Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 105

 

Lần trước vào kinh, Bạch Thuật chỉ tranh thủ buổi tối ra ngoài dạo chơi hai lần.

Nay giữa ban ngày ban mặt, ngồi trên xe ngựa thong dong đi giữa phố xá sầm uất, cảm giác quả thực khác biệt hoàn toàn.

Hơn nữa lần này cậu lại đồng hành cùng Tạ Hòe Ngọc, dân chúng và tiểu thương dọc đường không khỏi hiếu kỳ nhìn ngó, ai nấy đều tò mò muốn xem vị phu nhân tương lai mà đại thiếu gia Tạ gia rước về rốt cuộc là nhân vật thần thánh phương nào.

Tạ Hòe Ngọc dẫn Bạch Thuật đi một vòng qua các con phố lớn, rồi thẳng tiến đến phủ nha kinh thành. Chuyến này đi không phải để làm hôn thư, mà là giải quyết các thủ tục liên quan đến tài sản.

Hôn sự là đại sự, phải chọn ngày lành tháng tốt, tìm một ngày hoàng đạo thích hợp mới có thể nạp cưới.

Tạ Hòe Ngọc còn cần lấy bát tự của hai người đi xem bói, định xong ngày giờ cụ thể rồi mới làm hôn thư và tổ chức hôn lễ.

Hiện tại bọn họ đến nha môn là để làm công chứng sản nghiệp.

Trước đây Tạ Hòe Ngọc đã sang tên cho Bạch Thuật không ít điền khế, điền sản, lần này sính lễ lại thêm một khoản lớn, tất cả đều cần quan phủ công chứng, lưu hồ sơ mới chính thức có hiệu lực pháp lý; chưa kể còn phải làm lại những giấy tờ đã thất lạc trước kia, tính ra là cả một khối lượng công việc khổng lồ.

Hai người vừa vào phủ nha, gia nhân đã khênh theo một chiếc rương lớn.

Đám sai dịch trong nha môn nghe tin công tử Tạ gia dẫn theo vị hôn thê đến liền rầm rộ kéo ra vây xem. Đập vào mắt họ lại là một ca nhi vóc dáng cao ráo, nếu không chú ý kỹ, có khi còn tưởng là một thiếu niên tuấn tú nào đó.

Thấy vị hôn thê của Tạ Hòe Ngọc là một ca nhi nhưng vóc dáng chẳng khác nào nam tử, thuộc hạ xung quanh đều thầm thấy buồn cười.

Gã sai vặt canh cửa bước tới, khom lưng hành lễ với Tạ Hòe Ngọc, đon đả chào hỏi: "Tạ công tử, hôm nay ngài đến là để..." Gã vừa nói vừa hiếu kỳ liếc nhìn Bạch Thuật bên cạnh: "Không biết vị này là..."

"Đây là vị hôn thê của ta." Tạ Hòe Ngọc hào phóng giới thiệu. Hắn thừa biết những người này đang nghĩ gì trong đầu, nhưng bản thân chẳng mảy may bận tâm.

Bạch Thuật tốt thế nào, một mình hắn biết là đủ. Nếu hắn là kẻ sống chỉ để nhìn sắc mặt người đời, thì ngay từ đầu đã chẳng thể ở bên cậu.

"Hôm nay chúng ta không đến để làm hôn thư." Tạ Hòe Ngọc nói: "Ta có tặng chút đồ cho vị hôn thê, cần làm vài thủ tục chứng thực, làm phiền quan gia xử lý giúp."

Gã sai dịch nghe vậy thì ngẩn người. Nếu là tặng đồ mà phải đến tận đây làm thủ tục, thì chắc chắn phải là điền sản hoặc cửa tiệm. Không ngờ công tử Tạ gia cưới một người vợ như thế này mà ra tay lại hào phóng đến vậy, đưa cả tài sản quý giá như thế, chẳng biết có phải bị ngốc rồi không.

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng gã không dám lộ ra mặt, cung kính đỡ lấy chiếc rương từ tay Tạ Hòe Ngọc.

Chiếc rương tuy không quá lớn nhưng trọng lượng lại chẳng hề nhẹ. Khi nha dịch mở ra xem, gã kinh hãi đến mức suýt rớt cả cằm.

Bên trong thế mà chật ních các loại khế ước điền sản, khế ước cửa hàng, chỉ mới lướt qua một lượt, nhẩm tính sơ sơ đã lên tới mấy chục vạn lượng bạc.

Tạ Hòe Ngọc điên rồi! Đó là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu gã nha dịch. Ý nghĩ thứ hai là, chắc chắn gã đã nhìn nhầm, có lẽ Tạ công tử chỉ tặng một hai phần trong số này cho vị ca nhi kia, chứ không thể nào đem cả gia sản đến đây được.

Ở kinh thành này, sính lễ một vạn lượng đã là vô cùng nở mày nở mặt.

Công tử Tạ gia sao có thể một mực giao ra nhiều tài sản đến thế, lại còn đem tặng cho một ca nhi từ nông thôn lên?

Gã nha dịch không nhịn được bèn lên tiếng xác nhận lại: "Tạ công tử, ngài chắc chắn muốn sang tên toàn bộ số này chứ?"

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền liếc gã một cái, lạnh nhạt đáp: "Toàn bộ."

Gã nha dịch bấy giờ mới toát một tầng mồ hôi lạnh, thầm nghĩ Tạ Hòe Ngọc thật là không thể hiểu nổi.

Trong lòng gã không khỏi tặc lưỡi cảm thán, điên rồi, đúng là điên thật rồi.

Nhưng đã là yêu cầu của chủ nhân, bọn họ đương nhiên phải làm theo bổn phận.

Gã nha dịch bắt đầu lấy từng món đồ trong rương ra kiểm kê, sửa tên người sở hữu rồi một lần nữa lập hồ sơ lưu trữ.

Lúc nãy mới chỉ nhìn lướt qua, gã đoán chừng vài chục vạn lượng, nay tính toán kỹ lưỡng từng tờ một, gã mới nhận ra bản thân vừa rồi đã đánh giá quá thấp.

Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng gian Lai Phúc Lâu ở kinh thành này thôi đã là nơi khách ra vào như trẩy hội, mỗi năm tiền thuế nộp lên đã tới mấy vạn lượng.

Cộng thêm số cửa tiệm và trang viên còn lại, tổng giá trị e rằng phải lên tới mấy triệu lượng bạc. Việc này khiến gã vừa đăng ký vừa không ngừng nuốt nước miếng ực ực.

Tài lực bực này quả thực quá mức kinh người, so với Tề gia e là cũng một chín một mười.

Bạch Thuật đối với hành động này của Tạ Hòe Ngọc thì không có ý kiến gì. Cậu đã định hôn ước với hắn, hai người giờ là một thể cộng sinh.

Tạ Hòe Ngọc đem toàn bộ tài sản đăng ký dưới tên cậu, hẳn là cũng có sự cân nhắc riêng của hắn.

Bạch Thuật vốn không phải kẻ câu nệ hình thức, tính tình cậu đơn giản, dẫu hiện tại có kiếm được nhiều tiền thì cũng chẳng giống đám nhà giàu mới nổi hợm hĩnh.

Bản thân cậu ngoại trừ việc chú trọng nơi ăn chốn ở một chút, còn lại mặc gì ăn gì đều tùy tâm, chẳng mưu cầu phô trương, cũng không bao giờ đeo trang sức châu báu, nhìn qua thậm chí còn giản dị hơn cả những thương nhân bình thường.

Số tiền cậu kiếm được, ngoài một phần đem đi làm từ thiện thì đều là để cho Tạ Hòe Ngọc tiêu.

Ngặt nỗi Tạ Hòe Ngọc cũng là kiểu người đơn giản, chi tiêu chẳng bao nhiêu, thành ra cả hai đối với tiền bạc vật chất đều không mấy bận tâm.

Vì số lượng công văn cần xử lý quá nhiều, riêng việc sao chép giấy tờ đã ngốn của gã nha dịch hơn một canh giờ.

Sau khi hoàn thành, Tạ Hòe Ngọc lại tìm ra những hồ sơ khế ước cửa hàng bị thất lạc trước đây để sao chép lại một bản mới.

Cứ thế lại mất thêm một canh giờ nữa, sao chép đến mức cổ tay gã nha dịch mỏi nhừ, đau nhức.

Mãi đến cuối giờ Mậu, trời đã chập choạng tối, hai người mới rốt cuộc giải quyết xong xuôi mọi việc, cùng nhau bước ra khỏi nha môn.

Tầm giờ này, bụng dạ cả hai đều đã đói cồn cào. Tạ Hòe Ngọc quay sang hỏi Bạch Thuật muốn đến Lai Phúc Lâu dùng bữa hay về Tạ gia ăn?

Bạch Thuật ngẫm nghĩ một lát rồi bảo Tạ Hòe Ngọc cứ về nhà trước. Dù sao hắn cũng đã đi biền biệt mấy ngày, hôm nay khó khăn lắm mới vào kinh, vẫn nên về nhà thì hơn, còn Lai Phúc Lâu kia thì sau này thiếu gì cơ hội đến.

Nghe Bạch Thuật bảo muốn về nhà, Tạ Hòe Ngọc liền dẫn cậu trở lại Tạ phủ.

Đứng trước cổng Tạ gia, nhìn bảng hiệu treo trên đại môn, Bạch Thuật không khỏi cảm thán, đây là lần thứ hai cậu tới đây, nhưng lại là lần đầu tiên được đường đường chính chính bước vào từ cửa chính.

Tạ Hòe Ngọc gõ cửa, một gã sai vặt giữ cửa nhanh chóng chạy ra mở. Thấy là thiếu gia nhà mình, gã vội vàng tất cung tất kính cúi đầu hành lễ, ánh mắt không nén nổi tò mò lén nhìn người phía sau.

Tạ Hòe Ngọc dắt Bạch Thuật đi qua tam tiến đại môn, dọc đường đám nha hoàn, gã sai vặt đi qua đều nhịn không được trộm đánh giá vị chủ nhân tương lai này.

Đến khi đi tới phòng ăn, Tạ Hòe Ngọc mới dừng bước, bảo Bạch Thuật ngồi đợi ở đây.

Hắn gọi một nha hoàn lại hỏi: "Lão gia bọn họ đâu rồi?"

Nha hoàn kia có chút ấp úng đáp: "Dạ... giờ này đã muộn, lão gia cùng mọi người dùng bữa xong thì đã về viện của mình rồi ạ."

Thực tế là họ đã ăn xong từ sớm, chuyện Tạ Hòe Ngọc hồi kinh trọng đại như vậy làm sao bọn họ không biết.

Chỉ là Tạ tước gia vốn đang nuôi cục tức với Tạ Hòe Ngọc, đối với việc hắn khăng khăng đòi cưới vị con dâu này lại càng muôn phần bất mãn, bởi vậy cố tình đóng cửa không tiếp để tỏ thái độ kháng nghị.

Tạ Hòe Ngọc hừ lạnh một tiếng: "Dẫu có ăn xong rồi, trong nhà có khách quý ghé thăm thì cũng phải ra ngoài chào hỏi một tiếng chứ."

Bạch Thuật nói thế nào cũng là tân tức phụ của Tạ gia, Tạ tước gia lại có thể đóng cửa không tiếp, chuyện này thật khiến hắn không vui.

Bạch Thuật là người hắn muốn dùng kiệu hoa cưới hỏi đàng hoàng về nhà, dẫu có phải ép, hắn cũng phải ép Tạ tước gia ra đây để tự tay nhận vị con dâu này.

Tạ Hòe Ngọc bảo Bạch Thuật cứ ngồi nghỉ ở sảnh, sai nhà bếp làm vài món ăn đơn giản, còn bản thân thì tự mình đi mời Tạ tước gia qua đây.

Sau khi ngồi xuống, Bạch Thuật bắt đầu quan sát kỹ lưỡng cách bài trí trong sảnh.

Đại sảnh của Tạ gia được xây dựng vô cùng xa hoa, toàn bộ rường cột đều dùng loại gỗ sưa hảo hạng.

Loại gỗ này đặc tính cứng cáp, trăm năm không mục nát, việc chế tác tạo hình cực kỳ tốn công sức, thế mà bàn ghế đồ đạc ở đây cái nào cái nấy đều được điêu khắc họa tiết mai lan cúc trúc vô cùng tinh xảo, thể hiện rõ sự phú quý và phẩm vị của một bậc bá tước phủ.

Tuy nhiên dù là vậy, kiểu dáng của đại sảnh này trông có phần hơi cũ kỹ, đèn lồng treo cũng không nhiều, không gian không mấy sáng sủa, toát ra một vẻ nặng nề, trầm uất của buổi chiều tà.

Bạch Thuật ngồi chưa được bao lâu thì có người nghe thấy động tĩnh liền từ thiên viện đi tới.

Bạch Thuật nhìn qua, hóa ra lại là Lâm Thư Ngữ, người từng có duyên gặp gỡ với cậu hai lần trước đây.

Nhắc đến Lâm Thư Ngữ này, cảm giác của Bạch Thuật đối với y có chút phức tạp.

Ban đầu cậu chỉ nghĩ đối phương là một ca nhi có dung mạo hết sức vũ mị, nào ngờ sau đó lại xảy ra chuyện đứa nhỏ, khiến cậu và Tạ Hòe Ngọc hiểu lầm một trận, hại cậu phải khóc thầm một phen tai hại.

Giờ thấy Lâm Thư Ngữ đi tới, trên tay còn bế theo đứa trẻ, trong lòng cậu không khỏi có chút ngũ vị tạp trần.

Lâm Thư Ngữ nghe ngóng được tin Tạ Hòe Ngọc dẫn theo vị hôn thê trở về liền biết ngay đó là Bạch tiểu ca nhi.

Hiện tại toàn bộ tương lai của y đều phụ thuộc vào Tạ gia, mà Tạ Hòe Ngọc lại là chủ nhân thực sự của cái phủ này, y đương nhiên phải tìm cách lấy lòng. Bởi vậy y mới vội vàng ra đón tiếp, cũng là muốn biểu hiện thật tốt trước mặt Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật.

Vừa thấy Bạch Thuật, y liền nở nụ cười ngọt ngào, mười phần lễ phép hành một đại lễ, sau đó ân cần tiếp đón, hỏi cậu đi đường có mệt không, có đói không, đã sắp xếp chỗ nghỉ ngơi chưa; rồi lại hỏi thăm tình hình thôn Bạch Đường hiện tại thế nào, dân làng ở đó có khỏe không.

Lâm Thư Ngữ là kẻ khéo léo, lõi đời, dưới sự tiếp đón vồn vã như vậy, Bạch Thuật cũng không tiện tỏ thái độ lạnh nhạt. Cậu đành phải nén lòng đáp lại vài câu, rồi cả hai bắt đầu trò chuyện qua lại.

Hai người nói được vài câu thì có một nam tử khác bước vào phòng ăn, chính là Tạ Lăng, bào đệ của Tạ Hòe Ngọc.

Tạ Lăng nghe tin ca ca về nhà đương nhiên phải ra nghênh đón. Chỉ là nghe thuộc hạ nói đại ca còn dắt theo một ca nhi ở quê lên, chính là tẩu tử tương lai của mình, trong lòng hắn không khỏi lo âu, chẳng biết vị ca nhi thôn quê kia có bộ dạng thô kệch thế nào, liệu có làm mất mặt Tạ gia hay không.

Hắn vừa bước vào phòng ăn liền nhìn thấy kẻ mình cực kỳ ghét là Lâm Thư Ngữ đang thân thiết nắm tay một người vóc dáng cao ráo, trò chuyện rôm rả.

Tạ Lăng ngẩn người, cẩn thận quan sát kỹ mới nhận ra đó không phải nam tử mà là một ca nhi.

Hắn lập tức hiểu ra, đây chắc chắn là vị tẩu tử thôn quê chưa qua cửa của mình rồi.

Thấy tẩu tử tương lai trông... cao lớn, tinh tráng như vậy, trong lòng Tạ Lăng nhất thời dâng lên một cảm giác khó tả, tựa như vừa nuốt phải một con ruồi vậy.

Hắn vốn không phải kẻ biết che giấu tâm sự, trong lòng đã không vui thì sắc mặt cũng chẳng thể nào hảo coi cho được.

Tạ Lăng thầm nghĩ một ca nhi như vậy làm sao có thể lọt vào mắt xanh của đại ca mình, đại ca sở dĩ bằng lòng cưới y chẳng qua là để thực hiện lời hứa năm xưa mà thôi. Loại ca nhi này cưới về nhà cũng chỉ như nuôi không một miệng ăn, căn bản chẳng thể dắt ra ngoài bôi mặt lên vách được.

Tạ Lăng khinh miệt cả Bạch Thuật lẫn Lâm Thư Ngữ, thái độ đối với họ hoàn toàn không chút khách khí, thấy hai người cũng chẳng buồn chào hỏi, thẳng thừng hỏi: "Đại ca ta đâu rồi? Huynh ấy đi đâu rồi?"

Lâm Thư Ngữ nghe vậy liền đứng dậy, cười tủm tỉm giới thiệu: "Bạch tiểu ca nhi, à không, giờ phải gọi là đại tẩu mới đúng. Vị này là Lăng thiếu gia, bào đệ của đại thiếu gia."

Y lại quay sang nói với Tạ Lăng: "Lăng thiếu gia, vị này chính là đại tẩu của đệ đấy, thúc tẩu gặp mặt, đệ cũng nên tiến tới chào hỏi một câu chứ."

Bạch Thuật đương nhiên đã biết Tạ Lăng từ trước, qua lời kể của Tạ Hòe Ngọc, cậu cũng có chút hiểu biết về người đệ đệ không mấy nên thân này.

Cậu nhớ Tạ Hòe Ngọc từng dặn nếu có cơ hội thì hãy giúp hắn quản giáo đệ đệ một chút. Liền quay sang bảo Tạ Lăng: "Đệ gọi ta là đại tẩu hay Bạch ca nhi đều được, sau này đều là người một nhà, Tạ Hòe Ngọc công việc bận rộn không lo xuể, ta sẽ thay huynh ấy trông nom đệ nhiều hơn."

Tạ Lăng vạn lần không ngờ vị tẩu tử chưa qua cửa này lại dám nói năng như vậy, còn chưa chính thức bước vào đường cái đã mở miệng nhận là người một nhà, lại còn đòi thay đại ca quản giáo hắn.

Hắn thầm nghĩ vị ca nhi mới tới này thật là không biết nặng nhẹ, vừa đến đã muốn cho hắn một cái uy phủ đầu, liền nhịn không được châm chọc: "Còn chưa chính thức bái đường cơ mà, ở đâu ra tẩu tử chứ. Sau này có thành tẩu tử thật hay không còn chưa biết được đâu."

Lâm Thư Ngữ nghe vậy thì thầm cười lạnh trong lòng. Tạ Lăng này ngày thường cứ ra vẻ cao ngạo nhưng thực chất lại cực kỳ hẹp hòi, một chút phong thái phóng khoáng của đích tử bá tước phủ cũng không có.

Hắn cậy mình là bào đệ ruột thịt của Tạ Hòe Ngọc nên luôn kiêu căng ngạo mạn, hôm nay xem như đá phải tấm sắt rồi.

Bạch Thuật nhíu mày, đưa mắt nhìn Tạ Lăng từ trên xuống dưới một lượt rồi nói: "Sao đệ lại vô lễ như vậy? Khó trách Tạ Hòe Ngọc bảo ta phải hảo hảo dạy dỗ đệ một phen, cái tính khí này của đệ thực sự phải sửa, sau này ta tự khắc sẽ nghiêm khắc quản giáo đệ."

"Ngươi..." Tạ Lăng nghẹn họng, không ngờ Bạch Thuật lại dám thẳng thừng mắng hắn vô lễ. Hắn dù gì cũng là đệ đệ cùng mẹ sinh ra với đại ca, một ca nhi thôn quê chưa qua cửa như y sao dám trèo lên đầu lên cổ hắn mà quản!

Hắn đang định mở miệng phản bác tiếp thì đúng lúc này Tạ Hòe Ngọc cùng Tạ tước gia vừa vặn bước vào.

Tạ tước gia mới nhìn thấy Bạch Thuật từ đằng xa, sắc mặt liền đen như đít nồi.

Thôn quê quê mùa đã đành, lại còn là một ca nhi; là ca nhi đã đành, dáng người lại thô kệch cao lớn như vậy, chưa kể nốt chu sa trên trán còn nhạt thếch!

Có sinh được con nối dõi hay không còn là một dấu chấm hỏi lớn, người thừa kế của Tạ gia làm sao có thể không có đích tử nối dõi tông đường, thế thì sau này chẳng phải sẽ đại loạn hay sao!

Bạch Thuật vừa thấy Tạ Hòe Ngọc liền mỉm cười.

Tạ Hòe Ngọc cũng cười đáp lại, rồi quay sang giới thiệu với cậu: "Bạch Thuật, em lại đây chào hỏi đi, đây là phụ thân."

Hắn lại quay sang nói với Tạ tước gia: "Phụ thân, đây là Bạch Thuật, con dâu tương lai của Tạ gia. Hôm nay em ấy mới đến nhà, ngài có phải nên chuẩn bị chút lễ gặp mặt không ạ?"

Nghe Tạ Hòe Ngọc mở miệng đòi lễ gặp mặt, Tạ tước gia lại càng tức đến muốn hộc máu.

Mà Bạch Thuật nhìn vị Tạ tước gia này liền cảm thấy ông ta và Tạ Hòe Ngọc trông chẳng có nét nào giống nhau, bởi vậy đối với ông ta cậu cũng chẳng có mấy thiện cảm.

Huống chi cậu biết Tạ tước gia vốn không thích Tạ Hòe Ngọc, đối xử với hắn cũng chẳng ra gì. Sau lưng, Tạ Hòe Ngọc đối với vị phụ thân này cũng chỉ gọi một tiếng Tước gia đầy xa cách chứ không bao giờ gọi hai từ phụ thân.

Nhưng dẫu vậy, đây cũng là ở Tạ gia, vì nể mặt Tạ Hòe Ngọc, Bạch Thuật vẫn hành lễ, lễ phép gọi một tiếng: "Phụ thân."

Tạ tước gia nghe xong, cơ mặt khẽ giật giật mấy cái, ông ta rất muốn thẳng thừng nói với Bạch Thuật rằng: "Ai là phụ thân của ngươi, ta không có đứa con dâu to xác thế này!"

Nhưng nghĩ lại chuyện vừa rồi ở ngoài viện, Tạ Hòe Ngọc đã lấy vị trí người thừa kế ra để uy h**p ông ta. Nói rằng nếu ông ta không chịu ra mặt tức là không coi di nguyện của tổ phụ ra gì.

Để tôn trọng di nguyện của tổ phụ, hắn thà dọn ra ngoài lập phủ riêng.

Nếu Tạ Hòe Ngọc vì chuyện này mà ra ngoài lập phủ, tước vị của Tạ gia chẳng phải sẽ rơi vào tay đứa con nhà khác sao?

Chưa kể, hắn dọn đi liền thành người con hiếu thảo cảm động trời đất, còn ông ta - vị phụ thân này - chẳng phải sẽ mang danh là kẻ ác độc bất nhân sao!

Tạ tước gia nghĩ đi nghĩ lại, thấy nếu mình không ra mặt thì tổn thất e rằng còn lớn hơn.

Đành phải không tình không nguyện đi theo Tạ Hòe Ngọc ra ngoài, miễn cưỡng gật đầu với Bạch Thuật một cái, khẽ ho khan nói: "Lễ gặp mặt... ta cũng chưa kịp chuẩn bị, chưa biết nên tặng con thứ gì cho thích hợp."

Tạ Hòe Ngọc vội tiếp lời: "Cặp ngọc bội gia truyền của Tạ gia là tốt nhất, không kén nam nữ, tặng cho Bạch Thuật là vô cùng thích hợp."

Cặp ngọc bội mà hắn nhắc tới là loại cực phẩm ngọc mỡ cừu, điêu khắc vô cùng tinh xảo, giá trị vạn kim, vốn là của hồi môn của mẫu thân hắn - Đường thị mang theo năm xưa.

Bởi vì cặp ngọc bội này quá mức giá trị, nên ngay cả sau khi cưới Lâu thị, Tạ tước gia cũng không nỡ trao cho bà ta.

Hiện tại Tạ Hòe Ngọc vừa mở miệng đã đòi món đồ này. Tạ tước gia đau lòng đến nhỏ máu, nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Tạ Hòe Ngọc, cuối cùng ông ta đành bất lực lắc đầu, nhịn đau xót mà bảo: "Vậy... thì tặng cặp ngọc bội đó đi."

Lời vừa ra khỏi miệng, ông ta liền thấy có chút hối hận, nhưng lúc này mà rút lại lời nói thì quá mất mặt.

Tạ tước gia càng nghĩ càng bực bội, không nhịn được bèn lấy cớ đau đầu, vội vã rời đi cho mắt không thấy tâm không phiền!

Tạ Lăng tận mắt chứng kiến cặp ngọc bội hồi môn của mẫu thân mình cứ như vậy lọt vào tay Bạch Thuật, trong lòng không biết đau xót đến nhường nào.

Nếu không có vị ca nhi này, đợi đến khi hắn xuất các, cặp ngọc bội đó nói không chừng sẽ thuộc về hắn!

Nhưng hiện tại Tạ Hòe Ngọc đang ở đây, quyết định này lại do chính đại ca đưa ra, hắn có gan lớn bằng trời cũng không dám nhiều lời.

Đúng lúc này, hạ nhân từ nhà bếp bưng lên mâm cơm canh đã chuẩn bị sẵn.

Tạ Hòe Ngọc liền ngồi xuống, vẫy tay bảo Bạch Thuật mau lại ăn cơm.

Lâm Thư Ngữ là kẻ tinh khôn, lúc này liền đon đả khuyên Bạch Thuật mau dùng bữa, còn bản thân thì bế đứa nhỏ lùi lại hai bước, khéo léo nói: "Ta xin phép bế cháu về dỗ ngủ trước, không dám làm phiền hai người nữa."

Còn Tạ Lăng thì cắn môi, vẫn đứng trân trối tại chỗ.

Tạ Hòe Ngọc liếc hắn một cái, hỏi: "Sao thế? Ngươi chưa ăn no à?"

Tạ Lăng nghe vậy liền đỏ bừng mặt, lắc đầu đáp: "Đệ ăn no rồi, chỉ là muốn qua xem ca ca thế nào thôi."

"Không cần lo lắng, ta vẫn khỏe." Tạ Hòe Ngọc cười nói: "Ngược lại là ngươi, dạo này bài vở thế nào rồi? Phu tử giảng bài đến đâu rồi, đọc cho ta nghe thử xem?"

Tạ Lăng ngẩn ra, rồi lắp bắp cõng lại mấy đoạn văn chương mà thầy giáo đã dạy.

Hắn đã hoang phí mười mấy năm trời, nay bắt đầu học lại quả thực vô cùng gian nan. Huống hồ hắn vốn không thích đọc sách, ngày ngày phải nhồi nhét mấy thứ nội dung khô khan này chẳng khác nào bị lột một tầng da, hắn cũng chẳng biết học mấy thứ này rốt cuộc để làm gì.

Tạ Hòe Ngọc nghe xong có vẻ không hài lòng, ngắt lời hắn mấy lần để sửa lại những chỗ sai sót.

Hắn bắt đệ đệ cõng xong bài này lại bắt cõng sang bài khác, bắt cõng đến mức Tạ Lăng da đầu tê dại. Cuối cùng, Tạ Lăng chịu không nổi đành lên tiếng: "Đại ca, hôm nay giờ giấc đã muộn, Lăng nhi xin phép về phòng nghỉ ngơi trước." Nói đoạn liền vắt chân lên cổ chạy thẳng.

Bạch Thuật lúc này mới múc cho Tạ Hòe Ngọc một bát canh, bảo: "Huynh mau ăn cơm đi, đói đến giờ này rồi. Chuyện dạy dỗ Tạ Lăng cứ để sau hãy nói."

Tạ Hòe Ngọc lại lắc đầu, thở dài một tiếng: "Nó năm nay tuổi tác cũng không còn nhỏ, tính ra còn lớn hơn em một tuổi, tính khí đã định hình nên rất khó sửa. Cái tính cách này, tài học lại chẳng đến đâu, sau này biết gả vào nhà tử tế nào được?"

Bạch Thuật bị giọng điệu như ông cụ non của Tạ Hòe Ngọc làm cho buồn cười, nhận ra hắn suy cho cùng vẫn là phận làm huynh trưởng, thực lòng rất yêu thương đệ đệ ruột của mình, bèn nói: "Chuyện học hành này cần phải có thiên phú, cứ nhìn việc huynh luyện chữ mà xem. Đó là kết quả của việc ngày ngày luyện tập từ nhỏ đến lớn mới có được nét chữ đẹp như hiện tại. Huynh bắt đệ ấy đột nhiên phải tinh thông những thứ chưa từng tiếp xúc qua, chẳng phải là đốt cháy giai đoạn sao?"

"Nhưng giờ nó ngoài đàn ca nhảy múa với thêu thùa ra thì chẳng biết làm gì, mấy thứ đó thì có tác dụng gì chứ?" Tạ Hòe Ngọc thở dài: "Gả vào gia đình hào môn huân quý thực sự, mấy thứ đó căn bản chẳng thể đem ra bôi mặt lên vách. Nếu người ta muốn tìm kẻ ca múa, thì vũ cơ ngoài kỹ viện được đào tạo từ nhỏ chẳng phải giỏi hơn nó gấp trăm lần sao."

Bạch Thuật ngẫm nghĩ rồi bảo: "Thế thì không gả đi nữa, cứ nuôi ở trong nhà, huynh là ca ca của đệ ấy, tổng không để đệ ấy phải chịu thiếu thốn, cứ giống như Vạn Như Ý là được."

"Nó mà được một nửa như Vạn Như Ý thì đã tốt." Tạ Hòe Ngọc bất lực nói. Hắn tuy không thích Vạn Như Ý, nhưng vị tiểu ca nhi kia là người biết nhìn nhận thời thế, lại còn giúp Vạn Khang quản lý sổ sách, tự mình kinh doanh tửu lầu rất có tiếng tăm.

"Giờ chẳng phải ta đã tới đây rồi sao? Để ta giúp huynh hảo hảo dạy bảo đệ ấy." Bạch Thuật nghe vậy liền đề nghị: "Nếu huynh không xót, cứ việc giao đệ ấy cho ta điều giáo."

"Nếu em rảnh rỗi thì giúp ta dạy dỗ nó một chút cũng được." Tạ Hòe Ngọc nói: "Nhưng nếu thấy vất vả quá thì cứ mặc kệ đi. Cùng lắm sau này ta tìm thêm vài phu tử nghiêm khắc, rồi cẩn thận kén cho nó một người phu quân tốt, không để nó bị người ta bắt nạt là được."

Bạch Thuật mỉm cười gật đầu.

Tạ Hòe Ngọc đối với người đệ đệ này luôn cảm thấy có lỗi, nên muôn phần dung túng. Có điều Tạ Lăng hiện tại chưa từng phải chịu khổ bao giờ, quản giáo kiểu này căn bản không có tác dụng.

Đám trẻ mồ côi lưu lạc sở dĩ chăm chỉ hiếu học là vì chúng đã nếm trải đủ mùi cay đắng của cuộc đời.

Chúng biết rõ một kẻ vô dụng sẽ phải nhận lấy kết cục bi thảm thế nào, bởi vậy hễ có cơ hội là chúng liền bám chặt lấy không buông.

Còn Tạ Lăng suy cho cùng vẫn là được nuông chiều từ bé trong nhung lụa, dẫu trước kia Lâu thị có đắc thế thì bà ta cũng chỉ cố tình nuôi hư hắn chứ chưa từng cắt xén vật chất của hắn bao giờ.

Bởi vậy mới dưỡng ra cái bản tính như hiện tại, biến thành một khối tâm bệnh của Tạ Hòe Ngọc, đúng như tâm nguyện của Lâu thị năm xưa.

Dùng xong bữa tối với Tạ Hòe Ngọc, Bạch Thuật liền theo hắn về viện của mình.

Viện tử của Tạ Hòe Ngọc cậu cũng không phải lần đầu tiên đến, xem như đã quen cửa quen nẻo.

Hiện tại cậu chưa chính thức qua cửa, cũng không tiện trắng trợn ở chung phòng với Tạ Hòe Ngọc.

Vì thế Tạ Hòe Ngọc liền thu xếp cho cậu một gian sương phòng nằm ngay đối diện phòng hắn. Bên trong bài trí vô cùng tinh tế, đồ đạc vật dụng không thiếu thứ gì.

An trí cho Bạch Thuật xong xuôi, hắn lại điều hai ca nhi tên là Thường Hỉ và Thường Nhạc đến hầu hạ cậu, rồi mới trở về phòng mình.

Hai ca nhi này hẳn là đã được Tạ Hòe Ngọc dạy bảo từ trước, thái độ đối với Bạch Thuật vô cùng cung kính.

Họ nhanh nhẹn đi chuẩn bị nước tắm cho cậu, rồi bắt tay vào thu dọn hành lý.

Lúc Thường Nhạc thu dọn đồ đạc, Bạch Thuật mới kinh ngạc phát hiện Tạ Hòe Ngọc thế mà đã chuẩn bị sẵn rất nhiều y phục mới may theo số đo vóc dáng của cậu, bộ nào bộ nấy được treo ngay ngắn, chỉnh tề trong tủ.

Thường Hỉ thấy cậu cứ nhìn chăm chằm liền mỉm cười nói: "Thiếu chủ tử, số y phục này đều là do đại thiếu gia sai người ngày đêm chế tác gấp gáp từ trước đấy ạ, vì sợ ngài đến nơi không có đồ thay. Ngài xem thử có thích kiểu dáng này không, nếu thích hôm sau nô tài sẽ sai người làm thêm vài bộ nữa."

"Thế này là đã nhiều lắm rồi! Làm sao mà mặc hết được!" Bạch Thuật vội vàng xua tay. Ở trang viên, cậu chuẩn bị khoảng bảy tám bộ đồ để thay đổi đã thấy là nhiều lắm rồi.

Thế mà Tạ Hòe Ngọc bên này lại chuẩn bị cho cậu tới mấy chục bộ y phục, đủ mọi kiểu dáng, màu sắc.

Chất liệu vải đều là loại vải bông mịn hoặc tơ tằm thượng hạng, mặc vào vừa vặn lại thoải mái, rất hợp ý cậu, trên áo cũng không có quá nhiều họa tiết rườm rà.

Thậm chí còn có vài bộ bằng vải thô bền chắc, thiết kế ống tay áo và ống quần bó gọn, nhìn qua là biết loại đồ thuận tiện cho cậu mặc khi muốn chạy nhảy, hoạt động mạnh ngoài trời.

Tạ Hòe Ngọc thừa biết cậu là kẻ không chịu ngồi yên một chỗ, nên những chi tiết nhỏ nhặt này hắn đều đã chu đáo nghĩ tới từ trước.

"Thiếu chủ tử, ngài muốn mặc bộ nào ạ?" Thường Nhạc dọn dẹp xong xuôi liền quay sang hỏi ý kiến Bạch Thuật.

"Bộ này đi." Bạch Thuật tùy ý chỉ vào một bộ màu thiên thanh, cậu nhớ Tạ Hòe Ngọc thích nhất là nhìn cậu mặc màu này.

Tắm rửa xong xuôi, Bạch Thuật bảo Thường Hỉ và Thường Nhạc lui ra ngoài nghỉ ngơi. Cậu vận lên người bộ y phục bằng lụa tơ tằm màu thiên thanh, rồi đứng ngắm nghía chính mình trong gương.

Bỗng nhiên cậu nhớ ra bộ y phục này có kiểu dáng giống hệt bộ đồ cậu từng mặc ở nhà cũ Tạ gia vào đêm Thất Tịch năm ngoái.

Chỉ là lần đó cậu và Tạ Hòe Ngọc xảy ra tranh chấp, cậu giận dỗi chạy thẳng một mạch về nhà, khiến bộ đồ bằng chất liệu quý giá kia bị rách nát, hư hỏng toàn bộ.

Lúc này đã gần đến giờ Tý, Bạch Thuật ngó ra ngoài viện, không gian vắng lặng như tờ, nhìn sang phòng đối diện, bên trong phòng Tạ Hòe Ngọc vẫn còn thắp ánh nến sáng rực.

Cậu liền mở tung cửa sổ sau, nhanh nhẹn phóng người nhảy lên nóc nhà, chỉ chớp mắt một cái đã men theo mái hiên mò đến bên cửa sổ phòng Tạ Hòe Ngọc.

Thấy cửa sổ phòng hắn không đóng, Bạch Thuật khẽ đẩy nhẹ một cái liền lách mình nhảy tót vào trong.

Thế nhưng chân cậu vừa mới chạm đất, ánh nến đang sáng bỗng nhiên vụt tắt.

Trong bóng tối mịt mùng, một đôi bàn tay to lớn từ phía sau khẽ vỗ mạnh vào mông cậu một cái, rồi lại nhu mỳ xoa xoa đầu cậu.

"Ai đó?" Bạch Thuật vội vàng đưa tay ra bắt, nhưng người phía sau đã nhanh chóng lẩn mất.

Trong căn phòng tối đen như mực không nhìn rõ năm ngón tay, Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật lại nổi hứng chơi trò trốn tìm.

Bạch Thuật lập tức bị khơi dậy hứng thú, cậu tập trung toàn bộ các giác quan, chăm chú cảm nhận xem Tạ Hòe Ngọc hiện đang ẩn nấp ở góc nào.

Cuối cùng, lợi dụng một khoảnh khắc khi Tạ Hòe Ngọc khẽ rướn người tới hôn nhẹ lên môi mình, Bạch Thuật nhanh như cắt chộp lấy thời cơ, chuẩn xác bắt gọn lấy hắn.

"Cái đồ dẻo dai nhà em, phản ứng vẫn nhanh nhạy như ngày nào." Tạ Hòe Ngọc khẽ cười, trở tay ôm chặt lấy cậu vào lòng.

Bạch Thuật vừa thẹn vừa buồn cười, liền xoay người muốn hôn đáp lại hắn.

"Đừng nhúc nhích." Tạ Hòe Ngọc lại đưa tay chặn bờ môi cậu lại, nói nhỏ: "Đại Tuyên vừa mới ban bố pháp lệnh, từ cổ trở xuống đều không được phép, còn từ cổ trở lên... thì cũng chưa được vững chắc cho lắm đâu."

"Cái này không được, cái kia cũng không xong, rốt cuộc thì khi nào huynh và ta mới có thể làm việc đại sự đây..." Bạch Thuật hậm hực cằn nhằn.

"Lên giường trước đã." Tạ Hòe Ngọc khẽ cười, nhẹ nhàng kéo Bạch Thuật đi về phía giường lớn.

Lúc này thị lực của Bạch Thuật đã dần thích nghi với bóng tối, cuối cùng cũng có thể nhìn rõ hình dáng đường nét của Tạ Hòe Ngọc.

"Tạ Hòe Ngọc, rốt cuộc thì khi nào chúng ta mới có thể..." Bạch Thuật ngập ngừng một lát, ánh mắt tràn đầy mong đợi hỏi: "Mới có thể làm giống như trang thứ ba, trang thứ năm, trang thứ sáu, trang thứ bảy và trang thứ chín trong cuốn xuân cung họa tập kia?"

Tạ Hòe Ngọc: "..."

Đó đều là những tư thế có độ khó cao, rất dễ làm tổn thương đến thân thể, nên hắn vốn có ý định giữ lại, chưa từng cùng Bạch Thuật nghiên cứu qua. Không ngờ trí nhớ của Bạch Thuật lại tốt đến vậy, nhớ kỹ từng trang một không sai phát nào!

"Nôn nóng cái gì..." Tạ Hòe Ngọc trầm ngâm một lát rồi bảo: "Chờ đến đêm động phòng hoa chúc rồi tính, giờ em cứ lo củng cố cho thật tốt các tư thế ở trang thứ nhất, trang thứ hai, trang thứ tư và trang thứ mười đi đã. Chỗ ta vẫn còn vài cuốn nữa, chúng ta có thể từ từ nghiên cứu sau."

"Được rồi..." Bạch Thuật hơi thất vọng bĩu môi, đôi chân linh hoạt khẽ hất một cái, bức rèm che giường của Tạ Hòe Ngọc liền rủ xuống, bao bọc kín kẽ lấy hai người bên trong.

Còn chuyện diễn ra bên trong bức rèm kia, một đêm triền miên chiến đấu kịch liệt đến mức nào, tự khắc không một người ngoài nào có thể biết được...