Lời hắn nói vô cùng kiên định, đôi mắt thẳng tắp nhìn về phía Tạ Lăng, ánh mắt chân thành lại tựa chứa chan nhu tình.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, trái tim Tạ Lăng đột nhiên đập lỗi nhịp, khắp người khô nóng thêm vài phần, nhất thời chẳng biết phải nói gì cho phải.
Ngụy Quỳnh là một người tốt, Tạ Lăng không phải không động tâm. Nhưng hôn nhân đại sự vốn chẳng tới lượt y định đoạt. Hơn nữa, nếu bắt y phải làm thiếp thị cho Ngụy Quỳnh, y tuyệt đối không cam lòng.
Suy đi tính lại, Tạ Lăng đành mở lời: "Ngụy công tử, Tạ Lăng ta chẳng có bản lĩnh gì, chỉ biết dựa dẫm vào mỗi ca ca. Trong kinh thành này thiếu gì nữ tử và ca nhi tài hoa hơn ta, luận về năng lực, ta thật sự không xứng với công tử."
Ngụy Quỳnh nghe vậy liền lập tức phân trần: "Tạ ca nhi khiêm tốn rồi, Ngụy mỗ lại thấy em nơi chốn đều tốt. Em cứ yên tâm, ta biết em sẽ không chịu làm thiếp. Ngụy Quỳnh ta nếu đã cầu thú em, tất nhiên sẽ chân tình tương đãi, tôn làm chính thê. Bằng như em chán ghét ta, ngay lúc này cứ việc nói ra, Ngụy Quỳnh tuy ái mộ em nhưng cũng là người biết điều, ngày sau định không dám tới quấy rầy nữa."
Ngụy Quỳnh tới đây, nguyên bản cũng chỉ định tặng món đồ tạ lỗi.
Ai ngờ đến khi đối mặt với Tạ Lăng, hắn nhất thời mất bình tĩnh, lời nói đưa đẩy thế nào lại đem hết tâm tư giấu kín trong lòng bộc bạch ra sạch sẽ.
Tạ Lăng không ngờ bỗng dưng lại nhận được những lời bộc bạch như vậy từ Ngụy Quỳnh, ánh mắt y thảng thốt liếc ngang liếc dọc, nói trong lòng không chút rung động thì hoàn toàn là dối trá.
Y từ nhỏ đã bị Lâu thị nuôi nhốt trong viện, cực kỳ hiếm khi tiếp xúc với nam tử bên ngoài. Quá vãng những kẻ ở Tạ gia từng đánh tiếng muốn cưới y đều là hạng dưa vẹo táo nứt không lên nổi mặt bàn, y làm sao đã từng gặp qua ai phong độ nhẹ nhàng, lại tình ý chân thành như Ngụy Quỳnh.
Trong lòng Tạ Lăng rối bời như tơ vò, gương mặt đỏ ửng như muốn rỉ máu, chỉ biết nói với Ngụy Quỳnh: "Ngụy công tử xin hãy về cho, ngươi làm thế này…… Kêu ta biết phải làm sao……"
Ngụy Quỳnh lại như thể đã hạ quyết tâm phải đòi bằng được câu trả lời, cố chấp bảo: "Tạ ca nhi có chán ghét ta không? Hôm nay nếu không nhận được câu trả lời của em, ta quyết không đi."
Tạ Lăng có chút hoảng loạn, lưỡng lự một hồi lâu mới lí nhí đáp: "Cũng không chán ghét……"
Ngụy Quỳnh lúc này mới nở nụ cười rạng rỡ, hướng về phía Tạ Lăng cúi người hành lễ: "Vậy…… Đa thạ Tạ ca nhi không chê…… Tiểu sinh xin phép cáo lui trước."
Đến khi đi tới cửa, hắn bỗng nhớ ra điều gì liền quay đầu lại dặn dò: "Nếu không có việc gì, ngày mai ta lại tới thăm em."
Tạ Lăng không nói thêm lời nào, quay người lại đóng chặt cửa trà thất. Chờ đến khi Ngụy Quỳnh đã thực sự đi xa, y mới len lén từ bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Đến khi hoàn toàn không thấy bóng dáng người kia đâu nữa, y mới quay lại bên bàn, cầm chiếc lược xà cừ lên ngắm nghía.
Hình con thỏ ngọc bằng bạch ngọc trên lược trông thật đáng yêu, tròn trịa mập mạp, quả nhiên khiến người ta yêu thích không buông tay.
Lòng Tạ Lăng ngưa ngứa như bị một chiếc lông vũ khẽ khàng quẹt qua, y bèn đem chiếc lược giấu nhẹm vào trong tay áo.
·
Về đến nhà, Ngụy Quỳnh liền tìm tới phụ thân, bày tỏ nguyện vọng muốn cầu thú Tạ Lăng.
Ngụy Hãn nghe xong lời Ngụy hầu gia, vốn cứ ngỡ đây là một cuộc hôn nhân mang tính chính trị. Không ngờ Ngụy Quỳnh bản thân lại thật lòng thích Tạ ca nhi kia, việc lưỡng toàn kỳ mỹ như vậy, xem ra rất vừa vặn.
Chỉ là ông chợt nhớ tới phu nhân nhà mình dường như có thành kiến cực lớn với ca nhi của Tạ gia, bèn nói với Ngụy Quỳnh: "Chuyện này đúng là một mối lương duyên, nhưng vẫn cần phải bàn bạc lại với mẫu thân con một phen. Con đừng vội, ta sẽ đi thuyết phục bà ấy trước, đỡ cho trong lòng bà ấy có khúc mắc, bằng không sau này cưới Tạ Lăng vào cửa rồi lại nơi chốn đối chọi gay gắt, ngược lại càng không hay."
Ngụy gia ngày thường vốn êm ấm hòa thuận, cũng chỉ gần đây mới xảy ra nhiều sóng gió như vậy. Ngụy Quỳnh cảm thấy lời phụ thân nói rất có lý nên liền vâng dạ đáp ứng, tính chờ phụ thân bàn bạc ổn thỏa với mẫu thân rồi sẽ cùng nhau tới Tạ gia cầu thân.
Buổi tối, Ngụy Hãn liền đem chuyện tới Tạ gia cầu thân nói với Ngụy Khương thị.
Quả nhiên Ngụy Khương thị kịch liệt phản đối, bà ta cảm thấy Tạ Lăng tất cả đều không tốt, lại cùng Ngụy Hãn đại náo một trận lôi đình.
Bà ta lúc trước vừa mới phải hạ mình tới Tạ gia bồi tội, lại còn xảy ra xích mích với Tạ Lăng, giờ đây nếu rước Tạ Lăng vào cửa, chẳng phải tự vả vào mặt mình sao?
Đêm hôm khuya khoắt, Ngụy Khương thị gọi Ngụy Quỳnh tới viện của mình, lớn tiếng mắng nhiếc: "Ta mang nặng đẻ đau, nuôi nấng con hơn hai mươi năm trời, nơi chốn dốc lòng chăm sóc. Khó khăn lắm mới nuôi con khôn lớn thành tài, giờ đây con lại chẳng màng đến thể diện của mẫu thân một chút nào!"
"Trong kinh thành biết bao nhiêu danh môn quý nữ, nhà ai không tốt? Con lại cố tình đâm đầu vào cái đứa ca nhi của Tạ gia kia! Con muốn tìm gia tộc trợ lực, Văn gia hay Lưu gia đều có thể giúp con, hơn nữa họ lại là đích nữ trong nhà, còn dễ sinh dưỡng. Hiện tại cả kinh thành đều biết ta vừa mới trở mặt với Tạ Lăng một trận, con lại bắt chúng ta tới Tạ gia cầu thân, chẳng phải muốn đem thể diện của mẫu thân giẫm đạp dưới đất hay sao!"
Ngụy Quỳnh bị Ngụy Khương thị làm cho đầu óc choáng váng, lại nghe bà ta nhắc tới Văn gia, Lưu gia thì càng thêm phiền lòng, liền gắt lên: "Đích nữ của Văn gia, Lưu gia là thân phận gì? Các nàng làm sao thèm để mắt tới hài nhi? Mắt họ đều nhìn chằm chằm vào những vị trí tối cao trên kia kìa. Trước khi con thi đậu công danh, họ đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm bố thí cho con, chẳng qua hiện tại con đã có công danh trong tay, họ mới đem con ra làm quân bài dự bị. Con gái của những nhà như thế, con quyết không cưới."
"Con tuổi còn trẻ đã thi đỗ công danh, lại có hầu môn làm hậu thuẫn, con gái nhà ai dám coi thường con?" Ngụy Khương thị phản bác: "Hiện giờ Linh Nhi muội muội của con chuyện gả vào hoàng gia đã là ván đã đóng thuyền, tiền đồ ngày sau của con không thể hạn lượng! Con còn sợ Văn gia với Lưu gia coi thường sao? Ngoại trừ cái thằng nhóc nhà Kỳ gia kia ra, tài tuấn trong kinh thành này hiện tại xét về điều kiện thì con là tốt nhất rồi, muốn kiểu con gái thế nào mà chẳng có?"
"Mẫu thân! Trong lòng người sao lúc nào cũng chỉ nghĩ đến điều kiện như thế, quả thực không thể lý giải nổi!" Ngụy Quỳnh nổi giận đùng đùng: "Nếu năm đó phụ thân con cũng chỉ nhìn vào điều kiện, liệu có cưới người qua cửa hay không?"
Khương gia nơi Ngụy Khương thị sinh ra vốn là gia đình bình dân, hoàn toàn không thể đặt lên bàn cân so sánh với hầu phủ Ngụy gia. Năm đó Ngụy Hãn cưới bà ta cũng vì đem lòng yêu thích, mới xin cha mẹ ban ân điển, rước bà ta về làm chính thê.
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Ngụy Quỳnh liền lập tức hối hận, nhưng lời đã nói như bát nước đổ đi, muốn thu lại cũng đã muộn.
Ngụy Khương thị nghe xong liền ngẩn người ra, tiếp đó liền khóc lóc thảm thiết, gào lên rằng đứa con bất hiếu, bản thân bà ta không muốn sống nữa.
Nửa đêm canh ba, Ngụy Khương thị lao ra ngoài viện, sống chết đòi nhảy xuống hồ tự tử, phải huy động một đám nha hoàn tôi tớ xúm vào giữ chặt lấy mới tạm thời khuyên can được.
Ngụy Hãn thẳng tay giáng một cái tát trời giáng vào mặt Ngụy Quỳnh, mắng nhiếc: "Dù thế nào bà ấy cũng là mẫu thân con, con không thể nói năng hẳn hoi được sao, lại dám dùng những lời lẽ như thế nhục nhã mẹ đẻ của mình, thật là uổng công học sách thánh hiền!"
Trong lòng Ngụy Quỳnh cũng vừa hối hận vừa hổ thẹn, nhưng nhất thời chẳng biết phải làm sao.
Hắn bị phụ thân đuổi thẳng về phòng, bảo tạm thời gác chuyện này lại. Ngụy Khương thị cứ đòi sống đòi chết, tổng không thể cứ thế mặc kệ bà ta, chuyện cầu thân chỉ có thể tính sau.
Những chuyện xảy ra ở Ngụy gia, Tạ Lăng hoàn toàn không hay biết gì.
Y nằm trên giường, nương theo ánh trăng sáng vằng vặc, lấy chiếc lược thỏ ngọc ra ngắm nghĩa hồi lâu.
Nghĩ đến chuyện xảy ra hồi chiều, lòng Tạ Lăng bỗng dâng lên một trận ấm áp, khóe miệng không tự chủ được mà ngậm một tia ý cười.
Y nhớ tới mảnh giấy ước nguyện ngày Thất Tịch của mình từng được Bạch Thuật treo lên tận ngọn cây, phải chăng đã thấu tới trời xanh, nên mới linh nghiệm đến thế?
Trong số nam tử đến tuổi lập gia đình ở kinh thành, Ngụy Quỳnh quả thực là người vô cùng tốt.
Tuy mẫu thân hắn dường như có chút hiểu lầm với y, nhưng ngày sau chung sống lâu ngày, đường dài mới biết ngựa hay, Tạ Lăng tin rằng mình định có thể hòa hợp với gia đình hắn.
Trong khi đó ở viện của Tạ Hòe Ngọc, hắn đang ôm Bạch Thuật nằm trên giường, hai người tuy đồng lòng muốn thân mật, nhưng bởi vì chiếc bụng của Bạch Thuật nên vẫn phải nhẫn nhịn xuống.
Tuy không thể làm những chuyện quá thâm sâu, nhưng những trò dễ hiểu, hai người vẫn có thể giúp nhau ôn tập.
Thế là Tạ Hòe Ngọc cùng Bạch Thuật âu yếm một trận, lại thay phiên nhau giúp đối phương củng cố chút tri thức thực tiễn, mãi đến khi khắp người đầm đìa mồ hôi mới chịu nằm xuống.
Tạ Hòe Ngọc lấy khăn tay khẽ lau mồ hôi hai bên tóc mai ướt đẫm của Bạch Thuật, hỏi khẽ: "Thời tiết oi bức thế này, em có muốn đi tắm gội lại một chút không?"
Bạch Thuật lắc đầu, hai người trước đó đã tắm rửa qua rồi, giờ mà tắm lại thì thật phiền toái. Thêm nữa hiện tại cậu đã mệt lử, chỉ muốn được Tạ Hòe Ngọc ôm ấp ôn tồn một lát, một ngón tay cũng chẳng buồn động đậy.
Tạ Hòe Ngọc thấy vậy liền khẽ mỉm cười, cũng không miễn cưỡng cậu. Hắn với lấy chiếc quạt hương bồ, nhẹ nhàng quạt mát cho Bạch Thuật.
Bạch Thuật hiện tại đang mang thai nên so với trước kia lại càng sợ nóng hơn. Tạ Hòe Ngọc liền đặc biệt sai người may cho cậu mấy bộ áo lót bằng tơ tằm cực mỏng, mặc vào vừa thoải mái lại thông gió.
Có điều loại áo lót này cũng có một nhược điểm, ấy là quá mức mỏng manh trong suốt, cơ hồ chẳng che giấu được gì.
Ngay cả trong bóng tối thế này, chỉ nương theo chút ánh trăng nhạt nhòa, hắn vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy những nơi không nên thấy, thường xuyên trêu chọc khiến Tạ Hòe Ngọc khí huyết bành trướng, chỉ biết uống nước lạnh để đè nén d*c v*ng xuống.
Loại y phục thế này tất nhiên chỉ có thể đóng cửa mặc trong phòng cho nhau xem chứ chẳng thể ra ngoài.
Bởi vậy mỗi buổi sáng, Tạ Hòe Ngọc đều là người dậy trước, đợi cho Bạch Thuật đã thay xong áo ngoài chỉn chu mới cho gọi đám gã sai vặt vào hầu hạ.
Nhưng để Bạch Thuật được mát mẻ, buổi tối ngủ ngon giấc, thêm một bước phiền toái như vậy cũng chẳng đáng là bao.
Vừa quạt mát cho Bạch Thuật, Tạ Hòe Ngọc vừa nhỏ giọng nói: "Cũng nhờ lần trước em dẫn Tạ Lăng ra ngoài lộ diện, mấy ngày gần đây số người tìm đến huynh để dò hỏi về Lăng nhi bỗng nhiên nhiều lên trông thấy."
"Thế đã chấm được ai phù hợp chưa?" Bạch Thuật tò mò hỏi.
"Đúng là có vài người, nhưng trong một chốc một lát chưa thể định đoạt ngay được, huynh còn phải quan sát thêm." Tạ Hòe Ngọc nói: "Đám tử đệ thế gia này chủ động tới cầu thân, phần lớn đều muốn mượn thế lực của Tạ gia ta. Nhưng huynh thấy trong trường tư huynh đang giảng bài có mấy học trò phẩm hạnh khá được."
"Học trò sao?" Bạch Thuật nhướng mày: "Họ đã gặp Tạ Lăng bao giờ chưa, sao tự dưng lại muốn tới cầu thân?"
"Họ chưa cầu thân, chẳng qua là đồng môn của huynh thôi." Tạ Hòe Ngọc nói: "Đều là những đứa trẻ xuất thân bình dân, không có gia thế, nhưng làm người phẩm hạnh đoan chính, học nghiệp tinh thông, chuyện thi đỗ bảng vàng chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn."
"Nếu chọn một người trong số họ, Lăng nhi coi như là gả thấp. Nhưng cũng chính vì gả thấp nên y ngược lại càng nhận được sự tôn trọng, hơn nữa với tư cách làm người của họ, tất nhiên sẽ không dám khinh mạn Lăng nhi. Ngày sau phu thê đồng lòng, gia cảnh lại đơn giản, xét ra còn tốt hơn nhiều so với việc gả vào chốn hầu môn đại hộ." Tạ Hòe Ngọc cảm khái nói.
"Huynh tưởng tượng đẹp đẽ quá rồi đó!" Bạch Thuật nghe vậy liền bật cười ha hả: "Huynh bảo đám đồng môn kia tốt, nhưng làm sao biết được ở quê nhà họ không có vị hôn thê hay người trong lòng? Thêm nữa huynh tự dưng xen vào làm mai làm mối, họ dẫu có đáp ứng đi chăng nữa, thì liệu có thật lòng yêu thích Lăng nhi hay không cũng chẳng ai hay. Huynh muốn gả nhưng người ta chưa chắc đã muốn cưới. Theo ta thấy, chuyện tình cảm này tốt nhất vẫn cứ là lưỡng tình tương duyệt, giống như huynh và ta vậy."
"Từ bao giờ mà em lại miệng lưỡi sắc bén thế này?" Tạ Hòe Ngọc bị Bạch Thuật bẻ bẻ lí lẽ liền đưa tay nhéo nhéo chóp mũi cậu, lại nhịn không được khẽ hôn một cái lên môi cậu rồi bảo: "Em thật là ngây thơ, trong kinh thành này có mấy mối hôn sự được lưỡng tình tương duyệt, chẳng qua đều là một cuộc trao đổi lợi ích của đôi bên, cưới về mà được tôn trọng nhau như khách đã là tốt lắm rồi."
"Huynh đừng có bi quan như thế." Bạch Thuật nói: "Ta lại thấy Lăng nhi chẳng qua là duyên phận chưa tới thôi. Huynh làm ca ca kiểu gì mà cứ sợ không nuôi nổi đệ đệ mình thế? Huynh cứ việc tích cực cho y ra ngoài đi lại tiếp xúc nhiều vào, tất nhiên sẽ gặp được người thật lòng thưởng thức và yêu thích y. Đợi đến một ngày Tạ Lăng tự mình chạy tới cầu huynh gả y đi, bấy giờ huynh hãy gả. Nếu sau này gã nam tử đó dám phụ bạc y, ta sẽ đi đánh cho hắn một trận tơi tả, rồi lại đón Tạ Lăng về nhà nuôi, có gì to tát đâu."
Lời này của Bạch Thuật nói đến mức khiến Tạ Hòe Ngọc trong lòng vui mừng khôn xiết, bao nhiêu nỗi sầu muộn tích tụ bấy lâu nay thảy đều được hóa giải sạch sẽ.
Vốn dĩ luôn lo lắng về chuyện gả chồng của Tạ Lăng khiến Tạ Hòe Ngọc lúc nào cũng có cảm giác gấp gáp, giờ nghe cậu nói vậy cũng thấy quả thực chẳng có gì ghê gớm cả.
Hôm sau, Ngụy Khương thị thức trắng cả đêm, buổi sáng lại dậy thật sớm sửa soạn trang điểm chỉnh tề rồi đòi ra cửa.
Ngụy Hãn vội vàng ngăn lại, sợ bà ta nhất thời luẩn quẩn trong lòng lại làm ra chuyện gì dại dột. Ngụy Khương thị lại dịu dàng nói: "Hãn lang, đêm qua thiếp chẳng qua chỉ là nhất thời xúc động, hôm nay tất nhiên sẽ không vì chuyện đó mà làm điều dại dột nữa. Chỉ là trong lòng rốt cuộc vẫn thấy phiền muộn, chàng cứ để thiếp ra ngoài giải khuây đi."
Ngụy Hãn thấy Ngụy Khương thị đã bình tĩnh trở lại liền không ngăn cản nữa, chỉ cẩn thận phái thêm mấy nha hoàn thân tín đi theo, dặn dò họ phải hầu hạ phu nhân cho thật tốt, chớ để bà ta bị thương tổn ở đâu.
Bản thân ông lại ra sức khuyên nhủ thêm: "Nếu Quỳnh Nhi đã thật lòng thích ca nhi của Tạ gia, chúng ta làm trưởng bối thì cũng đừng nên ngăn trở làm gì, ngược lại càng làm tổn thương lòng nó. Nếu nàng không thích Tạ Lăng, ngày sau cứ để Quỳnh Nhi phân phủ dọn ra ngoài ở riêng, mắt không thấy tâm không phiền, chẳng phải cũng tốt sao?"
Ngụy Khương thị nở nụ cười gượng gạo, chỉ bảo: "Chàng xem chàng nói cái lời gì thế. Quỳnh Nhi là đích trưởng tử của chúng ta, bắt nó phân phủ dọn ra ngoài ở riêng, chẳng phải để người ta chê cười cho sao. Chuyện này cứ để thiếp suy nghĩ thêm vài ngày, chàng cũng đừng khuyên bảo nhiều nữa."
Ngụy Hãn nghe vậy liền thở dài, lắc đầu từ bỏ ý định.
Ngụy Khương thị ra cửa nhưng mục đích hoàn toàn không phải đi giải khuây, mà là thẳng tiến tới ngôi đạo quan nổi tiếng ở ngoại ô kinh thành.
Còn vài ngày nữa là đến tết Trung thu, hiện tại nữ quyến trong kinh thành rủ nhau đi đạo quan cầu phúc rất đông.
Ngụy Khương thị trước đó mấy ngày đã nghe ngóng được hôm nay phu nhân của Văn gia sẽ tới đạo quan này, bà ta hôm nay qua đây chính là cố ý muốn tới gặp gỡ Văn phu nhân.
Xe ngựa đi mất hơn một canh giờ mới tới trước cửa đạo quan, Ngụy Khương thị xuống xe bước vào trong, quả nhiên nhìn thấy Văn phu nhân đang dẫn theo một đôi nhi nữ chưa gả, từ trong chính điện cầu phúc bước ra, định bụng ra gian bên cạnh để xin xăm.
Ngụy Khương thị vội vàng rảo bước đuổi theo, làm ra vẻ tình cờ gặp gỡ rồi lên tiếng chào hỏi Văn phu nhân: "Hôm nay thật là khéo quá, không ngờ lại được gặp phu nhân ở nơi này. Kinh thành rộng lớn là thế, hai nhà chúng ta quả thực có duyên phận, thế nào lại có thể chạm mặt ở đây."
Văn phu nhân khẽ mỉm cười, nhướng nhướng chân mày, kín đáo đánh giá Ngụy Khương thị một lượt.
Ngụy Khương thị này chẳng qua chỉ là thê tử của tam phòng trong nhà, xuất thân lại không cao, ngày thường hai bên vốn chẳng có chút bang giao kết tóc gì.
Có điều hiện tại đích trưởng tử Ngụy Quỳnh của bà ta xem ra khá có tiền đồ, Văn phu nhân nể mặt mũi của Ngụy Quỳnh nên tự nhiên cũng phải ứng phó đôi câu. Thế là bà ta cũng gật đầu với Ngụy Khương thị rồi bảo: "Đúng là khéo thật, chỉ là hôm nay sao chỉ thấy mỗi Ngụy tam phu nhân, lại không thấy tẩu tẩu của phu nhân đi cùng?"
"Tẩu tẩu bận rộn quán xuyến gia sự, không có thời gian rảnh rỗi. Ta vì chuyện chung thân của Quỳnh Nhi mà lao tâm khổ tứ, nên mới muốn tới đạo quan này để cầu xin một quẻ." Ngụy Khương thị nói.
Vừa nhắc tới chuyện hôn sự của Ngụy Quỳnh, ánh mắt của Văn phu nhân và Văn Tú Nga không hẹn mà cùng đồng loạt nhìn qua.
Văn phu nhân dù sao cũng là người lăn lộn nửa đời trong giới nội quyến kinh thành, lập tức liền hiểu ra ý đồ của Ngụy Khương thị.
Nhìn bộ dạng vồ vập nhiệt tình này của Ngụy Khương thị, e là đã nhắm trúng cô con gái nhà mình nên mới đặc biệt chạy tới đây để lôi kéo làm quen.
Ngụy Quỳnh tuy có thể coi là một người khá được, nhưng hoàn toàn không phải là lựa chọn duy nhất của Văn gia.
Văn Tú Nga xưa nay vốn có tài danh viễn xứ, nam tử ái mộ nàng trong kinh thành nhiều không đếm xuể.
Chưa kể trong lòng Văn phu nhân và Văn Tú Nga vốn dĩ càng vừa ý vị trí bên cạnh Nhị điện hạ hơn, lúc này liền không muốn dây dưa quá mức thân cận với Ngụy Khương thị, tránh để người ta dị nghị.
Văn phu nhân tỏ thái độ có chút xa cách, nhạt nhẽo tiếp chuyện Ngụy Khương thị vài câu rồi vờ như muốn rời đi.
Ngụy Khương thị lúc này mới cuống quýt, liền hướng phía sau lưng bà ta thốt ra một câu: "Văn phu nhân xin dừng bước, không biết phu nhân đã từng nghe qua một lời đồn đại liên quan đến hôn sự của Nhị điện hạ hay chưa?"
Nghe thấy thế, Văn phu nhân quả nhiên khựng bước, quay đầu lại nhìn Ngụy Khương thị một cái rồi bảo: "Chuyện này ta lại chưa nghe nói, nhìn canh giờ này cũng đã đến lúc dùng bữa rồi. Hay là muội muội cứ ở lại, cùng ta dùng chút mì chay của đạo quan này, chúng ta vừa ăn vừa đàm đạo."
Ngụy Khương thị đang cầu mà không được, vì vậy liền gọi một tiểu đạo sĩ bên cạnh tới, bảo họ sắp xếp cho một gian sương phòng trống, bưng mấy bát mì chay vào trong.
Văn Tú Nga cùng Văn Dao Quang ăn qua loa vài miếng liền bị Văn phu nhân đuổi ra ngoài chơi, trong phòng chỉ còn lại bà ta và Ngụy Khương thị.
Một lát sau, Văn phu nhân từ trong sương phòng bước ra, thái độ đối với Ngụy Khương thị dường như đã thân mật thêm vài phần, hai người vừa đi vừa nói cười vui vẻ.
Sau khi hàn huyên với Ngụy Khương thị một hồi, bà ta liền dẫn theo Văn Tú Nga cùng Văn Dao Quang rời đi, mãi đến khi đã lên xe ngựa, gương mặt mới lập tức sầm xuống, khẽ nhíu mày.
"Nương, lời của Ngụy Khương thị nói rốt cuộc là có ý gì?" Văn Tú Nga sốt ruột hỏi: "Hôn sự của Nhị điện hạ chẳng lẽ đã được định đoạt rồi sao? Có chắc chắn là ai chưa?"
Văn phu nhân nhìn Văn Tú Nga một cái, lại liếc mắt nhìn Văn Dao Quang ở bên cạnh, tâm trạng phức tạp nói: "Tú Nga, lần này Nhị điện hạ chín phần mười là muốn định ra thứ nữ Ngụy Linh của Ngụy gia, cùng với đệ đệ Dao Quang của con. Hôn sự của con e là phải tính toán theo ngả khác rồi."
Nghe thấy thế, sắc mặt Văn Dao Quang thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.
Văn Tú Nga thì như bị sét đánh ngang tai, trong lòng ngũ vị tạp trần, một ngọn lửa phẫn nộ hừng hực dâng lên.
"Nương, Nhị điện hạ kia có phải bị mù rồi không! Cái con ả Ngụy Linh đó luận về dung mạo hay tài học, thứ gì cũng không bằng con, sao người lại chọn ả mà không chọn con cơ chứ?" Văn Tú Nga không phục gắt lên.
"Chớ có nói bậy!" Văn phu nhân vội vàng quát khẽ: "Nhị điện hạ mà là người để con có thể tùy tiện bàn tán sao, ngày sau vạn nhất hắn…… Thân phận của hắn như thế, con và ta tuyệt đối không được vọng nghị!"
Văn Tú Nga nghe vậy lại càng thêm uất ức mà khóc rống lên: "Con từ nhỏ đã khổ công học hỏi được một thân bản lĩnh, nơi chốn đều làm đến mức tốt nhất. Nhưng đám nam tử đến tuổi lập gia đình trong kinh thành này lại chẳng có một ai chọn con cả. Tạ Hòe Ngọc cũng thế, Nhị điện hạ cũng vậy, hiện tại số nam tử tương xứng còn lại được mấy người đâu? Sau này con bước chân ra đường, thảy đều phải cúi đầu thấp hơn một bậc trước đám nữ tử vốn chẳng bằng con hay sao."
Văn phu nhân từ nhỏ đã hết mực yêu thương đứa đích trưởng nữ này, trong lòng cũng vô cùng đau xót, bèn lên tiếng an ủi: "Con đừng vội, vị tam phu nhân của Ngụy gia kia trông chừng có vẻ rất thích con, còn về phía Kỳ gia bên kia, ta sẽ đi nghe ngóng thêm xem sao. Để xem ý tứ của Kỳ gia thế nào, có điều Kỳ gia dẫu sao cũng là võ tướng…… Võ tướng thì phải xông pha sa trường, tuy nói thân phận cao quý thật đấy nhưng chung quy không phải là nơi nương tựa lương thiện."
"Chẳng lẽ con thật sự phải gả cho cái tên Ngụy Quỳnh kia sao?" Văn Tú Nga nức nở: "Chẳng qua chỉ là một cái công danh nhị giáp hạng bét, sau này được bổ nhiệm làm quan, sợ là cũng chẳng chức tước gì béo bở."
"Ta thấy Ngụy Quỳnh cũng không tệ." Văn phu nhân nói: "Bên cạnh hắn sạch sẽ, không có phòng thê thiếp lộn xộn gì. Tuy nói ban đầu không thể làm được quan to chức trọng, nhưng nếu thật sự kết thành thông gia, có Ngụy gia cùng với phụ thân con đứng sau làm chỗ dựa, chuyện thăng quan tiến chức đâu có gì khó khăn. Chịu khó chịu khổ mấy năm là lên được thôi."
Văn Tú Nga lúc này mới chịu nín khóc, lại nép đầu vào lòng mẫu thân.
Văn phu nhân khẽ v**t v* trán nàng rồi bảo: "Con chớ lo lắng, biểu ca Trần gia của con mùa thu năm nay cũng tham gia kỳ thi hương. Hắn trước nay vốn luôn khuynh tâm với con, nếu lần này hắn may mắn kim bảng đề danh, lấy gia thế của hắn, tất nhiên là tốt hơn cái tên Ngụy Quỳnh kia nhiều. Hiện tại mẫu thân cứ giúp con ứng phó cả hai bên, đợi đến sau khi có kết quả khoa cử rồi tính sau."
Văn Dao Quang yên lặng không nói gì, trong lòng ngược lại thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Dù sao cũng là đi làm thiếp cho người ta, nếu có thể làm thiếp thị của Nhị điện hạ, lại cùng Ngụy Linh làm tỷ muội chung một mái nhà, xem ra còn có thể đổi lại được một phương an định.
Ngày sau nếu Nhị điện hạ thực sự có thể kế thừa đại thống, vị trí thiếp thị này của hắn liền có thể trở thành vương phi, địa vị còn cao quý hơn cả chính thất phu nhân của những nhà tầm thường.
Ngụy Khương thị từ đạo quan trở về, khắp người toát ra vẻ thần thanh khí sảng.
Gia đình Văn phu nhân quả nhiên đúng như bà ta dự đoán, vẫn còn ôm chút hy vọng bấu víu vào phía Nhị điện hạ.
Bà ta chẳng qua chỉ khéo léo để lộ chuyện Ngụy Linh đã được định đoạt ra ngoài một chút, Văn phu nhân quả nhiên liền hoảng hốt, thái độ đối với bà ta cũng theo đó mà thân thiết lên trông thấy.
Dù sao thì đám thanh niên nam tử chưa đính hôn trong kinh thành này, ngoại trừ Nhị điện hạ ra, liền số Quỳnh Nhi nhà bà ta là có tiền đồ nhất. Văn phu nhân nếu là người biết thời biết thế, tất nhiên sẽ cân nhắc tới Ngụy Quỳnh nhà bà ta đầu tiên.
Đến khi trở về Ngụy gia, bà ta liền tìm tới Ngụy Hãn để kể lể chuyện này: "Hôm nay ta đi dâng hương ở đạo quan ngoại ô, vừa vặn chạm mặt Văn gia phu nhân, hai bên trò chuyện vô cùng hợp ý, bà ấy cũng có ý muốn đem đích trưởng nữ gả cho Quỳnh Nhi nhà ta."
Ngụy Hãn ngẩn ra, vội hỏi lại xem chuyện này có thật hay không. Ngụy Khương thị liền rút từ trong túi áo ra một tấm thiệp mời rồi bảo: "Đây là do đích thân Văn phu nhân trao cho ta, mời chúng ta dịp tết Trung thu tới Văn gia dự yến tiệc làm khách. Ý tứ sâu xa thế nào, chẳng lẽ chàng còn không rõ hay sao?"
Trong lòng Ngụy Hãn liền dâng lên một nỗi vui mừng, nói: "Văn gia là trọng thần trong triều, đích trưởng nữ nhà họ thân phận đương nhiên không hề tầm thường, nếu Quỳnh Nhi có thể nhận được sự trợ lực từ phía họ, con đường quan lộ ngày sau tất sẽ thuận buồm xuôi gió."
"Tự nhiên là thế rồi. Con trai do chính ta mang nặng đẻ đau sinh ra, ta làm sao có thể hại nó được?" Ngụy Khương thị nói: "Tạ Hòe Ngọc tuy có thế lực gia tộc che chở, nhưng hắn chung quy vẫn chưa chính thức bước chân vào quan lộ, tầm ảnh hưởng trong triều làm sao sánh được với vị đại nhân thượng thư kia. Hơn nữa, vị ở trên cao kia rốt cuộc sẽ chọn ai kế thừa đại thống còn chưa biết chừng đâu. Huynh trưởng cùng tẩu tẩu cứ một mực đâm đầu vào bên kia đứng đội, lỡ như chọn sai, chẳng phải là tự triệt tiêu đường sống của cả gia tộc sao?"
"Nhưng còn về phía Quỳnh Nhi……" Ngụy Hãn tỏ ra có chút do dự: "Nó có vẻ như thật lòng thích ca nhi của Tạ gia……"
"Mới gặp gỡ có đôi ba lần, nói được cái gì mà thật lòng với chẳng thích?" Ngụy Khương thị gạt đi: "Chẳng qua chỉ là chút bốc đồng của tuổi trẻ thôi, qua một thời gian là quên sạch ấy mà. Con gái Văn gia dung mạo mỹ miều lại đa tài đa nghệ, trong kinh thành này có mấy ai sánh bằng, Quỳnh Nhi ở chung với nàng ta thêm vài ngày, tâm trí làm sao có thể đặt lên người cái đứa ca nhi kia được nữa."
Nghe Ngụy Khương thị phân tích như thế, Ngụy Hãn liền có phần dao động. Dù sao cũng là đích nữ của Văn gia, lại còn có ý định rõ ràng như vậy, Quỳnh Nhi nếu bỏ lỡ thì thật là đáng tiếc.
Chuyện bên phía Tạ gia cứ tạm thời gác lại tính sau, dẫu sao Tạ Lăng kia cũng là một ca nhi, Tạ Hòe Ngọc yêu cầu lại cao, muốn gả đi chắc cũng chẳng dễ dàng gì.
Tại Tạ gia, tết Trung thu năm nay cũng dự định sẽ tổ chức một buổi gia yến.
Nhưng Bạch Thuật thật sự quá bận rộn, không có thời gian quán xuyến, liền cố ý đem đại sự này giao cho Tạ Cầm và Tạ Lăng đảm nhiệm để rèn luyện bản lĩnh.
Tạ Lăng mua một xấp giấy hồng, chuẩn bị tự tay viết thiệp mời gửi tới các bằng hữu thân thích.
Loại chuyện này nguyên bản không cần phải ra ngoài, cứ ở trong Tạ gia mà làm là được, nhưng vừa nghĩ tới việc buổi chiều Ngụy Quỳnh có khả năng sẽ ghé qua tiệm kim hoàn, Tạ Lăng liền đứng ngồi không yên, bèn ôm xấp giấy hồng ra cửa, đem đồ đạc tới tiệm ngồi viết.
Quả nhiên, vào giờ Mùi sau giờ ngọ, Ngụy Quỳnh liền tìm tới cửa, hôm nay hắn lại mang theo một hộp điểm tâm ướp lạnh mới ra của Lai Phúc Lâu để tặng cho Tạ Lăng.
Thái độ của Tạ Lăng đối với Ngụy Quỳnh hôm nay dẫu có phần khách khí hơn so với ngày thường, nhưng lời y nói ra lại càng ít đi.
Pha cho Ngụy Quỳnh một chén trà xong, y liền chúi đầu vào bàn chăm chú viết chữ. Đến khi ngẩng đầu lên, y lại bắt gặp Ngụy Quỳnh đang ghé sát từ phía trên nhìn mình viết, khóe miệng còn ngậm một tia ý cười ẩn hiện.
Gương mặt Tạ Lăng lập tức nóng bừng lên, đột nhiên nhớ ra nét chữ của mình tự bấy lâu nay vốn chẳng mấy đẹp đẽ, mà Ngụy Quỳnh lại là một tài tử học rộng tài cao, dẫu thứ khác không tốt thì thư pháp chắc chắn không thể tệ được.
Y theo bản năng đưa tay ra che chắn, ngón tay vô tình quẹt trúng nét mực chưa kịp khô, lập tức làm nhòe nhoẹt một mảng, lãng phí mất một tấm thiệp mời đã viết xong, khiến Tạ Lăng vô cùng xấu hổ, trong lòng càng thêm phần bực bội.
"Ta mới chỉ luyện chữ được hơn nửa năm nay thôi." Tạ Lăng ảo não bảo: "Ngụy công tử đừng nhìn nữa, ngươi là một tài tử, cứ chằm chằm nhìn ta viết chữ như thế, làm ta chẳng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt công tử đâu."
"Mới luyện nửa năm mà có thể viết được thành thế này đã là rất tốt rồi." Ngụy Quỳnh mỉm cười mở lời: "Nếu em không chê, Ngụy mỗ cũng có thể giúp một tay."
Dứt lời, Ngụy Quỳnh liền tùy ý kéo một tờ giấy hồng tới trước mặt, lại cầm lấy một cây bút: "Để ta chép lại một bản theo tờ em vừa viết hỏng kia, trong đó có vài câu từ cần phải trau chuốt lại một chút cho thêm phần thỏa đáng."
Tạ Lăng nhìn nét chữ hắn viết trên tấm thiệp mời, cũng tự nhận thấy quả thực đẹp hơn nét chữ của mình rất nhiều, không nén nổi một tiếng thở dài: "Ngụy công tử quả nhiên không hổ danh là người có công danh trên mình, tài học hơn hẳn cái mớ kiến thức nửa mùa này của ta."
"Không sao cả, nếu ngày sau em gả vào Ngụy gia, dẫu sao ta cũng chỉ là người của tam phòng, loại sự việc này tất nhiên sẽ không đến lượt em phải lao tâm khổ tứ." Ngụy Quỳnh thật sâu nhìn Tạ Lăng một cái rồi bảo.
Nghe vậy, Tạ Lăng lập tức đỏ bừng cả mặt, giật phắt một tờ giấy hồng về phía mình, lắp bắp nói: "Dù là vì bản thân ta đi chăng nữa, thì ta cũng phải nỗ lực luyện chữ cho thật tốt."
Dứt lời, Tạ Lăng liền bắt đầu viết một tấm thiệp mới, thái độ cực kỳ nghiêm túc, tập trung.
Hành động đó khiến Ngụy Quỳnh khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc, dường như lại càng thêm phần yêu thích y hơn.
Khoảng thời gian sau đó, hắn lại giúp Tạ Lăng viết thêm vài tấm thiệp nữa, mãi đến giờ Mậu, khi xe ngựa của Tạ gia tới đón, hắn mới lưu luyến rời đi.
Tạ Lăng đem những tấm thiệp đã viết xong thu dọn lại, vừa xếp vừa khẽ mỉm cười.
Y ngày trước mỗi lần nhìn thấy cảnh ca ca và tẩu tẩu nhà mình quấn quýt dính lấy nhau thảy đều cảm thấy ê răng, giờ đây chuyện rơi vào đầu mình, y bỗng thấy dường như bản thân có chút thấu hiểu được cảm giác của họ.
Sau khi trở về phủ, Tạ Lăng đem toàn bộ số thiệp mời đã viết xong giao cho Bạch Thuật.
Bạch Thuật lập tức phát hiện ra trong đống thiệp mời kia có mấy tấm nét chữ vô cùng xuất sắc, rõ ràng là viết theo lối chữ Nhan rất có lực, khác xa so với lối chữ Trâm Hoa nhỏ nhắn mà Tạ Lăng vẫn thường luyện, hơn nữa cách dùng từ đặt câu trong đó cũng hết sức khéo léo, trau chuốt, tuyệt đối không phải thứ Tạ Lăng có thể viết ra được.
Bạch Thuật nhất thời chưa nói gì, chỉ chăm chú quan sát Tạ Lăng một lượt, liền nhìn thấy trên đầu y đang cài một chiếc lược màu trắng, hình con thỏ ngọc trông vô cùng đáng yêu, món đồ này trước đây y chưa từng thấy qua bao giờ.
Cậu cố ý chọn riêng mấy tấm thiệp mời có nét chữ lạ kia ra, đợi đến khi Tạ Hòe Ngọc trở về liền đem đưa cho hắn xem.
Tạ Hòe Ngọc chỉ mới liếc mắt nhìn qua một cái, lông mày liền nhíu chặt lại, sắc mặt xanh mét bảo: "Tấm thiệp này tuyệt đối không phải người của Tạ gia viết, hơn nữa cách hành văn khiển từ này, vừa nhìn liền biết là do một tên nam tử chuyên học văn bát cổ viết ra! Cũng không biết là cái thằng nhóc ranh nhà ai, thế nhưng lại lén lút có tư giao với Lăng nhi!"
------
Tác giả có lời muốn nói:
Tạ Hòe Ngọc bực bội: Đệ đệ dám lén lút gặp gỡ nam tử! Ta phải đánh gãy chân nó!
Bạch Thuật khinh bỉ liếc hắn một cái: Hai đứa mình ngày trước chẳng phải ngày nào cũng lén lút gặp nhau sao…… Cái thói tiêu chuẩn kép này huynh chơi thạo quá nhỉ……
………………………………
Vạn Khang có vợ rồi, Kỳ Cầm Nguyệt thì không đời nào.
Kỳ Cầm Nguyệt từ ngày trước đã thường xuyên lui tới Tạ gia, nếu muốn có tiến triển với Tạ Lăng thì đã sớm có rồi, đâu cần chờ tới tận bây giờ.
Hơn nữa hắn lại là con một, tuổi còn trẻ đã leo lên tới chức quan ngũ phẩm, yêu cầu chọn vợ trong nhà chỉ có nước càng ngày càng cao thôi. Hoặc là một nữ tử có thân phận cực kỳ cao quý, hoặc là người chính hắn thích, cưới một vị công chúa cũng chưa biết chừng.
Còn về Ngụy Quỳnh…… Cái này cũng chưa biết được…… Cứ xem tạo hóa của hai người họ ra sao đã……