Tuy trước đó hắn đã đồng tình với Bạch Thuật rằng nên để Tạ Lăng ra ngoài đi lại nhiều hơn, tự mình tiếp xúc với nam tử bên ngoài, nhưng đến khi thật sự phát hiện có kẻ qua lại với đệ đệ, trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả, chỉ sợ Tạ Lăng bị người ta lừa gạt đến trắng tay.
Bạch Thuật nhìn bộ dạng của hắn thì buồn cười: "Huynh cứ luôn miệng bảo tính tình Tạ Lăng như thế thì gả không nổi, hiện tại có người thưởng thức y rồi, huynh lại không vui. Đúng là một người huynh trưởng khó chiều."
"Ta là sợ đệ ấy bị lừa. Vạn nhất kẻ đó đến vì tài lực của Tạ gia ta thì biết làm sao?" Tạ Hòe Ngọc nói.
"Thế lúc trước sao huynh không sợ ta đến vì thân phận của huynh?" Bạch Thuật cười hỏi vặn lại.
Tạ Hòe Ngọc bị hỏi đến nghẹn lời, hơi biến sắc rồi bực bội nói: "Em tất nhiên là khác! Sao có thể đem bản thân ra so sánh với hạng người ngoài kia chứ."
Dứt lời, Tạ Hòe Ngọc bất lực lắc đầu: "Hơn nữa Tạ Lăng cũng chẳng thông minh gì, có khi bị người ta lừa bán đi rồi vẫn còn vui vẻ đếm tiền giúp họ không chừng."
"Làm gì đến mức ngốc nghếch thế. Lúc trước huynh chẳng phải cũng gọi ta là tiểu ngốc tử đó sao, hiện tại hai chúng ta không phải vẫn rất tốt đó à." Bạch Thuật có chút cạn lời.
"Em vốn dĩ rất ngốc mà." Tạ Hòe Ngọc khẽ búng vào trán Bạch Thuật, rồi nhịn không được mà hôn lên môi kẻ "ngốc" này hai cái, khiến toàn thân Bạch Thuật ngứa ngáy nôn nao.
"Dù có ngốc thì chẳng phải cũng đã nắm thóp được huynh rồi sao?" Bạch Thuật cảm thấy khó nhịn, dứt khoát nhào vào lòng Tạ Hòe Ngọc, ngồi khóa lên eo hắn, đôi tay cũng bắt đầu táy máy không chịu yên phận.
Tạ Hòe Ngọc giật mình, vội vàng nhắc cậu động tác nhẹ nhàng một chút, đừng để ảnh hưởng đến thân thể.
"Yên tâm đi, thân thể của mình ta tự biết mực thước." Bạch Thuật cởi bỏ áo ngoài, lộ ra lớp áo lót mỏng manh nửa kín nửa hở. Cậu cúi người ghé sát tai Tạ Hòe Ngọc, dịu giọng nỉ non: "Ta thật sự nhớ huynh đến phát điên rồi, tướng công, huynh nhẹ tay một chút... ta chịu được..."
Hơi thở ấm nóng của Bạch Thuật phả vào sau tai Tạ Hòe Ngọc, lại còn thốt ra những lời đường mật đầy phong tình như thế.
Dẫu có là đại la thần tiên chuyển thế, e rằng vào lúc này cũng khó lòng nhẫn nhịn nổi.
Đầu óc Tạ Hòe Ngọc "ong" lên một tiếng, chuyện của Tạ Lăng lập tức bị hắn quăng ra sau đầu.
Hắn xoay người ôm chặt lấy Bạch Thuật, dứt khoát buông màn giường xuống.
Còn về việc trong trướng ấm áp xuân nồng ra sao, khi nào mới vang lên những tiếng r*n r* nức nở khẽ khàng... vì luật pháp Đại Tuyên nghiêm cẩn, xin phép không tiện đàm luận chi tiết ở đây.
Ngày hôm sau, Tạ Hòe Ngọc đến trường tư muộn hơn thường lệ.
Đêm qua tuy hắn đã luôn chú ý chừng mực, nhưng trong lòng vẫn có chút nghĩ mà sợ. Hắn thầm trách bản thân vô dụng, thế mà lại bị Bạch Thuật gài bẫy, phạm vào điều kiêng kị lúc mang thai.
Thế nhưng khi Bạch Thuật thức dậy, Tạ Hòe Ngọc thấy tuy mắt cậu có hơi sưng đỏ nhưng thần sắc lại phấn chấn hơn hẳn ngày thường, lúc này hắn mới nhẹ lòng.
Đến khi bữa sáng được dọn lên, thấy Bạch Thuật ăn nhiều hơn mọi khi một bát, Tạ Hòe Ngọc mới hoàn toàn yên tâm, dịu dàng từ biệt cậu để đến trường tư.
Sau khi Tạ Hòe Ngọc đi rồi, Bạch Thuật nghỉ ngơi thêm một lát. Tâm trạng cậu đang vô cùng tốt, liền dứt khoát chốt luôn hai phương án thiết kế cho trang viên ở ngoại ô mà mình đã cân nhắc nhiều ngày qua, rồi sai Vũ Lang mang đến cho thợ thủ công.
Sau giờ ngọ, Tạ Lăng quả nhiên lại xuất phát đến tiệm kim hoàn.
Bạch Thuật liền gọi một chiếc xe ngựa thường dùng cho hạ nhân ra cửa chọn mua đồ, lặng lẽ bám theo phía sau.
Theo ý của Bạch Thuật, việc Tạ Lăng kết giao với ai vốn là chuyện riêng của y, cậu làm tẩu tẩu không nên can thiệp quá sâu.
Nhưng ngày hôm qua thấy Tạ Hòe Ngọc căng thẳng như vậy, Bạch Thuật muốn giúp hắn giải tỏa lo âu nên mới lén đi xem người gặp gỡ Tạ Lăng rốt cuộc là thần thánh phương nào, để về còn có cái báo lại cho phu quân yên lòng.
Khi đến gần tiệm kim hoàn, Bạch Thuật xuống xe, bảo Thường Nhạc chờ tại chỗ, còn mình thì lặng lẽ lách vào con ngõ nhỏ phía sau tiệm.
Cậu khẽ nhún chân một cái, thân hình đã nhẹ nhàng lướt qua bức tường viện để tiến vào bên trong. Thân pháp của cậu không hề vì việc mang thai mà có nửa phần trì trệ.
Bạch Thuật đi qua phòng thu chi trước, nơi Tạ Lăng thường ngồi, nhưng không thấy bóng dáng y đâu.
Cậu lại lặng lẽ đi về phía trà thất. Quả nhiên, cửa gỗ của trà thất đang đóng chặt, bên trong mơ hồ truyền ra tiếng trò chuyện của hai người.
"Tấm thiệp này viết như thế này, ngươi xem có được không?" Bạch Thuật nghe thấy tiếng Tạ Lăng hỏi.
"Viết như vậy cũng tạm ổn, nhưng nếu thêm vào vài câu này thì ý tứ sẽ càng thêm trọn vẹn hơn." Một giọng nam có chút quen thuộc vang lên.
Chỉ một lát sau, Bạch Thuật lại nghe thấy Tạ Lăng khẽ nói: "Quả nhiên tốt hơn rất nhiều, Tạ mỗ xin tiếp thu ý kiến."
Bạch Thuật ngẫm nghĩ một hồi lâu nhưng vẫn không tài nào nhớ ra giọng nói này là của ai. Chỉ là nghe cách hai người trò chuyện, từ ngữ chừng mực, cử chỉ lễ độ, hoàn toàn không có gì quá giới hạn. Sự lo lắng của Tạ Hòe Ngọc xem ra quả thực có chút thái quá rồi.
Cậu nhẹ nhàng cạy mở một góc nhỏ nơi khung cửa sổ phía sau trà thất, ghé mắt nhìn vào trong. Chỉ thấy Tạ Lăng và một nam tử đang ngồi đối diện nhau ở hai bên bàn.
Lúc này cậu mới nhận ra, nam tử kia chính là đích trưởng tử của tam phòng Ngụy gia — Ngụy Quỳnh.
Lúc này, cả Ngụy Quỳnh và Tạ Lăng đều đang cầm trên tay một tờ giấy hồng và một cây bút lông, cúi đầu chăm chú viết thiệp. Thỉnh thoảng hai người mới trao đổi vài câu, phần lớn đều là Tạ Lăng đang thỉnh giáo đối phương.
Ngụy Quỳnh kia xem ra rất có kiên nhẫn, giảng giải cho Tạ Lăng vô cùng tỉ mỉ, lại còn thường xuyên mở lời khen ngợi y tiến bộ nhanh, khiến Tạ Lăng thẹn thùng đến đỏ cả mặt.
Bạch Thuật thấy bầu không khí giữa hai người rất đỗi hài hòa, trong lòng thầm đánh giá không tồi.
Cậu từng gặp qua Ngụy Quỳnh, biết hắn là một nhân tài, trông cũng không phải hạng người nhu nhược thiếu chủ kiến. Hơn nữa nghe nói hắn đã có công danh trên người, luận về thân phận thì hoàn toàn xứng đôi với Tạ Lăng.
Thực tế đối với Bạch Thuật, cậu vốn không quá bận tâm đến chuyện gia thế hay công danh, dẫu Ngụy Quỳnh có là một nông phu đi chăng nữa, chỉ cần Tạ Lăng thích thì cũng chẳng có gì không tốt.
Thế nhưng vừa nghĩ đến mẫu thân của hắn, chân mày Bạch Thuật lại khẽ nhíu lại.
Ngụy Khương thị kia quả thực là một người ngu muội. Tuy bà ta không phải hạng đại gian đại ác, nhưng dường như lại có thành kiến rất lớn với Tạ Lăng, tính tình lại còn hùng hổ dọa người.
Để đối phó với hạng phụ nhân như vậy, nếu là người lợi hại như cậu thì chẳng có gì đáng ngại, dẫu sao cũng chẳng ai bắt nạt nổi. Nhưng với tính cách của Tạ Lăng, e rằng sẽ gặp không ít khốn đốn.
Trước đây khi còn ở Tạ phủ, y hết bị Lâu thị ức h**p lại đến lượt đám điêu nô trong nhà giẫm đạp lên đầu lên cổ.
Sau này khi cậu gả vào đây, Tạ Lăng mới chỉ vừa mới ngoi lên gây chuyện được hai ngày liền bị cậu trấn áp cho phục tùng sát đất.
Hôm Ngụy Khương thị đến cửa tiệm đại náo, Tạ Lăng cũng hoàn toàn bất lực, cuối cùng vẫn phải đợi cậu đến mới có thể chỗ dựa đòi lại thể diện.
Nếu thật sự gả vào Ngụy gia, với tính tình nhẫn nhịn của y, không biết sẽ bị người ta bắt nạt đến nông nỗi nào.
Nghĩ đến đây, Bạch Thuật cũng không vào quấy rầy hai người họ nữa mà lặng lẽ rời đi bằng cửa chính của cửa tiệm.
Vương chưởng quầy đột nhiên nhìn thấy Bạch Thuật từ bên trong bước ra thì giật nảy mình, hoàn toàn không biết cậu đã vào trong từ lúc nào.
Liền nghe thấy Bạch Thuật dặn dò: "Ta đi đây, không cần đa lễ. Có điều lát nữa lúc Lăng thiếu gia ra về, ngươi nhớ nhắc nhở đệ ấy một tiếng, cứ bảo là ta đã từng tới."
Vương chưởng quầy lau mồ hôi hột trên trán, cũng không hiểu rõ ý tứ của Bạch Thuật là gì.
Nhưng lời chủ tử đã dặn, gã tự nhiên không dám sơ suất.
Đến khi Tạ Lăng chuẩn bị ra về, Vương chưởng quầy liền tiến lên nói: "Lăng thiếu gia, vừa rồi... vừa rồi Bạch ca nhi có tới đây, ngó qua một lượt rồi lại đi rồi."
Nghe xong lời đó, sống lưng Tạ Lăng lập tức cứng đờ. Vừa rồi y và Ngụy Quỳnh ở trong trà thất cùng nhau viết thiệp, Bạch Thuật tới đây, không biết đã nhìn thấy những gì rồi.
Mặc dù phong khí ở Đại Tuyên hiện tại khá cởi mở, việc nam nữ trẻ tuổi có qua lại trò chuyện với nhau cũng không phải hiếm, nhưng trong các danh môn thế tộc thì quy củ lại vô cùng nghiêm ngặt. Hành vi này của Tạ Lăng có thể coi là lén lút gặp gỡ ngoại nam, xét ra quả thực có chút không thỏa đáng.
Sau khi trở về phủ, Tạ Lăng nhân lúc Tạ Hòe Ngọc chưa về liền chủ động tìm đến chỗ Bạch Thuật. Y gượng gạo kéo căng khóe miệng, thấp thỏm hỏi: "Tẩu tẩu, nghe nói hôm nay người có ghé qua cửa tiệm, sao lại không nhắn trước cho đệ một tiếng?"
Bạch Thuật nhướng mày, mỉm cười đầy ẩn ý: "Tất nhiên là vì sợ quấy rầy không gian riêng tư của đệ và Ngụy công tử rồi."
Nghe vậy, mồ hôi lạnh trên lưng Tạ Lăng lập tức tuôn ra như tắm, y vội vàng cúi đầu nhận lỗi: "Tẩu tẩu, đệ biết sai rồi, xin lỗi người."
Bạch Thuật lại ôn tồn nói: "Đệ sai ở chỗ nào chứ? Việc gì phải xin lỗi? Ta thấy đệ và Ngụy công tử cư xử vô cùng chừng mực, lễ độ, hoàn toàn không có hành vi nào vượt quá giới hạn."
Bạch Thuật vốn là người có tư tưởng cởi mở, huống chi chuyện của cậu và Tạ Hòe Ngọc ngày trước còn táo bạo hơn thế này nhiều, cậu tự nhiên sẽ không hành xử theo kiểu tiêu chuẩn kép, khoan dung với mình nhưng lại nghiêm khắc với người khác.
Tạ Lăng nghe Bạch Thuật nói vậy mới xem như trút được gánh nặng trong lòng, lý nhí đáp: "Đa tạ tẩu tẩu đã thấu hiểu. Đệ dẫu sao cũng mang huyết mạch Tạ gia, tuyệt đối không bao giờ làm ra những chuyện bôi tro trát trấu vào mặt dòng tộc."
"Có điều về phần Ngụy Quỳnh kia..." Bạch Thuật ngẫm nghĩ một lát rồi thẳng thắn nói: "Sao đệ lại qua lại với hắn? Ta nhớ mẫu thân hắn đối xử với đệ rất hà khắc, mà tính tình đệ lại quá lương thiện mềm yếu, nếu thật sự ở bên hắn, e rằng đệ sẽ không ứng phó nổi."
Tạ Lăng đỏ bừng mặt, nhẹ giọng phân trần: "Đệ cảm thấy Ngụy công tử là người rất tốt, tình cảm hắn dành cho đệ vô cùng chân thành. Với thân phận của hắn, hắn thiếu gì lựa chọn tốt hơn, tuyệt đối không phải vì mưu cầu thế lực của gia đình ta mà đến. Còn về phần mẫu thân hắn, có lẽ giữa hai bên chỉ có chút hiểu lầm thôi... Đệ nghĩ sống chung lâu ngày rồi mọi chuyện sẽ ổn cả."
Khi nói những lời này, ánh mắt Tạ Lăng lấp lánh niềm vui sướng và hy vọng, rõ ràng là đã ôm lòng đ*ng t*nh.
Bạch Thuật nhìn thấu tâm tư của y, khẽ gật đầu: "Nếu đệ đã quyết ý như vậy, ta tự nhiên sẽ không ngăn cản. Một chữ tình vốn là chuyện riêng của hai người, người ngoài không có tư cách can thiệp. Đệ và Ngụy Quỳnh nếu đã thật lòng trân trọng nhau, chuyện này tất nhiên tốt hơn nhiều so với việc bị ép gả cho một mối hôn sự sắp đặt bừa bãi. Chỉ là đệ dẫu sao cũng là con cháu Tạ gia, lại là đệ đệ ruột của Tạ Hòe Ngọc, sau này nếu có chịu uất ức gì thì cũng đừng một mình cam chịu. Ta và huynh trưởng của đệ tự khắc sẽ đòi lại công đạo cho đệ. Tạ gia lúc nào cũng có một vị trí dành cho đệ, cứ việc quay về nhà là được."
Lời bộc bạch chân thành này của Bạch Thuật khiến Tạ Lăng vô cùng cảm động.
Y chỉ cảm thấy bản thân mình thật sự quá đỗi may mắn, kiếp này mới có được một người huynh trưởng và tẩu tẩu tốt đến như vậy.
Bạch Thuật mỉm cười, lại bảo y: "Nếu hai bên đã có ý với nhau thì hai gia tộc cũng nên đi lại nhiều hơn. Nhân dịp yến tiệc Trung thu tới, đệ cứ gửi một tấm thiệp mời, thỉnh tam phòng Ngụy gia qua đây tụ họp đi."
Tạ Lăng trong lòng mừng rỡ, vội vàng trở về phòng viết thiệp mời, thỉnh tam phòng Ngụy gia tới dự tiệc. Y thậm chí còn không đợi nổi đến ngày mai mà lập tức sai gã sai vặt mang đi ngay trong đêm.
Đến tối, khi Tạ Hòe Ngọc trở về phủ, Bạch Thuật mới đem chuyện này kể lại cho hắn nghe.
Nào ngờ Tạ Hòe Ngọc nghe xong liền đùng đùng nổi giận, thẳng tay quăng mạnh bát cơm xuống bàn. Hắn tức giận mắng nhiếc Ngụy Quỳnh bề ngoài trông thì giống bậc chính nhân quân tử, không ngờ tâm địa lại bỉ ổi như thế, dám ra vẻ định tình để lừa gạt đệ đệ mình.
Bạch Thuật có chút ngạc nhiên, vội can ngăn: "Ta thấy ánh mắt Ngụy Quỳnh nhìn Tạ Lăng chứa chan tình ý, không giống hạng người lừa lọc, sao huynh lại phản ứng dữ dội như thế?"
Tạ Hòe Ngọc gắt lên: "Nếu không phải có người báo trước, ta cũng chẳng thể ngờ Ngụy Quỳnh lại là hạng người như vậy! Hai ngày trước ta mới nghe người của Văn gia nói, Ngụy gia đang có ý muốn cầu hôn đích nữ nhà họ. Mụ đàn bà tam phòng Ngụy gia kia còn đặc biệt tới gặp gỡ Văn phu nhân để bàn bạc chuyện này. Hai nhà đều có ý định kết thân, chuyện xem như đã định đến tám chín phần mười rồi. Đã có một mối hôn sự như thế, hắn còn chạy tới trêu chọc Lăng nhi nhà ta làm gì? Chẳng lẽ định cưới về rồi bắt đệ ấy làm thiếp hay sao?"
Trong lòng Bạch Thuật cũng chùng xuống, không ngờ sự tình bên sau lại phức tạp đến thế.
Tạ Lăng khó khăn lắm mới rung động một lần, vậy mà Ngụy gia lại đang rục rịch liên hôn với Văn gia? Nếu chuyện này truyền đến tai y, chẳng phải sẽ khiến y đau đớn đến nát lòng sao, Ngụy gia làm vậy quả thực quá mức quá đáng rồi.
"Còn hai ngày nữa là đến Trung thu, bắt đầu từ ngày mai, không cần để Lăng nhi đến tiệm kim hoàn nữa." Tạ Hòe Ngọc lạnh lùng nói: "Hai người bọn họ mới quen biết chưa được bao lâu, cứ để hắn và Ngụy Quỳnh lạnh nhạt một thời gian, tâm tư nói không chừng cũng sẽ theo đó mà phai nhạt đi. Đến lúc thích hợp, ta sẽ tự mình đem chuyện của Ngụy gia nói rõ với đệ ấy, rồi tìm cho đệ ấy một lang quân như ý khác."
Bạch Thuật khẽ gật đầu, vào lúc này cũng đành phải đồng tình với cách làm của Tạ Hòe Ngọc. Bằng không nếu đợi đến khi Tạ Lăng lún sâu vào đoạn tình cảm này mới dội một gáo nước lạnh xuống, e rằng sẽ càng thêm tàn nhẫn và tổn thương tâm can y hơn.
Lại nói về phía Ngụy gia, tấm thiệp mời do Tạ Lăng gửi tới được chuyển thẳng vào tay Ngụy phu nhân, khiến bà vô cùng vui mừng.
Bà vốn dĩ rất tác hợp cho mối duyên này, hiện tại thấy Tạ gia chủ động gửi thiệp mời Trung thu, lại đích danh mời riêng tam phòng, điều này chứng tỏ Tạ gia cũng có ý tác thành cho Ngụy Quỳnh.
Bà đem tin vui này báo cho Ngụy hầu gia, sau đó lại cho gọi tam phòng tới để bàn bạc: "Tạ gia đã gửi thiệp mời, muốn mời các vị qua đó tụ họp vào dịp Trung thu. Năm nay hai vị không cần tham gia gia yến của Ngụy gia ta nữa, cứ việc đến Tạ gia dự tiệc là được."
Ngụy Quỳnh nghe vậy, trên mặt lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ ra mặt. Hắn chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra nét chữ trên tấm thiệp kia chính là của Tạ Lăng. Hắn đang định đứng dậy tiến lên nhận lấy tấm thiệp, thì lại nghe thấy tiếng Ngụy Hãn ấp úng vang lên: "Đại tẩu... chuyện đến Tạ gia này, sợ là không đi được."
"Sao lại không đi được?" Ngụy phu nhân nhíu mày, trong lòng dâng lên vài phần không vui: "Gia yến trong phủ cũng không cần các người phải đứng ra chủ trì. Tạ gia đã có lời mời, đó là muốn kết giao tốt đẹp với Ngụy gia ta, thế mà các người bảo không đi là không đi sao?"
"Tẩu tẩu bớt giận." Ngụy Khương thị lúc này mới thong thả bước ra lên tiếng: "Cũng không phải chúng ta không nể mặt Tạ gia, mà là trước đó ta đã nhận thiệp mời của Văn gia, ứng lời hẹn của Văn phu nhân rồi. Yến tiệc Trung thu này dẫu sao cũng phải có thứ tự trước sau chứ. Văn phu nhân và đích trưởng nữ nhà họ khăng khăng đòi chúng ta phải tới dự, ta đã lỡ nhận lời rồi, sao có thể nuốt lời được?"
Khi nói những lời này, trên mặt Ngụy Khương thị không giấu nổi vài phần đắc ý.
Ngụy phu nhân không chịu đứng ra làm mai cho con trai bà ta thì tự bà ta ra tay. Hiện tại bà ta chẳng phải đã thiết lập được mối quan hệ tốt đẹp với Văn phu nhân đó sao, con trai bà ta nếu cưới được đích nữ Văn gia thì đó là một vinh hạnh lớn đến nhường nào.
Ngụy phu nhân nghe xong lời Ngụy Khương thị, trong lòng lập tức "lộ bộp" một tiếng. Trong lúc bà không hề hay biết, Ngụy Khương thị này đã lén lút qua lại với Văn phu nhân từ lúc nào rồi.
Hơn nữa nghe giọng điệu của Ngụy Khương thị, xem ra bà ta đã đạt thành thỏa thuận ngầm nào đó với Văn phu nhân, lời mời dự tiệc này rõ ràng là có liên quan trực tiếp đến hôn sự của Ngụy Quỳnh và Văn Tú Nga.
Ngụy phu nhân xưa nay vốn không mấy thiện cảm với Văn Tú Nga, hoàn toàn không muốn nhìn thấy nàng ta gả vào Ngụy gia.
Nhưng bà chung quy cũng không phải mẹ đẻ của Ngụy Quỳnh, chỉ có thể đứng từ ngoài khuyên nhủ đệ đệ và đệ muội vài câu, chứ không có quyền can thiệp sâu vào quyết định của họ.
Thấy xung quanh đều là người trong nhà, bà lúc này cũng không màng đến việc kiêng kị nữa, liền phẩy tay cho đám nha hoàn, gã sai vặt lui ra ngoài rồi đóng chặt cửa phòng lại, nghiêm giọng nói với tam phòng: "Đệ muội, yến tiệc Trung thu không giống như ngày thường. Nếu các người đặt chân đến Văn gia vào ngày hôm đó, chuyện này chẳng khác nào tuyên cáo với thiên hạ rằng hôn sự giữa Quỳnh Nhi và Văn Tú Nga đã được định đoạt. Đến lúc đó, mối quan hệ với Tạ gia bên kia coi như hoàn toàn cắt đứt, không còn đường lui đâu."
Ngụy Quỳnh lúc này cũng đã nhận ra có điều khuất tất, hắn lập tức đứng bật dậy phản đối: "Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Chẳng phải trước đó đã bàn bạc xong là sẽ liên hôn với Tạ gia sao? Sao bây giờ lại thành Văn gia rồi? Yến tiệc của Văn gia kia, con tuyệt đối không đi!"
"Con đúng là bị cái đứa ca nhi của Tạ gia kia bùa mê thuốc lú rồi!" Ngụy Khương thị tức giận mắng mỏ, có cảm giác hận sắt không thành thép: "Đích nữ của Văn gia luận về thân phận có chỗ nào thua kém Tạ gia đâu, nàng ta lại còn là tài nữ có tiếng trong kinh thành, chỗ nào chẳng tốt hơn cái đứa ca nhi kia gấp trăm lần? Hơn nữa, hôn nhân đại sự là lệnh của cha mẹ, từ bao giờ đến lượt con đứng đây chất vấn?"
"Đệ muội, Ngụy Quỳnh đã đem lòng thích Tạ Lăng, ngươi mắc mớ gì cứ phải nhẫn tâm chia rẽ bọn trẻ như thế?" Ngụy phu nhân khổ sở khuyên can.
"Hắn và Tạ Lăng kia đến một nét bát tự còn chưa có, sao có thể gọi là chia rẽ? Ngược lại, chuyện giữa ta và Văn phu nhân đã bàn bạc xong xuôi từ trước, nếu lúc này lật lọng đổi ý, chẳng phải là muốn đắc tội với Văn gia sao?" Ngụy Khương thị phản bác: "Chẳng lẽ chỉ vì cái gọi là tình giao hảo với Tạ gia mà chúng ta có thể tùy tiện cắt đứt mối quan hệ với Văn gia hay sao? Đại tẩu, Ngụy Vân nhà chị hiện tại đang làm dâu bên Văn gia đấy, nếu chúng ta làm bạt mặt Văn phu nhân như thế, bà ta ở vị trí mẹ chồng chẳng lẽ lại không trút giận lên đầu con dâu mình sao?"
Ngụy Vân mà Ngụy Khương thị nhắc tới chính là đích trưởng nữ của Ngụy gia đã gả vào Văn gia, cũng là đứa con gái mà Ngụy phu nhân hết mực yêu thương như khúc ruột của mình.
Ngụy phu nhân nghẹn lời, vừa nghĩ đến tình cảnh của con gái mình, bà liền không biết phải khuyên can thế nào nữa, dẫu sao đây cũng không phải chuyện thuộc phòng của bà.
Văn Tú Nga kia sau này gả vào có gây chuyện om sòm đi chăng nữa thì cũng là chuyện của tam phòng gánh chịu, bà đứng ra can thiệp đến mức này coi như đã tận tình tận nghĩa lắm rồi.
Cứ như vậy, mối hôn sự vốn dĩ sắp sửa thành toàn với Tạ gia bỗng chốc quay ngoắt 180 độ sang Văn gia, dường như đã bị Ngụy Khương thị một tay định đoạt xong xuôi.
Trong lòng Ngụy Quỳnh dâng lên một ngọn lửa giận ngút trời, hắn gằn giọng nói với Ngụy Hãn và Ngụy Khương thị: "Yến tiệc của Văn gia con quyết không đi, Văn Tú Nga con cũng quyết không cưới. Nếu hai người thích nàng ta đến thế thì tự đi mà cưới đi, Ngụy Quỳnh con cả đời này chỉ nguyện cưới một mình Tạ Lăng làm thê tử."
"Hôn sự từ xưa đến nay có nhà ai không nghe theo lời của cha mẹ?" Ngụy Khương thị lạnh lùng đáp: "Con không đi thì chúng ta tự đi. Con là huyết mạch của Ngụy gia, hưởng vinh hoa phú quý của Ngụy gia mà lớn lên, hiện tại nếu con muốn Ngụy gia và Văn gia kết thù kết oán, muốn nhìn Vân tỷ tỷ của con phải chịu khổ chịu nhục ở nhà chồng thì cứ việc tùy ý con!"
Ngụy Vân và Ngụy Quỳnh tuổi tác xấp xỉ nhau, từ nhỏ tình cảm tỷ đệ vô cùng thâm hậu. Hiện tại Ngụy Khương thị đem chuyện của nàng ra để gây áp lực, chẳng khác nào đánh trúng vào tử huyệt của Ngụy Quỳnh, khiến lồng ngực hắn nghẹn đắng lại.
Nếu như chuyện với Văn gia được định đoạt từ sớm, dẫu hắn có chút hảo cảm với Tạ Lăng đi chăng nữa thì vì đại cục và thể diện của Ngụy gia, hắn dẫu có tiếc nuối thì cũng sẽ an phận thủ thường mà cưới Văn Tú Nga qua cửa.
Thế nhưng khoảng thời gian qua, trời xui đất khiến thế nào lại khiến hắn đinh ninh rằng Tạ Lăng chính là thê tử tương lai của mình, một mảnh chân tình dốc hết vào đó mất rồi.
Nghĩ đến lời hứa hẹn chắc như đinh đóng cột trước đó của mình với Tạ Lăng rằng nhất định sẽ rước y qua cửa chính thất, trái tim Ngụy Quỳnh lại nhói lên một trận đau đớn kịch liệt.
Tấm thiệp mời ngày hôm nay của Tạ Lăng chẳng phải chính là lời đáp lại tình cảm của y dành cho hắn đó sao? Nếu như vào lúc này hắn lật lọng thay lòng đổi dạ, thì hắn còn ra thể thống gì nữa, chẳng phải là đã lừa gạt Tạ Lăng sao, còn mặt mũi nào đứng giữa đất trời làm người nữa.
Đêm hôm đó, Ngụy Quỳnh trằn trọc lật qua lật lại suốt cả đêm không sao chợp mắt nổi, cõi lòng như bị nướng trên chảo lửa. Ngày hôm sau thức dậy, gương mặt hắn phờ phạc, tiều tụy trông thấy.
Muội muội của hắn là Ngụy Anh nhìn thấy vậy liền lo lắng tiến lên hỏi han: "Ca ca, sắc mặt huynh sao lại đáng sợ thế này?"
Ngụy Quỳnh không đáp lời, bữa sáng cũng chẳng màng đụng tới, chỉ lẳng lặng thay y phục rồi lập tức ra cửa.
Hắn đến tiệm kim hoàn của Tạ gia từ rất sớm. Vương chưởng quầy nhận ra hắn nên liền cung kính mời hắn vào trong phòng khách ngồi chờ.
Thế nhưng Ngụy Quỳnh đợi mãi, đợi từ sáng cho đến tận giờ Mùi, giờ Thân rồi giờ Mậu trôi qua, vẫn tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Tạ Lăng đâu. Điều này khiến trái tim hắn thắt lại một cái, trong lòng dâng lên một nỗi bất an tột cùng, chỉ sợ Tạ gia đã đánh tiếng biết chuyện gì rồi, và Tạ Lăng không còn muốn gặp hắn nữa.
Nghĩ đến đây, Ngụy Quỳnh nghiến chặt răng, dứt khoát tự mình tìm đến tận phủ Tạ gia để gặp người.
Khi đến trước phủ Tạ gia, gia nhân canh cửa thấy hắn tới liền dẫn hắn đi vào bên trong, đưa thẳng đến thư phòng của Tạ Hòe Ngọc.
Tạ Hòe Ngọc lúc này đang cầm một cuốn sách luận chăm chú đọc. Thấy Ngụy Quỳnh bước vào, hắn đến đầu cũng không thèm ngẩng lên, chỉ buông một câu khách sáo đầy xa cách: "Ngụy tam công tử tới rồi đó à, ngồi đi."
Ngụy Quỳnh nghe ngữ điệu lạnh lùng như băng của hắn, lại nhận ra trong lời nói dường như ẩn chứa vài phần oán khí, lập tức đoán được Tạ Hòe Ngọc e là đã nghe phong thanh được chuyện giữa hắn và Văn gia rồi.
Hắn ngồi im lặng một hồi lâu, mà Tạ Hòe Ngọc thì cứ điềm nhiên đọc sách, hoàn toàn xem hắn như không khí, không thèm đoái hoài đến một câu.
Ngụy Quỳnh rốt cuộc không nhịn nổi nữa, đành phải chủ động mở lời phá vỡ bầu không khí ngột ngạt: "Tạ hiền huynh... ta..."
Lúc này, Tạ Hòe Ngọc mới chịu đặt cuốn sách xuống bàn, ngẩng đầu lên, tặng cho hắn một ánh nhìn lạnh thấu xương, chậm rãi nói: "Tuổi tác hai chúng ta xấp xỉ nhau, tạ mỗ thật sự không dám nhận hai tiếng hiền huynh này của công tử. Nghe danh Ngụy tam công tử gần đây đã định đoạt xong xuôi mối hôn sự với cô nương nhà Văn gia, tạ mỗ xin phép được chúc mừng Ngụy công tử trước một câu vậy."
"Tạ công tử..." Ngụy Quỳnh nghe vậy liền cuống quýt phân trần: "Chuyện này hoàn toàn không phải ý muốn của ta, là do cha mẹ ta tự ý đứng ra định đoạt. Ta... trong lòng ta thực ra chỉ có một mình Tạ Lăng..."
"Đủ rồi!" Tạ Hòe Ngọc lập tức đứng bật dậy, lớn tiếng quát cắt ngang lời hắn: "Ngụy công tử nếu không chủ động nhắc tới chuyện này thì ta còn nể mặt mũi của Ngụy gia mà tiếp đãi ngươi tử tế. Ngươi nếu còn dám mở mồm nhắc lại việc này một lần nữa, Tạ gia ta lập tức tiễn khách."
"Tạ Lăng dẫu có là một ca nhi đi chăng nữa, thì cũng tuyệt đối không phải hạng người để các người có thể tùy tiện chà đạp, xem thường." Tạ Hòe Ngọc gằn giọng nói: "Ngụy gia các người đã coi trọng thế lực của Văn gia đến thế, thì ngươi còn chạy tới đây trêu chọc đệ ấy làm cái gì? Chuyện hôn nhân đại sự của bản thân mà ngươi còn không tự mình làm chủ nổi, thì ban đầu không nên hành sự khinh suất như vậy. Hiện tại ngươi còn mặt mũi chạy tới Tạ gia ta để làm gì nữa? Chẳng lẽ còn có ý định bắt Lăng nhi nhà ta gả qua đó làm thiếp cho ngươi sao? Đúng là si tâm vọng tưởng! Lăng nhi nhà ta dẫu có ở vậy cả đời không gả đi chăng nữa, Tạ gia ta vẫn dư sức nuôi đệ ấy chu toàn, tuyệt đối không có chuyện chịu nhục đi làm thiếp cho người khác."
Tạ Hòe Ngọc phất tay một cái, lập tức có hai hộ vệ thân hình cao lớn tiến vào, một tả một hữu đứng hai bên áp giải, thẳng tay đuổi Ngụy Quỳnh ra khỏi phủ.
Trận náo động này gây ra tiếng động không nhỏ, tất nhiên cũng kinh động đến đám hạ nhân trong phủ.
Sau khi Ngụy Quỳnh bị đuổi đi, Tạ Lăng ở trong viện liền nghe thấy mấy lời bàn tán xôn xao của kẻ hầu người hạ, nói rằng Ngụy công tử của tam phòng Ngụy gia vừa mới tới tìm, liền bị đại thiếu gia thẳng tay đuổi cổ ra ngoài.
Trong lòng Tạ Lăng lập tức dâng lên một nỗi lo sợ bất an tột cùng. Từ sáng sớm ngày hôm nay, Bạch Thuật đã tìm đủ mọi việc giao cho y làm, nhất quyết không cho y bước chân ra khỏi cửa nửa bước.
Giờ đây lại xảy ra chuyện như thế này, trực giác mách bảo Tạ Lăng rằng việc này chín phần mười có liên quan mật thiết đến mình.
Y vừa lo lắng cho tình cảnh của Ngụy Quỳnh, lại vừa sợ đại ca và hắn xảy ra hiểu lầm gì đó, vì vậy liền vội vàng chạy đến thư phòng của đại ca để hỏi thăm ngọn ngành câu chuyện.
Tạ Hòe Ngọc vốn định bụng lát nữa mới đem chuyện này nói cho Tạ Lăng biết, nhưng thấy đệ đệ đã tự mình tìm tới tận nơi hỏi han, biết là không thể giấu giếm thêm được nữa. Hắn khẽ thở dài một tiếng, bảo Tạ Lăng ngồi xuống, rồi mới đem toàn bộ sự tình bên phía Ngụy gia nói ra không sót một chữ.
Tạ Lăng vừa nghe đến đoạn Ngụy gia sắp sửa định đoạt hôn sự với Văn gia, đầu óc y lập tức "ong" lên một tiếng kinh hoàng, những lời nói tiếp theo của đại ca bên tai y hoàn toàn trở thành những tiếng ù ù vô nghĩa, không tài nào lọt vào tai được nữa.
Trong lòng y lúc này chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ cay đắng: Quả nhiên, một danh môn tuấn tài như Ngụy Quỳnh, chung quy cũng không thuộc về một ca nhi như y, tất cả những ngọt ngào vừa qua chẳng qua chỉ là một giấc mộng hão huyền, một trận mừng hụt mà thôi.
Tạ Lăng bước đi thẫn thờ như người mất hồn trở về phòng mình, y đóng chặt cửa phòng lại rồi gục xuống giường.
Y đưa tay nhổ chiếc lược thỏ ngọc trắng muốt trên đầu xuống, trân trân nhìn hồi lâu. Y rất muốn dùng sức bẻ gãy nó đi, nhưng đôi tay lại run rẩy, hoàn toàn không nỡ xuống tay.
Những chiếc răng lược sắc nhọn đâm mạnh vào lòng bàn tay y, mang đến một cảm giác đau nhói buốt giá, lưu lại một vệt máu đỏ tươi.
Vết thương tuy không sâu nhưng cơn đau lại như đâm sâu vào tận tâm can, bức cho Tạ Lăng không kìm nén được nữa, hai hàng nước mắt cứ thế thi nhau tuôn rơi lã chã.
Y đưa tay quệt ngang khóe mắt, rồi lại cẩn thận đem chiếc lược cất giấu vào sâu trong ngực áo.
Chiếc lược này... rốt cuộc y vẫn luyến tiếc không nỡ vứt bỏ...
·
Vào ngày Tết Trung thu, Tạ gia tổ chức một buổi yến tiệc vô cùng linh đình, quy mô lớn chưa từng có.
Vì vụ bê bối xảy ra lần trước, Lâu thị hiện tại đang bị cấm túc nghiêm ngặt trong viện, hoàn toàn không được phép lộ diện. Tạ Kỳ thì may mắn được thả ra ngoài, nhưng vì bị giam giữ quá lâu nên tính khí của hắn ngày càng trở nên cổ quái, hở một chút là nổi trận lôi đình, tâm tính so với trước kia còn tệ hơn nhiều.
Yến tiệc lần này hoàn toàn do một tay Tạ Lăng và Tạ Cầm đứng ra quán xuyến, lo liệu. Hai ca nhi chưa xuất giá vậy mà lại phối hợp với nhau vô cùng ăn ý, sắp xếp mọi việc trong ngoài đâu ra đấy, vô cùng chu toàn.
Hơn nữa nhờ không có Lâu thị đứng ở giữa bòn rút, tham ô tư lợi, yến tiệc lần này vừa tiết kiệm được không ít ngân lượng, lại vừa giữ được nét xa hoa, khí phái hơn hẳn mọi năm, giúp Tạ gia nở mày nở mặt trước các quan khách đến dự.
Bạch Thuật vốn là người không màng danh lợi, không thích tranh công. Khi có quan khách lên tiếng khen ngợi yến tiệc tổ chức chu đáo, cậu đều khéo léo đẩy hết công lao về phía hai vị ca nhi, giúp hai người họ nở mày nở mặt trước bàn dân thiên hạ. Ngay cả gia đình vị hôn phu tương lai của Tạ Cầm sau khi chứng kiến cũng phải nhìn cậu bằng con mắt khác, trong lòng thầm tán thưởng không thôi.
So với một Tạ Cầm đang ngập tràn trong niềm vui sướng, Tạ Lăng ở bên này lại có phần gượng gạo, chỉ biết miễn cưỡng nở nụ cười tiếp khách cho qua chuyện.
Y vốn dĩ đã gửi thiệp mời cho Ngụy gia, nhưng giờ đây khi đã biết rõ Ngụy gia đang rục rịch liên hôn với Văn gia, ngày hôm nay tất nhiên sẽ không có bất kỳ ai bên đó xuất hiện ở đây cả.
Trong lòng Tạ Lăng rối bời, tinh thần thẫn thờ đi theo sau lưng Bạch Thuật, đúng lúc này y chợt nghe thấy tiếng một gã sai vặt hớt hải chạy vào báo tin cho Bạch Thuật.
Gã sai vặt nói rằng Ngụy công tử của tam phòng Ngụy gia đang cầm trên tay thiệp mời, đứng đợi ở ngoài phủ, không biết có nên mở cửa cho hắn vào trong hay không.
Trái tim Tạ Lăng đập hụt một nhịp, lồng ngực thình thịch nảy lên liên hồi. Y hoàn toàn không ngờ đến nước này rồi mà Ngụy Quỳnh vẫn còn tìm đến đây, y không kìm được mà đưa mắt nhìn sang Bạch Thuật với ánh mắt cầu cứu.
Bạch Thuật lúc này cũng quay đầu lại nhìn Tạ Lăng một cái...
Tạ Hòe Ngọc lúc này đang cùng Tạ tước gia ở sảnh ngoài tiếp đón các vị đại khách, hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang xảy ra ở đây. Nếu như để hắn biết được, hắn chắc chắn sẽ lập tức sai người đuổi cổ Ngụy Quỳnh đi ngay lập tức, tuyệt đối không cho phép hắn bước qua cánh cửa Tạ gia nửa bước.
Thế nhưng Bạch Thuật không phải là Tạ Hòe Ngọc. Nhìn thấy trong mắt Tạ Lăng như có ánh nước chực trào, cậu ngẫm nghĩ một lát rồi dứt khoát dặn dò gia nhân: "Mời Ngụy công tử vào trong đi, đưa hắn đến phòng khách bên cạnh."
Nói xong, cậu liền kéo Tạ Lăng sang một góc khuất, thấp giọng căn dặn: "Ngụy Quỳnh kia đã lặn lội tìm tới tận đây, đệ cứ việc đi gặp hắn một lát, nghe xem trong lòng hắn rốt cuộc đang toan tính những gì rồi tự mình đưa ra quyết định. Chuyện tình cảm dẫu sao cũng phải thuận theo tiếng gọi của con tim. Nếu hắn thật sự là người xứng đáng để đệ phó thác cả đời, đệ cứ việc đi mà yêu thích, có ta đứng sau lưng chống lưng cho đệ, đại ca đệ dẫu có giận đến mấy cũng chẳng làm gì nổi đâu. Còn nếu đệ đã quyết tâm muốn cắt đứt đoạn tình cảm này, thì hãy chặt đứt cho thật sạch sẽ, nói rõ ràng một lần với hắn, bảo hắn từ nay về sau đừng bao giờ đến trêu chọc đệ nữa."
Trong lòng Tạ Lăng dâng lên một niềm cảm kích vô bờ bến, hốc mắt y đỏ hoe, chực trào nước mắt: "Đa tạ tẩu tẩu đã thành toàn, đệ biết mình phải làm gì rồi, đệ sẽ vào nói rõ ràng với hắn."
Khoảng chừng nửa canh giờ sau, Tạ Lăng bước ra khỏi phòng khách, đôi mắt y sưng đỏ, rõ ràng là vừa mới trải qua một trận khóc lớn.
Bạch Thuật nhìn thấy y liền nhẹ giọng hỏi: "Ngụy công tử đi rồi sao?"
"Vâng." Tạ Lăng khẽ gật đầu, giọng nói còn mang theo vài phần nghẹn ngào: "Đệ đã nói rõ ràng với hắn rồi, đệ hoàn toàn không phải là lương duyên xứng đôi với hắn. Hắn và Văn cô nương kia vốn là trai tài gái sắc, lại được cha mẹ hai bên chúc phúc, tác thành, không nên vì đệ mà dây dưa, vướng bận thêm làm gì nữa."
"Là Ngụy Quỳnh kia đã phụ tình đệ sao?" Bạch Thuật nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia tức giận: "Để ta đi dạy cho hắn một bài học!"
Tạ Lăng vội vàng lắc đầu ngăn lại: "Tẩu tẩu xin đừng làm vậy, hoàn toàn không phải hắn phụ tình đệ. Hắn... hắn thực ra muốn đấu tranh, muốn tranh thủ cơ hội ở bên đệ, chỉ là đệ không chấp nhận... là chính đệ đã chủ động cự tuyệt hắn..."
Có một chuyện, Tạ Lăng rốt cuộc vẫn giữ lại trong lòng, không đem kể cho Bạch Thuật nghe...
Vừa rồi ở trong phòng khách, Ngụy Quỳnh đã nhìn y bằng ánh mắt kiên định và hỏi rằng, nếu như hắn sẵn sàng từ bỏ toàn bộ công danh sự nghiệp, cự tuyệt chiếu chỉ ban quan của triều đình, thì Văn gia bên kia chắc chắn sẽ không đời nào chịu gả con gái cho hắn nữa. Kể từ đó, hắn có thể đường đường chính chính quay lại Tạ gia để cầu thú y thêm một lần nữa.
Chỉ là một khi đã đánh mất công danh, hắn sẽ chỉ còn là một đứa con trai tầm thường của tam phòng Ngụy gia, hoàn toàn không có chút sản nghiệp hay tiền đồ gì trong tay cả, hắn muốn hỏi xem Tạ Lăng có bằng lòng ủy thân, chịu khổ cùng hắn hay không.
Khoảnh khắc nghe được những lời đó, trong lòng Tạ Lăng lập tức dâng lên một niềm vui sướng điên cuồng đến tột độ, nhưng ngay sau đó, một nỗi sợ hãi mơ hồ lại bủa vây lấy tâm trí y.
Ngụy Quỳnh vốn là người có hoài bão lớn, lại có tài học đầy mình, nếu như hắn vì một ca nhi như y mà hy sinh cả tiền đồ xán lạn của bản thân, liệu mười năm, hai mươi năm sau, khi hào hứng thuở tân hôn đã phai nhạt, hắn có từng có phút giây nào hối hận hay không?
Khi hai người sống chung lâu ngày, đối mặt với những vụn vặt của cuộc sống, Ngụy Quỳnh liệu có quay sang oán trách y, oán hận bản thân năm xưa đã uổng phí một thân tài học, để rồi cuối cùng chỉ đổi lấy một ca nhi, khiến hắn phải ôm hận suốt cả cuộc đời này hay không?
Tạ Lăng đã phải trải qua một trận đấu tranh tư tưởng vô cùng kịch liệt, hốc mắt y đỏ hoe hết lần này đến lần khác, cuối cùng y vẫn lựa chọn mở miệng cự tuyệt lời đề nghị của Ngụy Quỳnh.
Làm như vậy, Ngụy Quỳnh có thể giữ vẹn toàn được công danh sự nghiệp của mình, lại có thể thuận lợi liên hôn với một tài nữ danh môn như Văn Tú Nga.
Bản thân y cũng bảo toàn được thể diện và tôn nghiêm của Tạ gia, xem như là một kết cục vẹn cả đôi đường. Đoạn tình cảm ngắn ngủi giữa y và Ngụy Quỳnh, cứ việc để nó giống như chiếc lược thỏ ngọc kia, biến thành một ký ức đẹp đẽ, cẩn thận cất giấu vào một góc sâu thẳm trong lòng là được rồi.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Kỳ thực gia cảnh của Ngụy Quỳnh cũng không tính là tệ đâu, cứ nhìn Tạ gia lúc trước mà xem, vốn dĩ còn rối ren và đáng lo ngại hơn Ngụy gia nhiều.
Thế nhưng Bạch Thuật là người có bản lĩnh, có thể tự mình làm chủ mọi việc, cho nên dẫu ở trong hoàn cảnh nào cậu cũng có thể bình tĩnh ứng phó, xoay chuyển tình thế. Nhưng Tạ Lăng thì không làm được như vậy, tính cách của y chung quy vẫn quá đỗi mềm yếu.