Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 115

  Ngụy Linh quả thực là một người khôn khéo. Vừa mở đầu ván thứ nhất, nàng không tự mình ra sân ngay mà lại để ca ca của mình là Ngụy Quỳnh lên thay.

Hoạt động trong những buổi yến tiệc thế này vốn là để nam nữ thế gia có cơ hội tương xem lẫn nhau. Ngụy Quỳnh vừa nhập cuộc, đám người Văn Tú Nga, Lưu Phương Phỉ và Tề Thanh Uyển cũng lập tức tiến lên góp vui.

Nói về nữ tử nơi nội trạch, quanh năm suốt tháng nhàn rỗi ở nhà không có việc gì làm thì điều thích nhất chính là đua tài tranh sắc.

Những người như Tề Thanh Uyển tuy đã có hôn ước, hay Lưu Phương Phỉ vốn chỉ một lòng muốn gả vào hoàng thất, nhưng vì có sự hiện diện của Ngụy Quỳnh nên vẫn muốn lên sàn đọ sức một phen để phô diễn mị lực của bản thân.

Mấy người vừa nhập cuộc, nhịp bài liền trở nên vô cùng gay cấn. Ngụy Quỳnh cũng chẳng hề có ý nhường nhịn, chỉ bảo là đánh thay cho muội muội. Trải qua ba vòng đấu, hắn thuận lợi trở thành người chiến thắng.

Kẻ thua cuộc lại là Lưu Phương Phỉ. Trong lòng nàng ta có chút không vui, bĩu môi một cái rồi đẩy chiếc vòng tay ra và nói: “Nào, chiếc vòng này nhường cho Linh Nhi tỷ tỷ vậy.”

Ngụy Linh nghe thế liền mỉm cười nhận lấy, đeo ngay vào tay rồi đưa lên ngắm nghía dưới ánh mặt trời, vô cùng vui sướng nói: “Chiếc vòng tay đẹp quá, Linh Nhi lần này được hời từ muội rồi.”

Lưu Phương Phỉ thấy vậy thì sắc mặt cũng dịu đi vài phần, nói với Ngụy Linh: “Chiếc vòng này rất hợp với nước da của tỷ, coi như ta thua ván này cũng không uổng phí.”

Tạ Lăng chứng kiến toàn bộ cách hành xử của Ngụy Linh thì thầm khâm phục trong lòng.

Nếu hắn ở vào vị trí của Ngụy Linh, khi thấy Lưu Phương Phỉ không vui như vậy thì e rằng đã sớm sợ hãi mà tìm cách trả lại chiếc vòng.

Nhưng với thân phận của Lưu Phương Phỉ, nàng ta vốn chẳng thiếu một chiếc vòng tay như thế, làm vậy ngược lại còn dễ khiến nàng ta nghĩ rằng mình đang coi thường nàng ta.

Xem ra, dáng vẻ nâng niu trân trọng món đồ của Ngụy Linh lại là cách giữ thể diện vẹn toàn nhất cho Lưu Phương Phỉ.

Tạ Lăng âm thầm thở dài. Bản thân quanh năm chỉ quanh quẩn ở nhà nên tầm nhìn thật sự quá hạn hẹp; chuyến đi lần này xem như đã giúp hắn học hỏi được không ít đạo đối nhân xử thế.

Đang mải suy nghĩ, bả vai hắn bỗng bị Bạch Thuật vỗ nhẹ một cái.

Quay đầu lại, hắn liền nghe thấy Bạch Thuật ghé sát tai mình, hạ thấp giọng nói bằng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe: “Hôm nay ngươi học được điều gì rồi?”

Tạ Lăng đứng trước mặt Bạch Thuật vẫn có chút căng thẳng, cũng khẽ giọng đáp: “Học được vài môn đạo đối nhân xử thế.”

Bạch Thuật nghe xong thì hừ cười một tiếng, gõ nhẹ vào trán Tạ Lăng một cái rồi mắng: “Đồ đầu gỗ, chỉ biết nhìn chằm chằm vào mấy thứ vụn vặt đó.”

Trán bị đau, Tạ Lăng suýt chút nữa đã nhe răng trợn mắt kêu lên, trong lòng tự hỏi không biết mình lại đắc tội với Bạch Thuật ở chỗ nào.

Hành động của hai người lọt vào mắt kẻ có tâm, liền nghe thấy Văn Tú Nga cất tiếng: “Chúng ta chỉ lo tự chơi với nhau, sao lại bỏ mặc Bạch ca nhi và đệ đệ Tạ gia thế này. Tới đây nào, hai người cũng mau lên chơi một ván đi chứ.”

Thấy mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, Bạch Thuật liền lên tiếng: “Ta không tham gia đâu. Ta mà lên sân thì các người chẳng ai thắng nổi, thế thì mất vui mất.”

Lời này của Bạch Thuật tràn đầy sự tự tin, bởi lẽ ngay từ đầu cậu và họ đã không cùng một đẳng cấp.

Những trò đỏ đen may rủi thế này, Bạch Thuật trước nay chưa từng nếm mùi thất bại.

Bạch Thuật thẳng thắn là vậy, nhưng người nghe lại chẳng mấy ai tin.

Đặc biệt là Tề Thanh Uyển, nàng ta căn bản cho rằng Bạch Thuật đang khoác lác, liền không nhịn được mà buông lời châm chọc: “Bạch ca nhi không phải là tiếc của, không nỡ đem trang sức ra đặt cược đấy chứ? Nghe nói việc buôn bán của Bạch ca nhi trải khắp Đại Tuyên, sao ta nhìn trên người y chẳng có được mấy món trang sức thế này? Kiếm được nhiều tiền như vậy, sao lại có thể keo kiệt không nỡ chi tiêu chứ?”

Bạch Thuật nghe xong cũng không thèm phản bác, ngược lại còn hào phóng đáp: “Tề cô nương nói cũng có phần đúng. Ta vốn không chuộng phục sức, cả người tính ra cũng chỉ có ba món. Chiếc nhẫn này là tín vật đính ước với tướng công, mỗi người một chiếc, tất nhiên không thể đem ra làm tiền cược. Còn ngọc bội này là di vật của mẫu thân Tạ Hòe Ngọc, do chính tay nhạc phụ ban tặng, cũng không thể động vào. Món cuối cùng là kỳ lân ngọc tủy do Ngụy lão phu nhân vừa mới thưởng cho, càng cần phải trân trọng giữ gìn.”

Cậu tuy không có ý khoe khoang, nhưng từng lời thốt ra lại khiến người nghe cảm nhận được sâu s*c t*nh cảm mặn nồng giữa cậu và Tạ Hòe Ngọc, không khỏi dấy lên lòng ngưỡng mộ ghen tị.

Những thế gia như bọn họ vốn không thiếu tiền, trang sức dù có nhiều đến mấy cũng chỉ là thứ đổi được bằng bạc, nhưng mấy món trên người Bạch Thuật thì lại là thứ có tiền cũng chẳng thể nào mua nổi.

Bởi vì những món đồ đó đại biểu cho địa vị và sự tôn trọng của người khác dành cho cậu.

Trong lòng Văn Tú Nga như vừa nếm phải quả nho chua, sự đố kỵ dành cho Bạch Thuật lại càng thêm đậm đặc.

Còn Ngụy Vũ thì thoáng hiện lên nét mất mát. Hắn không ngờ mối quan hệ giữa Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật lại khăng khít đến vậy, không chỉ đeo nhẫn đôi mà ngay cả di vật của vong mẫu cũng đều trao hết cho y.

Tề Thanh Uyển nghe vậy liền bĩu môi, đứng một bên nói: “Nếu ngươi đã không tham gia thì Tạ gia cũng phải cử một người lên chứ. Hay là để Tạ Lăng chơi đi.”

Sắc mặt Tạ Lăng cứng đờ, vừa định mở miệng từ chối thì đã bị mấy người ngồi đó kẻ tung người hứng, ép thẳng lên bàn bài.

Sau khi hắn ngồi xuống, Tề Thanh Uyển lập tức hào hứng hẳn lên. Nàng ta rút ra một chiếc kim thoa rồi nói: “Chiếc kim thoa khảm hồng bảo thạch này là món đồ ta mới có được, hôm nay đem ra làm tiền cược, để xem ai mới là người thắng được nó đây.”

Văn Tú Nga và Lưu Phương Phỉ thấy thế cũng không chịu thua kém, lần lượt mang ra những món trang sức tốt nhất của mình.

Tạ Lăng nuốt nước miếng, dưới gầm bàn khẩn trương bấm chặt ngón tay. Toàn bộ trang sức trên người hắn đều là do Lâu thị đặt làm từ ngày trước, thực sự là món đồ tầm thường không thể bày lên mặt bàn được.

Cũng may trò bài lá này chỉ có kẻ thua cuộc cuối cùng mới phải chung trang sức. Tạ Lăng không xa cầu mình sẽ thắng, chỉ mong bản thân đừng đứng bét là được.

Ván này người của Ngụy gia ra trận vẫn là Ngụy Quỳnh, và hắn vẫn ra bài một cách dứt khoát, không hề nương tay.

Quy tắc là ba ván thắng hai. Ván đầu tiên Tạ Lăng may mắn bình an qua màn, nhưng đến ván thứ hai và ván thứ ba lại liên tiếp bại trận, rốt cuộc trở thành kẻ thua cuộc cuối cùng.

“Xem ra hôm nay ta lại có vận may lấy được một món đồ của Lăng nhi ca ca rồi.” Ngụy Linh cười nói.

Thấy người thắng là Ngụy Linh, Tạ Lăng cũng xem như trút được gánh nặng trong lòng.

Một người có tâm tư lả lướt như Ngụy Linh, dù có nhận ra món trang sức của hắn có điểm gì không ổn thì chắc chắn cũng sẽ giữ kẽ mà không nói ra.

Tạ Lăng tháo một chiếc vòng tay vàng nạm ngọc giao ra. Ngọc trên chiếc vòng này có chất lượng khá tốt, là một trong những món đồ tương đối quý giá của hắn.

Ngụy Linh vừa đứng dậy định đón lấy thì Văn Tú Nga đột nhiên đưa tay lên, không biết vô tình hay cố ý đã chạm phải, khiến chiếc vòng rơi xuống đất rồi lăn vun vút đến bên chân Tề Thanh Uyển.

Sắc mặt Tạ Lăng biến đổi, lập tức muốn lao đến nhặt nhưng cuối cùng vẫn chậm hơn Tề Thanh Uyển một bước.

Chỉ thấy Tề Thanh Uyển khom lưng nhặt chiếc vòng lên, đặt trong lòng bàn tay ước lượng vài cái, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ác ý: “Ca nhi Tạ gia, chiếc vòng này của ngươi e là có vấn đề rồi? Lúc nãy rơi xuống đất, ta nghe âm thanh đã thấy có gì đó sai sai, giờ cầm trên tay lại nhẹ bẫng thế này, không phải là làm bằng đồng thau đấy chứ?”

Đúng là ghét của nào trời trao của nấy, điều Tạ Lăng lo sợ nhất rốt cuộc vẫn bị người ta vạch trần ngay trước bàn dân thiên hạ.

Nhưng lúc này không thể chọn cách im lặng, Tạ Lăng chỉ đành tái mét mặt mày lên tiếng biện bạch: “Sao có thể là đồng được! Tuy nói đồng thì nặng hơn, nhưng chiếc vòng này nhẹ là vì nó được làm rỗng ruột bên trong. Nếu không tin thì cứ đem thử với lửa, nếu chuyển sang sắc đỏ mới là đồng thau, như vậy là phân biệt được thật giả ngay.”

Đây là kiến thức mà Tạ Lăng học được ở tiệm trang sức thời gian qua, lúc này nói ra xem như cũng vớt vát lại được chút thể diện.

Nhưng dẫu có thế đi chăng nữa, việc mang một món trang sức rỗng ruột ra làm tiền cược cũng đã là một chuyện vô cùng mất mặt.

Quả nhiên, Tạ Lăng liền nghe thấy Tề Thanh Uyển che miệng cười cợt: “Nhắc đến đồ rỗng ruột, ta chỉ thấy đám nha hoàn hạ nhân trong phủ hoặc mấy phòng thiếp thị không được sủng ái đeo mà thôi.”

Trong lòng Văn Tú Nga cũng vô cùng khoái chí, nhưng ngoài mặt lại vờ vịt bày ra bộ dạng quan tâm, lập tức đỡ lời: “Tề muội muội nói vậy là sai rồi. Tạ tiểu ca nhi là đích xuất trong phủ, lại là bào đệ của Tạ đại công tử, tẩu tử của hắn lại thương hắn như vậy, làm sao có chuyện để hắn phải dùng mấy thứ đồ rỗng ruột rẻ tiền này chứ.”

Lời nói của Văn Tú Nga đầy rẫy châm biếm, ý tứ ám chỉ Bạch Thuật bạc đãi tiểu thúc đã bộc lộ rõ mười mươi.

Bạch Thuật cũng chẳng thèm đôi co với nàng ta, càng không muốn nói ra việc món đồ này là do Lâu thị làm để chuốc thêm tiếng cười chê. Cậu chỉ thản nhiên lên tiếng: “Văn cô nương nói rất phải, đồ rỗng ruột thì có gì không tốt đâu. Đồ rỗng ruột vừa nhẹ nhàng lại vừa đẹp đẽ, chứ đồ đặc ruột nặng trịch đeo vào chỉ tổ khiến người ta ngộp thở, lại còn dễ gây đau đầu, đau cổ, tật rụt cổ như rùa ấy chứ. Theo ta thấy, tốt nhất là đừng có đắp mấy thứ đồ vướng víi đó lên người thì hơn.”

Văn Tú Nga: “……” Khóe miệng nàng ta giật giật, nhất thời không biết phải vặn lại thế nào cho phải.

Nàng ta tự phụ là kẻ khéo mồm khéo miệng, nhưng vị Bạch ca nhi này lại luôn ra bài không theo trình tự thông thường, khiến nàng ta hoàn toàn không kịp ứng phó.

Ngồi một bên, Tề Thanh Uyển lại nổi trận lôi đình, không chịu bỏ qua mà gắt lên: “Tạ gia các người tốt xấu gì cũng là gia tộc có danh tiếng ở kinh thành, sao lại hành xử vô lại như vậy. Tạ ca nhi lấy một món đồ rẻ tiền ra chơi với chúng ta, trong khi chúng ta nếu thua thì phải bỏ ra những món trang sức đáng giá nghìn vàng, đây chẳng phải là đang lợi dụng chúng ta sao?”

Đề xuất chơi cược trang sức vốn là do nàng ta đưa ra, lúc đó cũng chẳng hề quy định giá trị của các món đồ phải ngang nhau. Người ép Tạ Lăng vào chơi cũng là nàng ta, vậy mà giờ đây lại lật lọng, nói cứ như thể Tạ gia cố tình bày mưu để chiếm hời của bọn họ vậy.

Tạ Lăng trong lòng ấm ức không chịu nổi, liền lên tiếng phản bác: “Món đồ đó của ngươi cũng chẳng đáng giá nghìn vàng đâu, loại chất lượng đó ở tiệm cùng lắm cũng chỉ bán sáu bảy chục lượng vàng mà thôi. Chiếc kim thoa khảm hồng bảo thạch kia thực chất cũng chẳng phải hồng bảo thạch gì cả, mà là đá bích tỷ.”

“Ngươi ngậm máu phun người! Một kẻ chỉ đáng dùng đồ rỗng ruột như ngươi thì biết cái gì mà nói!” Tề Thanh Uyển đỏ bừng mặt, tức đến mức sắp nổ tung.

Tạ Lăng dám chê kim thoa của nàng ta không đáng tiền, lại còn bảo đá quý gắn trên đó là hàng giả, rõ ràng là đang đem thể diện của nàng ta giẫm đạp dưới gầm giày.

Lúc này Bạch Thuật mới thong thả đứng dậy, ho khan một tiếng rồi mở lời: “Tề cô nương, Lăng nhi tất nhiên không nói bậy rồi. Hiện tại ngày ngày đệ ấy đều ở tiệm trang sức giúp xem sổ sách, đối với mấy chuyện châu báu ngọc ngà này tự nhiên là nắm rõ như lòng bàn tay. Tề cô nương nếu không tin thì cứ sai người mang món đồ đó ra tiệm trang sức bên ngoài mà giám định xem nó đáng giá bao nhiêu vàng. Thiếu bao nhiêu, Tạ gia ta sẽ bù vào bấy nhiêu cho đủ số tiền cược.”

Tề Thanh Uyển đương nhiên không tin, tính tình lại ngang bướng, liền thực sự sai một gia nhân chạy ra ngoài mời chưởng quầy của một tiệm trang sức gần đó về.

Vị chưởng quầy kia được thỉnh vào phủ Ngụy hầu gia thì tỏ ra vô cùng khép nép, cung kính hành lễ vấn an từng vị tiểu thư, ca nhi một lượt.

Bạch Thuật liền nói với vị chưởng quầy: “Ngươi hãy xem chiếc kim thoa trên bàn kia xem nó đáng giá bao nhiêu? Cứ thành thật mà nói, nếu định giá chuẩn xác thì ta sẽ thưởng lớn.”

Chưởng quầy cẩn thận xem xét chiếc kim thoa của Tề Thanh Uyển một hồi, suy nghĩ một lát rồi báo ra một con số: “Chiếc kim thoa này ít nhất cũng đáng giá sáu mươi lượng vàng. Không nói đến việc thợ làm rất tinh xảo, thì riêng viên đá hồng bích tỷ trên đó đã trị giá ba mươi lượng vàng rồi.”

Mức giá mà chưởng quầy đưa ra quả thực gần như trùng khớp hoàn toàn với những gì Tạ Lăng vừa nói lúc nãy.

Sắc mặt Tề Thanh Uyển lập tức xanh mét, còn Bạch Thuật thì mỉm cười, thưởng ngay cho vị chưởng quầy một thỏi vàng rồi bảo: “Tốt lắm, ngươi định giá rất chuẩn.”

Vị chưởng quầy kia liền hớn hở nhận thưởng rồi được người dẫn ra ngoài.

“Cái thứ rẻ tiền thế này mà cũng dám dâng lên trước mặt ta! Món trang sức này rốt cuộc là do đứa nào thu mua, dám cả gan lừa gạt ta?”

Tề Thanh Uyển nổi trận lôi đình, ném mạnh chiếc kim thoa xuống đất rồi ra sức giẫm thêm vài cái, sau đó hậm hực phất tay áo bỏ đi thẳng.

Sắc mặt của tiểu thư và ca nhi mấy nhà còn lại cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.

Nhìn thấy tình cảnh trang sức của Tề Thanh Uyển, họ liền liên tưởng đến những món đồ ở nhà mình, cảm thấy có khi cũng có không ít khuất tất trong đó, thầm nghĩ sau khi yến tiệc kết thúc phải về nhà kiểm tra lại một phen mới được.

Thành ra, ván bài lá này cũng chẳng thể nào tiếp tục chơi được nữa.

Bạch Thuật liền kéo Tạ Lăng và Tạ Cầm đứng dậy, nói với đám người Ngụy Linh: “Hôm nay thời gian không còn sớm nữa, chúng ta không tiện quấy rầy thêm, xin phép cáo từ trước. Ít ngày nữa, ta định khai trương một trang viên ở ngoại ô kinh thành, đến lúc đó sẽ mời mọi người tới chơi, các vị nhớ nể mặt mà đến đông đủ nhé.”

Nghe Bạch Thuật nói vậy, Ngụy Linh tự nhiên cũng không giữ khách nữa, liền sai vài gã sai vặt tiễn người ra tận cửa phủ.

Đi đến trước cửa, ngay khi sắp bước lên xe ngựa thì Tạ Lăng bỗng nghe thấy có người gọi tên mình từ phía sau.

Vừa quay đầu lại, hắn đã thấy Ngụy Quỳnh đang vội vã đi tới, trên tay cầm chiếc vòng tay lúc nãy rồi ấn vào tay hắn: “Chiếc vòng này là Ngụy Linh muội muội bảo ta trả lại cho ngươi. Nàng bận tiếp đón khách khứa không tiện qua đây, nên nhờ ta chuyển lời xin lỗi. Lúc nãy gượng ép kéo ngươi vào chơi bài lá mà không suy xét chu toàn cho ngươi, mong ngươi đừng để bụng.”

Hóa ra qua sự việc vừa rồi, Ngụy Linh đã nhận ra Tạ Lăng là người không có tiền.

Đã vậy còn cố tình kéo hắn vào chơi bài, lại còn làm hắn thua mất món trang sức, chuyện này quả thực vô cùng thiếu tế nhị. Vì thế Ngụy Linh mới nhờ Ngụy Quỳnh đem trả lại món đồ.

Tạ Lăng cầm chiếc vòng tay, đứng đối diện với Ngụy Quỳnh mà trong lòng cảm thấy tủi hổ khôn cùng. Bản thân hắn giống như một con gà rừng bị ném vào giữa bầy khổng tước, cho dù có cố sức xù hết lông cánh ra thì cũng chẳng thể nào có được thứ hào quang rực rỡ kia.

Sống mũi hắn cay cay, chực trào nước mắt nhìn Ngụy Quỳnh một cái, ngay cả một lời cảm ơn cũng không kịp nói đã cúi đầu chui tọt vào trong xe ngựa.

Phu xe vung roi, thúc ngựa phóng đi, loáng một cái đã bỏ lại Ngụy phủ ở phía sau một khoảng xa.

Ngụy Quỳnh đứng nhìn theo chiếc xe ngựa của Tạ gia dần đi khuất, trong đầu vẫn còn vương vấn ánh mắt mà Tạ Lăng vừa nhìn mình trước đó, bất giác có chút ngẩn ngơ.

Mãi đến khi chiếc xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Ngụy Quỳnh mới quay người trở vào trong phủ.

Vừa gặp Ngụy Linh, hắn liền nghe muội muội hỏi: “Chiếc vòng tay huynh đã trả lại cho tiểu ca nhi Tạ gia chưa? Đệ ấy nói thế nào?”

Ngụy Quỳnh ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu đáp: “Trả rồi, hình như đệ ấy khóc.”

Trong lòng Ngụy Linh khựng lại một nhịp, tự hỏi không biết mình đã làm sai ở chỗ nào mà lại khiến người ta uất ức đến mức bật khóc như vậy?

Nàng thở dài: “Tạ gia có mối quan hệ vô cùng tốt với Nhị điện hạ, vị bào đệ này của Tạ gia tuyệt đối không thể đắc tội được. Thôi vậy, đợi vài ngày nữa, ta sẽ đích thân tới Tạ gia tạ lỗi một chuyến.”

Khi họ quay trở lại buổi tiệc ngồi cùng người của Văn gia và Lưu gia, cả hai vị tiểu thư kia cũng đều có chút người một nơi hồn một nẻo.

Trên xe ngựa, Tạ Lăng không hề rơi nước mắt mà cố nén chút tủi thân kia vào trong lòng.

Tâm trạng của Tạ Cầm cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cả hai người đều ủ rũ ngồi im lặng, khiến bầu không khí trong xe trở nên vô cùng áp bức.

“Tạ Lăng, Tạ Cầm, hai người tới tham gia buổi yến tiệc ngày hôm nay, có thấy hối hận không?” Bạch Thuật đột nhiên lên tiếng hỏi.

Tạ Cầm gật đầu. Trong lòng y thực sự có chút hối hận; ngày trước ở nhà ăn chơi nhảy múa tự do tự tại biết bao, đến nơi này lại phải khép nép cẩn trọng, lúc nào cũng cảm thấy bị người ta đè đầu cưỡi cổ.

Tạ Lăng không nói gì, chỉ cúi đầu, chẳng rõ trong lòng đang suy nghĩ những gì.

Bạch Thuật lại đột nhiên hỏi tiếp: “Tạ Lăng, lúc nãy ta hỏi ngươi học được điều gì, ngươi bảo là đạo đối nhân xử thế. Thế ngươi tự thấy cách đối nhân xử thế của mình ngày hôm nay ra sao?”

Bị Bạch Thuật hỏi đến, Tạ Lăng chỉ đành hồi tưởng lại một lượt, nghĩ ngợi hồi lâu mới đáp: “Ta không biết.”

Hắn tự thấy mình đã luôn giữ đúng bổn phận, không hề có hành vi nào quá trớn, vậy mà rắc rối cứ hết lần này đến lần khác tự tìm đến cửa, có muốn trốn cũng không tránh được.

Bạch Thuật thấy hắn không trả lời thẳng vào vấn đề liền hỏi tiếp: “Vậy ngươi thấy vị cô nương Tề gia kia, cách đối nhân xử thế của nàng ta hôm nay thế nào?”

“Chẳng ra làm sao cả.” Tạ Lăng đáp. Vị Tề Thanh Uyển kia hành xử ngang ngược, ăn nói không nể nang cảm thụ của người khác, thực sự là kẻ thiếu giáo dưỡng.

“Vậy giữa ngươi và vị Tề cô nương kia ở Ngụy gia, ngươi cảm thấy mọi người kính trọng ngươi hơn hay là kính trọng nàng ta hơn?” Bạch Thuật lại hỏi.

“Tự nhiên là nàng ta rồi.” Tạ Lăng nói.

Chuyện này còn cần phải hỏi sao? Tề cô nương có thân phận thế nào chứ, cho dù nàng ta có ngang ngược đến mấy thì mọi người vẫn cứ phải vây quanh nịnh nọt nàng ta thôi.

Chỉ vì nàng ta là nữ nhi Tề gia, lại là vị hôn thê của Đại hoàng tử, phía sau có một chỗ dựa vững chắc.

“Tề cô nương đối nhân xử thế còn chẳng bằng ngươi, vậy mà vẫn được người ta tôn trọng. Cái bản lĩnh đối nhân xử thế mà ngươi học ngày hôm nay, cho dù có học đến mức thành tinh thì cùng lắm cũng chỉ giống như Văn Tú Nga mà thôi, nhưng thân phận của ngươi lại chẳng bằng nàng ta, chung quy vẫn mãi không thể vượt qua được nàng ta, vậy thì có gì mà phải nghĩ ngợi nhiều.” Bạch Thuật nói: “Hôm nay ngươi rụt rè nhút nhát như vậy chẳng qua là vì trong lòng ngươi chột dạ, tự biết bản thân trước kia đã hoang phí bao nhiêu thời gian. Nếu trong bụng ngươi có bản lĩnh thực sự, thì đâu cần phải sợ hãi những lời khiêu khích của kẻ khác? Cho dù có kẻ không có mắt nào dám đưa vuốt ra, ngươi cũng có thể bẻ gãy từng cái một của hắn.”

Trong lòng Tạ Lăng chấn động mãnh liệt. Hắn ngẩng đầu nhìn Bạch Thuật, thầm nghĩ nếu hôm nay bản thân mình là một con gà rừng trà trộn vào bầy khổng tước, thì Bạch Thuật chính là một con báo gấm.

Cậu tuy không có bộ lông rực rỡ của khổng tước, nhưng lại mạnh mẽ hơn khổng tước rất nhiều. Gặp phải loại khổng tước thích khiêu khích kia, cậu chỉ cần nhe nanh múa vuốt một cái là đã khiến cả bầy khổng tước phải run rẩy sợ hãi.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, Bạch Thuật vén rèm xe lên rồi bảo: “Xuống xe đi, giờ vẫn còn sớm, ta đưa các ngươi đi chọn vài món trang sức.”

Bản thân cậu vốn không thích mấy thứ này, lại không biết Lâu thị kia lòng dạ hiểm độc đến mức không chỉ báo khống giá cả mà còn làm đồ rỗng ruột cho hai người họ, bởi vậy trước đó cậu chưa từng nghĩ đến việc phải đổi đồ mới cho bọn hắn.

Tạ Lăng xuống xe mới nhận ra nơi này chính là tiệm trang sức mà ngày thường hắn vẫn tới.

Hắn cùng Tạ Cầm bước vào trong tiệm. Tạ Cầm nét mặt hớn hở lộ rõ ra ngoài, liên tục mở miệng cảm ơn Bạch Thuật, trong lòng thầm tính toán xem hôm nay mình có thể có được mấy món đồ mới.

“Hai người tự đi chọn đi, ưng món nào thì bảo tiểu nhị gói lại, hóa đơn cứ ghi vào tài khoản chung của phủ.” Bạch Thuật nói.

Tạ Lăng lại có chút thẫn thờ, ngắm nghía một hồi lâu nhưng rốt cuộc vẫn không chọn lấy một món nào.

Hắn cứ liên tục nhìn về phía Bạch Thuật, suy nghĩ hồi lâu mới cắn răng đi tới trước mặt cậu, khẽ nói: “Tẩu tử, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

“Ngươi nói đi.” Bạch Thuật dường như đã đoán trước được Tạ Lăng muốn nói gì, liền cùng hắn đi về phía hậu viện của cửa tiệm.

Tạ Lăng dẫn Bạch Thuật quen đường quen ngõ bước vào căn phòng thu chi nơi hắn vẫn thường tính sổ sách hàng ngày, mời Bạch Thuật ngồi xuống trước bàn, còn chính mình thì kéo một chiếc ghế ngồi đối diện cậu.

“Ngươi đã sớm biết chuyện ta học việc từ chưởng quầy rồi đúng không?” Tạ Lăng thẳng thắn hỏi.

“Tự nhiên là biết từ sớm rồi.” Bạch Thuật không hề phủ nhận, khẽ mỉm cười đáp.

“Vậy tại sao ngươi không ngăn cản ta?” Tạ Lăng hỏi một cách bộc trực.

Trong lòng hắn đã có một câu trả lời, nhưng lại không dám tin đó là sự thật. Chính vì vậy, hắn cảm thấy mình nhất định phải hỏi cho ra nhẽ từ chính miệng Bạch Thuật.

Bạch Thuật lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào mắt Tạ Lăng rồi gõ gõ ngón tay xuống bàn: “Ngươi tự nghĩ xem? Tiệm trang sức này chính là một trong những món của hồi môn sau này của ngươi. Ngươi chịu khó học hỏi thêm chút bản lĩnh thì tự nhiên sẽ có ích cho bản thân, ta việc gì phải ngăn cản?”

Tạ Lăng lúc này mới trợn tròn mắt, suýt chút nữa tưởng tai mình có vấn đề.

Bạch Thuật vừa nói cái gì cơ? Tiệm trang sức này…… Là một trong những món…… Của hồi môn sau này của hắn?

Dạo gần đây ngày nào hắn cũng xem sổ sách, lợi nhuận ròng mỗi tháng của tiệm này lên tới hơn hai ngàn lượng bạc, một nguồn thu lớn như vậy mà lại chuẩn bị đem cho hắn làm của hồi môn gả đi sao? Đến như của hồi môn của Tề Thanh Uyển kia, e là cũng chỉ đến mức này mà thôi.

Bạch Thuật nhìn Tạ Lăng, nói tiếp: “Huynh trưởng của ngươi một lòng khổ tâm vì ngươi, vậy mà ngươi căn bản chẳng thèm để tâm, chỉ khăng khăng ôm giữ chút tủi hờn của bản thân rồi sinh lòng oán hận hắn. Ngươi khổ, nhưng huynh trưởng của ngươi còn khổ hơn ngươi gấp vạn lần. Khi ngươi còn nhỏ tuổi thì hắn cũng chỉ lớn hơn ngươi có năm tuổi mà thôi. Ngươi là một ca nhi, ở Tạ gia ít ra còn được ăn ngon mặc đẹp không lo chết đói, còn ca ca ngươi thì lại là kẻ suýt chút nữa đến cái mạng nhỏ cũng không giữ nổi.”

“Ngươi tưởng hắn cái gì cũng không biết sao? Thực ra những tâm tư nhỏ nhen trong lòng ngươi, làm sao có thể qua mắt được hắn……”

Nói đến đây, Bạch Thuật thở dài một tiếng: “Cái gọi là tình thân huyết nhục này cũng phải xem duyên phận. Nếu duyên phận đã nhạt rồi thì cũng không cần phải cưỡng cầu làm gì. Chỉ là hắn chung quy vẫn niệm tình xưa nghĩa cũ, không nỡ để ngươi phải chịu ấm ức bị kẻ khác bắt nạt, bởi vậy mới thay ngươi dọn sẵn đường lui. Còn ta, ta chỉ muốn giúp hắn bảo đảm cho đường lui của ngươi được vẹn toàn vô ưu mà thôi.”

Dứt lời, Bạch Thuật cũng chẳng thèm bận tâm xem Tạ Lăng đang nghĩ gì, lập tức đứng dậy bước ra ngoài.

Tạ Lăng đờ đẫn ngồi chết trân tại chỗ, ánh mắt vô định, hồi lâu vẫn không thể lấy lại tinh thần.

Hắn nhớ lại thuở nhỏ, bản thân cũng từng xem Lâu thị như mẫu thân ruột thịt mà hết lòng gần gũi. Nhưng Lâu thị chỉ giả vờ tỏ ra thân thiết với hắn trước mặt người ngoài, vừa quay đi một cái là liền lạnh nhạt chẳng thèm ngó ngàng tới.

Lúc ấy hắn vô cùng khát khao tình mẫu tử, nhưng phụ thân thì ngó lơ hắn, Tạ Kỳ thì bắt nạt hắn, Tạ Hòe Ngọc tuy đối tốt với hắn nhưng lại không thường xuyên có mặt ở nhà.

Nếu hắn có ý định thân cận với Tạ Hòe Ngọc, Lâu thị sẽ tìm đủ mọi cách để gây rắc rối cho hắn.

Không phải hắn chưa từng đi tìm Tạ Hòe Ngọc, mà là không thể tìm thấy người.

Tạ Hòe Ngọc phần lớn thời gian đều ở học đường, sau đó lại dọn vào ở hẳn trong thư viện, vài tháng mới về nhà một lần.

Những lúc hắn cần một chỗ dựa nhất, người đó lại luôn không ở bên cạnh hắn.

Tạ Lăng bỗng nhiên nhận ra Bạch Thuật nói không sai, bản thân hắn quả thực có lòng oán hận đối với Tạ Hòe Ngọc.

Hai chữ "oán hận" này vô cùng vi diệu, người ta chỉ dùng nó đối với những người thân thiết nhất với mình.

Nó khác với thù hận, bởi trong oán hận luôn chất chứa một chút ủy khuất, hờn dỗi.

Bởi vì Tạ Hòe Ngọc là người thân ruột thịt của hắn, lại thật lòng đối đãi tốt với hắn, cho nên hắn mới thấy ủy khuất.

Hắn đã đem tất cả những oán khí không dám phát tiết lên người Lâu thị, lên Tạ Kỳ, lên phụ thân để trút hết lên đầu Tạ Hòe Ngọc.

Chính vì hắn đinh ninh rằng Tạ Hòe Ngọc đối tốt với mình, luôn nhường nhịn mình, nên mới không kiêng nể gì mà làm tổn thương tình cốt nhục giữa hai người.

Đến khi Tạ Lăng bước ra ngoài, Tạ Cầm cũng đã chọn xong kha khá trang sức.

Bạch Thuật nhìn đôi mắt hơi sưng lên của hắn, cũng không thèm vạch trần làm gì, chỉ hỏi: “Ngươi còn muốn chọn món nào nữa không, mau mau chọn đi rồi chúng ta còn về.”

Tạ Lăng sụt sịt mũi đáp: “Không chọn nữa, về thôi.”

Bạch Thuật có chút ngạc nhiên, nhướng mày hỏi: “Ngươi chắc chắn chứ? Sau này ta không có thời gian rảnh rỗi để đưa các ngươi đi làm mấy việc này đâu.”

“Chắc chắn.” Tạ Lăng gật đầu nói: “Ngươi nói đúng, đồ rỗng ruột đeo vào nhẹ nhàng thoải mái hơn, cũng không nhất thiết phải đổi thành đồ đặc làm gì.”

Bạch Thuật nghe vậy liền mỉm cười, gật đầu bảo: “Vậy thì làm thêm vài bộ đồ mới, rỗng ruột cũng được.”

Nói rồi cậu liền gọi chưởng quầy tới, dặn dò lão làm thêm cho Tạ Lăng vài bộ trang sức mới, đá quý đính kèm phải dùng loại tốt nhất, nhưng không được quá nặng mà hãy chế tác theo kiểu rỗng ruột.

Tạ Cầm ôm một hộp đầy trang sức vàng mới chọn, có chút ngơ ngác nhìn Tạ Lăng, không hiểu đối phương vừa chịu phải k*ch th*ch gì mà ngay cả đồ vàng bạc cũng không thèm lấy nữa.

Nhưng vị tẩu tử này của bọn họ quả thực quá tốt, còn chủ động bảo người làm thêm bao nhiêu đồ mới cho Tạ Lăng, khiến y không khỏi vô cùng ghen tị. Nếu như mình cũng là bào đệ của đại ca thì tốt biết mấy.

Sau khi trở về phủ, Tạ Lăng nhận ra trong nhà cũng đã được bài trí vô cùng tươm tất.

Theo đúng phong tục của tết Khất Xảo, các loại bánh xảo, trái cây đều được chuẩn bị đầy đủ, so với cách bày biện của Ngụy gia thì chỉ có hơn chứ không kém.

Hôm nay Tạ Hòe Ngọc cũng trở về từ sớm. Thấy ba người họ về tới nơi, hắn liền ân cần hỏi han chuyện xảy ra ở Ngụy gia.

Bạch Thuật cười đáp: “Tự nhiên là tốt lắm rồi. Ta vừa mới ra tay một chút là đã đem được thẻ tre ước nguyện của Lăng nhi và Cầm Nhi treo tót lên tận ngọn cây, cao hơn hẳn người khác, làm cho bọn họ ghen tị chết đi được.”

Tạ Hòe Ngọc nghe xong thì bật cười ha hả. Đây quả thực là phong cách hành sự quen thuộc của Bạch Thuật, hắn chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ biết lúc đó cậu đã khiến những người có mặt ở yến tiệc phải trợn mắt hốc mồm đến mức nào.

Tạ Hòe Ngọc cười đến khát cả cổ, liền định đưa tay lên tự rót chén trà.

Tạ Lăng lại nhanh nhảu đi trước một bước, rót một chén trà nóng cung kính dâng đến tận tay Tạ Hòe Ngọc rồi nói: “Ca, mời huynh uống trà.”

Giọng hắn có chút ngượng ngùng, nhìn Tạ Hòe Ngọc một cái, dừng một chút rồi nói thêm: “Cảm ơn huynh và tẩu tử.”

Một người nhạy bén như Tạ Hòe Ngọc, cho dù Tạ Lăng không nói rõ ràng thì hắn cũng lập tức hiểu được tâm ý của đệ đệ.

Tạ Hòe Ngọc thoáng ngẩn người, hai mắt hơi ửng hồng, bất giác quay sang nhìn Bạch Thuật.

Hắn thấy Bạch Thuật đang nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, trong mắt chỉ phản chiếu độc nhất hình bóng của hắn, tràn ngập cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc.

Trong lòng Tạ Hòe Ngọc khẽ thắt lại, hắn nhớ tới mảnh giấy mà Bạch Thuật đã viết vào đêm Thất Tịch năm ngoái.

Cậu muốn chúc hắn một đời bình an hỉ nhạc, và giờ đây, ngay trong chính ngày lễ Thất Tịch này, nút thắt trong lòng hắn suốt bao nhiêu năm qua cuối cùng đã được tháo gỡ hoàn toàn.

Hắn đón lấy chén trà từ tay Tạ Lăng uống cạn, rồi vươn tay nắm chặt lấy bàn tay của Bạch Thuật, khẽ nói: “Bạch Thuật, hôm nay trong lòng ta thực sự vô cùng vui sướng.”

Bạch Thuật nghe vậy liền không nhịn được mà bật cười, để lộ hàm răng trắng muốt, nụ cười lại càng thêm ngọt ngào……