Hắn chép miệng:
“Trẫm là chân long thiên t.ử, hài t.ử là thần tiên cũng bình thường thôi.”
Đêm ấy hắn tới, ta vừa tắm xong, kéo hắn xem hai vết rạn trên bụng mình.
“Làm sao đây, mọc vết rạn rồi, xấu quá.”
Nguyên Chiêu Du cúi đầu nhìn một cái.
Hắn từng nghe nói nữ nhân mang thai, bụng lớn lên sẽ xuất hiện vài vết rạn.
Bởi vậy mỗi khi các phi tần mang thai, đều che giấu kỹ càng, không chịu để hắn nhìn.
Tiểu cô nương trước mắt lại chẳng có chút tâm cơ nào, còn kéo hắn tới ngắm nghía.
Ta tủi thân nói:
“Lỡ sau này không mất đi thì sao? Lỡ không đẹp nữa thì làm thế nào? Đều tại chàng.”
Hắn bị chọc cười:
“Chuyện này cũng trách trẫm?”
Ta hùng hồn đáp:
“Đều là vì sinh tiểu bảo bảo cho Ngũ lang mới thành ra thế này, đương nhiên phải trách chàng.”
Nói xong liền nhét bình ngọc vào tay hắn:
“Thái y nói mỗi ngày bôi dầu sẽ mờ đi một chút.”
“Ngũ lang, giúp ta đi mà.”
Đường đường thiên t.ử, đôi tay quen cầm chu sa b.út và ngọc tỷ.
Giờ phút này lại ngồi bên giường, vụng về bôi dầu t.h.u.ố.c cho ta.
Mà thần sắc còn rất thích thú.
Lúc này đây, hắn không còn là vị đế vương cao cao tại thượng.
Chỉ là một người chồng bình thường, đầy mong chờ đứa con chào đời.
Hai ngày trước khi sinh, quân tình khẩn cấp từ Tây Bắc tám trăm dặm truyền về Trường An.
Trời còn chưa sáng, Nguyên Chiêu Du đã xuất cung.
Chỉ bảo Từ Cửu Lương truyền lời, dặn ta nghỉ ngơi cho tốt.
Trong lòng ta khẽ trầm xuống, nhưng ngoài mặt không biểu lộ.
Nếu biên cương thật sự có chiến sự, đừng nói là một đứa bé chào đời, cho dù trời có sập xuống, đế vương cũng phải lo cho giang sơn trước.
Dù vậy, cảm giác bất an trong lòng lại càng lúc càng nặng.
Sau bữa trưa, bụng ta bỗng nhiên co thắt, đau đến mức trên trán lập tức túa mồ hôi.
Sao lại trùng hợp như vậy?
Nguyên Chiêu Du vừa đi, đứa bé đã muốn chào đời rồi sao?
Một dòng nước nóng bỗng chảy xuống dọc theo chân.
Lục Hà cúi đầu nhìn, lập tức biến sắc:
“Cô nương! Vỡ nước ối rồi!”
“Mau đi mời Thái y lệnh! Lại phái người tới Phong Hỏa Doanh!”
“Báo cho bệ hạ biết, cô nương sắp sinh rồi!”
14
Ta được đỡ lên giường sinh, từng chậu nước nóng được thay liên tục.
Bà đỡ không ngừng lau mồ hôi cho ta:
“Cô nương đừng sợ, sinh con đầu lòng chậm một chút là chuyện bình thường.”
Ta đau đến không nói nên lời.
Không biết đã qua bao lâu, bà đỡ ngay cả lời an ủi cũng không nói nổi nữa:
“Sao vẫn chưa mở hết?”
Thái y phía sau bình phong thấp giọng:
“Chờ thêm chút nữa.”
Lại một bát t.h.u.ố.c thúc sinh được đưa tới.
Thuốc vừa uống xuống, cơn đau trong bụng lập tức tăng lên gấp mấy lần.
Ta rên khẽ một tiếng, trước mắt từng đợt tối sầm.
Lục Hà hoảng sợ kêu lớn:
“Thái y! Sao lại như vậy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng cung nhân bẩm báo.
“Huệ phi nương nương giá lâm!”
Bóng người trước mắt bắt đầu chồng chéo lên nhau.
Trong cơn mơ hồ, ta bắt đầu oán trách người nhà họ Mạnh phía sau mình.
Vì sao phụ thân ta lại nhu nhược như thế?
Vì sao mẫu thân ta lại hèn mọn như thế?
Vì sao bọn họ ở địa vị cao như vậy, mà ngay cả việc bảo vệ ta cũng khó khăn đến thế?
Lại một cơn đau dữ dội ập tới, trước mắt bỗng hiện lên dáng vẻ cô mẫu lúc lâm bệnh.
Nguyên Tu Cẩn vì Diêu Minh Châu mà khiến cô mẫu đang bệnh nặng tức đến thổ huyết.
Trước khi rời đi nhìn thấy ta, còn đạp ta một cái:
“Nhất định là con hồ ly tinh nhà ngươi ngày ngày nói xấu Minh Châu trước mặt mẫu hậu.”
“Đầu sỏ gây chuyện, cô thật mong không có người biểu muội như ngươi!”
Ta bị đạp ngã xuống đất, không đứng dậy nổi, ban đêm còn phải quạt cho cô mẫu.
Cô mẫu không an ủi ta lấy một câu, chỉ nắm tay ta nói:
“Tu Nhi tính tình mềm yếu, sau này con gả vào Đông cung, phải nhường nhịn nó nhiều hơn.”
“Nó phạm sai lầm, con giúp khuyên bảo.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Nó chịu uất ức, con giúp dỗ dành.”
“Nó gặp chuyện khó khăn, con giúp chống đỡ.”
“Con là cô nương nhà họ Mạnh, từ nhỏ đã hiểu chuyện, cô mẫu yên tâm nhất về con.”
“Đợi cô mẫu đi rồi, tất cả bọn họ đều giao cho con.”
Lúc nói những lời ấy, trong mắt bà tràn đầy yêu thương.
Nhưng dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào cái gì mà Nguyên Tu Cẩn đã hai mươi tuổi rồi, còn cần ta dọn dẹp hậu quả cho hắn?
Dựa vào cái gì mà vinh nhục của cả nhà họ Mạnh, cũng phải do một nữ t.ử như ta gánh vác?
Dựa vào cái gì mà ai cũng cho rằng, ta đương nhiên phải hy sinh?
Cơn đau dữ dội cuồn cuộn kéo tới, nước mắt lăn dài nơi khóe mắt.
Bỗng nhiên, có một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng lau đi giọt lệ ấy.
Ta cố sức mở mắt.
Huệ phi ngồi bên giường, đôi mắt luôn chất chứa toan tính ấy, giờ phút này hiếm hoi lại dịu dàng.
“Đừng sợ, có bổn cung ở đây, ngươi nhất định sẽ không xảy ra chuyện.”
Nói xong, bà quay đầu lại, lạnh lùng ra lệnh:
“Mang t.h.u.ố.c tới đây.”
“Giữ lại toàn bộ bã t.h.u.ố.c, giữ hết những người hôm nay hầu hạ ở đây, không ai được phép ra ngoài.”
Từng mệnh lệnh được ban xuống, cả phòng sinh bỗng như có trụ cột.
Thời gian dần trôi qua, ta chỉ cảm thấy sức lực trong người bị rút cạn từng chút một.
“Mở rồi!”
“Cung khẩu mở hết rồi!”
“Cô nương, cố thêm chút nữa!”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, dồn hết chút sức lực cuối cùng.
Bên dưới bỗng nhẹ bẫng.
Một tiếng khóc trẻ con vang vọng khắp Tây Noãn Các.
“Chúc mừng cô nương! Là một vị tiểu công chúa!”
15
Khi Quỳ Nguyệt tròn một trăm ngày tuổi, hoa quế khắp Trường An đều nở rộ.
Nguyên Chiêu Du đăng cơ nhiều năm, hoàng t.ử sinh hết người này đến người khác.
Thế nhưng lại không có lấy một công chúa.
Nay khó khăn lắm mới có được một tiểu nha đầu xinh xắn như ngọc như ngà thế này, hắn quả thực yêu quý như báu vật.
Tiệc trăm ngày được tổ chức vô cùng long trọng, tông thất huân quý, triều thần cùng các mệnh phụ đến quá nửa.
Ta được sắc phong làm Thục phi trước mặt mọi người, đứng hàng Tứ phi.
“Trẫm là chân long thiên t.ử, hài t.ử là thần tiên cũng bình thường thôi.”
Đêm ấy hắn tới, ta vừa tắm xong, kéo hắn xem hai vết rạn trên bụng mình.
“Làm sao đây, mọc vết rạn rồi, xấu quá.”
Nguyên Chiêu Du cúi đầu nhìn một cái.
Hắn từng nghe nói nữ nhân mang thai, bụng lớn lên sẽ xuất hiện vài vết rạn.
Bởi vậy mỗi khi các phi tần mang thai, đều che giấu kỹ càng, không chịu để hắn nhìn.
Tiểu cô nương trước mắt lại chẳng có chút tâm cơ nào, còn kéo hắn tới ngắm nghía.
Ta tủi thân nói:
“Lỡ sau này không mất đi thì sao? Lỡ không đẹp nữa thì làm thế nào? Đều tại chàng.”
Hắn bị chọc cười:
“Chuyện này cũng trách trẫm?”
Ta hùng hồn đáp:
“Đều là vì sinh tiểu bảo bảo cho Ngũ lang mới thành ra thế này, đương nhiên phải trách chàng.”
Nói xong liền nhét bình ngọc vào tay hắn:
“Thái y nói mỗi ngày bôi dầu sẽ mờ đi một chút.”
“Ngũ lang, giúp ta đi mà.”
Đường đường thiên t.ử, đôi tay quen cầm chu sa b.út và ngọc tỷ.
Giờ phút này lại ngồi bên giường, vụng về bôi dầu t.h.u.ố.c cho ta.
Mà thần sắc còn rất thích thú.
Lúc này đây, hắn không còn là vị đế vương cao cao tại thượng.
Chỉ là một người chồng bình thường, đầy mong chờ đứa con chào đời.
Hai ngày trước khi sinh, quân tình khẩn cấp từ Tây Bắc tám trăm dặm truyền về Trường An.
Trời còn chưa sáng, Nguyên Chiêu Du đã xuất cung.
Chỉ bảo Từ Cửu Lương truyền lời, dặn ta nghỉ ngơi cho tốt.
Trong lòng ta khẽ trầm xuống, nhưng ngoài mặt không biểu lộ.
Nếu biên cương thật sự có chiến sự, đừng nói là một đứa bé chào đời, cho dù trời có sập xuống, đế vương cũng phải lo cho giang sơn trước.
Dù vậy, cảm giác bất an trong lòng lại càng lúc càng nặng.
Sau bữa trưa, bụng ta bỗng nhiên co thắt, đau đến mức trên trán lập tức túa mồ hôi.
Sao lại trùng hợp như vậy?
Nguyên Chiêu Du vừa đi, đứa bé đã muốn chào đời rồi sao?
Một dòng nước nóng bỗng chảy xuống dọc theo chân.
Lục Hà cúi đầu nhìn, lập tức biến sắc:
“Cô nương! Vỡ nước ối rồi!”
“Mau đi mời Thái y lệnh! Lại phái người tới Phong Hỏa Doanh!”
“Báo cho bệ hạ biết, cô nương sắp sinh rồi!”
14
Ta được đỡ lên giường sinh, từng chậu nước nóng được thay liên tục.
Bà đỡ không ngừng lau mồ hôi cho ta:
“Cô nương đừng sợ, sinh con đầu lòng chậm một chút là chuyện bình thường.”
Ta đau đến không nói nên lời.
Không biết đã qua bao lâu, bà đỡ ngay cả lời an ủi cũng không nói nổi nữa:
“Sao vẫn chưa mở hết?”
Thái y phía sau bình phong thấp giọng:
“Chờ thêm chút nữa.”
Lại một bát t.h.u.ố.c thúc sinh được đưa tới.
Thuốc vừa uống xuống, cơn đau trong bụng lập tức tăng lên gấp mấy lần.
Ta rên khẽ một tiếng, trước mắt từng đợt tối sầm.
Lục Hà hoảng sợ kêu lớn:
“Thái y! Sao lại như vậy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng cung nhân bẩm báo.
“Huệ phi nương nương giá lâm!”
Bóng người trước mắt bắt đầu chồng chéo lên nhau.
Trong cơn mơ hồ, ta bắt đầu oán trách người nhà họ Mạnh phía sau mình.
Vì sao phụ thân ta lại nhu nhược như thế?
Vì sao mẫu thân ta lại hèn mọn như thế?
Vì sao bọn họ ở địa vị cao như vậy, mà ngay cả việc bảo vệ ta cũng khó khăn đến thế?
Lại một cơn đau dữ dội ập tới, trước mắt bỗng hiện lên dáng vẻ cô mẫu lúc lâm bệnh.
Nguyên Tu Cẩn vì Diêu Minh Châu mà khiến cô mẫu đang bệnh nặng tức đến thổ huyết.
Trước khi rời đi nhìn thấy ta, còn đạp ta một cái:
“Nhất định là con hồ ly tinh nhà ngươi ngày ngày nói xấu Minh Châu trước mặt mẫu hậu.”
“Đầu sỏ gây chuyện, cô thật mong không có người biểu muội như ngươi!”
Ta bị đạp ngã xuống đất, không đứng dậy nổi, ban đêm còn phải quạt cho cô mẫu.
Cô mẫu không an ủi ta lấy một câu, chỉ nắm tay ta nói:
“Tu Nhi tính tình mềm yếu, sau này con gả vào Đông cung, phải nhường nhịn nó nhiều hơn.”
“Nó phạm sai lầm, con giúp khuyên bảo.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Nó chịu uất ức, con giúp dỗ dành.”
“Nó gặp chuyện khó khăn, con giúp chống đỡ.”
“Con là cô nương nhà họ Mạnh, từ nhỏ đã hiểu chuyện, cô mẫu yên tâm nhất về con.”
“Đợi cô mẫu đi rồi, tất cả bọn họ đều giao cho con.”
Lúc nói những lời ấy, trong mắt bà tràn đầy yêu thương.
Nhưng dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào cái gì mà Nguyên Tu Cẩn đã hai mươi tuổi rồi, còn cần ta dọn dẹp hậu quả cho hắn?
Dựa vào cái gì mà vinh nhục của cả nhà họ Mạnh, cũng phải do một nữ t.ử như ta gánh vác?
Dựa vào cái gì mà ai cũng cho rằng, ta đương nhiên phải hy sinh?
Cơn đau dữ dội cuồn cuộn kéo tới, nước mắt lăn dài nơi khóe mắt.
Bỗng nhiên, có một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng lau đi giọt lệ ấy.
Ta cố sức mở mắt.
Huệ phi ngồi bên giường, đôi mắt luôn chất chứa toan tính ấy, giờ phút này hiếm hoi lại dịu dàng.
“Đừng sợ, có bổn cung ở đây, ngươi nhất định sẽ không xảy ra chuyện.”
Nói xong, bà quay đầu lại, lạnh lùng ra lệnh:
“Mang t.h.u.ố.c tới đây.”
“Giữ lại toàn bộ bã t.h.u.ố.c, giữ hết những người hôm nay hầu hạ ở đây, không ai được phép ra ngoài.”
Từng mệnh lệnh được ban xuống, cả phòng sinh bỗng như có trụ cột.
Thời gian dần trôi qua, ta chỉ cảm thấy sức lực trong người bị rút cạn từng chút một.
“Mở rồi!”
“Cung khẩu mở hết rồi!”
“Cô nương, cố thêm chút nữa!”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, dồn hết chút sức lực cuối cùng.
Bên dưới bỗng nhẹ bẫng.
Một tiếng khóc trẻ con vang vọng khắp Tây Noãn Các.
“Chúc mừng cô nương! Là một vị tiểu công chúa!”
15
Khi Quỳ Nguyệt tròn một trăm ngày tuổi, hoa quế khắp Trường An đều nở rộ.
Nguyên Chiêu Du đăng cơ nhiều năm, hoàng t.ử sinh hết người này đến người khác.
Thế nhưng lại không có lấy một công chúa.
Nay khó khăn lắm mới có được một tiểu nha đầu xinh xắn như ngọc như ngà thế này, hắn quả thực yêu quý như báu vật.
Tiệc trăm ngày được tổ chức vô cùng long trọng, tông thất huân quý, triều thần cùng các mệnh phụ đến quá nửa.
Ta được sắc phong làm Thục phi trước mặt mọi người, đứng hàng Tứ phi.