Trọng Sinh Thập Niên 80: Vợ Tôi Có Chút "Nóng Tính"

Chương 138: Các người đụng phải tổ kiến lửa rồi!

Toàn bộ hàng hóa và quầy hàng đã bị đồn cảnh sát tịch thu tạm thời, chưa kịp trả lại. Ba người về nhà bà Du với hai bàn tay trắng. Trên đường đi, Hạ Tiểu Lan giải thích cặn kẽ mọi chuyện.

Chẳng ai ngờ một hiềm khích nhỏ với Đinh Ái Chân lại bị bà ta thổi bùng thành cuộc xung đột sống còn thế này. Nếu không có nhóm Khang Vĩ, đám cảnh sát phụ trợ kia chắc chắn đã dùng "nhân chứng giả" mua áo rồi tự xé nát để khép cô vào tội "đầu cơ trục lợi". Khi đó, muốn thoát tội thì chỉ có nước "nôn tiền" ra hoặc cúi đầu làm nô bỳ cho nhà họ Chu sai khiến!

Họ tính toán rất kỹ, nhưng không ngờ lại đụng phải "biến số" là Khang Vĩ. Nhóm Khang Vĩ đã đánh đám liên phòng một trận tơi bời, khiến bên kia điên cuồng phản công định dồn tất cả vào chỗ chết. Nếu Khang Vĩ không có chỗ dựa vững chắc hơn, lần này coi như cả đám xong đời.

Nghe xong, lòng Lưu Vĩnh ngổn ngang trăm mối. Trước đây ông từng không tán thành Tiểu Lan quen Chu Thành, nhưng hết lần này đến lần khác, chính Chu Thành và bạn bè anh ấy đã cứu gia đình ông. Hôm nay, sau khi nếm đủ vị đắng của sự bất lực, quan điểm của Lưu Vĩnh đã hoàn toàn thay đổi.

Tiểu Lan thông minh, giỏi giang, nhưng cái nhan sắc quá nổi bật ấy lại luôn kéo theo những rắc rối không đâu. Nếu nhà họ Chu cứ dùng những thủ đoạn tàn độc này, liệu một gia đình nông dân như họ có bảo vệ nổi cô? Chẳng lẽ phải giấu cô đi, gả cô sớm để cô lam lũ trên ruộng đồng cho tàn phai nhan sắc mới được yên thân?

Tại sao chứ? Cô không trộm cướp, cô xứng đáng được sống ngẩng cao đầu!

Muốn kẻ khác không dám bắt nạt, mình phải thực sự mạnh mẽ. "Dựa vào quan hệ của Chu Thành là một chuyện, nhưng ngộ nhỡ sau này Tiểu Lan không muốn bên cậu ta nữa thì sao?" – Lưu Vĩnh thầm nghĩ. Lòng ông sục sôi một khát khao lập nghiệp chưa từng có.

Lưu Phấn vốn tính nhút nhát, nên cả ba thống nhất giữ kín chuyện này. Trước khi vào nhà, Lưu Vĩnh thì thầm với cháu gái: "Thư khiếu nại của Trịnh Trọng Phủ đã viết xong rồi..."

Hạ Tiểu Lan gật đầu: "Ngày mai chúng ta sẽ bàn kỹ việc này." Cô đoán chắc chắn tối nay hoặc muộn nhất là mai, Khang Vĩ sẽ tìm đến.

Vừa vào nhà, Lưu Phấn đã ngạc nhiên: "Ơ, Khang Vĩ đến tìm con đấy, lúc mẹ bảo con đang ở đường Nhị Kỳ anh ấy bảo đi tìm luôn, không gặp con à?" Bà còn làm rất nhiều bánh bao cho Khang Vĩ ăn.

Hạ Tiểu Lan nói dối không chớp mắt: "Anh ấy có việc bận nên đi trước rồi mẹ ạ. Bánh bao còn không mẹ? Cho con xin ít, lát anh ấy xong việc quay lại con đưa cho anh ấy mang đi."

Lý Phượng Mai vì quá sợ hãi nên chẳng còn tâm trạng nấu nướng, cả nhà quyết định ăn bánh bao qua loa cho xong bữa tối.

...

Ở một diễn biến khác, Thư ký Hậu đang cố gắng xoa dịu Thiệu Quảng Vinh.

Khang Vĩ dù rất lo cho Tiểu Lan nhưng vẫn phải ngoan ngoãn đi cảm ơn "chú Thiệu" (chú của Thiệu Quảng Vinh) vì sự quan tâm. Sau cuộc gặp, chú Thiệu nghe Thư ký Hậu báo cáo lại việc hai đứa vừa bị đưa về từ đồn cảnh sát. Sau khi nghe tóm tắt tình hình, chú Thiệu không hề trách mắng, trái lại còn thấy việc này chẳng có gì lạ.

Ông đi lên từ cơ sở, loại côn đồ, du côn hay những kẻ cậy quyền cấp thấp dùng thủ đoạn bẩn thỉu thế này, ông còn lạ gì nữa đâu!

Đám cảnh sát phụ tá hống hách như vậy không phải là chuyện hiếm. Chú Thiệu (chú của Thiệu Quảng Vinh) không chỉ đơn thuần tức giận vì cháu mình suýt bị khép tội "gây rối trật tự công cộng". Thiệu Quảng Vinh có chú chống lưng nên Thư ký Hậu mới đến bảo lãnh, nhưng nếu hôm nay là một dân thường thấp cổ bé họng bị bắt, chẳng lẽ mấy gã "công an phụ" kia muốn làm gì thì làm, muốn đổi trắng thay đen thế nào cũng được sao?

Chú Thiệu lúc này vẫn chưa hề biết mối quan hệ giữa Hạ Tiểu Lan và Chu Thành. Nhưng kể cả nếu Khang Vĩ chỉ đơn thuần là "hành hiệp trượng nghĩa", thì người lao động lương thiện kia cũng xứng đáng được bảo vệ.

Chỉ khi Hạ Tiểu Lan vô tội thì hành động của Khang Vĩ và Thiệu Quảng Vinh mới là "nghĩa cử cao đẹp", bằng không sẽ biến thành "tụ tập gây rối". Chú Thiệu không đích thân ra mặt những việc vặt này, ông để toàn quyền cho Thư ký Hậu xử lý.

Khang Vĩ vẫn chưa biết nhà họ Chu là kẻ giật dây đứng sau. Anh và Tiểu Lan chưa có lúc nào bàn bạc kỹ, cứ ngỡ sự việc cũng giống như mấy tên lưu manh ở huyện An Khánh. Có điều, lưu manh ở An Khánh thì chặn đường trực tiếp, còn đám liên phòng ở Thương Đô này lại xảo quyệt hơn, biết dùng lớp vỏ "thực thi công vụ" để che đậy bộ mặt xấu xa.

Khang Vĩ càng nghĩ càng lộn tiết. Bọn chúng dám thừa dịp Thành Tử đang ở trong quân ngũ không xin nghỉ được mà bắt nạt, chèo kéo vợ của anh em mình! Hình như ở Quảng Châu cũng có tên đại ca địa phương nào đó đang lăm le nữa thì phải?

Đêm đó, Khang Vĩ và Thiệu Quảng Vinh định tá túc tại nhà khách ủy ban thành phố. Thư ký Hậu thì đang bận tối mắt để dọn dẹp mớ hỗn độn này, nên Khang Vĩ kéo theo gã Thiệu Quảng Vinh mặt dày lén chạy đến nhà bà Du. Anh tài xế lão Tiêu dù bị Thư ký Hậu khiển trách nhưng lãnh đạo không đuổi việc nên vẫn lái xe đưa hai gã công tử đi.

Hạ Tiểu Lan không ngớt lời cảm ơn, cô nhìn Khang Vĩ với ánh mắt đầy cảm kích: "Anh đã cứu tôi hai lần rồi đấy!"

Khang Vĩ lúc đầu chưa thấy hết sự nghiêm trọng, nhưng khi nghe Tiểu Lan kể về "gia tộc họ Chu", anh suýt chút nữa thì nhảy dựng lên vì giận.

Thiệu Quảng Vinh cũng chửi thề: "Khốn kiếp thật! Bọn chúng cũng biết chơi chiêu đấy. Tôi đây mang tiếng công tử ăn chơi mà còn chưa bao giờ dám làm trò đó. Thích con gái người ta không được là quay sang dùng quyền lực trả thù à?"

Hắn thầm nghĩ, nếu gia đình hắn mà làm trò đó, chắc bố hắn đánh gãy chân hắn trước. Nhà họ Thiệu mà bị bôi tro trát trấu thế này, Thiệu Quảng Vinh chắc chắn sẽ thành đứa trẻ bị nhặt từ bãi rác ngay lập tức.

"Cái bà Đinh Ái Chân đó lấy tự tin ở đâu ra vậy? Chẳng lẽ bà ta không thấy anh Thành của tôi giỏi gấp vạn lần con trai bà ta sao?"

Khang Vĩ cũng thở phào vì đã đến đúng lúc. Việc chậm trễ giấy phép kinh doanh chỉ là chuyện nhỏ, miễn sao Tiểu Lan không sao là được. Nghe cô nhắc đến lá đơn khiếu nại, Khang Vĩ cười khẩy: "Ngày mai chắc chắn sẽ có kịch hay để xem."

...

Tại đồn cảnh sát, một khi các chiến sĩ công an thực sự muốn lấy lời khai, thì đến cả tâm lý của tội phạm sừng sỏ còn bị bẻ gãy, huống chi là một mụ đàn bà dân thường đi tống tiền thuê.

Trác Vệ Bình được điều trở lại phụ trách vụ án. Dưới sự thẩm vấn sắc bén của cô, người đàn bà vu khống áo lỗi đã khai ra tất cả. Bà ta là dì của Quách Hạo — thành viên đội liên phòng, và kẻ chủ mưu thực sự chính là bố của Quách Hạo.

Mụ dì này cũng chẳng hiểu sao anh rể mình lại đi dàn cảnh tống tiền một chủ quầy hàng nhỏ làm gì. Bà ta chỉ biết nghe lời thôi, vì anh rể vốn là người "có quyền có thế" trong mắt bà ta.

Tại sao một đội trưởng liên phòng lại nhắm vào Hạ Tiểu Lan? Đội trưởng Quách vốn là anh em họ của Chu Thành Xuân, và cái ghế đội trưởng kia cũng nhờ Chu Thành Xuân chạy vọt mà có. Đội trưởng Quách không phải hạng người trung nghĩa gì, thấy mình sắp lâm vào đường cùng, hắn không ngần ngại khai sạch sành sanh cả vợ chồng người anh họ để thoát thân.

Hắn khúm núm thanh minh: "Chỉ là đùa thôi, anh họ tôi bảo dạy cho con nhỏ đó một bài học thôi mà. Ai ngờ bọn chúng hung hãn quá đánh cả người của liên phòng. Cô cảnh sát xem, cả hai bên đều có lỗi, tôi cũng chẳng bắt bọn chúng đền tiền viện phí nữa đâu..."

Trác Vệ Bình nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ. Gãđồng nghiệp từng bao che cho Đội trưởng Quách cũng đã bị đình chỉ công tác;chuyện này chắc chắn sẽ không kết thúc dễ dàng như hắn tưởng.