Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 110

  Kể từ ngày đó, Tạ Lăng như được tiêm máu gà, ngày ngày khổ luyện, sai sót trên sổ sách cũng theo đó ít dần.

Thấy hắn chuyển biến như vậy, cậu và Tạ Hòe Ngọc cũng hoàn toàn yên tâm. Dù là tự nguyện hay bị ép buộc, chỉ cần đạt được mục đích thì đó đều là kết quả tốt.

Thấm thoắt đã đến ngày mười sáu tháng sáu, tiết trời hôm nay vô cùng đẹp. Trận mưa đêm qua gột rửa sạch bách bụi bặm, sớm mai bầu trời trong vắt, không khí mát mẻ, dễ chịu vô cùng.

“Biết hôm nay chúng ta đi làm hôn thư nên ông trời cũng khéo chiều lòng người, cho một ngày thời tiết đẹp thế này.” Cậu cong cong khóe mắt, mỉm cười nói.

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền nở nụ cười ngọt ngào. Kể từ hôm nay, vị ca nhi trước mắt này sẽ chính thức lập hồ sơ ở quan phủ, trở thành người của hắn.

Hôm nay là ngày đại hỷ, từ trên xuống dưới Tạ phủ không ai không biết. Ngay cả Tạ tước gia vốn chán ghét cậu cũng buộc phải ra ngoài tiễn chân, ít nhất là để giữ thể diện trước mặt người ngoài.

Trước lúc Tạ Hòe Ngọc và cậu lên xe, Lâm Thư Ngữ đã đứng đợi sẵn, nói một tràng lời chúc tụng cát tường.

Cậu mỉm cười, thuận miệng hỏi y về tiến độ của cuốn thoại bản.

Lâm Thư Ngữ nghe vậy thì đỏ bừng mặt, khẽ liếc nhìn cậu một cái rồi lí nhí: “Sắp viết xong rồi, đợi hai người lo xong xuôi hỷ sự này thì truyện cũng vừa vặn hoàn thành.”

“Tốt lắm.” Cậu gật đầu: “Đến lúc đó ta lại qua tìm ngươi để xem thử nhé.”

Cỗ xe ngựa lăn bánh rời khỏi Tạ phủ, hướng thẳng về phía phủ nha.

Vừa đến cửa nha môn, Tạ Hòe Ngọc đã nắm chặt tay cậu bước xuống xe, hai người sánh vai tiến vào bên trong phủ nha.

Giờ lành gả cưới đã được chọn lựa kỹ lưỡng từ trước. Nha dịch thấy hai người bước vào liền niềm nở đón tiếp, chủ động hỏi han: “Tạ công tử, lần này ngài lại tới, chắc là để làm hôn thư đúng không ạ?”

“Phải.” Tạ Hòe Ngọc gật đầu, tùy tay thưởng cho hắn mười lượng bạc.

Tên nha dịch nhận bạc liền cười đến híp cả mắt. Hắn làm việc ở quan nha nhiều năm, sớm đã luyện được đôi mắt tinh tường, nhìn một cái là thấu.

Cứ hễ thấy cặp đôi nào mặt mày hớn hở, ngập tràn hạnh phúc dắt tay nhau vào đây giống như Tạ Hòe Ngọc và vị tiểu ca nhi bên cạnh thì mười mươi là tới làm hôn thư.

Tạ Hòe Ngọc giao sinh thần bát tự của mình và cậu cho nha dịch. Đối phương vốn sở hữu nét chữ rất đẹp, lại quen tay hay làm nên chỉ loáng một cái đã soạn xong tờ hôn thư vuông vắn, chia làm hai bản giống nhau.

Sau khi hôn thư được trình lên, Tạ Hòe Ngọc và cậu lần lượt ký tên, rồi cẩn thận ấn dấu tay của mình lên đó.

Nha dịch đóng một triện quan ấn đỏ chót lên văn bản, cung kính giao một bản cho Tạ Hòe Ngọc, bản còn lại thì cất vào kho lưu trữ lập hồ sơ, thủ tục làm hôn thư lúc này mới chính thức hoàn tất.

“Chúc mừng, chúc mừng! Tạ công tử hỷ kết lương duyên, cưới được giai thê!” Nha dịch cười hớn hở, chắp tay bái chúc.

Ngoại miệng thì tán tụng là “giai thê”, nhưng trong lòng hắn nghĩ thế nào thì chẳng ai rõ, có điều Tạ Hòe Ngọc nghe thấy từ này thì lồng ngực vô cùng sướng khoái, đắc ý vô cùng.

Chẳng phải là cưới được giai thê sao? Một vị ca nhi tốt đẹp đến nhường này, giờ đây đã là người của hắn rồi……

Bởi vì Tạ Hòe Ngọc và cậu ngày thường gắn bó khăng khít chẳng khác nào phu thê già, nên khi cầm tờ hôn thư này trong tay, ngoài cảm giác sợi dây gắn kết giữa hai người càng thêm bền chặt, kiên định thì cũng không có quá nhiều sự ngỡ ngàng, mới lạ.

“Đi thôi, ta đã hẹn trước với Tử Vân và Trọng Lễ rồi. Hôm nay nhận được hôn thư, ta liền đưa em đi gặp bọn họ.” Tạ Hòe Ngọc cười rạng rỡ như ánh mặt trời, ôm lấy bả vai thê tử bước ra khỏi nha môn, lên xe hướng về phía ngoại ô thẳng tiến.

Cỗ xe ngựa dừng lại trước một địa danh vô cùng quen thuộc. Cậu bước xuống xe, ngước mắt nhìn lên, hóa ra lại là Tiên Khách Cư.

Vì biết hôm nay Tạ Hòe Ngọc và cậu sẽ tới nên Tiên Khách Cư đã đóng cửa, tuyệt đối không tiếp đón vị khách nào khác.

Tạ Hòe Ngọc dẫn cậu đi vòng qua mấy lối rẽ quanh co, cuối cùng bước vào một gian nhã các có phong cảnh vô cùng thanh nhã, thơ mộng.

Vừa vén bức mành sa bước vào, hai người đã nhìn thấy Triệu Lương và Kỳ Cầm Nguyệt ngồi đợi sẵn từ bao giờ.

“Thụy Thạch huynh! Đại hỉ, đại hỉ!” Vừa nhìn thấy hắn bước vào, Kỳ Cầm Nguyệt đã cười toe toét, hớn hở chúc mừng.

Ánh mắt đảo qua nhìn thấy cậu ở phía sau, Kỳ Cầm Nguyệt hơi khựng lại một chút, nhưng ngay sau đó liền tiến lên phía trước, trịnh trọng cúi người hành lễ: “Tẩu tử tốt……”

Để hắn mở miệng gọi một vị ca nhi nhỏ tuổi hơn cả mình là “tẩu tử”, trong lòng Kỳ Cầm Nguyệt thực sự có chút không cam tâm, tình nguyện.

Thế nhưng hắn cũng thừa hiểu Tạ Hòe Ngọc đối với Bạch tiểu ca nhi là toàn tâm toàn ý. Hơn nữa, hắn còn nghe phong phanh chuyện ngày hôm đó cậu đã một thân một mình xông vào Tạ gia, giữa biển máu tanh bưởi cứu mạng Tạ Hòe Ngọc ra sao……

Chính vì vậy, Kỳ Cầm Nguyệt đã thực sự công nhận cậu từ tận đáy lòng. Thái độ của hắn đối với cậu cũng từ trêu chọc ban đầu chuyển thành sự kính nể, tôn trọng sâu sắc.

Tuy vị tiểu ca này xuất thân từ chốn ruộng đồng thôn dã, nhưng chân tình mà y dành cho Tạ Hòe Ngọc rõ ràng là điều không ai có thể phủ nhận.

Triệu Lương cũng tiến lên, mỉm cười chúc mừng cậu và Tạ Hòe Ngọc một tràng.

Sau khi bốn người đã an tọa, Kỳ Cầm Nguyệt liền nhìn mọi người, tặc lưỡi cảm thán: “Trong ba người chúng ta, Thụy Thạch là kẻ lãnh đạm, không màng đến chuyện nam nữ nhất. Lúc trước ta và Trọng Lễ đều đinh ninh rằng hắn sẽ là kẻ thành thân muộn nhất, ai ngờ đâu hắn lại là một hạt giống si tình ngầm, không những tìm được ý trung nhân nhanh nhất mà còn là người đầu tiên bước vào cửa hôn nhân.”

“Nhân duyên do trời định.” Tạ Hòe Ngọc nói: “Ngay cả bản thân ta cũng không ngờ mọi chuyện lại viên mãn nhanh đến thế. Ta cũng chúc cho Tử Vân ngươi sớm ngày tìm được giai nhân của đời mình nhé.”

“Sao huynh lại chỉ chúc phúc mỗi mình ta, còn Trọng Lễ thì sao, huynh bỏ mặc hắn à?” Kỳ Cầm Nguyệt liếc mắt trêu chọc Triệu Lương một cái.

“Ha ha ha ha ha.” Tạ Hòe Ngọc và Triệu Lương nghe vậy liền đồng thanh bật cười lớn, khiến Kỳ Cầm Nguyệt ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Tạ Hòe Ngọc lắc đầu cười bảo: “Tử Vân cái tên nhà ngươi, tin tức đúng là quá chậm chạp rồi. Trọng Lễ hắn đã chọn được giai nhân ưng ý, sính lễ cũng đã trao tay từ lâu, đâu cần đến lượt ta đứng ra chúc phúc nữa chứ!”

“Hả?! Là ai thế? Từ bao giờ vậy?” Kỳ Cầm Nguyệt suýt chút nữa thì nhảy dựng lên khỏi ghế.

Dạo gần đây hắn bận rộn suốt ở kinh giao, hoàn toàn không để ý hỏi thăm tin tức trong kinh thành.

Không thể ngờ được chỉ trong khoảng thời gian hắn vắng mặt, ngay cả Triệu Lương cũng đã âm thầm chọn xong đối tượng đón vào cửa.

“Chính thê tương lai là thứ nữ của Ngụy hầu gia.” Tạ Hòe Ngọc giải thích: “Còn trắc thất thì chọn đích ca nhi của Văn gia.”

Nghe Tạ Hòe Ngọc nói ra điều này, cậu khẽ chớp mắt, quay sang nhìn hắn, lồng ngực bỗng dâng lên một chút cảm giác rầu rĩ, không thoải mái.

Tạ Hòe Ngọc không hề phát hiện ra sự thay đổi tâm trạng của cậu, hắn chỉ mỉm cười dịu dàng, rót đầy một ly rượu đặt vào tay cậu rồi ân cần dặn: “Em ăn nhiều một chút.” Nói xong, hắn lại tiếp tục quay sang hàn huyên với hai vị bằng hữu.

Kỳ Cầm Nguyệt đối với thứ nữ của Ngụy gia thì không có mấy ấn tượng, nhưng với Văn gia thì ngược lại khá quen thuộc, hắn liền tò mò lên tiếng hỏi: “Ta nhớ Ngụy gia tuy là gia thế cao môn, nhưng vị thứ nữ kia cũng không phải là người xuất chúng nhất. Ngược lại, đích trưởng nữ của Văn gia mới là người nổi tiếng có tài danh, sao huynh không chọn nàng ta?”

Triệu Lương và Tạ Hòe Ngọc nhìn nhau cười, sau đó Triệu Lương ung dung đáp: “Ta vẫn thích mẫu nữ tử có tính cách đoan trang, nhã nhặn như cô nương Ngụy gia hơn. Ngươi nếu đã thưởng thức tài hoa của vị tiểu thư Văn gia kia thì ta nhường nàng ta lại cho ngươi đấy.”

Kỳ Cầm Nguyệt nghe vậy liền xua tay từ chối nguầy nguậy: “Xin tha cho ta đi! Mấy vị danh môn quý nữ đó ta một người cũng kham không nổi. Sau này ta có cưới vợ, nhất định phải cưới một người mình thực sự thích, giống như Thụy Thạch huynh đây này.”

Mọi người nghe xong lại được một trận cười vui vẻ. Nghĩ lại một năm trước, Kỳ Cầm Nguyệt hoàn toàn không có suy nghĩ này, xem ra câu chuyện tình yêu của Tạ Hòe Ngọc và cậu đã có tác động và ảnh hưởng vô cùng sâu sắc tới hắn.

Khi bữa tiệc đi vào chặng cuối, Kỳ Cầm Nguyệt cung kính lấy ra một chiếc tráp nhỏ, hai tay dâng đến trước mặt cậu và nói: “Tẩu tử, đây là chút hạ lễ tân hôn ta chuẩn bị cho hai người, xin mời tẩu tử nhận cho.”

Cậu mở chiếc tráp ra xem, bên trong là một đôi vòng tay bằng bích ngọc trong vắt, nước ngọc bóng bẩy, nhìn một cái là biết ngay món đồ giá trị liên thành.

Cậu khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn rồi thu nhận đôi vòng tay. Cho dù bản thân cậu không đeo, sau này nếu có con, đem làm vật gia truyền truyền lại cũng là một ý kiến không tồi.

Triệu Lương mỉm cười nhẹ nhàng, cũng từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đưa qua nói: “Thật khéo, ta ở đây cũng có một phần lễ mọn, em dâu nhận lấy đi.”

Trong ba người bọn họ, Triệu Lương là người lớn tuổi nhất, bởi vậy hắn tự nhiên gọi cậu một tiếng “em dâu”.

Cậu đón lấy chiếc hộp, vừa mở ra đã thấy bên trong đặt một tờ khế ước, nhìn kỹ lại thì ra là khế đất của một tòa nhà lớn ngay giữa kinh thành.

“Cái này để cho em dâu dùng vào ngày thành hôn. Ngày hôm đó nếu em dâu cứ thế gả đi từ Tạ phủ, yến tiệc tuy náo nhiệt thật nhưng khó tránh khỏi việc quy trình không được chu toàn, đẹp mắt. Chi bằng trước kỳ hạn ba ngày, em dâu hãy dọn đến ở tại tòa nhà này, để Thụy Thạch dùng kiệu tám người nâng đón em qua cửa một cách đường đường chính chính. Tòa nhà này ta đã phái người thu dọn, bài trí thỏa đáng cả rồi, em chỉ việc xách hành lý vào ở mà thôi.”

Triệu Lương quả thực là một người vô cùng chu đáo, thận trọng, ngay cả tầng lễ tiết nhỏ nhặt này mà hắn cũng đã tính toán thay cho hai người.

Tạ Hòe Ngọc nhìn thấy món quà thì mắt sáng lên, liền quay sang nói với Triệu Lương: “Vậy ta xin thay mặt nội tử, đa tạ tấm chân tình của Trọng Lễ và Tử Vân huynh!”

Trên đường trở về phủ, cậu ôm hai chiếc tráp nhỏ ngồi im lặng trên xe.

Tạ Hòe Ngọc vòng tay ôm lấy bờ vai cậu, kéo đầu cậu tựa vào vai mình.

“Món hạ lễ này của Trọng Lễ tới thật đúng lúc.” Tạ Hòe Ngọc mỉm cười nói: “Lần này ta nhất định phải tìm dịp tạ ơn hắn thật chu đáo.”

Cậu bấy giờ mới sực nhớ tới chuyện khiến mình muộn phiền lúc nãy ở bàn ăn, liền ngước lên hỏi: “Nhị điện hạ tại sao lại phải cưới cô nương Ngụy gia, lại còn muốn nạp thêm một vị trắc thất nữa?”

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền ôn tồn giải thích: “Ngụy gia và Văn gia đều là những trọng thần nắm giữ đại quyền trong triều, là chỗ dựa vô cùng vững chắc. Nguyên bản còn có thêm Lưu gia, nhưng thái độ của Lưu gia lúc nào cũng mập mờ, lắc lư không dứt khoát giữa Trọng Lễ và Triệu Diễn, hơn nữa tính khí của đám con cháu thích hôn trong phủ bọn họ cũng không được tốt, tính đi tính lại thì không đâu thích hợp bằng hai nhà Ngụy, Văn.”

“Sao đến chuyện chung thân đại sự mà nói đi nói lại toàn là việc tranh đấu trên triều đình thế? Ta cảm giác Nhị điện hạ chẳng hề có chút tình cảm nào với cô nương Ngụy gia, cũng chẳng thích vị ca nhi của Văn gia kia……” Cậu khẽ nhíu mày đầy bất mãn.

“Thân phận của hắn đã định sẵn như vậy, đây là chuyện bất khả kháng.” Tạ Hòe Ngọc thở dài: “Ta và Tử Vân có lẽ còn có cơ hội được tự do lựa chọn người mình thương, nhưng Trọng Lễ thì khác, hắn chỉ có thể đi con đường liên hôn với triều thần. Cho dù sau này hắn có thực sự đem lòng yêu mến ai đi chăng nữa, hắn cũng tuyệt đối không được phép để lộ ra ngoài, tránh việc người khác dị nghị hắn có lòng thiên vị, nặng bên này nhẹ bên kia.”

“Vậy thì cô nương Ngụy gia và vị ca nhi Văn gia kia thật là đáng thương.” Cậu thở dài cảm thán, rồi bất chợt quay sang, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tạ Hòe Ngọc: “Còn huynh thì sao? Ta thấy huynh đối với chuyện này có vẻ chẳng có chút bài xích nào, liệu trong đầu có từng nhen nhóm ý định nạp thiếp hay không?”

Tạ Hòe Ngọc nghe xong thì ngẩn người ra, nhìn thẳng vào mắt cậu, quả nhiên nhận ra một tia ghen tuông ngầm ẩn hiện trong đó.

Hắn thầm nghĩ, nếu như bản thân không gặp được cậu, có lẽ hắn cũng sẽ chấp nhận một cuộc hôn nhân chính trị, bước đi trên con đường liên hôn đầy toan tính giống như Trọng Lễ. Thế nhưng, ông trời đã cho hắn gặp được cậu……

Một khi đã biết thế nào là chân ái sâu đậm, hắn mới thấu hiểu được cuộc đời này bản thân chỉ có thể dốc hết tâm tư yêu duy nhất một người, tuyệt đối không chấp nhận được bất kỳ kẻ thứ ba nào chen chân vào.

“Hèn chi lúc nãy ở tiệm ăn trông em cứ thẫn thờ, rầu rĩ mãi.” Tạ Hòe Ngọc yêu chiều búng nhẹ lên trán cậu một cái: “Đừng có nghĩ ngợi lung tung, cuộc đời này của ta chỉ có duy nhất một mình em thôi.”

Ánh mắt âm trầm của cậu lập tức tan biến sạch bách, cậu cười rộ lên, bá đạo tuyên bố: “Tốt, tình cảm của ta cũng tuyệt đối không thể san sẻ cho kẻ khác. Nếu sau này huynh dám nạp thiếp, ta sẽ lập tức vứt bỏ huynh, không cần huynh nữa.”

Nghe cậu nói hai từ “không cần”, lồng ngực Tạ Hòe Ngọc bỗng nhói đau một cái, cảm giác chân thực đến mức đáng sợ.

Hắn vội vàng siết chặt lấy cậu, nghiêm túc nói: “Mấy lời nói gở này sau này em chớ có nhắc lại nữa. Ta, Tạ Hòe Ngọc, xin thề trước trời đất, cuộc đời này chỉ yêu mình em, cưới một mình em làm thê tử, nếu có nửa lời bội thề, nguyện sẽ phải chịu kết cục không được chết tử tế.”

Màn thề nguyền sống chết có phần nghiêm trọng này khiến cậu cũng phải giật mình, vội vàng giơ tay che miệng Tạ Hòe Ngọc, bảo hắn mau chóng rút lại lời nói bồng bột vừa rồi.

Trên đường hai người trở về, cỗ xe ngựa vừa vặn đi ngang qua tiệm trang sức lớn kia.

Nhìn bầu trời lúc này đã ngả sang giờ Thân, cậu liền đề xuất: “Chi bằng chúng ta ghé vào tiệm sớm một chút, tiện thể đón Tạ Lăng cùng về phủ luôn đi.”

Cỗ xe dừng bánh bên ngoài tiệm trang sức, Tạ Hòe Ngọc và cậu rảo bước đi vào hậu viện. Vừa bước tới cửa phòng, hai người đã nhìn thấy Tạ Lăng đang vô cùng tập trung, nghiêm túc đối chiếu từng con số trên sổ sách. Bên tay hắn còn bày ra một đống đồ trang sức các loại, hắn vừa viết được vài chữ lại cầm một món lên ngắm nghía, soi xét độ sáng bóng của những viên châu báu trên đó.

Vương chưởng quầy trông thấy Tạ Hòe Ngọc và cậu tới liền vội vàng bước nhanh ra đón tiếp, vừa định mở miệng hành lễ.

Cậu đã khẽ ra hiệu, kéo ông ta sang một góc khuất hỏi nhỏ: “Đống đồ trang sức bày bên cạnh Tạ Lăng kia…… là dùng để làm gì thế?”

Vương chưởng quầy vốn có chút kiêng dè cậu, liền dùng tay áo lau mồ hôi hột trên trán, thấp thỏm đáp: “Dạ, là cậu ấy đang học cách phân biệt các chủng loại châu báu và định giá trang sức ạ, đây đều là những món đồ tiệm chúng ta thu mua lại của khách.”

Một tiệm trang sức quy mô lớn như thế này, ngoài việc bán đồ mới, đôi khi cũng tiếp nhận những món đồ cũ do người ta mang tới cầm cố hoặc bán đứt.

Để có thể phân biệt chính xác thật giả và đưa ra mức giá thu mua hợp lý, người làm bắt buộc phải tích lũy được một lượng kiến thức và công lực nhất định.

“Là chính đệ ấy chủ động đòi học sao?” Cậu có chút ngoài ý muốn, hỏi lại.

“Dạ, phải……” Vương chưởng quầy lại quệt mồ hôi trên trán, khẽ cắn răng bảo: “Là tiểu nhân bảo cậu ấy làm ạ.”

Chuyện này thực chất là do Tạ tiểu ca nhi tự mình yêu cầu được học, nhưng Vương chưởng quầy sợ cậu biết chuyện sẽ không vui nên đã chủ động đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình để bao che cho Tạ Lăng.

Cậu khẽ mỉm cười, nhìn thấu tâm tư qua nét mặt của Vương chưởng quầy, liền trêu nhỏ: “Mới tới đây có vài ngày mà xem ra mối quan hệ giữa hai người các ông cũng khá tốt đấy chứ.”

Nghe cậu nói vậy, Vương chưởng quầy càng thêm căng thẳng, mồ hôi tuôn ra như tắm. Cậu thấy vậy liền dịu giọng trấn an: “Đừng khẩn trương như thế, Lăng nhi biết chí tiến thủ, chịu khó học hỏi là chuyện tốt. Ông nếu còn sở hữu bản lĩnh gì khác thì cứ việc tận tình chỉ dạy, truyền thụ hết cho đệ ấy đi.”

Vương chưởng quầy ngẩn người ra, gương mặt lộ rõ vẻ hoang mang, không hiểu ý cậu là gì. Cậu liền giải thích tiếp: “Nói thật cho ông biết, mấy cửa hàng quanh khu phố này, sau này đều được định sẵn sẽ làm của hồi môn bồi gả theo Tạ Lăng khi đệ ấy xuất giá. Thế nhưng ông xem, đệ ấy hiện tại một chút kiến thức phòng thân cũng không có, nên ta mới phải tống đệ ấy ra đây rèn luyện, mài giũa một phen. Hiện giờ đệ ấy đã chịu học hành, lại hòa hợp với ông như vậy, chúng ta cũng yên tâm phần nào. Chỉ có điều chuyện này tạm thời phải giữ bí mật, tuyệt đối không được để cho đệ ấy biết, ông nhất định phải kín miệng cho ta.”

Vương chưởng quầy lúc này mới vỡ lẽ ra thâm ý sâu xa của cậu. Khi ông ngước mắt nhìn cậu một lần nữa, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi so với trước kia.

Bấy lâu nay ông vẫn luôn hiểu lầm vị thê tử này của chủ tử, cho rằng cậu là một kẻ khắc nghiệt, độc đoán, thích chèn ép tiểu thúc tử. Thế nhưng hôm nay nghe xong mới biết, mọi chuyện cậu làm đều là dụng tâm lương khổ, lo nghĩ cho tương lai của Tạ Lăng.

Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng một gian tiệm trang sức này thôi, mỗi năm nguồn thu nhập đã lên tới mấy ngàn lượng bạc, ở kinh thành này có mấy ai hào phóng đem một sản nghiệp bề thế như vậy ra làm của hồi môn bồi gả chứ, như thế đã là vô cùng có thể diện rồi.

Vậy mà nghe khẩu khí của vị Bạch ca nhi này, ngoài tiệm này ra, hình như cậu còn chuẩn bị thêm mấy gian cửa hàng khác nữa……

Hơn nữa, số của hồi môn này họ không phải cứ thế vứt ra cho xong chuyện, mà còn cố tình dùng biện pháp mạnh để giáo huấn, rèn luyện Tạ Lăng, giúp hắn tích lũy đủ năng lực để sau này có thể tự mình dốc lòng quản lý, kinh doanh tốt sản nghiệp của bản thân……

Tấm lòng bao dung, lo toan chu toàn này, đừng nói là quan hệ ca tẩu thông thường, ngay cả cha mẹ ruột thịt trên đời này cũng hiếm có mấy ai làm được đến mức ấy.

“Bạch ca nhi, ngài và chủ tử đối với Tạ tiểu ca nhi thực sự là dụng tâm lương khổ, sau này khi cậu ấy hiểu chuyện chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích ân tình của hai người.” Vương chưởng quầy chân thành nói.

“Ta không cần đệ ấy phải cảm kích.” Cậu thản nhiên đáp: “Có điều ông đã biết rõ nội tình chuyện này rồi thì sau này phải càng thêm dốc lòng dạy dỗ đệ ấy cho tốt. Bằng không, sản nghiệp này một khi giao vào tay đệ ấy mà bị đệ ấy phá tán, lụi bại sạch bách, thì đối với tiền đồ của các ông cũng chẳng có gì tốt đẹp đâu.”

“Dạ, điều đó là tất nhiên ạ.” Vương chưởng quầy lập tức khom lưng cam đoan.

Trong lòng ông tự nhủ, từ ngày mai trở đi, thái độ của mình đối với Tạ Lăng phải càng thêm chân thành, tận tụy chỉ bảo hơn nữa. Dù sao đây cũng chính là vị chủ tử tương lai của mình, tranh thủ bộc lộ năng lực để lấy lòng hắn trước từ bây giờ chắc chắn là không sai vào đâu được.

Sau khi hai người bàn bạc xong xuôi, cậu liền tiến lên gõ gõ vào cánh cửa phòng. Tạ Lăng giật mình ngẩng đầu lên, trông thấy đại ca và cậu đang đứng ở cửa thì lồng ngực không khỏi thắt lại một cái.

Hắn hoàn toàn không hiểu nổi tại sao hai người này lại đột nhiên rủ nhau tới đây vào giờ này.

“Đi thôi, hôm nay chúng ta về nhà, tiện đường ghé qua đón đệ cùng về phủ luôn.” Cậu cất tiếng bảo.

Tạ Lăng nhìn xuống tập sổ sách còn đang dang dở trên bàn, ngập ngừng nói: “Nhưng... nhưng phần sổ sách hôm nay của đệ vẫn chưa làm xong……”

“Hôm nay ta và tẩu tử đệ vừa mới nhận được hôn thư từ quan phủ, lý nên về nhà mở tiệc ăn mừng một trận, mau thu dọn đồ đạc về ăn cơm thôi.” Tạ Hòe Ngọc cất giọng ra lệnh.

Tạ Lăng lúc này mới chịu buông bút xuống, thu dọn đồ đạc trên bàn rồi lẳng lặng đi theo sau hai người ra xe ngựa.

Suốt dọc đường đi, ba người ngồi chung trong một khoang xe nhỏ hẹp.

Rõ ràng Tạ Lăng và Tạ Hòe Ngọc mới là huynh đệ ruột thịt cùng một mẹ sinh ra, thế nhưng Tạ Hòe Ngọc lại thủy chung chỉ nghiêng người về phía cậu, cử chỉ vô cùng thân mật, khăng khít.

Tạ Lăng khẽ liếc mắt qua, liền bắt gặp cảnh tay của Tạ Hòe Ngọc và cậu đang đan chặt vào nhau không rời, trên ngón tay của hai người còn đeo một cặp nhẫn có kiểu dáng giống hệt nhau.

Người ngoài kinh thành ai ai cũng đồn đại rằng Tạ Hòe Ngọc là vì bị thế cục ép buộc, bất đắc dĩ mới phải hạ mình cưới một vị ca nhi xuất thân thôn quê quê mùa này làm vợ, bản thân Tạ Lăng trước đây cũng từng nuôi suy nghĩ giống hệt như vậy.

Thế nhưng qua khoảng thời gian chung sống dưới một mái nhà Tạ phủ vừa rồi, Tạ Lăng cuối cùng cũng đã sáng mắt ra.

Đại ca hắn không những không phải bị ép buộc, mà ngược lại còn thích vị Bạch ca nhi này đến phát điên, đối xử với cậu thậm chí đã đạt tới mức độ dung túng, chiều chuộng vô điều kiện……

Sau bữa tối, cậu vẫn giữ đúng thói quen cũ, bảo Tạ Lăng mang tập sổ sách ban ngày sang cho mình kiểm tra.

Phần sổ sách hôm nay của Tạ Lăng vẫn chưa hoàn thành, lúc này mang sang cho cậu duyệt, chắc chắn sẽ bị cậu bới lông tìm vết, bắt bẻ ra một đống lỗi sai cho mà xem.

Trong lòng Tạ Lăng đầy rẫy sự ủy khuất, ấm ức nhưng dưới áp lực của đại ca, hắn không thể không ngoan ngoãn nghe theo.

Hắn cung kính dâng tập sổ sách lên, lẳng lặng đứng nhìn cậu lật xem từng trang một, thẳng cho đến trang cuối cùng, cậu mới thong thả buông lời: “Tuy vẫn chưa làm xong hoàn chỉnh, nhưng những phần đệ đã làm phía trước thì hoàn toàn chính xác, không sai một chữ nào.”

Nói xong, cậu quay sang liếc nhìn Tạ Hòe Ngọc một cái, rồi tiếp tục: “Hôm nay là ngày đại hỷ của hai chúng ta, ta thấy cũng nên nới lỏng yêu cầu phạt vạ một chút. Nếu phần phía trước đệ đã làm đúng hết, vậy thì nguyện vọng quay lại học đường nghe giảng của đệ, ta chấp thuận.”

Tạ Lăng ngẩn người ra tại chỗ. Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý hôm nay sẽ bị cậu làm khó dễ, phạt tiền tiêu vặt hoặc buông lời mỉa mai, trào phúng, duy chỉ có kết cục nhẹ nhàng, bao dung như thế này là hắn chưa từng dám nghĩ tới, cậu vậy mà lại dễ dàng đồng ý cho hắn quay lại học đường như vậy sao?

Tạ Hòe Ngọc nghe cậu nói thế liền gật đầu phụ họa: “Được rồi, vậy bắt đầu từ ngày mai, đệ cứ việc quay lại lớp học nghe tiên sinh giảng bài đi.”

Tạ Lăng không dám tin vào tai mình, đôi mắt trợn tròn lên kinh ngạc, trong đầu liên tục nhảy số. Hắn thậm chí còn nhen nhóm một suy nghĩ âm mưu rằng, có khi nào vị Bạch ca nhi này ban ngày trông thấy hắn chăm chỉ học hỏi ở tiệm trang sức nên giờ cố tình dùng cách này để kéo hắn rời khỏi cửa hàng hay không?

Nghĩ vậy, Tạ Lăng liền vội vàng lên tiếng: “Nhưng còn việc ở cửa hàng…… đệ vẫn muốn tiếp tục tới đó để học hỏi thêm……”

Cậu nghe xong liền bật cười thành tiếng, nhướng mày bảo: “Vốn dĩ ta cũng chẳng có ý định để cho đệ được rảnh rỗi đâu. Bắt đầu từ ngày mai, buổi sáng đệ tới học đường nghe giảng, buổi chiều lập tức tới tiệm trang sức làm việc. Đã là người của Tạ gia thì phải có trách nhiệm san sẻ công việc gánh vác cho gia tộc chứ.”

Tạ Lăng nghe thấy vậy liền ấm ức cắn chặt môi dưới, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên là vậy, cái tên Bạch Thuật này làm sao có thể có lòng tốt, bao dung như thế được cơ chứ!

Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cách sắp xếp này ngược lại giúp hắn có cơ hội được tiếp thu thêm nhiều kiến thức mới, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một chút cảm giác hân hoan, phấn chấn kỳ lạ.

Sau khi Tạ Lăng đã lui ra ngoài, Tạ Hòe Ngọc bấy giờ mới thở phào một tiếng, quay sang nhìn cậu cảm thán: “Hôm nay nhìn thấy đệ ấy biết tu chí như vậy, ta thực sự đã trút bỏ được một gánh nặng lớn trong lòng. Chuyện này tất cả đều nhờ có công lao của em, chỉ là lại bắt em phải đứng ra đóng vai ác nhân, chịu chịu ủy khuất rồi. Có điều phương pháp quản giáo này của em quả thực khiến ta phải mở mang tầm mắt, nếu em sinh ra là thân nam nhi, được tòng quân ra trận thì chắc chắn sẽ là một bậc tướng tài kiệt xuất.”

Nghe Tạ Hòe Ngọc dành cho mình những lời khen có cánh như vậy, cậu cũng chẳng thèm khiêm tốn làm gì. Bản thân cậu vốn dĩ từng là thống lĩnh dẫn dắt binh lính ở Trùng tinh, nói cậu có tài làm tướng thì hoàn toàn là sự thật hiển nhiên, không có gì sai trái cả.

“Con người sống trên đời này, có kẻ sinh ra đã mang thiên tính lương thiện, hiếu học, cũng có kẻ vừa lọt lòng đã có bản chất tội ác tày trời. Thế nhưng, đại đa số mọi người lại thuộc về vùng xám ở giữa hai thái cực đó……” Cậu chậm rãi phân tích: “Những người bình thường thuộc vùng xám này, bản tính lười biếng của họ lúc nào cũng mạnh hơn ý chí lực dứt khoát. Nếu trước mắt họ có một con đường bằng phẳng, thoải mái để đi, tự nhiên họ sẽ chẳng bao giờ muốn chọn dấn thân vào con đường chông gai, gian khổ.”

“Những gì ta làm hiện tại chẳng qua là đập tan cái vùng an toàn thoải mái của Tạ Lăng, ép hắn rơi vào hoàn cảnh túng quẫn, khó khăn, khiến hắn buộc phải tự mình suy nghĩ, tìm kiếm con đường tự cứu lấy bản thân. Mà con đường tự cứu duy nhất của hắn lúc này chính là phải tự lập, học hành để có bản lĩnh, chính vì vậy hắn mới có sự chuyển biến ngoạn mục như ngày hôm nay.” Cậu dừng một chút, cười khẽ: “Nếu bản thân đệ ấy thực sự là một cục bùn nhão không thể trát tường, thì cái phép khích tướng tầm thường này của ta có dùng cũng bằng thừa.”

“Em đã giúp đỡ ta rất nhiều việc!” Tạ Hòe Ngọc đầy vẻ cảm động, nghiêng người đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cậu.

Cậu nghe xong lời tán dương của phu quân thì trong lòng vô cùng ngọt ngào, mỹ mãn.

Cậu vòng tay ôm chặt lấy bờ vai Tạ Hòe Ngọc, cười bảo: “Ta và huynh hiện tại đã là phu thê nhất thể, còn phân chia ngươi ta làm gì cho xa lạ. Huynh ngay cả toàn bộ gia sản tích cóp bao năm cũng đều tin tưởng giao hết vào tay ta, ta tự nhiên cũng phải toàn tâm toàn ý đứng sau hỗ trợ, giúp đỡ huynh rồi.”

Hai ngày sau, từ phía Vạn Khang gửi thư tín về báo tin, trang viên Bạch Ngọc ở Nam Dương đã hoàn tất việc sửa sang, đại bộ phận các hạng mục chính đều đã hoàn thành tốt đẹp, ngoại trừ một vài sân viện nhỏ còn sót lại chút công việc hậu kỳ không đáng ngại, hình thái ban đầu của trang viên hiện lên vô cùng lộng lẫy, bề thế.

Sau khi công trình trang viên tu sửa xong xuôi, toán thợ thủ công lành nghề kia liền có thể lập tức khởi hành quay trở về kinh thành. Như vậy, công trình xây dựng trên khu đất ngoại ô kinh thành của cậu cũng có thể chính thức khởi công động thổ.

Chỉ còn vài ngày nữa là tới kỳ hạn tổ chức đại điển yến hội thành hôn, cậu với tư cách là người gả đi, dựa theo lễ tiết cũng cần phải chuẩn bị và liệt kê ra một bản danh mục của hồi môn bồi gả để giao cho Tạ gia xem qua.

Đối với những món đồ sính lễ, nhu yếu phẩm thông thường mà các gia tộc quyền quý trong kinh thành vẫn hay chuẩn bị, cậu liền giao bạc cho người ra ngoài tùy tiện tìm mua một bộ cho đủ lễ nghi. Phần của hồi môn chủ yếu còn lại của cậu chủ yếu là lượng lớn bạc mặt và các sản nghiệp, cửa hàng có giá trị, những thứ này bắt buộc phải được liệt kê rõ ràng, chi tiết vào danh mục.

Bản danh mục của hồi môn này bắt buộc phải do chính tay người trong cuộc viết ra. Cậu vốn có nét chữ không được đẹp cho lắm, lại không muốn tự mình bêu xấu, làm mất mặt trước mặt mọi người, nên đã chủ động tìm tới phòng của Lâm Thư Ngữ, nhờ y đứng ra chấp bút, giúp mình sắp xếp và trình bày bản danh mục.

Lâm Thư Ngữ nghe xong lời thỉnh cầu liền vui vẻ, một mực gật đầu đồng ý giúp cậu hoàn thành công việc thu mua và kê khai này.

Bản thân y tuy chưa từng trải qua chuyện cưới gả, nhưng những năm tháng trước đây sống dưới mái nhà Lâm phủ, theo hầu bên cạnh mẹ cả cũng đã từng tận mắt chứng kiến và trải qua không biết bao nhiêu trường hợp đại điển cưới hỏi của các tỷ muội, nên việc lập một bản danh mục của hồi môn như thế này đối với y hoàn toàn không phải là việc gì quá khó khăn, y liền sảng khoái đón nhận công việc.

Giấy dùng để viết danh mục của hồi môn cũng không phải là loại giấy tuyên thành thông thường, mà là loại giấy đặc chế từ tơ tằm thượng hạng, được nhuộm thành một màu đỏ thắm vô cùng vui mắt, trên bề mặt còn được điểm xuyết những phiến lá vàng lá bạc lấp lánh, nhìn vô cùng hỷ khí, cát tường.

Lâm Thư Ngữ nắn nót viết xong danh mục của những món đồ nhu yếu phẩm, gạo mì dầu muối thông thường mà cậu đã chuẩn bị trước đó, liền thấy cậu đặt một chiếc tráp nhỏ lên bàn, quay sang bảo y: “Còn có đống đồ đạc trong chiếc tráp này nữa, tất thảy đều phải liệt kê vào phần của hồi môn.”

Chiếc tráp gỗ kia kích thước nhìn qua không tính là quá lớn, chỉ dài khoảng một thước, cao nửa thước. Thế nhưng khi Lâm Thư Ngữ đưa tay nhấc lên, y liền cảm thấy trọng lượng của nó vô cùng nặng nề, đầm tay.

Trong lòng y không khỏi dấy lên sự tò mò, thầm đoán chẳng lẽ bên trong chiếc tráp nhỏ này tất cả đều chứa đầy vàng bạc châu báu quý hiếm hay sao?

Thế nhưng khi tự tay mở nắp tráp ra, Lâm Thư Ngữ mới nhận ra bản thân đã hoàn toàn đoán sai hướng.

Nằm gọn gàng bên trong tráp không phải là trang sức quý giá, mà là những xấp giấy tờ được xếp đặt một cách vô cùng vuông vắn, ngay ngắn. Một chồng lớn là ngân phiếu mệnh giá cao, chồng còn lại là một xấp văn khế, khế đất dày cộm.

Đây là lần đầu tiên trong đời Lâm Thư Ngữ được tận mắt nhìn thấy một số lượng ngân phiếu khổng lồ đến nhường này, y kinh ngạc đến mức đôi mắt trợn tròn, đứng hình tại chỗ.

Y vốn biết cậu sở hữu một trang viên Bạch Ngọc vô cùng bề thế, tiền bạc chắc chắn là thứ không bao giờ thiếu. Thế nhưng mức độ giàu có đến mức kinh thiên động địa như thế này…… thì quả thực là vượt xa sức tưởng tượng của y rồi!

“Số ngân phiếu này ta đã có sổ sách ghi chép quản lý riêng. Số bạc thu hoạch của trang viên Bạch Ngọc trong quý này vẫn chưa được quyết toán thanh toán xong xuôi, hiện tại trong tráp ròng rã là hai mươi vạn lượng bạc mặt. Còn lại một vài khoản lặt vặt rải rác khoảng vài vạn lượng nữa, những thứ đó cứ giữ lại tiêu dùng, không cần phải kê khai vào danh mục làm gì cho rườm rà.” Cậu dùng khẩu khí vô cùng thản nhiên, bình tĩnh nói.

Lâm Thư Ngữ: “……”

Cái gì mà gọi là một vài khoản lặt vặt rải rác khoảng vài vạn lượng chứ? Vị Bạch ca nhi này có phải là đang có sự hiểu lầm vô cùng sâu sắc đối với giá trị của con số “vài vạn lượng bạc” rồi hay không……

Bất quá, nếu cậu đã đưa ra yêu cầu như vậy, y tự nhiên cũng chỉ biết nghe theo mà làm. Y liền hạ bút, cẩn thận viết dòng chữ lớn lên tờ giấy tơ hồng: “Bạc trắng bồi gả hai mươi vạn lượng”.

Đối với xấp văn khế, khế đất đặt bên cạnh, cậu cũng không thể nhớ hết để đọc tên từng món một, nên đành phải giao hết cho Lâm Thư Ngữ tự mình lật xem rồi tỉ mỉ sao chép lại toàn bộ thông tin vào danh mục. Mỗi một tờ khế ước hạ bút xuống, danh sách lại kéo dài thêm một đoạn, viết mãi viết mãi thành một chuỗi dài dằng dặc.

Sau khi hoàn thành chữ cuối cùng, Lâm Thư Ngữ vừa buông bút xuống liền đưa tay lên xoa xoa cái cổ tay đã mỏi nhừ, đau nhức của mình, khóe miệng không tự chủ được mà khẽ co giật một cái.

Lúc ngồi viết y mải tập trung nên không để ý, giờ đây nhìn lại mới phát hiện bản danh mục của hồi môn này thực sự là quá dài, thế nhưng lại kéo dài tới tận bảy tám thước.

Đợi cho vết mực trên giấy hoàn toàn khô ráo, y mới cẩn thận cuốn bản danh mục lại, gấp thành mấy nếp gọn gàng rồi hai tay dâng trả lại cho cậu, mỉm cười bảo: “Tẩu tử, bản danh mục của hồi môn ta đã viết xong xuôi cả rồi ạ.”

“Ngươi sau này cứ gọi ta là Bạch ca nhi đi.” Cậu khoát tay bảo, nghe người khác mở miệng gọi mình một tiếng “tẩu tử”, không hiểu sao trong lòng cậu lúc nào cũng có cảm giác kỳ quặc, không tự nhiên cho lắm.

“Được, Bạch ca nhi.” Lâm Thư Ngữ nghe vậy liền gật đầu đổi cách gọi, nở một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát.

Cậu cất bản danh mục đi, rồi lại tò mò hỏi han y: “Cuốn thoại bản kia của ngươi viết tới đâu rồi?”

Gương mặt Lâm Thư Ngữ lại một lần nữa đỏ ửng lên vài phần, y ngượng ngùng lấy từ trong ngăn kéo ra một cuốn sổ nhỏ được đóng gói vô cùng tinh xảo, cung kính đưa qua: “Ta vừa mới chỉnh sửa lại một chút, rồi tự tay sao chép lại một bản hoàn chỉnh ở đây.”

Cậu đón lấy cuốn sổ nhỏ, nhận thấy từ chất liệu giấy cho đến cách đóng gáy đều vô cùng tỉ mỉ, đẹp mắt, lật mở ra xem thì thấy những hàng chữ viết bên trong cực kỳ nắn nót, thanh tú, nhìn một cái là đủ hiểu Lâm Thư Ngữ đã dốc bao nhiêu tâm huyết và coi trọng tác phẩm này đến mức nào.

Cậu lật từng trang, chậm rãi đọc lại câu chuyện một lần nữa, kết cục của vị ca nhi tội nghiệp kia quả thực đã được y dụng tâm viết lại hoàn toàn khác biệt so với bản thảo cũ.

Trong cốt truyện nguyên bản trước đây, vị ca nhi bất hạnh kia sau khi lưu lạc vào chốn thanh lâu thì may mắn gặp được một vị ý trung nhân đứng ra chuộc thân cho mình. Thế nhưng sau khi đưa ra khỏi lầu xanh, người đàn ông đó lại chỉ nhẫn tâm nuôi dưỡng y ở một tòa ngoại viện hẻo lánh, tuyệt đối không cho y một danh phân chính thức nào.

Sau khi vị ca nhi kia sinh hạ được một đứa con, nhan sắc cũng theo đó mà phai tàn, tổn hại, người đàn ông ích kỷ kia liền lập tức thay lòng đổi dạ, không bao giờ thèm đặt chân tới ngoại viện nữa, thậm chí ngay cả chi phí sinh hoạt hàng tháng cũng bị cắt xén, bỏ mặc, khiến vị ca nhi tội nghiệp rơi vào cảnh túng quẫn, ngày ngày sống trong u uất, sầu não rồi cuối cùng bệnh tật mà chết cô độc trong căn nhà hoang vắng đó.

Còn trong phiên bản mới sau khi đã qua sửa đổi, nhân vật ca nhi trong truyện sau khi bị người đàn ông kia lãng quên và bỏ rơi, vì quá đỗi nản lòng thoái chí, y đã dứt khoát tự tay xẻo bỏ nốt nốt ruồi dựng chí trên trán mình để đoạn tuyệt với thân phận cũ.

Bản thân y vốn dĩ đã được chuộc ra thành lương tịch, tự do đi lại không còn bị bất kỳ thế lực nào hạn chế, ràng buộc. Y liền gom góp nốt số bạc vụn cuối cùng còn sót lại, dứt khoát thu dọn hành lý rời khỏi kinh thành thị phi, mang theo đứa con nhỏ lên thuyền đi thẳng xuống vùng Nam Dương xa xôi để lập nghiệp.

Sau khi câu chuyện chuyển dịch bối cảnh tới vùng đất Nam Dương, chuyện sống chết hay tương lai sau này của vị ca nhi kia ra sao, Lâm Thư Ngữ không tiếp tục đặt bút viết chi tiết nữa.

Y chỉ lựa chọn khép lại cuốn truyện bằng một vài chi tiết ẩn ý nhẹ nhàng ở trang cuối cùng, hé lộ rằng vị ca nhi kia vốn sở hữu nét chữ rất đẹp, trên suốt chặng đường bôn ba mưu sinh, y đã thông qua việc đứng ra viết thư mướn cho người ta mà kiếm thêm được một khoản bạc khá khẩm để trang trải cuộc sống.

Đọc đến đây, cậu khẽ gật đầu tâm đắc. Với một kết cục mở mang tính tự lập như thế này, cậu tin rằng cho dù vị ca nhi kia có rời xa kinh thành, không còn chỗ dựa thì tương lai sau này của y và đứa con chắc chắn cũng sẽ rất tốt đẹp.

“Viết hay lắm.” Cậu không tiếc lời tán thưởng: “Ngươi cứ giao cuốn thoại bản này cho ta, ta sẽ tìm cơ hội thích hợp để giúp ngươi gửi nó ra ngoài xuất bản.”

“Cảm ơn ngươi rất nhiều.” Lâm Thư Ngữ chân thành cúi đầu đa tạ.

Cậu khẽ cười ha hả, cũng không có ý định từ chối lời cảm ơn của Lâm Thư Ngữ, trong lòng ngược lại còn dấy lên một chút cảm giác động dung, đồng cảm sâu sắc với y.

Khi lật xem tới trang bìa cuối cùng của cuốn sổ, cậu bất chợt nhìn thấy ở góc dưới cùng có ký hai chữ “Lâm Mặc” bằng nét mực nhỏ.

Cậu liền nhướng mày, tò mò lên tiếng hỏi: “Lâm Mặc là ai thế?”

Lâm Thư Ngữ lí nhí giải thích: “Mặc nhi vốn là khuê danh ngày trước của ta khi còn ở phủ, nên ta muốn lấy tên này để làm bút danh cho mình. Dù sao ta cũng mang thân phận ca nhi, lại ở trong hoàn cảnh nhạy cảm như thế này, thực sự không tiện để lộ danh tính thật cho người ngoài biết được.”

Cậu nghe vậy liền hiểu ra vấn đề, cũng không có ý định cưỡng ép y bắt buộc phải dùng tên thật của mình để xuất bản sách.

Lâm Thư Ngữ nếu đã cảm thấy việc sử dụng bút danh Lâm Mặc giúp bản thân thoải mái, tự tin hơn, thì cái tên Lâm Mặc này xem ra cũng là một lựa chọn vô cùng tốt rồi.

Ngày hai mươi chín tháng sáu, cậu cuối cùng cũng hoàn tất thủ tục dọn hành lý ra khỏi Tạ phủ, chính thức chuyển tới sinh sống tại tòa nhà lớn mà Triệu Lương đã hào phóng tặng cho mình làm hạ lễ.

Tòa nhà kia vị trí nằm ngay trên con phố sầm uất cách Tạ phủ không xa, nếu đi bộ thong thả thì cũng chỉ mất khoảng một khắc đồng hồ là đã có thể tới nơi.

Tạ Hòe Ngọc trước đó đã tự mình đứng ra bàn bạc, thống nhất phương án kỹ lưỡng với đội ngũ đón dâu của phủ. Ngày hôm đó khi tiến hành nghi thức đón dâu, đoàn rước dâu sẽ sử dụng kiệu tám người nâng vô cùng long trọng, dọc đường đi sẽ có đội nhạc công thổi sáo đánh trống vô cùng tưng bừng, rộn rã. Đoàn người sẽ không đi thẳng mà chủ động đi vòng quanh các tuyến phố lớn sầm uất lân cận một vòng lớn rồi mới hướng về phía Tạ phủ.

Bằng cách đi vòng như vậy, quãng đường vốn dĩ chỉ mất một khắc đồng hồ sẽ được kéo dài ra thành nửa canh giờ, vừa giúp kéo dài không khí vui tươi, lại vừa tạo nên một quy mô rước dâu vô cùng hoành tráng, khí phái, nở mày nở mặt trước toàn thể dân chúng kinh thành.