Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 8: Hầu hạ trẫm

Tạ Lâm Xuyên vừa được thả khỏi thiên lao liền được sắp xếp ở ngay điện phụ của Tử Thần Điện, cũng là nơi tân đế cư ngụ.

Tử Thần Điện vốn là tẩm cung của các đời đế vương, trải qua trăm năm xây dựng tu sửa, quy mô vô cùng rộng lớn. Tiền điện làm Ngự Thư Phòng xử lý chính sự, hậu điện có một tòa điện chính, hai tòa điện phụ, còn có thêm vô số noãn các khác.

Tần Lệ vừa mới đăng cơ phải bận rộn thanh trừng tàn dư, việc lớn nhỏ chất chồng như núi. Cũng không biết là vì hắn quá bận không có thời gian, hay đang toan tính gì đó rồi cố ý để mặc Tạ Lâm Xuyên, tóm lại, y ở điện phụ mấy ngày liền mà chưa từng gặp mặt Tần Lệ một lần.

Điện phụ rộng rãi, rường cột chạm khắc tinh xảo, trước sau đều có sân viện trồng đầy hải đường và nguyệt quế. Trên xà ngang hành lang còn treo bốn chữ "Kim Ngọc Mãn Đường" do đích thân Cảnh Chiêu Đế tiền triều đề bút.

Tạ Lâm Xuyên vì thân phận mà không được rời khỏi điện phụ, chỉ có thể đi dạo quanh viện.

Nhưng dù y đi đâu cũng luôn cảm nhận được một hai ánh mắt dính chặt theo sau. Đến khi quay đầu lại, chỉ thấy vài tiểu thái giám giả vờ quét dọn.

Toàn là những gương mặt lạ lẫm, chắc là hoàng cung mới đổi chủ nên phải chiêu mộ một loạt những người mới.

Không biết trong đây có bao nhiêu kẻ là tai mắt do Tần Lệ cài cắm, hay cũng có khi là tất cả.

Kiếp trước, nơi Tần Lệ giam lỏng y là một noãn các hai tầng, không gian chật hẹp, chẳng có chút riêng tư nào.

Chỉ riêng việc mất tự do trong thời gian dài đã đủ khiến người ta phát điên, nhất là với một người hiện đại bị tước đoạt mạng internet và điện thoại như y.

Bị giam càng lâu, Tạ Lâm Xuyên càng sinh lòng căm ghét.

Những lúc khi mối quann hệ hai người căng thẳng nhất, y gần như không bước ra khỏi lầu nhỏ, chỉ ngồi bên cửa sổ, nhìn một vạt nắng nghiêng chiếu xuống sân mà ngẩn ngơ.

Y tính tình vốn ưa mềm không ưa cứng, một khi đã ôm hận trong lòng thì cứng đầu chẳng kém gì tên bạo quân kia.

Người đối tốt với y ba phần, y báo đáp mười phần, ví như Lý Tuyết Hoằng.

Kẻ dùng cường quyền ép y ba phần, y báo thù mười phần, ví như Tần Lệ.

Còn kiếp này, y đã tự nguyện từ cái lồng nhỏ bước vào cái lồng lớn hơn. Dù tạm thời vẫn chưa thoát khỏi bàn tay Tần Lệ, nhưng tâm thế đã khác xưa rất nhiều.

Ít nhất hiện giờ y có thể tự do vận động tay chân trong sân viện. Đây là một bước đột phá nhỏ, cũng là một bước tiến dài hướng gần mục tiêu.

Trong viện có dựng một cây cọc gỗ cắm sâu xuống đất, bên trên có treo một bao cát, dùng hai lớp vải bố thô sơ khâu thành hình bao cát.

Mấy ngày nay hành động của y tuy bị hạn chế, nhưng việc ăn uống thì chẳng thiếu thứ nào.

Tạ Lâm Xuyên ngày nào cũng ăn no rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn, ăn no uống đã rồi thì đi tản bộ trong sân để tiêu cơm tắm nắng. Mấy lúc chán thì sai người làm giúp một cái bao cát để rèn luyện thân thể.

Y trải giấy, tùy tiện vẽ vài nét bút, vẽ ra bức chân dung phác thảo cực kỳ trừu tượng rồi dán lên cọc gỗ.

Tạ Lâm Xuyên quấn vải quanh hai tay, chậm rãi xoay cổ tay cổ chân để làm nóng cơ thể rồi đấm một phát thật mạnh. Bao cát lập tức lắc lư dữ dội.

Đám tiểu thái giám đang quét dọn trong viện nhanh chóng nghe thấy tiếng va đập trầm đục liên hồi. Lực đạo kia nghe thôi đã thấy vừa đau vừa hiểm, nhỡ đâu trúng vào người thì gãy xương đứt gân như chơi.

Nghe nói vị này chính là Xích Tiêu tướng quân công trạng hiển hách của tiền triều, nay tận mắt chứng kiến thì quả nhiên tàn nhẫn kinh người!

Tiểu thái giám mặt cắt không còn giọt máu, co rúm trong góc khuất, đối đãi với Tạ Lâm Xuyên càng thêm cẩn thận.

※※※

Mặt trời chiều ngả về Tây, tại Ngự Thư Phòng.

Tần Lệ phất tay cho mấy quan viên Lễ bộ đang bàn bạc về nghi thức tế trời lui ra.

Hắn cả đời quen cảnh đao kiếm, sợ nhất chính là mấy thứ lễ nghi rườm rà cùng lời lẽ của đám văn sĩ.

Cả ngày nghe bọn họ cãi nhau về từng lễ tiết nhỏ nhặt, lại còn dẫn kinh trích điển suốt cả buổi, cảm giác còn mệt hơn đi đánh trận một ngày ngoài chiến trường.

Tần Lệ bưng chén trà ấm uống ừng ực, cầm bút chu sa tùy tiện khoanh vài chỗ trên tấu chương về việc truy quét dư đảng tiền triều. Ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, bâng quơ hỏi:

"Người ở điện phụ thế nào rồi?"

Hắn không nói rõ là ai, nhưng thái giám cận thân Lý Tam Bảo lập tức hiểu ý, khẽ đáp: "Tạ tướng quân mấy ngày nay vẫn luôn ở yên tại điện phụ, an phận thủ thường ạ."

An phận thủ thường?

Tần Lệ khép lại tấu chương, liếc xéo Lý Tam Bảo: "Không tìm cách trốn thoát, không liên lạc bên ngoài, cũng không dò la tin tức gì sao?"

Lý Tam Bảo cúi đầu thấp hơn để tỏ vẻ phục tùng: "Dạ không ạ. Tạ tướng quân ngày nào cũng thức dậy ăn uống đúng giờ. Buổi sáng đọc sách vẽ tranh luyện chữ, buổi trưa nghỉ ngơi, chiều dùng điểm tâm xong thì ra viện tập luyện đơn giản, tối thì dạo bước ngắm trăng rồi đi ngủ."

Chủ yếu là cuộc sống dưỡng sinh nhàn nhã mà tự kỷ luật đến đáng sợ, sắc mặt đối phương còn hồng hào hơn trước ba phần.

Tần Lệ: "..."

Rõ ràng là tin tốt, vậy mà hắn lại thấy cứ hụt hẫng thế nào đó.

Hắn làm hoàng đế bận đến chân không chạm đất, còn Tạ Lâm Xuyên kia trái lại nhàn nhã tự tại, hưởng phúc tiêu dao?

Tần Lệ khẽ nhướn mày, lập tức quăng bút chu sa cùng tấu chương, đứng dậy sải bước nhanh ra ngoài điện.

Vừa đến viện điện phụ nơi Tạ Lâm Xuyên ở, hắn đã thấy y chỉ mặc một lớp áo lót trắng mỏng manh, tay áo xắn cao để lộ cánh tay cơ bắp rắn chắc, lúc này đang đấm đá túi cát trên cọc gỗ đến mức mồ hôi đầm đìa.

Đánh xong một bộ quân quyền, Tạ Lâm Xuyên tiện tay vén vạt áo lau mồ hôi, để lộ vòng eo tinh gọn mà săn chắc, cơ bụng tám múi hiện lên rõ nét, đường nhân ngư sâu hoắm phập phồng theo nhịp thở dồn dập, ẩn hiện sau nếp quần.

Bờ vai y dày rộng, chiếc áo ướt đẫm mồ hôi dán chặt vào người, phác họa rõ nét hình dáng đôi xương bả vai như cánh bướm

Tần Lệ bước chân khựng lại, đứng yên tại chỗ một lát rồi mới chậm rãi bước vào viện.

"Tạ tướng quân thật biết hưởng thụ nhỉ."

Tần Lệ thong thả bước tới gần, ánh mắt quét lên quét xuống trên người y, dáng vẻ lười biếng: "Đã ở trong cung của trẫm rồi mà vẫn không quên luyện quân quyền? Chẳng lẽ lúc nào cũng đang nhớ đến chuyện ra trận giết giặc?"

Tạ Lâm Xuyên quay người thấy hắn, buông vạt áo ra, ôm quyền hành lễ: "Bệ hạ đến rồi."

Y không tính là quá thất lễ, nhưng cũng chẳng có mấy cung kính, ít nhất thì không hề có vẻ thành kính sợ sệt như các thần tử khác khi đứng trước mặt Tần Lệ.

Như thể Tạ Lâm Xuyên mới là chủ nhân nơi này, còn Tần Lệ chỉ là một vị khách không mời mà đến.

Lý Tam Bảo đi theo sau Tần Lệ, liếc nhìn sắc mặt Tần Lệ một cái, mồ hôi hột đã túa ra, vội vàng tiến lên nhắc nhở: "Tạ tướng quân, tham kiến bệ hạ phải xưng thần."

Tạ Lâm Xuyên nhớ lại kiếp trước, dù chỉ là một cách xưng hô mang tính thần phục rõ rệt như vậy y cũng nhất quyết không chịu mở miệng, vì thế mà không ít lần chọc giận Tần Lệ. Nhưng cho đến cuối cùng, hắn vẫn không làm gì được y.

Nay y đã chủ động chọn cách xoa dịu quan hệ giữa hai người, nên cũng chẳng cần thiết phải vì một cái danh xưng mà làm căng nữa.

Y nghĩ ngợi một lát, rồi chậm rãi gật đầu: "Lý công công nói phải. Thuận Vương điện hạ đã xưng thần, tại hạ đương nhiên cũng nên như vậy."

Tần Lệ vốn đang giãn mày vì thấy y thuận theo, nhưng khi nghe đến hai chữ 'Thuận Vương' thì lập tức nhíu chặt lại.

Hắn trầm mặt nói: "Thôi bỏ đi, chỉ là chuyện nhỏ. Miệng xưng thần mà lòng không phục thì trong triều cũng đầy ra đó, không thiếu một người như ngươi. Trẫm cũng chẳng phải hạng người nhỏ nhen."

Tạ Lâm Xuyên ngạc nhiên nhìn hắn một cái, khẽ cong môi: "Đa tạ bệ hạ."

Tần Lệ thầm nghĩ bụng, dù sao sớm muộn gì cũng khiến y cam tâm tình nguyện mà xưng thần với hắn, không có gì phải gấp gáp cả.

Hắn lại bước thêm hai bước, rồi chợt nhận ra mấy cung nữ xung quanh cứ luôn liếc mắt nhìn trộm Tạ Lâm Xuyên. Ánh mắt lạnh lùng của hắn quét qua một lượt: "Lui xuống hết đi, ở đây không cần các ngươi hầu hạ."

Đám cung nữ thái giám như được đại xá, lục tục lui ra ngoài.

Tần Lệ quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Tạ Lâm Xuyên: "Tạ tướng quân bình thường đều ăn mặc thế này sao?"

Tạ Lâm Xuyên theo ánh mắt hắn cúi đầu nhìn xuống người mình, bèn chỉnh lại vạt áo hỗn độn.

"Trong quân lúc luyện binh xưa nay đều không màng đến lễ nghi, để bệ hạ chê cười rồi."

Tần Lệ nghe y nói vậy đành nuốt lại lời vào trong. Dù sao hắn cũng vừa mới bảo mình không chấp nhặt chuyện nhỏ.

Đợi Tạ Lâm Xuyên lau khô mồ hôi trên người, thu xếp ổn thỏa và thay một bộ y phục khác xong xuôi, quay lại đã thấy Tần Lệ đang nhìn chằm chằm vào bức họa trừu tượng trên cọc gỗ.

Trên đó vẽ một cái đầu tròn vo, lông mày dựng ngược, bên dưới là hai vòng tròn nhỏ như đang trừng mắt đầy giận dữ. Người trong bức họa không có mũi, chỉ có một nét gạch ngang xệ xuống làm cái miệng, trên đỉnh đầu là vài nét xoăn rối bù đại diện cho tóc tai. Nhìn qua liền thấy một bộ dạng tức sùi bọt mép, trông vừa buồn cười vừa đáng ăn đòn.

Tần Lệ nheo mắt, chỉ vào bức họa: "Ngươi vẽ cái gì đây? Thủ pháp hội họa của Tạ tướng quân thật khiến người ta không dám khen ngợi. Mang ra ngoài cho không cũng chẳng ai thèm."

Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, cái tên Tần Lệ này ngay cả vẽ bậy còn chẳng biết, vậy mà dám chê y vẽ dở hả? Đây rõ ràng gọi là 'lược bỏ hình hài để giữ lại thần thái'!

Y ngoài mặt vẫn bình thản: "Đây là tiểu xảo trong quân dùng để luyện binh, không đáng nhắc tới. Vẽ một kẻ thù giả tưởng làm mục tiêu có thể giúp tướng sĩ đánh quyền hăng hái hơn, sĩ khí dâng cao."

"Kẻ thù giả tưởng?" Tần Lệ lặp lại, ánh mắt nghi hoặc đảo qua đảo lại giữa bức họa trừu tượng và Tạ Lâm Xuyên, chậm rãi cau mày, "Kẻ thù giả tưởng của Tạ tướng quân, e rằng không phải là trẫm đấy chứ?"

Tạ Lâm Xuyên tùy miệng đáp: "Sao có thể chứ? Bệ hạ tóc bạc, tên này là tóc đen kia mà. Chẳng qua là thuận tay vẽ đại mà thôi."

Tần Lệ nhìn y hồi lâu, cuối cùng không tìm thấy chút sơ hở nào trên mặt y mới thu hồi tầm mắt: "Cũng phải, trẫm nghĩ ngươi cũng không lớn mật tới mức dám mạo phạm trẫm như vậy."

Vả lại, hắn làm gì mà xấu xí đến thế này?

Hắn vừa đi được một bước bỗng thấy có gì đó sai sai. Bức họa này rõ ràng là tranh thủy mặc, ngoài màu đen ra thì còn màu gì khác nữa đâu?

Hắn quay phắt người lại, đã thấy bức họa bị Tạ Lâm Xuyên nhanh tay giật bức tranh xuống, vò nát mất tiêu.

Tạ Lâm Xuyên thu dọn xong liền đi theo hắn, thấy hắn đứng chắn ở cửa với vẻ mặt đen sì, y bèn thong dong mở lời:"Chỉ là chút tiểu xảo không đáng lọt vào mắt xanh. Bệ hạ là bậc quân vương độ lượng, chắc hẳn sẽ không chấp nhặt đâu nhỉ."

Tần Lệ: "..."

Cuối cùng Tần Lệ chẳng nói gì, lườm y một cái rồi xoay người bước vào phòng.

Ngoài trời xuân mới tan băng, khí xuân còn se lạnh, trong phòng đã đốt lò than. Ở đây sử dụng loại than bạc hảo hạng, vừa không có khói bụi vừa xua tan được cái lạnh.

Tần Lệ đi tới thư phòng bên trái trước, xem qua quyển sách Tạ Lâm Xuyên đang đọc dở trên bàn. Đều là những cuốn sách sử truyện ký bình thường. Hắn lại tùy ý lật xem chữ viết của y.

Thư pháp của Tạ Lâm Xuyên cũng giống như khí chất của y vậy, ẩn giấu sự sắc bén bên dưới vẻ ngoài điềm tĩnh.

Tần Lệ lật tìm nửa ngày cũng chẳng tìm được chỗ nào để bắt bẻ, chỉ thấy một tờ giấy viết những câu thơ thanh tao mà hào sảng, phong cách độc đáo:

"Ngỡ tiên thượng giới say cuồng, vò mây trắng nát rải muôn dặm trời."

Ánh mắt Tần Lệ nán lại trên câu thơ ấy một lát, rồi chậm rãi liếc sang Tạ Lâm Xuyên, giọng nói đầy ẩn ý sâu xa: "Tạ tướng quân người ở nơi này, mà lòng vẫn luôn canh cánh hướng về cựu chủ nhỉ."

Tạ Lâm Xuyên: "...?"

Dù y có tự nhận mình lanh lợi nhạy bén, nhất thời cũng không hiểu nổi mạch não của Tần Lệ.

"Hay cho câu 'vò mây trắng nát'." Tần Lệ cười khẩy: "Sao nào, ngươi cảm thấy trẫm bạc đãi hắn, hay là khiến hai ngươi phải xa cách không thể gặp nhau, làm hắn tan nát cõi lòng?"

Tạ Lâm Xuyên ý nghĩ xoay chuyển. Chẳng lẽ Tần Lệ nghĩ đây là thơ vịnh tuyết, nên cho rằng y đang âm thầm nhớ nhung Lý Tuyết Hoằng?

Trong thoáng chốc, y không biết nên kinh ngạc vì Tần Lệ hóa ra cũng có chút chữ nghĩa, nhìn ra được đây là thơ vịnh tuyết, hay nên cạn lời vì Tần Lệ vẫn cứ khăng khăng tin vào mối quan hệ mập mờ giữa y và Lý Tuyết Hoằng.

Tạ Lâm Xuyên vừa định mở miệng giải thích vài câu, Tần Lệ đã không tiếp tục truy cứu nữa, chỉ liếc y đầy cảnh cáo:

"Dù ngươi có nghĩ thế nào cũng vô ích. Trước kia hai ngươi quân thần tình thâm ra sao trẫm không quan tâm. Nhưng một khi ngươi đã hứa đi theo trẫm, trẫm sẽ không cho ngươi cơ hội hối hận đâu. Chết tâm đi."

Tạ Lâm Xuyên đành nói: "Chẳng qua chỉ là ngồi trong sân ngắm tuyết rồi tùy hứng luyện chữ mà thôi, bệ hạ nghĩ nhiều rồi."

Tần Lệ nhìn sâu vào mắt y, không lên tiếng, cũng không biết có tin hay không.

Hắn vòng qua sau bàn viết, ngồi xuống chiếc giường mềm nơi Tạ Lâm Xuyên hay ngủ trưa, chỉ tay về phía y, dùng giọng điệu tự nhiên như mệnh lệnh: "Ngươi lại đây, hầu hạ trẫm cởi y phục."

Tạ Lâm Xuyên đứng chôn chân tại chỗ, chớp mắt thật chậm rãi. Phải mất một lúc lâu, y mới xác định được là tai mình không nghe lầm.

Dù rằng khi chủ động dọn đến đây, y đã biết sớm muộn gì Tần Lệ cũng sẽ ép y lên giường. Thế nhưng ngày này đến nhanh quá, kiếp trước Tần Lệ ít nhất ban đầu còn biết giả vờ duy trì chút phong thái quân vương cơ mà.

Sao giờ lại thẳng thừng thế này?

Tần Lệ chăm chú quan sát sắc mặt y, từng chút biểu cảm nhỏ nhặt đều thu hết vào mắt. Hắn nheo mắt, khóe môi hiện lên tia trào phúng: "Thế nào, Tạ tướng quân không muốn?"

Tạ Lâm Xuyên nghĩ lại, hai người kiếp trước chuyện nên làm hay không nên làm đều đã làm sạch hết rồi, y đã sớm không còn là tên thiếu niên ngây thơ về tình ái, giờ mà còn làm bộ làm tịch gì nữa?

Chuyện gì tới cũng phải tới thôi.

Vẻ mặt y từ cứng nhắc ban đầu nhanh chóng trở nên thả lỏng. Y khoan thai bước đến trước mặt Tần Lệ, vươn tay tháo dây lưng đeo ngọc bội của hắn, cởi áo ngoài rồi cởi luôn áo lót.

Sau đó, y bắt đầu cởi dây lưng của mình.

Tần Lệ vốn đang dang tay chờ y phục vụ, thấy động tác của y thì khựng lại, phản ứng lại xong lập tức nhướn mày: "Bảo ngươi hầu hạ trẫm chứ không bảo ngươi tự cởi!"

Hắn chỉ vào hộp thuốc đã được Lý Tam Bảo đặt sẵn trên bàn, bực bội nói: "Thay thuốc cho trẫm."

Tần Lệ nói xong tự giác kéo áo lót xuống, để lộ trên người đủ loại vết thương mới cũ. Đa số đều đã lành lặn, duy chỉ có một vết thương mới ngay trước ngực, hình như bị mũi tên đâm trúng. Vết thương không sâu, đã đóng vảy.

Tần Lệ lười biếng nói: "Vết thương này chính là kiệt tác của ngươi đấy."

Tạ Lâm Xuyên nhớ rõ mình quả thật đã từng bắn hắn một phát ở cự ly gần. Nhưng khi đó y lệch tay, mũi tên lại bị giáp trụ cản lại nên mới không gây tổn thương đến nội tạng.

Không biết có phải gần đây quá lao lực, không nghỉ ngơi tử tế hay không mà vết thương mãi vẫn chưa lành hẳn, ngược lại còn có dấu hiệu sưng đỏ.

Bàn tay đang cởi dây lưng của Tạ Lâm Xuyên khựng lại, y vờ như tự nhiên buông tay xuống, nhìn chằm chằm Tần Lệ ba giây, rồi lẳng lặng bưng hộp thuốc lại gần, vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Mãi đến khi y tìm được thuốc trị thương trong đống bình lọ lỉnh kỉnh, ngẩng đầu nhìn đối phương, mới vô tình thấy vành tai ẩn trong mái tóc bạc của Tần Lệ thoáng đỏ ửng.

Nhưng theo ngọn nến lay động, chút sắc đỏ ấy cũng nhanh chóng biến mất, tựa như chỉ là ảo giác của ánh nến.

. . .

Tác giả có lời muốn nói:

Tần Lệ: (Vuốt cằm) Chủ động đến thế này, chẳng lẽ ngươi lại thèm khát thân thể của trẫm?

Tạ Lâm Xuyên: Chỉ cần ta không thấy ngượng, thì kẻ ngượng chính là người khác.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn