên xe ngựa, sau lưng Ngụy Khương thị đã vội vã giục giã: “Mau! Con mau đi chuẩn bị sính lễ đi, ngày mai liền gọi phụ thân con tới Tạ gia cầu hôn!”
Ngụy Quỳnh dở khóc dở cười: “…… Mẫu thân, người cũng vội vàng quá rồi đó. Sính lễ còn cần phải chuẩn bị cho chu toàn mới được, đâu có gấp gáp một hai ngày này. Để con chọn một ngày hoàng đạo rồi thưa với phụ thân sau.”
“Cái thằng bé này! Chẳng phải con thích nhất là Tạ ca nhi đó sao? Sao đến nước này rồi lại thong thả thế hả!” Ngụy Khương thị mắng yêu.
Bộ dạng cuống cuồng của hai mẹ con lọt vào mắt Ngụy phu nhân và Ngụy Linh, khiến hai người họ nhịn không được mà bật cười.
Ngụy phu nhân lên tiếng: “Mẫu thân con là bị chuyện của Văn gia hồi trước dọa cho sợ rồi, muốn con sớm ngày định đoạt chuyện đại sự cho yên lòng đấy mà.”
Ngụy Quỳnh bấy giờ mới cười đáp: “Văn Tú Nga vốn dĩ là hạng người mưu cầu danh lợi, Tạ Lăng hoàn toàn khác biệt với nàng ta, mẫu thân không cần phải sầu lo. Chuyện này xin cứ giao cho hài nhi tự mình thu xếp.”
Ngụy Linh cũng phụ họa: “Đúng vậy đó thẩm thẩm. Hôm nay Tạ ca nhi tới đây chính là đã bày tỏ thái độ rồi, người cứ yên tâm kê cao gối mà ngủ đi.”
Ngụy Khương thị bấy giờ mới thở dài cảm thán: “Tẩu tẩu, lúc trước người cứ khen Tạ Lăng tốt, ta còn bán tín bán nghi, nay tự mắt chứng kiến mới thấy đứa trẻ này chỗ nào cũng tốt cả. Đôi mắt này của ta đúng là như mù vậy, mọc ra thật chẳng được tích sự gì.”
Ngụy phu nhân ha hả cười lớn: “Muội tuy nhìn người không chuẩn, nhưng Quỳnh Nhi nhà muội lại là kẻ có mắt nhìn người tinh tường. Chuyện này thành công, Ngụy gia và Tạ gia chúng ta kết thành thông gia, Tạ gia tất sẽ không nhẫn tâm nhìn Tạ Lăng chịu khổ ở Nam Sa đâu, muội cứ yên tâm đi.”
Trên xe ngựa, Bạch Thuật nhìn chiếc tráp chứa đôi vòng bạch ngọc trong tay Tạ Lăng, cười bảo: “Ngụy Khương thị kia hiện giờ đối với đệ đúng là cảm kích khôn cùng, sau này chắc chắn sẽ không làm khó dễ đệ nữa đâu. Đệ xem nàng ta sợ đệ chạy mất nên đến cả bảo vật gia truyền giấu kỹ cũng đem ra tặng rồi kìa.”
Tạ Lăng bị Bạch Thuật trêu đến mức vừa buồn cười vừa ngượng ngùng, thốt lên: “Thái độ quả thực là một trời một vực, ta vạn lần không ngờ mình cũng có ngày hôm nay.”
“Cũng là nhờ đệ và Ngụy Quỳnh tự mình tranh thủ có được, sau này phải biết trân trọng đấy.” Bạch Thuật dặn dò.
Tạ Lăng vội vàng gật đầu lia lịa.
“Sau này ra bên ngoài sinh sống, đệ phải tự lập, kiên cường lên, cùng Ngụy Quỳnh tương trợ lẫn nhau.” Bạch Thuật nói tiếp: “Cũng may tính tình đệ tuy nhìn bề ngoài thì mềm mỏng, nhưng vào những thời khắc mấu chốt, đệ lại rất giống ca ca đệ, ngoài mềm trong cứng.”
Tạ Lăng nghe vậy liền mỉm cười: “Tẩu tẩu, tình cảm giữa tẩu và ca ca ta tốt thật đấy.”
Bạch Thuật cũng cười đáp: “Đệ và Ngụy Quỳnh ngày sau cũng sẽ giống như chúng ta vậy thôi……”