Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 117

  Tạ Hòe Ngọc ngẩn ra, trên mặt thoáng lộ ra vài phần mừng rỡ điên cuồng, nhưng lập tức lại trầm xuống.

Hắn biết vị đại phu kia vì sao lại do dự như vậy, tất cả là vì dựng chí trên trán Bạch Thuật sắc màu nhạt nhòa, vốn chẳng phải là tướng mạo dễ có bề gia thất.

Hắn và Bạch Thuật thành thân mới được một tháng, nếu như quả thực đã hoài thai thì đứa trẻ này đến cũng quá nhanh rồi.

Chính vì thế, nếu giờ nói thẳng là hỉ mạch thì sẽ khiến y mong đợi, để rồi nếu sau này nhận ra chỉ là chẩn đoán nhầm thì lại càng tổn thương lòng người hơn.

Nghĩ đến đây, Tạ Hòe Ngọc bèn nói: "Chuyện này ta biết rồi, trước tiên ngươi đừng nói với y, cũng không được tiết lộ cho bất kỳ ai. Đợi mười ngày sau ngươi lại đến một chuyến, khi đó liệu đã có thể xác định rõ mạch tượng chưa?"

Vị đại phu kia gật đầu nói: "Nếu đến lúc đó vẫn là hoạt mạch, lại cộng thêm các triệu chứng thai nghén khác thì có thể hoàn toàn khẳng định."

Tạ Hòe Ngọc lúc này mới yên tâm, tiễn đại phu đi xong mới trở lại trong phòng, nói với Bạch Thuật: "Đại phu bảo không có gì đáng ngại, nhưng cần phải nghỉ ngơi nhiều, mấy ngày tới em đừng làm lụng vất vả nữa. Thuốc thang có ba phần độc, ta không để ông ấy kê đơn."

Bạch Thuật gật đầu, chính cậu cũng cảm thấy đây chỉ là chuyện vặt, đâu cần phải uống thuốc làm gì.

Trước đây khi trở về Bạch Ngọc sơn trang cậu cũng từng có triệu chứng tương tự, nhưng ngủ một giấc xong là lại khỏe khoắn như thường.

Tuy vậy, thấy Tạ Hòe Ngọc quan tâm mình như thế, trong lòng Bạch Thuật tự nhiên cũng vô cùng ấm áp.

Lúc này cậu đang nằm trên giường, trên bụng đắp một lớp chăn tơ tằm mỏng, bèn vén chăn lên, chớp chớp mắt nói: "Tạ Hòe Ngọc, ta nhớ huynh rồi, lên đây đi."

Tạ Hòe Ngọc: "..."

Hắn tự nhiên không thể ra tay với người bệnh, nếu Bạch Thuật đã có thai thì hắn lại càng không dám chạm vào.

Nhưng lúc này đôi bên dù sao cũng đã xa nhau mấy ngày, Tạ Hòe Ngọc trong lòng cũng có phần rạo rực.

Nay Bạch Thuật đã có lời mời thế này, hắn mà không lên giường thì chẳng phải là nam nhân nữa rồi!

Tạ Hòe Ngọc tự nhiên là một nam nhân chân chính, lại còn là một đại nam nhân!

Hắn lên giường với tốc độ cực nhanh, nằm xuống đầu kề đầu với Bạch Thuật, đắp chung một chiếc chăn ngang bụng.

Hai người dán sát vào nhau, chóp mũi chạm chóp mũi, hơi thở nóng hổi của đối phương phả nhẹ lên mặt nhau.

Ngày hè nóng bức, Bạch Thuật được Tạ Hòe Ngọc ôm lấy liền cảm thấy nóng nực vô cùng.

Lưng cậu lập tức rịn ra một tầng mồ hôi, Tạ Hòe Ngọc vội kéo giãn khoảng cách một chút, với tay lấy chiếc quạt hương bồ đặt ở đầu giường để quạt cho Bạch Thuật.

Chiếc quạt bện bằng lá hương bồ phe phẩy trên đầu Bạch Thuật, đưa tới từng luồng gió mát nhè nhẹ, xua đi cái oi ả trên người cậu.

Cậu thực sự đã quá mệt mỏi, nguyên bản còn muốn nói thêm vài câu nhưng lại bất tri bất giác nhắm nghiền mắt, khóe miệng còn hơi hé mở đã chìm vào giấc ngủ.

Tạ Hòe Ngọc vén lọn tóc mai trên trán y ra sau tai một cách nhẹ nhàng.

Hắn cảm thấy chỉ cần được tựa vào nhau với Bạch Thuật như thế này là đã tốt lắm rồi, không nhất thiết cứ phải làm chuyện kia.

Hắn lại nghĩ tới lời đại phu vừa nói, trong lòng vô cùng bình thản.

Con cái có thì tự nhiên càng tốt, bằng như không có thì cũng chẳng sao.

Bởi lẽ ngay từ lúc cưới Bạch Thuật, hắn đã chuẩn bị tâm lý cả đời này không cần con cái.

Nhưng Bạch Thuật lại thích trẻ con, đối xử với lũ trẻ trong thôn cực kỳ tốt, nếu có được một đứa con do hai người sinh ra, chắc chắn y sẽ còn vui mừng hơn nữa.

Mùa hè tiếng ve kêu ran vô cùng rầm rĩ, Tạ Hòe Ngọc quạt cho Bạch Thuật suốt một canh giờ, trong lòng đầy rẫy sự kiên định.

Đến khi cảm thấy cổ tay mỏi nhừ không chịu nổi, bụng cũng có phần đói cồn cào, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ mới nhận ra trời có vẻ đã tối hẳn.

Tạ Hòe Ngọc khẽ khàng bước xuống giường, buông màn xuống.

Lúc hắn đứng dậy, một bên chân có chút tê dại do bị chân của Bạch Thuật đè lên.

Hắn loạng choạng một cái, "bùm" một tiếng ngã ngồi xuống cạnh giường, phát ra tiếng động khá lớn.

Bạch Thuật lập tức bị tiếng động làm cho giật mình tỉnh giấc, mê mang chớp chớp mắt, mới phát hiện Tạ Hòe Ngọc dường như bị mình đạp ngã xuống đất.

"Tạ Hòe Ngọc..." Giọng Bạch Thuật còn có chút ngáy ngủ: "Ta đạp huynh à?"

"Không có." Tạ Hòe Ngọc hơi ảo não đứng dậy, phủi phủi bụi bặm trên quần áo: "Là tự ta không cẩn thận thôi, em ngủ tiếp một lát đi."

"Không ngủ nữa, ta đói bụng rồi." Bạch Thuật dụi dụi mắt, một tay chống giường ngồi dậy: "Đầu không còn đau nữa, ta thấy khỏe rồi."

Tạ Hòe Ngọc bảo Thường Hỉ thắp sáng toàn bộ đèn nến trong phòng lên, rồi sai nhà bếp mang cháo tới.

Hôm nay nhà bếp chuẩn bị bốn loại cháo: cháo bí đỏ, cháo thịt nạc trứng bách thảo, cháo kê và cháo trắng.

Bạch Thuật nếm thử một muỗng cháo trứng bách thảo trước, nhưng lại cảm thấy vị rất tanh, suýt chút nữa là buồn nôn, bèn vội vàng đặt xuống, đổi sang lấy chén cháo trắng khuấy thêm chút mật ong rồi ăn sạch.

"Dạo này trời nóng quá, ăn uống của ta hình như cũng kém đi, đến cả thịt cũng chẳng buồn đụng vào." Bạch Thuật nói.

Lần trước ở Ngụy gia trong buổi yến tiệc cầu khéo, cậu đã cảm thấy thức ăn ăn vào chẳng có vị gì, sau khi trở về cũng luôn chán ăn, có điều không đến mức nghiêm trọng như hôm nay.

"Đại phu nói là do tỳ vị bất hòa." Tạ Hòe Ngọc bảo: "Gần đây nhiều việc quá, hết việc này đến việc khác ập tới, chắc là em bận đến mệt lả người rồi."

Nói xong, Tạ Hòe Ngọc lại bưng chén cháo bí đỏ lên, múc một muỗng đưa đến bên miệng Bạch Thuật: "Cháo bí đỏ này được ninh nhuyễn mịn, vị ngọt thanh, ăn ngon hơn nhiều."

Lời này của Tạ Hòe Ngọc nói ra chẳng khác nào đang dỗ dành trẻ con, giọng điệu dịu dàng hết mực. Nếu để người khác trông thấy dáng vẻ này của hắn, hẳn là sẽ bị dọa cho giật mình.

Bạch Thuật gật đầu, không chút nghi ngờ, ngoan ngoãn đón lấy muỗng cháo từ tay Tạ Hòe Ngọc nếm một ngụm. Thấy tựa hồ không có mùi gì lạ, cậu mới ăn hết cả chén cháo bí đỏ.

Sức ăn của cậu vốn lớn, nay chỉ ăn có hai chén cháo thì quả thực là quá ít ỏi.

Ăn cơm xong, Bạch Thuật mới nhớ tới chuyện Bạch Bảo Sơn đã kể, liền đem chuyện đó cùng với việc mình không tìm thấy nhà Bạch lão nhị ở phủ thành nói một lượt cho Tạ Hòe Ngọc nghe.

Tạ Hòe Ngọc nghe xong sắc mặt không đổi, chỉ có ánh mắt là tối đi vài phần, hắn xoa đầu Bạch Thuật nói: "Chuyện này em đừng bận tâm, ta tự khắc sẽ phái người đi tra xét. Dù sao hiện giờ chúng ta đã thành hôn, bọn họ cũng chẳng thể lật lọng ra được sóng gió gì."

.

Hôm sau, có lẽ nhờ được nghỉ ngơi tốt nên Bạch Thuật đã lấy lại tinh thần, sức ăn cũng khôi phục được đôi chút.

Chỉ là hôm nay cậu vẫn không ngửi nổi mùi thịt, bởi vậy bữa cơm sáng liền đổi thành một bàn tiệc chay.

Bất quá tay nghề của đầu bếp Tạ gia vô cùng cao siêu, tiệc chay làm ra cũng rất ngon miệng, Bạch Thuật ăn no nê, tâm tình hết sức vui vẻ.

Bạch Thuật định bụng đợi Tạ Hòe Ngọc đi ra ngoài rồi mới xuất môn, thế nhưng chẳng hiểu sao hôm nay mãi đến giờ Tỵ mà Tạ Hòe Ngọc vẫn cứ ở lì trong nhà, nửa điểm cũng không có ý định ra ngoài đọc sách.

"Hôm nay huynh không đến thư viện sao?" Bạch Thuật tò mò hỏi.

Tạ Hòe Ngọc phải chuẩn bị cho kỳ thi mùa xuân năm sau, trước đó ngày nào hắn cũng đến thư viện học tập. Vị tiên sinh ở thư viện đó từng dạy ra không ít học trò đỗ Trạng nguyên, vô cùng nổi tiếng. Trong kinh phàm là những gia đình có chút máu mặt đều gửi con em tới đó.

"Hôm nay không đi, ta xin nghỉ ở nhà bồi em." Tạ Hòe Ngọc bình thản đáp.

Bạch Thuật: "..."

"Nhưng ta muốn đến thư xá một chuyến." Bạch Thuật cuối cùng cũng phải mở lời.

Cậu là người không chịu ngồi yên một chỗ, bảo cậu cả ngày ru rú trong nhà thì thật sự là bức bối chịu không nổi.

Tạ Hòe Ngọc không muốn để cậu chạy vạy khắp nơi, song hắn cũng hiểu tính khí của y, thở dài một tiếng rồi gật đầu bảo: "Vậy ta đưa em đi."

Thế là Tạ Hòe Ngọc cũng thay y phục, cùng Bạch Thuật ra ngoài. Lần này, Bạch Thuật đặc biệt mang theo Vũ Lang.

Vũ Lang từ khi được Bạch Thuật mang về thì được sắp xếp ở phòng hạ nhân chứ chưa từng ra ngoài.

Hôm nay khi được Bạch Thuật gọi ra, Tạ Hòe Ngọc ngẩn người một lát mới nhận ra đứa trẻ này đã lớn cao thế rồi.

Đứa trẻ tên Vũ Lang này Tạ Hòe Ngọc từng gặp qua, khi đó hắn dẫn theo một đám trẻ dập đầu trước bọn họ, vóc dáng so với Bạch Thuật còn thấp hơn một chút.

Thế mà mới nửa năm trôi qua, chẳng biết có phải nhờ dinh dưỡng đầy đủ hay không, Vũ Lang bỗng chốc lớn bổng lên một cái đầu, thế gian lại còn cao hơn hắn một chút.

"Vũ Lang, gọi hắn là đại thiếu gia." Bạch Thuật nói với Vũ Lang.

Vũ Lang liền cung kính gọi một tiếng đại thiếu gia, nhưng thái độ có phần xa cách.

Vũ Lang này kỳ thực xem như do Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật cùng nhau cứu mạng, nhưng Tạ Hòe Ngọc có thể cảm nhận rõ ràng rằng cậu ta thân cận với Bạch Thuật hơn nhiều, ánh mắt nhìn Bạch Thuật cũng mang theo sự kính ngưỡng, dựa dẫm.

Trong lòng Tạ Hòe Ngọc có chút không thoải mái, nhưng hắn cũng biết bên cạnh Bạch Thuật đang thiếu người.

Vũ Lang hiện tại xem như là một người đáng tin cậy, bởi vậy Tạ Hòe Ngọc cũng không nói gì thêm.

Xe ngựa chạy tới bên ngoài thư xá, Bạch Thuật bảo dừng xe rồi bước xuống.

Vì thân phận của Tạ Hòe Ngọc nên hắn không tiện xuống xe cùng y.

Bằng không nếu bị người ta nhận ra, ngày mai cuốn thoại bản kia không chừng sẽ bị đồn thổi thành gia sự của Tạ gia, như vậy vô cùng bất lợi cho hắn.

Tạ Hòe Ngọc bảo Vũ Lang đi theo bảo vệ Bạch Thuật, Vũ Lang liền không từ chối mà lặng lẽ theo sau cậu.

Hai người cùng nhau bước vào tiệm, khiến gã tiểu nhị đứng ở cửa kinh hãi một phen.

Vũ Lang vóc dáng cao lớn, thân hình cường tráng lại mặc một cây đồ đen, ánh mắt trông có phần đáng sợ.

Tuy nhiên Bạch Thuật bảo làm gì thì cậu ta liền làm nấy, vô cùng thành thật.

Bạch Thuật dặn cậu ta đứng ở cửa đợi, Vũ Lang liền đứng im tại chỗ không nhúc nhích. Cho đến tận khi Bạch Thuật nói chuyện xong với chưởng quầy, ôm một tập bản thảo đi ra, cậu ta vẫn đứng ngốc ở cửa.

"Vũ Lang, đi thôi." Bạch Thuật gọi một tiếng, Vũ Lang liền lẳng lặng đi sau lưng cậu rời khỏi.

Tiểu nhị hiệu sách gãi gãi đầu, nhìn hai người bước lên một cỗ xe ngựa vô cùng xa hoa.

Gã vốn tưởng vị Bạch tiểu ca nhi kia chỉ là gã sai vặt của gia đình giàu có nào đó, nhưng hôm nay xem ra, bên cạnh y còn mang theo cả hộ vệ, trông chẳng giống dáng vẻ của một gã sai vặt chút nào, ngược lại khí thế còn cực kỳ hiên ngang.

Trên xe ngựa, Bạch Thuật đặt tập bản thảo vào tay Tạ Hòe Ngọc rồi nói: "Huynh xem tập thoại bản này đi, viết rất tốt."

Tạ Hòe Ngọc đón lấy lật xem vài tờ, khẽ mỉm cười rồi bảo: "Cái này là do Lâm Thư Ngữ viết đúng không?"

Bạch Thuật gật đầu: "Sao huynh biết được?"

"Nhân vật chính tên là Tô Ngữ, thân thế cũng tương tự y, lại còn có thể khiến em phải bận tâm thế này, ngoài y ra thì còn ai vào đây nữa." Tạ Hòe Ngọc có chút không cho là đúng.

"Huynh thật thông minh." Bạch Thuật nghe vậy liền cười lớn.

Tạ Hòe Ngọc ném tập bản thảo vào lòng Vũ Lang bảo cậu ta cất đi, rồi lại nói với Bạch Thuật: "Nhân vật chính trong truyện của y xem ra còn đáng yêu hơn bản thân y nhiều." Giọng điệu của hắn không mấy thiện cảm.

Bạch Thuật nghe ra Tạ Hòe Ngọc có vẻ rất không thích Lâm Thư Ngữ, bèn nói: "Ta thấy huynh hình như rất ghét y."

"Thực sự là thích không nổi." Tạ Hòe Ngọc tức giận nhéo nhéo chóp mũi Bạch Thuật: "Chỉ có đồ ngốc nhà em mới có thể biến thù thành bạn với y. Cũng tại y mà hai chúng ta suýt chút nữa nảy sinh hiểu lầm, ta để y ở lại Tạ gia bảo đảm ăn mặc không lo đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi."

Tạ Hòe Ngọc đã sớm tính toán kỹ, đợi sau khi Tạ Kỳ thành thân liền tìm cớ cho cả nhà họ dọn ra khỏi Tạ phủ, tốt nhất là để Lâm Thư Ngữ cũng dọn đi theo.

Đến lúc đó mắt không thấy tâm không phiền, tùy mặc cả nhà bọn họ ra sao thì ra.

Bạch Thuật nghe vậy cười ha ha, chút khúc mắc cuối cùng đối với Lâm Thư Ngữ trong lòng cũng hoàn toàn tiêu tan.

.

Về đến nhà, cảm giác thèm ăn của Bạch Thuật đã khá hơn nhiều, bữa này cậu ăn liền hai chén cơm, còn uống thêm một chén canh.

Thịt thà thì vẫn một mực không muốn chạm vào, nhưng món canh thả mấy lát hoa sứ thì vẫn có thể húp được.

Tạ Hòe Ngọc thấy vậy cũng nhẹ lòng đôi chút, hắn càng thêm chắc chắn là Bạch Thuật đã mang thai. Nếu là chứng tích trệ thức ăn thì dù có chán ăn cũng phải chán đều, làm sao lại có chuyện chỉ ăn được cơm chay chứ không ăn được thịt như thế này.

Tạ Hòe Ngọc suy nghĩ một lát, liền lại sai người đi thỉnh đại phu tới.

Bạch Thuật là người không chịu ngồi yên, bản thân hắn lại không thể ngày ngày ở nhà trông chừng y. Vạn nhất y có thai thật mà còn leo cây trèo tường, xảy ra chuyện gì thì...

Tạ Hòe Ngọc rùng mình một cái, cảm thấy vẫn phải để đại phu xác nhận một phen, nếu thực sự có thì mới dễ bề bảo y tuân theo lời dặn của thầy thuốc.

Vị đại phu kia hôm qua mới tới, đã hẹn rõ mười ngày sau mới lại đến, không ngờ mới qua một ngày lại bị Tạ đại thiếu gia thỉnh về, trong lòng không khỏi có chút bất đắc dĩ.

Tạ Hòe Ngọc kéo riêng đại phu ra ngoài phòng, nói: "Đại phu, hôm nay ngươi lại xác nhận xem rốt cuộc nội tử là mạch tượng gì? Hiện tại y đã ăn được cơm, nhưng lại không thể ăn thịt, cứ ngửi thấy mùi thịt là lại buồn nôn."

Vị đại phu kia ngẫm nghĩ rồi bảo: "Nếu quả thực chỉ có triệu chứng buồn nôn khi ngửi thấy mùi thịt thì khả năng là dựng mạch đến tám chín phần mười. Lão phu vào thử lại xem sao."

Thế là ông lão lại vào phòng bắt mạch cho Bạch Thuật một lần nữa. Bạch Thuật thấy vị đại phu này lại tới thì cũng có phần cạn lời, bảo: "Đại phu, kỳ thực hôm nay ta đã khỏe rồi."

Đại phu cau mày, cẩn thận bắt mạch cho cậu một lúc lâu, đổi từ tay trái sang tay phải mấy bận, lại nhìn kỹ dựng chí trên trán cậu vài lần, cuối cùng mới lộ ra nụ cười nói: "Chúc mừng ngươi, hôm nay mạch tượng này đã rõ ràng hơn rất nhiều, ngươi thực sự là có hỉ rồi."

"Có hỉ?" Bạch Thuật cả người ngây ra.

Cậu nhớ mang máng ở Đại Tuyên, có hỉ nghĩa là... hình như... hình như là sắp sinh trứng!

"Tạ Hòe Ngọc! Ta sắp sinh trứng rồi sao?" Bạch Thuật hét lên một tiếng.

Lão đại phu: "..."

Tạ Hòe Ngọc: "..." Hắn cũng chẳng biết vì sao Bạch Thuật cứ luôn đánh đồng chuyện sinh con với sinh trứng lại làm một.

"Là hoài thai." Tạ Hòe Ngọc đính chính lại lời cậu.

Bạch Thuật lập tức reo hò một tiếng, từ trên ghế nhảy dựng lên, còn lộn nhào một vòng, dọa cho vị đại phu đứng bên cạnh giật nảy mình.

"Em cẩn thận một chút!" Tạ Hòe Ngọc toát mồ hôi lạnh, vội vàng ôm chặt lấy Bạch Thuật.

Hắn chỉ sợ Bạch Thuật kích động quá lại nhảy phốc lên mái nhà chạy nhảy một hồi.

"Không thể như thế... Không thể như thế được..." Vị đại phu kia liên thanh can ngăn: "Động tác mạnh bạo vừa rồi tuyệt đối không được làm lại nữa! Dù sao cũng là người đang mang thai, phàm là chuyện gì lúc này cũng phải lấy đứa trẻ làm trọng."

Tạ Hòe Ngọc vốn không tán đồng với quan điểm "vạn sự lấy đứa trẻ làm trọng" của đại phu, nhưng lúc này hắn vẫn nương theo lời ông ta mà nói: "Nếu kích động quá mức, đứa trẻ trong bụng sẽ gặp nguy hiểm đấy."

Nghe thấy đứa trẻ có thể gặp nguy hiểm, Bạch Thuật quả nhiên đã ngoan ngoãn trở lại.

Tuy vậy, cõi lòng cậu vẫn như sóng cuộn biển trào, khó lòng bình lặng. Cậu đã sớm ao ước có được một đứa con chung với Tạ Hòe Ngọc từ lâu rồi!

Vì lúc này thai nhi còn nhỏ tháng, Tạ Hòe Ngọc vẫn dặn dò vị đại phu kia phải giữ kín miệng, chuyện này chỉ cần có hắn và Bạch Thuật biết là được rồi.

Đợi sau khi đại phu đi khỏi, Bạch Thuật mới phấn khích nắm lấy tay Tạ Hòe Ngọc nói: "Chẳng biết đứa nhỏ này là nam nhi, nữ nhi hay là một ca nhi nữa, lớn lên trông giống huynh thì tốt biết mấy."

"Ta lại muốn đứa trẻ giống em nhiều hơn một chút, nhất định sẽ cực kỳ đáng yêu." Tạ Hòe Ngọc mỉm cười đáp.

"Nhưng chúng ta mới thành hôn chưa đầy một tháng, vừa rồi đại phu có nói trong thời gian mang thai không được cùng phòng..." Bạch Thuật có chút sầu não bảo.

Tạ Hòe Ngọc: "...!!!"

Hắn lúc này mới sực nhận ra, chuỗi ngày sung sướng của mình mới qua được vài hôm thì nay lại chấm dứt rồi!

Bạch Thuật từ khi biết mình mang thai thì quả thực đã thục nữ, ổn trọng hơn rất nhiều.

Tạ Hòe Ngọc đối với cậu cũng yên tâm phần nào, không còn trói buộc cậu ở trong nhà không cho ra ngoài nữa. Hắn chỉ dặn cậu phàm việc gì cũng phải cẩn thận, đừng để bản thân lăn lộn quá mức mệt mỏi.

Ba ngày sau, đến ngày sách được xuất bản đưa lên kệ.

Bạch Thuật từ sáng sớm đã dẫn theo Lâm Thư Ngữ ra ngoài, hai người cùng nhau hướng về phía thư xá.

Lâm Thư Ngữ đội một chiếc mũ có rèm che, che khuất toàn bộ khuôn mặt một cách kín mít.

Trong lòng y vừa phấn khích lại vừa khẩn trương, tuy rằng Bạch Thuật nói tập thoại bản đó chỉ in có ba mươi cuốn, còn để y mang trước về một cuốn.

Nhưng dẫu sao câu chuyện do chính mình viết ra được in thành sách, sau khi nghe Bạch Thuật thông báo, y đã kích động đến mức mất ngủ cả đêm.

Bạch Thuật chỉ cần không mệt mỏi thì quả thực chẳng có phản ứng thai nghén gì mấy.

Hôm nay trạng thái của cậu cực kỳ tốt, gương mặt rạng rỡ nét bừng sáng.

Ăn chay mấy ngày liền, làn da của cậu xem ra còn đẹp hơn trước.

Đến trước cửa Khuông Lư thư xá, Bạch Thuật dẫn Lâm Thư Ngữ bước xuống xe.

Vừa bước qua đại môn, gã tiểu nhị đứng ở cửa liền gật đầu chào Bạch Thuật và nói: "Bạch tiểu ca nhi, tập thoại bản kia đã được xếp lên kệ sách rồi, đang đặt ở đằng kia kìa."

Bạch Thuật liền nhìn thấy trên một góc kệ sách có bày vài tập bản thảo mới, chính là cuốn thoại bản do Lâm Thư Ngữ viết.

Sách vừa được xếp lên đã có mấy vị khách quen hay tới đọc sách chùa cầm lấy lật xem.

Tiểu nhị thấy Bạch Thuật dẫn theo một người bạn đội mũ có rèm che đi cùng thì cũng chẳng biết đây là hạng người nào.

Bất quá người nọ tuy đội mũ che mặt, nhưng chỉ nhìn qua vóc dáng liền có thể nhận ra là một ca nhi, hơn nữa hẳn là một ca nhi dung mạo xinh đẹp. Tuy không nhìn rõ mặt mũi nhưng cử chỉ nhất động của y đều mang theo phong thái của bậc khuê tú gia thế lớn.

Lâm Thư Ngữ thấy có nhiều người đang xem cuốn sách của mình như vậy, trong lòng cũng vô cùng căng thẳng.

Y nắm chặt hai tay bên sườn, dựng thẳng tai chăm chú nhìn về phía kệ sách, chẳng biết những người đó sẽ đưa ra lời nhận xét thế nào.

Chỉ thấy một nam tử mặt vuông tai lớn xem được một lát liền "nhổ" một tiếng, chỉ tay vào cuốn sách mà mắng: "Cái thứ gì thế này! Nhân vật chính sao lại là một ca nhi? Một ca nhi mà còn nhận được sự sủng ái của gia đình, lại còn muốn gả cho Tiền gia làm chính thất, quả thực là vô lý hết sức."

Lâm Thư Ngữ nghe vậy thì cõi lòng thắt lại, trong lòng dâng lên một luồng tức giận âm ỉ. Nếu người nọ chê y viết dở thì đã đành, đằng này lại cứ khăng khăng cho rằng ca nhi thì không thể làm chính thất, ca nhi vì sao lại không thể làm chính thất chứ?

Nam tử kia vừa dứt lời, bên cạnh lại có một nam tử khác phụ họa: "Tô Ngữ này nguyên bản là đích xuất, trong nhà có tiền thì cũng thôi đi, sau này sa cơ vào tiện tịch mà lại vẫn còn tơ tưởng đến chuyện Tiền công tử chuộc thân cho hắn làm thiếp, như vậy chẳng phải là bôi nhọ thanh danh của Tiền gia sao. Nếu ta là Tiền công tử, ta cũng không đời nào thèm rước cái hạng này về, dẫu sao đã là kỹ tử thanh lâu, dù có chút không nỡ thì bỏ ra vài đồng bạc chơi đùa chút là được rồi."

Lâm Thư Ngữ suýt chút nữa thì tức đến nổ đom đóm mắt, nội thương đầy mình, song lại không thể đứng ra tranh biện ngay tại chỗ.

Ngược lại, gã tiểu nhị đứng ở cửa nghe thấy lời gã nam tử kia nói liền châm chọc: "Cái hạng người như ngươi đến cuốn sách còn chẳng mua nổi, lấy đâu ra tiền mà đòi đi chơi kỹ tử? Không khéo lại khiến người ta cười cho thối mũi."

Khách khứa trong thư xá nghe xong liền cười rộ lên ha ha, gã nam tử kia mặt đỏ tía tai, hừ lạnh một tiếng, chỉ vào cuốn sách bảo: "Cái loại sách rác rưởi không ra gì thế này, ta thèm ngó qua là đã cho nó thể diện lắm rồi, đâu có đáng để ta phải bỏ tiền ra mua."

Lâm Thư Ngữ lúc này đã không thể nghe tiếp được nữa, y quay người bước nhanh ra khỏi cửa, chút tự tin khó khăn lắm mới gầy dựng được bấy lâu nay bỗng chốc bị đánh cho tan tác tơi bời.

Trên đường trở về, Bạch Thuật thấy y tháo chiếc mũ che mặt xuống, đôi mắt đỏ hoe, giọng khản đặc nói: "Ta đã bảo câu chuyện ta viết chẳng có ai thích đâu mà, từ nay về sau ta không bao giờ in sách nữa."

Bạch Thuật cũng chẳng biết phải an ủi y thế nào, cậu thấy tập sách của Tạ Lăng viết rất hay, nhưng hôm nay ở trong thư xá kia, đám thư khách kia lại đều đồng loạt không thích.

Hai người bọn họ đâu có ngờ, mấy gã nam tử kia tuy luôn miệng chửi bới, mắng nhiếc song lại vừa mắng vừa đọc, đọc một mạch từ đầu chí cuối không sót chữ nào.

Đến khi đọc tới đoạn Tô Ngữ mang theo đứa con của Ngô gia, cao chạy xa bay đến tận Nam Dương, bọn họ giống như bị giẫm phải đuôi, tức giận đùng đùng không sao chịu nổi.

Cái tên ca nhi này đến con cũng sinh rồi mà thế nhưng còn không chịu nhận mệnh, còn dám ôm con bỏ trốn! Quả thực là không giữ phụ đạo!

Nghe thấy bọn họ chửi bới dữ dội như vậy, những người xung quanh thế nhưng cũng nảy sinh vài phần hứng thú, muốn xem thử cuốn sách này rốt cuộc giảng giải về chuyện kinh thế hãi tục gì?

Hơn nữa muộn hơn một chút, lại có các đại gia tiểu thư hoặc ca nhi phái nha hoàn, gã sai vặt trong nhà tới mua thoại bản về xem.

Bọn họ vừa nghe nói tập thoại bản này lấy ca nhi làm nhân vật chính thì vô cùng hiếu kỳ, hầu như ai nấy đều mua một cuốn mang về.

Chưa đầy một ngày, hai mươi chín cuốn thoại bản của Lâm Thư Ngữ gửi ở Khuông Lư thư xá thế mà đã được bán sạch sành sanh!

Lại nói về Tạ Lăng, chiều hôm nay hắn đến cửa hàng để kiểm tra sổ sách dạo gần đây.

Chẳng mấy chốc, liền có người xách theo một chiếc tráp nhỏ tiến vào tiệm, nói là muốn tìm người chưởng mắt giùm, xem thử số trang sức gia bảo này rốt cuộc đáng giá bao nhiêu bạc.

Ở những tiệm trang sức thế này đều có dịch vụ miễn phí thỉnh chưởng quầy xem xét, định giá trang sức của khách nhân.

Nhưng lúc này khách khứa ra vào đông đúc, Vương chưởng quầy đã bận đến mức luống cuống tay chân, liền giới thiệu vị khách đó ra hậu viện, mời hắn đến trà thất hậu viện để thỉnh Tạ Lăng ra nghiệm xem giúp.

Tạ Lăng hiện tại đi theo Vương chưởng quầy học việc được một tháng, đã tích lũy được không ít kinh nghiệm.

Đối với những việc như thế này tự nhiên không chút e ngại, liền lập tức bước tới.

Nào ngờ vừa bước vào gian trà thất ấy, hắn liền sững sờ, trong lòng có chút hoảng hốt.

Thì ra người đang ngồi trong trà thất lại là một người quen, không phải ai khác mà chính là đích tử tam phòng của Ngụy gia — Ngụy Quỳnh.

Ngụy Quỳnh ngẩng đầu lên, thấy người tiến vào là Tạ Lăng thì cũng vô cùng kinh ngạc.

Nói ra cũng thật khéo, hôm nay hắn mang chiếc tráp này tới đây, kỳ thực lại có liên quan mật thiết đến Tạ Lăng.

Hôm ấy, sau khi Tạ Lăng vạch trần giá cả chiếc trâm cài đầu của Tề Thanh Uyển ở Ngụy gia, các vị tiểu thư và ca nhi tuy ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng đều thầm dấy lên sự nghi hoặc.

Gia đại nghiệp đại thế này, việc thu mua sắm sửa ở nhà ai cũng đều là một món hời lớn.

Như món đồ của Tề Thanh Uyển kia, số trang sức trên tay bọn họ liệu có thực sự đáng giá nhiều tiền đến thế hay không?

Liệu có khi nào những kẻ nô tài gan to bằng trời kia đã lấy mắt cá giả làm trân châu để lừa gạt bọn họ hay không?

Bởi vậy kể từ sau ngày hôm đó, các ca nhi và tiểu thư của các thế gia đã lục tục lén lút mang trang sức của mình ra ngoài tiệm để nghiệm xem.

Không ít người vừa tra một cái liền phát hiện ra vấn đề, tóm gọn được đám điêu nô trong phủ.

Lại có một số kẻ quản gia trước nay vốn hay động tay động chân, tham ô không ít bạc trắng.

Nhờ có biến cố lần này mà mọi chuyện bị phơi bày ra ánh sáng, các gia các hộ đua nhau thanh lọc kẻ xấu, trừng phạt nghiêm khắc, rốt cuộc cũng chấn chỉnh lại gia phong một phen.

Ngụy Quỳnh hôm nay tới đây, mang theo chính là trang sức của mẫu thân và các đệ muội tam phòng Ngụy gia.

Trước đó sau khi Ngụy Linh trở về tra xét, liền phát hiện ra trang sức của mẫu thân và mấy anh em tụi hắn đều bị khai khống giá lên gần gấp ba lần.

Gia phong Ngụy gia nghiêm cẩn, người quản lý trung đường là Ngụy phu nhân, tự nhiên không đời nào ăn bớt ăn xén tiền trang sức của chính mình và con cái.

Lần này tra một phát liền bắt được đám điêu nô trong nhà, nhổ củ cải mang theo cả đất, phát hiện ra rất nhiều quản sự đều tham gia vào việc này để ăn chia khoản tiền chênh lệch.

Mẫu thân và các đệ muội của Ngụy Quỳnh sau khi biết chuyện liền nhờ Ngụy Quỳnh mang số trang sức này ra ngoài tiệm nghiệm xem một lượt.

Hôm nay Ngụy Quỳnh tới đây, chính là vì việc của mẫu thân và các đệ muội.

Trông thấy người đến nghiệm xem trang sức lại là Tạ Lăng, Ngụy Quỳnh cũng có phần ngượng ngùng.

Nhưng lúc này nếu bỏ đi thì e là quá mức vô lễ.

Ngụy Quỳnh dứt khoát đẩy chiếc tráp qua, mỉm cười nói: "Không ngờ người chưởng mắt của tiệm trang sức này thế mà lại là Tạ gia ca nhi, nghĩ lại thì cửa hàng này hẳn là sản nghiệp của Tạ gia rồi, thật là khéo quá."

Tạ Lăng gượng gạo ngồi xuống, đón lấy chiếc tráp nói: "Thật là khéo, Lăng nhi tài hèn sức mọn, phải múa rìu qua mắt thợ trước mặt Ngụy công tử rồi."

Tạ Lăng hôm nay ăn mặc vô cùng giản dị, một bộ y phục bằng tơ tằm mỏng manh, ống tay áo bó gọn gàng, trông rất nhanh nhẹn, tháo vát.

Mái tóc đen nhánh được búi cao lên khéo léo. Trên đầu chỉ cài duy nhất một cây trâm ngọc bóng bẩy, không hề điểm xuyết thêm bất kỳ món trang sức nào khác, càng làm tôn lên gương mặt nhỏ nhắn, thuần khiết của hắn, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ mà Ngụy Quỳnh trông thấy hôm đó.

Dung mạo Tạ Lăng vốn dĩ đã đẹp, nhưng hôm đó giữa chốn hoa đoàn cẩm thốc, những người như Tề Thanh Uyển, Lưu Phương Phỉ, Văn Tú Nga đều là những đại mỹ nhân bậc nhất, Tạ Lăng đứng ở giữa họ cũng không quá nổi bật.

Thế nhưng dáng vẻ của hắn ngày hôm nay lại là thứ mà Ngụy Quỳnh chưa từng được thấy qua, trong lòng bỗng chốc dâng lên vài phần tươi mới, không kìm được mà chú ý thêm mấy phần.

Ngụy Quỳnh nhìn hắn mở chiếc tráp ra, lộ ra đôi bàn tay trắng trẻo thon dài. Hắn nhấc một chiếc vòng tay lên, thần sắc nghiêm túc hướng về phía ánh sáng cẩn thận kiểm nghiệm.

Chiếc vòng tay đó làm bằng loại phỉ thúy thượng hạng, sắc xanh biếc mướt mắt, sấn lên làn da trắng như tuyết của Tạ Lăng.

Đôi mắt đào hoa của hắn với hàng mi dài như chiếc quạt nhỏ, rủ xuống mí mắt một vệt bóng mờ nhàn nhạt.

Chiếc quạt mi ấy khẽ chớp lên chớp xuống vài cái, hắn mới ngước mắt nhìn về phía Ngụy Quỳnh nói: "Ngụy công tử, chiếc vòng tay này làm từ phỉ thúy loại tốt nhất, chất ngọc trong suốt như băng, giá trị ít nhất cũng phải ba trăm kim."

Ngụy Quỳnh ngẩn người một lát mới sực tỉnh lại, nhận ra bản thân vừa rồi đã thẫn thờ mất một lúc.

Tạ Lăng vừa nói những gì, hắn thế mà một chữ cũng không lọt vào tai...

------

Tác giả có lời muốn nói:

Tạ Hòe Ngọc khóc ròng……

Ai bảo hắn ngày ngày "đọc sách", tần suất giao lưu tư tưởng lại quá mức thường xuyên làm chi!

Nhắn nhủ thêm: Bạch Thuật vốn không phải cơ địa dễ thụ thai, chủ yếu vẫn là do tần suất giao lưu của hai người họ quá dày đặc mà thành. Một mảnh đất dù có cằn cỗi đến mấy mà ngày nào cũng được khai khẩn tưới tắm, ngày gieo hạt mấy bận, thì muốn không đơm hoa kết trái cũng khó lắm thay.