Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 7: Con lừa thích vuốt lông

Trong mấy ngày Tạ Lâm Xuyên bị giam giữ, những biến động tại kinh thành đã dần bình định.

Tin tức về việc người kế nhiệm cuối cùng của Đại Cảnh là Lý Tuyết Hoằng bị bắt, đích thân viết chiếu thư truyền ngôi quy thuận Tần Lệ lan truyền nhanh chóng. Vở kịch thay triều đổi đại này đã định đoạt người thắng cuộc.

Ngoại trừ một số tàn binh lẻ tẻ và những cựu thần ngoan cố chống trả, kẻ đáng giết thì đã giết, kẻ đáng bắt đã bắt, hoàng thành giờ đã hoàn toàn nằm gọn trong tay Tần Lệ.

Tướng lĩnh và binh sĩ dưới trướng Tần Lệ đa phần là những kẻ thô kệch xuất thân bần hàn, đầy vẻ khí khái giang hồ, học vấn ít ỏi. Tuy nhiên, hắn trị quân thưởng phạt phân minh, kỷ luật cực kỳ nghiêm minh. Kẻ nào dám cướp bóc hay cưỡng dâm trong thành đều nhanh chóng bị quân pháp xử lý.

Trong thành, một số thương nhân gan lớn đã âm thầm mở cửa kinh doanh trở lại.

Những quan viên triều đình trước đó bị bắt một cách vô duyên vô cớ vì Phó thống lĩnh cấm quân Dương Khung mở cổng dân thành, nay thấy ngay cả Lý Tuyết Hoằng cũng chọn đầu hàng, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, lần lượt dâng sớ hàng phục.

Cũng không phải không có những trung thần nghĩa sĩ muốn tuẫn tiết vì Đại Cảnh, nhưng đáng tiếc là nước đêm đông lạnh lẽo quá. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là cuộn mình trong ổ chăn nhà mình thoải mái hơn.

※※※

Nhờ có sự phối hợp của Lý Tuyết Hoằng, đại điển đăng cơ của Tần Lệ được tổ chức đúng hạn.

Trên quảng trường trung đình rộng lớn, các binh sĩ dàn trận chỉnh tề, toàn thân khoác giáp trụ, tay cầm trường thương. Những lá đại kỳ màu đen vàng cao vút uy nghiêm tung bay trong gió.

Hai hàng văn võ bá quan nối đuôi nhau tiến vào từ hai bên đại điện, gương mặt đa phần đều tỏ vẻ cung kính nghiêm trang, nhưng nhìn kỹ lại thì thấy thần sắc mỗi người một vẻ.

Những kẻ có đủ tư cách đứng ở hàng đầu đại điện đều là tâm phúc văn thần võ tướng đi theo Tần Lệ từ buổi đầu khởi binh, trên mặt họ lộ rõ vẻ hưng phấn và hân hoan.

Phía bên phải hàng đầu là đại tướng quân đắc lực của Tần Lệ, Nhiếp Đông, cùng người anh em kết nghĩa Tần Vịnh Nghĩa. Hai người này Tạ Lâm Xuyên đã gặp qua.

Đối diện với họ là người đứng đầu quan văn, cũng là người theo phò tá Tần Lệ lâu nhất – quân sư Ngôn Ngọc. Ông ta dáng người gầy gò, khuôn mặt trắng trẻo, để một chòm râu đẹp. Dù đối phương đã ngấp nghé tứ tuần nhưng trông vẫn rất nho nhã, khí chất phi phàm.

Kiếp trước Tạ Lâm Xuyên cũng từng vài lần gặp gỡ đối phương, ấn tượng cũng khá sâu sắc.

Khi ấy, giữa hai người không có thù hằn gì, nhưng Ngôn Ngọc lại cực kỳ kiêng dè Tạ Lâm Xuyên. Ông ta đã nhiều lần can gián Tần Lệ không được ban quan chức hay quyền lực cho y, về sau thậm chí còn yêu cầu giết y để trừ hậu họa, nhưng đều bị Tần Lệ ậm ừ qua loa cho xong chuyện.

Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ quan sát đối phương. Y phải thừa nhận rằng tầm nhìn của Ngôn Ngọc quả thực độc địa hơn Tần Lệ nhiều. Nếu Tần Lệ sớm nghe theo lời can gián tâm huyết của Ngôn Ngọc thì đâu đến mức sau này sa cơ trở thành tù nhân của Lý Tuyết Hoằng?

Chẳng mấy chốc, đám hàng thần phía sau cũng lần lượt đứng vào vị trí của mình, ai nấy mặt mày nghiêm nghị, đi đứng cẩn trọng từng chút một.

Tạ Lâm Xuyên lơ đãng ngoái đầu, không ngờ lại nhìn thấy hai người quen cũ: đồng liêu cũ Binh bộ Thượng thư Mai Nhược Quang và cựu Phó thống lĩnh cấm quân Dương Khung.

Y khẽ nhướng mày, hai kẻ này y còn lạ gì nữa.

Người trước, tức là Mai Nhược Quang, chính là kẻ đã rót lời gièm pha vào tai lão hoàng đế, vu vạ Tạ tướng quân "nuôi giặc tự trọng", công cao át chủ, khiến nguyên chủ bị tước mất binh quyền, để rồi chết trong xe tù trên đường về kinh chịu xét xử.

Mai Nhược Quang từng bị Tạ tướng quân mắng nhiếc là kẻ gian thần bại hoại trước mặt văn võ bá quan.

Sau khi Tạ Lâm Xuyên xuyên không tới đây, lão cũng mấy lần định tống y vào ngục hỏi tội, tính ra chính là đối thủ chính trị lớn nhất của y.

Còn kẻ sau thì từ sớm đã phản bội hoàng tộc họ Lý, lén lút thông đồng với quân Diệu Vương. Gã không chỉ mở cửa thành mà còn gửi mật báo, khiến Tạ Lâm Xuyên và Lý Tuyết Hoằng hoàn toàn không kịp chạy trốn, cả hai rơi vào cảnh ngục tù.

Nếu xét về kẻ bị di thần và di dân căm hận nhất trong toàn cõi Đại Cảnh, e là Dương Khung còn xếp trước cả Tần Lệ.

Trong lúc Tạ Lâm Xuyên đang đánh giá hai người, Mai Nhược Quang và Dương Khung cũng nhìn thấy y. Sắc mặt hai kẻ đó như gặp phải ma, thoắt xanh thoắt trắng, vừa kinh ngạc vừa giận dữ.

Mai Nhược Quang dáng người gầy thấp, nay đã gần năm mươi, râu đã bạc trắng.

Lão nheo đôi mắt ti hí, chỉ tay vào Tạ Lâm Xuyên hồi lâu, rồi mới lạnh lùng hừ một tiếng: "Ta cứ ngỡ là ai, hóa ra là Xích Tiêu tướng quân trung dũng vô song của Đại Cảnh ta."

"Sao thế? Nay thiên tử đã đổi ngôi, Tạ tướng quân với thân phận Thống lĩnh cấm quân hoàng thành, khi thành phá lại không tuẫn tiết đi theo tiên đế, ngược lại sao còn đường hoàng đứng ở đại điển đăng cơ của tân hoàng thế này?"

Lời mỉa mai này nghe thật nực cười, vì người đứng ngay bên cạnh lão chính là tên Phó thống lĩnh đã mở cửa dâng thành. Tạ Lâm Xuyên nghe vậy lập tức bật cười nhẹ.

Mai Nhược Quang cũng nhận ra mình nói hớ, vội vàng quay sang chữa thẹn với Dương Khung đang mang vẻ mặt khó coi: "Dương phó tướng quân đúng là bậc nhìn xa trông rộng, biết các hạ không giữ được hoàng thành, không nỡ nhìn bá tánh lầm than, nên thà mang danh phản chủ cũng phải giữ lấy tính mạng cho dân chúng trong kinh."

"Ồ." Tạ Lâm Xuyên gật đầu, "Vậy việc mật báo cũng là vì sự an nguy của bá tánh nhỉ?"

Dương Khung kể từ khi làm chuyện bán chủ cầu vinh thì chỉ chuyên tâm bảo toàn tính mạng và vinh hoa phú quý, sớm đã quẳng những lời chế nhạo không đau không ngứa này ra sau đầu. Gã dáng người cao lớn cường tráng, bụng tròn ủng, nhưng giọng nói lại có chút the thé. Gã thản nhiên đáp: "Từ khi tiên đế băng hà, Tuyết Hoằng thái tử ghét bỏ những lão thần già yếu như chúng ta, chỉ biết thiên vị mỗi Tạ tướng quân."

"Nhưng giờ thì sao? Tạ tướng quân chẳng phải cũng bỏ mặc cựu chủ, cùng đứng chung một điện với những kẻ 'gian thần' mà ngươi từng chỉ trích năm xưa hay sao?"

"Hừ, cái gì mà trung dũng vô song, cũng chỉ đến thế mà thôi. Nói không chừng từ trước khi mọi chuyện xảy ra, ngươi đã bí mật cấu kết với quân Diệu Vương rồi, nếu không thì lấy đức lấy tài gì mà có thể chiếm giữ vị trí đứng đầu hàng ngũ hàng thần trên đại điện này?"

Tạ Lâm Xuyên nghe thấy hai chữ "đứng đầu", trong lòng liền sáng tỏ.

Trong một dịp trang trọng và uy nghiêm như đại điển đăng cơ, mỗi vị trí của quần thần đều được sắp xếp tỉ mỉ, tuyệt đối không có chuyện nhầm lẫn. Vốn dĩ Dương Khung với công lao quy thuận sớm và mở cửa dâng thành nên được đứng đầu hàng ngũ hàng thần. Thế nhưng Tần Lệ lại cố ý sắp xếp Tạ Lâm Xuyên đứng trước Dương Khung, chẳng cần tấc công nào cũng hiên ngang đè đầu cưỡi cổ gã.

"Lấy đức lấy tài gì ư?" Tạ Lâm Xuyên nghiền ngẫm mấy chữ này, thản nhiên cười nói: "Cũng giống như các vị thôi."

Dương Khung và Mai Nhược Quang đồng loạt sửng sốt: "Cái gì?"

Tạ Lâm Xuyên nghiêm mặt: "Chính vì không nỡ nhìn bá tánh lầm than, nên thà bị kẻ tiểu nhân mắng chửi phản chủ cũng phải bảo vệ dân chúng kinh thành. Nay thiên tử có mắt tinh đời, biết trọng dụng nhân tài, nên mới dựa theo tài đức mà sắp xếp ta ở vị trí này. Nếu không thì người đứng đầu còn có thể là ai? Chẳng lẽ là hai vị à? Như thế chẳng phải khiến dân chúng kinh thành cười cho thối mũi sao."

Dương Khung và Mai Nhược Quang bị những lời phát biểu vừa trơ trẽn vừa đầy vẻ đường hoàng này làm cho chấn động đến mức há hốc mồm, mặt đỏ gay như gan lợn, nhất thời không biết phản bác từ đâu.

Họ nhìn nhau, trong ký ức của họ, Tạ Lâm Xuyên rõ ràng là một vị tướng quân lạnh lùng, chính trực và trầm tĩnh, sao giờ lại học được cái giọng lưỡi dẻo quẹo thế này?

Dương Khung còn định chế giễu thêm vài câu, nhưng thấy Tạ Lâm Xuyên chỉ tay về phía trước. Tần Lệ đã xuất hiện trên đại điện, thái giám tuyên bố đại điển đăng cơ chính thức bắt đầu. Dương Khung thấy vậy chỉ đành nuốt ngược cơn giận vào trong, cố kìm nén vẻ giận dữ đứng sau lưng Tạ Lâm Xuyên.

Gã vốn dĩ đã oán hận Tạ Lâm Xuyên là tâm phúc của Lý Tuyết Hoằng, cướp mất chức Thống lĩnh của gã. Khó khăn lắm mới đổi đời ở triều đại mới, không ngờ tân đế còn chưa chính thức lên ngôi mà gã đã một lần nữa bị Tạ Lâm Xuyên chiếm mất vị trí vốn thuộc về mình.

Dương Khung hận không thể nuốt sống y ngay tại chỗ! Gã hiểu rất rõ Tạ Lâm Xuyên nhất định cũng oán hận chuyện mình dâng thành mật báo, thù hận giữa hai người sâu tựa biển, tuyệt đối không còn đường hóa giải.

Tạ Lâm Xuyên nheo mắt. Vị trí của y và Dương Khung rõ ràng là do Tần Lệ cố ý sắp đặt.

Những thói xấu mà các bạo quân trong lịch sử thường có, như khí thế hung bạo, ngạo mạn, đa nghi... Tần Lệ đều hội tụ đủ. Hắn không phải là bậc đế vương bẩm sinh, nhưng kinh nghiệm đấu tranh từ tầng lớp cỏ rễ khiến h*m m**n quyền lực và khao khát kiểm soát của hắn đặc biệt mạnh mẽ và nhạy cảm.

Quân Diệu Vương của Tần Lệ phần lớn là võ tướng thô kệch, số lượng người có học dưới trướng ít đến đáng thương. Hắn vừa mới đăng cơ, trong tay chưa có nhiều văn thần có kinh nghiệm và đáng tin cậy để lấp đầy các vị trí quan trọng ở trung ương, nên tạm thời buộc phải dùng lại đám hàng thần triều cũ.

Cục diện hiện nay của hắn, bên trong có Lý Tuyết Hoằng đầy oán hận bị phong làm Thuận Vương, bên ngoài có Lý Phong Hạo vẫn phất cờ tiền triều đem quân chống đối. Lỡ như các hàng thần trong triều kết bè kết phái, ngoài mặt phục tùng nhưng bên trong chống đối, lừa trên dối dưới để cô lập quyền lực của hắn, thì e là mệnh lệnh của hắn chẳng thể ra khỏi được hoàng thành.

Đánh thiên hạ có thể dựa vào tướng sĩ, nhưng trị quốc thì phải dựa vào văn thần. Cách tốt nhất để ngăn cản văn quan cấu kết chính là đặt những kẻ thù không đội trời chung ở cạnh nhau để kiềm chế lẫn nhau.

Việc Tần Lệ xếp y ở vị trí thứ nhất tuyệt đối không phải là vì ân sủng hay ban thưởng cho "người tình". Rõ ràng là hắn đang nghi ngờ y vẫn còn tơ tưởng đến cựu chủ, sợ y mưu đồ bất chính nên mới đem y lên giàn hỏa mà nướng đây mà!

Xung quanh y toàn là kẻ thù chính trị, Lý Tuyết Hoằng thì ốc không mang nổi mình ốc nên không thể cậy nhờ được gì. Để đứng vững ở triều đại mới, Tạ Lâm Xuyên buộc phải dựa vào sự che chở của Tần Lệ.

Vừa áp chế được hàng thần, vừa đề phòng được y, lại còn ép y phải phục tùng, đúng là một mũi tên trúng ba con nhạn.

Thủ đoạn này rất đậm chất Tần Lệ.

Kiếp trước y luôn bị giam cầm, không chịu cúi đầu phục tùng Tần Lệ, nên hắn đương nhiên cũng không ban cho y chức tước gì. Điều này cũng giúp y tránh được việc đối đầu với những đại thần này từ sớm. Phải đợi mãi đến sau này, khi y quyết định hợp tác với Lý Tuyết Hoằng để trả thù, vì muốn trấn an Tần Lệ nên thái độ mới dịu đi đôi chút, từ đó mới có được chút quyền lực và tự do.

Khi đó y chỉ một lòng muốn kéo Tần Lệ xuống khỏi ngai vàng, không còn tâm trí đâu để đối phó với Mai Nhược Quang và Dương Khung. Cho đến khi Tần Lệ mất ngôi, hai kẻ tiểu nhân đó cũng không biết đã bị ai kết liễu trong cuộc cung biến.

Tạ Lâm Xuyên làm người luôn có ân phải trả, có thù tất báo. Y ngẩng đầu nhìn bóng lưng trên điện cao.

Tần Lệ đầu đội mũ cửu long, mình khoác long bào huyền hoàng, đang từng bước một bước lên bậc thềm ngự, tiến về phía ngai vàng.

Lý Tuyết Hoằng giờ đây không còn là bậc quân chủ nữa, hiện đang đứng trước đại điện, sau khi đọc xong chiếu nhường ngôi bèn quỳ rạp người xuống hành lễ thần phục Tần Lệ.

Giây phút này, dù là những cận thần phò tá tân đế hay những hàng thần của triều cũ, trong lòng ai nấy đều không khỏi dâng lên cảm giác bùi ngùi.

Tần Lệ chính thức đăng cơ, quốc hiệu là Diệu, ban thưởng cho các văn thần võ tướng, đại xá thiên hạ, đồng thời tuyên bố sẽ cử hành nghi thức tế trời sau một tháng nữa.

※※※

Khó khăn lắm đại điển mới kết thúc, Tần Lệ không theo lệ thường tổ chức tiệc mừng công để ổn định lòng người, ngược lại đích thân dẫn chúng thần rời hoàng thành, tiến về phía cửa chợ của Nam Thành.

Ban đầu các quan viên còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, mãi đến khi nhìn thấy một tòa kinh quan khổng lồ tại cửa chợ được chất bằng những thủ cấp người, ai nấy đều chết lặng.

(*) Tòa kinh quan: gò mộ cao được đắp từ đầu người/thi thể, nhằm khoe khoang chiến công và uy lực quân sự, đồng thời răn đe kẻ thù hoặc lưu truyền cho hậu thế.

Tòa kinh quan trước mắt cao chừng hai ba người, được dựng theo hình tháp nhọn bằng những thanh gỗ thô. Trên đó chất dày đặc những cái đầu và xác chết đã khô máu, có cái đã bắt đầu sưng phù, bốc mùi hôi thối, trông cực kỳ đáng sợ.

Đám võ tướng đa phần không mấy để tâm, nhưng các văn thần thì ai nấy đều cau mày. Đặc biệt là đám hàng thần, khi đối mặt với lời cảnh cáo và uy h**p trắng trợn này của Tần Lệ, họ sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, chẳng dám thở mạnh một hơi.

Tần Lệ đứng ở vị trí dẫn đầu, hài lòng nhìn biểu cảm kinh hãi hoặc sợ sệt của mọi người, không nói lời nào. Ý tứ đã rất rõ ràng: sau này kẻ nào dám phản kháng hắn, thì đây chính là kết cục!

Nhất thời không ai dám lên tiếng, chỉ có hai ba kẻ bạo dạn mở miệng nịnh hót: "Bệ hạ bách chiến bách thắng, uy danh lẫy lừng khiến lũ tiểu nhân nghe thấy đã hồn xiêu phách lạc." Đám quần thần lần lượt phụ họa theo, còn trong lòng có đang chửi rủa Tần Lệ là tên bạo quân giết người như ngóe hay không thì có trời mới biết.

Ánh mắt lạnh lẽo của Tần Lệ quét qua mặt từng người, cuối cùng dừng lại trên người Tạ Lâm Xuyên, bỗng nhiên cười hỏi: "Tạ tướng quân thấy thế nào?"

Kiếp trước, những hành vi bạo ngược của Tần Lệ y đã thấy quá nhiều, với một người hiện đại như y đương nhiên là cực kỳ chướng mắt. Y đã sớm liệu được Tần Lệ sẽ hỏi mình, nên thản nhiên đáp: "Hiện nay thiên hạ mới định, hành động này e là không có lợi cho việc trấn an lòng dân."

Tần Lệ nheo mắt, tặc lưỡi một cái: "Tạ tướng quân đây là muốn dạy bảo ta cách làm việc sao?"

Hắn đã đăng cơ, lẽ ra nên xưng là "trẫm", nhưng nhất thời chưa sửa miệng được, mà cũng không ai dám nhắc nhở.

Nếu là kiếp trước, Tạ Lâm Xuyên nhất định sẽ mỉa mai hắn hung ác tàn bạo, nhưng bây giờ y quyết định đổi cách khác. Y suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Không biết trong này đều là những hạng người nào?"

Tần Lệ lười tự mình trả lời, tùy ý chỉ một cái, Tần Vịnh Nghĩa đứng sau lưng hắn lập tức giải thích: "Một phần nhỏ là đám tàn quân ngoan cố của tiền triều, phần lớn là những kẻ trong quân Diệu Vương dám đốt giết cướp bóc trong thành, vi phạm quân lệnh, tất cả đều bị chém đầu ngay tại chỗ."

Số người chết vì lý do này thậm chí còn nhiều hơn số người chết dưới tay kẻ thù khi công thành. Tần Lệ tàn nhẫn đến mức ngay cả binh sĩ của mình cũng giết. Lũ hàng thần này làm sao còn không biết tự lượng sức mình, dám hai lòng hướng về tiền triều nữa?

Ngón tay hắn nhẹ nhàng v**t v* thanh bội kiếm đầu rồng luôn mang theo bên mình, liếc mắt về phía Tạ Lâm Xuyên, chờ đợi biểu cảm kinh sợ hay phục tùng từ phía y. Nhưng đối phương vẫn giữ vẻ mặt bình thản, hỏi ngược lại: "Không biết bệ hạ dựng kinh quan để làm gì?"

Tần Lệ cười nhạo: "Ngươi đường đường là đại tướng quân, chẳng lẽ chưa từng dẫn quân sao? Kẻ phạm pháp làm loạn, đốt giết cướp bóc, đương nhiên phải giết gà dọa khỉ rồi."

Đám hàng thần bị mắng là "khỉ" đồng loạt cúi đầu im phăng phắc.

Tạ Lâm Xuyên nhẩn nha đáp: "Sở dĩ phải giết binh sĩ vi phạm kỷ luật để răn đe kẻ khác chính là vì bọn chúng làm hại dân lành vô tội, đồng thời khiến bá tánh sợ hãi chán ghét vương sư, không nhìn nhận quân Diệu Vương và bệ hạ là tân quân, có đúng không?"

Tần Lệ lười nhác đáp: "Tất nhiên."

Tạ Lâm Xuyên: "Nhưng xây kinh quan thế này, ngoài việc răn đe kẻ phạm pháp, còn khiến dân chúng hoang mang, cũng gây bất lợi cho danh tiếng của Bệ hạ. Họ vốn tưởng rằng đổi hoàng đế mới sẽ được tận hưởng những ngày tháng thái bình, kết quả lại phải tiếp tục sống trong nơm nớp lo sợ."

Ánh mắt Tần Lệ trầm xuống. Lời này thực sự đã chạm đến tim đen của hắn và Nhiếp Đông. Nhiếp Đông từng nói với Lý Tuyết Hoằng trong thiên lao rằng họ khởi binh thực sự là vì không còn đường sống.

Tần Lệ lộ vẻ không vui, sắc mặt u ám. Ngày đầu tiên đăng cơ làm đế mà Tạ Lâm Xuyên đã dám công khai phản bác hắn. Đám thần tử xung quanh run bần bật, ngay cả Dương Khung và Mai Nhược Quang đều thấy Tạ Lâm Xuyên này quả thực gan to bằng trời, e là sắp trở thành một thành viên trong tòa kinh quan kia tới nơi rồi.

Tạ Lâm Xuyên không chút hoảng loạn trước tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc của mình, tiếp tục nói: "Binh sĩ đều phục tùng cựu chủ, cấp trên bảo họ giết địch thì họ giết địch, chẳng qua chỉ là những món vũ khí đáng thương, mà chuôi đao thì nằm trong tay tướng lĩnh quân địch. Nếu bệ hạ muốn răn đe, đáng lẽ nên treo cái đầu của một vị tướng quân như ta lên đó mới đúng."

Sắc mặt Tần Lệ sa sầm, lộ vẻ giận dữ, nhưng khi nghĩ đến cái đầu tuấn tú của Tạ Lâm Xuyên mà bị treo lên đó, trắng bệch sưng phù, hắn bỗng thấy cái tòa kinh quan kia cũng chẳng đẹp đẽ gì cho lắm.

Hắn ngẫm nghĩ một chút, cơn giận cũng tiêu tan vài phần. Cứ coi như Tạ Lâm Xuyên cậy vào "ân sủng" của mình mà làm việc thiện bừa bãi đi.

"Thôi được rồi, coi như ngươi có lý. Người đâu, đem cái đống kia đi đốt sạch đi."

Rất nhanh sau đó, thị vệ cầm đuốc tiến tới châm lửa vào tháp gỗ. Nhìn đống xác chết hỗn độn bị ngọn lửa nuốt chửng, mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, chân thành hô vang Tần Lệ anh minh thần võ.

Tần Lệ vốn khinh bỉ những lời xu nịnh này, nhưng đúng lúc này Tạ Lâm Xuyên cũng khéo léo khen ngợi một câu: "Bệ hạ anh minh."

Khóe miệng Tần Lệ lập tức nhếch lên, rồi lại nhanh chóng bị hắn ép phẳng trở lại.

Con người đúng là kỳ lạ. Những người khác nịnh hót, Tần Lệ chỉ thấy đó là lẽ đương nhiên, thậm chí còn thấy chán ghét. Nhưng Tạ Lâm Xuyên, một kẻ xưa nay tính tình lạnh lùng, không bao giờ phục tùng nay lại chịu xuống nước khen ngợi một câu, lại khiến Tần Lệ cảm thấy khoan khoái vô cùng.

Mặc dù đối phương có lẽ chỉ thuận miệng nói vậy.

Tần Lệ chắp tay sau lưng, gương mặt vẫn giữ vẻ lười nhác ung dung, nhưng khóe mắt vẫn thầm chú ý đến Tạ Lâm Xuyên.

Nhìn tới nhìn lui, hắn vẫn thấy cái đầu này treo trên cổ y là đẹp nhất, ngay cả nốt ruồi đỏ kia trông cũng thuận mắt đến lạ.

Còn Tạ Lâm Xuyên thì tâm tư không ngừng xoay chuyển. Đây là lần thứ hai trong hai kiếp y thốt ra bốn chữ này.

Lần đầu tiên là ở kiếp trước. Khi ấy lòng y đầy toan tính, cố ý báo thù nên mới giả vờ lấy lòng để Tần Lệ mất cảnh giác.

Lần thứ hai chính là hiện tại, dù chỉ là phụ họa, nhưng dù sao cũng có vài phần chân thành.

Y cẩn thận ngẫm lại, bỗng thấy Tần Lệ tuy tính tình hung bạo nhưng không hề ngốc. Có lẽ hắn là một "con lừa thích được vuốt lông", cứ thuận theo chiều lông mà vuốt biết đâu lại thu được kết quả bất ngờ.

Tần Lệ bước tới hai bước, vừa mới cảm thấy vui vẻ trong lòng được một chút thì bỗng nhiên nhận ra có gì đó không đúng lắm.

Vừa rồi Tạ Lâm Xuyên rõ ràng còn có ý tứ khác.

Nếu binh sĩ chỉ là vũ khí nghe lệnh hành sự, thì trách nhiệm phải do cấp trên gánh vác. Vậy nhiều binh sĩ phạm pháp như thế, chẳng phải chứng tỏ các tướng lĩnh dưới trướng Tần Lệ quản lý không nghiêm, trị quân bất lực sao?

Nếu cứ thế truy cứu cho đến cùng, chẳng phải mọi chuyện đều quy thành lỗi lầm của hắn sao?

Tần Lệ sực tỉnh, lập tức quay đầu lại, nheo mắt lườm Tạ Lâm Xuyên một cái cháy mặt.

Nhưng thấy đối phương vẫn bộ dạng thong dong tự tại, nhận ra hắn đang nhìn thì chậm rãi dời mắt sang đây.

Tạ Lâm Xuyên chớp chớp đôi mắt đen trắng rõ ràng: "?"

Tần Lệ: "..."

Rõ ràng vừa mới chọc giận mình mà vẫn trưng ra vẻ mặt vô tội thế kia, thật khiến người ta ngứa răng.

Tần Lệ nhìn chằm chằm vào sống mũi cao thẳng của y, lại thấy nốt ruồi đỏ tươi kia thật là chướng mắt.

Kinh quan thì cũng đã đốt rồi, giờ không tiện nổi trận lôi đình nữa. Tần Lệ nghĩ bụng, dù sao Tạ Lâm Xuyên cũng đã ở trong tẩm cung của mình rồi, còn sợ gì không có lúc để trị y?

Tạ Lâm Xuyên nhìn vẻ mặt lúc đen lúc đỏ của Tần Lệ, liền đoán ngay hắn chắc là đã nhận ra y đang chỉ cây dâu mắng cây hòe rồi.

Y có thể khẳng định, Tần Lệ sẽ không thực sự chém đầu y vào lúc này.

Y đang đánh cược, hay nói đúng hơn là đang thăm dò xem giới hạn chịu đựng của Tần Lệ đối với sự mạo phạm của mình là đến đâu.

Kết quả rất rõ ràng, Tần Lệ thực sự có lòng bao dung rất lớn với y.

Tạ Lâm Xuyên sờ sờ mặt mình, không ngờ một tên cuồng vọng tự đại như Tần Lệ mà cũng phải có lúc chịu thiệt thòi trước cái đẹp.

Thật ra diện mạo của vị Tạ tướng quân này có điểm rất giống với cơ thể thời hiện đại của y, đặc biệt là nốt ruồi đỏ bên sống mũi, vị trí y hệt nhau. Kiếp trước khi y mới xuyên qua, nhìn vào gương cũng đã giật mình kinh hãi, từ đó đối với những chuyện huyền học tâm linh cũng có thêm vài phần kính sợ khó lí giải.

Đợi ngọn lửa bùng lên dữ dội, Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ mỗi người tự tính toán trong lòng cách đối phó với đối phương. Hai kẻ "lòng đầy mưu gian" liếc nhìn nhau một cái, rồi lại coi như không có chuyện gì mà quay đi chỗ khác.

. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn