Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 103

  Thời gian quay trở lại đầu tháng Năm, đúng vào ngày tết Đoan Ngọ.

Tại kinh thành, Tạ gia vẫn tổ chức yến tiệc Đoan Ngọ như thông lệ hằng năm.

Lâu thị tuy đã thất thế nhưng trên danh nghĩa vẫn là nữ chủ nhân của gia tộc này, một buổi tiệc lớn như vậy, bà ta tự nhiên phải có mặt.

Hiện giờ đã mất quyền quản gia, tiền bạc trong tay eo hẹp, chỉ dựa vào chút bổng lộc phát theo tháng, chuyện ăn uống của bà ta tuy không phải lo nhưng nếu muốn mặc vàng đeo bạc, sống xa hoa khí phái như xưa thì tuyệt đối không thể.

Năm nay Tạ gia tuy gặp phải nhiều biến cố, nhưng căn cơ vẫn chưa hề bị lung lay.

Ngược lại, nhờ có một người thừa kế tài ba như Tạ Hòe Ngọc, lại thêm việc Triệu Lương đang đắc thế, số người muốn đến lấy lòng, nịnh bợ Tạ gia thậm chí còn nhiều hơn trước.

Bởi vậy, yến tiệc lần này tuy không phô trương bằng mọi năm, nhưng lượng khách khứa lui tới lại đông đúc hơn hẳn.

Ngoài thân thích hai bên Tạ – Lâu, còn có rất nhiều khách khứa xa lạ đến chúc mừng, trong khoảnh khắc toàn bộ Tạ phủ nhộn nhịp, náo nhiệt phi thường.

Lâu thị cầm quạt ngồi trong hoa viên, đang trò chuyện cùng vài người thân bên họ ngoại.

Hôm nay bà ta diện một bộ gấm vóc hoa lệ, đầu cài châu ngọc, trông vẫn vô cùng quý phái.

Thế nhưng những ai thường xuyên qua lại với Tạ gia đều thừa hiểu, xấp gấm vóc này thực chất là mẫu mã lỗi thời từ năm ngoái.

Một bộ y phục đáng giá nghìn vàng như thế, hiện tại bà ta đã chẳng còn khả năng sắm nổi bộ thứ hai.

Lâu thị dù có cố phùng má giả làm người mập, cố tỏ ra bình thản để người ngoài không nhìn thấy cảnh sa sút của mình, thì vẫn chẳng thể tránh khỏi những ánh mắt mỉa mai, châm chọc của đám người dẫm thấp đá cao.

Những nữ quyến Tạ gia ngày trước vốn luôn vây quanh nịnh bợ bà ta, giờ đây cũng chẳng còn lại mấy người.

Đám nữ quyến đó vốn dĩ chỉ là loài cỏ bồng gió chiều nào che chiều nấy, vì muốn kiếm chút lợi lộc từ chỗ Tạ tước gia nên mới kết giao với Lâu thị.

Nay thấy Tạ Kỳ đã hoàn toàn thân bại danh liệt, không còn cơ hội xoay chuyển tình thế, họ liền chẳng thèm kiêng nể gì nữa.

Vừa nhìn thấy Lâu thị, có kẻ đã lên tiếng châm chọc: "Mới không gặp nửa năm mà trông tỷ tỷ đã già đi nhiều quá. Ngày trước chúng muội còn ngưỡng mộ tỷ tỷ giữ được nét xuân, hôm nay mới thấy, nữ nhân đã có tuổi thì vẫn là có tuổi, làm sao so được với đám trẻ trung phơi phới ngoài kia."

Vừa nói, ánh mắt đám người này vừa hướng về phía bên kia viện. Nơi đó có mấy nữ tử mười tám đôi mươi đang được người ta vây quanh, cười nói ríu rít, chính là đám tiểu thiếp mới được Tạ tước gia sủng ái.

Tạ tước gia dù đang trong thời gian chịu tang, nhưng lại lén lút nuôi hai ả tiểu thiếp, do chưa chính thức nạp danh phận nên người ngoài cũng chẳng thể bắt bẻ được gì.

Mấy ả tiểu thiếp kia ăn mặc không quá xa xỉ, chỉ là màu sắc tươi tắn, lại mặc theo kiểu dáng thịnh hành nhất kinh thành lúc bấy giờ.

Nhờ có lợi thế trẻ trung, dung mạo lại xinh đẹp nên trông họ vô cùng bắt mắt. Lâu thị mà đứng cạnh họ thì chẳng khác nào bậc trưởng bối, bộ hoa phục trên người bà ta cũng hóa thành món đồ cổ lỗi thời.

Lâu thị vốn là người chuộng hư vinh, ghét nhất bị ai chê mình già. Nghe thấy những lời này, gương mặt vốn đang cố tỏ ra điềm nhiên của bà ta lập tức nứt vỡ, trong lòng hận không thể lao vào xé xác đám phụ nhân trước mặt.

Chờ đám người kia bỏ đi, nha hoàn thân cận của Lâu thị mới bất bình nói: "Cái thứ gì không biết, ngày trước bám gót phu nhân chẳng khác nào một con chó, giờ lại dám ở đây lên mặt vênh váo."

Người thân họ Lâu bên cạnh liền lên tiếng khuyên giải: "Muội bớt giận đi, chuyện này chung quy vẫn phải trông cậy vào Tạ Kỳ. Chỉ cần Kỳ nhi biết hối cải, chuyên tâm đèn sách thi đỗ công danh, ngày sau muội thiếu gì cơ hội đổi đời."

Lâu thị gật đầu, cố nén cơn giận xuống đáy lòng, gượng cười với người vừa khuyên nhủ mình.

Những nữ tử hay ca nhi thời này, số phận vốn dĩ đều gắn chặt vào nam nhân.

Ở nhà dựa vào phụ huynh, xuất giá dựa vào phu quân và con cái. Lâu thị đắc thế ở Tạ gia là nhờ sinh được Tạ Kỳ, mà thất thế cũng chính vì đứa con trai này. Việc quan trọng nhất lúc này là phải đốc thúc Tạ Kỳ sớm ngày đoạt được công danh.

Người vừa khuyên nhủ Lâu thị là Vương thị, thê tử của Lâu Thải Đường thuộc tam phòng Lâu gia.

Lâu Thải Đường là thân đệ đệ của Lâu thị, do cùng một mẹ sinh ra. Có điều tính tình hắn nhu nhược, lại không có công danh lận lưng nên ở Lâu gia chẳng có tiếng nói.

Ngày trước, Lâu Thải Đường ở Lâu gia vốn phải dựa dẫm vào địa vị của người tỷ tỷ ruột này để nương nhờ cuộc sống. Nay Lâu thị thất thế, ngày nuôi thân của hắn cũng chật vật hơn nhiều.

Bởi vậy, khi Lâu thị gặp nạn, hắn đương nhiên đứng cùng một chiến tuyến, hết lòng ủng hộ bà ta.

Vị chính thê mà Lâu thị định đoạt cho Tạ Kỳ chính là thứ nữ của Lâu Thải Đường, nhưng không phải do Vương thị sinh ra.

Chủ yếu là vì danh tiếng của Tạ Kỳ quá tồi tệ, ngay cả người có địa vị như Vương thị cũng tuyệt đối không muốn gả con gái ruột của mình sang chịu khổ. Vì thế mới chọn một nàng thứ nữ tính tình yếu đuối, đem đặt bên cạnh nuôi dạy rồi hứa gả cho Lâu thị.

Hôm nay vị Lâu gia thứ nữ này cũng đến dự tiệc, đang khép nép đứng cạnh Vương thị.

Nàng mặc một chiếc váy màu hồng tím theo kiểu dáng thịnh hành, nhưng suốt buổi cứ cúi gắm mặt, thần sắc nhạt nhòa, dung mạo thậm chí còn chẳng bằng được mấy nha hoàn hầu hạ bên cạnh Lâu thị.

Thế nhưng Lâu thị lại khá vừa mắt nàng dâu tương lai này.

Tạ Kỳ là kẻ háo sắc, cứ thấy nữ tử hay ca nhi nào có chút nhan sắc là lại tơ tưởng, không chịu làm ăn gì. Lâu thị để đốc thúc hắn học hành nên đã đổi sạch toàn bộ nha hoàn, gã sai vặt có dung mạo xinh đẹp bên cạnh hắn.

Chính thê có nhan sắc tầm thường thì Tạ Kỳ mới không sinh ra những tâm tư lệch lạc, điều này rất hợp ý bà ta.

Hơn nữa, nàng dù sao cũng là con gái Lâu gia, xuất thân hầu môn, lại là người nhà ngoại nên cũng không tính là hạ thấp thân phận của Tạ Kỳ.

Lâu thị suy nghĩ một lát rồi bảo: "Lan nhi, đám phụ nhân chúng ta trò chuyện chắc con cũng không thích nghe. Qua bên kia trò chuyện với biểu ca con đi."

Lâu Lan Nhi đỏ bừng mặt, khúm núm vâng lời rồi đi tìm Tạ Kỳ.

Tạ Kỳ lúc này đang ngồi một mình trong góc khuất uống rượu giải sầu, trong lòng vô cùng bực bội.

Mọi năm, đi đến đâu hắn chẳng được người ta vây quanh như sao đón trăng, đâu có thảm hại như hôm nay, chịu đủ sự ghẻ lạnh của người đời.

Vừa ngẩng đầu lên, hắn đã thấy vị biểu muội đính ước Lâu Lan Nhi đang rụt rè bước tới. Nhìn gương mặt dài, đôi mắt ti hí nhạt nhòa của nàng, lòng hắn đã nguội lạnh mất ba phần.

Miễn cưỡng tiếp chuyện hai câu, đối phương liền ngồi xuống cạnh hắn, nhưng hắn hỏi một câu nàng mới đáp một câu, cạy miệng không ra nửa lời, nói năng lại vô vị.

Tạ Kỳ nói vài câu liền cảm thấy mất hứng, chẳng thèm để ý đến nàng nữa.

Lâu Lan Nhi cũng không nói năng gì, cứ lặng lẽ ngồi bên cạnh, trừng mắt nhìn hắn trân trân, càng khiến hắn cảm thấy ngột ngạt, khó thở.

Giữa lúc Tạ Kỳ đang tâm phiền ý loạn thì thấy Lâm Thư Ngữ từ ngoài viện đi vào, trên tay bồng một đứa trẻ bụ bẫm, trắng trẻo.

Lâm Thư Ngữ tuy đã sinh con nhưng tư dung không hề giảm sút, ngược lại vẫn giữ nguyên nét phong hoa tuyệt đại như xưa.

Khi đi ngang qua chỗ Tạ Kỳ, nhận ra ánh mắt của hắn đang hướng về phía mình, Lâm Thư Ngữ liền dừng bước, thản nhiên hành lễ: "Nguyên lai là Kỳ thiếu gia, thật là đã lâu không gặp."

Ánh mắt y so với thời còn ở Tiên Khách Cư lại càng thêm phần quyến rũ, thần sắc cười như không cười khiến Tạ Kỳ vừa hận đến ngứa răng, lại vừa luyến tiếc không muốn rời mắt.

Thấy Lâm Thư Ngữ định bỏ đi, Tạ Kỳ liền lên tiếng: "Khoan đã, ngươi đến Tạ gia đã lâu mà ta còn chưa được thấy mặt đứa trẻ này lần nào, bế lại đây cho ta xem!"

Lâm Thư Ngữ nghe vậy nhưng không làm theo, y ôm chặt đứa trẻ vào lòng, mỉm cười nhạt nhẽo với Tạ Kỳ: "Đây là con của Kỳ thiếu gia, ngày thường vẫn ở trong viện. Nếu Kỳ thiếu gia có lòng thì tự khắc biết đường ghé xem. Hôm nay yến tiệc đông đúc, ồn ào, ta sợ làm đứa nhỏ hoảng sợ, nên thôi vậy."

Nói xong, y liền dứt khoát quay người bế đứa trẻ rời đi, chỉ để lại cho Tạ Kỳ một bóng lưng lạnh lùng.

Bị Lâm Thư Ngữ hạ nhục công khai, Tạ Kỳ vừa tức vừa hận. Đúng lúc đó, Lâu Lan Nhi bên cạnh lại lên tiếng: "Biểu ca, vị ca nhi kia thật vô lễ, thân phận chỉ là một thiếp thị mà dám nói năng như vậy."

"Thế thì liên can gì đến chuyện của cô!" Tạ Kỳ gầm lên một tiếng, dọa Lâu Lan Nhi sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, ôm mặt khóc thút thít.

Tiếng khóc của nàng càng làm Tạ Kỳ thêm phần chán ghét và phiền lòng, hắn thà cùng Lâm Thư Ngữ tranh cãi còn hơn phải nghe tiếng khóc tang của Lâu Lan Nhi, liền thẳng tay ném chén rượu xuống đất rồi hậm hực bỏ về phòng.

Tạ Hòe Ngọc lúc này đang ngồi uống trà ở vị trí thượng tọa, xung quanh vây kín đám họ hàng xa đến nịnh bợ, tình cảnh so với tết Trung thu năm ngoái thật sự là một trời một vực.

Khi đó hắn cô độc ngồi trong góc đình hóng gió, bên cạnh chỉ có mỗi Tiểu Thụ bầu bạn, giờ đây người vây quanh đông đúc, nhưng Tiểu Thụ lại chẳng còn nữa.

Nghĩ đến đây, lòng Tạ Hòe Ngọc thắt lại, sắc mặt càng thêm phần lạnh lùng, xa cách.

Những kẻ đang cố tình lấy lòng hắn cũng lộ ra vài phần sượng sùng. Tạ Hòe Ngọc này không giống Tạ Kỳ, tính tình hắn thâm trầm lãnh đạm, thật sự rất khó bắt chuyện.

Dù vậy, số người chủ động đến bắt chuyện với hắn vẫn nối đuôi nhau không dứt.

Đặc biệt là những gia đình có nữ tử hoặc ca nhi đến tuổi gả cưới, đua nhau dẫn con cái đến lượn lờ trước mặt hắn, hy vọng may mắn lọt vào mắt xanh của vị đại thiếu gia này.

Ngoài Tạ Hòe Ngọc ra, Tạ Lăng cũng là đối tượng được rất nhiều người để mắt tới.

Y tuy là một ca nhi nhưng dung mạo vốn xuất chúng. Nhất thời, có không ít hầu môn thế gia tiến lại dòm ngó, dạm hỏi, khiến y vô cùng đắc ý và thỏa mãn.

Thế nhưng đối với những lời dạm hỏi này, Tạ Hòe Ngọc đều thẳng thừng từ chối sạch.

Bởi lẽ đa phần bọn họ chỉ muốn cưới Tạ Lăng về làm thiếp, dẫu có vài nhà mở lời cưới làm chính thất thì cũng chẳng có mấy phần thành ý, gia phong lại không đoan chính.

Tạ Lăng tuổi tác đã lớn, đối với hôn sự của bản thân cực kỳ để tâm.

Nghe tin Tạ Hòe Ngọc từ chối hàng loạt mối làm mai, trong đó có không ít nhà thuộc hàng hầu môn, bá phủ hay công phủ, y liền vô cùng ấm ức và khó hiểu.

Vốn dĩ đang canh cánh trong lòng, khi chạm mặt vị thứ đệ vừa mới đính hôn, y lại bị hắn ta mỉa mai một trận, nói thẳng rằng ngày trước y chỉ biết nịnh bợ Lâu thị, đối xử lạnh nhạt với chính trưởng huynh của mình, nay đắc tội với huynh trưởng nên mới không sơ múi được chút lợi lộc nào.

Tạ Lăng càng nghĩ càng sợ, sợ Tạ Hòe Ngọc ghét bỏ mình nên cố tình phá hỏng hôn sự của mình, liền tranh thủ ngay trước lúc khai tiệc, kéo Tạ Hòe Ngọc ra biệt viện nói chuyện riêng.

Nghe Tạ Lăng ấp úng bày tỏ lời xin lỗi một hồi, Tạ Hòe Ngọc mới vỡ lẽ hóa ra y lại có những suy nghĩ ích kỷ như vậy, lòng hắn đối với vị bào đệ này càng thêm phần nguội lạnh.

Hắn kiên nhẫn giải thích với Tạ Lăng: "Ta bảo đệ ở nhà học hành, đệ đã học được những gì rồi? Những mối hôn sự ta từ chối kia, đa phần là bắt đệ sang làm thiếp thị, bằng không thì kẻ đó cũng là hạng lãng tử ong bướm, trong nhà sớm đã có mỹ thiếp đề huề, tuyệt đối không phải nơi nương tựa tốt cho đệ."

"Đệ là bào đệ của ta, ta tự hỏi bản thân luôn muốn tốt cho đệ. Chờ sau khi thời cuộc ổn định, ta sẽ đích thân chọn lựa trong đám tài tuấn trẻ tuổi một người có phẩm hạnh và tài học vẹn toàn cho đệ, hiện tại đệ đừng bận tâm đến mấy chuyện này nữa."

Nghe Tạ Hòe Ngọc khẳng định như vậy, Tạ Lăng mới hoàn toàn trút được gánh nặng, gương mặt lộ ra vài phần nhẹ nhõm.

Tạ Hòe Ngọc nhìn thấy vậy, chỉ biết thầm lắc đầu ngán ngẩm.

Với tâm trí nông cạn như Tạ Lăng, tuyệt đối không thể gả y vào những danh gia vọng tộc có nội trạch phức tạp, sau này cứ tìm cho y một gia đình có hoàn cảnh đơn giản để y được hưởng phúc thanh nhàn là tốt nhất.

Sau khi hai huynh đệ đã nói rõ ràng, họ liền cùng nhau quay trở lại khu vực bày tiệc.

Lúc này Tạ tước gia cùng khách khứa đều đã an tọa, thấy Tạ Hòe Ngọc đến hơi muộn, ông liền hắng giọng tỏ vẻ không hài lòng. Đợi hắn ngồi vào vị trí, ông mới tuyên bố khai tiệc.

Gã sai vặt và nha hoàn Tạ gia như nước chảy bưng lên từng mâm cao lương mỹ vị. Sau khi các món khai vị được bày biện đầy đủ, Tạ tước gia đứng dậy nâng ly, nói vài lời khách sáo chào mừng rồi chính thức mở tiệc.

Đợi Tạ tước gia dứt lời, mọi người mới cầm đũa lên định dùng bữa.

Không ngờ lúc này, Lâu thị đang ngồi cạnh Tạ tước gia đột nhiên đứng phắt dậy. Bà ta nghiêm mặt nâng chén rượu lên, dõng dạc nói: "Nhân dịp đêm tiệc Đoan Ngọ sum vầy, đông đủ khách khứa ở đây, thiếp thân cũng có một chuyện hệ trọng muốn tuyên bố."

Tạ tước gia vừa nhìn thấy bộ dạng này của Lâu thị, khóe miệng liền giật giật, linh cảm chẳng lành rằng bà ta tuyệt đối không mở miệng nói điều gì tốt đẹp.

Ông kín đáo đưa tay dưới bàn túm chặt lấy tay áo Lâu thị, ý muốn kéo bà ta ngồi xuống.

Thế nhưng Lâu thị hoàn toàn phớt lờ, thẳng tay hất tay Tạ tước gia ra, rồi từ trong ống tay áo rút ra một bức thư tay.

Khách khứa trong tiệc bắt đầu bàn tán xôn xao, tò mò đổ dồn ánh mắt về phía Lâu thị, không biết bà ta định bày ra trò trống gì.

Tạ Hòe Ngọc tựa lưng vào ghế, lạnh lùng quan sát Lâu thị.

Hắn tuy chưa biết Lâu thị định làm gì, nhưng binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, hắn muốn xem bà ta có thể diễn trò gì trước mặt bao người.

"Thưa các vị, bức thư tay này là do gia bộc trong phủ tìm thấy khi dọn dẹp thư phòng, đây chính là di bút do lão Tước gia quá cố để lại." Lâu thị dõng dạc nói: "Khi nhìn thấy bức thư này, thiếp thân vô cùng kinh ngạc, vì là di bút của phụ thân nên tuyệt đối không dám tư tàng."

Tạ tước gia nghe Lâu thị nói vậy, liền mất kiên nhẫn quát mắng: "Nếu đã là thư của phụ thân, chờ tiệc tùng kết thúc rồi đem vào nội đường tuyên đọc là được, hà tất phải đem ra nói vào lúc này, thật là không biết nặng nhẹ!"

Lâu thị nghe vậy liền chuyển đổi ngữ điệu, làm bộ yếu đuối nói: "Lão gia, không phải thiếp thân không biết nặng nhẹ, chỉ là chuyện viết trong thư này quá mức hệ trọng, nó có liên quan trực tiếp đến hôn sự của con cháu Tạ gia chúng ta. Thiếp thân thật sự không dám chậm trễ nửa khắc."

Nghe đến đây, tim Tạ tước gia thót lên một cái, ông lại túm chặt lấy tay áo Lâu thị, ra hiệu bảo bà ta im miệng.

Cái gì mà di bút của lão Tước gia, ông chưa từng nghe nói qua bao giờ! Tám phần là mụ đàn bà này ghen ăn tức ở vì Tạ Hòe Ngọc kế thừa tước vị, nên mới nghĩ ra hạ sách này để bôi nhọ, phá hỏng hôn sự của hắn!

Tạ tước gia dù không ưa Tạ Hòe Ngọc, nhưng ông vẫn phải đặt cơ nghiệp của Tạ gia lên hàng đầu.

Tạ Hòe Ngọc hiện tại đã là người thừa kế danh chính ngôn thuận, đương nhiên phải cưới một người thê tử môn đăng hộ đối để làm trợ lực cho gia tộc.

Mấy hôm trước, Văn Trung Cần và Ngụy hầu gia còn đích thân đến dò hỏi ông về Tạ Hòe Ngọc, có ý muốn chọn hắn làm hiền tế.

Tạ tước gia lúc đó vì không muốn Tạ Hòe Ngọc có thêm thế lực từ nhà ngoại nên tạm thời chưa nhận lời, không ngờ lúc này lại bị Lâu thị nhảy ra quấy phá!

Ông từng nghĩ Lâu thị là người dịu dàng, biết điều. Giờ đây nhìn rõ bản chất của ả, ông chỉ thấy gương mặt kia thật đáng ghê tởm.

Lâu thị đã quyết tâm phá hỏng tiền đồ của Tạ Hòe Ngọc ngay tại buổi tiệc này, nên đã làm là phải làm đến cùng, bà ta làm sao thèm bận tâm đến thái độ của Tạ tước gia nữa.

Bà ta lùi lại một bước, lên tiếng: "Lão gia, đây là di bút của lão Tước gia. Dù người đã khuất, phận làm con cháu chúng ta cũng phải tuân theo di huấn của người chứ? Bằng không chẳng phải là mang tội bất hiếu hay sao."

Cái mũ "bất hiếu" quá lớn này chụp xuống khiến Tạ tước gia nghẹn họng, nhất thời không biết phản bác thế nào.

Lúc này, đám thân thích họ Lâu ngồi bên dưới cũng đồng thanh phụ họa, thêm dầu vào lửa: "Thư tay của lão Tước gia thì có gì mà không thể nghe? Nếu đã liên quan đến hôn sự của con cháu, thì càng phải sớm công bố cho mọi người cùng biết, tránh làm chậm trễ sự an xếp của người."

Tạ Hòe Ngọc nheo mắt nhìn bức thư trong tay Lâu thị.

Hắn nhớ lại thời còn ở thôn Bạch Đường, chính hắn đã từng làm giả một bức thư tay của tổ phụ, không ngờ ở Tạ gia thực sự lại có một bức thư như thế truyền lại. Hắn cũng tò mò không biết trên đó viết những gì.

Nhưng bất kể là viết cái gì, đời này Tạ Hòe Ngọc hắn chỉ cưới một mình Bạch Thuật, kẻ nào muốn chửi hắn đại nghịch bất đạo thì cứ việc chửi.

Được đám người bên dưới chống lưng, Lâu thị thuận thế mở bức thư ra đọc lớn.

Giọng bà ta đanh thép, rõ ràng, truyền đến tai của tất cả những người có mặt trong tiệc.

Theo nội dung bức thư, năm xưa tại quê cũ của Tạ gia, có một vị thôn dân họ Bạch từng có ân cứu mạng với lão Tước gia.

Lão Tước gia vô cùng cảm kích, liền định ra hôn ước giữa con cháu Tạ gia và con cháu Bạch gia để báo ân.

Bức thư này được viết từ năm Tuyên Tuất, hoàn toàn chưa chỉ định rõ danh tính đứa cháu nào.

Thời điểm đó, Tạ gia mới chỉ có một mình Tạ Hòe Ngọc, các đệ đệ khác còn chưa chào đời.

Mọi người xung quanh nghe xong liền thầm nghĩ, e rằng lúc lão Tước gia viết thư cũng không lường trước được Tạ gia hiện tại nhân đinh lại đơn bạc đến thế, cả thảy chỉ có hai nam nhi.

Mà người hiện giờ chưa có hôn phối, lại chỉ còn mỗi người thừa kế Tạ Hòe Ngọc mà thôi.

Nếu theo đúng di huấn của lão Tước gia, để người thừa kế của một gia tộc hầu môn đi cưới một thôn phu nơi quê mùa, chẳng phải là trò cười cho thiên hạ hay sao.

Nhưng nếu không tuân theo, đó lại là tội đại nghịch bất đạo, Tạ Hòe Ngọc khó tránh khỏi việc bị người đời phỉ nhổ, cái ghế người thừa kế của hắn cũng vì thế mà trở nên không danh chính ngôn thuận.

Buổi tiệc Đoan Ngọ hôm nay, Tạ gia mời đến ba bốn mươi gia tộc, lớn nhỏ tổng cộng cả trăm người.

Ngoại trừ Lâm Thư Ngữ sớm đã nhận ra điểm bất thường trong bức thư nên kín đáo liếc nhìn Tạ Hòe Ngọc vài lần, những người còn lại đều tin đây là sự thật.

Trong khoảnh khắc, bầu không khí như đông đặc lại, hầu như tất cả mọi người đều nín thở, dồn ánh mắt chăm chú vào gương mặt Tạ Hòe Ngọc để xem phản ứng của hắn.

Tạ tước gia lúc này đã tức đến mức sắp điên lên rồi.

Lâu thị đúng là một mụ điên, biết thế lúc trước ông không nên nể tình họ Lâu mà giữ ả lại, đáng ra phải đem nhốt ả vào ngục từ sớm.

Nhưng hiện tại trước bàn dân thiên hạ, ông có muốn bồi đắp, cứu vãn thế nào thì cũng đã quá muộn!

Trái ngược hoàn toàn với sự hoảng loạn của Tạ tước gia, gương mặt Tạ Hòe Ngọc vẫn vững như bàn thạch, nhưng trong lòng hắn lại đang vui mừng khôn xiết.

Bức thư Lâu thị vừa đọc đâu phải di bút của tổ phụ hắn, rõ ràng chính là bức thư do tự tay hắn làm giả ngày trước.

Để phỏng theo nét chữ của tổ phụ, hắn đã phải tập luyện không biết bao nhiêu lần, từng câu từng chữ đều đã thuộc làu làu. Lâu thị mới chỉ đọc câu đầu tiên, hắn đã nhận ra ngay.

Đúng là đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi có được chẳng tốn công.

Xem ra tên Triệu Diễn kia sau khi nhặt được bức thư đã lầm tưởng là thật. Hắn ta tưởng rằng ép hắn cưới Bạch Thuật thì hắn sẽ không thể liên hôn với các danh môn quý nữ trong kinh, từ đó mất đi một phần vây cánh trợ lực.

"Tạ Hòe Ngọc! Thư tay đã đọc xong rồi. Ngươi định tính toán thế nào?" Lâu thị thấy Tạ Hòe Ngọc im lặng hồi lâu liền lên tiếng ép hỏi.

Chưa đợi Tạ Hòe Ngọc kịp mở lời, Tạ tước gia đã đập bàn đứng phắt dậy, giận dữ quát lớn: "Lâu thị! Ngươi thật hoang đường! Bức thư này làm sao có thể là của lão Tước gia, rõ ràng là do một tay ngươi làm giả! Ngươi đố kỵ vì Ngọc nhi được kế thừa tước vị, nên mới bày ra trò hề bỉ ổi này, hạng điêu phụ như ngươi không xứng làm chính thất Tạ gia, ta phải hưu ngươi!"

Tạ tước gia dù có ghét Tạ Hòe Ngọc đến mấy thì cũng không đời nào chịu để thể diện Tạ gia bị bôi nhọ.

Ông thà thí xe bảo soái, dứt khoát lật mặt với Lâu thị ngay tại chỗ.

Phản ứng của Tạ tước gia lập tức khiến khách khứa bên dưới bàn tán xôn xao.

Có người xì xào: "Tạ gia làm sao có thể để đích trưởng tử cưới một kẻ quê mùa, hành động này của Tạ tước gia cũng là điều dễ hiểu. Kẻ quê mùa kia dù có ân nghĩa lớn thế nào, ném cho trăm lượng bạc là xong chuyện chứ gì."

Lại có kẻ bàn tán: "Bức thư này chưa biết chừng là do Lâu thị làm giả thật, chuyện đứa con trai của mụ ta lần trước chẳng phải cũng định đổ vấy lên đầu Tạ Hòe Ngọc đó sao, giờ hết hy vọng rồi nên mụ ta càng không muốn thấy Tạ Hòe Ngọc sống tốt."

Nhưng phần lớn người có mặt vẫn tin bức thư kia là thật, hành động của Tạ tước gia chẳng qua chỉ là cố đấm ăn xôi để giữ chút thể diện mà thôi.

Nếu lão Tước gia đã có di huấn rõ ràng, Tạ gia dẫu không cưới đứa con cháu Bạch gia kia làm chính thất thì cũng phải nạp về làm thiếp, như vậy mới không mang tiếng là trái ý tổ tiên.

Giữa muôn vàn lời ra tiếng vào, Tạ Hòe Ngọc thong thả đứng dậy, thần sắc vô cùng điềm tĩnh.

"Phụ thân." Hắn khẽ mỉm cười, bình thản nói: "Bức thư tay đó hoàn toàn không phải giả, mà là thật."

Một câu nói của hắn đã trực tiếp định đoạt tính chân thực của bức thư.

Tạ tước gia cùng đám đông hóng chuyện bên dưới đều trố mắt ngơ ngác. Tạ Hòe Ngọc có ý gì đây? Tạ tước gia đã tốn công bao che cho hắn, chẳng lẽ hắn lại muốn tự mình ôm lấy mối hôn ước quê mùa đó sao?

"Tạ Hòe Ngọc! Ngươi có biết mình đang nói gì không! Đừng có vì tức giận mà nói năng càn rỡ!" Tạ tước gia hận sắt không thành thép quát lên.

"Hài nhi không hề nói bậy." Tạ Hòe Ngọc đáp: "Bức thư này là do chính tay hài nhi tìm thấy ở nhà cũ Tạ gia, lúc đó đã cất giữ cẩn thận, định bụng khi hồi kinh sẽ mang về. Chỉ là không ngờ sau đó hài nhi bị kẻ gian hãm hại, nhà cũ Tạ gia bị phóng hỏa thiêu rụi, chiếc tráp đựng bức thư này cũng bị cướp mất. Thật không ngờ bức thư này qua tay nhiều người, cuối cùng lại lưu lạc đến chỗ của mẫu thân."

Lời này của Tạ Hòe Ngọc vừa thốt ra, ánh mắt mọi người nhìn Lâu thị lại càng thêm phần dị nghị, khinh bỉ.

Họ đều nghe phong phanh chuyện Tạ Hòe Ngọc từng bị trọng thương suýt chết ở quê nhà. Số người nghi ngờ vụ phóng hỏa đó là do Lâu thị và Tạ Kỳ nhúng tay vào tự nhiên không hề ít.

Nhưng nghi ngờ thì vẫn chỉ là nghi ngờ, không ai dám khẳng định, bởi đám cướp bóc đó biết đâu lại có liên hệ khác. Huống hồ chuyện đấu đá nội trạch ở các gia tộc trong kinh thành tuy nhiều, nhưng kẻ thực sự dám mua hung giết người thì hầu như chưa từng có tiền lệ.

Sự tàn nhẫn của Lâu thị quả thực khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.

Những ánh mắt đổ dồn vào Lâu thị sắc lẹm như những lưỡi dao, găm thẳng vào người bà ta đau đớn.

Bà ta vốn dĩ không hề mua hung giết Tạ Hòe Ngọc, nhưng lúc này lại tuyệt đối không thể khai ra chuyện này là do Đại hoàng tử làm. Bà ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, trong lòng hận thấu xương Tạ Hòe Ngọc vì đã nhẫn tâm đâm ngược một dao vào mình.

Nhận thấy dẫu có giải thích thế nào cũng vô ích, Lâu thị dứt khoát đánh liều nói: "Nếu ngươi đã thừa nhận bức thư này là thật, vậy thì hôn ước do lão Tước gia định ra cũng là thật, chuyện này ngươi có chịu nhận hay không?"

Tạ Hòe Ngọc nghe xong liền bật cười, nụ cười của hắn vô cùng rực rỡ, ánh mắt vừa ấm áp dịu dàng lại mang theo vài phần ngọt ngào, hắn chậm rãi đáp: "Nhận chứ, sao lại không nhận. Tôn nhi nguyện tuân theo di nguyện của tổ phụ, cưới con cháu Bạch gia làm thê tử, hài nhi sẽ lập tức phái người đi cầu hôn."

Nụ cười của Tạ Hòe Ngọc làm lóa mắt tất cả những người có mặt, bao gồm cả Lâu thị, khiến bà ta hoàn toàn chết lặng tại chỗ.

Trong hình dung của bà ta, Tạ Hòe Ngọc có thể sẽ phẫn nộ, hoặc sẽ nhẫn nhục chịu đựng, chứ tuyệt đối không thể có vẻ mặt vui mừng và hạnh phúc lộ rõ đến thế này.

Theo bản năng, lòng Lâu thị dấy lên một nỗi sợ hãi tột cùng. Phải chăng bà ta lại bị Tạ Hòe Ngọc gài bẫy một lần nữa!

Thế nhưng bức thư này là do Đại điện hạ đưa cho bà ta, Đại điện hạ tuyệt đối không thể đứng về phía Tạ Hòe Ngọc, đầu óc bà ta rối như tơ vò, không thể phân biệt nổi Tạ Hòe Ngọc đang thực sự vui mừng hay chỉ là cố tình làm bộ làm tịch.

Tạ tước gia cũng ngây người, đến khi hoàn hồn lại liền lớn tiếng trách mắng Tạ Hòe Ngọc hồ đồ.

Tạ gia dẫu có phải thực hiện lời hứa cưới kẻ quê mùa kia thì cùng lắm cũng chỉ nạp làm thiếp, làm gì có đạo lý rước về làm chính thất?

Tạ Hòe Ngọc liền dời ngay bài vị của tổ phụ ra để ép ông: "Di bút của tổ phụ đã rành rành tại đây, hôm nay tiệc Đoan Ngọ lại có trăm người chứng kiến. Nếu hài nhi lật lọng, thất hứa, chẳng phải sẽ bôi tro trát trấu vào mặt Tạ gia, khiến người đời cười chê chúng ta là hạng bất nghĩa hay sao."

Những lời này của hắn khiến Lâu thị càng thêm hoang mang, đồng thời cũng khiến Tạ tước gia á khẩu không trả lời được. Mãi đến khi yến tiệc kết thúc, ông mới lờ mờ nghĩ ra: Chẳng lẽ ngươi rước một kẻ quê mùa về làm chính thất thì không bôi tro trát trấu vào mặt Tạ gia chắc?

Nhưng lúc này ván đã đóng thuyền, có nói gì đi nữa thì cũng đã quá muộn...

Sau đêm tiệc Đoan Ngọ, câu chuyện của Tạ gia nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành.

Thời gian này Tạ gia liên tục xảy ra đại sự, các danh gia vọng tộc trong kinh đều ôm tâm lý hóng hớt để theo dõi diễn biến tiếp theo.

Việc Tạ Hòe Ngọc chịu tang tổ mẫu tuy không có quy định bắt buộc nghiêm ngặt, nhưng đối với những gia đình danh giá coi trọng thể diện trong kinh, theo lệ thường trong vòng ba năm đều không được phép cưới gả.

Thế nhưng bức thư tay mà Lâu thị đưa ra trong tiệc Đoan Ngọ lại là di nguyện của tổ phụ Tạ gia.

Đã là di nguyện của tổ phụ thì bắt buộc phải chấp hành, như vậy mới tròn chữ hiếu. Không thể chỉ lo tròn hiếu với tổ mẫu mà lại ngó lơ di huấn của tổ phụ được.

Chính vì lý do này, chuyện này đã phá vỡ cái quy tắc ba năm không được cưới gả kia, thậm chí còn cần phải nhanh chóng thực hiện. Việc Tạ Hòe Ngọc vội vã muốn đi cầu hôn, rước một kẻ quê mùa về dinh lại được xem là hành động đại hiếu đối với tổ phụ.

Lúc bấy giờ, nghe tin Tạ Hòe Ngọc chuẩn bị cưới một kẻ quê mùa làm chính thất, không biết bao nhiêu nữ tử và ca nhi đến tuổi gả cưới trong kinh thành phải tiếc nuối khôn nguôi.

Trái lại, một số văn nhân có khí tiết nghe thấy chuyện này liền hết lời ca ngợi Tạ Hòe Ngọc là người giữ chữ tín, xứng danh bậc chính nhân quân tử.

Kết hợp với việc hắn từng quyên lương cứu tế trước đó, danh tiếng của Tạ Hòe Ngọc trong dân gian nhất thời vang dội, ai nấy đều ca tụng tấm lòng hiếu thảo của hắn lay động cả trời đất, khen ngợi hắn hết lời.

Ngay cả hoàng đế cũng đích thân triệu Triệu Lương vào cung để dò hỏi về hôn sự của Tạ Hòe Ngọc.

Quay lại chuyện Tạ gia, vì bức thư tay kia được xác định là đồ thật nên Tạ tước gia đương nhiên không thể hưu thê Lâu thị vào lúc này.

Dù không thể hưu thê, Tạ tước gia cũng quyết không để Lâu thị xuất hiện trước mặt mình thêm một lần nào nữa.

Ngay khi tiệc Đoan Ngọ vừa kết thúc, Tạ tước gia liền hạ lệnh cấm túc Lâu thị, tuyệt đối không cho phép bà ta bước chân ra khỏi cửa. Dự định đợi qua một thời gian ngắn, khi sóng gió dư luận lắng xuống, ông sẽ tống bà ta đến một trang điền hẻo lánh của Tạ gia, để bà ta tự sinh tự diệt ở đó cả đời, vĩnh viễn không được quay trở lại kinh thành.

Nghe tin trưởng huynh sắp cưới một thôn phu, Tạ Lăng là người không vui nhất. Đại tẩu tương lai là kẻ quê mùa khiến y cảm thấy bản thân cũng bị mất mặt lây, nhưng chính trưởng huynh của y đã đồng ý, y dẫu có bất mãn cũng chẳng thể làm gì, đành phải chấp nhận số phận.

Còn Lâm Thư Ngữ thì lại đến chúc mừng Tạ Hòe Ngọc. Y vốn đã biết rõ mối quan hệ giữa Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật từ lâu, hiện tại đã có con, tâm tư của y đều dồn hết vào đứa trẻ, đối với Bạch Thuật y chỉ có sự ngưỡng mộ chứ chẳng còn chút lòng đố kỵ nào nữa.