Cậu học trò giỏi nhất huyện đang chăm chỉ làm bộ đề mà Hạ Tiểu Lan mua cho, trong khi cô đã lên tàu ngược xuôi về phía nam. Do thời tiết xấu, theo yêu cầu của mẹ, Hạ Tiểu Lan tạm thời ngừng công việc thu mua mỡ thừa.
Công việc của bà Vũ thì không thể dừng lại. Dù vừa nhập viện và có người thay ca vài ngày, nhưng ngay khi xuất viện, bà lại cầm chổi đi quét phố. Bác sĩ dặn người bệnh tiểu đường không nên làm việc quá sức, Lưu Phấn thấy một bà cụ phải quét đường trong cái lạnh thấu xương thì không đành lòng.
Bà Phấn thường ra ngoài từ sớm, dọn dẹp sạch sẽ con phố mà bà Vũ phụ trách, khiến bà cụ ra tới nơi thì chẳng còn việc gì để làm.
Bà Vũ cầm chổi đi dạo một vòng, tình cờ bắt gặp Lưu Phấn vẫn đang lui cụi quét dọn. Bà Vũ phớt lờ bà Phấn; người phụ nữ này dường như không bao giờ biết cách đáp lại lời cảm ơn của người khác... Ngày hôm sau, thời tiết vẫn không khá hơn, và Lưu Phấn vẫn giúp bà Vũ quét đường như một thói quen. Chỉ có người kiên nhẫn và chất phác như Lưu Phấn mới có thể hòa hợp được với bà Vũ. Dù bà Vũ có tính khí khó gần, nhưng bà vẫn khác hẳn với bà già họ Hạ đanh đá, độc địa.
Nếu bà nội Hạ không bắt nạt mẹ con cô thậm tệ như vậy, có lẽ Lưu Phấn vẫn sẽ tiếp tục cam chịu một bà mẹ chồng ác nghiệt. Còn bà Vũ chỉ là đang giữ khoảng cách với mọi người, vậy thì Lưu Phấn có lý do gì để không bao dung cơ chứ?
Thấy vậy, hàng xóm không khỏi bàn tán sau lưng bà cụ. Việc bà Vũ nhập viện khiến bệnh tiểu đường không còn là bí mật; bà vốn đã làm phật lòng cả khu phố, nên họ đều đang chờ xem khi nào bà cụ sẽ gục ngã. Sống một mình trong năm căn phòng rộng lớn giữa lúc người người nhà nhà chật vật chỗ ở, ai mà có thể yêu quý bà Vũ cho nổi?
Ai ngờ rằng một "người họ hàng xa" lại đột nhiên xuất hiện! Việc Hạ Tiểu Lan và mẹ chuyển đến sống tại nhà họ Vũ đã gây ra nhiều tranh cãi. Cả hai mẹ con đều là những người dễ mến, hoàn toàn khác với bà Vũ. Thậm chí có người còn tặc lưỡi cho rằng bà Vũ quá may mắn; xúc phạm cả khu phố mà cuối cùng vẫn có họ hàng đến chăm sóc lúc ốm đau.
"Họ muốn nhắm vào ngôi nhà của bà ta chứ gì?"
"Nhà họ Vũ chẳng còn ai nữa. Chắc chắn ngôi nhà sẽ bị nhà nước thu hồi khi bà cụ qua đời thôi."
"Chúng ta sẽ chẳng được xơ múi gì đâu, phí công vô ích!"
"Nhưng hai mẹ con nhà đó hiền lành thật, họ vẫn sống hòa thuận với bà Vũ được."
"Tôi nghe nói hôm bà ta suýt chết, chính hai mẹ con nhà đó đã đưa đi cấp cứu đấy..."
Những lời bàn tán này không hề tránh né tai bà Vũ. Nghe thấy, bà chỉ im lặng, cố gắng duỗi thẳng tấm lưng gầy gò của mình. Bà không thể gục ngã, không thể chết; nếu bà chết, di sản của họ Vũ sẽ mất trắng. Hạ Tiểu Lan là một cô gái thông minh, cô giữ khoảng cách vừa đủ với bà Vũ, nhưng bà lại cố ý dè chừng Lưu Phấn – người phụ nữ ít nói, chăm chỉ đến mức khiến bà cảm thấy áy náy.