Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 127

  Bởi vì tâm trạng sa sút, Tạ Lăng đã mấy ngày liền không đến tiệm trang sức đón khách nữa.

Bảng vàng trong kinh đã dán, hẳn là Ngụy Quỳnh cũng đã nhận bổ nhiệm chức quan, hôn sự giữa hắn và Văn gia tiểu thư chắc cũng sắp định đoạt rồi.

Nghĩ đến đây, lòng Tạ Lăng không khỏi dâng lên một nỗi xót xa.

Cậu và Ngụy Quỳnh kia cũng chỉ mới quen biết vài tháng, vậy mà một khi đã động lòng, trong lòng lại ngày đêm thương nhớ, rốt cuộc chẳng thể nào buông bỏ cho đành.

Nếu Ngụy Quỳnh là hạng người ham mê danh lợi thế lực, sau khi định hôn với Văn gia liền không thèm đoái hoài gì đến cậu nữa, thì Tạ Lăng khổ sở vài ngày chắc cũng sẽ nguôi ngoai mà quên đi.

Cái khổ chính là ở chỗ Ngụy Quỳnh không phải hạng tiểu nhân đó, mà lại là một chân quân tử, thậm chí còn nguyện ý từ bỏ cả tiền đồ công danh để cầu cưới cậu……

Tạ Lăng nghĩ lại chuyện cũ, tuy khi ấy cậu đã thẳng thừng từ chối, nhưng rốt cuộc vẫn vạn phần khắc cốt ghi tâm. Mỗi khi rảnh rỗi, trong đầu cậu lại hiện lên khung cảnh ngày hôm ấy.

Cậu từng nghĩ nếu Ngụy Quỳnh thực sự vì mình mà từ bỏ công danh, ngày sau tất sẽ sinh lòng hối hận. Nhưng đến khi thật sự khước từ đối phương rồi, Tạ Lăng mới phát giác bản thân ngày ngày đều tự hỏi: Nếu ngày đó mình dũng cảm hơn một chút thì mọi chuyện sẽ ra sao?

Người ta còn chưa hối hận, tự Tạ Lăng cậu đã thấy hối tiếc mất rồi……

Tạ Lăng từ trong tráp trang sức lấy ra chiếc lược cài tóc hình thỏ trắng. Chú thỏ tròn vo, từng sợi lông được chạm khắc rõ nét, trông vô cùng sống động đáng yêu.

“Cộc cộc ——” Có tiếng gõ cửa vang lên, Tạ Lăng cuống quýt cắm chiếc lược lên tóc.

Cậu vừa cất tiếng hỏi ai đó, bên ngoài liền có tiếng nha hoàn vọng vào: “Lăng thiếu gia, Du công tử đang ở ngoài viện, nói là muốn mời ngài ra ngoài đi dạo một chút.”

Tạ Lăng lúc này mới sực nhớ tới vị Du công tử mà Tạ Hòe Ngọc mang về. Tuy huynh trưởng chưa từng nói rõ, nhưng ý đồ muốn tác hợp người này cho cậu thì đã rõ rành rành.

Nghe nói Du công tử này chỉ là thứ tử của một gia đình thương nhân, nhưng đổi lại hắn có công danh nhị giáp đầu danh lận lưng, xem ra cũng chẳng phải hạng tầm thường.

Tạ Lăng dẫu tâm trạng chẳng vui, nhưng cũng không muốn gạt bỏ ý tốt của huynh trưởng.

Cậu bèn bảo nha hoàn mời Du công tử vào trong viện ngồi đợi một lát, còn mình thì sửa soạn thay y phục rồi mới ra cửa.

Dẫu sao cũng là đi gặp mặt xem mắt, Tạ Lăng bèn chọn một bộ y phục tương đối trang trọng.

Bộ y phục này là do Bạch Thuật sau này sai người may đồng loạt cho bọn họ, không quá mức xa hoa nhưng lại vô cùng tinh xảo. Từ vạt áo thêu ngược lên là một dải lan huệ rực rỡ, đường viền bờ vai và cổ áo còn được đính thêm một dải lông thỏ trắng muốt.

Tạ Lăng mặc bộ này vào càng tôn lên nước da trắng hồng, dung mạo như tuyết như ngọc, cực kỳ ăn nhập với chiếc lược cài tóc hình thỏ trắng trên đầu.

Cậu đẩy cửa bước ra ngoài, lập tức nhận thấy nam tử cao lớn đang ngồi bên chiếc bàn đá trong viện sáng rực mắt lên, ánh nhìn hướng về phía cậu cũng thêm phần thâm thúy.

“Du công tử.” Tạ Lăng lịch sự gật đầu chào Du Tranh, khẽ nở nụ cười, vô tình lại toát ra vài phần phong tình quyến rũ.

Còn Du Tranh thì hai tai đỏ ửng, vô cùng cung kính cúi người hành lễ với Tạ Lăng: “Tạ ca nhi, Du mỗ mạo muội tới đây quấy rầy, vạn mong cậu đừng chê cười.”

“Dĩ nhiên là không rồi.” Tạ Lăng mỉm cười đáp.

Du Tranh mày rậm mắt to, tướng mạo đoan chính thành thật. Tuy hắn không có được khí chất phóng khoáng, phong độ nhẹ nhàng bẩm sinh như những công tử thế gia, nhưng trông lại rất vững chãi, chính trực, bảo sao ca ca cậu lại coi trọng hắn đến vậy.

Tạ Lăng nói xong liền bước lên phía trước hai bước, Du Tranh đỏ mặt, lại vội vàng lui về sau một bước. Hắn giữ khoảng cách tầm hai thước với Tạ Lăng rồi mới đứng vững, đưa tay mời: “Tạ ca nhi, mời cậu đi trước một bước.”

Tạ Lăng thoáng khựng lại, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quặc, nhưng thấy Du Tranh cũng không có ác ý gì, chẳng qua là giữ lễ nghĩa quá mức mà thôi, bèn mỉm cười rồi rảo bước ra khỏi viện trước hắn.

Đợi Tạ Lăng đi trước, Du Tranh mới lẳng lặng bám theo phía sau, thủy chung vẫn duy trì khoảng cách hai thước. Nếu bước chân Tạ Lăng có thoáng dừng lại hay đi chậm đi một chút, hắn cũng sẽ lập tức dừng bước để điều chỉnh nện bước của mình, giữ nguyên khoảng cách bất biến kia.

Hành động này của Du Tranh quả thực cực kỳ tôn trọng và lễ phép, nhưng Tạ Lăng lại cứ thấy là lạ, thành ra bản thân cậu cũng thấy gượng gạo theo.

Nói về Du Tranh, hắn vốn chỉ là con nhà thương nhân, tuy một bước lên mây giành được vị trí nhị giáp đầu danh, lại có cơ hội diện thánh, nhưng trong lòng hắn trước sau vẫn thấy mọi chuyện như mơ như thực, không có cảm giác chân thật.

Hồi còn ở học đường hắn với Tạ Hòe Ngọc cũng coi như có nói chuyện qua vài câu, nhưng giới quyền quý kinh thành vốn có vòng tròn của riêng họ, giữa họ và hạng học trò nghèo khổ học như hắn luôn tồn tại một bức tường ngăn cách.

Sau khi hắn đỗ đạt công danh, Tạ Hòe Ngọc đột nhiên mời hắn tới Tạ phủ, nói là muốn thỉnh giáo hắn chuyện bài vở khoa cử, Du Tranh ban đầu vốn định khéo léo từ chối.

Nhưng sau khi hắn thưa chuyện lại với huynh trưởng ở nhà thì bị huynh trưởng ép phải đến bằng được, bảo rằng đây là thời cơ ngàn năm có một, chứng tỏ Tạ công tử coi trọng tài học của hắn, vô cùng có lợi cho hoạn lộ sau này, bởi thế hắn mới phải bấm bụng đi theo.

Nào ngờ tới nơi rồi, Tạ Hòe Ngọc chẳng hề thỉnh giáo hắn chuyện học hành gì cả, mà lại đem bào đệ của mình giới thiệu cho hắn.

Du Tranh không phải kẻ ngốc, tự nhiên nhìn ra được ý đồ muốn tác hợp mình với vị ca nhi này của Tạ Hòe Ngọc.

Du Tranh chưa lập gia thất, đối với ca nhi cũng không có thành kiến gì, bởi vậy hôm nay hắn mới chủ động tới đây mời Tạ gia ca nhi ra ngoài đi dạo.

Hôm qua lúc Du Tranh gặp Tạ Lăng thì trời đã chập choạng tối. Dưới ánh nến mờ ảo, đối phương ăn mặc vô cùng mộc mạc thanh thuần, hắn đứng từ xa nhìn lại chỉ thấy cậu có nét thanh tú chứ chưa nhìn được thật rõ ràng.

Sáng sớm hôm nay gặp lại Tạ Lăng, hắn mới phát giác dung mạo của cậu rực rỡ diễm lệ, xiêm y tinh mỹ, cử chỉ lời nói đều toát lên phong thái của một bậc đại gia khuê tú, khác một trời một vực so với những nữ tử hay ca nhi bình dân mà hắn thường gặp.

Du Tranh nhất thời vô cùng căng thẳng, chỉ cảm thấy đối phương đúng là dòng dõi danh môn trong kinh, vốn chẳng cùng một thế giới với kẻ có xuất thân hàn vi như mình.

Thành thử lúc ở chung với Tạ Lăng, hắn càng thêm phần câu thúc, ngay cả khoảng cách cũng không dám lại gần cậu.

Tạ Lăng và Du Tranh đi cạnh nhau, hai người mới quen biết nên chẳng biết phải bắt chuyện từ đâu, đành phải im lặng suốt cả quãng đường.

Mãi đến khi bước lên xe ngựa, cùng ở trong một không gian chật hẹp, khoảng cách giữa hai người mới bị bách kéo lại gần hơn một chút.

“Ta……”

“Ta……”

Du Tranh vừa định mở lời thì vừa vặn Tạ Lăng cũng đồng thời lên tiếng. Mặt hắn nóng bừng lên, lập tức im bặt, Tạ Lăng gượng cười nói: “Hôm nay cũng chẳng biết nên đi đâu, hay là Du công tử quyết định đi.”

Du Tranh ban đầu định dẫn Tạ Lăng đến khu phố thương mại của nhà mình để cậu xem qua chuyện kinh doanh, sẵn tiện phô diễn chút tài lực của gia đình. Thế nhưng lúc này đối diện với khí chất bất phàm của Tạ Lăng, hắn lại cảm thấy chút sản nghiệp cỏn con của nhà mình thật chẳng đáng đem ra bêu xấu trước mặt người ta.

Vì thế hắn cứ lắp ba lắp bắp: “Vẫn là… vẫn là xin Tạ ca nhi cứ định đoạt đi, cậu muốn đi đâu thì đi đó, Du mỗ cũng không biết Tạ ca nhi thích nơi nào.”

Tạ Lăng: “……”

Vốn dĩ là vị Du công tử này mở lời mời cậu ra ngoài, giờ lại bắt cậu phải tự tìm chỗ đi, thật là khiến cậu đau đầu mà.

Nhưng nhìn bộ dạng câu thúc tội nghiệp kia của Du Tranh, Tạ Lăng nghĩ ngợi một lát rồi bảo: “Vậy thì cứ đến khu phố thương mại trung tâm đi, lâu rồi ta chưa ghé qua đó, sẵn tiện đến tận hưởng chút không khí náo nhiệt.” Nơi đó có Lai Phúc Lâu, vừa vặn có thể ghé vào dùng bữa trưa rồi về luôn.

Du Tranh lúc này mới trút được gánh nặng, vội bảo xa phu thúc ngựa hướng về phía khu phố thương mại mà chạy.

Có điều từ lúc đó trở đi hắn cũng chẳng dám mở miệng nói với Tạ Lăng lời nào nữa, hai người cứ thế ngồi đối diện nhau suốt chặng đường trong bầu không khí im lặng đến đáng sợ.

Tạ Lăng cũng thấy ảo não vô cùng, cảm giác gượng gạo dâng lên đến đỉnh điểm.

Vị Du công tử này không phải người xấu, chỉ là tính cách hai người chẳng thể chung đường, lại thêm hắn quá mức rụt rè, ở cạnh nhau chỉ thấy ngột ngạt.

Cậu không khỏi thở dài một tiếng, vén rèm xe ngựa nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật ven đường để khỏa lấp nỗi bẽ bàng trong lòng.

Nghe thấy tiếng thở dài của cậu, Du Tranh thỉnh thoảng lại lén lút liếc nhìn Tạ Lăng, thầm đoán mò biểu cảm trên mặt cậu. Thấy chân mày cậu khẽ nhíu lại, lòng hắn liền thấp thỏm không yên, sợ bản thân tiếp đón không chu đáo khiến đối phương phật lòng.

Suốt cả dọc đường đi vì thế mà trở nên dài lê thê, cả hai người đều có cảm giác như đang ngồi trên đống bàn chông.

Khi xe ngựa đi đến gần nha môn kinh thành, Tạ Lăng nhìn thấy một tấm thông báo dán bảng từ đằng xa.

Chân mày cậu khẽ nhướng lên, tâm tư trong lòng lại khẽ lay động.

Hành động này lọt vào mắt Du Tranh, như thể vừa tìm lại được chút tự tin, hắn đột ngột lên tiếng: “Nơi đó chính là nơi dán bảng vàng kỳ thi mùa thu năm nay, và cả danh sách bổ nhiệm chính thức cho tam giáp kỳ thi mùa xuân nữa.”

Thấy Tạ Lăng gật đầu, ánh mắt cứ dán chặt vào hướng đó như thể vô cùng hứng thú với tấm thông báo kia, Du Tranh mới đột ngột gọi to một tiếng: “Dừng xe.”

Xe ngựa liền dừng lại ngay cạnh khu vực dán bảng, Du Tranh nói với Tạ Lăng: “Tạ ca nhi nếu có hứng thú thì có thể xuống xe xem qua một chút.”

Khắp người Du Tranh lúc này chỉ có cái công danh này là thứ đáng để tự hào nhất, thấy có cơ hội thể hiện bản thân, hắn dĩ nhiên không muốn bỏ lỡ.

Vì một vài lý do riêng, Tạ Lăng vốn dĩ không muốn xuống xe. Nhưng nhìn thấy Du Tranh đang ưỡn ngực, vẻ mặt tràn đầy tự hào hãnh diện, cậu cũng không nỡ từ chối thẳng thừng hắt nước lạnh vào mặt hắn.

Cậu đành miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, bảo: “Vậy thì xuống xem chút đi.”

Cậu theo Du Tranh bước xuống xe, bảng vị này đã dán được một thời gian nên lúc này phía trước cũng không còn mấy người tụ tập nữa.

Du Tranh liền chỉ tay vào một tờ trong số đó, tự hào nói: “Tên của ta nằm ngay ở vị trí nhị giáp đầu danh kia kìa. Bản thân vốn nghĩ học lực của mình đã rất khá rồi, không ngờ phía trên vẫn còn nhất giáp ba người nữa, đúng là núi cao còn có núi cao hơn.”

Du Tranh vừa thao thao bất tuyệt vừa quay đầu lại nhìn Tạ Lăng, nào ngờ ánh mắt cậu căn bản chẳng hề nhìn theo hướng tay hắn, mà lại dời sang tờ thông báo bổ nhiệm quan chức ở bên cạnh từ bao giờ.

Tạ Lăng ban đầu tự dặn lòng không được nhìn, nhưng đôi mắt lại cứ như không nghe lời mà tự động đảo qua đó.

Cậu vốn chỉ định lướt qua một cái cho xong, nào ngờ vừa vô tình nhìn xuống vài hàng liền không thấy cái tên mà mình hằng mong mỏi nằm trong danh sách bổ nhiệm tại kinh thành.

Không nhìn thấy tên của Ngụy Quỳnh, tim Tạ Lăng hẫng đi một nhịp, lúc này cậu cũng chẳng màng đến chuyện gì khác nữa, tập trung toàn bộ tinh thần nhìn chằm chằm vào tờ thông báo dán trên tường kia, thề phải tìm bằng được cái tên Ngụy Quỳnh mới thôi.

Chỉ là sau khi đã rà soát qua một lượt tất cả các danh sách bổ nhiệm tại kinh thành vẫn không thấy Ngụy Quỳnh đâu, cuối cùng ở một góc khuất dành cho danh sách ngoại phóng, cậu mới nhìn thấy ba chữ Ngụy Quỳnh. Hắn được ban hàm từ ngũ phẩm, nhưng lại bị điều động đến tận vùng Nam Sa hẻo lánh.

Với địa vị của Ngụy hầu gia và Văn đại nhân ở kinh thành, dẫu Ngụy Quỳnh có không chen chân nổi vào những bộ môn béo bở đi chăng nữa thì làm sao đến mức ngay cả một chân kinh quan cũng không giữ nổi, đến nỗi phải lưu lạc tới nơi hoang vu như Nam Sa cơ chứ.

Tạ Lăng chợt nhớ lại lúc Ngụy Quỳnh tới tìm mình, hắn từng nói bản thân nguyện ý vì cậu mà vứt bỏ công danh, chẳng lẽ cái nơi Nam Sa này là do hắn cố tình……

Tim cậu đập liên hồi như trống gõ, như chú thỏ con hoảng loạn không yên. Một mặt cậu tự nhủ chuyện này không có khả năng, rõ ràng bản thân đã tuyệt tình khước từ Ngụy Quỳnh rồi cơ mà.

Nhưng mặt khác, cậu lại không ngăn nổi ý nghĩ rằng biết đâu chuyện này thực sự là do mình mà ra, bằng không sao Ngụy Quỳnh lại chấp nhận từ bỏ vị trí kinh quan để chọn con đường ngoại phóng đến tận Nam Sa.

Nhìn thấy sắc mặt Tạ Lăng không ngừng thay đổi, lòng Du Tranh có phần chùng xuống. Hồi lâu sau, hắn mới thấp giọng hỏi: “Tạ ca nhi, cậu đang tìm tên của vị công tử nào sao? Nếu không phiền, Du mỗ có thể tìm giúp cậu một tay.”

Tạ Lăng lúc này mới sực tỉnh, vội lắc đầu bảo: “Chỉ là vô tình nhìn thấy tên một người quen nên nhất thời thất thần, thật thất lễ quá. Du công tử đỗ cao nhị giáp đầu danh, văn tài quả thực xuất chúng, thật đáng chúc mừng.”

Dứt lời, hai người mới quay trở lại xe ngựa. Xe chạy thêm được một lúc lâu, Tạ Lăng rốt cuộc vẫn không nhịn được mà lên tiếng hỏi: “Du công tử, ta thấy những người đỗ kỳ thi mùa xuân nhậm chức đa phần đều bắt đầu từ chức thất phẩm hoặc từ thất phẩm, sao lại có cả hàm từ ngũ phẩm ở trong đó vậy?”

Du Tranh lúc này mới giải thích: “Tạ ca nhi đang nói đến tam công tử Ngụy Quỳnh của Ngụy gia đúng không? Nghe nói trước khi nhận bổ nhiệm, hắn đã tự mình dâng sớ xin đi Bắc Cương, bảo là muốn tận trung báo quốc vì Đại Tuyên. Nhưng trời xui đất khiến thế nào rốt cuộc lại bị phân về Nam Sa. Bệ hạ vô cùng tán thưởng nghĩa cử cao đẹp này của hắn nên mới đặc cách thăng cho hắn hàm từ ngũ phẩm, xem như trong họa có phúc.”

Tự thỉnh ly kinh…… Tạ Lăng nghe vậy thì sững sờ, mười đầu ngón tay tê dại khẽ siết chặt vào nhau.

Lúc này đã là cuối thu, tiết trời lạnh căm căm, vậy mà trên người Tạ Lăng lại có một luồng hơi ấm từ lồng ngực trào lên, xộc thẳng lên sống mũi, khiến đôi mắt cậu vừa cay vừa xót, có thứ gì đó chực chờ chực tràn ra ngoài vạt áo.

Suốt quãng đường sau đó, Du Tranh có nói thêm điều gì cậu cũng chỉ ậm ừ cho qua, tâm trí hoàn toàn thả hồn đi đâu mất.

Xe ngựa chạy đến gần khu phố thương mại liền tìm một chỗ trống dừng lại.

Tạ Lăng và Du Tranh tản bộ trên đường, vẫn duy trì khoảng cách hai thước như cũ, cả hai đều giữ im lặng, ai nấy đều theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình.

Đi được một lát, Tạ Lăng dừng chân trước một tiệm đồ cưới, ngơ ngẩn nhìn vào bên trong.

Du Tranh đỏ mặt lên, hỏi: “Tạ ca nhi có muốn vào trong xem thử không?”

Tạ Lăng ban đầu lắc đầu, nhưng sau đó lại gật đầu, chân đã bước qua ngạch cửa tự bao giờ.

Hóa ra cậu đứng từ xa đã thoáng nhìn thấy đích trưởng nữ của Văn gia là Văn Tú Nga đang ở bên trong, dắt theo hai nha hoàn đi chọn lựa đồ sính lễ tư trang.

Lòng Tạ Lăng thắt lại, lý trí bảo cậu nên rời đi ngay, nhưng đôi chân lại không nghe lời cứ thế bước vào, muốn nhìn xem sính lễ cưới xin của Văn gia rút cục gồm những thứ gì.

Văn Tú Nga đang bận rộn bàn bạc với nha hoàn chọn đồ, dĩ nhiên không để ý đến sự xuất hiện của Tạ Lăng. Chỉ thấy nàng ta cau mày nhìn vào tờ danh mục sính lễ mà chủ tiệm đưa cho, bất mãn nói: “Bỏ ra ngần ấy bạc mà của hồi môn chỉ có bấy nhiêu đây, thật là không đáng chút nào. Lúc ta xuất giá mà không bì kịp với Bạch ca nhi và Tề Thanh Uyển thì cũng đành đi, chứ nếu đến cả Ngụy Linh mà cũng không bằng thì chẳng phải là muối mặt lắm sao?”

Nha hoàn đứng bên cạnh vội vàng xoa dịu: “Tiểu thư chớ vội, người là đích trưởng nữ của Văn phủ, sính lễ cưới hỏi dĩ nhiên không thể tuềnh toàng được. Tiệm này không có đồ ưng ý thì chúng ta cứ sang tiệm khác chọn là được chứ gì.”

Sắc mặt Văn Tú Nga lúc này mới giãn ra đôi chút: “Có điều chỉ có tiệm này mới có chiếc mũ phượng thải phụng này thôi, các tiệm khác tìm mỏi mắt cũng chẳng ra. Chẳng biết ta đội chiếc mũ phượng này trông có đẹp hay không nữa.”

Một nha hoàn khác liền trêu ghẹo: “Tiểu thư có dung mạo trầm ngư lạc nhạn, người có ăn vận thế nào đi chăng nữa thì biểu thiếu gia chắc chắn cũng sẽ mê mẩn cho mà xem.”

Nghe thấy ba chữ biểu thiếu gia, Tạ Lăng trợn tròn mắt, cố lục tìm trong ký ức nhưng chẳng thể nhớ nổi Văn gia có mối quan hệ thân thích này với Ngụy gia từ bao giờ.

Cậu không kiềm chế nổi tò mò, liền tiến lên một bước cất lời: “Văn tỷ tỷ, thật khéo quá, không ngờ lại gặp chị ở đây, tỷ đang chọn đồ sính lễ tư trang sao?”

Đây là lần đầu tiên Tạ Lăng làm cái chuyện mặt dày đi bắt chuyện thế này, nói xong câu đó, hai má cậu liền nóng ran lên vì ngượng.

Văn Tú Nga thoáng khựng lại như thể đang cố nhớ xem vị ca nhi trước mặt này là ai, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Hóa ra là Tạ gia ca nhi, khéo thật đấy, ngươi cũng tới đây chọn sính lễ cưới hỏi sao?” Dứt lời, nàng ta còn liếc mắt nhìn Du Tranh đang đứng khép nép phía sau Tạ Lăng.

Sau khi đánh giá một lượt, trong lòng Văn Tú Nga không khỏi dâng lên vài phần đắc ý. Nàng ta cứ nghĩ Tạ Hòe Ngọc sẽ chọn cho đệ đệ mình một nhân tài kiệt xuất thế nào, hóa ra cũng chỉ là một gã tiến sĩ nghèo kiết xác.

Nhìn kẻ đứng sau Tạ Lăng mà xem, phục sức tầm thường, khí chất lại nhìn một cái là biết ngay không phải xuất thân từ cửa môn quý tộc, so với vị biểu ca của nàng ta thì đúng là kém xa một trời một vực.

“Văn tỷ tỷ dung mạo như tiên tử hạ phàm thế này, chẳng biết lang quân nhà ai lại có phúc phần cưới được chị vậy?” Tạ Lăng khéo léo dò hỏi.

Văn Tú Nga khẽ cười duyên một tiếng đầy tự mãn: “Tạ ca nhi quá khen rồi, cũng chẳng phải ai xa lạ, chính là biểu ca bên nhà ngoại của ta, đích trưởng tử của Trần gia. Cách đây mấy ngày huynh ấy vừa đỗ kỳ thi mùa thu liền lập tức tới phủ cầu hôn, mẫu thân ta liền gật đầu đồng ý luôn.”

Tạ Lăng sửng sốt, sao lại biến thành Trần gia biểu ca rồi? Cậu không kìm được liền bật thốt lên hỏi: “Vậy còn Ngụy tam công tử thì sao?”

“Ngụy tam công tử nào cơ chứ, ngươi chớ có nói hàm hồ.” Hai nha hoàn thân cận của Văn Tú Nga vội vàng gạt đi.

Lúc này Văn Tú Nga mới nhướng mày, đánh giá Tạ Lăng từ trên xuống dưới một lượt, nhếch môi cười bảo: “Tạ ca nhi chắc còn chưa biết chuyện nhỉ? Vị Ngụy tam công tử kia hiện tại sắp phải ngoại phóng tới tận vùng Nam Sa rồi. Đến cả bệ hạ cũng hết lời tán thưởng hắn, lập tức ban cho hắn hàm ngoại quan từ ngũ phẩm cơ mà. Thân phận hiển hách như vậy, hạng nữ tử tầm thường trong kinh như chúng ta đâu dám trèo cao.”

Dứt lời, Văn Tú Nga làm bộ hành lễ một cái, buông lại một câu cáo từ rồi dắt theo hai nha hoàn nghênh ngang rời đi.

Tạ Lăng đứng ngây người tại chỗ rất lâu vẫn chưa thể hoàn hồn, mãi đến khi nghe tiếng Du Tranh gọi bên tai mới sực tỉnh lại.

Cậu nở một nụ cười gượng gạo, nhưng trong lòng lại đang dậy sóng dữ dội, không ngờ hôn sự giữa Ngụy Quỳnh và Văn Tú Nga rốt cuộc lại tan vỡ như vậy.

“Tạ ca nhi, cậu có muốn mua thứ gì không?” Du Tranh lên tiếng hỏi.

Tạ Lăng lúc này mới đáp: “Chỉ là vô tình nhìn thấy người quen nên lại bắt chuyện vài câu thôi chứ ta cũng không có ý định mua gì cả, chúng ta đi ra ngoài thôi.”

Cậu cùng Du Tranh bước ra ngoài, đi ngang qua biết bao cửa tiệm san sát nhau, mãi cho đến khi đứng trước cửa Lai Phúc Lâu, Tạ Lăng mới dừng bước bảo: “Chúng ta vào đây dùng bữa trưa rồi về phủ luôn thể.”

Đầu óc cậu hiện tại như một canh hẹ rối bời, nhưng dường như lại có chút gì đó sáng tỏ ra, trong lòng cũng thầm hạ quyết tâm không muốn tiếp tục dây dưa với Du Tranh nữa.

Lúc này đang là giờ Ngọ, trong Lai Phúc Lâu đông nghẹt người, cả tầng một lẫn tầng hai đều đã kín chỗ không còn một bàn trống.

Chưởng quầy vừa nhìn thấy Tạ Lăng liền đích thân ra nghênh tiếp dẫn đường đưa người lên tầng ba, sắp xếp cho cậu một gian sương phòng có vị trí vô cùng thoáng đãng và đẹp đẽ.

Lai Phúc Lâu ở kinh thành này, tầng ba đều được thiết kế thành những gian sương phòng thượng hạng biệt lập, giá cả dĩ nhiên vô cùng đắt đỏ.

Nếu là ngày thường, khách lên tầng ba dùng bữa rất thưa thớt, phòng trống lúc nào cũng có sẵn.

Thế nhưng dạo gần đây vừa vặn trúng dịp dán bảng vàng, các học tử đỗ kỳ thi mùa thu và những vị tiến sĩ mới nhận bổ nhiệm quan chức đều rủ nhau tới đây mở tiệc chúc mừng, thành ra sương phòng trở nên vô cùng đắt khách, gần như đã kín phòng từ sớm.

Tạ Lăng cùng Du Tranh rảo bước đi theo hành lang, liên tục nghe thấy những tiếng reo hò náo nhiệt vọng ra từ các gian sương phòng, đa phần đều là các học tử tụ tập uống rượu ăn mừng với nhau.

Du Tranh lần này đỗ nhị giáp đứng đầu bảng nên người quen biết hắn ở đây cũng không phải là ít.

Lúc đi ngang qua mấy gian sương phòng, hắn liền lập tức bị vài người bạn đồng môn gọi giật lại, kéo vào hàn huyên vài câu.

Tạ Lăng lúc này không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng một bên chờ đợi, nhìn Du Tranh cùng những vị học tử kia chúc tụng qua lại với nhau.

Đợi đến khi Du Tranh đi qua thêm vài phòng nữa và tiếp tục bị giữ lại thêm mấy lần, Tạ Lăng mới nhẹ nhàng bảo hắn: “Hay là ta cứ vào sương phòng trước gọi món, huynh cứ ở lại đây hàn huyên với các đồng môn cho xong xuôi rồi qua sau cũng được.”

Mặt Du Tranh đỏ bừng lên vì ngượng, tự thấy bản thân làm vậy thật quá đỗi thất lễ với người ta.

Có điều giữa giới học tử với nhau, tình nghĩa đồng môn có ảnh hưởng rất lớn đến quan lộ sau này, chính là vây cánh trợ lực cực kỳ quan trọng trên con đường tiến thân, không thể xem nhẹ.

Trong một mực nhất thời, Du Tranh cũng tiến thoái lưỡng nan chẳng biết phải tính sao cho vẹn cả đôi đường.

Vị học tử đứng cạnh hắn lúc này đã ngà ngà say, tay bê chén rượu cười khà khà nói: “Đa tạ vị ca nhi này đã thành toàn, Du huynh lần này đoạt được khôi thủ, làm sao có thể thiếu chén rượu mừng cho được? Hôm nay xin mượn huynh ấy một lát, để huynh ấy bồi tụi ta uống vài chén đã nhé!”

Gã học tử kia uống không ít rượu, thần trí đã có phần chuếnh choáng nên lời nói ra dĩ nhiên cũng chẳng màng kiêng nể gì nữa.

Tạ Lăng cũng không chấp nhặt làm gì, chỉ khẽ mỉm cười đáp: “Dĩ nhiên là được rồi, Du công tử cứ tự nhiên đi, không cần phải câu nệ quá đâu.”

Dứt lời, cậu liền đi theo chưởng quầy hướng về phía sương phòng của mình.

Đợi sau khi bóng dáng cậu khuất hẳn, gã học tử say xỉn kia mới quàng tay qua cổ Du Tranh, tò mò hỏi: “Vị ca nhi vừa rồi là ai thế? Trông diện mạo thật là khả ái, chỉ tiếc lại là một ca nhi.”

Nghe thấy người bạn đồng môn ăn nói không lựa lời như vậy, Du Tranh hoảng hốt vội hạ thấp giọng nhắc nhở: “Ngươi chớ có nói bậy, đó là đích ca nhi của Tạ gia, bào đệ ruột thịt của Tạ Hòe Ngọc đấy, mấy lời này tuyệt đối đừng để lọt vào tai người khác.”

Gã học tử kia lúc này mới trợn tròn mắt kinh ngạc: “Bào đệ của Tạ Hòe Ngọc á? Khá lắm Du huynh, không ngờ ngươi lại có được diễm phúc lớn đến thế! Tới tới tới, chuyện này lại càng phải vào uống với tụi ta một chén mới được!”

Nói đoạn, gã liền lôi lôi kéo kéo Du Tranh ấn vào trong sương phòng, miệng còn oang oang gọi lớn: “Du huynh nhà chúng ta không chỉ đoạt được khôi thủ, mà còn được Tạ gia hết mực coi trọng, đến mức dẫn cả Tạ gia ca nhi ra ngoài chơi cùng luôn rồi kìa! Mọi người thấy có đỉnh không cơ chứ!”

Trong sương phòng này tụ tập đông đảo học tử, nghe vậy liền có kẻ mồm năm miệng mười hùa theo: “Chà chà, xem ra ngày sau Du huynh với Tạ gia tất thành thông gia rồi, tiền đồ sau này đúng là không thể đong đếm được, lúc ấy chớ có quên mất lũ bằng hữu tụi ta nhé!”

“Vị ca nhi kia lúc nãy ta cũng thoáng nhìn qua một cái rồi, dung mạo quả thực cực mỹ, dẫu là một ca nhi đi chăng nữa thì Du huynh có được diễm phúc này cũng khiến người ta phải ghen tị đỏ mắt đấy chứ……”

Mấy kẻ này giọng lớn như lệnh vỡ, tiếng nói cười huyên náo cứ thế truyền thẳng ra ngoài hành lang.

Chẳng bao lâu sau, bên phòng vách đột ngột vang lên một tiếng động lớn như có người thẳng tay đập vỡng chén đĩa, kế đó là tiếng bước chân thình thịch lao tới hướng này. Chỉ trong chớp mắt, một tiếng “bùm” vang lên dội thẳng vào cửa phòng, khiến đám người bên trong giật nảy mình kinh hãi.

Một vị công tử thanh tú diện một thân y phục màu xanh trúc đứng sừng sững ngay trước cửa, đôi lông mày nhíu chặt, ánh mắt bừng bừng lửa giận nhìn chằm chằm vào đám người đang ngồi bên bàn tiệc, quát lớn: “Một lũ học tử các người, dẫu sao cũng là những kẻ đỗ vào tam giáp, tương lai là rường cột nước nhà, vậy mà lại tụ tập tại đây bàn tán chỉ trỏ về một ca nhi còn chưa xuất giá, chữ nghĩa thánh hiền đều học vào bụng chó hết cả rồi sao? Ngụy gia ta và Tạ gia vốn là thế giao đời đời, các người dám bôi nhọ Tạ gia ca nhi, đừng trách ta không khách khí với các người!”

“Ngụy Quỳnh, thôi bỏ đi, ngươi làm vậy làm gì cơ chứ……” Một vị công tử khác từ phòng bên vội vàng chạy sang, ra sức níu tay áo hắn ra sức khuyên can.

Lúc này, đám người trong sương phòng mới vỡ lẽ, hóa ra vị công tử mặt mày bừng bừng sát khí trước mặt này chính là gã ngốc bị hoàng đế ban hàm từ ngũ phẩm, tự mình dâng sớ xin rời kinh kia.

Nhưng dẫu có ngốc đi chăng nữa thì người ta hiện tại cũng là quan từ ngũ phẩm, sau lưng lại có Ngụy hầu gia chống lưng làm chỗ dựa vững chắc. Đám học tử trong sương phòng này đa phần đều là con em nhà thương nhân, không có bối cảnh gia thế gì hiển hách, vừa nhìn thấy một vị danh môn huân quý thế này, trong lòng liền có phần khiếp sợ. Kẻ vừa uống say nói lời càn rỡ lúc nãy cũng vội vàng bị bạn bè ấn ngồi xuống, không dám để gã hó hé thêm lời nào nữa.

Lúc này Ngụy Quỳnh mới đưa mắt đảo quanh phòng một lượt, tầm mắt dừng lại trên người Du Tranh một lát rồi lạnh giọng hỏi: “Ngươi chính là Du Tranh?”

Lòng Du Tranh thoáng dâng lên một nỗi bất an, hắn bước lên một bước đáp: “Phải.”

Ngụy Quỳnh nheo nheo mắt nhìn hắn: “Là ngươi tháp tùng Tạ Lăng tới đây?”

Du Tranh gật đầu thừa nhận.

“Vậy ngươi còn đứng chôn chân ở đây làm cái gì nữa?” Ngụy Quỳnh lạnh lùng nói.

Du Tranh lúc này mới vội vàng buông chén rượu trong tay xuống, hớt hải chạy thoát ra khỏi đám đông học tử kia.

Hắn rảo bước hướng về phía sương phòng của Tạ Lăng mà đi, trước khi đẩy cửa bước vào còn không nhịn được mà quay đầu lại nhìn thoáng qua phía sau, cứ cảm giác ánh mắt của Ngụy Quỳnh lúc nãy nhìn mình sắc lẹm như dao găm cứa vào da thịt vậy.

Khi hắn bước vào phòng, Tạ Lăng đang ngồi bên bậu cửa sổ nghe tiếng động mới ngẩng đầu lên liếc nhìn hắn một cái, hỏi: “Uống xong rồi à?”

Du Tranh gật đầu, vẻ mặt có chút thất sắc, lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống đối diện với Tạ Lăng.

Tiểu nhị đứng đợi bên ngoài lúc này cũng nhanh chóng bưng mâm thức ăn bước vào, lần lượt bày biện đầy ắp cả một bàn tiệc.

Du Tranh vội vàng lên tiếng tạ lỗi với Tạ Lăng: “Vừa rồi ta lại bỏ mặc một mình cậu ở đây, thật là quá đỗi thất lễ.”

Tạ Lăng khẽ mỉm cười bảo: “Không sao đâu, ta không để tâm đâu.”

Hiện tại cậu đối với Du Tranh đã hoàn toàn không còn tâm tư gì nữa, đối phương có làm chuyện gì đi chăng nữa, Tạ Lăng tự nhiên cũng chẳng màng để bụng làm gì.

Nghe vậy Du Tranh cũng gượng cười theo, nhưng tảng đá trong lòng dường như vẫn chẳng thể nhẹ đi được chút nào.

Hai người ngồi đối diện nhau, bữa cơm trưa diễn ra trong bầu không khí vô cùng trầm mặc, khiến Du Tranh có cảm giác nhai chữ nuốt miếng cơm mà nghẹn ứ nơi cổ họng.

Sau khi hai người dùng bữa được một lát, Tạ Lăng đột nhiên nhướng mày, nhìn thấy một bóng hình quen thuộc xuất hiện giữa dòng người đông đúc dưới lầu.

Người nọ khoác trên mình chiếc trường bào màu xanh trúc, vừa bước ra khỏi cửa Lai Phúc Lâu liền ngẩng đầu lên nhìn chăm chằm lên phía trên một hồi lâu, chẳng rõ tầm mắt đang dừng lại ở vị trí nào……

Từ góc độ của Tạ Lăng, cậu có thể nhìn xuống dưới lầu một cách rõ mồn một, nhưng người đứng dưới lầu lại không cách nào nhìn thấu được trên lầu.

Lòng Tạ Lăng thắt lại, chỉ cảm thấy lâu ngày không gặp, người nọ trông lại gầy gò đi biết bao nhiêu. Có lẽ chuyện hôn sự trục trặc đã giáng một đòn nặng nề lên hắn, khiến giữa hai hàng lông mày của hắn cũng hằn lên một nét mệt mỏi rã rời.

Chỉ thấy vị bằng hữu đi cạnh Ngụy Quỳnh vỗ vỗ lên vai hắn, chẳng rõ nói rỉ tai điều gì, lúc này hắn mới chịu quay người bước đi.

Hai người cùng bước lên một chiếc xe ngựa, chiếc xe nhanh chóng lao đi vun vút rồi biến mất hút ở cuối con phố…… Không còn nhìn thấy tăm hơi đâu nữa……

Lòng Tạ Lăng hẫng đi một nhịp lớn, biểu cảm thẫn thờ này lọt vào mắt Du Tranh, hắn đột ngột mở miệng hỏi: “Tạ ca nhi là đang nhìn vị Ngụy công tử kia sao?”

Bất thình lình bị hắn hỏi một câu trúng tim đen, hai má Tạ Lăng lập tức đỏ bừng lên. Cậu vừa định mở miệng phủ nhận, nhưng rồi lại nghĩ chuyện này cũng chẳng có gì đáng phải giấu giếm, bèn khựng lại một chút rồi thành thật đáp: “Đúng vậy.”

“Lúc nãy Tạ ca nhi cứ liên tục nói bóng nói gió hỏi ta không ít chuyện về vị Ngụy công tử kia, rồi ngay cả khi ở trong tiệm đồ cưới kia, cậu cũng là cố ý dò hỏi chuyện của hắn.” Du Tranh nở một nụ cười cay đắng, chậm rãi nói: “Cũng thật là khéo, vừa rồi lúc ta bị kéo đi uống rượu, trong bữa tiệc có kẻ đem Tạ ca nhi ra làm trò đùa cợt, chính vị Ngụy công tử này đã xông vào làm một trận lôi đình lồng lộn, sẵn tiện giải vây cứu ta ra ngoài.”

Thấy Tạ Lăng ngẩn người ra vì kinh ngạc, Du Tranh liền nói tiếp: “Tình cảm sâu đậm giữa Tạ ca nhi và Ngụy công tử khiến Du mỗ đây vô cùng ngưỡng mộ. Nghĩ lại việc Tạ công tử gọi ta tới phủ tác hợp, xem ra đúng là một chuyện vẽ rắn thêm chân rồi.”

Bị nói trúng tim đen, Tạ Lăng cúi gằm mặt xuống vì hổ thẹn, áy náo bảo: “Chuyện này quả thực vô cùng xin lỗi Du công tử, đều là lỗi của ta cả, mong Du công tử đừng để bụng.”

Du Tranh nghe vậy liền đáp: "Du mỗ dĩ nhiên không để bụng rồi, bất quá ta chỉ hy vọng Tạ ca nhi cũng có thể cầu được ước thấy, chớ vì sự xuất hiện của Du mỗ mà làm lỡ dở nhân duyên tốt đẹp của chính mình."

Nghe đến đây, Tạ Lăng liền hiểu rõ, vị Du công tử này và mình xem như đã hoàn toàn không còn khả năng nào nữa rồi.

Thế nhưng cậu không những không thấy buồn bã, ngược lại còn trút được gánh nặng mà thở phào nhẹ nhõm: “Cũng cầu chúc cho Du công tử sớm tìm được một đoạn nhân duyên như ý.”

Sau khi hai người đã nói rõ ràng mọi chuyện với nhau, bầu không khí ngột ngạt ngượng ngập trong phòng ngược lại còn vơi đi đôi chút.

Du Tranh cũng thả lỏng hơn rất nhiều, không còn rụt rè khép nép như lúc ban đầu nữa.

Suốt bữa ăn sau đó, Tạ Lăng cùng Du Tranh cùng nhau đàm luận về những món ăn mới của Lai Phúc Lâu, trò chuyện cũng tương đối vui vẻ.

Sau khi hai người quay trở về Tạ phủ, Du Tranh liền chủ động tìm đến Tạ Hòe Ngọc để xin cáo từ, nói bản thân tài hèn học ít, không dám nhận trọng trách chỉ điểm bài vở cho Tạ công tử, xin phép được rời đi trước.

Tạ Hòe Ngọc rơi vào thế bí đành phải tiễn Du Tranh ra về, trong lòng không khỏi ảo não, bực bội vô cùng.

Hắn vừa định sai người đi gọi Tạ Lăng qua để hỏi cho ra ngẽ ngọn, thì đã thấy đệ đệ mình chủ động bước tới, cung kính quỳ xuống hành một đại lễ với Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật rồi cất lời: “Ca ca, tẩu tẩu, em có chuyện muốn thưa với hai người……”