Trọng Sinh Nghịch Tập Cả Gia Môn

Chương 38

Dư Tiểu Vinh nghe ra được, người vừa đụng trúng mình chính là cô gái tóc dài đã cười nhạo cô già giống người quét tước vệ sinh hàng ngày lúc ban chiều.

Cô hít sâu một hơi và tự bảo mình đừng chấp nhặt. Dù sao mình tới đây là để học nghề nên không cần thiết vì chuyện nhỏ này mà sinh sự, vì vậy cô không lên tiếng.

Cô gái kia “hừ” một tiếng rồi mất kiên nhẫn đẩy cô ra để đi tiếp.

Dư Tiểu Vinh vào phòng cất phích nước nóng, rồi đem đôi tất đã giặt phơi ngoài ban công. Lúc trở vào cô nghe thấy có cô gái hỏi: “Tôi hết nước nóng rồi có ai còn không?”

Một cô gái đáp: “Tôi còn nhưng chỉ còn một ít phải để dành mai gội đầu.”

Cô gái khác thở dài: “Tôi cũng không còn mà tôi đang muốn ngâm cái chân.”

Dư Tiểu Vinh do dự một chút rồi bảo: “Tôi có nước đây các cô có muốn dùng không?”

Đầu tiên không thấy ai nói gì nhưng một lát sau cô gái ở giường dưới của cô bảo: “Cho tôi dùng một chút nhé, cảm ơn cô.”

Dư Tiểu Vinh mỉm cười: “Không có gì.”

Cô lấy chiếc cốc có nắp từ trong tủ ra rót cho mình một chén nước, rồi bảo: “Phích nước ở đây các cô cứ dùng đi.”

“Tôi cũng dùng một ít cảm ơn cô nhé.”

“Không có gì.”

Dư Tiểu Vinh cầm cốc nước lên giường và thầm nghĩ may mà mẹ chồng chu đáo mua cho chiếc cốc có nắp. Cô hay tỉnh giấc ban đêm và muốn uống nước nên có chiếc cốc này thì tiện lợi hơn nhiều. Cô không cần mò mẫm xuống giường, vất vả mà nếu lỡ tay đụng đổ cũng không sợ nước tràn ra làm ướt giường.

Nằm trong ký túc xá xa lạ và nghe những tiếng va chạm loảng xoảng của các cô gái, làm lòng Dư Tiểu Vinh vừa chua vừa chát. Nhưng nhớ tới chồng nhớ tới mẹ chồng và các con ở nhà, cô bỗng thấy ông trời đối đãi với mình thực ra không hề bạc.

Cuộc sống bây giờ rõ ràng đã có hy vọng rồi.

Trường may bắt đầu học lúc tám giờ sáng và tan học lúc mười một giờ bốn mươi lăm phút trưa. Buổi chiều bắt đầu từ một giờ bốn mươi lăm phút, đến năm giờ rưỡi thì tan học và có hai tiếng nghỉ trưa.

Dư Tiểu Vinh thường thức dậy lúc sáu giờ sáng, vì đồng hồ sinh học đã hình thành nên rất khó sửa.

Sáu giờ sáng thì không chỉ trong phòng mà cả hành lang cũng chưa có mấy người dậy. Nhưng khi cô ngồi dậy thì thấy giường đối diện không có người và không biết cô gái khóc đêm qua đã dậy từ lúc nào.

Cô lặng lẽ mặc quần áo rồi nhẹ chân xuống giường, cầm đồ đạc đi vào khu rửa tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chưa vào đến nơi cô đã nghe thấy tiếng nôn mửa phát ra từ bên trong. Đó là kiểu nôn khan như muốn nôn mà không ra gì.

Dư Tiểu Vinh thầm nghĩ: sáng sớm mà đã đau bụng thế này sao. Cô vừa nghĩ vừa bước vào thì thấy cô gái cùng phòng đang gục bên bồn rửa mặt nôn mửa vừa lúc ngẩng đầu nhìn lên. Dư Tiểu Vinh nhìn rõ đó chính là cô gái đã khóc trong phòng mình.

Cô gái nhìn cô một cái rồi vặn vòi nước vục nước rửa mặt và xoay người đi luôn. Nhưng cô ấy mới đi được vài bước, bỗng nhiên lại chạy nhanh trở lại, rồi gục xuống bồn nôn khan tiếp.

Dư Tiểu Vinh vốn định qua đó nhìn xem nhưng nghĩ đến thái độ của cô gái tối qua không mấy thân thiện nên cô có chút do dự. Nhưng cuối cùng cô vẫn đi tới joir: “Không có việc gì chứ. Tôi có t.h.u.ố.c tiêu hóa cô có muốn lấy một ít không?”

Trước khi đi, Dư Tiểu Vinh sợ mua t.h.u.ố.c ở thành phố đắt đỏ nên cố ý mang theo một ít t.h.u.ố.c thông dụng từ nhà.

Cô gái lại nôn khan hai tiếng rồi vặn vòi nước vục một vốc nước dội lên mặt. Cô ấy đứng dậy lắc đầu với Dư Tiểu Vinh rồi nhấc chân đi ra ngoài.

Dư Tiểu Vinh cũng không để ý. Rửa mặt đ.á.n.h răng xong cô trở về ký túc xá mở tủ lấy lọ kem dưỡng da mặt mà mẹ chồng đã mua cho.

Ở nhà cô vẫn luôn dùng loại kem dưỡng đựng trong túi nhỏ giá ba hào một túi chứ chưa từng dùng loại đóng lọ cao cấp thế này.

Lúc ở Hợp Tác Xã Cung Ứng cô còn nói với mẹ chồng rằng chỉ cần mang loại túi nhỏ ở nhà đi là được để tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy. Nhưng mẹ chồng lại bảo ở nhà thế nào cũng xong chứ ra ngoài thì không được để mình chịu ủy khuất, càng không thể để người ta xem thường.

Dư Tiểu Vinh cẩn thận lấy một chút kem dưỡng rồi nâng niu thoa lên mặt. Đầu ngón tay còn sót lại một chút cô cũng tỉ mỉ xoa đều lên mu bàn tay.

Mùi hương thoang thoảng quanh quẩn nơi đầu mũi làm lòng cô ấm áp. Cô đóng cửa tủ lại rồi lặng lẽ ra ngoài.

Ra khỏi ký túc xá, Dư Tiểu Vinh không kìm được mà mỉm cười vì tâm trạng rất tốt.

Trước đây ở nhà cái gì cũng dùng tạm bợ không ngờ ra ngoài học nghề, cô lại được yêu quý một phen. Không thể không nói đồ đắt tiền có khác. Mùi hương này dễ ngửi hơn loại đóng túi kia nhiều.

Trường dạy may không tính là lớn, diện tích tổng thể chỉ tương đương với thôn của Dư Tiểu Vinh. Nhưng chim sẻ tuy nhỏ mà ngũ tạng đủ đầy. Phòng học, ký túc xá, căn tin, tiệm tạp hóa đều có cả, thậm chí còn có một sân thể d.ụ.c nhỏ.

Trên sân thể d.ụ.c có hai cột bóng rổ nhưng có lẽ lâu rồi không có người dùng nên vành rổ đã rụng mà cũng chẳng ai sửa.

Lúc này vẫn còn sớm. Thấy sân thể d.ụ.c vắng người, Dư Tiểu Vinh chạy một vòng cho nóng người rồi đ.á.n.h một bài Thái Cực quyền. Sau khi tập xong cơ thể cô ấm sực lên. Thấy căn tin đã mở cửa, cô liền dừng lại chuẩn bị đi ăn cơm.

Thái Cực quyền của Dư Tiểu Vinh là do anh trai dạy. Hồi nhỏ cô hay đau ốm mà nhà lại nghèo nên anh trai đã tìm người dạy cô bài quyền này. Khi nào rảnh cô lại đ.á.n.h vài đường nên sau mấy năm sức khỏe cô đã tốt lên rất nhiều.

Lavie

Vừa định đi cô lại thấy ở góc sân có một cô gái đang ngồi xổm. Dư Tiểu Vinh nhìn kỹ thì hơi kinh ngạc vì cô gái đang ngồi bất động đó chính là người đã nôn mửa ở khu rửa tay lúc sáng và ở cùng phòng với cô.

Dư Tiểu Vinh chỉ nhìn một cái rồi đi ăn sáng.