Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 116

 

Buổi tối, Tạ Hòe Ngọc lại dạy Bạch Thuật đọc sách.

Bạch Thuật vốn đã vô cùng cần mẫn, nay lại có Tạ Hòe Ngọc ở bên cùng đọc, y càng thêm nỗ lực khắc khổ.

Chẳng biết từ bao giờ, Bạch Thuật chợt nhận ra chỉ mới qua vài ngày, cậu đã ôn luyện xong nội dung của cả một quyển sách.

May thay hôm ấy cậu mua rất nhiều, bèn dọn hết ra cho Tạ Hòe Ngọc xem.

Tạ Hòe Ngọc trong lòng cũng rất vui mừng, liền hẹn với Bạch Thuật mỗi ngày sẽ học một trang.

Hai người ngày ngày đối diện, mắt nhìn mắt, tâm ý tương thông. Sự chủ động và thấu hiểu sâu sắc giúp tình cảm của họ tự nhiên càng thêm thâm hậu.

Đến mức Thường Hỉ và Thường Nhạc, hai gã sai vặt mỗi sáng vào dọn phòng, cũng thường xuyên đỏ mặt, cảm thấy thiếu gia và thiếu chủ tử nhà mình quả thực quá mức thân mật.

Tạ Lăng từ khi biết cửa hàng trang sức kia là của hồi môn của mình thì lại càng chăm chỉ hơn. Hắn không còn lén lút nữa mà quang minh chính đại học hỏi mọi việc.

Bạch Thuật thấy đã vạch trần mọi chuyện với hắn thì cũng chẳng buồn làm kẻ ác nữa. Mỗi ngày cậu đều kiểm tra sổ sách của Tạ Lăng, cố ý dùng lời lẽ khích tướng hắn.

Chỉ là khi Bạch Thuật không mắng mỏ nữa, Tạ Lăng lại nảy sinh vài phần không quen.

Tích cóp sổ sách mấy ngày liền, hắn liền mang đến cho Bạch Thuật xem. Bạch Thuật không từ chối, tinh tế kiểm tra một lượt, thấy không có vấn đề gì bèn nói với Tạ Lăng: "Việc kiểm toán giờ ngươi đã thạo rồi, không cần ngày nào cũng đến tra, chi bằng tìm chưởng quầy học thêm những việc khác."

Nói đoạn, cậu lại chọn ra sổ sách của mấy cửa hàng nữa đưa cho Tạ Lăng: "Mấy gian hàng này đều nằm trên cùng một con phố, đều là của hồi môn ca ca ngươi chuẩn bị cho ngươi. Có điều trong số đó, tiệm trang sức này là sinh lời nhiều nhất. Từ tiệm trang sức này bắt đầu, ngươi tự liệu mà chuyển qua rèn luyện từng gian một."

Tạ Lăng nhìn qua, thấy trong đó có cửa hàng y phục mà hôm trước hắn từng mua đồ, lại có một tiệm son phấn và một tiệm vải vóc. Lợi nhuận của những tiệm khác tuy kém tiệm trang sức rất nhiều, nhưng một năm cũng thu về được mấy ngàn lượng bạc, đủ sánh ngang với của hồi môn của các đích tiểu thư thuộc danh môn kinh thành.

Tạ Lăng trong lòng chấn động khôn xiết, vừa mừng vừa sợ. Nhất thời trong đầu hắn lóe lên ý nghĩ, cảm thấy bản thân có nhiều của hồi môn như vậy thì dù chẳng làm gì, cả đời tiêu xài cũng không lo ăn mặc.

Nhưng ý nghĩ ấy nhanh chóng bị hắn đè xuống. Nếu là hắn trước kia, có lẽ sẽ nghĩ vậy thật. Nhưng giờ đây hắn đã được mở mang tầm mắt, đã nếm trải niềm vui tự mình kinh doanh.

Tạ Lăng nhận ra rằng, ngày ngày ru rú trong nhà hưởng lạc chẳng thể có được sự tôn trọng của người khác, cũng không có gì thú vị, sao bằng những ngày qua sống phong phú và vui vẻ.

.

Đến ngày hẹn với chủ tiệm Khuông Lư thư xá, Bạch Thuật thay một bộ y phục nhẹ nhàng rồi lại tới đó.

Vừa bước vào tiệm, gã tiểu nhị vừa trông thấy Bạch Thuật liền nhiệt tình chào mời: "Vị tiểu ca nhi này, mời ngài vào trong. Chủ nhân nhà ta đã đến từ sớm, đợi ngài lâu rồi."

Bạch Thuật gật đầu, đi theo gã tiểu nhị. Băng qua một gian sân, đi quanh co một hồi, cậu được mời vào một gian trà thất.

Bạch Thuật ngồi xuống, nhận chén trà do tiểu nhị rót. Lá trà dùng loại trà cũ, hương vị rất nhạt. Bạch Thuật tuy không để tâm những chuyện này, nhưng rốt cuộc cũng có thêm chút đánh giá về Khuông Lư thư xá.

Chẳng mấy chốc, cửa trà thất được đẩy ra, một nam tử mặt trắng không râu, mặc áo dài mộc mạc bước vào.

Nam tử trông tuổi đời còn trẻ, dáng vẻ lịch sự văn nhã, vừa nhìn đã biết là người đọc sách.

Có điều y phục trên người chẳng phải loại gấm vóc tốt lành gì, xem ra thư xá này quả thực không mấy kiếm ra tiền.

Nam tử vừa thấy Bạch Thuật liền gật đầu chào, đặt bản thảo do Lâm Thư Ngữ viết lên bàn rồi ngồi xuống nói: "Tại hạ họ Tấn, tên Khương, ngươi có thể gọi ta là Tấn tiên sinh. Xin hỏi vị tiểu ca nhi này, ngươi có quan hệ thế nào với Lâm Mặc tiên sinh?"

Nhắc đến chuyện Bạch Thuật gửi bản thảo, ngày hôm sau khi tới tiệm, Tấn Khương nghe tiểu nhị báo lại rằng nhận được một tập bản thảo do một ca nhi mang tới, nói là của bằng hữu mình viết.

Nhà Tấn Khương nhiều đời kinh doanh thư xá, kiểu người tự tìm đến cửa dâng bản thảo thế này vốn không thiếu.

Nhưng phần lớn viết chẳng ra sao, số lượng có thể xuất bản lại càng ít ỏi.

Lúc ấy Tấn Khương không mấy bận tâm, chỉ làm việc như thường lệ suốt cả ngày. Đến tận tối trước khi đi ngủ, hắn mới mở bản thảo ra định bụng đọc qua loa.

Không ngờ vừa đọc, Tấn Khương đã nảy sinh vài phần hứng thú.

Thì ra góc nhìn của tập bản thảo này vô cùng độc đáo, lại viết theo góc nhìn của một ca nhi.

Phải biết rằng từ trước đến nay, thoại bản của Đại Tuyên đều viết theo góc nhìn của nam tử. Ngay cả những câu chuyện tài tử giai nhân mà các tiểu thư và ca nhi thích đọc, cũng đều đứng ở góc độ của nam giới.

Nhưng bản thảo này lại hoàn toàn khác biệt, nhân vật chính của câu chuyện không phải nam tử, mà là một ca nhi.

Lấy góc nhìn của ca nhi làm điểm xuất phát, văn phong tinh tế, khắc họa sâu sắc tâm lý của các khuê trung ca nhi và nữ tử.

Nhân vật chính trong truyện tên là Tô Ngữ, vốn là đích ca nhi của một gia đình quan lại, được nuông chiều hết mực.

Năm mười bảy tuổi, gia đình định hôn sự môn đăng hộ đối cho cậu với Tiền gia, vốn là thanh mai trúc mã.

Kết cục vì biến cố, Tô gia bị liên lụy, phụ thân bị lưu đày, cả nhà bị sung vào tịch tiện, Tô Ngữ cũng bị bán vào chợ người.

Ở chợ người, nhờ dung mạo xinh đẹp, Tô Ngữ được tú bà thanh lâu mua về để nuôi dạy, huấn luyện.

Nửa tháng sau, vào đêm đầu tiên lên đài, cậu lại gặp được Tiền thiếu gia, người vốn từng đối xử rất tốt với mình, ngay tại thanh lâu ấy.

Nhìn thấy người quen cũ, trong lòng Tô Ngữ dâng lên niềm may mắn.

Cậu biết giờ đây mình định sẵn không thể gả cho Tiền thiếu gia làm chính thất, nhưng nếu được hắn chuộc thân làm thiếp, vẫn tốt hơn là sa đọa nơi chốn phong trần này.

Nào ngờ Tiền thiếu gia nhìn thấy cậu lại hờ hững như người xa lạ, không chút tình nghĩa.

Hóa ra vì cậu là ca nhi, Tiền thiếu gia vốn đã chẳng hài lòng với hôn sự này.

Hắn ta bằng lòng cũng chỉ vì muốn mượn thế lực gia tộc của cậu. Nay Tô Ngữ đã mang thân phận tiện tịch, liền không còn giá trị lợi dụng nữa.

Ngay cả nạp thiếp, Tiền gia cũng không đời nào nạp một kẻ có thân phận tiện tịch.

Chính vì thế, đêm đầu tiên của Tô Ngữ không thể bán cho Tiền thiếu gia như nguyện vọng, mà bị một lão già đã qua tuổi bán bách mua đi...

Tô Ngữ đêm đó khóc đến đứt ruột đứt gan, bị lão già còn lớn tuổi hơn cả phụ thân mình phá đi thân tơ.

Từ ngày ấy, cậu treo bảng tiếp khách trong thanh lâu, đối với nam tử trên đời không còn chút mong đợi nào nữa...

Câu chuyện này tuy góc nhìn lạ lẫm nhưng tình tiết thăng trầm, vô cùng cuốn hút.

Tấn Khương càng đọc càng nhập tâm, bị cuốn theo vận mệnh chìm nổi của ca nhi tên Tô Ngữ kia. Hắn thức trắng đêm, mãi đến sáng mới đọc xong tập bản thảo.

Đọc xong, Tấn Khương thở phào một tiếng, lồng ngực phập phồng, thế nhưng lại dâng lên rất nhiều cảm xúc.

Hôm nay đến ngày hẹn với Bạch Thuật, hắn bèn tới sớm, muốn thông qua Bạch Thuật để gặp mặt tác giả một lần.

Dĩ nhiên, tuy câu chuyện này viết theo góc nhìn của ca nhi và nét bút vô cùng tinh tế.

Nhưng Tấn Khương chưa từng nghĩ người viết câu chuyện này thực sự là một ca nhi.

Ở Đại Tuyên, số lượng ca nhi hay nữ tử có cơ hội được học hành đã ít ỏi.

Càng miễn bàn đến việc viết thoại bản, mọi người theo bản năng không nghĩ rằng thứ này có thể xuất phát từ tay của một ca nhi hay nữ tử.

Chưa kể trong câu chuyện, những đoạn miêu tả về thanh lâu vô cùng chi tiết.

Bên trong ăn uống thế nào, dùng những thứ gì, biểu diễn ra sao, thần thái của khách nhân khi đến và những việc họ làm đều được viết rất chuẩn xác. Chi tiết tuy có phần phóng đại nhưng đều có căn cứ.

Vì vậy, vừa gặp Bạch Thuật, câu đầu tiên Tấn Khương hỏi là cậu có quan hệ gì với Lâm Mặc tiên sinh, chứ chưa từng hoài nghi cậu chính là Lâm Mặc tiên sinh.

Tấn Khương cho rằng vị Lâm Mặc tiên sinh này hẳn là một khách quen của chốn lầu xanh. Chứ chẳng thể nào một kỹ tử thanh lâu lại viết ra được tập thoại bản này!

"Ta là một người bạn của Lâm Mặc tiên sinh." Bạch Thuật nói.

Cậu không đính chính lời của Tấn Khương. Lâm Thư Ngữ không muốn bại lộ thân phận, vậy thì Tấn Khương có nghĩ y là nam, nữ hay ca nhi cũng chẳng quan trọng.

"Quyển sách này của Lâm Mặc tiên sinh viết cực kỳ tốt." Tấn Khương nói: "Nếu có thể, ta muốn tự mình gặp mặt ông ấy một chuyến."

Bạch Thuật nghe vậy liền đáp: "E là không được, Lâm Mặc tiên sinh vì thân phận bất tiện nên mới nhờ ta mang bản thảo tới đây. Ngài có chuyện gì, cứ thương lượng với ta cũng vậy."

Tấn Khương nghe xong cảm thấy rất đáng tiếc, thở dài nói: "Bản thảo này vô cùng xuất sắc, có điều nếu sửa lại cái kết cục thì sẽ tốt hơn."

"Sửa thế nào?" Bạch Thuật ngẩn ra, mở miệng hỏi.

"Nhân vật chính Tô Ngữ dẫu sao cũng là ca nhi, sau này đã sinh con trai cho Ngô gia công tử, hà cớ gì phải bỏ đi, lại khiến cho Ngô công tử chịu cảnh cốt nhục chia lìa." Tấn Khương nói: "Chi bằng để Tô Ngữ ở lại kinh thành viết chữ kiếm tiền nuôi lớn con trai. Đợi đứa trẻ trưởng thành thi đỗ Trạng nguyên, Ngô công tử quay lại đoàn tụ cùng một nhà, chẳng phải tốt đẹp sao?"

Cái kết câu chuyện mà Tấn Khương nói chính là kết cục của đại đa số các thoại bản hiện nay. Bất kể câu chuyện thế nào, cuối cùng nam chính luôn đỗ Trạng nguyên làm rạng danh tổ tông, dù nam chính không đỗ thì con trai hắn nhất định cũng là Văn Khúc Tinh chuyển thế, lớn lên sẽ đỗ Trạng nguyên.

Dù sao những thoại bản này phần lớn đều do nam tử viết, lại là những kẻ lận đận thi cử mãi không đỗ đạt.

Trong truyện khó tránh khỏi việc gửi gắm khát vọng của chính họ. Do đó, cưới tiên nữ, cưới nữ nhi tể tướng, đỗ Trạng nguyên được khâm điểm làm phò mã đều là những tình tiết rập khuôn.

Thành thử, cái kết trong tập bản thảo của Lâm Thư Ngữ dường như trở nên lạc lõng.

Nhưng Bạch Thuật biết rõ vì sao Lâm Thư Ngữ lại viết cuốn sách này.

Câu chuyện này không đơn thuần là hư cấu, mà lồng ghép một nửa thân thế thực sự của Lâm Thư Ngữ.

Vì vậy, cái kết này cậu tự nhiên sẽ không sửa.

Bạch Thuật liền trực tiếp từ chối: "Lâm Mặc tiên sinh có nói, câu chuyện này là do bạn của y đích thân trải qua, quyết không sửa đổi."

Tấn Khương nghe xong tỏ vẻ hơi khó xử, do dự nói: "Thế gian ai nấy đều thích kết cục viên mãn đoàn viên, câu chuyện này của ngươi không đổi, chẳng biết có được người ta đón nhận hay không. Nếu phải bỏ chi phí in ấn, ta sợ sẽ không thu hồi được vốn."

Bạch Thuật mở miệng hỏi: "Chi phí in sách cần bao nhiêu tiền?"

Tấn Khương nghe vậy bèn báo một cái giá cho Bạch Thuật, không ngờ lại vô cùng rẻ.

Bạch Thuật khẽ cười, nói với Tấn Khương: "Thế này đi, ngài giúp ta in thử bản thảo này để bán, chi phí ta sẽ gánh vác. Nếu kiếm được lời thì tự nhiên đôi bên cùng có lợi, nếu lỗ thì ngài cũng chẳng tổn thất gì."

Kiểu người tự bỏ tiền in sách ra bán như Bạch Thuật cũng không phải trường hợp đầu tiên. Tấn Khương đối với việc làm ăn này tự nhiên không có ý kiến gì, liền thập phần dứt khoát đồng ý.

Tuy nhiên, ban đầu vẫn nên cẩn trọng là hơn, đôi bên định bụng trước tiên chỉ in ba mươi cuốn.

Ba mươi cuốn sách này chi phí chỉ mất ba mươi lượng bạc, dù có lỗ hết cũng chẳng đáng là bao.

.

Trở về phủ, Bạch Thuật vừa mới tới nhà đã có gã sai vặt mang thư đến.

Cậu thấy trên phong thư viết địa chỉ của Bạch Đường thôn, liền vội vàng mở ra xem.

Bức thư quả nhiên là do Trần Đông Thanh gửi tới, nét chữ xiêu vẹo, viết chưa được đẹp lắm.

Nhưng chữ nghĩa rõ ràng, ý tứ rành mạch, không còn sai chữ nào nữa.

Thư không chỉ báo cáo tình hình gần đây của mọi người ở trang viên, mà còn đính kèm một tờ sổ sách.

Trên đó bày ra rành mạch tình hình thu nhập quý trước của trang viên. Hóa ra từ khi con khổng tước kia tới, khách khứa đến càng đông, lại kiếm thêm được gần mười vạn lượng bạc.

Trần Đông Thanh đã tự phái người mua một cỗ xe ngựa, mang toàn bộ số bạc đó đi đổi thành ngân phiếu.

Nhưng vì ngân phiếu quý trọng, y không dám gửi kèm theo thư, bèn hỏi Bạch Thuật rốt cuộc nên nhận thế nào. Nếu Bạch Thuật phái người về lấy, y sẽ ở nhà đợi, còn nếu Bạch Thuật không tiện, y sẽ tranh thủ tự mình lên kinh một chuyến.

Bạch Thuật đọc thư lòng dâng lên bao cảm xúc, nghĩ lại thì bản thân rời khỏi Bạch Đường thôn cũng đã được một tháng.

Cậu và mọi người ở trang viên giao tình rất tốt, trong lòng cũng vô cùng nhớ thương họ. Nay nhận được thư này, lại có chút muốn trở về xem thử.

Vì vậy, Bạch Thuật bèn bàn bạc với Tạ Hòe Ngọc, nói mình muốn trở về một chuyến, một là để lấy bạc về, hai là để xem xét mấy cửa hàng dọc đường.

Dù sao cậu tiếp quản nhiều cửa hàng như vậy mà chưa từng ghé qua lần nào thì cũng không tốt.

Tạ Hòe Ngọc cùng cậu đang thuở tân hôn mặn nồng, tự nhiên không nỡ để Bạch Thuật rời xa.

Nhưng hắn cũng hiểu thiên tính của Bạch Thuật, không muốn trói buộc cậu bên mình. Cuối cùng hắn đành đồng ý để Bạch Thuật trở về, chỉ là định ngày không được ở lại quá lâu, hơn nữa vì an toàn của Bạch Thuật, hắn còn phải tìm mấy hộ vệ lợi hại đi theo hộ tống.

Tạ Hòe Ngọc thừa biết hộ vệ có giỏi đến mấy cũng chẳng bằng chính bản thân Bạch Thuật.

Nhưng trong lòng hắn vẫn không yên tâm, tổng cảm thấy có thêm vài người ở cạnh thì thêm một phần trợ lực.

Bạch Thuật tự nhiên thuận theo ý hắn, chọn mấy chục tay hảo thủ mang theo bên người.

Đến ngày trước khi xuất phát, hai người đều vô cùng lưu luyến, thành ra buổi tối lại cùng nhau học thêm mấy trang sách, dùng dằng mãi đến giờ ngọ ngày hôm sau mới chịu khởi hành.

Lúc lên đường, Bạch Thuật ở trong xe ngựa mơ màng sắp ngủ, cứ thấy buồn ngủ rũ rượi, tinh thần uể oải.

Xe ngựa di chuyển rất nhanh, dọc đường không hề dừng lại.

Khi tới Bạch Đường thôn, Bạch Thuật bước xuống xe tiến vào trang viên, cơm cũng chẳng buồn ăn liền ngã đầu ngủ phứa đi, ngủ liền tù tì một mạch năm sáu canh giờ mới tỉnh.

.

Lúc Bạch Thuật tỉnh giấc đã là buổi sáng ngày thứ ba.

Bạch Thuật tỉnh dậy trên chiếc giường lớn quen thuộc, chỉ cảm thấy cả người thần thanh khí sảng.

Giường ở Tạ gia tuy làm bằng gỗ hoàng hoa lê, nhưng cũng chẳng thoải mái bằng giường ở trang viên.

Cậu bước ra hiên phơi, phóng tầm mắt ngắm nhìn phong cảnh phía xa, làn gió mát rượi thổi qua khiến Bạch Thuật cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Ở trang viên này quả thực tự tại hơn ở Tạ gia trên kinh thành nhiều.

Bạch Thuật đi xuống lầu, liền thấy Hoàng đầu bếp đã chuẩn bị xong bữa sáng, do đích thân Trần Đông Thanh bưng tới.

"Đông Thanh ca!" Bạch Thuật thấy Trần Đông Thanh liền vô cùng mừng rỡ.

Hôm qua cậu về muộn, chỉ kịp chào y một tiếng đã đi ngủ, hôm nay mới xem như chính thức gặp mặt hẳn hoi.

"Cha nuôi." Lạp Nhi nghe nói Bạch Thuật đã về cũng chạy ra đón cậu, thằng bé chạy còn nhanh hơn cả Trần Đông Thanh, nhào tới ôm chầm lấy Bạch Thuật.

Bạch Thuật thấy Lạp Nhi cũng rất vui mừng. Lần này trở về, cậu mang theo rất nhiều đồ từ kinh thành, trong đó có cả đồ chơi cho Lạp Nhi, bèn bảo Lạp Nhi tự lên phòng trên lầu mà tìm xem.

Trần Đông Thanh ngồi xuống bên cạnh Bạch Thuật, hai người cùng nhau dùng bữa sáng.

Một tháng không gặp, thái độ của Trần Đông Thanh vẫn không vì Bạch Thuật đã gả làm con dâu nhà bá tước mà có gì thay đổi.

Trong lòng Bạch Thuật vô cùng vui sướng, ngồi nghe Trần Đông Thanh kể vanh vách mấy chuyện ngóc ngách của các hộ gia đình ở Bạch Đường thôn.

"Bạch Thuật, ngươi bây giờ gả cho Tạ công tử, ở Bạch Đường thôn này không còn là chuyện bình thường nữa đâu." Trần Đông Thanh nói: "Ngươi không biết đâu, sau khi ngươi đi, trong thôn có rất nhiều nhà điều kiện khá giả một chút đã gửi ca nhi nhà mình tới thôn học đọc sách. Họ bảo ngươi chính là nhờ hồi nhỏ học ở thôn học nên mới được gả vào bá phủ, một bước lên mây."

Bạch Thuật nghe vậy có chút kinh ngạc, không ngờ một cuộc hôn nhân của mình lại có thể vô tri vô giác tạo ra sức ảnh hưởng như thế đối với họ. Tuy rằng mục đích cho ca nhi đi học của họ không được thuần túy, nhưng có thể tạo ra thay đổi như vậy cũng là điều tốt.

Chỉ là cái thôn học của Bạch Đường thôn này... Bạch Thuật hồi tưởng lại một chút.

Trong trí nhớ của cậu, ngôi trường này do các phú hộ trong thôn chung tiền lập ra, đã có lịch sử trăm năm, vô cùng cũ nát.

"Thế này đi." Bạch Thuật ngẫm nghĩ rồi nói: "Hiện tại thu nhập của trang viên rất khá, mỗi tháng huynh cứ trích từ khoản lợi nhuận đó ra một trăm lượng để tu sửa lại học xá trong thôn. Tất cả thôn dân Bạch Đường thôn, chỉ cần muốn học chữ thì đều có thể tới thôn học học miễn phí. Nếu thiếu tiên sinh thì lên huyện thỉnh thêm một vị. Một trăm lượng bạc trả thù lao cho tiên sinh và mua sắm giấy mực thì vẫn còn dư dả."

Một tháng một trăm lượng, một năm là hơn ngàn lượng! Ngay cả ở các gia tộc huân quý trên kinh thành, đây cũng tuyệt đối không phải một con số nhỏ.

Nghe nói Bạch Thuật sẵn sàng bỏ ra nhiều bạc như vậy để làm thôn học, Trần Đông Thanh vô cùng kích động.

Nếu y chưa từng học chữ, tất nhiên sẽ không biết cái lợi của việc học. Nhưng hiện tại chính y là người được hưởng lợi từ việc này, nên đối với hành động của Bạch Thuật, y ra sức ủng hộ.

Sau khi trò chuyện với Bạch Thuật, y liền đi tìm thôn trưởng Bạch Bảo Sơn để bàn bạc chuyện thôn học.

Không ngờ Bạch Bảo Sơn lại theo y tới tận trang viên, vừa nhìn thấy Bạch Thuật liền quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái thật kêu.

Bạch Thuật bị hành động của Bạch Bảo Sơn làm cho hoảng sợ, vội vàng đỡ ông dậy.

Bạch Bảo Sơn lại nói: "Đại điệt tử, việc ngươi tu sửa thôn học hôm nay chính là tạo phúc lớn lao. Bạch Đường thôn chúng ta nhận ân điển của ngươi, phúc trạch lưu truyền tới hậu đại, hưởng dùng không hết, có dập đầu cho ngươi mười cái cũng là đáng bạt."

Thì ra tộc họ Bạch này vốn dĩ chỉ là những bần nông nhỏ bé.

Chính nhờ tổ tiên từ đời nào không rõ có tầm nhìn xa trông rộng, cho con trẻ học chữ, mở mang kiến thức thì mới phát triển thành đại tộc như ngày nay.

Bạch Bảo Sơn là người được hưởng lợi từ việc học hành, tự nhiên hiểu rõ cái hay của thôn học.

Hành động này của Bạch Thuật có thể nói là ảnh hưởng sâu xa, giúp Bạch Đường thôn năm đời sau này trở lên đều được hưởng phúc không hết.

"Phải rồi." Bạch Bảo Sơn chợt nhớ ra điều gì, liền kể công với Bạch Thuật: "Mấy hôm trước có mấy người từ kinh thành tới, họ còn đặc biệt dẫn theo quan lại trong huyện đến tìm ta để xem hồ sơ của ngươi, hỏi han ta rất nhiều chuyện về gia đình ngươi."

Bạch Bảo Sơn lúc đó đoán chừng bọn họ là người của bá phủ phái tới, nên đã nói rất nhiều lời tốt đẹp về Bạch Thuật. Dù sao Bạch Thuật cũng là con cháu Bạch gia, có thể gả vào bá phủ là vinh quang lớn lao của cả tộc.

Bạch Thuật nghe xong lại nhíu mày, có người điều tra cậu?

Cậu hỏi thăm thêm một hồi mới biết những người đó không chỉ xem hồ sơ của cậu, mà còn dò hỏi hồ sơ của nhà Bạch lão nhị. Họ hỏi rất cặn kẽ về nơi ở của nhà Bạch lão nhị rồi mới rời đi.

Bạch Thuật trong lòng cảnh giác, chuyện Tạ Hòe Ngọc gặp nạn vẫn còn rành rành trước mắt, những kẻ này tới đây điều tra cậu e rằng tuyệt đối chẳng có ý tốt gì.

---

Bạch Thuật ở lại trang viên thêm hai ngày, thấy Trần Đông Thanh hiện tại quản lý trang viên đâu ra đấy mới yên tâm rời đi.

Lần này đi, Bạch Thuật mang theo toàn bộ ngân phiếu, đồng thời giao cho Trần Đông Thanh quyền hạn lớn hơn.

Sau này nếu cần tăng thêm nhân thủ, nếu là trẻ lang thang bản địa của Bạch Đường thôn hoặc trên huyện thành thì Trần Đông Thanh có thể tự mình quyết định.

Chỉ riêng việc chiêu mộ người lạ từ nơi khác đến thì bắt buộc phải viết thư thông báo cho Bạch Thuật, để cậu đưa ra quyết định cuối cùng.

Dù sao lòng dạ kẻ xấu đều đen tối, kẻ vô tội chúng cũng chẳng buông tha. Nếu không cẩn thận để kẻ có tâm cơ trà trộn vào trang viên, nội ứng ngoại hợp thì e rằng trang viên tốt đẹp sẽ bị người ta hủy hoại.

Rời khỏi trang viên, Bạch Thuật ghé qua chỗ lũ trẻ một chuyến.

Mấy đứa trẻ này tuổi tác không còn nhỏ, đi theo học nửa năm qua tiến bộ đều rất lớn.

Ngoài những đứa trẻ đợt trước, viện này lại nhận thêm một số đứa trẻ mới, đều là con nhà nghèo không nuôi nổi, phần lớn đều là ca nhi, tuổi đời còn rất nhỏ.

Trong đó có không ít đứa còn là trẻ sơ sinh nằm trong tã lót, vẫn đang khóc đòi bú.

Sự tình cấp bách khiến nha hoàn hầu hạ trong viện phải ra ngoài mua hai con dê sữa, vắt sữa dê cho bọn trẻ ăn.

Dẫu vậy cũng sắp sửa không đủ nuôi.

Bạch Thuật bấy giờ mới biết, hóa ra nhiều người không biết nghe ngóng từ đâu rằng trên huyện có một nơi nuôi dưỡng trẻ nhỏ, ăn ở đều khá tốt, liền đem những đứa trẻ không muốn nuôi nấng vứt ở trước cửa.

Con trai nối dõi tông đường tự nhiên không ai vứt, con gái có thể bán được giá cao nên cũng hiếm khi bị bỏ. Bị vứt lại toàn bộ đều là ca nhi, lúc đỉnh điểm, một buổi sáng trước cửa đã nhặt được ba đứa.

Bạch Thuật nhíu mày, cảm thấy cứ tiếp tục thế này thì không ổn. Nếu người vứt con ngày một đông, sợ rằng sẽ có nhiều gia đình điều kiện không đến nỗi tệ nhưng vì chỉ muốn có con trai mà đem vứt ca nhi nhà mình tới đây.

Cậu liền đặc biệt sắp xếp hai hộ vệ đứng ở cửa, thay phiên nhau canh gác sớm tối.

Nếu thấy có người vứt trẻ con liền tiến tới bắt quả tang, tìm hiểu tình cảnh gia đình họ, chỉ cần không phải nhà nghèo tới mức không có gì ăn thì tuyệt đối không nhận.

Lần này rời đi, Bạch Thuật mang Vũ Lang theo cùng.

Vũ Lang năm nay đã mười bốn tuổi, những phép tính toán và chữ nghĩa căn bản đều đã thạo.

Trang viên ở ngoại ô kinh thành sắp sửa khởi công, Bạch Thuật muốn đặt hắn ở đó làm giám sát.

Vũ Lang là người từng nếm trải đau khổ, cực kỳ trân trọng cuộc sống hiện tại, giao cho hắn giúp mình trông coi, Bạch Thuật rất yên tâm.

.

Tới phủ thành, Bạch Thuật lại nán lại hai ngày, xem xét một lượt các cửa hàng ở đây.

Ngoài ra, cậu đặc biệt phái người đi một chuyến tới nhà Bạch lão nhị, xem thử một nhà này hiện tại sống ra sao.

Nói cũng khéo, Bạch Thuật chân trước phái người đi, chân sau liền hay tin gia đình này mấy ngày trước đã dọn đi cả nhà.

Nghe nói là được vị quý nhân nào đó để mắt tới, được đề bạt thăng quan, vượt cấp qua mấy tầng thượng cấp để điều đi nơi khác nhậm chức.

Có người vừa mới điều tra mình, nhà Bạch lão nhị này liền được thăng quan điều đi.

Tạ tước gia tất nhiên chẳng tốt bụng đến mức đi nâng đỡ một nhà bà con nghèo không chút qua lại của hắn.

Bạch Thuật nhíu mày, trong lòng thừa hiểu chuyện này có uẩn khúc.

Có điều hiện tại nhà Bạch lão nhị đã không còn ở đây, cậu không rõ kẻ địch rốt cuộc có mưu tính gì, đành phải lấy bất biến ứng vạn biến, đợi bọn chúng ra tay trước rồi mới phản kích sau.

---

Bạch Thuật chuyến này ra cửa, ở bên ngoài tổng cộng bảy ngày mới trở về kinh.

Chẳng biết có phải do đi đường quá mệt mỏi hay không, Bạch Thuật vừa về đến nhà đã thấy đầu váng mắt hoa, còn nôn một trận. Tới Đại Tuyên một năm trời, rốt cuộc cậu cũng nếm trải mùi vị sinh bệnh là thế nào.

Tạ Hòe Ngọc mấy ngày không gặp Bạch Thuật, vốn dĩ nhớ nhung khôn xiết.

Nhưng hôm nay người vừa mới về tới nơi lại đổ bệnh, trong lòng hắn vô cùng sốt sắng, lập tức gọi đại phu tới nhà xem bệnh.

Đại phu được mời đến liền bắt mạch cho Bạch Thuật, chân mày ông lão nhướng lên, nhìn cậu thêm vài lượt, trên mặt lộ ra một tia dị sắc.

Trong lòng Tạ Hòe Ngọc thịch một tiếng, nhíu mày mời đại phu ra ngoài phòng hỏi: "Đại phu, nhà ta thân thể rốt cuộc có gì bất thường? Xin ngài cứ nói thẳng."

Bạch Thuật luôn có thân thể cực tốt, lần này đột nhiên ngã bệnh khiến Tạ Hòe Ngọc lo lắng, sợ rằng căn bệnh này không phát thì thôi, một khi đã phát lại là bệnh nặng.

Vị đại phu kia ngập ngừng một lát mới nói: "Mạch tượng của lệnh chính nhìn có chút giống hoạt mạch. Mạch tượng lưu chuyển trơn tru, đầu ngón tay cảm nhận rõ sự tròn trịa, như hạt châu lăn trên mâm ngọc. Người có hoạt mạch thế này, có thể là trong người có chứng đờm ẩm, tích trệ thức ăn hoặc thực nhiệt, đều không phải bệnh gì lớn. Chỉ cần nghỉ ngơi nhiều, ăn uống thanh đạm là được. Tuy nhiên..."

Đại phu do dự một chút rồi tiếp: "Mạch tượng này cũng có khả năng là dựng mạch, người có thai cũng sẽ xuất hiện mạch này. Chỉ là vì thể chất của lệnh chính... Hiện tại ta cũng chưa thể khẳng định chắc chắn rốt cuộc là vì nguyên nhân gì..."