Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 109

 

Hôm sau, Bạch Thuật tìm tới vị tiên sinh kia, thẳng thắn bảo rằng vì Tạ Lăng không muốn học hành nên từ nay về sau hắn sẽ không đến nghe giảng nữa.

Tạ Cầm đứng một bên nghe mà trong lòng run sợ. Vị ca nhi này thật sự quá ghét, Tạ Lăng mới chống đối vài câu, y liền cắt luôn suất học của hắn.

Hắn chỉ là thân phận thứ ca nhi, vốn chẳng thân thiết gì với Tạ Hòe Ngọc, nếu còn không biết điều thì e rằng cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Cũng nhờ mối hiểu lầm này mà thái độ của Tạ Cầm đối với Bạch Thuật bỗng chốc nhiệt tình hơn hẳn, một tiếng "tẩu tử", hai tiếng "tẩu tử" vô cùng cung kính tiễn y ra về.

Bạch Thuật lại xoay người sang viện của Tạ Lăng, bảo hắn sửa soạn để ra ngoài.

Tạ Lăng đã sớm thay một bộ hoa phục màu tuyết thanh, đứng đợi sẵn ở giữa sân.

"Chao ôi, bộ y phục này của đệ, người biết thì bảo là đi làm việc, người không biết lại tưởng đệ chuẩn bị đi dạo xuân đấy!" Bạch Thuật khinh khỉnh mỉa mai.

"Ngươi..." Tạ Lăng tức tối cắn môi, lòng đầy ấm ức.

Ngày trước hắn bị Lâu thị quản thúc nghiêm ngặt, hiếm khi được ra ngoài. Mỗi lần có dịp, hắn đều phải trau chuốt trang điểm, diện những bộ cánh lộng lẫy nhất.

Bộ gấm màu tuyết thanh này là thứ hắn thích nhất, vậy mà giờ đây lại bị Bạch Thuật chê bai không tiếc lời.

Nhưng hiện tại hắn đang nằm trong tay Bạch Thuật, dù trong lòng có bất mãn đến đâu cũng chỉ dám thầm rủa xả vài câu, còn ngoài mặt thì nhát gan chẳng dám ho he nửa lời.

Bạch Thuật lục lọi trong tủ quần áo của hắn một hồi, chậc lưỡi nói: "Đống xiêm y này của đệ bộ nào bộ nấy áo rộng tay dài, vướng víu thế này thì làm lụng thế nào được. Thôi, ra ngoài rồi mua bộ khác."

Tạ Lăng hậm hực đi theo sau y ra cửa, lên xe ngựa hướng về phía khu phố sầm uất nhất kinh thành.

Khi cỗ xe dừng bánh, Bạch Thuật dẫn Tạ Lăng xuống xe, bảo xa phu đánh xe sang một bên đứng đợi.

Y đưa Tạ Lăng vào một tiệm y phục ngay gần đó.

Tiệm này Tạ Lăng chẳng lạ lẫm gì, vốn là sản nghiệp của đại ca hắn, phần lớn xiêm y ngày thường của hắn đều được may đo tại đây.

Vừa bước vào tiệm, Bạch Thuật đã vẫy tay gọi gã sai vặt đến và hỏi: "Ở đây có loại y phục nào rẻ nhất không?"

Tạ Lăng nghe xong thì sững sờ, lồng ngực nghẹn ứ vì tức và hận, thầm mắng Bạch Thuật là đồ bủn xỉn, keo kiệt.

Bạch Thuật đâu phải con giun trong bụng hắn để mà bận tâm đến mấy lời rủa sả đó. Mà cho dù có đoán được, với tính cách của y, y cũng chẳng thèm để vào tai.

Gã sai vặt nhìn Tạ Lăng, thần sắc cũng thoáng chút ngỡ ngàng. Hai vị tiểu ca nhi này, một người là vị hôn thê của chủ tử, một người là bào đệ ruột thịt của ngài, đều là những bậc quý nhân cành vàng lá ngọc, sao tự dưng hôm nay lại đòi xem loại y phục rẻ tiền nhất chứ?

Tuy vậy, khách hỏi thì gã không dám chậm trễ, liền cung kính dẫn hai người đi về phía một góc khuất trong tiệm.

Nơi đó bày biện mấy bộ y phục làm bằng vải bông thô, kiểu dáng vô cùng đơn giản, màu sắc lại đơn điệu, đương nhiên chẳng thể có những đường thêu hoa mỹ hay điểm xuyết cầu kỳ như loại Tạ Lăng vẫn thích.

"Dạ, dãy y phục này đều có giá một trăm văn một bộ ạ." Gã sai vặt giới thiệu.

Tiệm của bọn họ quy mô lớn, chủ yếu bán đồ thượng hạng, nên ngay cả loại rẻ nhất này giá cũng không hề thấp, bù lại chất vải vẫn rất tốt.

Bạch Thuật sờ thử chất liệu, cảm thấy khá thoải mái liền tùy tiện rút ra vài bộ, ướm thử lên người Tạ Lăng.

Sắc mặt Tạ Lăng xám ngoét, cam chịu đứng im cho y ướm đồ. Trong lòng hắn, những bộ y phục này thô kệch chẳng khác nào đồ của đám hạ nhân làm việc nặng trong phủ, nhìn một cái cũng thấy bẩn mắt.

"Lấy hết mấy bộ này đi." Bạch Thuật gật đầu bảo gã sai vặt, rồi quay sang Tạ Lăng: "Nước da của đệ cũng trắng trẻo giống đại ca đệ, mặc màu gì cũng khá tôn dáng. Cứ giữ mấy bộ này mà mặc, sau này mỗi ngày ra cửa thay một bộ."

Tạ Lăng ôm đống y phục mà lòng đầy ghê tởm. Đến một bộ hắn còn chẳng muốn đụng vào, vậy mà y lại bắt hắn ngày nào cũng phải thay!

Thế nhưng, dù trong lòng có oán hận đến rỉ máu, hắn vẫn phải ngoan ngoãn cầm một bộ vải thô màu tím sẫm có thiết kế bó tay gọn gàng đi vào phòng trong thay đồ.

Bản thân hắn vốn có dung mạo diễm lệ, khi khoác lên mình bộ y phục đơn giản này ngược lại càng làm nổi bật lên vẻ thanh thoát, có một hương vị rất riêng.

Bạch Thuật thấy hắn thay đồ xong bước ra liền gật đầu hài lòng: "Nhìn tinh thần hơn hẳn đấy, lại dễ vận động để làm việc. Quan trọng nhất là giá cả dẻ. Đi thôi!"

Tạ Lăng: "..."

Bạch Thuật mua cho Tạ Lăng tận mười bộ y phục mà tính ra mới hết vẻn vẹn một lượng bạc.

Tạ Lăng oán hận nghĩ thầm: "Đến nha hoàn hầu cận bên người mình may một bộ đồ cũng tốn hơn một lượng bạc rồi, mình là thiếu gia mà mặc loại này thì đúng là quá sức rẻ rúng!"

Nghĩ đến đây, Tạ Lăng bỗng ngẩn người ra.

Trước kia, hắn cũng đại khái biết được mức chi tiêu và bổng lộc hàng tháng của Tạ gia.

Hạng y phục tầm thường giống như bộ hắn đang mặc, công trung quyết toán cũng chỉ khoảng một lượng bạc. Loại tốt hơn một chút thì vô chừng, dao động từ hai đến ba lượng.

Hồi đó nhìn vào sổ sách, hắn thấy cái giá ấy rẻ vô cùng. Bởi lẽ, chỉ cần hắn tùy tiện vung tay một cái đã tiêu tốn tới mấy chục lượng bạc, thì một hai lượng có thấm tháp vào đâu?

Vậy mà hôm nay được Bạch Thuật dẫn đi mua đồ, hắn mới vỡ lẽ ra rằng một bộ y phục vải mịn như thế này ngoài tiệm thực chất chỉ bán với giá một trăm văn? Mức chênh lệch so với giá công trung của Tạ gia thật sự là quá kinh khủng!

"Đệ đang thẫn thờ cái gì thế?" Bạch Thuật thấy Tạ Lăng đứng ngây ra liền cất tiếng hỏi.

"Bộ y phục này..." Tạ Lăng ngập ngừng lên tiếng.

"Đệ thấy nó quá rẻ đúng không?" Bạch Thuật liếc mắt là đoán được tâm tư của hắn, liền hừ lạnh một tiếng: "Không phải ở đây bán rẻ đâu, tiệm này giữa kinh thành đã thuộc diện đắt đỏ rồi. Sổ sách những năm qua của Tạ gia ta đều đã xem qua, mỗi một khoản chi tiêu từ công trung đều cao hơn giá thị trường ít nhất là gấp mười lần, chỉ có đám người ngốc nghếch các đệ là không nhìn ra thôi."

Tạ Lăng nghe vậy thì không khỏi kinh hãi.

Công việc mua sắm, chi tiêu của Tạ gia trước đây đều do một tay Lâu thị thao túng. Nghe Bạch Thuật nói thế, hắn mới bừng tỉnh hiểu ra Lâu thị đã làm giả sổ sách một cách trắng trợn đến mức nào. Số bạc chênh lệch khổng lồ kia chắc chắn đều đã chui tọt vào túi riêng của bà ta, hèn chi cuộc sống của Lâu thị lại xa hoa, vô độ đến vậy.

Tuy nhiên, đó đều là chuyện của quá khứ. Hiện tại Lâu thị đã bị giam lỏng, quyền quản gia đương nhiên lọt vào tay người khác.

Tạ tước gia vốn lười biếng nên đã giao phó toàn bộ việc này cho đại ca hắn xử lý. Nghe khẩu khí của vị Bạch ca nhi này thì có vẻ như quyền lực ấy hiện giờ đã được chuyển giao sang tay y rồi.

Bạch Thuật dẫn Tạ Lăng đi bộ thêm một lát thì dừng chân trước một trang sức hành lớn.

Cửa tiệm này vô cùng bề thế với hai gian mặt tiền rộng rãi. Vừa bước vào, Bạch Thuật đã nhận được sự tiếp đón vô cùng nồng hậu từ chối của chưởng quầy.

Bạch Thuật khẽ gật đầu chào rồi nói: "Vương chưởng quầy, vị này là Tạ Lăng, bào đệ của chủ tử các vị. Bắt đầu từ hôm nay, đệ ấy sẽ làm việc ở đây với tư cách là tiểu nhị học việc. Đệ ấy sẽ theo ông học cách xem sổ sách, ông cứ thẳng tay quản giáo, không cần kiêng nể."

Vương chưởng quầy vừa nghe danh tính đối phương là bào đệ của Tạ Hòe Ngọc thì mặt cắt không còn giọt máu, nào dám mở miệng nói hai từ "quản giáo", vội vã từ chối: "Ấy chết, Tạ tiểu thiếu gia thân phận tôn quý như vàng như ngọc, sao có thể hạ mình làm việc ở nơi thô lậu này của tiểu nhân được, thật là chiết sát tiểu nhân rồi."

Bạch Thuật liền ho khan một tiếng, lạnh lùng đe dọa: "Vương chưởng quầy nếu không dám nhận, ta đành phải về bẩm báo lại với chủ tử của ông một tiếng. Sẵn tiện ngoài ngoại ô kinh thành ta có một trang viên, đưa đệ ấy ra đó cuốc đất trồng rau xem ra cũng là một cách rèn luyện không tồi."

Nếu mình không nhận, vị Bạch ca nhi này định tống tiểu thiếu gia Tạ gia đi làm ruộng thật sao?

Vương chưởng quầy mồ hôi hột chảy ròng ròng, trong lòng thầm đánh giá vị Bạch ca nhi này quả thực là một nhân vật tàn nhẫn, không phải dạng vừa. Vừa mới chân ướt chân ráo lên kinh thành đã ra tay chỉnh đốn tiểu thúc tử một cách dứt khoát như vậy.

Ông sợ Bạch Thuật về găm tội cho mình, lại thấy Tạ Lăng quả thực có chút đáng thương, đành phải bấm bụng nhận lời.

Bạch Thuật liền ra hiệu cho Tạ Lăng đi theo Vương chưởng quầy vào hậu viện để bắt đầu học cách xem sổ sách.

Tạ Lăng trước đó mới chỉ được học chữ chưa đầy nửa năm, số chữ bẻ đôi nhận biết được chẳng đáng là bao, nên khi nhìn vào những cuốn sổ cái dày đặc, hắn cảm thấy vô cùng chật vật và nhức đầu.

Vương chưởng quầy kiên nhẫn chỉ dẫn một hồi, Tạ Lăng mới lờ mờ nhận mặt được một vài chữ cơ bản, nhưng còn quy luật vận hành của các con số thì hắn hoàn toàn mù tịt.

"Bắt đầu từ hôm nay, toàn bộ sổ sách của cửa hàng này sẽ do đệ đối chiếu và kiểm tra lại mỗi ngày, sau đó mang về cho ta xem. Nếu xảy ra bất kỳ sai sót nào, ta sẽ trừ thẳng vào tiền tiêu vặt hàng tháng của đệ." Bạch Thuật dặn dò, rồi quay sang liếc nhìn Vương chưởng quầy: "Vương chưởng quầy, ông tuyệt đối không được cầm tay chỉ việc hay làm hộ đệ ấy. Sau khi về phủ ta sẽ đích thân tra hỏi, nếu đệ ấy không trả lời được, ta sẽ biết ngay là có người làm thay. Đến lúc đó, cái ghế chưởng quầy này của ông e là cũng nên đổi người khác rồi."

Vương chưởng quầy vốn dĩ còn nhen nhóm ý định sẽ âm thầm làm giúp để bao che cho Tạ Lăng một chút. Nay bị Bạch Thuật thẳng thừng đe dọa như vậy liền dập tắt ngay ý nghĩ đó. Ông còn cả một gia đình già trẻ lớn bé phải nuôi nấng, chung quy vẫn phải giữ lấy cái bát cơm của mình trước tiên.

Tạ Lăng vừa tức vừa hận nhưng lực bất tòng tâm.

Sau khi Bạch Thuật rời đi, Vương chưởng quầy sắp xếp cho hắn ngồi vào một gian phòng nhỏ, đặt trước mặt hắn một cuốn sổ cái trống và nói: "Tạ tiểu ca nhi, ngài cứ ở đây thong thả xem rồi viết lại nhé, tiểu nhân phải ra ngoài lo việc cửa tiệm đây ạ."

Nhìn những hàng số, hàng chữ chi chít trước mắt chẳng khác nào mật mã thiên thư, Tạ Lăng lúc này mới bừng tỉnh nhận ra những thứ mình học ngày thường thực sự quá ít ỏi.

Hắn vừa ngồi ngẩn ngơ vừa tự mò mẫm, đoán mò viết được một lúc thì đầu óc muốn nổ tung, không thể kiên nhẫn nổi nữa! Hắn tức giận quăng mạnh cây bút xuống bàn, gắt lên: "Muốn trừ tiền tiêu vặt thì cứ việc trừ! Cùng lắm là ta không thèm lấy số bạc đó nữa!"

Tiền tiêu vặt mỗi tháng của hắn có tới hơn một trăm lượng, chưa kể số bạc Tạ Hòe Ngọc cho riêng trước đó gom góp lại cũng ngót nghét gần ngàn lượng. Hắn chẳng thèm sợ Bạch Thuật cắt xén của mình một hai tháng lương.

Tạ Lăng cứ thế ngồi lỳ trong phòng, chán đến chết đi sống lại liền lững thững đi ra tiền viện xem chưởng quầy và đám tiểu nhị tiếp khách, buôn bán. Trông thấy cảnh tượng nhộn nhịp đó, hắn lại cảm thấy thú vị hơn việc ngồi nhìn mấy con số khô khan kia nhiều.

Vương chưởng quầy thấy hắn bước ra cũng có ý muốn chỉ điểm, liền chủ động truyền dạy cho hắn một số kiến thức về ngọc bích, châu báu. Cách phân biệt các chủng loại và định giá trang sức khiến Tạ Lăng vô cùng mở mang tầm mắt, cảm thấy trải nghiệm này còn vui hơn việc ngồi tụng kinh thư ở Tạ gia gấp bội.

Mãi đến gần giờ Dậu, Tạ gia mới phái xe ngựa đến đón Tạ Lăng về.

Tạ Lăng ôm cuốn sổ cái nguệch ngoạc, chưa đâu vào đâu bước xuống xe ngựa. Vừa vào đến cửa phủ, hắn đã bị hai gã sai vặt cung kính mời thẳng tới nhà ăn.

Tại nhà ăn, Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật đã ngồi sẵn bên bàn tiệc. Thấy hắn bước vào, Tạ Hòe Ngọc liền ôn tồn bảo: "Mau đi rửa tay rồi vào dùng bữa, công việc hôm nay ở cửa tiệm thế nào rồi?"

Tạ Lăng nghe vậy liền lén liếc nhìn Bạch Thuật một cái.

Hắn vốn tưởng đại ca mình không hề hay biết chuyện này, hóa ra huynh ấy đã biết từ trước. Biết rõ đệ đệ mình bị hành hạ như vậy mà vẫn dửng dưng làm ngơ, hắn thật không hiểu vị ca nhi kia đã dùng bùa mê thuốc lú gì mà lại khiến đại ca răm rắp nghe theo như thế.

Tạ Lăng không dám nói nhiều, dù trong lòng đầy oán khí cũng chỉ đành tịnh tay rồi im lặng ngồi xuống một góc bàn.

Suốt bữa ăn, vị Bạch ca nhi kia tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện ban ngày, chỉ liên tục gắp thức ăn vào bát cho đại ca hắn, hai người phối hợp vô cùng ăn ý, nồng tình mật ý thấy rõ.

Tạ Lăng bôn ba ở ngoài một ngày trời cũng đã đói rã rời, buổi tối liền ăn nhiều hơn mọi khi một chút.

Sau khi dùng bữa xong, nha hoàn hạ nhân nhanh nhẹn thu dọn mâm bát, Bạch Thuật lúc này mới đột ngột lên tiếng: "Cuốn sổ sách đệ làm đâu, đưa đây ta kiểm tra xem nào."

Tạ Lăng cứng người, hậm hực, không tình nguyện móc cuốn sổ cái ra đưa cho Bạch Thuật.

Bạch Thuật vừa mở ra xem liền không nhịn được mà bật cười thành tiếng, đưa cuốn sổ sang cho Tạ Hòe Ngọc: "Huynh nhìn xem đệ đệ huynh làm ăn thế này này. Ngay cả cái ngày tháng còn viết sai, đoạn sau thì rối tung rối mù cả lên."

Tạ Hòe Ngọc đón lấy nhìn qua, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

Chỉ riêng năm chữ "Ngày mười mốt tháng sáu" ngắn ngủi mà hắn viết sai mất tận hai chữ.

Chưa nói đến phần sổ sách phía sau, ngoại trừ hai hàng đầu tiên trông còn có chút hình thù, thì phần còn lại hoàn toàn là những con số điền bừa, chữ nghĩa thì sai lệch be bét.

"Quả thực là rắm chó không kêu!" Tạ Hòe Ngọc thấy đệ đệ mình bất tài, không nên thân như vậy thì lồng ngực dâng lên một ngọn lửa giận, ngữ khí tự nhiên không thể nhẹ nhàng cho nổi.

Hắn thẳng tay ném mạnh cuốn sổ xuống đất, chỉ tay vào mặt Tạ Lăng mắng: "Đệ tự nhìn xem mình viết ra cái thứ gì đây! Học hành cũng được nửa năm trời rồi, mà mấy con số căn bản cũng không nắm vững, đây chẳng phải là những thứ tiên sinh đã dạy ngay từ những ngày đầu tiên hay sao?"

Tạ Lăng bị mắng cho xối xả, máu chó phun đầy đầu, nước mắt uất ức bắt đầu chực trào nơi hốc mắt.

Đại ca hắn ngày trước tuy có chút lạnh nhạt nhưng vẫn luôn thương yêu hắn. Vậy mà từ ngày rước vị ca nhi quê mùa này về, huynh ấy lại bị y dắt mũi xoay như chong chóng.

Vị Bạch ca nhi này ra sức làm khó dễ hắn, tính ra còn độc ác hơn cả Lâu thị gấp trăm lần. Liệu sau này y có thực sự tử tế mà tìm cho hắn một tấm chồng tốt hay không đây?

Bạch Thuật thong thả đứng dậy nhặt cuốn sổ lên, nhìn Tạ Lăng nói: "Ta đã nói trước là sẽ phạt tiền tiêu vặt của đệ rồi. Cứ mỗi một chữ viết sai sẽ phạt mười lượng bạc, ta vừa đếm sơ sơ đệ viết sai tổng cộng sáu mươi ba chữ. Vậy phạt đệ sáu trăm ba mươi lượng nhé."

"Sáu trăm ba mươi lượng?!" Tạ Lăng kinh hãi thốt lên: "Tiền tiêu vặt một tháng của ta chỉ có một trăm hai mươi lượng, lấy đâu ra sáu trăm ba mươi lượng cho ngươi trừ chứ?!"

"Tháng này không đủ thì trừ tiếp vào tháng sau, chẳng phải trước đó đại ca đệ có đưa cho đệ một khoản phòng thân sao? Cứ khấu trừ dần vào khoản đó là được." Bạch Thuật lười biếng đáp lời.

"Ngươi——" Tạ Lăng tức nghẹn họng, hận không thể nhảy bổ lên mắng chửi một trận.

Trong tay hắn tổng cộng còn chưa tới một ngàn lượng bạc, vậy mà Bạch Thuật vừa ra tay một cái đã nẫng mất hơn một nửa của hắn rồi!

Hơn nữa đây mới chỉ là ngày đầu tiên, nếu ngày mai hắn lại tiếp tục viết sai, chẳng phải lại bị trừ sạch bách sao? Đến lúc đó trong tay hắn làm gì còn một đồng một cắc nào nữa!

"À phải rồi, nếu số bạc trong tay đệ bị trừ hết sạch, ta sẽ tiếp tục khấu trừ vào phần bổng lộc những tháng tiếp theo. Nếu cho đến tận lúc đệ xuất giá mà vẫn chưa hoàn trả đủ, ta sẽ trừ trực tiếp vào của hồi môn." Bạch Thuật mỉm cười đầy ẩn ý: "Thế nên đệ tốt nhất là hãy cẩn thận một chút, đừng để đến ngày gả đi, ngay cả sính lễ nhà chồng mang tới cũng bị ta tịch thu sạch sẽ để gán nợ đấy nhé."

Bạch Thuật dùng khẩu khí vô cùng nghiêm túc để cảnh cáo, ánh mắt y sắc lẹm như dao cạo khiến Tạ Lăng không khỏi rùng mình ớn lạnh. Hắn thừa hiểu vị ca nhi này nói được là sẽ làm được, tuyệt đối không phải lời hù dọa suông.

Điều khiến Tạ Lăng cảm thấy tuyệt vọng nhất chính là, dù vị ca nhi này có hà khắc, chèn ép hắn đến mức đường cùng, thì đại ca ruột thịt của hắn vẫn ngồi trơ ra đó, nửa lời cũng không thèm đứng ra bênh vực đệ đệ.

Ngược lại, Tạ Hòe Ngọc còn lạnh lùng bồi thêm một câu: "Đệ đã nghe rõ lời tẩu tử đệ nói chưa? Đệ đã đến cái tuổi này rồi, lý ra phải biết tự gánh vác trách nhiệm của bản thân. Lát nữa tẩu tử đệ sẽ phái gã sai vặt qua phòng, đệ mau chóng gom đủ số bạc đã phạt giao ra đây."

Tạ Lăng thất thần bước về phòng như một kẻ mất hồn. Hắn run rẩy mở chiếc tráp đựng tiền riêng của mình ra, đếm đủ năm trăm lượng ngân phiếu đưa cho gã sai vặt vừa tới.

Gã sai vặt nhận lấy năm trăm lượng nhưng vẫn đứng im bất động, nhìn Tạ Lăng nhắc nhở: "Dạ thưa Lăng thiếu gia, tổng cộng là sáu trăm ba mươi lượng ạ. Ngài vẫn còn thiếu một trăm ba mươi lượng nữa."

Tạ Lăng tức điên người, vơ đại một thỏi bạc mười lượng cùng số ngân phiếu còn lại ném thẳng xuống đất, quát lớn: "Cầm lấy rồi cút ngay ra ngoài cho ta!"

Gã sai vặt nhanh nhẹn nhặt số bạc dưới đất lên, cúi đầu hành lễ với Tạ Lăng một cái rồi mới xoay người lui ra.

Tạ Lăng thẫn thờ nhìn vào chiếc tráp trống rỗng, bên trong giờ đây chỉ còn vỏn vẹn hai tờ ngân phiếu mệnh giá hai trăm lượng cùng vài mẩu bạc vụn cô độc.

Trước đây hắn vốn chẳng bao giờ phải bận tâm đến chuyện tiền nong, hôm nay là lần đầu tiên hắn cầm những tờ ngân phiếu và thỏi bạc này lên ngắm nghía, săm soi thật lâu.

Hắn lại lục lọi, đếm lại đống kim ngân trang sức của mình, cố gắng nhẩm tính xem toàn bộ chỗ này rốt cuộc trị giá bao nhiêu tiền.

Thế nhưng, đống trang sức này đều do một tay Lâu thị sắm sửa cho hắn, mức giá cũng là do bà ta báo lại.

Sau bài học nhãn tiền về bộ y phục hồi ban ngày, Tạ Lăng hiểu rằng những con số mà Lâu thị đưa ra hoàn toàn là lừa đảo, không thể tin cậy được.

Số trang sức này của hắn, nói không chừng giá trị thực tế còn bèo bọt hơn rất nhiều so với những gì hắn hằng tưởng tượng.

Bạch Thuật nhận lấy xấp ngân phiếu từ tay gã sai vặt, liền chuyển ngay sang cho Tạ Hòe Ngọc và bảo: "Huynh giữ hộ đệ ấy đi, sau này có dịp thì trả lại."

"Được." Tạ Hòe Ngọc mỉm cười gật đầu: "Hôm nay em bắt ta phải phối hợp diễn một màn kịch lớn như vậy, xem ra cũng đủ để khiến Lăng nhi khắc cốt ghi tâm một bài học nhớ đời."

"Huynh cứ ép đệ ấy đi học, đệ ấy vốn chẳng hiểu mấy thứ đó có tác dụng gì nên làm sao nuốt cho trôi." Bạch Thuật phân tích: "Chi bằng cứ mài giũa đệ ấy một phen, để đệ ấy tự mình nếm trải cái khổ, hiểu được tầm quan trọng của nó, lúc đó tự khắc đệ ấy sẽ phải tự ép bản thân phải học hành nghiêm túc thôi."

Trước đây khi Bạch Thuật còn ở trường quân đội tại Trùng tinh, không phải vị trùng cái nào sinh ra cũng đều có ý thức tự giác cao độ. Thế nhưng nhờ vào chế độ khảo hạch vô cùng nghiêm ngặt của học viện, ngay cả những kẻ lười nhác nhất cũng buộc phải vắt chân lên cổ mà học tập, rèn luyện.

Y bèn đem phương pháp này áp dụng lên người Tạ Lăng. Tạ Lăng từ nhỏ đã quen thói nuông chiều từ bé, lại bị Lâu thị dạy cho hư hỏng.

Những người như thế này thường có ý chí lực vô cùng bạc nhược, bắt buộc phải mượn ngoại lực từ bên ngoài tác động vào để uốn nắn. Cứ cho hắn một chút áp lực, hắn ngược lại mới có thể làm tốt được.

"Thật ra Tạ Lăng còn biết nghe lời hơn so với tưởng tượng của ta rất nhiều." Bạch Thuật nói với Tạ Hòe Ngọc.

"Đệ ấy mà biết nghe lời á?" Tạ Hòe Ngọc đầy vẻ hoài nghi: "Em đừng có vì muốn dỗ ngọt ta mà nói đỡ cho đệ ấy nhé."

"Là thật đấy." Bạch Thuật khẳng định: "Sau khi bị huynh giáo huấn cho một trận, đệ ấy có vẻ khá kiêng dè ta. Bảo làm cái gì, dù trong lòng có thầm rủa xả, oán hận đi chăng nữa thì tay chân vẫn phải ngoan ngoãn mà làm theo."

Năm xưa khi y còn nắm quyền binh trong tay, những hạng binh lính bướng bỉnh, khó trị hơn Tạ Lăng gấp trăm lần y đều đã từng gặp qua.

Đối phó với đám tân binh ngỗ ngược đó, thủ đoạn của y còn phong phú và tàn nhẫn hơn nhiều.

Nhiều nhất là ba tháng, kẻ cứng đầu đến mấy cũng phải ngoan ngoãn phục tùng. Chưa đầy nửa năm, đám binh lính đó đã đối với y tâm phục khẩu phục.

Còn đối với hạng người như Tạ Lăng, chẳng qua chỉ cần hù dọa, chèn ép vài câu là xong chuyện. Chỉ cần hắn tích lũy được chút bản lĩnh, trải qua vài lần tôi luyện, sau này gả đi nơi khác cũng không cần phải lo lắng hắn sẽ bị người ta bắt nạt.

Tạ Hòe Ngọc nghe Bạch Thuật phân tích thấu đáo như vậy thì đá tảng trong lòng cũng được buông xuống, hắn nhìn xấp ngân phiếu trong tay, thở dài: "Chỉ hy vọng sau lần răn đe này, Tạ Lăng có thể thấu hiểu được nỗi khổ tâm của hai ta."

Ngày hôm sau, khi Tạ Lăng tiếp tục bị đưa đến cửa tiệm, hắn đã bắt đầu biết để ý hơn, liền lén mang theo chiếc hộp đựng đồ trang sức riêng của mình.

Vừa tới nơi, Tạ Lăng đã vội vã mở chiếc hộp ra, đưa tới trước mặt Vương chưởng quầy: "Vương chưởng quầy, phiền ông xem hộ ta một chút, đống trang sức này ước chừng đáng giá bao nhiêu tiền?"

Vương chưởng quầy đón lấy chiếc hộp, cẩn thận nhấc từng món đồ lên săm soi, kiểm tra kỹ lưỡng.

Xem một hồi, chân mày ông khẽ nhíu lại, ông ước lượng trọng lượng của món đồ trong lòng bàn tay rồi ngập ngừng nói: "Tạ tiểu ca nhi, chỗ trang sức này... gom tất cả lại chắc cũng chỉ đáng giá khoảng một ngàn lượng bạc thôi ạ..."

"Cái gì?! Chỉ có một ngàn lượng thôi sao?!" Tạ Lăng thảng thốt, chết lặng tại chỗ.

Hắn vốn đã đoán trước được Lâu thị chắc chắn sẽ nâng khống giá trị của đống đồ này lên, nhưng tính toán chi li kiểu gì đi chăng nữa, thì sau mười mấy năm tích cóp, tổng giá trị cũng không lý nào lại bèo bọt chỉ có vẻn vẹn một ngàn lượng bạc như thế này được!

"Ngài thử cầm món đồ này xem." Vương chưởng quầy rút ra một cây trâm cài tóc từ trong hộp, đặt vào tay Tạ Lăng cho hắn cảm nhận, sau đó lại lấy từ trong tủ kính của cửa hàng một cây trâm có phẩm chất tương đương đưa cho hắn: "Ngài hãy ước lượng thử xem cây này thế nào..."

Cây trâm vừa đặt vào tay Tạ Lăng, hắn lập tức nhận ra trọng lượng của nó nặng hơn hẳn cây trâm của mình rất nhiều.

"Sao... sao trọng lượng lại chênh lệch kinh khủng đến thế?!" Tạ Lăng bóp chặt cây trâm, nhất thời đầu óc trống rỗng, không biết phải nói gì.

Hắn vội vàng vơ lấy những món đồ khác trong hộp, lần lượt đặt lên tay ước lượng thử, thế nhưng tuyệt nhiên không có lấy một món nào có độ đầm tay bằng cây trâm mà Vương chưởng quầy vừa đưa cho hắn.

"Tạ tiểu ca nhi, ngài nhìn xem." Vương chưởng quầy giải thích: "Cây trâm ngài đang cầm là loại kim thoa bình thường trong tiệm của chúng ta, có nạm lục mã não, giá thị trường khoảng năm mươi lượng vàng."

Năm mươi lượng vàng, quy đổi ra cũng chỉ khoảng năm trăm lượng bạc là đã có thể sở hữu cây kim thoa này rồi...

"Mức giá của nó tuy không thuộc hàng quá xa xỉ, nhưng trọng lượng lại nặng hơn tất cả số trang sức trong hộp của ngài cộng lại. Bởi lẽ, toàn bộ đồ trang sức trong chiếc hộp này của ngài, tất thảy đều là đồ rỗng ruột." Vương chưởng quầy thẳng thắn nói.

Sắc mặt Tạ Lăng trắng bệch không còn một giọt máu. Một cây kim thoa ngoài tiệm chỉ có giá năm mươi lượng vàng, vậy mà đống đồ trang sức này của hắn, khi công trung phát xuống lại được rêu rao là trị giá ngàn vàng!

Bấy lâu nay hắn vẫn luôn ngây thơ tin tưởng rằng chỗ đồ này thực sự đáng giá ngàn vàng, nào ngờ đâu đừng nói là ngàn vàng, ngay cả một cây kim thoa năm mươi lượng vàng tầm thường cũng chẳng bằng.

Một chiếc tráp lớn như thế này! Hóa ra toàn là một đống phế vật, rác rưởi! Tạ Lăng trong lòng tràn ngập cảm giác phẫn hận và nhục nhã...

Thế nhưng hắn cũng chẳng thể làm gì được, đống trang sức này tuy rẻ rúng, mất giá nhưng hắn cũng không thể vứt đi.

Bởi lẽ hiện tại, ngay cả một ngàn lượng bạc mặt hắn cũng chẳng đào đâu ra, sau này khi gả đi nơi khác, nói không chừng hắn vẫn phải bấm bụng dựa vào đống đồ mã ngoài này để chống đỡ thể diện cho bản thân.

Tạ Lăng nuốt nước mắt thu dọn tráp trang sức cất đi, sau đó ngồi vào bàn, dốc toàn bộ tinh lực tập trung xem xét tập sổ sách trước mặt.

Ngày hôm qua hắn vừa bị tịch thu mất hơn sáu trăm lượng bạc, hôm nay có cho tiền hắn cũng không dám để xảy ra sai sót nữa.

Tạ Lăng cẩn thận đối chiếu từng danh mục, từng con số trên bàn, nắn nót viết vào sổ cái, đầu óc căng ra suy tính, cân nhắc kỹ lưỡng.

Hễ gặp phải chỗ nào không hiểu hoặc chữ nào không biết viết, hắn liền lập tức gọi giật Vương chưởng quầy tới để thỉnh giáo.

Tạ Lăng hỏi han dồn dập, Vương chưởng quầy cũng tận tình chỉ bảo, không dám giấu giếm nửa lời.

Lần này hắn thực sự vô cùng bận rộn và nghiêm túc, mãi cho đến tận giờ Dậu, khi xe ngựa của Tạ gia đã đến đợi sẵn bên ngoài, hắn vẫn cố nán lại thêm một lát để rà soát, đối chiếu xong xuôi toàn bộ các khoản mục mới chịu ra về.

Buổi tối, Bạch Thuật lại thu gom sổ sách của Tạ Lăng để kiểm tra như thường lệ.

Vừa lật giở cuốn sổ ra, chân mày y đã khẽ nhướng lên, thầm đánh giá Tạ Lăng quả thực đã có tiến bộ vượt bậc. Sổ sách hôm nay làm vô cùng tinh tế, gọn gàng, số lượng chữ sai cũng giảm đi rõ rệt.

Bạch Thuật tiếp tục tỉ mỉ rà soát kỹ hơn, vẫn phát hiện ra một vài lỗi nhỏ, nhưng so với bãi chiến trường ngày hôm qua thì ít nhất thái độ làm việc của hắn đã nghiêm túc hơn rất nhiều.

Dù vậy, Bạch Thuật cũng không có ý định nới lỏng yêu cầu đối với Tạ Lăng.

"Sổ sách hôm nay vẫn còn sót mất mười lỗi sai, vậy phạt trừ tiếp một trăm lượng bạc nhé." Bạch Thuật thản nhiên tuyên bố.

Nghe thấy mình lại bị bay mất một trăm lượng bạc, Tạ Lăng đau xót vô cùng. Hắn hoàn toàn quên mất mới chỉ vài ngày trước, chính miệng hắn còn lớn tiếng chê bai ở học đường rằng một trang viên một năm thu nhập hơn ngàn lượng bạc chẳng có gì to tát, không bõ bèn gì.

Chỉ qua hai lần bị phạt tiền đau đớn, Tạ Lăng mới bừng tỉnh nhận ra nền tảng học vấn tự học trước đây của mình tồi tệ đến mức nào.

Giờ đây, nghĩ về vị tiên sinh dạy học ngày trước, hắn bỗng nhiên lại thấy nhớ những ngày tháng tốt đẹp đó biết bao.

Thấy Tạ Hòe Ngọc cũng đang ngồi ngay bên cạnh, Tạ Lăng lấy hết can đảm, lí nhí mở lời: "Đại ca... chuyện học đường bên kia, đệ... đệ muốn tiếp tục quay lại nghe giảng..."

Tạ Hòe Ngọc còn chưa kịp lên tiếng trả lời, Bạch Thuật ngồi bên cạnh đã hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: "Quay lại học đường? Mới có làm việc chân tay được hai ngày đã lại muốn trốn việc để quay về lười biếng rồi sao. Chẳng biết là ai trước đó còn lớn tiếng chê bai, bảo là bản thân thèm vào mà thèm học mấy thứ chữ nghĩa rách việc đó cơ chứ."

Gương mặt Tạ Lăng đỏ bừng lên vì xấu hổ, hắn lí nhí thanh minh: "Ta không phải vì lười biếng lười làm, chẳng qua... chẳng qua là ta muốn học thêm chút kiến thức thôi."

Tạ Hòe Ngọc ban đầu định bụng sẽ gật đầu đồng ý ngay với đệ đệ, nhưng nghe Bạch Thuật nói thế, đoán chừng y có tính toán khác sâu xa hơn, liền thuận thế hùa theo lời y: "Bạch Thuật nói rất phải. Mấy ngày trước đệ vừa mở miệng chê bai không thèm học, hôm nay lại đổi giọng bảo muốn học hành, cứ lật lọng, thay đổi xoành xoạch như vậy thì còn ra cái thể thống gì nữa."

Tạ Lăng nghe xong thì vô cùng thất vọng, cả người như quả bóng xì hơi, ủ rũ cúi đầu. Bạch Thuật lúc này mới thong thả buông lời: "Đệ bày ra cái bộ dạng thảm hại đó cho ai xem chứ, làm như thể ta đang bắt nạt, ức h**p đệ không bằng. Ta cũng chẳng thèm cấm cản đệ đi học, có điều với cái đầu óc này của đệ, có quay lại học thì e cũng chẳng tích sự gì. Không phải ta coi thường đệ đâu, nhưng nếu đệ có bản lĩnh tính toán rõ ràng toàn bộ đống sổ sách này, tuyệt đối không để xảy ra một lỗi sai nào, lúc đó ta sẽ cho đệ quay lại học đường, đệ muốn học kiểu gì tùy ý."

Tạ Lăng bị những lời khích tướng của Bạch Thuật làm cho tức nổ đom đóm mắt, mặt mũi đỏ gay. Trước đây hắn học hành không giỏi thật, nhưng tuyệt đối không phải hạng người ngu đần, dốt nát. Vị ca nhi này sao dám sỉ nhục hắn đến nước này cơ chứ!

"Nếu ngươi đã nói như vậy thì nhớ mà giữ lời, quân tử nhất ngôn!" Tạ Lăng hằn học nhìn Bạch Thuật: "Đừng để đến lúc ta làm sổ sách hoàn hảo không một lỗi sai, ngươi lại tìm cớ này cớ nọ không cho ta đi!"

Bạch Thuật thong thả tựa lưng vào thành ghế, nhướng mày liếc xéo hắn một cái: "Cái đó còn phải xem đệ có làm nổi hay không đã. Hy vọng là trước khi xuất giá, đệ có thể hoàn thành xuất sắc cuốn sổ sách này."

Tạ Lăng nghe vậy liền nghiến răng, nắm chặt hai nắm đấm rồi đùng đùng quay người bước ra ngoài.

Vị Bạch ca nhi này đã dám coi thường hắn đến nước này, hắn nhất định phải làm cho y biết tay, bắt y phải sáng mắt ra.

Hắn không tin có Vương chưởng quầy túc trực bên cạnh chỉ dạy từng chút một mà hắn lại không thể xử lý nổi một cuốn sổ cái chết tiệt này!

Đêm muộn, Thường Nhạc từ ngoài viện rảo bước đi vào, cung kính báo cáo tình hình với Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc: "Thiếu gia, thiếu chủ tử, Lăng thiếu gia sau khi trở về phòng liền lập tức mài mực, trải giấy ra để luyện chữ ạ. Nghe hạ nhân bẩm lại thì toàn là viết các con số, hắn miệt mài viết mãi cho đến tận canh ba mới chịu tắt đèn đi ngủ."

Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật nhìn nhau, trên môi hai người đồng thời nở một nụ cười ẩn ý.

Tạ Hòe Ngọc khẽ lắc đầu cười nói: "Em không cho đệ ấy đi học, ngược lại còn k*ch th*ch được tinh thần hiếu học của đệ ấy. Ta quả thực không ngờ cái tính bướng bỉnh, cứng đầu này của đệ ấy lại bộc phát đúng lúc như vậy."

"Cái tính khí đó của đệ ấy, suy cho cùng cũng có vài phần giống huynh đấy thôi." Bạch Thuật mỉm cười đáp.

Qua vài lần tranh cãi với Tạ Lăng, y đã sớm nhìn ra bản chất của hắn là hạng người không chịu được khích tướng. Quả nhiên, cứ phải ra tay phạt nặng, ép vào thế bí thì hắn mới chịu vắt chân lên cổ mà chạy.

Nếu như vừa rồi y dễ dàng gật đầu đồng ý cho Tạ Lăng quay lại lớp học ngay lập tức, hắn có khi chỉ chăm chỉ được ba bảy hai mốt ngày rồi đâu lại đóng đấy, ngựa quen đường cũ mà quay về cái lối lười nhác, vô lo vô nghĩ ngày trước.

Chi bằng cứ bắt hắn phải tranh đấu một trận trầy da tróc vảy, thứ gì càng khó khăn mới có được, người ta mới càng biết trân trọng.

Chờ đến ngày hắn tự lực cánh sinh, giành lại được cơ hội quay về học đường, có được trải nghiệm xương máu này, hắn tự khắc sẽ học hành chăm chỉ và tiến bộ nhanh hơn rất nhiều.