Bạch Thuật cười xòa hai tiếng, nói: "Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì phải tìm chút việc mà tay chân bận rộn thôi. Vừa vặn ta lại có hứng thú với mấy thứ này, cũng chẳng to tát gì."
Ngụy phu nhân và Ngụy Linh liếc nhìn nhau, trong lòng không hẹn mà cùng âm thầm thở dài.
Cũng chẳng trách Tạ Hòe Ngọc vốn là người mắt cao hơn đỉnh lại coi trọng một ca nhi đến vậy. Bạch ca nhi này vừa biết kiếm tiền, vừa có võ công, lại còn tinh thông đủ môn tạp học. Tuy nói chữ viết không được đẹp, nhưng phân tích sự việc rất mực có điều có lý, đúng là một bậc toàn tài.
Nhìn lại Ngụy Vũ nhà mình, ngoại trừ gương mặt kia ra thì chẳng có điểm nào có thể đem ra so bì được.
Ngụy Vũ vốn có tâm ý muốn gả vào Tạ gia, lúc này đối với Bạch Thuật cũng cố ý tâng bốc, liên thanh tán thưởng: "Bạch ca nhi thật sự quá khiêm tốn rồi. Một ca nhi năng nổ giỏi giang như ngươi, khắp cả Đại Tuyên này e là chỉ có một, Vũ nhi thật lòng kính nể."
Hắn ngoài miệng nói lời hay ý đẹp là thế, nhưng trong lòng lại chẳng hề nghĩ như vậy.
Ngày ấy vừa nhìn thấy Tạ Hòe Ngọc, hắn đã trao trọn con tim, cũng chính vì thế mà Ngụy Vũ đối với Bạch Thuật luôn ngầm mang theo một phần địch ý.
Hắn tự phụ thân phận mình cao quý hơn Bạch Thuật nhiều, vậy mà lại phải trơ mắt nhìn y trở thành chính thất của Tạ gia, lại còn vẻ vang nở mày nở mặt đến thế, trong lòng tất nhiên là mười phần khó chịu.
Dẫu cho tỷ tỷ Ngụy Linh và mẫu thân Tạ phu nhân đã năm lần bảy lượt nhắc nhở, nhưng Ngụy Vũ vẫn một mực khắc ghi lời Văn Tú Nga đã nói ngày đó.
Bạch Thuật này dẫu có tài giỏi đến đâu thì cũng chỉ là kẻ mang thân thể khó bề sinh dưỡng, vậy thì đã sao chứ? Gia thế như Tạ gia tuyệt đối không thể chỉ cưới một con gà mái không biết đẻ trứng. Chỉ cần hắn gả vào được, sinh cho Tạ Hòe Ngọc một mụn con nối dõi thì nhất định có thể trói chặt được trái tim của hắn.
Ngày sau cho dù chỉ là thân phận thiếp thất thì địa vị cũng chẳng thể thua kém Bạch Thuật.
Trong lòng Ngụy Vũ thoáng chốc lướt qua trăm phương ngàn kế, song những người khác lại hoàn toàn không hề hay biết.
Bạch Thuật được hắn khen đến mát lòng mát dạ, liền mỉm cười bảo: "Ngươi nếu muốn học thì cũng có thể học được mà. Ta thấy chữ ngươi viết rất đẹp, hẳn là người chịu khó, học mấy thứ này chắc sẽ nhanh thôi."
Thấy thái độ của Bạch Thuật cởi mở như vậy, Ngụy phu nhân trong lòng cũng nhẹ nhõm đi vài phần.
Xem ra vị Bạch ca nhi này quả thực là người có tính tình tốt, đối với Ngụy Vũ cũng không có vẻ chán ghét. Lát nữa nếu bà có chủ động nhắc tới chuyện kia, chắc y cũng không đến mức nổi trận lôi đình.
Đúng lúc này, điểm tâm dưới bếp cũng đã làm xong, từng khay một được các nha hoàn bưng lên như nước chảy.
Bởi vì có khách quý ghé thăm, nội quyến Tạ gia đều phải ra mặt tiếp đón. Tạ Lăng và Tạ Cầm sau khi nhận được thông báo cũng tức tốc từ trường tư thục trở về.
Ngụy phu nhân vừa nhìn thấy Tạ Lăng liền nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt không ngừng đánh giá y từ đầu đến chân.
Biết y vừa từ chỗ tiên sinh về, bà liền ân cần hỏi han vài câu về bài vở dạo gần đây.
Tạ Lăng và Tạ Cầm chẳng qua cũng chỉ mới nửa chừng học chữ, chưa uyên bác được bao nhiêu nên không khỏi đỏ mặt, đành phải thật thà thưa thực tình.
Bạch Thuật liền nói đỡ với Ngụy phu nhân: "Hai đứa nó trước đây chưa từng được đi học, mới thỉnh tiên sinh về dạy từ nửa năm trước thôi. Giờ có được tiến bộ như thế này đã là rất đáng khen rồi."
Ngụy phu nhân chuyển biến đầu óc một chút liền hiểu ngay ẩn ý trong lời nói của Bạch Thuật.
Xem ra Lâu thị đương gia trước kia căn bản không hề cho hai ca nhi của Tạ gia tới trường học chữ.
Bất quá học ít một chút cũng chẳng sao, vẫn tốt hơn là cái loại thích khoe khoang câu chữ, học đòi văn vẻ.
Ngụy phu nhân vốn đã có vài phần hảo cảm với Tạ Lăng, lúc này lại càng nhìn càng thấy vừa mắt, ngay cả những điểm chưa hoàn thiện của y bà cũng tự tìm lý do để châm chước.
Tạ Lăng không hề biết Ngụy phu nhân đang tính toán điều gì, chỉ cảm thấy đối phương đối xử với mình nhiệt tình một cách quá mức.
Sau buổi yến tiệc ngày hôm đó, y cũng có ấn tượng tốt với Ngụy gia, bởi vậy liền đứng một bên trò chuyện cùng Ngụy Linh và Ngụy Vũ, bầu không khí trong chốc lát trở nên vô cùng hòa hợp, vui vẻ.
Bạch Thuật tận tình giới thiệu từng món điểm tâm của Tạ gia cho bọn họ. Mọi người nếm thử xong ai nấy đều tấm tắc khen ngợi không ngớt lời.
Đầu bếp Tạ gia quả nhiên danh bất hư truyền, Ngụy gia đem so với nơi này thật sự là kém xa một trời một vực.
Chờ đến khi dùng xong điểm tâm, Ngụy phu nhân liền đứng dậy nói: "Bạch ca nhi, ta đến Tạ gia cũng vài lần rồi nhưng chưa có dịp thưởng ngoạn kỹ khu vườn này, ngươi có thể bồi ta đi dạo một lát chăng?"
Bạch Thuật thoáng ngẩn ra, tự nhiên không thể mở lời từ chối, thế là cũng đứng lên đáp: "Vậy cung kính không bằng tuân mệnh, để ta dẫn Ngụy phu nhân đi khắp nơi xem thử."
Tạ Lăng và Tạ Cầm cũng định đứng dậy đi theo nhưng lại bị Ngụy Linh kéo ngồi xuống, cười bảo: "Hai đứa các đệ đừng đi làm gì, ở lại đây trò chuyện với tụi ta đi. Hôm nay trời oi bức, ta cũng lười đi lại, cứ ở lì trong đình hóng gió này cho mát."
Tạ Lăng nghe vậy liền đưa mắt nhìn Bạch Thuật, Bạch Thuật gật đầu với y rồi nói: "Các đệ cứ ở lại tiếp đón khách khứa cho chu đáo. Một mình ta bồi Ngụy phu nhân là được rồi."
Tạ Lăng nghe xong liền phân phó hạ nhân xuống bếp bưng chè đậu xanh ướp lạnh lên.
Còn Bạch Thuật thì chỉ mang theo một mình Thường Hỉ tháp tùng Ngụy phu nhân rời đi, vừa đi vừa chậm rãi giới thiệu cảnh trí trong hoa viên Tạ gia.
Khu vườn của Tạ gia tuy rộng lớn nhưng chung quy cũng chỉ là cảnh sắc nhân tạo, không có gì quá mức đặc sắc, nếu đem so với những ngọn núi lớn, con sông dài mà Bạch Thuật từng chứng kiến bên ngoài thì quả thực kém xa.
Nhưng nể tình khách có lời yêu cầu, Bạch Thuật vẫn kiên nhẫn bầu bạn.
Chỉ là y nói được vài câu lại nhận ra tâm tư của Ngụy phu nhân hoàn toàn không đặt ở chỗ cảnh vật. Chờ tới khi đã đi cách đình hóng gió một khoảng khá xa, bà mới ngập ngừng mở lời: "Bạch ca nhi, hôm nay ta đến đây thật ra là vì trong lòng có một chuyện khúc mắc bấy lâu nay, muốn tới cầu xin ngươi cho một lời khuyên giải."
Bạch Thuật nghe bà nói vậy thì lấy làm kỳ quái, không biết là chuyện gì mà bà không đi tìm thân thích nhà mình tháo gỡ, lại chạy tới cầu cứu một người vốn chẳng mấy thân thiết như y.
Dù vậy lời này cũng không thể nói thẳng ra ngoài, Bạch Thuật chỉ đành kiên nhẫn hỏi: "Ngụy phu nhân có chuyện gì khó nghĩ sao? Xin cứ tự nhiên nói ra xem nào."
Ngụy phu nhân nghe vậy liền nở nụ cười, ánh mắt hướng về phía Ngụy Vũ đang ngồi trong đình hóng gió xa xa, hỏi: "Bạch ca nhi, ngươi nhìn xem Vũ nhi nhà ta thế nào?"
Đột nhiên bị Ngụy phu nhân hỏi đến Ngụy Vũ, Bạch Thuật hơi sững sờ. Trong lòng y chợt dâng lên một chút dự cảm chẳng lành, khẽ nhíu mày rồi đáp lời khách sáo: "Ngụy ca nhi là người nhiệt tình, lại có tài học, rất tốt."
"Ôi..." Ngụy phu nhân khẽ thở dài một tiếng: "Đúng là như thế, đứa nhỏ này vừa hiếu thuận lại ngoan ngoãn, thật sự là một đứa trẻ tốt."
"Chỉ là..." Ngụy phu nhân dừng một chút rồi nói tiếp: "Nó hiện giờ đã cận kề tuổi đôi mươi rồi mà vẫn chưa tìm được một nhà chồng thích hợp. Ta vì chuyện chung thân của nó mà thật sự ăn ngủ không yên, ngày ngày sầu muộn."
Cách nói này của Ngụy phu nhân, trong giới quyến thuộc kinh thành được coi là một lời ám chỉ vô cùng rõ ràng.
Con cái trong nhà gả không được nên muốn tìm người nghĩ cách giúp đỡ. Nếu nhà trai cũng có ý định cưới hỏi thì sẽ thuận theo lời than vãn đó mà tiếp lời, nhân cơ hội bàn đến chuyện cầu hôn.
Chỉ tiếc là Ngụy phu nhân lúc này lại đang nói chuyện với Bạch Thuật, dùng cách thức uyển chuyển này chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.
Đừng nói là Bạch Thuật căn bản không hiểu được lời ám chỉ của bà, dẫu cho có hiểu đi chăng nữa thì y cũng sẽ giả vờ như không biết.
Nghe xong lời Ngụy phu nhân, trong lòng Bạch Thuật càng thêm chán ngán, suy nghĩ một chút rồi đáp: "Giấc ngủ của ta từ trước đến nay đều cực kỳ tốt, phương thuốc đặc trị chứng mất ngủ này thì ta không có. Bất quá ta nghe người ta nói có vài loại hương hoa có tác dụng an thần giảm sầu, Ngụy phu nhân có thể thử xem sao."
Ngụy phu nhân: "..."
Bà nhìn vào mắt Bạch Thuật, chỉ thấy ánh mắt y trong vắt, dường như là thật sự không hiểu chứ không phải cố ý từ chối. Thế là bà đành ho khan một tiếng, lại nói: "Chỉ là chuyện Ngụy Vũ chưa thể xuất giá chung quy vẫn là một khối tâm bệnh của ta. Cho dù có linh đan diệu dược đi chăng nữa cũng không thể trị tận gốc được, vẫn phải giải quyết từ căn nguyên mới xong."
Bạch Thuật nghe vậy liền gật đầu đồng tình: "Ngươi nói phải, tâm bệnh phải trị bằng tâm dược. Ngụy Vũ tuổi tác còn nhỏ, Ngụy phu nhân việc gì phải vội vã gả nó đi? Tạ Lăng nhà ta hiện tại đã hai mươi tuổi rồi mà Tạ Hòe Ngọc còn bảo muốn giữ nó lại thêm hai năm nữa. Ngụy Vũ còn chưa tới mười tám, cứ giữ lại bên người từ từ chọn lựa cũng chẳng sao. Tâm bệnh này của Ngụy phu nhân, e là phải tự mình hóa giải mới tốt lên được."
Ngụy phu nhân: "..."
Ngụy phu nhân đã tốn bao nhiêu công sức để dẫn dắt, vậy mà lần nào Bạch Thuật cũng chuẩn xác né tránh trọng điểm.
Bà thật sự không thể nhẫn nhịn được nữa, không khỏi hỏi thẳng thừng: "Bạch ca nhi có từng nghĩ tới việc nạp thiếp cho Tạ công tử chưa?"
Bạch Thuật vừa nghe xong liền dứt khoát đáp lời: "Tự nhiên là không thể nào rồi. Phu quân của ta, mắc mớ gì ta phải nạp thiếp cho hắn? Chẳng lẽ ta bị điên rồi sao?"
Ngụy phu nhân nghẹn lời, ngẫm nghĩ một hồi mới nói: "Nhưng ở chốn kinh thành này, những nhà có chút máu mặt đều làm như vậy cả. Làm thê tử nếu không biết nạp thiếp cho phu quân thì chính là bất hiền bất hiếu... sẽ bị người đời đàm tiếu, chỉ trích."
Bạch Thuật nghe vậy liền cười ha hả, nói: "Ta sống trên đời này có phải vì người khác đâu chứ. Họ muốn đàm tiếu thì cho dù ngươi có mọi chuyện đều làm theo giáo điều, khuôn mẫu, liệu họ có chịu ngậm miệng lại không?"
"Ngụy phu nhân, trước khi tới kinh thành, ở phủ thành có một thương nhân họ Hoàng. Hắn ta đã có gia thất đề huề nhưng lại là kẻ tham dâm háo sắc, nạp rất nhiều tiểu thiếp về nhà để hành hạ. Lão Hoàng này có rất nhiều thủ đoạn tra tấn tàn độc, đã hành hạ chết không biết bao nhiêu thiếp thất trẻ tuổi, nhưng vị phu nhân 'hiền huệ' của hắn ta chẳng những không khuyên can, trái lại vì cái danh hiền thục của mình mà còn trợ trụ vi ngược."
Bạch Thuật nói rồi đưa mắt nhìn về phía xa, chợt nghĩ đến Bạch Hòa đã khuất mà khẽ lắc đầu: "Sau này, thiếp thất nhà hắn rốt cuộc có người chịu không nổi sự dày vò, không phải tự sát mà là chọn cách đồng quy vu tận với lão Hoàng kia. Lão Hoàng vừa chết, Hoàng phu nhân lại gióng trống khua chiêng lo liệu tang sự, chi ra một số bạc lớn để an táng cho hắn, nhờ vậy mà có được tiếng thơm, người người ngợi khen."
"Cách đây ít lâu ta có dịp trở về thôn Bạch Đường một chuyến, đi ngang qua phủ thành lại nghe người ta kể về kết cục của vị Hoàng phu nhân này. Ngụy phu nhân có đoán được vị phu nhân được người đời ca tụng kia hiện tại ra sao không?" Bạch Thuật đột nhiên hỏi.
Ngụy phu nhân tất nhiên là không biết, chỉ có thể lắc đầu.
Bạch Thuật liền kể tiếp: "Ta vốn tưởng bà ta mang theo đứa con, chăm chỉ quán xuyến gia nghiệp thì cuộc sống chắc cũng không đến nỗi nào. Ai ngờ lần này mới nghe người ta nói, đứa con trai của Hoàng phu nhân từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy những điều xấu xa, học theo thói hư tật xấu của cha nó, tuổi còn nhỏ đã trầm mê tửu sắc, mắc phải quái bệnh gì đó. Hoàng phu nhân tìm biết bao nhiêu đại phu cũng không chữa khỏi, đến tháng Tư năm ngoái thì người cũng không còn. Hoàng phu nhân không có con cái, người nhà họ Hoàng tự nhiên không chịu để sản nghiệp rơi vào tay một người đàn bà ngoại tộc, liền hợp sức đuổi bà ta ra khỏi nhà, lại còn rêu rao khắp nơi là bà ta quyến rũ người làm trong nhà. Hoàng phu nhân đành phải bám víu về nhà đẻ, nhưng nhà đẻ bà ta vì muốn bảo toàn thanh danh cho gia tộc nên đã đem bà ta giam lỏng vào trong từ đường rồi."
Ngụy phu nhân nghe mà kinh hãi rợn người, trong lòng lại có chút đồng cảm sâu sắc.
Bà cũng là một người cực kỳ coi trọng danh tiếng, nhưng cũng may gia phong Ngụy gia đoan chính, Ngụy hầu gia là người đáng tin cậy. Ngụy gia tuy có thiếp thất nhưng cũng chỉ có hai ba người, so với các gia tộc khác trong kinh thành thì đã tốt hơn rất nhiều.
Thế nhưng bà cũng từng chứng kiến những tỷ muội, khuê mật gả đi không được như ý. Phu quân của họ ngày ngày lưu luyến chốn lầu xanh, họ cũng chỉ đành cắn răng bày ra bộ dáng hiền huệ bên ngoài, cưới hết người này đến người khác về cho trượng phu, cái nỗi khổ tâm ấy thật sự là không cách nào diễn tả bằng lời.
"Hoàng phu nhân này cả đời cầu danh, ở phủ thành cũng từng là một phu nhân có danh vọng lẫy lừng. Nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh trắng tay, ngay cả chút danh dự hờ kia cũng chẳng giữ nổi." Bạch Thuật lạnh lùng nói: "Thanh danh cái thứ này chẳng qua là xem trong tay ngươi nắm giữ bao nhiêu quân bài thế chấp mà thôi. Với năng lực của Bạch Thuật ta, quân bài trong tay tự nhiên không thiếu, cũng chẳng cần phải lo lắng về vấn đề danh tiếng."
Khi y mới vào kinh, ai nấy đều chê cười y là kẻ nhà quê thô kệch, giờ đây chẳng phải đều cung kính gọi y một tiếng thượng khách đó sao? Tự dùng cái vòng luẩn quẩn ấy để trói buộc bản thân mới là điều nực cười nhất.
Ngụy phu nhân đờ người ra, không ngờ Bạch Thuật lại có thể nói năng thẳng thừng đến như vậy.
Nhưng bà lại không thể không thừa nhận lời Bạch Thuật nói vô cùng có lý. Ở độ tuổi và địa vị như bà, chẳng phải cuối cùng vẫn phải quay đầu lại đi lấy lòng một ca nhi xuất thân từ nông thôn này sao?
Lời nói của Bạch Thuật tuy có phần thẳng tuột nhưng thái độ lại không hề có ý bất kính với bà, chính vì vậy ngược lại càng khiến Ngụy phu nhân thêm phần nể phục.
Chỉ là nghe ý tứ của Bạch Thuật thì chuyện của Ngụy Vũ xem như hoàn toàn vô vọng, bà cần phải trở về báo lại với Ngụy hầu gia một tiếng, để bên chỗ Ngụy Quỳnh tự mình tính toán vậy.
"Nghe xong những lời này của Bạch ca nhi, khúc mắc mấy ngày nay của ta cuối cùng cũng được cởi bỏ..." Ngụy phu nhân gượng cười nói.
Bạch Thuật không biết khúc mắc của Ngụy phu nhân sao lại được giải quyết nhanh đến thế, nhưng nghe vậy thì cũng mừng thay cho bà.
Hai người lại đi quanh vườn thêm một lát, Ngụy phu nhân liền kêu khát nước, hai người cùng nhau quay trở lại đình hóng gió.
Mà Ngụy Vũ tuy ngồi trong đình nhưng ánh mắt lại luôn dõi theo từng bước đi của Bạch Thuật và Ngụy phu nhân.
Hắn nhìn thấy hai người trò chuyện có vẻ vô cùng vui vẻ, còn tưởng rằng chuyện của mình đại khái đã thành công đến tám chín phần.
Thấy hai người cùng nhau đi về liền vội vàng đứng dậy nghênh đón, kéo tay Bạch Thuật nói: "Thời tiết oi bức như thế này, mẫu thân cùng Bạch ca nhi rốt cuộc cũng quay lại rồi. Chè đậu xanh của Tạ gia thật sự rất giải nhiệt, mẫu thân mau nếm thử xem."
Ngụy phu nhân ho khan một tiếng, ánh mắt khẽ lóe lên, bà kéo Ngụy Vũ ngồi xuống, uống cạn một chén trà rồi lập tức lấy cớ cáo từ.
Ngụy Linh vừa nhìn thấy sắc mặt của Ngụy phu nhân liền biết chuyện này tất nhiên là không thành.
Ngụy Vũ lại vẫn ngây thơ không hề hay biết, mãi đến khi đã lên xe ngựa mới nôn nóng kéo tay Ngụy phu nhân hỏi: "Mẫu thân, Bạch ca nhi đã đáp ứng rồi chứ?"
Ngụy phu nhân lắc đầu thở dài: "Không đồng ý, chuyện Tạ gia này con đừng nghĩ đến nữa. Sau này có nhà ai nề nếp, mẫu thân sẽ lại lưu tâm chọn lựa cho con."
Nhìn thấy vẻ mặt thất vọng lộ rõ của Ngụy Vũ, Ngụy phu nhân lại ôn tồn khuyên nhủ: "Kỳ thật những gia đình có môn hộ thấp một chút cũng chưa chắc đã không tốt, đi làm chính thất chung quy vẫn hơn làm thiếp cho người ta."
Ngụy Vũ gật gật đầu, gượng gạo nặn ra một nụ cười, nhưng trong lòng lại đang dậy sóng, âm thầm sinh ra một tia oán hận.
Gia đình bình dân nghèo hèn sao có thể sánh được với sự hiển hách, uy phong của đại gia tộc thế gia. Cho dù có làm chính thất thì đã sao, vị lang quân kia làm sao có thể ưu tú, xuất chúng như Tạ Hòe Ngọc chứ?
Ngụy phu nhân thấy hắn như vậy còn tưởng hắn đã nghĩ thông suốt nên không an ủi gì thêm, quay sang nói với Ngụy Linh: "Ta thấy Tạ Lăng kia là đứa trẻ không tồi, rất xứng đôi với đường huynh Ngụy Quỳnh của con. Hiện giờ Vũ nhi và Tạ gia liên hôn vô vọng, không bằng đi làm công tác tư tưởng bên tam phòng một chút, để Ngụy Quỳnh cưới Tạ Lăng về..."
Ngụy Vũ nghe đến đây, trong lòng lại càng thêm oán hận ngút trời. Chuyện hôn sự của mình với Tạ gia không thành, giờ lại muốn làm trọn vẹn cho Tạ Lăng kia sao.
Tạ Lăng cũng chẳng qua là một ca nhi, cho dù có là đích xuất đi chăng nữa thì dựa vào cái gì có thể làm chính thất của đích tử hầu môn như hắn?
Bất quá những gì Ngụy Vũ nghĩ trong lòng tự nhiên không thể lay chuyển được quyết định của Ngụy phu nhân.
Vừa về đến nhà, bà liền đi tìm Ngụy hầu gia, đem toàn bộ mọi chuyện ngày hôm nay kể lại không sót một chi tiết.
Ngụy hầu gia trong lòng tuy cảm thấy Bạch Thuật thật sự quá mức hẹp hòi, thế mà lại không đồng ý cho phu quân nạp thiếp, nửa điểm hiền huệ cũng không có.
Nhưng ông ta rốt cuộc cũng chẳng thể quản được gia sự nhà người ta, nếu con đường này đã đi không thông thì chỉ đành phải chọn con đường khác.
Thế là Ngụy hầu gia liền gọi đệ đệ Ngụy Hãn tới, cùng hắn phân tích rõ ràng lợi hại, giảng giải những lợi ích to lớn khi liên hôn với Tạ gia, bảo hắn đi tìm Tạ Hòe Ngọc để cầu thân Tạ Lăng.
Ngụy Hãn trở về nói lại chuyện này với Ngụy Khương thị, lập tức chọc cho Ngụy Khương thị khóc lóc om sòm một trận lôi đình, thẳng cổ hướng ra ngoài viện mà mắng nhiếc: "Ngụy gia các người thật biết cách khinh người quá đáng! Dựa vào cái gì mà cứ nhất quyết bắt nhi tử của ta phải cưới một ca nhi? Đúng là khinh người quá thể!"
Bà ta làm loạn gây ra động tĩnh quá lớn, Ngụy phu nhân sợ chuyện này rùm bén lên sẽ truyền ra ngoài phủ nên vội vàng dàn xếp ổn thỏa, rồi đích thân qua khuyên răn, trấn an.
Ngụy Quỳnh vừa từ thư viện trở về liền nghe nói tới chuyện này, trong lòng hắn ngũ vị tạp trần, lập tức đi tìm Ngụy Khương thị nói: "Mẫu thân sao lại phải làm đến mức này? Ngụy gia và Tạ gia liên hôn chính là chuyện đôi bên cùng có lợi, có gì mà không thể chứ? Huống hồ hiện tại chuyện này còn chưa có một chữ bát, người làm ầm ĩ như vậy, vạn nhất truyền ra ngoài chẳng phải là hủy hoại thanh danh của Tạ Lăng hay sao?"
Ngụy Quỳnh vốn là đứa con hiếu thuận, vậy mà vì chuyện này lại là lần đầu tiên làm trái ý Ngụy Khương thị. Ngụy Khương thị vừa tức vừa hận, không dám tiếp tục làm loạn nữa, chỉ đành ở trong phòng khóc lóc một trận, ngay cả cơm tối cũng không buồn ăn.
Hôm sau, bà ta liền thu dọn đồ đạc bỏ về nhà ngoại, khiến cho tam phòng Ngụy Hãn suốt cả ngày trời không biết đã thở dài thở vắn bao nhiêu lần. Cũng bởi vì chuyện này gián đoạn mà hắn không còn tâm trí đâu để tới Tạ gia bàn chuyện cầu thân nữa, sự việc cứ thế bị hoãn lại.
Lại nói về phía Bạch Thuật, đêm đó sau khi Tạ Hòe Ngọc trở về liền nghe thuộc hạ báo cáo việc phu nhân Ngụy gia tới bái phỏng.
Tạ Hòe Ngọc vốn tưởng rằng đó chỉ là cuộc vãng lai bình thường giữa nội quyến thế gia với nhau, mãi đến bữa cơm tối, nghe Bạch Thuật thuật lại một lượt mới ý thức được vị Ngụy phu nhân kia rốt cuộc là có ý đồ gì.
Sắc mặt hắn lập tức sa sầm xuống, trong lòng cực kỳ không vui.
Bạch Thuật hiện tại đang mang thai, tự nhiên cần phải giữ cho tâm tình thoải mái, vạn sự hanh thông, vậy mà những người này lại cứ thích tiến tới chọc gậy bánh xe, làm người ta thêm phần ngột ngạt.
Cũng may Bạch Thuật là người thẳng tính, không hiểu được thâm ý sâu xa trong lời nói của Ngụy phu nhân, bằng không khó tránh khỏi sẽ vì chuyện này mà tức giận.
Tạ Hòe Ngọc không nói thêm gì với Bạch Thuật, chỉ là ngay ngày hôm sau, hắn đã phái người tung tin đồn khắp kinh thành, nói rằng đại công tử Tạ gia từng chỉ trời thề nguyện, đời này kiếp này chỉ cưới một người, tuyệt đối không nạp thiếp.
Tin tức này vừa truyền ra ngoài liền có không biết bao nhiêu người mượn cớ đến dò hỏi, hỏi han hắn xem thực hư thế nào.
Ngay cả Trọng Lễ cũng đích thân tới hỏi hắn xem có phải là thật hay không.
Tạ Hòe Ngọc gặp ai cũng đều nhất mực trả lời một kiểu: "Chuyện này đích thực là thật, hoàn toàn không phải lời đồn nhảm. Ta vốn là người ưa thích sự yên tĩnh, không muốn trong nhà thê thiếp thành đàn, ồn ào hỗn loạn, bởi vậy chỉ cưới một người là đủ rồi."
Lời giải thích này của hắn tự nhiên đem toàn bộ nguyên do của việc không nạp thiếp đổ hết lên đầu mình, khiến người ngoài có muốn cũng chẳng thể chỉ trích Bạch Thuật được lời nào.
Rốt cuộc việc không nạp thiếp này hoàn toàn là ý muốn của chính Tạ Hòe Ngọc, thế nên cũng chẳng có ai có thể vin vào cớ đó để công kích Bạch Thuật là kẻ đố kỵ, ghen tuông.
Tạ Hòe Ngọc có tâm che chở cho Bạch Thuật, còn Bạch Thuật thì lại hoàn toàn không hề hay biết chuyện này, y chỉ một lòng dồn hết tâm trí vào việc đốc thúc xây cất trang viên ở ngoại ô kinh thành.
Ngụy hầu gia sau khi biết chuyện liền trở về cằn nhằn với Ngụy phu nhân: "Cũng không biết vị ca nhi họ Bạch kia đã bỏ bùa mê thuốc lú gì mà lại khiến Tạ Hòe Ngọc hết mực sủng ái đến thế. Bà ngày hôm trước mới tới Tạ gia, ngày hôm sau Tạ Hòe Ngọc liền có động thái lớn như vậy, rõ ràng là cố tình nhắm vào chúng ta."
Trong đầu Ngụy phu nhân liền hiện lên dáng vẻ thần thái phi dương, tự tin của Bạch Thuật ngày hôm đó, trong lòng không khỏi dâng lên niềm ngưỡng mộ vô hạn. Nếu như nàng có thể gặp được một nam tử đối đãi với mình chân tình như thế, sợ là cả đời này cũng không còn gì hối tiếc.
·
Ngụy Quỳnh sau khi biết chuyện Ngụy hầu gia và Ngụy phu nhân có ý định cho mình nghênh thú Tạ Lăng, ngay đêm hôm đó, hắn đã mơ thấy một giấc mơ.
Hắn mơ thấy mình tuân theo ý muốn của đại phòng Ngụy gia, cưới Tạ Lăng về cửa.
Ngày đại hôn hôm ấy, hắn bị chuốc cho say khướt, bước chân loạng choạng đi vào động phòng.
Bên trong tân phòng, nến hồng rỏ lệ, Ngụy Quỳnh vừa đưa tay vén màn giường liền nhìn thấy Tạ Lăng thân không mảnh vải, vẻ mặt thẹn thùng, e ấp đang ngồi trên giường chờ đợi hắn.
Ngụy Quỳnh cảm thấy bụng dưới một trận nóng rực, một luồng tinh khí xông thẳng l*n đ*nh đầu, khiến hắn lập tức giật mình tỉnh giấc.
Hắn chỉ thấy n** t* m*t kia nóng bừng một mảng, ẩm ướt nhớp nháp, khiến hắn không khỏi buồn bực, ảo não vô cùng.
Nửa đêm về sau, Ngụy Quỳnh cứ trằn trọc trở mình mãi, suốt một đêm ngủ không ngon giấc.
Cứ nghĩ đến việc mình có lẽ sắp sửa cưới Tạ Lăng làm thê tử, trong lòng hắn vừa có sự khẩn trương lại vừa có niềm nôn nóng khó tả.
Sáng sớm hôm sau, Ngụy Quỳnh dùng xong bữa sáng liền lập tức khởi hành đến tiệm trang sức.
Hắn bước vào trong tiệm lại phát hiện Tạ Lăng không có ở đây. Vị chưởng quầy bưng ra một tráp trang sức đưa cho hắn rồi nói: "Lăng thiếu gia sợ Ngụy công tử tới đây nên đã sớm chuẩn bị sẵn chiếc tráp này rồi. Bên trong đã ghi chép rõ ràng giá cả tương ứng của từng món trang sức, Ngụy công tử cứ việc cầm về đi ạ."
Trong lòng Ngụy Quỳnh thoáng chốc dâng lên cảm giác hụt hẫng, mất mát tột cùng, nhưng ngặt nỗi không có lý do gì để nán lại thêm, đành phải ôm lấy chiếc tráp quay người rời đi.
Bởi vì trong lòng đang bận suy nghĩ mông lung, hắn còn chẳng buồn kiểm tra lại số lượng đồ đạc bên trong tráp ngay tại chỗ mà cứ thế mang thẳng về nhà.
Kết quả là vừa mới bước chân vào đại môn Ngụy gia, hắn đã va rầm vào Ngụy Vũ.
"Ui da!" Ngụy Vũ kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào xuống đất.
Chiếc tráp trong tay Ngụy Quỳnh cũng theo đó mà rơi xuống, trang sức bên trong văng tung tóe khắp nơi.
Mắt Ngụy Vũ cực kỳ nhanh nhạy, vừa liếc qua đã thấy một mảnh giấy nhỏ kẹp bên trong tráp.
Hắn sực nhớ tới ngày ấy trên bàn ăn, Ngụy Quỳnh từng nói qua việc mình gửi trang sức ở cửa hàng Tạ gia để kiểm định. Lập tức lông mày hắn nhướng lên, theo bản năng liền giấu nhẹm một chiếc trâm cài bằng ngọc vào trong ống tay áo.
Ngụy Quỳnh biết vừa rồi do mình thất thần mới đụng trúng Ngụy Vũ, trong lòng đối với hắn cũng có phần áy náy nên vội vàng cúi xuống đỡ hắn dậy.
Lúc này Ngụy Vũ mới phủi phủi bụi đất trên người, nói: "Tam ca ca chớ hoảng, ta không sao đâu. Mau chóng thu dọn đống trang sức này vào tráp đi kẻo lại làm rơi mất."
Ngụy Quỳnh lúc này mới ngồi xổm xuống, nhặt nhạnh từng món trang sức trên mặt đất bỏ lại vào hộp.
Hắn ngó nghiêng xung quanh một lượt, thấy không còn món nào rơi rớt bên ngoài nữa mới yên tâm đóng nắp tráp lại, nói: "Vũ đệ đệ không sao là tốt rồi, mấy thứ vật ngoài thân này có hỏng cũng chẳng sao, là ca ca đi đứng không cẩn thận va phải đệ, ở đây bồi tội với đệ vậy."
Ngụy Vũ nghe xong liền khom người hành lễ: "Ca ca nghiêm trọng quá rồi."
Đợi sau khi Ngụy Quỳnh rời đi, hắn mới vội vã chạy về phòng mình, từ trong ống tay áo lấy ra chiếc trâm cài ban nãy.
Ngụy Vũ khẽ xoay nhẹ chiếc trâm cài, ngắm nghía một hồi lâu, sau đó đứng dậy đi ra giếng nước ở hậu viện.
Cái giếng này là một miệng giếng cổ của Ngụy gia, bởi vì một vài nguyên nhân mà đã bị bỏ hoang từ lâu, không còn ai sử dụng nữa. Ngón tay Ngụy Vũ khẽ thả lỏng, một tia kim quang lập tức lướt qua kẽ tay hắn, chiếc trâm cài liền rơi thẳng xuống lòng giếng sâu hoắm, ngay cả một tiếng động nhỏ cũng không phát ra.
Ngụy Vũ đứng bên thành giếng một lát, ánh mắt khẽ lay động, cuối cùng quay người rời đi, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười nhạt đầy ẩn ý.
Lại nói về Ngụy Quỳnh mang tráp trang sức trở về, liền đem chiếc tráp giao cho muội muội ruột của mình là Ngụy Anh, bảo: "Tráp này là món đồ trước kia mẫu thân thác ta mang đi kiểm định trang sức, hiện tại đã lấy về đầy đủ rồi."
Ngụy Anh là một cô nương có tính tình nhu thuận, nhận lấy chiếc tráp liền nói: "Mẫu thân hiện tại vẫn đang hờn dỗi, không bằng để muội mang chiếc tráp này qua đó, sẵn tiện dỗ dành cho người vui lên để người sớm ngày trở về nhà."
Ngụy Quỳnh gật đầu đồng ý, đích thân hộ tống Ngụy Anh đi tới Khương gia.
Ngụy Anh ôm tráp trang sức bước vào, vừa nhìn thấy Ngụy Khương thị liền sà vào lòng bà ôm cánh tay nũng nịu: "Mẫu thân, người đừng giận nữa mà. Người xem này, ca ca sáng sớm hôm nay đã đặc biệt tới tiệm trang sức để lấy toàn bộ số đồ này về cho người rồi. Người xem, huynh ấy lúc nào cũng nghĩ tới người cả, người mau theo muội trở về đi thôi."
Ngụy Khương thị vốn không phải là người có tính tình cứng nhắc, chẳng qua là vì quá mức yêu thương con cái mà thôi.
Lúc trước bị Ngụy Quỳnh nói cho một trận lôi đình như vậy thật sự khiến bà ta tức giận, giờ đây Ngụy Anh mang tráp trang sức này tới cũng coi như là cho bà ta một cái bậc thang để bước xuống.
Ngụy Khương thị lập tức thuận theo lời con gái mà nói: "Vẫn là Anh nhi của ta biết thương mẫu thân nhất. Còn ca ca con đúng là đồ vô tâm vô phế. Còn chưa cưới được ca nhi Tạ gia kia về nhà mà đã một mực hướng về người ngoài nói chuyện, ngày sau cưới về rồi thì không biết còn thành ra cái bộ dạng gì nữa."
Bà ta vừa nói vừa nhận lấy chiếc tráp: "Nói mới nhớ, số trang sức này gửi tới tiệm của Tạ gia kiểm định, cũng không biết họ nghiệm ra kết quả thế nào rồi."
Bà ta mở tráp trang sức ra liền nhìn thấy bên trên có đặt một tờ danh sách rõ ràng.
Mở tờ giấy ra xem, chữ viết tuy rằng không mấy đẹp mắt nhưng lại liệt kê vô cùng rành mạch, từng món đồ một làm bằng chất liệu gì, giá trị bao nhiêu tiền đều khiến người ta vừa nhìn vào là hiểu ngay.
Ngụy Khương thị nhìn tờ danh sách, đoán chừng chữ này là do Tạ Lăng viết, trong lòng đối với y ngược lại có thêm vài phần ấn tượng tốt.
Bà ta tỉ mỉ xem qua một lượt tờ danh sách, tất cả giá trị kiểm định của số trang sức này đều trùng khớp hoàn toàn với những gì bà ta nghe được từ chỗ Ngụy phu nhân và Ngụy Linh, hoàn toàn nằm trong mức định giá dự tính của bà ta.
Ngụy Khương thị cất kỹ tờ danh sách xong mới bắt đầu lấy từng món trang sức bên trong tráp ra xem xét.
Nhưng vừa nhìn qua một lượt, bà ta liền phát hiện ra có điều bất thường. Khương thị nhíu mày, lại cẩn thận tìm kiếm thêm một lần nữa, sắc mặt bỗng chốc trở nên hoảng hốt, kinh hãi kêu lên: "Trâm cài của ta! Chiếc trâm cài định ước năm xưa giữa ta và phụ thân các con sao lại không thấy đâu rồi?!"