Trọng Sinh Nghịch Tập Cả Gia Môn

Chương 37

Nhờ ánh đèn cô khẽ nhìn đồng hồ thì thấy đã gần 9 giờ tối. Ở nông thôn giờ này hầu hết mọi nhà đã tắt đèn đi ngủ. Trong ký túc xá lúc này ngoài cô và cô gái đang khóc kia thì những người khác đều chưa về.

Thực ra Dư Tiểu Vinh không có đồng hồ. Chiếc cô đang đeo là do mẹ chồng cho lúc chuẩn bị đi.

Thương hiệu này cô biết là hiệu Thượng Hải. Nghe nói mẹ chồng mua năm 86 với giá hơn 90 tệ. Dây đồng hồ màu bạc mặt kính trong suốt kiểu dáng nữ tính nhỏ nhắn tuy nhìn hơi cũ nhưng chạy rất chuẩn. Dư Tiểu Vinh chưa bao giờ được đeo đồng hồ nên dù là đồ cũ cô cũng vô cùng quý trọng.

Chỉ là Dư Tiểu Vinh nằm đợi một lúc lâu mà tiếng khóc của cô gái kia vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Cô thật sự không nhịn được nữa vì phải đi vệ sinh...

Thôi kệ không đợi nữa. Dư Tiểu Vinh hất chăn ngồi dậy. Cô gái ở giường đối diện vạn lần không ngờ trên giường đó lại có người ở hơn nữa người này còn đột ngột ngồi dậy làm cô ấy sợ đến mức tiếng khóc im bạt.

“Cô là ai thế!” Có lẽ vì bị thấy cảnh đang khóc nên cô gái kia gắt lên với cô rất hung dữ: “Sao chẳng có chút động tĩnh gì thế dọa c.h.ế.t người ta rồi cô biết không hả!”

Dù cô gái khóc rất t.h.ả.m nước mắt nước mũi tèm lem trông khá nhếch nhác nhưng vẫn có thể thấy cô ấy rất xinh đẹp. Cô ấy buộc tóc đuôi ngựa đôi mắt sáng ngời toát lên vẻ lanh lợi anh khí.

Dư Tiểu Vinh cũng thấy oan ức lắm chứ. Cô còn chưa trách cô ấy khóc lóc làm mình tỉnh giấc thì cô ấy lại trách cô không có động tĩnh. Đã ngủ rồi thì còn động tĩnh gì được nữa đây?

“Vừa rồi tôi đang ngủ.” Dư Tiểu Vinh đơn giản giải thích một câu. Thấy cô gái không phản ứng nữa nên tự mình bò xuống giường để đi vệ sinh.

Đại khái cô gái kia cũng biết mình đuối lý nên không chờ Dư Tiểu Vinh đi ra khỏi phòng đã kéo chăn nằm xuống bịt kín đầu.

Một dãy hành lang ký túc xá chỉ có một khu vệ sinh công cộng với phòng tắm và khu rửa tay liền nhau.

Các cô gái vốn yêu sạch sẽ nên giờ này khu rửa tay rất náo nhiệt. Người thì đ.á.n.h răng rửa mặt người thì giặt quần áo người lại gội đầu.

Mỗi cô gái bên người đều có một chiếc chậu và thường đặt kèm phích nước nóng. Bên cạnh chậu còn có một chiếc giỏ nhựa có tay xách đựng bàn chải đ.á.n.h răng, cốc súc miệng, xà phòng, lược gương, dầu gội và khăn lông.

Nhìn đồ đạc của họ, Dư Tiểu Vinh khẽ nở nụ cười vì những thứ này cô cũng đều có cả.

Lúc đi mẹ chồng kiên trì muốn xem đồ đạc cô mang theo. Thấy đồ dùng sinh hoạt chỉ có khăn lông và giấy vệ sinh, bà lập tức đưa cô đi Hợp Tác Xã Cung Ứng để mua bổ sung đầy đủ, thậm chí còn mua cho cô cả lọ kem dưỡng da mặt.

Dư Tiểu Vinh đi vệ sinh xong trở về ký túc xá lấy phích nước nóng từ trong tủ ra, rồi lặng lẽ đi ra ngoài.

Phích nước nóng này là cô mua ở tiệm tạp hóa cổng trường sau khi đến đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lavie

Lúc đó, cô định mang từ nhà đi nhưng mẹ chồng bảo đồ đạc mang theo đã quá nhiều mà đường xá xóc nảy không yên, vạn nhất vỡ vụn thì mất nhiều hơn được nên cứ đến trường rồi mua sau.

Dư Tiểu Vinh mất mẹ từ nhỏ nên chưa bao giờ cảm nhận được tình thương của mẹ. Nhưng lần này tới Nam Bình khi thấy mẹ chồng lo liệu hành lý và tha thiết dặn dò, thì tất cả những điều đó làm lòng cô dâng lên một luồng cảm xúc dịu dàng khó quên.

Lấy nước nóng là phải tốn tiền vì một phích nước mất một hào phiếu cơm.

Dùng chút nước ấm cũng phải tốn tiền khiến Dư Tiểu Vinh rất đau lòng.

Lúc làm thủ tục, cô nói chỉ mua trước năm mươi tệ phiếu cơm là được nhưng Tiêu Lập Đông nhất quyết mua một trăm tệ. Anh còn nói hùng hồn rằng phiếu cơm có nhiều mới dám tiêu.

Thật là luận điệu vớ vẩn. Dư Tiểu Vinh chỉ cảm thấy Tiêu Lập Đông thật buồn cười vì tiền tiêu đều là tiền mồ hôi nước mắt của mình, thì liên quan gì đến việc phiếu cơm nhiều hay ít.

Xách phích nước nóng trở về phòng thì mấy cô gái kia đã về. Họ đang hớn hở khoa chân múa tay khoe quần áo mới mua. Dư Tiểu Vinh nghe vài câu liền hiểu họ ăn cơm xong đã đi dạo chợ đêm.

Quần áo của họ đều mua ở chợ đêm nên Dư Tiểu Vinh nhìn qua thấy toàn áo len và đồ mặc bên trong chắc giá cả cũng không quá đắt.

Họ coi thường Dư Tiểu Vinh vì tuổi tác lớn nên không thèm bắt chuyện. Cô cũng thấy việc lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh người ta thật vô vị nên đơn giản cầm chậu và phích nước ra ngoài rửa mặt đ.á.n.h răng.

Lúc ra cửa cô lặng lẽ liếc nhìn cô gái khóc lóc khi nãy. Cô ấy vẫn ở trên giường nhưng đã nằm xuống không nhúc nhích chẳng biết đã ngủ chưa.

Dư Tiểu Vinh còn chưa rửa mặt xong đã nghe thấy có người ở hành lang hô hoán. Khẩn trương lên còn năm phút nữa là tắt đèn!

Dư Tiểu Vinh lúc này mới nhớ ra, lúc báo danh người ta có nói nơi này mỗi ngày chín giờ rưỡi là tắt đèn. Cô vội vàng rửa mặt xong rồi pha chút nước ấm rửa chân. Vừa rửa xong chỉ nghe thấy một tiếng tách và toàn bộ ký túc xá chìm vào bóng tối.

Dãy phòng lập tức vang lên tiếng than vãn lẫn tiếng oán trách và cười đùa của các cô gái. Nghe những âm thanh tươi trẻ này, Dư Tiểu Vinh nhớ tới đứa con gái thứ hai hoạt bát đáng yêu là Tiêu Dịch Gia, cô không kìm được mà mỉm cười. Đám cô gái này thật đáng yêu.

Rửa mặt xong trở về phòng, bên trong cũng là một mảnh binh hoang mã loạn. Tuy nhiên không biết ai đã mò ra một chiếc đèn pin với ánh sáng mờ nhạt soi sáng nửa căn phòng nên cũng không đến nỗi quá tối.

Dư Tiểu Vinh mới bước chân vào cửa thì có một người cầm chậu lao ra ngoài, hai người không cẩn thận va phải nhau.

“Mắt mù à!” Cô gái kia buột miệng mắng.