Trộm Xuân

Chương 9

Trong yến tiệc, Nguyên Chiêu Du đích thân bế Quỳ Nguyệt, từ đầu đến cuối không nỡ buông tay.

Tiểu nha đầu sinh rất đẹp, da trắng như tuyết, đôi mắt đen láy.

Các mệnh phụ vây quanh khen ngợi không ngớt.

“Công chúa đúng là có phúc khí.”

“Nhìn đôi mày đôi mắt này, giống bệ hạ như đúc.”

“Thần phụ chưa từng thấy đứa trẻ nào xinh đẹp đến vậy.”

Nguyên Chiêu Du nghe đến long tâm đại duyệt, liên tiếp ban thưởng mấy lượt.

Không xa đó, mẫu thân ta bị một đám thế phụ vây quanh ở giữa, trên mặt tràn đầy ý cười.

Không còn dáng vẻ rụt rè khúm núm như lúc còn ở Quốc Công phủ nữa.

Hóa ra, vị t.h.u.ố.c bổ tốt nhất trên đời này không phải nhân sâm.

Mà là quyền thế.

Ta biểu hiện vô cùng hiểu chuyện.

Cũng không quấn lấy Nguyên Chiêu Du, bắt hắn điều tra chuyện ngày ta sinh nở.

Ngày ấy tra ra được, trong bã t.h.u.ố.c có lượng hồng hoa nhiều gấp ba lần trước đó.

Lần theo manh mối mà điều tra, phát hiện Lưu thái y phụ trách dưỡng t.h.a.i cho ta có quan hệ mật thiết với Đông cung.

Mạch án thỉnh an của rất nhiều phi tần trong cung, ở Đông cung vậy mà cũng có một bản.

Mọi chứng cứ đều chỉ về phía Đông cung, nhưng Nguyên Chiêu Du lại đè chuyện này xuống.

Nhưng không truy cứu, không có nghĩa là không phải trả giá.

Gần đây, người được Nguyên Chiêu Du sủng ái nhất chính là Tam hoàng t.ử do Huệ phi sinh ra.

Đại quân Tây Bắc xuất chinh, do Tam hoàng t.ử thay thiên t.ử tế cờ.

Sứ thần Nam Tiên vào triều, cũng do Tam hoàng t.ử phụ trách tiếp đón.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Nhất thời, Tam hoàng t.ử và nhà ngoại họ Diệp của hắn nổi bật vô cùng trong triều.

Nguyên Chiêu Du ở lại đến tận cuối buổi tiệc.

Mọi người thấy thiên t.ử chưa rời đi, đương nhiên cũng không ai dám đi trước.

Đến lúc sắp kết thúc, cuối cùng cũng nghe Từ Cửu Lương bẩm báo.

“Thái t.ử cùng Thái t.ử phi tới chúc mừng lễ trăm ngày của tiểu công chúa!”

Nguyên Tu Cẩn đi đến giữa điện, vén vạt áo quỳ xuống.

Diêu Minh Châu cũng quỳ theo.

“Nhi thần chúc mừng Quỳ Nguyệt muội muội tròn trăm ngày tuổi, chúc mừng Mạnh mẫu phi mẫu nữ bình an khỏe mạnh.”

Mạnh mẫu phi.

Ba chữ ấy từ miệng Nguyên Tu Cẩn nói ra.

Quả thực còn đặc sắc hơn cả hí văn.

Đường đường là trữ quân, vị cửu ngũ chí tôn tương lai.

Giờ phút này lại quỳ trước mặt ta, quy quy củ củ dập đầu thỉnh an.

Ta cười nói:

“Mau đứng lên đi. Đều là người một nhà, hà tất phải đa lễ như vậy.”

Nguyên Tu Cẩn trầm giọng:

“Lễ không thể bỏ.”

Ta ngẩng mắt nhìn về phía Nguyên Chiêu Du.

Hắn đang bế Quỳ Nguyệt đùa nghịch, thần sắc vẫn bình thường.

Càng như vậy, mọi người càng hiểu rõ trong lòng.

Cái quỳ hôm nay, quỳ không phải ta, mà là thái độ của hoàng đế.

Nếu không có sự ngầm cho phép của Nguyên Chiêu Du.

Trữ quân hà tất phải hành đại lễ với một phi tần?

Trong nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn ta càng thêm cung kính.

Ta đứng trước mặt Nguyên Chiêu Du, ý cười đầy mặt, chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Bảo sao trên đời ai ai cũng muốn leo lên cao.

Bởi vì đứng ở vị trí càng cao, những thể diện và tôn nghiêm trước đây xa không thể với tới.

Người khác tự nhiên sẽ nâng bằng hai tay dâng đến trước mặt ngươi.

16

Ba năm sau, trong Cam Lộ cung.

Tiểu Quỳ Nguyệt chạy loạn khắp sân, phía sau là một hàng dài nha hoàn bà t.ử.

Ai nấy đều sợ vị tiểu tổ tông này ngã hoặc va chạm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta tức đến xắn tay áo lên:

“Nguyên Quỳ Nguyệt! Còn không mau quay lại!”

Quỳ Nguyệt dậm chân làm nũng:

“Mẫu phi, Nguyệt Nhi còn muốn đ.á.n.h đu!”

Đúng lúc ấy, Nguyên Chiêu Du tới nơi, nhìn hai mẹ con một người tức giận đùng đùng, một người tròn vo đáng yêu.

Lại bắt đầu thiên vị:

“Không được bắt nạt nữ nhi của trẫm.”

Ta hừ một tiếng:

“Bệ hạ cứ chiều nó đi, suốt ngày làm nũng, thần thiếp mà không dạy dỗ nữa, chẳng phải sẽ vô pháp vô thiên sao.”

Hắn cười ha hả:

“Không làm nũng thì sao khiến trẫm thương được?”

Trên xích đu vang lên giọng trẻ con non nớt của Quỳ Nguyệt:

“Mẫu phi, Nguyệt Nhi bay cao lắm rồi!”

Ta tức đến muốn đ.á.n.h nó, Nguyên Chiêu Du lại khen:

“Không tệ, có phong thái năm xưa của trẫm.”

Ta trợn mắt:

“Bệ hạ ba tuổi cũng trèo xích đu à?”

Hắn lý sự hùng hồn:

“Trẫm ba tuổi đã trèo cây.”

Quỳ Nguyệt lập tức sáng bừng mắt:

“Nguyệt Nhi cũng muốn trèo cây!”

Ta tức đến đau cả đầu, vậy mà lại chẳng làm gì được.

Đang náo nhiệt thì Lục Hà vào bẩm:

“Nương nương, Ngũ điện hạ tới rồi.”

Một bóng người mặc thanh y bước tới.

Dáng người cao ráo tuấn tú, tự mang phong thái riêng.

“Nhi thần thỉnh an phụ hoàng, thỉnh an Mạnh mẫu phi.”

Nguyên Chiêu Du còn chưa kịp gọi đứng dậy, Quỳ Nguyệt đã sáng mắt lên:

“Ca ca!”

Nói xong liền đạp đôi chân nhỏ chạy xuống.

Đám cung nhân sợ đến hồn bay phách lạc, còn chưa kịp đưa tay.

Đã thấy Ngũ hoàng t.ử bước nhanh tới, vững vàng đón lấy nàng vào lòng.

Quỳ Nguyệt ôm cổ hắn, vui vẻ không thôi.

“Ngũ ca sao giờ mới tới?”

Ngũ hoàng t.ử cười:

“Hôm nay Thái phó giữ lại học bài nên tới muộn một chút.”

Quỳ Nguyệt lập tức phồng má.

“Vậy muội không thích Thái phó nữa, ông ấy cướp mất ca ca của muội.”

Nguyên Chiêu Du không nhịn được lắc đầu:

“Hồ nháo.”

Quỳ Nguyệt lại chẳng sợ, quay đầu liền chui vào lòng Ngũ hoàng t.ử.

Hắn không khéo léo giỏi giao thiệp như Hằng vương, cũng không được muôn sao vây quanh như Thái t.ử.

Nhưng Ngũ hoàng t.ử biết đan châu chấu, biết kể chuyện.

Đối mặt với Quỳ Nguyệt ồn ào hiếu động, nụ cười của hắn mãi mãi ôn hòa, còn kiên nhẫn hơn cả ta là mẫu thân ruột.

Quỳ Nguyệt nhắc đến hắn nhiều quá, đến cả Nguyên Chiêu Du cũng có chút ghen.

“Vậy Nguyệt Nhi thích phụ hoàng hơn, hay thích Ngũ ca hơn?”

Quỳ Nguyệt không cần suy nghĩ:

“Đương nhiên là phụ hoàng rồi! Phụ hoàng là người tốt nhất thiên hạ!”

“Nhưng lúc phụ hoàng không ở đây, Ngũ ca sẽ kể chuyện cho Nguyệt Nhi nghe, còn giúp Nguyệt Nhi lấy trứng chim nữa.”

“Lần trước Nguyệt Nhi bị bệnh, phụ hoàng không có ở đây, cũng là Ngũ ca đi tìm thái y.”

Cũng từ lúc đó.

Nguyên Chiêu Du bắt đầu chú ý đến người con trai trước nay vẫn không mấy nổi bật này.