Trọng Sinh Vào Thân Xác Đế Vương 47 Tuổi

Chương 3

 

Thế nhưng, đường đường là đích công chúa lại quỳ ngoài nền gạch xanh trước Từ Ninh cung, chịu phạt quỳ, phơi giữa trời nắng.

Còn kẻ bắt nạt nàng, lại thản nhiên dựa vào bên Thái hậu, làm nũng, khóc lóc kể lể.

Ngay cả khi ta – đế vương – giá lâm, cũng chẳng coi ra gì, hành lễ qua loa cho có lệ.

Ta đã biết đầu đuôi sự việc qua lời cung nữ.

Hóa ra Hứa Kiều Dung cố tình gây sự, bắt nạt đại cung nữ bên cạnh công chúa. Thập Ngũ tức giận, liền tát nàng ta một cái.

Thái hậu lại thiên vị, cho rằng Thập Ngũ không có khí độ công chúa, muốn phạt nàng, còn định xử trượng đ.á.n.h c.h.ế.t đại cung nữ bên cạnh.

Thập Ngũ không chịu.

Hoàng hậu cũng cho rằng Thái hậu làm vậy là không thỏa đáng, cố phân tích phải trái.

Nhưng Thái hậu lại chụp cho Hoàng hậu tội “nghịch thượng”.

Xưa nay hiếu đạo lớn hơn trời.

Dù Hoàng hậu có lý đến đâu, chỉ cần Thái hậu buông một câu “bất hiếu”, thì cho dù là mẫu nghi thiên hạ, cũng không gánh nổi tiếng ấy, đành lập tức quỳ xuống.

Thập Ngũ thấy vậy, cũng quỳ theo, còn ôm hết tội về mình, xin Thái hậu trách phạt mình, đừng giận lây mẫu hậu.

Thái hậu chờ chính là câu ấy.

Đã biết sai, thì phải chịu phạt.

Khi ta đến nơi, Thập Ngũ đã chịu hình xong — bị đ.á.n.h hai mươi thước.

Hai lòng bàn tay sưng vù, da thịt rách nát.

Rõ ràng người thi hành đã ra tay rất nặng.

Thập Ngũ được Hoàng hậu ôm trong lòng, khóc đến hụt hơi.

Ta giận không biết trút vào đâu, quát lớn:

“Thái hậu tin Phật nhiều năm, luôn lấy lòng từ bi làm trọng. Vậy mà để lũ nô tài làm hỏng thanh danh của người! Xem các ngươi đã đ.á.n.h công chúa ra nông nỗi gì? Thái hậu có thể tha, trẫm tuyệt không tha!”

Cơn giận của ta bùng lên, khí thế vương bá tự nhiên dâng trào.

“Người đâu! Lôi hết lũ nô tài làm hỏng thanh danh Thái hậu, trái ý Thái hậu này ra ngoài, toàn bộ xử trượng đ.á.n.h c.h.ế.t!”

Thái hậu không ngồi yên được nữa, gần như bật khỏi phượng tọa, vừa kinh vừa giận nhìn ta.

“Hoàng đế, ngươi đang làm gì?”

Ta hành lễ với Thái hậu trước, rồi thong thả nói:

“Mẫu hậu chớ nổi giận. Lũ nô tài này không biết giữ thể diện cho người, còn cố ý bôi nhọ thanh danh người. Mẫu hậu có thể nhẫn, trẫm không thể.”

Giọng ta lạnh như băng, từng chữ bật ra qua kẽ răng.

“Trung cung đích xuất, thiên hoàng quý tộc (ý là: công chúa chính thống, thân phận hoàng gia cao quý), chỉ vì con gái thần t.ử khiêu khích mà chịu phạt dưới danh nghĩa Thái hậu. Nếu việc này truyền ra ngoài, ngôn quan tất sẽ dậy sóng, đàn hặc Thái hậu thiên vị, chuyên quyền, không phân phải trái. Hơn nữa còn truy tội kẻ đầu sỏ, dám phạm thượng, bất kính với công chúa.”

Nói đến đây, vẻ giận dữ trên mặt Thái hậu dần biến mất, thay vào đó là im lặng nặng nề.

Giọng ta bình thản như nước băng mùa đông:

“Toàn Phúc, điếc rồi sao? Hay đã già đến mức không nghe rõ thánh chỉ?”

“Hay là chán làm tổng quản rồi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Toàn Phúc hoảng hốt quỳ sụp:

“Nô tài đáng c.h.ế.t! Nô tài biết tội! Nô tài lập tức đi làm!”

Hắn run rẩy đứng dậy, the thé hô:

“Hoàng thượng có chỉ! Cung nữ thái giám hàng nhị đẳng ở Từ Ninh cung trở xuống, toàn bộ bắt lại, tại chỗ xử trượng đ.á.n.h c.h.ế.t!”

Lúc đầu ta còn bực vì Toàn Phúc chỉ bắt nhị đẳng trở xuống.

Nhưng khi nhìn cả cung điện đầy nô tài bị lôi ra, tiếng gậy giáng xuống thân thể vang lên nặng nề, tiếng kêu t.h.ả.m, tiếng van xin chấn động cả điện tiền — ta mới thực sự cảm nhận được thế nào là “đế vương nổi giận, xác chất thành núi.”

Thị vệ Từ Ninh cung chỉ có vài chục người, thị vệ Trung cung và Đông Tây lục cung đều bị gọi tới. Thái giám chạy khắp nơi tìm gậy, không đủ thì sang Thận Hình ty mượn.

Không đủ ghế thì ấn thẳng xuống đất mà đ.á.n.h.

Cả Từ Ninh cung trước mắt đều bận rộn.

Chỉ để thi hành mệnh lệnh của ta.

Những cung nữ, thái giám bị xử trượng đều khóc lóc cầu xin, nhưng không dám chống cự, chỉ dám kêu:

“Hoàng thượng tha mạng! Nô tài biết sai rồi!”

Đế vương vẫn là đế vương.

Nguyên chủ tuy mềm yếu, thường bị ngôn quan mắng đến tơi tả, bị Thái hậu dùng đạo hiếu ép buộc, nhưng cũng không phải vô năng.

Ít nhất hắn được lòng dân, lại được võ tướng ủng hộ.

Không phải bù nhìn, cũng không phải kẻ ngu dốt.

Khi long nhan đại nộ, Từ Ninh cung cao lớn như cổ thụ cũng bị m.á.u nhuộm đỏ.

Cảnh hành hình hàng trăm người, trong mắt một người hiện đại như ta, thực sự chấn động.

Hoàng hậu và Thập Ngũ công chúa cũng kinh hãi, dìu nhau đứng dậy, không thể tin nổi mà nhìn ta.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Thái hậu càng kinh sợ, lùi lại mấy bước, cuối cùng ngã phịch xuống phượng tọa, sắc mặt tái nhợt.

Ta cười hi hi ngồi xuống bên cạnh Thái hậu, nắm lấy tay bà, ôn tồn an ủi:

“Mẫu hậu một lòng tin Phật, vốn không chịu nổi cảnh m.á.u me.”

“Mẫu hậu sùng kính Phật đạo, ghét nhìn việc đẫm m.á.u, trẫm đều rõ. Nhưng lũ nô tài điêu ngoa này ngày càng lộng hành, hết lần này đến lần khác làm hỏng thanh danh của mẫu hậu. Mẫu hậu vốn là tổ mẫu hiền từ yêu thương cháu, vậy mà qua tay chúng, lại thành ra kẻ hồ đồ, cay nghiệt. Trẫm thật sự không thể nhịn thêm! Mẫu hậu yên tâm, trẫm không phải kẻ g.i.ế.c người bừa bãi, chỉ là hơi răn đe một chút mà thôi.”

Ta quay sang Toàn Phúc:

“Kẻ nào từng lôi kéo công chúa, đưa vào Tân Giả Khố (nơi chuyên xử lý nô tài phạm lỗi, làm việc nặng nhọc); kẻ nào trực tiếp hành hình công chúa, xử trượng đ.á.n.h c.h.ế.t; những kẻ còn lại, nể mặt Thái hậu, trẫm mở cho một đường sống, tất cả trục xuất khỏi cung, trả về nguyên quán.”

Toàn Phúc khom người lui đi thi hành.

Người trực tiếp đ.á.n.h công chúa là một mụ ma ma trung niên, mặt mày dữ tợn, nhìn đã biết không phải hạng lương thiện.

Lúc bị xử trượng đ.á.n.h c.h.ế.t, mụ còn gào lên “Thái hậu cứu mạng”. Đáng tiếc, “cứu tinh” trong lòng mụ lúc này đang cùng ta diễn màn “mẫu từ t.ử hiếu”.

Thái hậu nắm tay ta, rơi nước mắt:

“Hoàng đế, may mà con đến kịp! Nếu việc này truyền ra ngoài, thiên hạ còn không biết sẽ bịa đặt gì về ai gia.”

“Không phải lỗi của mẫu hậu, là lũ nô tài này lừa trên dối dưới.”