Trọng Sinh Vào Thân Xác Đế Vương 47 Tuổi

Chương 4

 

Ta nắm tay Thập Ngũ công chúa, nhìn lòng bàn tay nàng m.á.u thịt be bét, đau lòng đến suýt rơi lệ.

“Đích công chúa của trẫm, trẫm còn chẳng nỡ động đến một sợi tóc, vậy mà lại bị lũ nô tài nh.ụ.c m.ạ như thế này. Trẫm hận không thể tru di cửu tộc chúng!”

Thái hậu giật mình, vội sai người truyền thái y, lại nắm tay Thập Ngũ xin lỗi:

“Là lỗi của hoàng tổ mẫu, nhìn người không rõ. Ai gia chỉ dặn phạt nhẹ, không ngờ mụ ta lại ra tay nặng đến vậy. Hoàng đế xử trượng đ.á.n.h c.h.ế.t, cũng không oan cho mụ.”

Thập Ngũ công chúa vẫn còn mơ hồ, nhìn Thái hậu rồi nhìn ta, vẻ mặt không thể tin nổi.

Hoàng hậu liếc nhìn ta thật sâu. So với công chúa, nàng trầm ổn hơn nhiều. Dù vừa bị phạt quỳ, mất hết thể diện, lúc này vẫn giữ được dáng vẻ ôn hòa, cung kính.

Nàng mỉm cười nói:

“Không phải lỗi của mẫu hậu. Người là hoàng tổ mẫu, trưởng bối dạy dỗ tiểu bối là lẽ thường. Chỉ là lũ nô tài cậy chút quyền, làm hỏng hình tượng nhân từ của mẫu hậu, lại khiến tình bà cháu giữa người và Thập Ngũ bị tổn thương. May có Hoàng thượng kịp thời xử trượng kẻ điêu nô, nếu không truyền ra ngoài, e lại sinh thêm bao điều hoang đường.”

Thái hậu gật đầu, vẻ mặt đã dịu lại:

“Hoàng hậu nói phải. Hôm nay Hoàng hậu chịu ủy khuất, Thập Ngũ cũng chịu ủy khuất.”

Rồi Thái hậu ban thưởng cho Hoàng hậu và Thập Ngũ không ít trân bảo quý giá.

Nguyên chủ vốn rất hiếu thuận. Các nơi tiến cống kỳ trân dị bảo, thứ đầu tiên dâng lên luôn là Thái hậu.

Bởi vậy, bảo vật trong tay Thái hậu nhiều không kể xiết.

Chỉ cần lộ ra một hai món cũng đủ khiến người ngoài tranh giành đến vỡ đầu.

Huống chi lần này vì bù đắp ủy khuất cho hai mẹ con Hoàng hậu, một lúc ban ra tám món trân phẩm. Mỗi món đều giá trị liên thành, nếu đem ra thời hiện đại, giá trị ít nhất cũng tính bằng hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ.

Thưởng lớn như vậy, mọi ủy khuất xem như không còn là ủy khuất nữa.

Nhưng có người không vui.

Hứa Kiều Dung bĩu môi nói với Thái hậu:

“Cô tổ mẫu, kim ti bách bảo đầu quan kia chẳng phải định ban cho con sao?”

Thái hậu sắc mặt tối lại, quát:

“Im miệng!”

“Kim ti bách bảo đầu quan đương nhiên phải ban cho đích tôn nữ của ai gia.”

Không cho Hứa Kiều Dung nói thêm, Thái hậu lại nói:

“Con vào cung cũng đã lâu, tổ mẫu con hẳn nhớ con lắm. Mau xuất cung về thăm tổ mẫu đi.”

Từ nhỏ được nuông chiều, Hứa Kiều Dung lại buột miệng:

“Cô tổ mẫu muốn đuổi con ra khỏi cung sao?”

Sắc mặt Thái hậu xanh mét. Có lẽ có một đứa cháu gái ngu ngốc, nửa chân đã bước vào cửa t.ử mà vẫn còn nhảy nhót, cũng đủ khiến người ta mệt mỏi.

Ta hiểu rõ Thái hậu đang kiếm cớ đẩy Hứa Kiều Dung đi, tránh nàng rơi vào tay ta.

Nhưng ta không để bà được toại nguyện. Ta lạnh mặt hỏi Hứa Kiều Dung:

“Suýt nữa thì quên mất ngươi. Trẫm nghe nói, ngươi còn đ.á.n.h đại cung nữ bên cạnh công chúa?”

Hứa Kiều Dung vẫn không coi ra gì.

Thái hậu lại nắm lấy tay ta:

“Hoàng đế, chân ai gia lại đau rồi.”

Nguyên chủ có thể đăng cơ, Thái hậu đã góp công rất lớn.

Năm xưa khi nguyên chủ còn là Thái t.ử, bị tiên đế nghi kỵ, suýt bị phế. Thái hậu quỳ trước điện một ngày một đêm, mới giúp nguyên chủ thoát hiểm. Từ đó bà mang bệnh ở chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Sau khi nguyên chủ lên ngôi, hết lòng hiếu thuận với Thái hậu, việc gì cũng đích thân lo liệu.

Nhưng Thái hậu lại xem sự hiếu thuận ấy là điều đương nhiên, thường xuyên đòi hỏi giúp đỡ cho nhà mẹ đẻ của bà.

Mỗi khi nguyên chủ không chiều theo, bà lại vin vào “chân đau” để gây áp lực đạo hiếu.

Nguyên chủ mềm lòng, nhiều lần bị khống chế.

Ta quát lớn:

“Các ngươi hầu hạ Thái hậu kiểu gì? Trẫm thấy, hễ có chuyện dính đến nữ t.ử họ Hứa, chân Thái hậu liền phát tác.”

Thái hậu sốt ruột, chuyển giận thành buồn:

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Hoàng đế trí nhớ kém quá rồi sao? Nguyên do chân ai gia thế nào, Hoàng đế cũng quên rồi ư?”

Ta đáp:

“Trẫm nhớ, mỗi khi mưa dầm, chân mẫu hậu mới phát tác. Tối nay có mưa chăng?”

Ta cố tình lảng sang chuyện khác.

“Trẫm quan sát thiên tượng, không có dấu hiệu mưa. Chân mẫu hậu đau, ắt còn nguyên nhân khác.”

Thái hậu khẽ động dung, rồi nói:

“Có lẽ do ngồi lâu, nghỉ ngơi một lát sẽ khỏi.”

Ta cùng Hoàng hậu đỡ Thái hậu vào nội điện nghỉ ngơi.

Thái hậu lại giục Hứa Kiều Dung xuất cung.

Hứa Kiều Dung lộ vẻ không cam lòng.

Ta lạnh giọng:

“Không muốn xuất cung? Vậy trẫm chiều theo ý ngươi. Người đâu—”

“Hoàng đế…” Thái hậu bỗng siết lấy tay ta, sắc mặt nghiêm khắc chưa từng thấy.

Nguyên chủ vốn sợ sự “đạo đức trói buộc” của Thái hậu đến tận xương tủy. Nhưng ta không để bà kịp mở lời, lập tức nói:

“Mẫu hậu là Thái hậu, tôn quý nhất thiên hạ. Trẫm tuy là quân vương, cũng phải nghe theo mẫu hậu. Nhưng nữ t.ử này dám x.úc p.hạ.m công chúa, còn khiến mẫu hậu và đích công chúa sinh hiềm khích tổ tôn, làm đích công chúa chịu ủy khuất. Mẫu hậu từ bi không nỡ phạt, trẫm sẽ thay người ra tay.”

Thái hậu sững sờ, run rẩy chỉ tay vào ta.

Ta ghét nhất là bị người ta chỉ thẳng vào mặt, huống hồ bàn tay ấy gầy guộc như móng gà, còn bôi sơn đỏ sẫm, trông chẳng khác gì yêu quái trên phim.

Ta cao giọng:

“Trẫm không sợ nhân quả báo ứng. Vì mẫu hậu, trẫm nguyện làm kẻ ác!”

Ta gọi Toàn Phúc tới, hạ lệnh trị tội Hứa thị.

Thái hậu trợn mắt rồi ngất đi.

Ta lập tức đỡ lấy bà, truyền thái y, đồng thời nói:

“Hứa thị khiến Thái hậu tức đến hôn mê, tội thêm một bậc. Tước bỏ phong hiệu Huyện chủ, giáng làm thứ dân. Hứa gia không biết dạy con, tước bỏ phong hiệu Bá tước, phạt bạc ba vạn lượng…”

Thái hậu lập tức tỉnh lại, siết c.h.ặ.t t.a.y áo ta, mắt như muốn rách ra, run giọng:

“Hoàng đế, ai gia cũng có lỗi. Muốn phạt thì phạt ai gia trước.”

Ta dịu giọng:

“Mẫu hậu sao lại nói vậy? Trẫm là thiên t.ử, nhưng không phải hôn quân. Mẫu hậu và Hứa gia là hai việc khác nhau. Tội của Hứa thị, trẫm không liên lụy mẫu hậu. Có trẫm ở đây, mẫu hậu vẫn là Thái hậu tôn quý nhất Đại Thịnh. Trẫm vẫn hiếu kính người như xưa.”