Trọng Sinh Nghịch Tập Cả Gia Môn

Chương 39

Bữa sáng ở căn tin rất phong phú với quẩy vàng rộm, bánh bao mềm xốp, trứng luộc trà thơm phức và cả món hoành thánh nhỏ vỏ mỏng, nhân mềm...

Tối qua không ăn cơm nên Dư Tiểu Vinh đã sớm đói bụng. Nhìn những món ngon đó, cô không kìm được mà nuốt nước miếng. Nhưng cuối cùng cô chỉ đành lòng bỏ ra hai hào mua một chiếc màn thầu và một hào mua phần cháo kê. May mắn căn tin có dưa muối miễn phí nên cô múc một đĩa nhỏ để ăn cùng màn thầu.

Ăn sáng xong trở về phòng, Dư Tiểu Vinh định mang theo nước uống. Cô cầm phích nước lên lắc mới phát hiện bên trong đã hết sạch.

Cô lấy chiếc cặp sách đã chuẩn bị rồi cầm cốc đi lấy nước nhưng lúc rót mới thấy phích nước không còn một chút nước ấm nào.

Chắc hẳn là đám con gái mượn nước tối qua đã dùng hết chỗ nước còn lại rồi.

Dư Tiểu Vinh bất đắc dĩ lắc đầu đành đặt phích nước xuống, rồi đeo cặp sách hướng về khu dạy học.

Chiếc cặp của Dư Tiểu Vinh là loại túi đeo chéo do cô tự may. Bên ngoài ghép từ những miếng vải vụn đẹp mắt bên trong lót vải bông vàng nhạt và có may cả túi phụ nên rất chắc chắn và tiện lợi. Bên trong ngoài sách giáo khoa của trường còn có văn phòng phẩm mà giáo viên yêu cầu mang theo.

Những món văn phòng phẩm này không phải Dư Tiểu Vinh mua mới, mà là đồ dùng thừa của các con.

Khóa học buổi sáng là lý luận và thiết kế, còn buổi chiều là thực hành.

Tìm được phòng học, bước vào thì bên trong chưa có học viên nào.

Dư Tiểu Vinh tự biết mình lớn tuổi nên không ngồi phía trên. Cô tìm một chỗ có thể nhìn rõ bảng đen rồi ngồi xuống, sau đó lấy sách ra lật xem.

Sách giáo khoa do trường tự soạn nội dung, nói về cách phân biệt vải vóc và kiến thức cắt may cơ bản. Dư Tiểu Vinh xem rất chăm chú. Chẳng bao lâu sau đã có người tới.

Mấy cô gái đứng ở cửa ngó đầu vào trong hỏi Dư Tiểu Vinh. Cô giáo, đây có phải lớp nâng cao kỳ 239 không ạ.

Ngày hôm qua bị coi là người quét dọn vệ sinh định kỳ, còn hôm nay bị coi là giáo viên, điều này khiến Dư Tiểu Vinh có chút bất đắc dĩ. Cô vẫn khách khí trả lời: “Tôi không phải giáo viên, tôi cũng tới đây học tập.”

Các cô gái thấy cô không phải giáo viên thì bạo dạn hơn. Họ dắt tay nhau cười nói đi vào rồi tìm chỗ phía trên ngồi xuống.

Chẳng mấy chốc phòng học đã đông người và sắp ngồi kín chỗ. Giáo viên mới theo nhịp chuông vào lớp tiến vào.

Người dạy lý luận là một cô giáo họ Hứa trông tuổi tác cũng không còn trẻ. Nghe giới thiệu thì cô giáo Hứa trước đây là nhà thiết kế trang phục của trường trung cấp, sau khi nghỉ hưu thì được trường mời về làm chủ nhiệm lớp nâng cao kỳ này.

Sau khi tự giới thiệu, cô giáo Hứa bắt đầu điểm danh.

Lavie

Lớp nâng cao gom đủ ba mươi người là khai giảng. Kỳ này chiêu sinh được ba mươi sáu người đều là nữ. Có ba mươi hai người đến báo danh còn một người tên Lục Hạ chưa thấy đâu.

Cô giáo Hứa vừa điểm danh xong thì ở cửa xuất hiện một cô gái. 

“Báo cáo.” Nghe giọng nói, Dư Tiểu Vinh nhìn ra cửa thì thấy kinh ngạc. Hóa ra cô gái khóc tối qua tên là Lục Hạ và học cùng lớp với cô.

“Sao lại đến muộn thế.” Có lẽ vì đây là trường dạy nghề nên cô giáo Hứa không quá khắt khe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sắc mặt Lục Hạ tái nhợt và ánh mắt trông khá uể oải: “Em mới tới chắc là chưa thích ứng nên bụng không được thoải mái ạ.”

“Tìm chỗ ngồi xuống đi.”

Lục Hạ khẽ cúi đầu đi theo lối nhỏ bên hông phòng học, vòng ra phía sau tìm một chỗ trống ngồi xuống.

Điểm danh xong, cô giáo Hứa chọn một cô gái tên Hồ Giai Tuệ làm lớp trưởng rồi nói qua về chương trình học tổng thể trước khi bắt đầu bài giảng.

Tuy chỉ là một tiết kiến thức cơ bản nhưng Dư Tiểu Vinh cảm thấy học hỏi được rất nhiều.

Giờ giải lao các bạn học đều đi ra ngoài. Cô không muốn đi vệ sinh nên cứ ngồi tại chỗ, vừa lật sách vừa nghe các bạn tán chuyện.

Cô mới biết phần lớn học viên trong lớp đều từ lớp cơ bản chuyển lên, nên đa số đều đã quen biết nhau.

Người ngồi cùng bàn với Dư Tiểu Vinh cũng không đi ra ngoài. Cô ta cứ nhìn chằm chằm vào bộ văn phòng phẩm và hộp b.út kiểu trẻ con của Dư Tiểu Vinh rồi không nhịn được mà bắt chuyện.

“Này.” Cô ta gọi Dư Tiểu Vinh. 

“Cô bao nhiêu tuổi rồi.”

Thế nhưng, khi nghe thấy cách dùng từ “Tuổi”, Dư Tiểu Vinh lặng lẽ thở dài. Cô tự nhủ mình trông già đến mức nào mà để đám cô gái trẻ này thản nhiên treo từ đó bên cửa miệng.

Lúc giáo viên điểm danh, cô đã chú ý người ngồi cùng bàn này tên là Nhậm Lâm Lâm.

“32 rồi.”

“32!” Nhậm Lâm Lâm kinh hô: “Cô đã 32 rồi mà còn tới học may sao?”

Giọng Nhậm Lâm Lâm không nhỏ. Tiếng kinh hô của cô ta làm không ít bạn học xung quanh đều ngoái nhìn lại.

Dư Tiểu Vinh “ừm” một tiếng.

Nhậm Lâm Lâm vẫn không định buông tha mà sát lại gần hơn rồi tiếp tục truy vấn: “Vậy cô kết hôn chưa? Có con chưa?”

Giọng cô ta vẫn oang oang như sợ người khác không nghe thấy. Cứ như thể dò hỏi đời tư của người khác là chuyện gì đó rất đáng để khoe khoang.

“Có rồi. Ba đứa.”

“Nhiều vậy sao. Đứa lớn nhất bao nhiêu tuổi rồi.”

Dư Tiểu Vinh ngước mắt nhìn cô ta với ngữ khí bình tĩnh: “Đứa lớn mười một tuổi rồi, cũng chỉ kém các cô vài tuổi thôi.”