Trọng Sinh Vào Thân Xác Đế Vương 47 Tuổi

Chương 5

 

Thái hậu trải qua sóng gió bao năm, sao lại không nghe ra hàm ý của ta.

Trong hậu cung, ai không biết tiến biết lui mà dám đối đầu đế vương, dù là Thái hoàng thái hậu, cũng khó giữ được mạng.

Thái hậu hiểu ý, liền thu lại khí thế, hóa thành một lão phụ yếu ớt, cảm khái:

“Hoàng đế hiếu thuận, ai gia rất an lòng.”

Ta tiếp tục đóng vai hiếu t.ử.

Thái y hiểu ý, nói Thái hậu vì tức giận mà khí huyết bốc lên, cần dưỡng gan thanh nhiệt, kiêng nóng giận.

Ta đích thân hầu t.h.u.ố.c, tranh thủ danh “hiếu thuận”, lại lấy cớ Thái hậu cần tĩnh dưỡng, miễn cho phi tần thỉnh an, cả mệnh phụ ngoài cung cũng không được quấy rầy.

Sau đó, lại viện cớ “hầu hạ không chu đáo”, bãi chức tổng quản thái giám và ma ma chưởng sự của Từ Ninh cung.

Hai người này vốn là tay trái tay phải của Thái hậu, thế lực trong hậu cung rối rắm, khó mà xử lý tận gốc.

Nhưng ta là hoàng đế, cần gì phải tìm chứng cứ?

Chỉ cần “rút củi dưới đáy nồi”.

Việc này ta giao cho Hoàng hậu xử lý.

Ta lại lấy danh nghĩa “tích đức”, sai Hoàng hậu đưa một số lão cung nhân xuất cung, vừa giảm bớt thế lực của Thái hậu, vừa tiết kiệm chi phí cho quốc khố.

Hoàng hậu tuy kinh ngạc trước thủ đoạn của ta, nhưng là người hưởng lợi, tất nhiên sẽ dốc sức làm.



Sau đó, ta đến Khôn Ninh cung an ủi Thập Ngũ.

Tiểu cô nương như nụ hoa non, khóc đến mắt sưng đỏ.

Ta vì nàng mà nổi giận, nàng vừa cảm động vừa hưng phấn, níu lấy tay áo ta, kể hết những ủy khuất trước kia.

“Vì sao phụ hoàng đến giờ mới nghĩ đến việc làm chủ cho nhi thần?”

Thập Ngũ ba phần đáng thương, năm phần ủy khuất, hai phần tức giận mà chất vấn ta.

Lúc ấy ta mới hiểu, đích công chúa của nguyên chủ đã chịu bao nhiêu khổ.

Không chỉ Hứa Kiều Dung, mà ngay cả con gái ruột của Thái hậu — Vinh Thành Đại Trưởng công chúa cùng nữ nhi của bà ta cũng thường xuyên ức h.i.ế.p nàng.

Nguyên chủ tuy thương con, nhưng vì kiêng dè Thái hậu, chỉ có thể mắt nhắm mắt mở.

Ta lại mắng nguyên chủ thậm tệ trong lòng:

“Nhu nhược! Vô dụng! Chẳng phải nam nhân!”

Dĩ nhiên, ta cũng hiểu cho hắn.

Nguyên chủ từ một hoàng t.ử không được sủng ái, vượt qua bao hoàng t.ử thế lực mạnh, được phong Thái t.ử rồi lên ngôi, không thể thiếu sự ủng hộ của Thái hậu.

Hắn đối với Thái hậu, một lòng chân thành.

Nhưng một đế vương quá nặng đạo hiếu lại gặp một Thái hậu thích dùng ân tình để ép buộc.

Bà không chỉ liên tục lấy hiếu đạo ràng buộc hắn, mà còn can thiệp triều chính, một lòng mưu lợi cho Hứa gia.

Con gái Thái hậu — Vinh Thành Đại Trưởng công chúa — ngang ngược xa hoa, nuôi nam sủng, cướp trượng phu người khác, coi mạng người như cỏ rác, khiến bách quan oán thán.

Nhưng có Thái hậu che chở, ai cũng chỉ có thể nhịn.

Cháu gái Thái hậu — Hứa Mạn — cũng cùng một kiểu, ích kỷ độc ác, chuyện thất đức gì cũng dám làm.

Có Thái hậu làm bùa hộ mệnh, tiền triều hậu cung, ngang nhiên hoành hành.

Cháu gái Thái hậu — Hứa Kiều Dung — một cô nương khuê các không phải tông thân, chẳng có công lao gì với triều đình, cũng bị ép phong làm Huyện chủ.

Nhưng những chuyện đó còn chưa là gì.

Điều khiến nguyên chủ khó nuốt trôi nhất là — cái c.h.ế.t sớm của bạch nguyệt quang trong lòng hắn, nguyên hậu, cũng có bàn tay của Thái hậu.

Vậy mà hắn ngay cả một câu chất vấn cũng không dám nói.

Vì Thái hậu giỏi dùng hiếu đạo ép người, lại có đám ngôn quan thích lấy chữ “hiếu” làm núi đè đầu.

Hai ngọn núi ấy đè nặng đến mức hắn không thở nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Còn ta thì thấy, một nửa cũng là do hắn tự chuốc lấy.



Toàn Phúc cung kính dâng lên ta một tờ thánh chỉ màu vàng.

“Đây là thánh chỉ giáng tước do Ty Lễ Giám khởi thảo, cùng nội dung khiển trách. Mời Hoàng thượng xem qua.”

Thánh chỉ viết vô cùng nghiêm khắc, từng điều từng khoản đều có lý có cứ, liệt kê đủ loại tội danh Hứa thị bất kính Thái hậu, bất kính hoàng tộc, thậm chí còn chép ra ba mươi điều tội trạng.

Quả nhiên là “trên thích gì, dưới làm quá lên thế ấy.”

Ta lấy ngọc tỷ, đóng đại ấn.

Toàn Phúc truyền chỉ xong trở về, kể lại phản ứng của Hứa gia.

Ban đầu là không tin nổi.

Sau đó nổi giận chất vấn.

Cuối cùng thấy ta làm thật, liền đòi vào cung cầu kiến Thái hậu.

Nhưng ta đã quyết dọn dẹp Hứa gia, sao có thể để họ gặp Thái hậu? Từ trước ta đã cắt đứt liên hệ giữa Thái hậu và bên ngoài.

Hiện giờ Từ Ninh cung, nếu không có lệnh của ta, một chữ cũng không được lọt vào.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 



Hệ quả của việc xử trí Hứa gia bùng phát vào ngày thứ ba.

Một đám ngôn quan đồng loạt công kích ta.

“Hứa gia là mẫu tộc của Thái hậu. Hoàng thượng xử trí Hứa gia, tất khiến Thái hậu đau lòng, vậy sau này Thái hậu làm sao an hưởng tuổi già?”

Lũ tay sai của Hứa gia đều chỉ trích ta bất hiếu.

Triều đại phong kiến lấy chữ hiếu trị quốc. Hoàng đế dù vì chính trị hay danh tiếng, đều phải tỏ ra hiếu thuận với Thái hậu.

Ta ra tay với mẫu tộc của Thái hậu, trong mắt thiên hạ chính là bất hiếu.

Ta mặt không biểu cảm, nghe họ mắng.

Quay sang hỏi Toàn Phúc:

“Ghi lại chưa?”

Toàn Phúc nhỏ giọng:

“Khởi bẩm Hoàng thượng, đều đã ghi.”

Toàn Phúc là người Thái hậu chỉ định cho ta từ khi ta còn là Thái t.ử.

Dùng nhiều năm cũng thuận tay.

Nhưng vì là người của Thái hậu, nguyên chủ không dám hoàn toàn tin, lại không dám động tới, nghẹn đến muốn c.h.ế.t.

Ta thì khác.

Ngồi được vị trí đại tổng quản, không ai là kẻ ngu.

So giữa một lão phụ già nua trong cung sâu và một đế vương đang thời cường thịnh như ta, kẻ ngốc cũng biết nên theo ai.

Chỉ cần ta thể hiện đầy đủ uy nghi và thủ đoạn của một đế vương, hắn tự nhiên không dám ló đầu.

Việc ta để hắn đến Hứa gia truyền chỉ đêm qua cũng là thử hắn.

May mà lão già này không làm ta thất vọng.

Sau khi về, còn nộp đủ hai vạn lượng ngân phiếu Hứa gia đưa.

Ta cũng thèm số bạc ấy, nhưng vẫn kìm lại, chỉ thu một nửa vào tư khố.

Lưu Bang mang tiếng hoàng đế lưu manh mà vẫn có người c.h.ế.t sống phò tá.

Hạng Vũ anh dũng vô song lại chẳng giữ nổi người.

Chẳng phải đều vì tiền bạc sao?