Ban đầu để hắn theo Bộ Lễ chỉnh lý văn thư tế điển, sau đó lại cho hắn dự thính việc Hồng Lư Tự tiếp đón sứ thần.
Vốn chỉ là sắp xếp tùy tiện.
Ai ngờ chuyện nào hắn cũng làm thỏa đáng.
Không tranh công, cũng không phạm sai lầm.
Không phô trương, không nổi bật, nhưng luôn có thể xử lý mọi việc thật đẹp mắt.
Trời dần tối, bữa tối đã chuẩn bị xong.
Ngũ hoàng t.ử biết điều đứng dậy cáo lui:
“Nhi thần xin về trước ôn tập bài vở.”
Ai ngờ Quỳ Nguyệt lập tức ôm lấy cánh tay hắn:
“Không được đi!”
“Ngũ ca ở lại ăn cơm với Nguyệt Nhi!”
Ngũ hoàng t.ử lộ vẻ khó xử, Nguyên Chiêu Du lại thản nhiên nói:
“Ở lại đi, dùng bữa xong rồi hẵng về.”
Trong bữa ăn, Nguyên Chiêu Du thuận miệng hỏi chuyện điều động quân lương ở Tây Bắc, lại hỏi thêm vài việc gần đây của Bộ Lễ.
Vốn chỉ là tiện thể khảo hạch.
Ai ngờ Ngũ hoàng t.ử lại trả lời rành mạch rõ ràng.
Ngay cả mấy chỗ tồn tại tệ đoan trong đó, hắn cũng nói rất minh bạch.
17
Nguyên Chiêu Du vẫn bất động thanh sắc lắng nghe, nhưng sau khi Ngũ hoàng t.ử lui xuống, hắn lại lộ ý cười:
“Lâm Tiệp dư đúng là nuôi dạy được một đứa con tốt.”
Ta gật đầu:
“Hiền Nhi làm người đoan chính lễ độ, quả thực rất giống tính cách của Lâm tỷ tỷ.”
“Bệ hạ không biết đấy thôi, chiếc mũ đầu hổ mà Quỳ Nguyệt đội trong tiệc trăm ngày năm đó, chính là do Lâm tỷ tỷ đích thân làm.”
“Ngay cả con hổ vải mà Quỳ Nguyệt ôm ngủ lúc nhỏ, cũng là từng mũi từng chỉ nàng ấy tự tay khâu nên.”
Hắn nhướng mày:
“Trẫm lại không biết, nàng và Lâm Tiệp dư có quan hệ tốt như vậy.”
Ta cười đáp:
“Bởi vì Lâm tỷ tỷ tính tình rất tốt. Ở bên tỷ ấy, vừa không cần đoán xem tỷ ấy đang nghĩ gì, cũng không cần lo tỷ ấy muốn có được thứ gì từ thần thiếp.”
Những năm nay trong hậu cung, ai mà chẳng có điều cầu mong?
Huệ phi cầu Hằng vương thượng vị, nhà họ Diêu mưu tính ngôi vị Thái t.ử phi và công lao phò tá tân quân.
Phi tần cầu sủng ái, triều thần cầu tiền đồ, ai ai cũng có bàn tính riêng.
Chỉ có mẹ con Lâm Tiệp dư, giữ lấy một mẫu ba phân đất của mình mà sống.
Ta thích qua lại với nàng, chính là đang nói cho Nguyên Chiêu Du biết.
Ta chưa từng dính dáng tới những chuyện dơ bẩn đó, chỉ muốn giống như Lâm Tiệp dư, giữ lấy một mẫu ba phân đất của mình mà sống.
Thái t.ử chiếm danh phận, Hằng vương chiếm thánh tâm.
Cán cân này phải cân bằng thế nào.
Nguyên Chiêu Du còn để tâm hơn bất cứ ai.
Quả nhiên, sau khi nghe xong, hắn vô cùng hài lòng.
Cô mẫu mất đã ba năm, theo tổ chế phải tổ chức đại lễ tế tự.
Tính thời gian, vừa đúng vào mùa thu, nên Nguyên Chiêu Du gộp lễ tế và cuộc săn mùa thu lại làm một.
Trong thánh chỉ, hắn sắp xếp Thái t.ử giám quốc.
Hằng vương và Ngũ hoàng t.ử theo giá.
Ta nghĩ, mùa thu năm nay, e rằng sẽ không yên bình.
18
Thoáng chốc đã ba năm trôi qua, nhắc tới cô mẫu.
Trong cung đã rất ít người còn khóc nữa.
Ngay cả Nguyên Chiêu Du cũng vậy.
Những năm đầu.
Mỗi dịp mùng một và ngày rằm, hắn đều tới Phượng Nghi cung ngồi một lúc.
Sau đó dần dần biến thành mỗi tháng một lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Rồi về sau, cánh cổng lớn của Phượng Nghi cung thường xuyên mấy tháng liền không mở.
Con người cuối cùng vẫn phải bước tiếp.
Đế vương lại càng như thế.
Lễ tế ba năm của Hoàng hậu được định vào ngày mùng chín tháng chín.
Sau lễ tế, Diêu Minh Châu đang trò chuyện với mấy vị Vương phi tông thất.
Nàng ta ăn mặc giản dị, cử chỉ đúng mực, tiến lui có độ.
Nhận ra ánh mắt của ta.
Diêu Minh Châu từ xa hành lễ với ta.
Nụ cười dịu dàng, không chê vào đâu được.
Ta cũng khẽ gật đầu với nàng ta, như thể giữa chúng ta chưa từng có bất kỳ hiềm khích nào.
Nguyên Tu Cẩn giám quốc, theo lý mà nói, Diêu Minh Châu nên ở lại Trường An.
Thế nhưng hiện giờ nàng ta lại theo tới Bắc Uyển.
Ngoài miệng nói là thay Thái t.ử tận hiếu.
Nhưng chỉ một lễ tế thôi, đáng để nàng ta tốn nhiều công sức như vậy sao?
Không xa phía trước, nàng ta đang trò chuyện vui vẻ cùng mấy vị lão Vương phi.
Lại còn đích thân chỉnh lại áo choàng cho hai vị lão Thái phi tông thất.
Từng cử chỉ hành động, nghiễm nhiên mang dáng vẻ của một Quốc mẫu tương lai.
Xem ra Nguyên Tu Cẩn có lẽ chẳng tiến bộ được bao nhiêu.
Nhưng người bên cạnh hắn.
Lại ngày càng thông minh hơn.
Sau lễ tế, đoàn người đi thẳng tới cuộc săn thu ở Bắc Uyển.
Ngự lâm quân nhanh ch.óng bày trận, vô số ch.ó săn được thả ra.
Trong rừng núi kinh động cả một đàn chim bay lên.
Nguyên Chiêu Du xoay người lên ngựa, chiếc áo choàng đen càng tôn lên long uy.
“Hôm nay ai săn được nhiều nhất, trẫm sẽ trọng thưởng.”
Lời vừa dứt, tinh thần mọi người lập tức phấn chấn.
“Thần tuân chỉ!”
Tiếng vó ngựa vang lên ầm ầm, vô số bóng người lao vào sâu trong rừng núi.
Chớp mắt đã biến mất khỏi tầm nhìn.
Các nữ quyến có mặt phần lớn không biết cưỡi ngựa, mọi người lần lượt trở về doanh trướng.
Quỳ Nguyệt dù sao vẫn còn nhỏ, ban đầu còn bám lấy lan can nhìn ra ngoài.
Chẳng được bao lâu đã buồn ngủ đến dụi mắt liên tục.
Ta bảo nhũ mẫu bế nàng về ngủ.
Huệ phi hôm nay tới đây đã có vẻ không khỏe, cả người uể oải, nói rằng chứng đau đầu tái phát, cần nghỉ ngơi.
Nhìn bóng lưng bà rời đi, Lâm Tiệp dư cũng đứng dậy, nói muốn đi lễ Phật.
Không thể không nói, đây đúng là một người thú vị.
Ra ngoài mà vẫn mang theo một pho tượng Quan Âm bạch ngọc chỉ lớn bằng bàn tay.
Ta nhìn theo bóng lưng nàng, cười trêu:
“Tỷ tỷ thành tâm như vậy, Bồ Tát chắc cũng phải nhớ mặt tỷ rồi.”
Lâm Tiệp dư cũng cười:
“Nhớ được thì càng tốt.”
“Ít nhất cũng phù hộ cho bọn trẻ bình bình an an.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Mặt trời dần ngả về tây, doanh địa cũng dần trở nên náo nhiệt.
Những người trở về đầu tiên là đám con cháu huân quý.
Ai nấy thu hoạch không ít, không gà rừng thì cũng hươu hoang.
Chẳng bao lâu sau, Ngũ hoàng t.ử cũng trở về.
Thiếu niên mặc kỵ trang, vạt áo dính đầy cỏ vụn.
Phía sau, thị vệ khiêng hai con hoẵng và mấy con thỏ rừng.
Quỳ Nguyệt sau khi tỉnh ngủ, vui vẻ vỗ tay liên tục:
“Ngũ ca thật lợi hại!”
Vốn chỉ là sắp xếp tùy tiện.
Ai ngờ chuyện nào hắn cũng làm thỏa đáng.
Không tranh công, cũng không phạm sai lầm.
Không phô trương, không nổi bật, nhưng luôn có thể xử lý mọi việc thật đẹp mắt.
Trời dần tối, bữa tối đã chuẩn bị xong.
Ngũ hoàng t.ử biết điều đứng dậy cáo lui:
“Nhi thần xin về trước ôn tập bài vở.”
Ai ngờ Quỳ Nguyệt lập tức ôm lấy cánh tay hắn:
“Không được đi!”
“Ngũ ca ở lại ăn cơm với Nguyệt Nhi!”
Ngũ hoàng t.ử lộ vẻ khó xử, Nguyên Chiêu Du lại thản nhiên nói:
“Ở lại đi, dùng bữa xong rồi hẵng về.”
Trong bữa ăn, Nguyên Chiêu Du thuận miệng hỏi chuyện điều động quân lương ở Tây Bắc, lại hỏi thêm vài việc gần đây của Bộ Lễ.
Vốn chỉ là tiện thể khảo hạch.
Ai ngờ Ngũ hoàng t.ử lại trả lời rành mạch rõ ràng.
Ngay cả mấy chỗ tồn tại tệ đoan trong đó, hắn cũng nói rất minh bạch.
17
Nguyên Chiêu Du vẫn bất động thanh sắc lắng nghe, nhưng sau khi Ngũ hoàng t.ử lui xuống, hắn lại lộ ý cười:
“Lâm Tiệp dư đúng là nuôi dạy được một đứa con tốt.”
Ta gật đầu:
“Hiền Nhi làm người đoan chính lễ độ, quả thực rất giống tính cách của Lâm tỷ tỷ.”
“Bệ hạ không biết đấy thôi, chiếc mũ đầu hổ mà Quỳ Nguyệt đội trong tiệc trăm ngày năm đó, chính là do Lâm tỷ tỷ đích thân làm.”
“Ngay cả con hổ vải mà Quỳ Nguyệt ôm ngủ lúc nhỏ, cũng là từng mũi từng chỉ nàng ấy tự tay khâu nên.”
Hắn nhướng mày:
“Trẫm lại không biết, nàng và Lâm Tiệp dư có quan hệ tốt như vậy.”
Ta cười đáp:
“Bởi vì Lâm tỷ tỷ tính tình rất tốt. Ở bên tỷ ấy, vừa không cần đoán xem tỷ ấy đang nghĩ gì, cũng không cần lo tỷ ấy muốn có được thứ gì từ thần thiếp.”
Những năm nay trong hậu cung, ai mà chẳng có điều cầu mong?
Huệ phi cầu Hằng vương thượng vị, nhà họ Diêu mưu tính ngôi vị Thái t.ử phi và công lao phò tá tân quân.
Phi tần cầu sủng ái, triều thần cầu tiền đồ, ai ai cũng có bàn tính riêng.
Chỉ có mẹ con Lâm Tiệp dư, giữ lấy một mẫu ba phân đất của mình mà sống.
Ta thích qua lại với nàng, chính là đang nói cho Nguyên Chiêu Du biết.
Ta chưa từng dính dáng tới những chuyện dơ bẩn đó, chỉ muốn giống như Lâm Tiệp dư, giữ lấy một mẫu ba phân đất của mình mà sống.
Thái t.ử chiếm danh phận, Hằng vương chiếm thánh tâm.
Cán cân này phải cân bằng thế nào.
Nguyên Chiêu Du còn để tâm hơn bất cứ ai.
Quả nhiên, sau khi nghe xong, hắn vô cùng hài lòng.
Cô mẫu mất đã ba năm, theo tổ chế phải tổ chức đại lễ tế tự.
Tính thời gian, vừa đúng vào mùa thu, nên Nguyên Chiêu Du gộp lễ tế và cuộc săn mùa thu lại làm một.
Trong thánh chỉ, hắn sắp xếp Thái t.ử giám quốc.
Hằng vương và Ngũ hoàng t.ử theo giá.
Ta nghĩ, mùa thu năm nay, e rằng sẽ không yên bình.
18
Thoáng chốc đã ba năm trôi qua, nhắc tới cô mẫu.
Trong cung đã rất ít người còn khóc nữa.
Ngay cả Nguyên Chiêu Du cũng vậy.
Những năm đầu.
Mỗi dịp mùng một và ngày rằm, hắn đều tới Phượng Nghi cung ngồi một lúc.
Sau đó dần dần biến thành mỗi tháng một lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Rồi về sau, cánh cổng lớn của Phượng Nghi cung thường xuyên mấy tháng liền không mở.
Con người cuối cùng vẫn phải bước tiếp.
Đế vương lại càng như thế.
Lễ tế ba năm của Hoàng hậu được định vào ngày mùng chín tháng chín.
Sau lễ tế, Diêu Minh Châu đang trò chuyện với mấy vị Vương phi tông thất.
Nàng ta ăn mặc giản dị, cử chỉ đúng mực, tiến lui có độ.
Nhận ra ánh mắt của ta.
Diêu Minh Châu từ xa hành lễ với ta.
Nụ cười dịu dàng, không chê vào đâu được.
Ta cũng khẽ gật đầu với nàng ta, như thể giữa chúng ta chưa từng có bất kỳ hiềm khích nào.
Nguyên Tu Cẩn giám quốc, theo lý mà nói, Diêu Minh Châu nên ở lại Trường An.
Thế nhưng hiện giờ nàng ta lại theo tới Bắc Uyển.
Ngoài miệng nói là thay Thái t.ử tận hiếu.
Nhưng chỉ một lễ tế thôi, đáng để nàng ta tốn nhiều công sức như vậy sao?
Không xa phía trước, nàng ta đang trò chuyện vui vẻ cùng mấy vị lão Vương phi.
Lại còn đích thân chỉnh lại áo choàng cho hai vị lão Thái phi tông thất.
Từng cử chỉ hành động, nghiễm nhiên mang dáng vẻ của một Quốc mẫu tương lai.
Xem ra Nguyên Tu Cẩn có lẽ chẳng tiến bộ được bao nhiêu.
Nhưng người bên cạnh hắn.
Lại ngày càng thông minh hơn.
Sau lễ tế, đoàn người đi thẳng tới cuộc săn thu ở Bắc Uyển.
Ngự lâm quân nhanh ch.óng bày trận, vô số ch.ó săn được thả ra.
Trong rừng núi kinh động cả một đàn chim bay lên.
Nguyên Chiêu Du xoay người lên ngựa, chiếc áo choàng đen càng tôn lên long uy.
“Hôm nay ai săn được nhiều nhất, trẫm sẽ trọng thưởng.”
Lời vừa dứt, tinh thần mọi người lập tức phấn chấn.
“Thần tuân chỉ!”
Tiếng vó ngựa vang lên ầm ầm, vô số bóng người lao vào sâu trong rừng núi.
Chớp mắt đã biến mất khỏi tầm nhìn.
Các nữ quyến có mặt phần lớn không biết cưỡi ngựa, mọi người lần lượt trở về doanh trướng.
Quỳ Nguyệt dù sao vẫn còn nhỏ, ban đầu còn bám lấy lan can nhìn ra ngoài.
Chẳng được bao lâu đã buồn ngủ đến dụi mắt liên tục.
Ta bảo nhũ mẫu bế nàng về ngủ.
Huệ phi hôm nay tới đây đã có vẻ không khỏe, cả người uể oải, nói rằng chứng đau đầu tái phát, cần nghỉ ngơi.
Nhìn bóng lưng bà rời đi, Lâm Tiệp dư cũng đứng dậy, nói muốn đi lễ Phật.
Không thể không nói, đây đúng là một người thú vị.
Ra ngoài mà vẫn mang theo một pho tượng Quan Âm bạch ngọc chỉ lớn bằng bàn tay.
Ta nhìn theo bóng lưng nàng, cười trêu:
“Tỷ tỷ thành tâm như vậy, Bồ Tát chắc cũng phải nhớ mặt tỷ rồi.”
Lâm Tiệp dư cũng cười:
“Nhớ được thì càng tốt.”
“Ít nhất cũng phù hộ cho bọn trẻ bình bình an an.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Mặt trời dần ngả về tây, doanh địa cũng dần trở nên náo nhiệt.
Những người trở về đầu tiên là đám con cháu huân quý.
Ai nấy thu hoạch không ít, không gà rừng thì cũng hươu hoang.
Chẳng bao lâu sau, Ngũ hoàng t.ử cũng trở về.
Thiếu niên mặc kỵ trang, vạt áo dính đầy cỏ vụn.
Phía sau, thị vệ khiêng hai con hoẵng và mấy con thỏ rừng.
Quỳ Nguyệt sau khi tỉnh ngủ, vui vẻ vỗ tay liên tục:
“Ngũ ca thật lợi hại!”