Hắn hạ bút, nét chữ trên giấy uốn lượn hiện ra. Mỗi chữ ở điểm đặt bút đều dừng lại một chút, mang theo chút nét mập mạp mượt mà, hoàn toàn không giống với kiểu chữ nhỏ hắn thường viết hay lối hành thư hắn vốn am hiểu.
Bạch Thuật đứng một bên nhìn với vẻ đầy hứng thú. Thấy Tạ Hòe Ngọc viết xong một tờ, liền hỏi: “Lần này là thể chữ gì vậy? Trước kia chưa từng thấy huynh viết bao giờ.”
“Thể chữ Nhan.” Tạ Hòe Ngọc trả lời: “Em thấy ta viết thế nào?”
“Đẹp thì đẹp.” Bạch Thuật nhận xét: “Chỉ là nét chữ này không mấy hòa hợp với tính cách của huynh, bởi vậy nhìn cứ có cảm giác không tự nhiên.”
“Đúng là không hợp.” Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền cười, hắn nâng cằm Bạch Thuật lên, khẽ hôn vài cái lên môi y, tán thưởng: “Chữ của em tuy viết không đẹp, nhưng lại có mắt nhìn đấy. Thể chữ này là do tổ phụ ta thường dùng. Ông là người có tính cách đôn hậu ngay ngắn, nét chữ này đoan chính chất phác, tự nhiên là hợp với ông nhất.”
Nét chữ Tạ Hòe Ngọc đang bắt chước lúc này chính là bút tích của tổ phụ để lại nơi nhà cũ của Tạ gia.
Tổ phụ hắn từng về nhà cũ Tạ gia ở thôn Bạch Đường sống nhiều năm, tại đây cũng lưu lại không ít văn bản, lúc này vừa vặn có thể cung cấp cho hắn cố công quan sát học tập.
Một người vốn đã định hình phong cách viết chữ, muốn sửa đổi thói quen cũ của mình là điều vô cùng khó khăn.
Để bắt chước được nét chữ này, Tạ Hòe Ngọc đã khổ luyện suốt ba ngày.
Cho đến hôm nay, hắn mới rốt cuộc nắm được quy luật, ở mỗi điểm đặt bút khẽ dừng lại một chút, cuối cùng cũng mô phỏng được vài phần phong thái của tổ phụ.
Nói đến nguyên do Tạ Hòe Ngọc phải bắt chước chữ viết, mục đích chính là vì chuyện thân phận của Bạch Thuật.
Thân phận của Bạch Thuật quá thấp, chỉ là một ca nhi chốn thôn quê. Nếu hắn trực tiếp đề cập với Tạ tước gia, tất sẽ vấp phải sự phản đối kịch liệt.
Tạ Hòe Ngọc cũng chẳng phải sợ Tạ tước gia, hắn vốn không phải kẻ ngu hiếu, mối quan hệ với Tạ tước gia lại vô cùng tồi tệ.
Nếu là chuyện khác, Tạ Hòe Ngọc chắc chắn sẽ trực tiếp đối chọi gay gắt với Tạ tước gia, dùng tước vị Tạ gia ra uy h**p, bức cho Tạ tước gia không thể không đồng ý.
Nhưng riêng chuyện của Bạch Thuật, hắn lại không muốn làm như vậy. Chỉ vì dư luận Đại Tuyên đối với nữ tử, đặc biệt là với ca nhi vốn vô cùng khắt khe, bất công.
Nếu Bạch Thuật còn chưa bước qua cửa đã khiến phụ tử Tạ gia tranh chấp, nhất định sẽ mang tiếng xấu, về sau hoàn toàn bất lợi cho y.
Về việc làm sao để cho Bạch Thuật một thân phận danh chính ngôn thuận, Tạ Hòe Ngọc đã bắt đầu suy tính từ rất sớm, và cũng phải đến hôm nay mới nghĩ ra được biện pháp này.
Hắn bắt chước bút tích của tổ phụ là để làm giả một bức thư tay, bịa ra một phong hôn ước năm xưa giữa hai nhà Tạ - Bạch.
Có phong hôn ước này, cho dù Tạ tước gia không thích Bạch Thuật thì lời thư của thân phụ mình đã để lại đó, Tạ gia cưới Bạch Thuật cũng là danh chính ngôn thuận.
Hiện giờ đại cục Tạ gia đã định, Tạ Hòe Ngọc liền lớn mật bắt tay vào làm.
Bởi vì trong thời gian tổ phụ cư trú ở nông thôn, từng vô ý ngã xuống sông một lần rồi lâm bệnh mấy ngày.
Hắn liền cố ý biên ra một đoạn chuyện sau khi tổ phụ ngã xuống nước đã được người nhà họ Bạch cứu giúp.
Dẫu sao chuyện tổ phụ rơi xuống nước năm đó người Tạ gia đều biết rõ. Nhưng nhà họ Bạch có cứu hay không thì dàn lão bộc hầu hạ ở nhà cũ ngày trước đều đã qua đời, bởi vậy cũng chẳng có ai chứng thực được.
Về phần tờ giấy làm giả, Tạ Hòe Ngọc cũng đã động tay động chân. Hắn đặc biệt tìm loại giấy Tuyên Thành cũ năm xưa, lại sai người làm cũ thêm một phen.
Đến khi tờ giấy kia tới tay, nó đã ngả sang sắc vàng cứng cáp, đặt cùng những tờ trên bàn chẳng có gì khác biệt.
Tạ Hòe Ngọc sắp xếp lại ngôn từ, trước tiên làm một bản thảo nháp.
Sau khi hạ bút, hắn lại xóa xóa sửa sửa, viết đi viết lại đến bốn năm chục lần, cuối cùng mới có được một bản khiến cả nét chữ lẫn lời văn đều vừa ý.
Hắn kẹp bức thư tay đó vào giữa một xấp giấy thư do tổ phụ viết, rồi tìm người tới phân biệt, quả nhiên không ai nhận ra nổi tờ nào mới là đồ giả tạo.
Đến lúc này, Tạ Hòe Ngọc mới hoàn toàn yên tâm, đem toàn bộ những tờ giấy bản thảo thừa thãi thảy vào chậu than đốt sạch.
Còn lại bức thư tay kia, hắn xếp gọn lại rồi đặt vào một chiếc tráp gỗ đỏ hơi cũ.
Hắn dự tính lần tới hồi kinh sẽ tự tay mang về cho Tạ tước gia xem, dùng làm minh chứng để cầu hôn Bạch Thuật.
Chuẩn bị xong xuôi những thứ này, tảng đá lớn trong lòng Tạ Hòe Ngọc rốt cuộc cũng rơi xuống.
Tuy rằng hắn còn phải chịu tang hai năm, nhưng chỉ cần định sẵn hôn sự trước thì đã xem như cho Bạch Thuật một danh phận, không để y phải tiếp tục phí hoài thanh xuân như vậy.
Chỉ là không biết vì sao, rõ ràng đã giải quyết xong một việc lớn, nhưng trong lòng Tạ Hòe Ngọc lại dấy lên một nỗi bồn chồn, khiến hắn hồi lâu vẫn không thể tịnh tâm.
Tạ Hòe Ngọc lắc đầu, đè nén tạp niệm trong lòng rồi trở về phòng ngủ. Mấy ngày nay vì vướng bận bức thư tay này, hắn đều lưu lại túc trực ở nhà cũ Tạ gia.
Nửa đêm, Tạ Hòe Ngọc trằn trọc khó ngủ, bỗng chốc mở bừng mắt.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, liền thấy thấu qua lớp giấy dán mờ ảo, trời bên ngoài viện dường như sáng sủa một cách quá mức.
Bên ngoài cửa sổ, một bóng đen đang im hơi lặng tiếng di chuyển về phía trước.
Tạ Hòe Ngọc toát một tầng mồ hôi lạnh, cảnh giác xoay người nhỏm dậy, rút ra thanh chủy thủ giấu dưới gối.
Thừa dịp bóng đen kia còn chưa đi tới cạnh cửa, hắn lui lại sau cửa sổ, đẩy nhẹ ra rồi nhìn xuống dưới.
Khắp nơi trong Tạ gia đã bị ánh lửa màu cam bao vây, cũng không biết là đã bốc cháy từ lúc nào!
“Dập lửa! Mau dập lửa!” Cũng không biết là gã sai vặt nào rốt cuộc đã phát hiện ra hỏa hoạn.
Tiếng hét lên một tiếng, bốn phía liền có nha hoàn cùng gia bộc xách thùng nước, chậu nước từ trong các phòng lao ra.
Tên thích khách ngoài cửa dường như bị người phát hiện, cũng không kịp ẩn nấp nữa, lập tức một chân đá văng cửa phòng, nhảy vào trong.
Thế nhưng trong phòng lại chẳng có một ai, từ cửa sổ nhìn ra, Tạ Hòe Ngọc đã men theo cành của cây cổ thụ lớn bò xuống, vài bước nhảy phốc xuống mặt đất.
“Mau! Đừng để người chạy mất!” Tên thích khách hô to một tiếng, bắn tín hiệu ra ngoài cửa sổ, liền có thêm vô số kẻ nhảy vào nhà cũ Tạ gia, trong ánh lửa vung đao chém về phía người nhà họ Tạ. Các hộ vệ Tạ gia cũng nhất loạt xông lên, liều chết chống cự, không dám để bọn thích khách tràn vào hậu viện làm tổn thương đến thiếu gia nhà mình.
Tạ Hòe Ngọc né tránh ẩn hiện, nắm chặt chủy thủ một mực lao thẳng về phía thư phòng. Trong thư phòng còn cất giấu rất nhiều thứ quan trọng, cả bức thư tay giả kia nữa, hắn nhất định phải lấy được!
Ánh lửa trong viện ngày một lớn, khói sương lượn lờ dày đặc, Tạ Hòe Ngọc lúc này mới phát hiện ra thư phòng đã sớm bị một mảnh biển lửa bao vây.
Trong lòng hắn thảng thốt, trầm xuống. Bức thư tay giả hắn làm, cùng toàn bộ bút tích của tổ phụ đều ở bên trong, trận hỏa hoạn này thiêu rụi rồi, hắn có muốn làm giả lại cũng không được nữa!
Ngay vào lúc này, từ trong thư phòng lao ra một người lửa, người lửa kia trong tay ôm một chiếc tráp gỗ đỏ, lăn lộn ngã nhào ra đất.
Tạ Hòe Ngọc thoáng nhìn đã nhận ra đó là Tiểu Thụ, vội vàng tiến lên dập lửa trên người cậu.
Sau khi dập tắt những đốm lửa tàn, liền thấy Tiểu Thụ mặt mày xám xịt, mái tóc búi đều đã cháy sém, ôm chiếc tráp gỗ đỏ vui mừng nói: “Thiếu gia! Em đoạt được tráp ra rồi!”
Trong lòng Tạ Hòe Ngọc nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cuối cùng nhìn Tiểu Thụ nói: “Tốt lắm Tiểu Thụ, quả thực là hiểu ta, lần này tất có trọng thưởng. Chỉ là nếu có lần sau, vạn lần không được mạo hiểm như vậy nữa.”
Tiểu Thụ gật gật đầu, vội nói với Tạ Hòe Ngọc: “Thiếu gia, nơi này hung hiểm, chúng ta mau chóng chạy ra ngoài thôi.”
Hộ vệ cùng gia phó của Tạ gia cộng lại cũng chỉ hơn hai mươi người, trong đó còn có gần nửa là phụ nhân và nha hoàn.
Hiện giờ nơi đây bốn bề là biển lửa, lại không biết có bao nhiêu tặc tử kéo đến, ở lại thêm một khắc là tăng thêm một phần nguy hiểm.
Tại trang viên...
Bạch Thuật đột nhiên thót tim một cái, mồ hôi đầm đìa bừng tỉnh giấc.
Y vừa mơ thấy một cơn ác mộng, mơ thấy Tạ Hòe Ngọc một mình đứng giữa một mảnh biển lửa, ngọn lửa đỏ rực ngập trời che lấp đất, nuốt chửng lấy hắn ở bên trong.
Bạch Thuật bật dậy, đẩy cửa sổ ra, bước lên ban công.
Từ phòng y nhìn ra, liền thấy được một màn khiến người ta phải nứt rách khóe mắt.
Nhà cũ Tạ gia lúc này đang chìm trong một biển lửa ngút trời, nửa mảnh trung không đều bị ánh lửa nhuộm thành màu đỏ rực.
“Tạ Hòe Ngọc!” Bạch Thuật hét lên một tiếng. Y như bay lao ra khỏi trang viên, cuống cuồng chạy về phía Tạ gia.
Lúc này động tĩnh phía Tạ gia đã làm bừng tỉnh rất nhiều thôn dân thôn Bạch Đường, không ít người cầm theo thùng nước, chậu nước cũng đang chạy về hướng đó.
Bạch Thuật chạy cực nhanh, bất quá chỉ mấy phút đã tới trước cửa Tạ gia.
Lúc này liền nhìn thấy đại môn Tạ gia mở toang, bên trong đao quang kiếm ảnh, một toán thích khách mang đao đang điên cuồng chém giết, máu tươi theo ngưỡng cửa chảy tràn cả ra ngoài.
“Tạ Hòe Ngọc!” Bạch Thuật kêu lớn rồi nhảy vào trong viện, liền nhìn thấy bên cửa ngổn ngang mấy thi thể, có tên thích khách, cũng có những gia bộc ngày thường quen mặt.
Y vừa bước vào, liền có đao phong từ phía sau tập kích tới. Bạch Thuật xoay người một cái, đỡ lấy lưỡi đao của tên thích khách, trở tay cứa ngang cổ hắn.
Trong nháy mắt, máu tươi từ cổ tên thích khách phun ra, bắn đầy lên người, lên mặt Bạch Thuật. Y như một vị Tu La tắm mình trong máu, ánh mắt sắc bén như dao cạo.
Tên thích khách trợn tròn mắt, ôm lấy cổ mình, trân trân nhìn nốt ruồi son trên trán Bạch Thuật.
Cho đến trước khi chết, hắn mới nhận ra người trước mặt hóa ra là một ca nhi, chính mình thế mà lại bị một ca nhi kết liễu mạng sống...
Tên thích khách lảo đảo hai cái, không thể tin nổi mà ngã sụp xuống.
Bạch Thuật nhặt thanh tặc đao lên, liền xông vào bên trong.
Lúc này tòa nhà Tạ gia sớm đã là lửa cháy ngợp trời, căn bản không biết Tạ Hòe Ngọc rốt cuộc đang ở nơi nào.
Nhà cũ Tạ gia rộng lớn như vậy, hiện giờ đã đầy đất thi thể, chỉ tính riêng gia bộc và thích khách bỏ mạng đã có đến mấy chục người.
Bạch Thuật một đường giết vào, liền cảm thấy số lượng thích khách cực kỳ đông đảo. Tính sơ qua ít nhất cũng phải hơn hai trăm người. Thảo nào cho dù hộ vệ Tạ gia ra sức chống cự, cũng là song quyền nan địch tứ thủ.
Bạch Thuật chạy thẳng vào trong, đụng phải vô số thích khách.
Ban đầu, phần lớn thích khách thấy y chỉ có một mình thì chẳng thèm để vào mắt, để rồi ngay sau đó liền bị y một đao tiễn đưa.
Về sau, cho dù bọn chúng có dè chừng y, mấy tên cùng nhau vây khốn thì cũng chẳng phải là đối thủ của Bạch Thuật.
Dù là một người hay nhiều người, Bạch Thuật thấy là một đao đoạt mạng, toàn thân y đầy những vết máu bắn tóe của người chết, như thể vừa được gột rửa qua bằng máu vậy.
Dáng vẻ Tu La như thế thực sự vô cùng đáng sợ, nhưng y lúc này chẳng mảy may bận tâm bản thân đang là bộ dạng gì.
Đến khi Bạch Thuật một đường giết tới hậu viện, liền nhìn thấy một màn khiến y suýt chút nữa thì sụp đổ.
Một đám thích khách đang vây chặt lấy Tạ Hòe Ngọc và Tiểu Thụ. Tiểu Thụ nhào người đè lên Tạ Hòe Ngọc, dùng thân mình che chắn cho những vị trí hiểm yếu của thiếu gia nhà mình.
Trên người cậu đã nhuộm thành một mảnh đỏ thẫm, trên lưng không biết đã trúng bao nhiêu đao, trên tay vẫn ôm khư khư chiếc tráp gỗ đỏ.
Đôi mắt Bạch Thuật như bị ánh lửa nhuộm đỏ. Y gầm lên một tiếng rồi lao tới, trước khi đám thích khách kịp phản ứng, đã một đao chém bay đầu một tên trong đó.
Những tên còn lại chống trả với Bạch Thuật một phen, lại bị y hạ sát thêm vài người.
Đám thích khách thấy y hung hãn như vậy liền không muốn liều mạng nữa.
Một tên trong đó hô câu "mau rút", nhặt lấy chiếc hộp gỗ trên mặt đất rồi xoay người chạy trốn.
Bạch Thuật không đuổi theo, mà lập tức tiến lên kiểm tra tình trạng của Tạ Hòe Ngọc và Tiểu Thụ trên mặt đất.
Tạ Hòe Ngọc đã hôn mê bất tỉnh, trên vai hắn trúng một đao, trên tay chân cũng có không ít vết thương, may mà đều tránh được tim phổi, không nguy hiểm đến tính mạng.
Mà Tiểu Thụ thì vẫn mở mắt, cậu vô cùng yếu ớt, tựa hồ phải định thần một lát mới nhận ra người đầy máu trước mặt là Bạch Thuật. Cậu thở phào nhẹ nhõm nói: “Bạch Thuật... Huynh cứu cứu thiếu gia... Còn có chiếc tráp kia... Phải lấy lại...”
“Giờ này còn quản cái tráp gì nữa...” Bạch Thuật vừa giận vừa xót nói, lật người Tiểu Thụ lại mới phát hiện trên người cậu có một đao đâm từ sau lưng xuyên qua ngực, tạo thành một lỗ máu.
Y dùng tay bịt lỗ máu đó lại, nhưng có bịt thế nào máu vẫn không ngừng tuôn ra.
Tiểu Thụ thấy vậy liền đứt quãng nói: “Đừng phí sức nữa... Em... Em không xong rồi... Sau này... Bên người thiếu gia không còn ai chăm sóc nữa... Huynh đừng phụ lòng thiếu gia... Bằng không em có làm... Làm quỷ cũng không buông tha huynh đâu...”
Tiểu Thụ nói lời này, một tay nắm chặt lấy cổ tay Bạch Thuật.
Gương mặt thiếu niên bầu bĩnh như búp bê của cậu giờ đây không còn một giọt máu, trắng bệch đến đáng sợ. Bạch Thuật thấy ánh mắt cậu đã rệu rã, cũng không biết là đang nhìn về phương nào, hơi thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.
Bạch Thuật là người đã quen nhìn người chết, thấy Tiểu Thụ như vậy liền biết cậu không cách nào sống nổi nữa.
Nơi này không phải Trùng tinh, không có các loại thiết bị y tế công nghệ cao, thương thế nghiêm trọng thế này, máu đều đã chảy cạn, tuyệt đối không cứu vãn được...
Không hiểu sao, sống mũi Bạch Thuật cay cay, một giọt nước mắt suýt chút nữa tràn ra.
Y nắm lấy tay Tiểu Thụ, gật đầu nói: “Cậu yên tâm...”
Tiểu Thụ nghe được lời này của y mới giống như hoàn toàn yên lòng.
Cậu trút ra ngụm trọc khí cuối cùng, nhắm hai mắt lại, tựa như chỉ đang ngủ thiếp đi.
Hỏa hoạn nhà họ Tạ ngày một lớn, ngay cả cây táo và hoa cỏ trong viện cũng bốc cháy đùng đùng.
Bầu trời đêm thôn Bạch Đường rực lên một sắc đỏ, bị biển lửa hừng hực chiếu rọi sáng rực như ban ngày.
Bạch Thuật xé một dải tay áo, buộc thi thể của Tiểu Thụ lên lưng mình, rồi cúi người bế Tạ Hòe Ngọc lên, bước ra khỏi biển lửa Tạ gia.
Bên ngoài cửa Tạ gia, rất nhiều thôn dân đang vây quanh, còn có một số gia bộc, nha hoàn chạy thoát ra được, đang ngơ ngác nhìn ánh lửa ngút trời này, dường như vẫn chưa thể tin nổi bản thân vừa mới trải qua điều gì...
Chỉ trong một đêm, ngôi nhà cũ tráng lệ huy hoàng của Tạ gia đã biến thành một đống hoang tàn đổ nát, những đồng bạn sớm tịch bên nhau ngày thường của họ cũng đều đã bỏ mạng...
·
Khi Tạ Hòe Ngọc tỉnh lại đã là chuyện của hai ngày sau.
Hắn nằm trên giường của Bạch Thuật tại trang viên, trên người quấn lớp băng gạc dày cộm, sắc mặt vô cùng nhợt nhạt.
Thấy Tạ Hòe Ngọc tỉnh lại, Bạch Thuật thở phào một hơi dài, biểu cảm trên mặt thả lỏng đi rất nhiều.
Đôi mắt y vừa đỏ vừa sưng, bên trong giăng đầy tơ máu. Tạ Hòe Ngọc hôn mê hai ngày, y liền phải sống trong cực độ căng thẳng lo âu suốt hai ngày.
Thương thế trên người Tạ Hòe Ngọc tuy không sâu, nhưng miệng vết thương lại không ít.
Cũng may Kỳ Cầm Nguyệt nhanh chóng chạy tới, mang theo loại kim sang dược tốt nhất trong quân, các vết thương mới không bị nhiễm trùng.
“Bạch Thuật...” Tạ Hòe Ngọc nhìn thấy Bạch Thuật liền khẽ nhếch môi cười: “Đừng lo lắng, ta không sao...”
Bạch Thuật thấy môi hắn trắng bệch, còn bong lên một lớp da, liền bưng nước trà tới đút cho hắn.
Tạ Hòe Ngọc cũng khát đến cực điểm, một hơi uống cạn sạch cả chén trà nhỏ.
“Sao ta lại ở chỗ của em...” Tạ Hòe Ngọc uống xong nước trà liền hỏi.
Bạch Thuật khựng lại một chút rồi mở lời: “Hôm đó thấy hỏa hoạn, ta liền qua đó tìm huynh.”
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy thoáng chau mày hỏi: “Em không sao chứ? Có đụng phải bọn thích khách không?”
“Có.” Bạch Thuật gật đầu, lại vội vàng nói tiếp: “Ta không sao, một chút thương tích cũng không có, huynh cứ yên tâm.”
Tạ Hòe Ngọc lúc này mới buông lỏng tâm tình, lại nhớ tới liền hỏi: “Tiểu Thụ sao rồi?”
Bạch Thuật im lặng nửa ngày, không nói một lời nào.
Tạ Hòe Ngọc ngẩn ra, siết chặt lấy tay Bạch Thuật, run giọng hỏi: “Cậu ấy... Cậu ấy rốt cuộc thế nào rồi?”
Bạch Thuật lắc lắc đầu, hồi lâu sau mới nói: “Ta đến muộn... Cậu ấy... Muốn đưa về kinh thành hay là an táng tại nơi này... Đều chờ huynh sắp xếp...”
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền khép hai mắt lại, trầm mặc rất lâu không nói câu nào.
Tạ Hòe Ngọc vốn là một người ôn nhu, hơi thở trên người hắn luôn mang lại cảm giác ấm áp.
Nhưng lúc này, Bạch Thuật lại cảm thấy hắn giống như một lưỡi băng bén nhọn bị vùi sâu trong tuyết lạnh, buốt giá đến mức khiến y đau lòng.
Y nhích lại gần thêm một chút, nhẹ nhàng ôm lấy Tạ Hòe Ngọc, không dám dùng lực quá mạnh vì sợ làm rách miệng vết thương của hắn.
Tạ Hòe Ngọc duỗi tay ôm đáp lại, tựa cằm lên vai Bạch Thuật, khẽ nói: “Bạch Thuật... Bên người ta hiện giờ chỉ còn lại một mình em thôi...”
Bạch Thuật cảm nhận được giọng nói của Tạ Hòe Ngọc có chút nghẹn ngào, trên vai y cũng truyền đến cảm giác ươn ướt ấm nóng.
Trong lòng y vô cùng xót xa, nhưng không dám ngồi dậy nhìn, chỉ có thể từng chút từng chút một v**t v* tấm lưng của Tạ Hòe Ngọc từ phía sau.
Cũng không biết qua bao lâu, Tạ Hòe Ngọc buông y ra rồi ngồi dậy. Khi Bạch Thuật nhìn lại, liền thấy đôi mắt hắn ửng đỏ, nhưng sắc mặt lại vô cùng bình thản.
Chính là vào những lúc thế này, trong lòng có bao nhiêu đau buồn, hắn cũng đều thu cả vào trong bụng.
“An táng cậu ấy ở thôn Bạch Đường đi.” Tạ Hòe Ngọc nói: “Cậu ấy thích nơi này.”
Bạch Thuật gật gật đầu, nếu Tạ Hòe Ngọc đã nói vậy thì ngày mai liền có thể bắt đầu lo liệu.
“Bạch Thuật...” Tạ Hòe Ngọc khựng lại một chút rồi nói: “Lo liệu cho cậu ấy chu toàn một chút... Năm 6 tuổi cậu ấy được ta mua về, ở bên ta làm chủ tớ tám năm, sớm tối có nhau. Ta chưa từng chỉ xem cậu ấy là nô bộc, mà là một nửa đệ đệ...”
Bạch Thuật gật đầu, y tự nhiên biết Tiểu Thụ không phải nô bộc bình thường. Tấm lòng thành của Tiểu Thụ đối với Tạ Hòe Ngọc trời đất chứng giám, Tạ Hòe Ngọc lại không phải hạng người lãnh khốc, cũng đối đãi với Tiểu Thụ cực tốt như anh em ruột thịt. Hơn nữa y và Tiểu Thụ quen biết một năm, ít nhiều cũng có chút tình nghĩa.
“Ta đi an bài ngay đây.” Bạch Thuật đứng dậy nói: “Huynh ngủ thêm một lát đi, lát nữa ta mang thuốc tới thay cho huynh.”
Tạ Hòe Ngọc liền nghe lời nằm xuống, cũng không quên dặn dò: “Mấy việc đó cứ giao cho hạ nhân làm, em cũng đi nghỉ ngơi một lát đi.”
Bạch Thuật đóng cửa rời đi, xuống lầu tìm Trần Đông Thanh, đem những công việc liên quan đến hậu sự của Tiểu Thụ bàn giao lại.
Đúng lúc này liền nhìn thấy Kỳ Cầm Nguyệt từ trong phòng bước ra hỏi: “Hắn tỉnh rồi à?”
Bạch Thuật gật gật đầu nói: “Phải, vừa mới tỉnh.”
Kỳ Cầm Nguyệt nghe vậy liền xoay người đi lên lầu.
Phải qua một lúc lâu sau, Kỳ Cầm Nguyệt mới từ trên lầu đi xuống, hốc mắt có chút hồng. Thấy Bạch Thuật liền nói: “Ta thật sự thấy xót xa cho Thụy Thạch huynh. Năm đó hắn ở Tạ gia gặp nhiều gian truân, nha hoàn gã sai vặt bên người đều bị Lâu thị mua chuộc, chỉ có mỗi Tiểu Thụ là một mực trung thành, thế nào cũng không bị mua chuộc. Cũng vì cảm kích lòng trung thành đó của Tiểu Thụ, cậu ấy tuy không phải người lanh lợi, nhưng Thụy Thạch tin tưởng cậu ấy nên luôn giữ bên mình. Giờ thì hay rồi, bên người Thụy Thạch đến một kẻ thân tín cũng chẳng còn.”
Một lát sau, hắn lại lấy ra một thỏi vàng nói: “Hậu sự của Tiểu Thụ cứ làm cho thật long trọng vào, dù sao ta và cậu ấy cũng xem như quen biết một trận, tiễn cậu ấy một đoạn đường vậy.”
Bạch Thuật nhận lấy thỏi vàng, thay Tiểu Thụ tạ ơn Kỳ Cầm Nguyệt một tiếng. Trần Đông Thanh ở một bên lén gạt lệ, lại bật khóc.
Bạch Thuật đưa thỏi vàng cho y, bảo y cầm đi sắm sửa cho thật tốt. Bản thân y thì bưng chén thuốc đi lên lầu cho Tạ Hòe Ngọc uống.
Trần Đông Thanh lên trấn trên mua một cỗ quan tài bằng gỗ nam tốt nhất, lại đặt mua rất nhiều đồ tùy táng, những thứ cần thiết đều có đủ, vô cùng chu toàn.
Đến ngày hạ táng, Bạch Thuật đỡ Tạ Hòe Ngọc đi tiễn đưa.
Tạ Hòe Ngọc tự tay viết bài điếu văn cho Tiểu Thụ, sau khi đọc lên liền đem đốt trước mộ phần của cậu.
Lại qua vài ngày, Tạ Hòe Ngọc đột nhiên nói với Bạch Thuật: “Bạch Thuật, ta muốn tùy Kỳ Cầm Nguyệt hồi kinh.”
Bạch Thuật ngẩn ra, nhìn nhìn thương thế trên người Tạ Hòe Ngọc. Vết thương tuy đã khép miệng đôi chút nhưng sắc diện hắn vẫn vô cùng suy nhược, lẽ ra phải tĩnh dưỡng thêm vài tháng nữa mới đúng.
“Ta không thể không đi.” Tạ Hòe Ngọc cười khổ một tiếng nói: “Còn có... Chuyện hôn ước kia, sợ là lại phải để em tiếp tục chờ đợi rồi...”
Trong lòng Bạch Thuật dâng lên vị chua xót, cũng chẳng rõ là tư vị gì, chỉ hỏi: “Vì sao chứ?”
Tạ Hòe Ngọc liền giải thích: “Thôn Bạch Đường địa thế an nhàn, trăm năm qua chưa từng có nạn trộm cướp. Lần này đám thích khách kia hiển nhiên là nhắm vào ta mà đến, e rằng kẻ đến không có ý tốt. Nếu ta tiếp tục ở lại nơi này, sợ là sẽ còn có đợt thích khách thứ hai, thứ ba kéo đến. Đến lúc đó mục tiêu tiếp theo chính là trang viên này, ta không muốn kéo em vào vòng nguy hiểm.”
“Ta đâu có sợ chúng!” Bạch Thuật gắt lên.
“Em thì không sợ, nhưng trong trang viên này còn có bấy nhiêu người.” Tạ Hòe Ngọc nói: “Ta tin một mình em có thể bảo hộ ta chu toàn, chỉ là bao nhiêu con người trong thôn trang này, em có thể hộ hết được không?”
Bạch Thuật nghẹn lời. Y là người từng chinh chiến, đương nhiên biết lời Tạ Hòe Ngọc nói là thật, cho dù bản lĩnh của y có lớn đến đâu đi chăng nữa thì cũng không thể chu toàn được cho ngần ấy mạng người.
“Vậy ta cùng huynh trở về?” Bạch Thuật đề nghị.
“Không được, ta ở kinh thành có việc hệ trọng phải làm, không thể phân tâm chăm lo cho em được, em cứ ở đây chờ ta...” Tạ Hòe Ngọc nói.
Nếu như bức thư tay kia không bị mất, hắn có lẽ đã có thể cho Bạch Thuật một danh phận trước rồi đưa y hồi kinh. Hiện giờ chỉ có thể bàn bạc kỹ hơn...
Mấy ngày nay hắn cùng Kỳ Cầm Nguyệt phân tích một hồi, liền đoán được kẻ ra tay nếu không phải Triệu Diễn thì chính là người của Hoàng hậu.
Triệu Diễn vốn dĩ đã có chút ân oán với Bạch Thuật, nếu hắn mang Bạch Thuật về, chẳng phải là vừa vặn sa vào tay Triệu Diễn sao?
Hắn đã mất đi một thân tín như Tiểu Thụ, vạn lần không thể tiếp tục mạo hiểm như thế nữa.
Bạch Thuật nghe vậy cũng trầm mặc xuống, y biết Tạ Hòe Ngọc hồi kinh là an toàn nhất. Ngoại ô kinh thành có Kỳ gia quân trấn giữ, trong thành lại toàn là cấm vệ quân.
Dưới sự phòng thủ nghiêm ngặt đó, thích khách căn bản không có cơ hội động thủ.
Tuy nhiên Tạ Hòe Ngọc phải về kinh, y lại không thể đi cùng, nghĩa là hai người phải chịu cảnh chia ly.
Lần chia ly này, không biết đến khi nào mới có thể tương phùng.
“Em hãy tin ta, trong vòng hai năm nhất định sẽ có kết quả.” Tạ Hòe Ngọc ánh mắt sáng quắc nhìn Bạch Thuật, nói với y.
Bạch Thuật mím môi, do dự một lát sau rốt cuộc cũng gật đầu nói: “Ta tin huynh, ta chờ huynh...”
Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền khẽ mỉm cười, lòng nhẹ nhõm hẳn.
Hắn biết mà, Bạch Thuật quả nhiên là tin tưởng hắn.
Dặn dò xong xuôi việc này, Tạ Hòe Ngọc lấy ra một chiếc hộp, đẩy đến trước mặt Bạch Thuật rồi nói: “Đây là toàn bộ gia sản của ta. Bạc mặt và mấy gian cửa tiệm ở kinh thành ta còn có việc cần dùng nên mang đi. Thời gian ta không ở đây, em hãy giúp ta quản lý những thứ này.”
Bạch Thuật sửng sốt, mở chiếc hộp kia ra mới phát hiện bên trong xếp đầy khế ước nhà đất, cùng với danh mục và sổ sách của các cửa tiệm.
“Đây là...” Y nhìn thấy những cái tên quen thuộc bên trong.
Cầm lên xem xét, hóa ra lại là sổ sách của Lai Phúc Lâu, một xấp dày cộp chừng chín quyển, ngoại trừ kinh thành ra thì toàn bộ các chi nhánh trong cảnh nội Đại Tuyên đều ở trong này.
Ngoài thứ đó ra, còn có vô số tiệm dược liệu, tiệm trang sức, tiệm son phấn y phục... Rất nhiều cửa tiệm gọi được tên ở phủ thành đều có mặt ở đây.
Lại thêm ba trăm mẫu thượng điền, hai trăm mẫu trung điền, cùng với không ít bất động sản rải rác khắp các nơi ở Đại Tuyên.
“Đây là của Đường gia...” Bạch Thuật kinh ngạc nói, ngước nhìn nam tử trước mặt.
Chuyện này y vừa cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng nghĩ kỹ lại thì hoàn toàn nằm trong tình lý.
Tạ Hòe Ngọc là một công tử quý tộc, ngày thường lại am hiểu tường tận những chuyện làm ăn kinh doanh như lòng bàn tay. Nếu hắn vốn dĩ là người đứng sau điều hành ngần ấy sản nghiệp thì mọi chuyện đều có thể giải thích thông suốt.
“Không sai, chính là do ta quản lý.” Tạ Hòe Ngọc đạm nhiên nói: “Hiện giờ đều giao cả cho em, sau này liền thuộc về em.”
Kỳ thực sản nghiệp ban đầu còn nhiều hơn thế, nhưng lúc trước hắn dự tính cầu hôn Bạch Thuật, liền rút trước khế ước của vài gian mặt tiền cửa hiệu cùng một lượng ngân phiếu đặt vào chiếc hộp gỗ đỏ kia để làm sính lễ.
Chỉ tiếc chiếc hộp đó đã bị người ta cướp đi, số ngân phiếu và khế ước cửa tiệm kia nghĩ đến cũng đã rơi vào tay kẻ khác.
“Sao huynh tự dưng lại đưa cho ta nhiều cửa tiệm thế này...” Bạch Thuật nhìn những khế ước trong rương, lẩm bẩm.
“Em tuy tin tưởng ta, nhưng ta cũng phải làm cho em càng thêm yên tâm.” Tạ Hòe Ngọc nói: “Chỉ là đến lúc ta cưới em, sợ rằng sính lễ không còn được nhiều như vậy nữa, em chớ có chê ta keo kiệt.”
Bạch Thuật siết chặt chiếc hộp trong tay, ánh mắt rơm rớm nước, nhìn Tạ Hòe Ngọc nói: “Sớm chút tới cưới! Hai năm dài quá! Đừng để ta phải chờ lâu!”
------
Tác giả có lời muốn nói:
Bộ mặt nghiêm túc: Được rồi, sẽ không phải chờ lâu đâu, lập tức cầu hôn thôi, Lâu thị và Triệu Diễn liên thủ tự mình đưa Bạch Thuật đến bên cạnh Tạ Hòe Ngọc, đại khái là trong vòng ba chương nữa nhé?