"Xin lỗi, vừa rồi ta thất thần, chưa nghe rõ ngươi nói gì." Ngụy Quỳnh bảo.
"Ta... Ta bảo là... Chiếc vòng tay này phẩm tướng rất tốt... Giá trị ít nhất ba trăm kim." Tạ Lăng đành phải lặp lại một lần, ánh mắt không dám nhìn thẳng về phía Ngụy Quỳnh nữa.
"Đa tạ." Ngụy Quỳnh khẽ mỉm cười, đặt chiếc vòng tay sang một bên.
Trong nhất thời, hai người ở chung một phòng, bầu không khí bỗng chốc trở nên vi diệu và mập mờ hơn hẳn.
Ngụy Quỳnh vốn là bậc thanh niên tài tuấn trong kinh, điều kiện các phương diện tự nhiên đều cực kỳ xuất sắc, trong lòng Tạ Lăng tất nhiên cũng có vài phần ngưỡng mộ.
Nhưng ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ, Tạ Lăng tự mình vẫn rất biết định vị bản thân.
Một nam tử hoàn hảo về mọi mặt như thế này, tuyệt đối sẽ không cưới một ca nhi như hắn về làm chính thất.
Trừ phi... Trừ phi là gả cho y làm thiếp...
Thế nhưng đại ca hắn đã sớm nói qua, tuyệt đối không gả hắn cho người ta làm thiếp, bởi vậy giữa hắn và Ngụy công tử đây, có chăng cũng chỉ là có duyên không phận mà thôi.
Tạ Lăng vốn là người thông thấu, bao nhiêu tâm tư vừa xoay vần một vòng liền được hắn dứt khoát buông xuống hết thảy.
Đến khi hắn ngẩng đầu lên, trong ánh mắt đã khôi phục lại sự thanh minh, không còn vương một chút tình ý mập mờ nào nữa. Hắn chỉ nhàn nhạt mỉm cười nói: "Ngụy công tử không cần khách sáo, Ngụy gia và Tạ gia chúng ta vốn có giao tình, phân biệt chút trang sức này chẳng qua chỉ là chuyện động động môi, không tốn bao nhiêu công sức cả."
Dứt lời, hắn liền cầm lấy một đôi khuyên tai vàng nạm đá mắt mèo khác lên, tinh tế quan sát, thần sắc vô cùng nghiêm túc.
Dáng vẻ ấy lại càng khiến Ngụy Quỳnh có chút hổ thẹn, trong lòng lại càng thêm để ý vị ca nhi này hơn.
Ngụy Quỳnh tuổi tác xấp xỉ Tạ Hòe Ngọc, nhưng vì học hành giỏi giang, được phụ mẫu đặt kỳ vọng rất cao nên đến nay vẫn trì hoãn chuyện đính hôn.
Phụ mẫu của Ngụy Quỳnh là người có dã tâm, chỉ muốn đợi y công thành danh toại rồi mới kén cho y một mối thật tốt. Cho nên suốt hơn hai mươi năm qua, bên cạnh Ngụy Quỳnh luôn sạch sẽ, chưa từng có một ai kề cận.
Bất quá Ngụy Quỳnh tuy chưa đính hôn, song cũng chẳng phải hạng người cự tuyệt nữ sắc cách xa ngàn dặm như Tạ Hòe Ngọc.
Ngụy gia tiệc tùng hội hè đông đúc, Ngụy Quỳnh cũng thường xuyên góp mặt. Tính tình y vốn bình dị cận nhân, từng gặp gỡ các vị thế gia tiểu thư mấy bận nên đều có chút quen biết, tuy chưa từng thiên vị ai nhưng gặp mặt vẫn có thể trò chuyện đôi ba câu vui vẻ.
"Đôi khuyên tai đá mắt mèo này được làm bằng vàng mười, nhưng viên đá sau lưng có vết nứt, phẩm chất cũng bình thường, chỉ trị giá tầm hai mươi kim mà thôi." Tạ Lăng đưa đôi khuyên tai qua.
Ngụy Quỳnh xòe lòng bàn tay ra đón lấy, ngón tay Tạ Lăng vô tình lướt nhẹ qua lòng bàn tay y một cái.
Tạ Lăng không có phản ứng gì lớn, thậm chí còn chẳng nhận ra mình vừa chạm trúng đối phương.
Thế nhưng Ngụy Quỳnh lại khẽ run lên một cách kín đáo, nơi vừa được Tạ Lăng chạm vào giống như có một ngọn lửa thiêu đốt, lập tức lan thẳng vào tận tim gan.
Y đột ngột đứng phắt dậy, dọa Tạ Lăng giật nảy mình.
Thấy Tạ Lăng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn mình, mặt Ngụy Quỳnh đỏ bừng lên. Y chỉ cảm thấy gian trà thất nhỏ bé này chẳng khác nào một cái lồng hấp, thực sự là bức bối, khô nóng quá mức.
"Hôm nay... Ta chợt nhớ ra trong phủ còn có việc hệ trọng." Ngụy Quỳnh thuận miệng bịa đại một cái cớ: "Chiếc tráp này cứ tạm gửi ở chỗ ngươi, lần sau ta lại tới lấy."
Dứt lời, chẳng đợi Tạ Lăng kịp đáp lời, y đã ngoảnh mặt bước đi thẳng một mạch ra khỏi trà thất.
Để lại một mình Tạ Lăng ngơ ngác nhìn chiếc tráp trang sức đầy mờ mịt.
Tạ Lăng ngẫm nghĩ một hồi, cũng chịu không biết nổi chuyện hệ trọng gì mà lại có thể khiến vị Ngụy công tử ngày thường vốn vân đạm phong khinh kia trông như đang tháo chạy giữ mạng thế kia.
Hắn lắc lắc đầu, rút ra một tờ giấy Tuyên Thành, đem số trang sức kia từng món một xem xét cẩn thận, rồi viết mức giá tương ứng lên mặt giấy.
Viết xong xuôi, hắn chờ cho mực trên giấy Tuyên Thành khô hẳn rồi mới gấp lại đặt vào trong tráp.
Làm vậy để lần tới Ngụy Quỳnh có qua, dù hắn không có mặt ở tiệm thì số trang sức này cũng đã được hắn kiểm tra thực hư hoàn tất rồi.
.
Lại nói về Ngụy Quỳnh, y đi tay không trở về phủ khiến mẫu thân và mấy anh em trong nhà được một phen hú vía, cứ tưởng chiếc tráp trang sức kia đã bị đánh rơi mất rồi.
Đến khi nghe nói y thế mà lại để tráp trang sức lại trong tiệm, mẫu thân y là Ngụy Khương thị liền oán trách: "Sao con có thể để thứ quý giá như vậy ở lại tiệm chứ, vạn nhất bị người ta tráo mất thì biết làm sao. Loại vật phẩm vàng bạc này cứ phải đặt dưới mí mắt mà trông chừng, biết con không đáng tin thế này thì ta đã tự mình mang đi cho xong."
"Không bị tráo đâu ạ, cửa hàng đó là sản nghiệp của Tạ gia." Ngụy Quỳnh giải thích.
Ngụy Khương thị trong lòng vẫn vô cùng lo lắng, cứ cằn nhằn mãi không chịu thôi.
Ngụy gia tuy là môn hộ cao, song lại chẳng phải gia tộc cự phú nứt đố đổ vách như Tề gia hay Tạ gia. Nhà bọn họ lại thuộc về tam phòng, bổng lộc đoạt được có hạn, số đồ nữ trang đó đối với họ mà nói cũng là của cải vô cùng trân quý.
Bởi vậy chuyện này cứ thế bị đem lên tận bàn ăn. Trước mặt Ngụy hầu gia và Ngụy phu nhân, Ngụy Khương thị lại lải nhải thêm một chặp, nói thẳng Ngụy Quỳnh tuổi đầu không còn nhỏ nữa mà làm việc vẫn chẳng biết nghĩ trước nghĩ sau.
Ngụy Quỳnh làm việc trước nay vốn luôn thỏa đáng, không phải hạng người l* m*ng, hấp tấp.
Chuyện ngày hôm nay quả thực là có đôi chút kỳ lạ.
Ngụy phu nhân nhận thấy tâm tư Ngụy Quỳnh có phần nôn nóng, trong thần sắc thấp thoáng nét thất thần, bèn liếc nhìn Ngụy hầu gia một cái rồi mở miệng hỏi: "Quỳnh Nhi, nói cho bá mẫu nghe xem nào, tiệm trang sức hôm nay rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì sao?"
Ngụy Quỳnh không ngờ chuyện này lại kinh động đến cả Ngụy phu nhân, liền nở nụ cười khổ nói: "Cũng không có chuyện gì lớn đâu ạ, chỉ là số trang sức cần xem nhiều quá, con đợi đến sốt ruột nên mới về trước. Cửa hàng đó là sản nghiệp của Tạ gia, vị ca nhi Tạ Lăng của Tạ gia đang ở trong tiệm, việc kiểm định trang sức là do đích thân hắn làm, tuyệt đối không có chuyện đánh tráo đâu, xin đại bá và bá mẫu cứ yên tâm."
"Thế thì đúng là khéo thật..." Ngụy phu nhân nghe vậy liền cười bảo: "Không ngờ Tạ gia một nhà toàn là nhân tài. Vị Tạ Lăng kia trông thì nhu nhu nhược nhược, không được tháo vát mạnh mẽ như huynh trưởng và tẩu tử của hắn, thế mà xem ra cũng là người được việc đấy chứ."
"Tạ Lăng đệ ấy đúng là một ca nhi lanh lợi." Ngụy Quỳnh vội vàng nói đỡ: "Con thấy đệ ấy cực kỳ am hiểu về các loại trang sức, hẳn là đã tốn không ít công sức ở cửa hàng. Quả thực là một người ngoài mềm trong cứng."
Ngụy phu nhân mới chỉ khơi mào có hai câu mà đã nghe thấy Ngụy Quỳnh khen Tạ Lăng hết lời như thế, trong lòng không khỏi cả kinh.
Đứa cháu trai này của bà vốn quen biết không biết bao nhiêu nữ tử cùng ca nhi có tài tình trong kinh. Đến như Văn Tú Nga danh tiếng lẫy lừng khắp kinh thành mà cũng chưa từng nghe y khen ngợi lấy một câu như vậy.
Thế mà hôm nay y chỉ mới tới tiệm trang sức kia một chuyến, hành vi đã trở nên kỳ quặc, lại còn cố tình tán dương Tạ Lăng.
Ở độ tuổi như Ngụy phu nhân thì sớm đã nhìn thấu hồng trần rồi.
Nghe Ngụy Quỳnh nói vài câu như thế, bà liền khẽ mỉm cười, quay sang trêu đùa với Ngụy Khương thị: "Ta thấy Quỳnh Nhi cũng đã lớn thật rồi. Hiện giờ lại có công danh trong người, cũng đến lúc phải thành gia lập nghiệp rồi đấy. Người làm nương như đệ muội mà không sốt sắng lên thì người làm bá mẫu như ta phải đứng ra làm chủ thay cho y thôi."
Ngụy Khương thị lúc này cũng cười nói tiếp: "Sốt ruột chứ ạ, làm sao mà không sốt ruột cho được. Bất quá con chỉ nghĩ chuyện hôn nhân đại sự này không thể tùy tiện chịu thiệt, nhất định phải tìm một cô nương nhà gia thế tốt mà thôi. Tẩu tẩu mặt mũi lớn, nhìn người lại chuẩn, nếu có mối nào thích hợp thì xin hãy để mắt tương khán giùm cho Quỳnh Nhi nhà con với."
Ngụy phu nhân mỉm cười gật đầu nhận lời. Trên bàn ăn, Ngụy Linh cùng mấy đứa nhỏ vế dưới cũng lén lút bật cười, vẻ mặt đầy hóng hớt nhìn về phía Ngụy Quỳnh.
Xem tình hình này thì hôn sự của vị đường huynh này sắp sửa được định đoạt tới nơi rồi.
Sau bữa cơm tối, Ngụy phu nhân kéo Ngụy Khương thị đi dạo mát. Ngụy Linh liền lặng lẽ ghé tai hỏi Ngụy Quỳnh: "Tam ca, chúc mừng chúc mừng nhé, xem ra trong phủ sắp sửa có thêm một vị tẩu tẩu rồi."
"Muội đừng nói bậy." Ngụy Quỳnh có chút thẹn thùng mắng khéo: "Chẳng qua chỉ là vài câu trêu đùa của bá mẫu thôi, muội lại tưởng thật à."
"Nói đi cũng phải nói lại." Ngụy Linh khẽ cười bảo: "Trong đám danh môn ở kinh thành này, đường huynh đã có vị nào vừa mắt chưa? Nếu trong lòng đã có hình bóng của ai thì phải mau chóng nói ra đi, kẻo đến lúc trời xui đất khiến lại đi định thân với cô nương nhà khác."
Ngụy Linh vừa nói thế, trong tâm trí Ngụy Quỳnh liền hiện lên bóng dáng của một người.
Người nọ làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt đào hoa long lanh sóng nước. Thoạt nhìn có vẻ hơi ngốc nghếch, nào ngờ bên trong lại là người cực kỳ có chủ kiến.
Bất quá hai bên mới chỉ gặp mặt có hai lần, nếu bảo là thích thì dường như có phần quá vội vàng. Chẳng qua chỉ là có thêm một phân hảo cảm, nghĩ đến việc nếu bản thân có thể kết tóc se duyên cùng người này thì trong lòng lại trào dâng vài tia mong đợi mà thôi.
Nơi hậu hoa viên, Ngụy phu nhân dắt tay Ngụy Khương thị bảo: "Hiện giờ Linh Nhi nhà ta cũng coi như đã định đoạt xong xuôi, trong lòng ta cũng trút được một gánh nặng. Nhắc đến hôn sự của Quỳnh Nhi, ta thực sự cũng vẫn luôn để tâm, lần trước tổ chức Thất Tịch yến hội cũng là muốn thay y tương khán một chút."
Ngụy Khương thị biết Ngụy phu nhân là người chu toàn, trong lòng vô cùng cảm kích, bèn nói: "Tẩu tẩu làm việc trước nay luôn là ổn thỏa nhất, tẩu xem trong số các phủ đệ ở kinh thành này, cô nương nhà ai là tốt nhất, xứng đôi với Quỳnh Nhi nhất?"
Ngụy phu nhân nghe vậy liền bật cười, vỗ vỗ lên mu bàn tay Ngụy Khương thị nói: "Kỳ thực các gia tộc ở kinh thành này, nếu nói về bối cảnh thâm hậu lâu đời thì không thiếu. Nhưng nói về thế lực đang độ thịnh vượng nhất thì cũng chỉ quanh đi quẩn lại có mấy nhà mà thôi."
"Kỳ gia chỉ có mỗi một mụn con một là Kỳ Cầm Nguyệt nên không cần cân nhắc tới. Còn lại thì có Tề gia, Lưu gia, Văn gia với Tạ gia là tốt nhất."
"Bất quá nói đi cũng phải nói lại, sau buổi yến tiệc Thất Tịch hôm đó, ta lại cảm thấy vị đích ca nhi Tạ Lăng của Tạ gia tính tình dịu dàng ngoan ngoãn, trong nhà lại có thân huynh trưởng vững chãi làm chỗ dựa, rất là được việc." Ngụy phu nhân phân tích: "Hôm nay nghe nói Quỳnh Nhi đến tiệm trang sức lại vừa vặn chạm mặt hắn, đây chẳng phải là mối nhân duyên ông trời sắp đặt hay sao? Ta thấy Quỳnh Nhi dường như cũng có ý với hắn, nếu cưới được về nhà, chúng ta lại kết thành thông gia với Tạ gia, chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao."
Ngụy phu nhân vẽ ra một viễn cảnh vô cùng tốt đẹp, thế nhưng Ngụy Khương thị nghe xong, sắc mặt lại có chút cứng đờ, lộ ra một tia khó xử.
"Có điều Tạ Lăng này dù sao cũng là đích xuất ca nhi của Tạ gia, nếu để hắn gả cho Quỳnh Nhi làm thiếp thì e là quá mức thiệt thòi cho hắn rồi. Chỉ sợ Tạ gia người ta không chịu đâu ạ." Ngụy Khương thị nói.
Ngụy phu nhân vừa nghe lời này liền lập tức hiểu ngay ý tứ của Ngụy Khương thị, rõ ràng là ả chướng mắt Tạ Lăng.
Bởi lẽ ý của bà vừa rồi rõ ràng là muốn Ngụy Quỳnh cưới Tạ Lăng về làm chính thê, vậy mà Ngụy Khương thị lại cố tình lái sang chuyện nạp làm thiếp thị.
Ngụy hầu gia nguyên bản vốn có ý định liên hôn với Tạ gia, muốn để trưởng tử của mình nạp Tạ Lăng làm thiếp. Bất quá sau khi ông ta bóng gió đánh tiếng với Tạ Hòe Ngọc, Tạ Hòe Ngọc đã khéo léo từ chối, chỉ thẳng rằng đệ đệ nhà mình tương lai định sẵn là phải gả đi làm chính thê.
Đến như vị trí thiếp thị của hầu tước tương lai mà Tạ Lăng còn chẳng thèm màng tới, thì làm sao có chuyện chịu gả cho Ngụy Quỳnh làm thiếp chứ?
Nói thẳng ra, Ngụy Quỳnh tuy rằng có công danh trong người nhưng hiện tại vẫn chưa được bổ nhiệm chức quan nào. Dẫu cho mùa thu này có được thụ quan, dựa vào bóng mát của tước vị hầu môn thì cũng chẳng qua chỉ bắt đầu từ một chức quan thất phẩm nhỏ nhoi mà thôi, tiền đồ sau này thế nào vẫn chưa thể nói trước được.
Ngụy phu nhân khuyên Ngụy Quỳnh cưới Tạ Lăng thực chất là một nước cờ đôi bên cùng có lợi. Một là giúp Ngụy gia liên hôn được với Tạ gia để đứng cho vững chân, mọi lợi ích của Tạ gia sau này tất nhiên cũng không thiếu phần của Ngụy gia.
Hai là Ngụy Quỳnh nếu có được sự nâng đỡ từ cả hai phía Ngụy hầu gia và Tạ bá gia thì hoạn lộ sau này của y cũng sẽ bằng phẳng hơn nhiều, chẳng phải quá tốt sao?
Thế nhưng Ngụy Khương thị lại gửi gắm kỳ vọng quá cao vào Ngụy Quỳnh, chỉ vì Tạ Lăng là một ca nhi nên ả tuyệt đối không muốn rước về làm chính thê.
"Tẩu tẩu, ta thấy đích trưởng nữ Văn Tú Nga của Văn gia xem chừng rất tốt, nàng ở kinh thành nổi tiếng là người có tài danh, khí chất nhã nhặn lịch sự, cũng không biết Văn phu nhân muốn kén một vị như ý lang quân thế nào cho nàng nhỉ?" Ngụy Khương thị liếc nhìn Ngụy phu nhân một cái, ướm lời thử dò xét.
Ngụy phu nhân trong lòng cười thầm, cảm thấy Ngụy Khương thị quả thực là không biết nhìn người. Vị Văn Tú Nga kia bản tính kiêu căng, cay nghiệt, lại là kẻ mồm năm miệng mười sắc sảo, loại người này tuyệt đối không nên cưới về nhà, bằng không kiểu gì cũng khuấy đảo cho gia trạch khốn đốn, bất yên.
Hơn nữa Văn phu nhân nguyên bản cũng chẳng thèm ngó ngàng tới Ngụy Quỳnh, dẫu sao với thân phận tam phòng của Ngụy Quỳnh mà đòi sánh đôi với đích nữ đại phòng như Văn Tú Nga thì vẫn còn kém cạnh một bậc. Sau này dẫu có vì kén chọn mãi không được ai mà miễn cưỡng chấm Ngụy Quỳnh thì người ta cũng chẳng thèm thật lòng tôn trọng.
Vì thế bà liền bảo với Ngụy Khương thị: "Văn Tú Nga rất được trong phủ yêu chiều, mẫu thân nàng lần trước có tiết lộ với ta là còn muốn giữ nàng lại bên mình thêm hai năm nữa, ta thấy tuổi tác của Quỳnh Nhi cũng không còn nhỏ, tốt nhất là không nên trì hoãn thêm làm gì."
Ngụy Khương thị nghe Ngụy phu nhân nói vậy thì cũng không hỏi thêm nữa. Chỉ là tuy trên mặt vẫn duy trì nụ cười, song nét mặt đã chẳng còn được chân thành như trước.
Khi trở về viện của mình, Ngụy Khương thị liền quay sang than vãn với phu quân là Ngụy Hãn: "Ngày trước tôi cứ ngỡ đại tẩu là người chu đáo, tâm tính lương thiện, giờ xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi. Hễ đụng tới chuyện có liên quan đến lợi ích của nhà mình là bà ấy liền chẳng thèm đoái hoài gì đến sống chết của nhà chúng ta nữa."
Ngụy Hãn vốn là người có tính tình thành thật, ôn hòa, chung sống với các vị huynh trưởng trong phủ rất mực hòa thuận, đối với vị đại tẩu này cũng kính trọng muôn phần. Nghe vợ phàn nàn, ông liền nhíu mày bảo: "Bà đừng có nói bậy, đại tẩu làm người đoan chính, sao có thể giống như lời bà nói được. Hơn nữa nhà chúng ta dẫu sao cũng là người Ngụy gia, bà ấy vì lợi ích của Ngụy gia thì chẳng phải cũng là vì muốn tốt cho tất cả chúng ta hay sao, bà định là hiểu lầm bà ấy rồi."
"Hiểu lầm cái nỗi gì chứ?" Ngụy Khương thị uất ức nói: "Bữa cơm tối nay, lúc bà ấy nhắc đến hôn sự của Quỳnh Nhi ông cũng nghe thấy rồi đấy. Khi đó tôi còn mừng thầm, tưởng bà ấy sắp sửa chọn cho Quỳnh Nhi một mối tương xứng. Ai dè sau đó bà ấy lại bàn với tôi, đòi để Quỳnh Nhi cưới vị ca nhi của Tạ gia kia."
"Các gia đình có điều kiện tốt một chút ở kinh thành này, có nhà ai lại chịu rước một ca nhi về làm chính thê cho con trai mình không?" Ngụy Khương thị lý sự: "Cái bọn ca nhi này làm sao mà dễ bề sinh dưỡng như nữ tử được chứ? Nói ra ngoài cũng chẳng nở mày nở mặt nổi, con trai đích xuất, thứ xuất của chính bà ấy thì đều cưới nữ tử cả, vậy mà lại muốn con trai Quỳnh Nhi của tôi phải cưới một ca nhi. Chẳng qua là muốn mượn đường để bắt quàng làm họ với Tạ gia, bắt con trai tôi phải hy sinh hạnh phúc của mình mà thôi."
Ngụy Hãn nghe tới đây thì cũng ấp úng vài tiếng rồi bảo: "Bà chớ có nghĩ ngợi nhiều quá. Hai đứa nhỏ dưới gối đại tẩu đều cưới vợ từ sớm, khi đó thế cục của Tạ gia chẳng phải còn chưa sáng tỏ hay sao? Hơn nữa, ngay đến vị đích trưởng tử của Tạ gia người ta chẳng phải tự mình cũng cưới một ca nhi về làm vợ đó thôi? Đại tẩu nhất định là thấy vị ca nhi kia của Tạ gia tốt nên mới muốn làm mối cho Quỳnh Nhi. Nếu bà đã không muốn để Quỳnh Nhi cưới ca nhi thì cứ lựa lời nói rõ ràng với đại tẩu, nhờ bà ấy tìm kiếm vài vị cô nương khác giúp bà là được rồi chứ gì?"
"Tôi lại chẳng nói rồi ấy chứ!" Ngụy Khương thị thở dài: "Tôi vốn chấm trúng vị đích nữ Văn Tú Nga của Văn gia kia, lúc ấy liền có bàn qua với đại tẩu. Kết quả bà ấy lại thoái thác bảo Văn Tú Nga còn muốn giữ lại trong phủ thêm hai năm nữa, bảo tôi đi xem người khác."
"Ai mà chẳng biết Văn Tú Nga hiện giờ cũng đã đến tuổi cập kê xuất giá, đang được Văn phu nhân dắt đi lại khắp nơi, rõ ràng là đâu có ý định giữ lại trong phủ chứ." Ngụy Khương thị nói với giọng đầy oán khí: "Văn Tú Nga kia là đích trưởng nữ trong phủ, tướng mạo lại xinh đẹp, lại có tiếng là tài nữ phương xa. Trong kinh này làm gì còn vị cô nương nào tốt hơn nàng nữa? Đại tẩu có giao tình với Văn phu nhân như vậy mà căn bản lại chẳng thèm mưu tính giùm cho Quỳnh Nhi nhà ta, tôi thấy chuyện gả cưới của Quỳnh Nhi chớ có trông mong gì vào bà ấy, tốt nhất là tự thân chúng ta đi tranh thủ thì hơn."
Ngụy Hãn thấy không cách nào khuyên nhủ được phu nhân nhà mình, cũng chỉ biết thở dài một tiếng, lắc đầu bỏ qua.
Chuyện nơi hậu trạch ông tự nhiên không am hiểu bằng nữ tử, bất quá Tạ gia gia thế hiển hách, nữ tử Văn gia có tài danh vang xa thì ông cũng từng nghe qua rồi.
Với thân phận của Ngụy Quỳnh, vô luận là cưới Văn Tú Nga hay Tạ Lăng thì đều là những mối hôn sự không tồi, nhưng Văn Tú Nga là nữ tử, dễ bề sinh con đẻ cái hơn, tự nhiên vẫn tốt hơn một chút. Làm cha mẹ, có ai lại không mong muốn con cái mình có được điều tốt nhất chứ? Ngụy Hãn bèn không nói thêm lời nào nữa.
.
Bên này, Ngụy phu nhân sau khi trở về phòng liền đem chuyện này bàn luận với Ngụy hầu gia: "Thiếp nguyên bản là muốn bắt nhịp cầu cho Quỳnh Nhi với Tạ Lăng, nếu thành công thì đôi bên đều tốt đẹp, thế nhưng nhìn ý tứ của đệ muội thì xem ra là chướng mắt Tạ Lăng, vậy thì thôi vậy."
Ngụy hầu gia nghe vậy liền hừ lạnh một tiếng, bảo: "Có thể liên hôn được với Tạ gia thì đó là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống. Trông thấy Nhị hoàng tử đang được Thánh thượng nể mặt như vậy, mối quan hệ giữa Tạ gia với ngài ấy, người sáng mắt ai cũng tự khắc nhìn ra được. Tạ Hòe Ngọc lại chỉ có duyên nhất một đứa em trai cùng mẫu, sau này làm sao có thể để đệ đệ mình chịu thiệt thòi? Ngụy Khương thị đúng là hạng phụ nhân nơi nội trạch, lại xuất thân từ môn hộ nhỏ nên chẳng hiểu biết gì sất. Để qua mấy ngày nữa, ta sẽ tự mình tới nói chuyện với lão tam."
Ngụy phu nhân nghe thế liền mỉm cười nói: "Nếu không phải lão đại với lão nhị đều đã định thân từ sớm, còn Thận Nhi lại mới mười bốn tuổi, khoảng cách tuổi tác quá lớn, thì thiếp tất nhiên đã rước Tạ Lăng về làm con dâu nhà mình rồi. Kể từ đó, mối quan hệ giữa chúng ta và Tạ gia lại càng thêm khăng khít, cộng thêm hôn sự giữa Linh Nhi với Nhị hoàng tử nữa, Ngụy gia chúng ta ngày sau thăng quan tiến chức chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi."
"Bất quá nếu đệ muội đã thực sự không cam lòng thì chuyện này cũng không thể cưỡng cầu, tránh cho Tạ Lăng gả vào rồi lại nảy sinh bất hòa với mẹ chồng, ngược lại còn kết thành oán hận."
Ngụy hầu gia nghe lời Ngụy phu nhân nói thì cảm thấy cũng có vài phần đạo lý, ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Nếu Quỳnh Nhi không cưới Tạ Lăng thì cũng đâu phải không còn cách nào khác để liên hôn. Vũ Nhi nhà ta hiện tại chẳng phải vẫn chưa gả đi đâu sao? Nàng nhìn xem bên cạnh Tạ Hòe Ngọc kia... chỉ có duyên nhất một vị chính thất, vị trí thiếp thị vẫn còn bỏ ngỏ, hay là nàng thử đi dò xét khẩu phong của hắn xem sao, xem Vũ Nhi nhà ta thế nào. Vũ Nhi tuy là thứ xuất, nhưng tài tình lẫn diện mạo đều thuộc hàng xuất sắc. Lấy thân phận nữ quyến của Ngụy gia ta mà gả cho Tạ Hòe Ngọc làm thiếp thì cũng chẳng tính là hạ thấp hắn."
Lời này của Ngụy hầu gia quả thực đã gãi đúng chỗ ngứa trong lòng Ngụy phu nhân.
Ngụy phu nhân quản lý gia vụ trước nay vốn luôn đoan chính, đối xử với mấy đứa con thứ xuất cũng không tệ.
Vũ Nhi tuy không phải do bà mang nặng đẻ đau, nhưng cũng là do bà trông thấy từ nhỏ đến lớn, đứa trẻ cũng ngoan ngoãn gọi bà một tiếng mẫu thân, tự nhiên là có tình cảm.
Ngụy Linh và Ngụy Vũ tuổi tác xấp xỉ nhau, Ngụy Linh đã tìm được một chốn dung thân tốt, còn Ngụy Vũ vì là một ca nhi nên mãi vẫn chưa tìm được tấm chồng như ý, quả thực khiến người ta phải sốt ruột thay.
Điều quan trọng nhất là, Ngụy phu nhân vốn là người cực kỳ coi trọng thể diện.
Nếu Ngụy Vũ cứ mãi không gả đi được vào một nhà tử tế, khó tránh khỏi việc chuốc lấy những lời đàm tiếu của người đời, sau lưng lại phỏng đoán bà khắt khe với con thứ.
Như vậy cái hình tượng hiền hậu, công bình dung lượng mà bà khổ công gầy dựng bấy lâu nay chẳng phải sẽ đổ sông đổ biển hết sao?
Nghĩ đến đây, Ngụy phu nhân liền dứt khoát gọi hai đứa trẻ tới, thông báo cho bọn họ chuẩn bị một chút, ngày mai cùng bà đi một chuyến tới Tạ gia, sẵn tiện dò xét xem chuyện này có thể thành hay không.
Ngụy Vũ nghe nói mẫu thân muốn dẫn mình tới Tạ gia thì tất nhiên là mừng rỡ khôn xiết.
Còn Ngụy Linh ở bên cạnh lại âm thầm lắc đầu, cảm thấy chuyện này thập phần không ổn.
Ngụy Vũ quá mức si mê vị Tạ công tử kia, trong khi Tạ công tử dường như lại vô tình với y.
Cho dù có gả qua đó làm thiếp đi chăng nữa thì e rằng cũng chẳng thể có được hạnh phúc.
Thế nhưng Ngụy phu nhân đã hạ quyết định, nàng phận làm con cái cũng không tiện đứng ra dị nghị điều gì.
Nếu nói ra nói vào nhiều quá, nhỡ đâu làm hỏng chuyện nhân duyên của Ngụy Vũ, ngược lại còn đắc tội với y, nàng bèn chọn cách im lặng, cứ để ngày mai tới đó rồi tính tiếp.
Hôm sau, Ngụy Linh và Ngụy Vũ đã sửa soạn chỉnh tề từ sớm, đứng ở sảnh ngoài đợi Ngụy phu nhân.
Ngụy phu nhân vừa nhìn thấy hai người bọn họ, chỉ thấy Ngụy Linh mặc một chiếc váy lụa màu vàng nhạt, trang điểm rất mực giản dị. Ngược lại, Ngụy Vũ lại diện một bộ y phục màu hồng tím rực rỡ, trên người đeo không ít trang sức quý giá, bà liền âm thầm lắc đầu, bảo với hai người: "Hai đứa vào thay y phục ra đi, Linh Nhi mặc chiếc áo lụa màu hồng tím kia vào, đeo thêm đồ trang sức lên. Còn Vũ Nhi, con thay chiếc áo khoác tơ tằm màu xanh thủy lam kia, trên đầu chỉ cần cài một cây trâm bạch ngọc là đủ rồi."
Ngụy Linh và Ngụy Vũ nhìn nhau một cái, trong lòng đều có chút kinh ngạc.
Bởi lẽ hôm nay chuyến đi tới Tạ gia thực chất là để làm mối cho Ngụy Vũ tương khán, thế nên Ngụy Linh mới cố tình trang điểm mộc mạc một chút để nhường phần nổi bật cho Ngụy Vũ, không hiểu sao mẫu thân lại bắt hai người bọn họ đổi ngược lại cho nhau.
Đợi đến khi hai đứa nhỏ đã thay đổi xiêm y xong xuôi, Ngụy phu nhân mới gật đầu bảo: "Vũ Nhi nếu có cơ hội gả vào Tạ gia thì cũng chỉ có thể làm thiếp mà thôi. Bạch ca nhi người ta dù sao cũng là tân túc phụ vừa mới bước qua cửa, con trang điểm hoa hòe hoa sói lộng lẫy như vậy, chẳng phải là rước thêm sự chán ghét của người ta hay sao?"
Hai người lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng thầm bái phục Ngụy phu nhân quả thực nghĩ chu đáo hơn bọn họ nhiều, bản thân còn phải học hỏi thêm nhiều điều nữa.
Sau một hồi sửa soạn lỉnh kỉnh, ba người bọn họ cũng lên xe xuất phát.
Ngồi ở trong xe, mặt Ngụy Vũ luôn đỏ ửng, đầu cúi thấp, nét mặt tràn ngập x**n t*nh.
Ngụy phu nhân trông thấy liền bảo: "Xem ra Vũ Nhi cực kỳ vừa ý vị Tạ công tử kia rồi. Cũng chẳng biết chuyện ngày hôm nay liệu có thành hay không nữa. Ta thấy Bạch ca nhi kia là người có lòng dạ rộng lượng, nếu con có thể giành được sự chấp thuận của y, sau này bước chân vào cửa nhất định sẽ không phải chịu ủy khuất."
Ngụy Vũ mặt nóng bừng lên, có chút thẹn thùng đáp: "Con thấy Bạch ca nhi kia xem chừng là người khó bề sinh dưỡng, nếu sau này con có thể hạ sinh được một mụn con trai thì địa vị ở Tạ gia tất nhiên cũng sẽ khác biệt, tự nhiên là không ai dám khinh rẻ con nữa."
Ngụy phu nhân nghe vậy liền nhíu mày nhắc nhở: "Con cần phải ghi nhớ kỹ tôn ti có biệt, chớ có vì thân phận của Bạch ca nhi mà nảy sinh lòng khinh mạn với y."
Ngụy Vũ vội vàng gật đầu lia lịa: "Vũ Nhi tất nhiên là hiểu rõ ạ, nếu Bạch ca nhi chịu tiếp nhận con, con nhất định nguyện ý chung sống với huynh ấy như huynh đệ ruột thịt một nhà."
Chừng một khắc sau, xe ngựa đã dừng trước cửa Tạ gia, Ngụy phu nhân liền phái gã sai vặt đi xuống thông truyền, nói là Ngụy phủ Ngụy phu nhân cùng Ngụy Linh, Ngụy Vũ tới bái phỏng.
Chỉ một lát sau, đại môn Tạ gia rộng mở, xe ngựa tiến thẳng vào nội viện, ba người Ngụy gia lần lượt bước xuống xe.
Vào dịp hỉ yến lần trước, Ngụy phu nhân vốn đã từng tới đây một lần rồi.
Thế nhưng Ngụy Linh và Ngụy Vũ lại đều là lần đầu tiên đặt chân đến, vừa bước xuống xe ngựa, bọn họ đã bị sự uy nghi, khí phái của Tạ gia làm cho kinh ngạc.
Trước đây ngoài phủ đệ của nhà mình ra, bọn họ cũng từng đến Văn gia.
Văn gia xem như là tân thần mới nổi, phủ đệ tự nhiên không thể có được nét tôn nghiêm, bề thế như Ngụy hầu tước vốn có phong ấp trong tay. Thế nhưng Tạ gia này tuy chỉ mang tước vị bá tước, xét về tước vị thì thấp hơn Ngụy gia một bậc, vậy mà dinh cơ trong phủ lại còn xa hoa hơn nhiều.
Bởi lẽ theo sở thích trước đây của Lâu thị, nhà cũ của Tạ gia mới chỉ vừa được trùng tu, tôn tạo lại cách đây ba năm.
Lúc này, khắp nơi trong phủ đều có thể nhìn thấy những hàng rường cột chạm trổ tinh xảo, trên trần hành lang các bức họa đều được viền bằng chỉ vàng lá mạ gốm quý giá.
Trong lòng Ngụy Vũ dâng lên sự ngưỡng mộ vô bờ, dọc đường đi đôi mắt nhìn quanh không xuể.
Mấy người được gã sai vặt dẫn đường tiến vào nội viện, băng qua vài dãy nhà lớn, đi thẳng một mạch tới hậu hoa viên.
Vì Ngụy phu nhân là người có thân phận cao quý nên đích thân Bạch Thuật đã đích thân ra ngoài nghênh đón.
Cậu cùng Ngụy phu nhân hàn huyên vài câu, dẫn mọi người vào ngồi nghỉ chân tại ngôi đình hóng gió bên cạnh hồ nước, rồi phân phó Thường Nhạc đến phòng bếp nhỏ mang những món điểm tâm sở trường nhất của Tạ phủ lên đãi khách.
Bạch Thuật hôm nay ở nhà nên ăn mặc lại càng thêm phần tùy ý.
Một bộ trường bào bằng tơ tằm thô, không hề thêu thùa một đóa hoa nào, chỉ dùng một dải lụa cùng màu buộc hờ ngang hông, trông vô cùng sạch sẽ, khoan khoái.
Ngụy phu nhân chú ý thấy trên chiếc bàn đá trong đình có trải một tấm bản vẽ bằng da trâu, bên trên họa rất nhiều đồ án tinh xảo, liền có chút hiếu kỳ hỏi: "Đây là bản vẽ gì thế? Chúng ta tới đây liệu có làm phiền công việc của Bạch ca nhi không?"
Bạch Thuật lắc đầu đáp: "Không sao đâu ạ, chuyện này cũng không vội vã nhất thời, đây là bản vẽ của trang viên ở ngoại ô kinh thành, qua vài ngày nữa là khởi công rồi. Đợi đến khi sửa sang xong xuôi, còn phải thỉnh phu nhân cùng hai vị đệ muội nể mặt ghé qua đó chơi đùa một chuyến."
Bạch Thuật mấy ngày nay cũng bận rộn tối mắt tối mũi, trang viên ở ngoại ô sắp sửa động thổ khởi công, mấy bác thợ thủ công mới vừa gửi bản vẽ tới đây cho cậu duyệt.
Vừa rồi Bạch Thuật chính là đang ở trong ngôi đình này để xem xét bản vẽ thì khách nhân Ngụy gia tới bái phỏng. Cậu lúc này mới buộc phải đặt bản vẽ xuống để tiếp đãi bọn họ trước.
Bạch Thuật vừa nói vừa mở tấm bản vẽ ra, tận tình giảng giải về những hạng mục được họa trên đó.
Hôm qua lúc cậu cùng Tạ Hòe Ngọc thảo luận về chuyện này, cả hai đều cảm thấy vô cùng thú vị, Tạ Hòe Ngọc còn góp ý cho cậu không ít ý kiến hay. Thế nhưng hôm nay khi đem nói với đám người Ngụy phu nhân thì những thứ này chẳng khác nào thiên thư vậy.
Những nữ tử cùng ca nhi như Ngụy phu nhân bọn họ, tự nhiên là từng được học qua thi họa cùng các phép tính toán đơn giản, nhưng nếu muốn đi sâu hơn vào những thứ thâm ảo này thì phải thông hiểu những cuốn như 《 Chu Bễ Toán Kinh 》, 《 Thiên Công Khai Vật 》, 《 Tề Dân Yếu Thuật 》, hay 《 Nông Chính Toàn Thư 》 thì mới có thể tường tận được.
Loại phạm trù khoa học kỹ thuật này, nữ tử và ca nhi ở Đại Tuyên vốn chẳng mấy khi được truyền dạy, bởi vậy nghe Bạch Thuật thao thao bất tuyệt một hồi, bọn họ chỉ cảm thấy vô cùng gian nan khó hiểu, đầu óc rối rắm như một mớ bòng bong, ánh mắt nhìn về phía cậu vô tình lại tăng thêm mấy phần khâm phục.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Người Ngụy gia mỗi người đều có tính toán riêng, đều ôm tư tâm, bất quá cũng không hẳn là hạng người đại gian đại ác