Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 111

  Ngày mồng hai tháng bảy là ngày lành cực kỳ hợp cho việc gả cưới.

Có điều, trên cao nắng gắt treo đỉnh, vạn dặm không mây, tiết trời vô cùng oi ả, nóng bức.

Đất đai kinh thành vốn tấc đất tấc vàng. Tòa nhà Triệu Lương tặng Bạch Thuật tuy không lớn, chỉ là một gian tam tiến nho nhỏ, nhưng nhờ vị trí đắc địa nên cũng đáng giá tới mấy vạn lượng bạc.

Số tiền này đối với Triệu Lương đương nhiên là một khoản lớn.

Nhưng xét đến mối thâm giao giữa hắn và Tạ Hòe Ngọc, việc hắn tặng phần hậu lễ này đã làm vẻ vang mặt mũi cho bạn mình biết bao.

Sau này khi Triệu Lương cưới vợ, Tạ Hòe Ngọc tất nhiên sẽ đáp lễ xứng đáng, tính ra đây vẫn là một mối giao hảo đôi bên cùng có lợi.

Khác với những cặp tân hôn khác, Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc vốn đã gắn bó như vợ chồng già, nên trước ngày thành hôn một ngày, cậu chẳng chút bồn chồn, lo lắng.

Đêm trước cậu ngủ rất ngon, sáng hôm sau thức dậy, tinh thần vô cùng phấn chấn, rạng rỡ.

Mấy nha hoàn đến hầu hạ rửa mặt, chải đầu không ngớt lời khen ngợi làn da của cậu.

Họ đều là người từ Tạ phủ cử sang để lo liệu cho chu toàn các nghi thức ngày hôm nay.

Bạch Thuật thức dậy từ giờ Mẹo, nha hoàn lập tức bưng nước ấm vào cho cậu tịnh mặt.

Theo ý của Bạch Thuật, trên mặt cậu không hề dặm một lớp phấn dày như các ca nhi khác. Dù vậy, hàng lông mày và tóc mai đã được tỉêm tót gọn gàng, góc cạnh rõ ràng, càng tôn lên đường nét sắc sảo, sạch sẽ và tuấn tú trên gương mặt cậu.

Vì thành hôn vào ngày hè oi bức nên hỷ phục được may bằng tơ tằm thượng hạng. Sắc đỏ rực rỡ như hoa thạch lựu, được nhuộm vô cùng bắt mắt.

Bạch Thuật không thích những bộ hỷ phục thêu thùa chỉ vàng chỉ bạc lòe loẹt, nên Tạ Hòe Ngọc đã sai người dùng chỉ lụa hồng thêu hoa văn chim vân văn.

Đường nét uốn lượn mềm mại, bay bổng từ vai đổ xuống một mảng lớn.

Nếu không tính đến nốt ruồi dựng chí mờ nhạt trên trán, dáng vẻ này của cậu khi bước ra ngoài chắc chắn sẽ khiến bao cô nương và ca nhi phải đỏ mặt tim đập.

Nha hoàn búi gọn tóc cho cậu, cố định bằng một chiếc quan làm từ mã não đỏ rực.

Vừa ngước mắt nhìn thẳng vào gương mặt Bạch Thuật, nàng ta đã đỏ bừng mặt vì thẹn thùng.

Thường Lạc và Thường Hỉ từ ngoài bước vào, trông thấy diện mạo của Bạch Thuật cũng không khỏi ngẩn ngơ.

Ngày thường Bạch Thuật luôn ăn mặc cực kỳ tùy ý, hôm nay đổi sang bộ trang phục này khiến ai nấy đều phải kinh diễm.

Dù đã quen nhìn một nam tử có dung mạo xuất chúng như Tạ Hòe Ngọc, lúc này đối diện với Bạch Thuật, hai người bọn họ vẫn không tránh khỏi có chút thẹn thùng.

Họ liền lên tiếng: “Thiếu chủ tử hôm nay đẹp lắm, so với thiếu gia cũng chẳng nhường một tấc nào. Giờ lành sắp đến rồi, mời thiếu chủ tử ra sảnh ngoài đợi ạ.”

Bạch Thuật sải bước theo hai người họ ra ngoài, thong thả ngồi đợi ở đại sảnh.

Đội kiệu phu Tạ Hòe Ngọc mời đến đã túc trực sẵn ngoài cửa, tiếng sáo tiếng trống tưng bừng náo nhiệt, chỉ chờ tân lang tới đón người.

Bạch Thuật không có người thân ở kinh thành. Xuất phát từ tòa nhà này chẳng qua là để nghi lễ thêm phần long trọng, đẹp mắt, nên những tục lệ đón dâu rườm rà ở cửa đều được giản lược bớt.

Hôm nay Tạ Hòe Ngọc cũng vô cùng bảnh bao, tinh anh. Hắn diện một bộ hỷ phục có kiểu dáng tương tự như của Bạch Thuật, vừa tinh tế lại vừa mát mẻ.

Đã ba ngày không được gặp Bạch Thuật, vừa bước chân vào phòng, mắt hắn đã sáng bừng lên, đôi mắt đào hoa thâm thúy dịu dàng hẳn lại.

Hôm nay Bạch Thuật sao lại có thể đẹp đến nhường này. Ngày thường hắn cứ nghĩ cậu hợp với sắc xanh thiên thanh, chưa từng thấy cậu mặc sắc đỏ bao giờ.

Hôm nay nhìn lại mới thấy sắc đỏ càng tôn lên vẻ đẹp của cậu, khiến người ta vừa nhìn đã sinh lòng si mê, tim đập trật đi vài nhịp.

“Giờ lành đã đến, tân lang tới đón tân nhân ——” Bà mối được Tạ Hòe Ngọc mời đến lớn tiếng xướng vang.

Tạ Hòe Ngọc không kìm được liền rảo bước tiến lên, nắm chặt lấy tay Bạch Thuật.

Hai người tay đan vào tay, nhìn nhau cười đầy ăn ý rồi cùng sải bước ra ngoài cửa.

Biết hôm nay là ngày đại hôn của công tử Tạ gia, người dân vây quanh ngoài phố xem náo nhiệt đông nghịt.

Vừa thấy Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật bước ra, đám đông lập tức rộ lên những tiếng hoan hô nhiệt liệt.

Những người này phần lớn là cư dân quanh vùng, không phải bậc quyền quý gì.

Thế nhưng khi nhìn thấy cặp đôi tân nhân, một người ngọc thụ lâm phong, một người lãng mi tinh mục, ai nấy đều có chút ngẩn ngơ.

Họ xầm xì tán thưởng công tử Tạ gia cưới được vị ca nhi đẹp quá. Tuy không mang vẻ đẹp kiều nhu của nữ tử mà trông hiên ngang như nam nhi, nhưng đây rõ ràng là một nam tử vô cùng tuấn tú!

Trước kiệu, có người dùng đòn cân vén rèm lên, Tạ Hòe Ngọc bất ngờ bế bổng Bạch Thuật đặt vào trong kiệu.

Hành động này khiến Bạch Thuật đỏ bừng cả mặt mũi, đám đông vây xem cũng ồ lên thích thú.

Đặc biệt là các cô nương và ca nhi, tận mắt chứng kiến hai mỹ nam tử đứng cạnh nhau, trong lòng bỗng dâng lên niềm phấn khích kỳ lạ.

Cảnh tượng công tử Tạ gia bế tân nương tử vào kiệu sao mà đẹp đẽ, hài hòa như một bức họa vậy.

Ban đầu họ còn nghĩ thân phận hai người quá chênh lệch, không hề xứng đôi, nay nhìn lại mới thấy về mặt ngoại hình, đây quả thực là một cặp bích nhân trời sinh!

Bạch Thuật đã yên vị trong kiệu, Tạ Hòe Ngọc liền xoay người cưỡi lên chú ngựa cao lớn dẫn đầu.

Đội nhạc công tấu vang khúc nhạc mừng, kiệu tám người nâng từ từ khởi hành hướng về phía Tạ phủ.

Cảnh rước dâu bằng kiệu tám người nâng thế này xem ra có phần phô trương, tục khí.

Trước đây nhìn người khác làm vậy, Tạ Hòe Ngọc chỉ thấy buồn cười, nhưng hôm nay tự mình trải nghiệm, cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.

Ngồi trên lưng ngựa, thu vào tầm mắt cảnh phố xá nhộn nhịp hai bên đường, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi xúc động trang nghiêm.

Đây là tâm trạng mà ngay cả ngày nhận hôn thư hắn cũng chưa từng có.

Hắn dẫn Bạch Thuật đi qua các con phố ngõ hẻm lớn nhỏ, giống như đang gánh vác một sứ mệnh thiêng liêng: hắn muốn tuyên cáo cho toàn thể dân chúng Đại Tuyên biết rằng, vị ca nhi này là thê tử cưới hỏi đàng hoàng của hắn, từ nay về sau đã là người của hắn!

Kiệu đi ròng rã suốt nửa canh giờ mới tới Tạ phủ. Bên trong phủ lúc này mới thực sự là nơi Tạ gia bày tiệc tiếp đón những khách khứa nhận được thiệp mời.

Ngoài cửa phủ vẫn có rất nhiều người hiếu kỳ đi theo để xem náo nhiệt.

“Tân nhân tới!” Có người hô lớn một tiếng, gã sai vặt Tạ gia lập tức châm ngòi pháo đón mừng.

Trong tiếng pháo nổ giòn giã bùm bùm, chiếc kiệu hoa dừng lại ngay trước cửa lớn.

Các nha hoàn Tạ gia tay bưng khay bạc vụn, rải ra như thiên nữ tán hoa. Người dân vây quanh ngoài cửa lập tức rộ lên tranh nhau nhặt lấy may.

Tạ tước gia và Tạ phu nhân hôm nay cũng sánh vai đứng ở cửa đón khách.

Tạ phu nhân dù đang chịu phạt cấm túc, nhưng gặp ngày đại hỷ thế này không thể không thả ra để giữ thể diện cho gia tộc.

Chẳng biết có phải cố ý làm mất mặt Tạ Hòe Ngọc hay không, hôm nay Tạ phu nhân mặc một bộ y phục vô cùng giản dị, sắc mặt đứng cạnh Tạ tước gia cũng chẳng mấy vui vẻ.

Thế nhưng khách khứa đều là những người khôn khéo, đương nhiên chẳng ai dại gì mà bóc trần. Họ chỉ liên tục chúc mừng Tạ gia hỷ sự lâm môn, Tạ Hòe Ngọc cưới được lương duyên.

Tạ Kỳ hôm nay cũng được thả ra ngoài, sắc mặt cứng đờ đứng một bên. Lâm Thư Ngữ đứng cạnh y bế đứa nhỏ, hai người giữ khoảng cách chừng một sải tay.

Khi khách khứa tới cửa thấy đứa trẻ cũng không quên tiến lên chúc mừng vài câu, có điều trong ánh mắt không giấu nổi vẻ trêu chọc, mỉa mai, khiến sắc mặt Tạ Kỳ càng thêm khó coi.

Đến giờ lành, Tạ Hòe Ngọc xoay người xuống ngựa. Hắn vừa định tiến lên vén rèm kiệu thì Bạch Thuật đã nhanh hơn một bước, tự mình vén rèm bước ra ngoài.

Mọi người lập tức rướn cổ lên nhìn, ai nấy đều tò mò muốn chiêm ngưỡng vị ca nhi thôn quê trong lời đồn đại.

Nhưng vừa nhìn thấy cậu, đám đông bỗng chốc sững sờ.

Họ vốn nghe đồn vị hôn phu của Tạ Hòe Ngọc dáng dấp thô kệch như nam tử, nốt ruồi dựng chí lại mờ nhạt.

Trong tưởng tượng của mọi người, đó hẳn là một ca nhi quê mùa thô lỗ.

Thế nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến, họ mới nhận ra vị ca nhi này khác xa so với những gì họ tưởng tượng.

Cậu đúng là có tướng mạo anh tuấn như nam tử, nhưng lại là kiểu nam tử vô cùng tuấn tú, đường nét sắc sảo không làm giảm đi dung mạo mà trái lại còn tràn đầy anh khí bừng bừng, khiến các cô nương và ca nhi có mặt ở đó lập tức đỏ mặt.

Tạ Hòe Ngọc dắt tay Bạch Thuật, hai người đứng cạnh nhau tạo nên một khung cảnh vô cùng hài hòa, đẹp đẽ.

Họ tiến đến trước mặt Tạ tước gia và Tạ phu nhân, Tạ Hòe Ngọc khẽ gật đầu chào: “Phụ thân, mẫu thân.”

Bạch Thuật cũng cất tiếng gọi theo hắn. Tạ tước gia miễn cưỡng "ừ" một tiếng xem như đáp lại, Lâu thị thì mặt không cảm xúc gật đầu.

Lúc này tâm trạng bà ta có phần thoải mái hơn Tạ tước gia chút ít, bởi bà ta để ý thấy nốt ruồi dựng chí trên trán Bạch Thuật nhạt màu như vậy, nhìn là biết kiểu người hiếm muộn, khó sinh nở.

Trong số những người có mặt, kinh ngạc nhất phải kể đến Tạ Kỳ.

Y vừa nhìn đã nhận ra ngay vị đại tẩu mới này chính là kẻ ngày trước ở phủ thành đã khiến y phải bẽ mặt một vố đau đớn.

Tạ Kỳ đối với vị thiếu niên ngày ấy hận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ tiếc hôm đó đối phương rời đi quá nhanh nên y không tìm ra tung tích.

Không ngờ kẻ đó chớp mắt một cái đã biến thành một ca nhi, còn đường đường chính chính bước qua cánh cửa lớn của Tạ gia!

Nghĩ đến chuyện cũ, trong lòng Tạ Kỳ bỗng chốc dâng lên một cảm giác bất an, mơ hồ thấy mọi chuyện quanh vị ca nhi này đều vô cùng quỷ dị.

Ánh mắt Tạ Kỳ nhìn chằm chằm vào mặt Bạch Thuật đầy vẻ săm soi.

Bạch Thuật khẽ ngước mắt lên, đối diện với ánh nhìn của Tạ Kỳ. Trong mắt cậu thoáng qua nét miệt thị, khẽ mỉm cười nói: “Đây hẳn là Kỳ đệ đệ rồi nhỉ.”

Bị gọi một tiếng đệ đệ, Tạ Kỳ bỗng nhiên bị hạ thấp vế so với Bạch Thuật, trong lòng tức tối vô cùng nhưng không thể phát tác ngay trước cửa phủ.

Y nghiến răng nghiến lợi nói: “Đại tẩu trông quen mắt thật đấy, chẳng hay ta đã từng gặp tẩu ở đâu rồi chăng?”

Lâm Thư Ngữ đứng bên cạnh nghe vậy liền khẽ nhíu mày, bế đứa nhỏ tiến lên một bước ngắt lời: “Thư Nhi chúc mừng đại tẩu vào cửa.”

Bạch Thuật nghe vậy liền chẳng thèm để ý đến Tạ Kỳ nữa, dù sao hôm nay là ngày đại hỷ của cậu, chính sự vẫn là quan trọng nhất. Sau này cơ hội dạy dỗ y còn rất nhiều.

Cậu mỉm cười đón lấy đứa nhỏ từ tay Lâm Thư Ngữ, bế một lát rồi trả lại cho y, bảo: “Vào trong thôi.”

Mọi người cùng tiến vào đại đường Tạ gia. Tạ tước gia và Lâu thị ngồi ở vị trí chính điện, hai bên là các vị khách khứa tới chứng kiến nghi lễ.

Nha hoàn bưng hai chén trà nóng lên, Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật đón lấy chén trà, quỳ xuống dâng lên cho Tạ tước gia và Lâu thị.

Chuyện đã rồi, Tạ tước gia dù trong lòng chẳng vui vẻ gì cũng đành nén giận uống cạn chén trà để giữ thể diện trước mặt mọi người.

Nhưng Lâu thị hiện giờ thân cô thế cô, tình cảnh vô cùng khốn đốn, bà ta chẳng thèm nể mặt ai nữa.

Bà ta đón lấy chén trà, đặt lên môi thổi mãi mà không uống, rõ ràng là muốn tỏ thái độ bề trên để ra oai phủ đầu với nàng dâu mới vào cửa.

Tạ Hòe Ngọc nhíu mày, ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận nhìn về phía Lâu thị, hắn toan đứng dậy đỡ Bạch Thuật lên.

Thà để Lâu thị không uống ly trà này rồi chịu người ngoài dị nghị vài câu, còn hơn là để Bạch Thuật phải chịu cục tức này của bà ta.

Bạch Thuật lúc này lại khẽ nhếch môi đầy giễu cợt, ngón tay cậu khẽ búng một cái, một hạt đậu phộng bay ra.

Hạt đậu phộng này là món ăn chơi cậu mang theo trước khi ra cửa, giờ đây dưới lực búng của cậu, nó bay vút đi như một viên đạn, chuẩn xác bắn trúng vào cổ tay đang bưng chén trà của Lâu thị.

Ngay sau đó, mọi người nghe thấy Lâu thị "ái chà" một tiếng thất thanh, chén trà trên tay run lên bần bật, nước trà nóng hổi đổ ập lên mặt bà ta. Cũng may trà này không phải loại mới pha nên mặt bà ta không bị bỏng nghiêm trọng.

“Mẫu thân uống trà từ tốn thôi, sao lại vội vàng đến thế?” Bạch Thuật lập tức đứng dậy, vẻ mặt lo lắng nói: “Đa tạ mẫu thân đã thành toàn.”

Lâu thị nước trà dính đầy mặt đầy người, trông chật vật không sao tả xiết. Bà ta đưa mắt nhìn quanh một lượt, phát hiện những khách khứa đến xem lễ đều đang che miệng biến sắc, cố nhịn cười.

Lâu thị vốn là kẻ coi trọng sĩ diện nhất, nay lại bị bẽ mặt một vố đau đớn trước bàn dân thiên hạ.

Bà ta vừa thẹn vừa hận, chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống! Vừa rồi rõ ràng có thứ gì đó đột ngột bắn trúng cổ tay khiến bà ta không giữ nổi chén trà.

Trong lòng bà ta có chút nghi ngờ Tạ Hòe Ngọc, nhưng Tạ Hòe Ngọc đâu có biết ma pháp, làm sao có thể ra tay thần không biết quỷ không hay như vậy được?

Tạ tước gia tức đến mức râu tóc dựng ngược! Hắn hận không thể khiến Lâu thị biến mất ngay lập tức khỏi tầm mắt mọi người.

Vào những lúc thế này mà bà ta còn có thể làm mất mặt gia tộc đến mức ấy! Xem ra qua vài ngày nữa phải sớm ngày tống bà ta về trang viên dưới quê cho khuất mắt!

Tạ Hòe Ngọc cũng thấy buồn cười, ban đầu hắn cũng như những người khác nghĩ đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng khi quay sang nhìn Bạch Thuật, hắn liền bắt gặp tia tinh quái trong mắt cậu.

Hắn ngẩn ra, quả nhiên thấy Bạch Thuật đang khẽ nháy mắt với mình.

Tạ Hòe Ngọc lập tức hiểu ra, đây hoàn toàn không phải tai nạn mà là do Bạch Thuật đã âm thầm ra tay.

Đúng như lời Bạch Thuật từng nói, cậu ở ngoài đời quyết không để bản thân phải chịu thiệt thòi bao giờ.

Vì quá chật vật nên Lâu thị nhanh chóng được nha hoàn đỡ rời khỏi sảnh tiệc, quay về viện của mình.

Tạ tước gia lặng lẽ gọi hạ nhân lại dặn dò, bảo rằng lễ kính trà đã xong, cứ để Lâu thị ở yên trong viện, đừng cho bà ta ra ngoài làm loạn nữa.

Sau chút sự cố nhỏ này, mọi người liền chủ động gạt bỏ bầu không khí gượng gạo để tiếp tục các nghi thức tiếp theo.

Bạch Thuật gả vào Tạ gia, đương nhiên cũng mang theo của hồi môn bồi gả.

Lúc này, các gã sai vặt nườm nượp khiêng những đòn gánh từ ngoài cửa bước vào, xếp đầy sảnh ngoài.

Của hồi môn của Bạch Thuật có chừng mười tám gánh, ở kinh thành này số lượng như vậy hoàn toàn không thấm vào đâu.

Tuy nhìn qua đều là những nhu yếu phẩm thường thấy như gạo mì, tơ lụa, hải sản khô, nhưng với xuất thân thôn quê của cậu mà chuẩn bị được ngần này thứ thì cũng coi như có thành ý, chẳng kém cạnh gì so với những gia đình bình thường ở kinh thành.

Chỉ là với gia thế như Tạ gia, nếu cưới một vị quý nữ thì của hồi môn chắc chắn không thể sơ sài thế này, ít nhất cũng phải kèm theo vài tòa trang viên hay ngàn lượng bạc trắng.

Nhìn thế này, của hồi môn của Bạch Thuật có vẻ vô cùng keo kiệt.

Khách khứa trong sảnh bắt đầu bàn ra tán vào, chỉ trỏ vào số sính lễ bồi gả xếp ngoài cửa kia.

Tạ tước gia vểnh tai lên nghe ngóng, càng nghe sắc mặt càng khó coi, một cục tức nghẹn ứ ở cổ họng không sao nuốt trôi, chỉ cảm thấy hôm nay mình đã mất hết mặt mũi, e rằng ngày mai lại trở thành trò cười cho cả kinh thành.

Đúng lúc này, vị hỷ quan phụ trách hôn lễ bưng một chiếc tráp gỗ tiến đến trước mặt Tạ tước gia, cung kính nói: “Tước gia, đây là danh mục của hồi môn của Bạch tiểu ca nhi, giờ ta xin phép được tuyên đọc.”

Tạ tước gia sụ mặt xuống, uể oải phẩy tay bảo: “Đọc đi, đọc đi.”

Không đọc thì biết làm sao bây giờ? Cho dù của hồi môn có ít ỏi đến mấy thì các nghi thức của hôn lễ vẫn phải cử hành cho trọn vẹn.

Vị hỷ quan nhận lệnh liền mở tráp, lấy ra bản danh mục bồi gả.

Hắn vừa buông tay, cuộn giấy tơ hồng dài dằng dặc lập tức mở toang ra, phần đuôi rơi xoạch xuống đất rồi lăn dài thêm một đoạn, nhìn qua cũng phải dài tới sáu bảy thước.

Khách khứa nhìn thấy cuộn danh mục dài bất thường như vậy thì đưa mắt nhìn nhau đầy vẻ kinh ngạc, hiếu kỳ.

Thông thường danh mục bồi gả chỉ gói gọn trong một tờ giấy, dài đến mức khoa trương thế này quả thực là lần đầu tiên họ nhìn thấy. Họ không hiểu nổi chỉ với vài món đồ ngoài cửa kia thì cần gì phải dùng đến tờ danh mục dài đến thế.

“Loan phượng hòa minh, kinh thoa váy bố, trang khai thấy hỉ.” Hỷ quan lớn tiếng dõng dạc đọc theo danh mục: “Bạch Thuật, đích ca nhi của Bạch gia lão đại ở Bạch Đường thôn, gả cho Tạ Hòe Ngọc, đích trưởng tử của Tạ gia kinh thành. Của hồi môn gồm có: gạo mừng hai mươi thạch, mì mừng hai mươi thạch, dầu ăn năm mươi cân…… chăn hợp hoan mười chiếc, gối uyên ương một đôi…… Một tòa trang viên ở kinh giao, bên trong có ba mươi mẫu ruộng thượng đẳng, mười mẫu đất rừng……”

Mọi người nghe phần đầu thì còn tỏ vẻ thờ ơ, nhưng vừa nghe đến hai chữ "trang viên", ai nấy liền lập tức tỉnh táo, dựng cả tai lên nghe!

Một vị ca nhi thôn quê làm sao lại sở hữu một tòa trang viên ở kinh giao được cơ chứ? Đất đai vùng kinh giao đắt đỏ vô cùng, ba mươi mẫu ruộng thượng đẳng cộng thêm mười mẫu đất rừng, tính sơ sơ cũng phải đáng giá tới mấy ngàn lượng bạc!

Thế nhưng lúc này, bản danh mục của hồi môn mới chỉ đọc được một nửa, phần phía dưới dài dằng dặc vẫn chưa chạm tới!

Ánh mắt mọi người nhìn về phía Bạch Thuật lập tức thay đổi, họ tập trung cao độ để nghe tiếp phần sau của danh mục bồi gả.

Chỉ nghe vị hỷ quan tiếp tục đọc lớn: “Một gian Lai Phúc Lâu ở kinh thành, một gian Lai Phúc Lâu ở phủ thành, một gian Lai Phúc Lâu ở huyện thành, một gian Lai Phúc Lâu ở tây thành…… Ba gian tiệm thuốc ở phủ thành, năm gian tiệm lương ở phủ thành, hai gian tiệm vải ở phủ thành, một gian tiệm trang sức ở phủ thành, một gian tiệm đồ sứ ở phủ thành…… Một tòa Bạch Ngọc sơn trang ở Bạch Đường thôn, một tòa trang viên Bạch Ngọc ở Nam Dương……”

Vị hỷ quan cứ thế đọc tên từng gian cửa hàng, ước chừng có đến vài chục gian tiệm lớn nhỏ, cộng thêm ba tòa điền sản lớn vẫn chưa hết danh sách.

Khách khứa có mặt tại hiện trường lúc này đều trợn tròn mắt, trố mắt nhìn Bạch Thuật đứng ở giữa đại đường.

Sắc mặt Tạ Kỳ càng nghe càng tái mét, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đến cả hai bàn tay cũng không tự chủ được mà run rẩy bần bật!

Vị ca nhi này làm sao lại sở hữu khối tài sản kếch xù đến mức này! Cuộc hôn sự này! Cuộc hôn sự này không nên như thế mới phải! Tại sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này? Đầu óc Tạ Kỳ hoàn toàn hỗn loạn, trống rỗng.

Kẻ mà Tạ Hòe Ngọc cưới về, rõ ràng chỉ nên là một tên nông phu quê mùa chân lấm tay bùn mới đúng chứ!

Thế nhưng, tiếng lòng của Tạ Kỳ đương nhiên chẳng một ai nghe thấy.

Những người thuộc các chi nhánh của Tạ gia khi nghe thấy vị Bạch tiểu ca nhi gả vào cửa lại mang theo khối của hồi môn đồ sộ đến vậy thì ai nấy đều hớn hở, vui mừng ra mặt.

Ngay cả Tạ tước gia vốn đang uể oải, rầu rĩ cũng lập tức ưỡn ngực, sắc mặt hồng hào hẳn lên, hắn khẽ tằng hắng hai tiếng rồi hếch cằm lên đầy vẻ đắc ý, dương dương tự đắc.

Nàng dâu nhà mình cưới về xuất thân tuy có phần thấp kém thật, nhưng bù lại gia thế lại giàu nứt đố đổ vách. Với khối tài sản khổng lồ thế này thì chẳng còn gì gọi là mất mặt nữa, trái lại còn vô cùng khí phái, nở mày nở mặt trước toàn kinh thành.

Vị hỷ quan đọc ròng rã suốt một khắc đồng hồ mới xong bản danh mục bồi gả dài dằng dặc kia, cuối cùng lớn tiếng chốt lại: “Ngoài những vật phẩm nêu trên, Bạch gia còn có thêm của hồi môn bằng bạc mặt là hai mươi vạn lượng. Lân chỉ trình tường!”

Con số hai mươi vạn lượng bạc mặt vang lên như sét đánh ngang tai, khiến toàn bộ khách khứa sững sờ kinh hãi, trong lòng vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tị đỏ cả mắt.

Không ít người nhìn về phía Bạch Thuật, cảm giác như toàn thân cậu đang tỏa ra ánh hào quang bằng vàng ròng lấp lánh.

Đến cả những kẻ vừa rồi còn chê bai diện mạo cậu quá giống nam tử giờ đây cũng lập tức thay đổi suy nghĩ, họ thầm nghĩ bảo sao Tạ Hòe Ngọc lại nôn nóng muốn cưới vị Bạch ca nhi này về nhà đến thế.

Nếu gia đình họ mà cưới được một vị thần tài sở hữu gia sản bạc triệu như vậy, thì cho dù vị ca nhi này có diện mạo xấu xí như Chung Quỳ đi chăng nữa, họ cũng sẵn sàng nghênh đón vào cửa.

Sau khi bản danh mục của hồi môn được đọc xong, nghi thức đón dâu cũng chính thức khép lại, tiếp theo là phần tiệc rượu chúc mừng.

Tạ tước gia lúc này tươi cười hớn hở tiến đến bên cạnh Bạch Thuật, dịu giọng nói: “Con dâu, con giỏi lắm. Ta ngay từ lần đầu nhìn thấy con đã biết con và Hòe Ngọc là một đôi trời sinh. Ta nay cũng đã có tuổi rồi, sau này cơ nghiệp của Tạ gia này vẫn phải trông cậy vào tay hai đứa con gánh vác.”

Bạch Thuật nghe xong nổi cả da gà khắp người: “……” Vị Tạ tước gia này thay đổi thái độ nhanh đến mức khiến cậu không kịp trở tay.

Dù vậy, hôm nay là ngày đại hỷ của cậu, việc nhận được sự khẳng định như vậy từ Tạ tước gia xem như cũng làm tăng thêm thể diện cho Tạ Hòe Ngọc trước mặt quan khách.

Bạch Thuật liền gật đầu đáp lễ: “Đa tạ cha đã khen ngợi, con và Tạ Hòe Ngọc chắc chắn sẽ cùng nhau đồng lòng lo liệu chu toàn cho gia tộc.”

Nói xong vài câu xã giao, Tạ tước gia liền cùng Tạ Hòe Ngọc ra phía sau sảnh tiệc để tiếp rượu khách khứa.

Còn Bạch Thuật thì được nha hoàn dẫn vào tân phòng ngồi nghỉ ngơi, đợi Tạ Hòe Ngọc tiếp đãi xong xuôi toàn bộ quan khách mới trở về.

Tiệc cưới được chia làm hai khu vực riêng biệt, một bên dành cho nam khách, bên còn lại tiếp đón nữ quyến cùng trẻ nhỏ.

Tạ tước gia lúc này mặt mày rạng rỡ, hân hoan đón nhận những lời tâng bốc nịnh nọt từ mọi người, hắn ngồi ở vị trí trung tâm, được các quan khách vây quanh mời rượu không ngớt.

Trái lại, Tạ Kỳ chỉ lẳng lặng ngồi ở một góc, hết chén này đến chén khác nốc rượu giải sầu, khách khứa xung quanh thấy dáng vẻ của y cũng chẳng ai thèm đoái hoài, bắt chuyện.

Tạ Hòe Ngọc cưới được một người vợ giàu có đến nhường này, thế lực của hắn ngày càng vững chắc, không thể xem thường. Lúc này ai nấy đều tranh nhau nịnh bợ hắn còn không kịp, dại gì mà dây dưa với một Tạ Kỳ vốn luôn bất hòa với hắn, tốt nhất là nên giữ khoảng cách càng xa càng tốt.

Bên phía nữ quyến, Tạ Lăng lúc này cũng trở thành tâm điểm được mọi người vây quanh hỏi han.

Việc Bạch Thuật sở hữu khối tài sản kếch xù như vậy khiến trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc vô cùng phức tạp, không biết nên vui hay nên buồn.

Bảo sao đại ca hắn lại cưng chiều cậu đến mức ấy, hôm nay vừa nghe đến của hồi môn bồi gả của cậu, ngay cả vị phụ thân vốn luôn chán ghét cậu cũng lập tức thay đổi hẳn thái độ.

Trong lòng Tạ Lăng đầy vẻ thán phục, đối với Bạch Thuật lại càng thêm vài phần kính sợ. Hắn tự nhủ nếu sau này làm điều gì khiến Bạch Thuật không vừa mắt thì những ngày tháng tới của mình ở Tạ phủ chắc chắn sẽ không dễ chịu chút nào.

Có mấy vị phu nhân bên cạnh lên tiếng hỏi thăm hắn về vị tân tẩu tử này, Tạ Lăng liền gượng cười phụ họa, nói vài câu khen ngợi ngoài đầu môi chót lưỡi cho qua chuyện.

Lâm Thư Ngữ tuy mang thân phận thiếp thất của Tạ Kỳ, nhưng việc y vừa rồi ở ngoài cửa chủ động bắt chuyện với Bạch Thuật, lại còn được cậu bế đứa trẻ một lúc đã được những người có tâm thu hết vào tầm mắt.

Người tinh ý đều nhận ra ngay, vị Bạch ca nhi này tuy không mấy hòa hợp với Tạ Kỳ nhưng mối quan hệ của cậu với vị Lâm ca nhi này xem ra lại khá tốt đẹp.

Lâm Thư Ngữ vì thân phận trắc thất nhạy cảm nên trong những dịp lễ lạt trọng đại thế này vốn dĩ chẳng có ai thèm để mắt tới.

Nhưng hôm nay nhờ có chút thể diện từ Bạch Thuật, thế nhưng lại có mấy vị thiếp thất của các gia tộc khác chủ động tiến đến trò chuyện với y. Lâm Thư Ngữ liền vui vẻ tiếp chuyện, cử chỉ và lời nói vô cùng đoan trang, nhã nhặn và đúng mực.

Thấy y sở hữu dung mạo mỹ miều, phong thái nói năng lại vô cùng hiểu lễ nghĩa, có người bèn tò mò hỏi thăm về xuất thân của y.

Lâm Thư Ngữ cũng chẳng chút che giấu, thẳng thắn chia sẻ mình vốn là đích xuất của quan gia, chẳng qua do số phận đưa đẩy mới rơi vào hoàn cảnh hiện tại.

Những vị nữ tử và ca nhi có mặt ở đó nghe xong liền động lòng trắc ẩn, thầm sinh lòng đồng cảm sâu sắc với y. Dù sao họ cũng đều mang thân phận thiếp thất, ai nấy đều có những nỗi khổ tâm khó nói của riêng mình, giờ đây họ không còn thấy Lâm Thư Ngữ trơ trẽn, đáng ghét như những lời đồn đại bên ngoài nữa, ngược lại còn nuôi ý định sau này sẽ qua lại giao hảo với y.

Tân phòng chính là phòng ngủ ngày thường của Tạ Hòe Ngọc, lúc này đã được bài trí, dọn dẹp rực rỡ hẳn lên, ngập tràn vui mừng.

Khắp viện của Tạ Hòe Ngọc đều được chăng đèn kết hoa bằng lụa đỏ, ngay cả những cành cây trong hoa viên cũng được buộc những dải lụa hồng đẹp mắt.

Trên mỗi cánh cửa sổ đều dán một cặp chữ hỷ vuông vắn.

Giường nệm của Tạ Hòe Ngọc lúc này đã được thay bằng bộ chăn gối hỷ màu đỏ rực rỡ, được trải dày thành nhiều lớp, bên dưới rải đầy đậu phộng, long nhãn, táo đỏ để cầu chúc điềm lành.

Bạch Thuật bốc một nắm ăn chơi, thế nhưng càng ăn lại càng thấy bụng đói cồn cào, cậu liền gọi Thường Hỉ lại, bảo hắn xuống phòng bếp nhỏ tìm chút đồ ăn lót dạ mang lên cho mình.

Sau khi Thường Hỉ đi ra ngoài, Bạch Thuật liền thả người nằm dài trên giường đệm phát ngốc. Vừa ngước mắt lên, cậu đã trông thấy ngay trên đỉnh màn giường cũng dán một chữ hỷ nhỏ.

Bạch Thuật nhìn kỹ nét chữ hỷ kia, nhận ra một vài góc cạnh nhỏ quen thuộc ở phần chân chữ.

Trong lòng cậu bỗng dâng lên một niềm hạnh phúc ngọt ngào như được ngâm trong hũ mật, chữ hỷ này hóa ra là do chính tay Tạ Hòe Ngọc tự tay cắt lấy.

Cậu nhớ lại hồi còn ở trang viên, hắn từng dán một chữ hỷ lên xà nhà và nói muốn mỗi ngày đều được nhìn thấy nó.

Tạ Hòe Ngọc chắc chắn đã ghi khắc sâu sắc lời nói đó trong lòng, nên mới tự tay cắt chữ hỷ này dán ở góc khuất bên trong màn giường của hai người.

Thêm một lát sau, sắc trời ngoài cửa sổ đã dần ngả bóng hoàng hôn. Bạch Thuật đứng dậy thắp sáng ngọn đèn dầu trong phòng, vừa quay người lại đã nghe thấy tiếng gõ cửa khẽ khàng.

“Vào đi.” Bạch Thuật cất tiếng, tưởng là Thường Hỉ đã mang đồ ăn về cho mình.

Nào ngờ người bước vào lại là Tạ Hòe Ngọc, trên tay hắn xách một chiếc hộp thức ăn tinh xảo, đặt lên bàn rồi ân cần nói: “Nương tử, đói bụng rồi phải không? Ta mang đồ ăn lên cho em đây.”

Nghe Tạ Hòe Ngọc cất tiếng gọi hai chữ "nương tử", tim Bạch Thuật bỗng đập loạn một nhịp, gương mặt xẹt qua một vệt hồng rực rỡ.

Hàng mi cậu khẽ chớp động, đôi mắt ngập nước nhìn về phía Tạ Hòe Ngọc chứa chan tình cảm nhu hòa, trìu mến.

Cậu và Tạ Hòe Ngọc ở bên nhau tính ra cũng đã được một năm trời, nhưng đây là lần đầu tiên cậu nghe hắn dùng danh xưng thân mật này để gọi mình, chỉ cảm thấy hai chữ này thốt ra từ miệng hắn như muốn làm tan chảy cả cõi lòng cậu.

“Sao lại thẹn thùng đến thế?” Tạ Hòe Ngọc mỉm cười, tiến lên đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên bờ môi cậu: “Ta và em sớm đã thẳng thắn đối diện với nhau, nay chỉ gọi một tiếng nương tử mà em đã chịu không nổi rồi sao.”

“Chẳng biết tại sao nữa, mấy ngày trước dù đã nhận hôn thư từ quan phủ, nhưng phải đợi đến ngày hôm nay, ta mới thực sự cảm nhận được hai chúng ta đã chính thức kết thành phu thê.” Bạch Thuật nhìn thẳng vào mắt Tạ Hòe Ngọc, khẽ nói: “Khoảnh khắc huynh vừa gọi ta một tiếng nương tử, ta bỗng thấy tâm nguyện thuở ban đầu khi lần đầu tiên nhìn thấy huynh, hôm nay rốt cuộc đã được viên mãn, trọn vẹn.”

“Em thì viên mãn rồi, nhưng ta thì vẫn chưa đâu.” Nghe cậu nói vậy, ánh mắt Tạ Hòe Ngọc bỗng tối sầm lại vài phần, hắn nhìn cậu đầy ẩn ý: “Nào, gọi một tiếng phu quân cho ta nghe thử xem?”

“Phu quân……” Bạch Thuật lý nhí gọi một tiếng, giọng điệu vẫn còn chút ngượng ngùng, chưa quen.

Tạ Hòe Ngọc liền trêu chọc cậu: “Tiếng gọi này của em nhỏ quá, cứ như tiếng muỗi kêu vậy, ta nghe chẳng rõ chút nào cả.”

“Đó là tại huynh đứng xa quá đấy chứ, huynh lại gần đây mà nghe này……” Đôi mắt đen lánh của Bạch Thuật lấp lánh phản chiếu ánh nến lung linh bên bàn.

Tạ Hòe Ngọc liền xích lại gần cậu thêm chút nữa, hai chân đan vào nhau, thân hình rướn về phía trước.

Bạch Thuật ghé sát vào tai Tạ Hòe Ngọc, một tay vòng qua ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của hắn, tựa đầu vào vai hắn rồi dịu dàng thì thầm bên tai: “Phu quân, phu quân, phu quân, phu quân…… phu quân……”

Nói đến chẳng biết là bao nhiêu tiếng, giọng nói của cậu cứ thế lịm dần đi rồi biến mất hẳn……

Ngoài cửa sổ, thấp thoáng sau chữ hỷ đỏ rực, ánh nến lung linh nhảy múa, tấm màn giường trong phòng từ từ buông xuống, che khuất bóng dáng hai người bên cạnh bàn……

------

Lời tác giả:

Theo như luật pháp của Đại Tuyên, mọi hành vi tương tác thân mật từ cổ trở xuống đều là phạm pháp. Chính vì vậy, vào đêm tân hôn, hai người họ chỉ có thể đầu kề đầu, dùng ý niệm để giao hòa và triền miên bên nhau suốt một đêm dài.