Lý Tuyết Hoằng mặt đầy giận dữ: "Tần Lệ, ngươi sỉ nhục ta thì thôi, Lâm Xuyên là Xích Tiêu tướng quân của Đại Cảnh ta, sao có thể dễ dàng bị dăm ba câu nói dụ dỗ của ngươi mua chuộc?"
"Hơn nữa ta với Lâm Xuyên là quang minh lỗi lạc, tri kỷ tâm đầu ý hợp, há phải hạng người thô lậu, thấy sắc nảy lòng tham như ngươi có thể sánh được?"
Lúc này Tần Lệ mới chịu ban phát cho hắn một cái liếc nhìn: "Hừ, Lý Tuyết Hoằng, hình như ngươi vẫn chưa hiểu rõ hoàn cảnh của mình nhỉ? Nếu ngươi có bản lĩnh bằng một nửa cái mồm mép này thì đã chẳng rơi vào nông nỗi như ngày hôm nay."
Nhiếp Đông chống chuôi đao lập tức bước lên hai bước. Tần Lệ giơ tay ngăn lại, hất cằm: "Đưa người đó lên đây cho Thái tử Tuyết Hoằng chiêm ngưỡng đi."
Nhiếp Đông khẽ gật đầu xoay người đi. Chỉ một lát sau, huynh đệ kết nghĩa của Tần Lệ là Tần Vịnh Nghĩa đã dẫn tới một nam tử dáng người tương tự Lý Tuyết Hoằng.
Diện mạo vốn chỉ giống khoảng sáu bảy phần, nhưng sau khi được tô son trát phấn chỉnh trang một phen thì lại giống tới bảy tám phần.
Người nọ dang rộng hai tay, mở một cuộn trục vàng óng ánh, cất giọng trầm bổng đọc bản chiếu thư nhường ngôi. Từng điệu bộ, từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều bắt chước giống Lý Tuyết Hoằng như đúc.
Lý Tuyết Hoằng khinh thường hừ lạnh một tiếng: "Hàng giả thì mãi chỉ là hàng giả. Bất kỳ vị đại thần nào trong triều cũng có thể nhìn ra hắn không phải ta."
Tần Lệ bật cười hai tiếng, như thể đang cười nhạo sự ngây thơ của hắn: "Thế thì đã sao? Bản soái nắm trong tay quyền sinh sát, dù có chỉ hươu bảo là ngựa thì ai dám hé răng, ai dám phản đối?
"Sau khi ngươi chết rồi, kẻ nào dám đứng ra kêu oan cho một cái xác?" Tần Lệ lại liếc sang Tạ Lâm Xuyên, "Hắn sao?"
Ánh mắt Lý Tuyết Hoằng tối sầm lại, im bặt không nói gì.
Tần Lệ nhẹ nhàng v**t v* thanh bội kiếm đeo bên hông, chuôi kiếm chạm khắc hình rồng ngẩng đầu đầy kiêu hãnh. Một tiếng leng keng vang lên, lưỡi kiếm sắc lẹm tuốt khỏi vỏ.
Hắn lạnh lùng nói: "Ta không phải đám ma ma trong Đông Cung nhà ngươi, không có kiên nhẫn để dỗ dành ngươi, cũng chẳng phải hiệp khách chính nghĩa gì sất."
"Tần Lệ ta chỉ tin một đạo lý duy nhất: thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!"
"Hôm nay ngươi gật đầu thì được sống, ngoan ngoãn làm Thuận Vương của ngươi, cứ thế ở lại kinh thành hưởng thụ nửa đời còn lại. Còn nếu không chịu thì ta tiễn ngươi về tây thiên. Đừng có quá đề cao bản thân mình, ngươi sống hay chết đối với ta mà nói thật ra chả quan trọng đến vậy đâu."
Lý Tuyết Hoằng máu nóng dồn lên não, mặt mũi tái mét, cả người run rẩy: "Thế sao ngươi còn chưa ra tay!"
Lời vừa dứt, một đạo hàn quang lóe lên như chớp!
Lý Tuyết Hoằng hoa cả mắt, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, từng lông tơ dựng đứng.
Mũi kiếm sắc lạnh đã kề sát ngực hắn, chỉ cần dùng thêm chút lực nữa thôi là có thể dễ dàng móc tim hắn ra ngoài.
Thanh bảo kiếm của Tần Lệ không biết đã uống bao nhiêu máu oan hồn, dưới ánh nến chập chờn lại ánh lên một sắc đỏ quỷ dị như máu.
Sát khí tràn ngập bốn phía, dù cách mấy lớp áo vẫn có thể cảm nhận được cái lạnh buốt thấu xương ập đến trước mặt.
Nhưng rốt cuộc hắn vẫn không đâm xuống, vì có một bàn tay khác đã nhanh như cắt từ bên hông vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay đang cầm kiếm của hắn.
"Tạ tướng quân." Ánh mắt Tần Lệ men theo cánh tay ấy trượt lên khuôn mặt Tạ Lâm Xuyên. Hắn đột nhiên cười khẽ, sát ý và lệ khí lan tràn nơi đáy mắt nhờ nụ cười này mà từng chút một thu về: "Mới thế đã bắt đầu xót chủ rồi sao?"
Tạ Lâm Xuyên: "..." Cái hiểu lầm này sợ rằng nhất thời khó mà gỡ nổi.
Giọng y vững vàng, không nhanh không chậm: "Điện hạ nhà ta cũng chưa nói là sẽ không đồng ý. Diệu Vương điện hạ đã có chí xưng bá thiên hạ, vì sao không thể mở lòng khoan dung thêm chút nữa?"
"Tam hoàng tử Lý Phong Hạo đã phao tin khắp nơi rằng Tuyết Hoằng điện hạ bị đã bị ngươi giết hại. Đám hàng thần kia dù không dám nói thẳng, nhưng sau lưng ai nấy cũng sẽ lo sợ cho thân mình. Diệu Vương điện hạ đánh hạ được giang sơn chẳng dễ dàng gì, chi bằng bày tỏ lòng nhân từ cho thiên hạ thấy, như thế chẳng phải càng có lợi hơn sao?"
Tần Lệ chăm chú quan sát thần sắc đối phương, như thể lại một lần nữa quen biết y lần đầu, cười đáp: "Lời này nói hay lắm."
"Có điều bản soái rất tò mò, sao lại không thấy ngươi tức giận chút nào nhỉ? Là vì tâm cơ ngươi quá sâu, hay vì sợ ta giết cựu chủ của ngươi nên không dám biểu lộ?"
Tần Lệ đưa tay còn lại ra về phía Tạ Lâm Xuyên, như muốn bóp lấy cằm đối phương.
Nhưng Tạ Lâm Xuyên đã sớm đề phòng, một tay tóm chặt lấy cổ tay hắn.
Chuyện này phải bảo y trả lời thế nào đây? Đổi lại là kiếp trước, y đâu chỉ có phẫn nộ, mà đã trực tiếp động thủ luôn rồi.
Kết quả quá rõ ràng, Tần Lệ tính tình nóng nảy chẳng phải dạng vừa, đằng sau còn có Nhiếp Đông cùng đám thân vệ nào phải chỉ để trưng.
Y nhất thời không biết đáp thế nào, đành phải giữ im lặng.
Mà trong mắt Tần Lệ, sự im lặng này là đang ngầm thừa nhận suy đoán của hắn.
Hắn nheo mắt, buông lời mỉa mai: "Biết ta ghét nhất điều gì ở Lý Tuyết Hoằng không? Không phải vì hắn vô tài vô đức lại sinh ra đã là thiên chi quý tộc."
Tần Lệ cũng không rút tay về, cứ mặc y nắm chặt như thế, giọng điệu dần chùng xuống như đang tự nói với chính mình:
"Mà là hắn rõ ràng đã sa cơ đến mức này, chẳng thể ban cho ngươi thêm chút lợi lộc nào, vậy mà vẫn được ngươi trung thành theo đuổi, việc gì cũng nghĩ cho hắn, ngay cả vinh nhục sống chết của bản thân cũng vứt sang một bên."
Lý Tuyết Hoằng hiển nhiên cũng hiểu lầm sâu sắc, nhìn y với đôi mắt hoe đỏ.
Không biết có phải ảo giác hay không, Tạ Lâm Xuyên luôn cảm thấy trong lời Tần Lệ thoáng có chút hâm mộ và khát khao.
Y chợt nhớ lại kiếp trước, Tần Lệ từng tự giễu mình tay trắng, chẳng còn giá trị lợi dụng, nhưng nửa câu sau lại bỏ lửng, chẳng rõ thứ mà hắn "mơ tưởng" kia rốt cuộc là gì.
Dường như trong nhận thức của Tần Lệ, quan hệ giữa người với người chỉ có hai loại: hữu dụng hoặc vô dụng.
Hữu dụng thì đáng giữ lại, vô dụng thì cứ vứt đi.
Vậy nên trong giây phút cuối cùng, hắn nhắm mắt chờ chết, không hề oán trách hay căm hận "sự phản bội" của y. Có phải vậy không, Tần Lệ?
Tạ Lâm Xuyên nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của Tần Lệ, bất chợt nảy sinh hứng thú muốn khám phá tận cùng nội tâm của đối phương.
Ý nghĩ đó vừa mới nhen nhóm, đã nghe Tần Lệ lười biếng cất tiếng: "Ngươi còn định nắm tay ta đến bao giờ nữa đây, Tạ tướng quân?"
Tạ Lâm Xuyên: "..." Chắc chắn là ảo giác.
Y lập tức buông tay, lại nói: "Ta sẽ khuyên Tuyết Hoằng điện hạ suy nghĩ kỹ lại, mong Diệu Vương nương tay."
Tần Lệ nhướng đôi mày dài: "Ta có thể nương tay, nhưng ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi lúc nãy của ta. Thay vì đi theo một tiểu bạch kiểm tiền đồ đứt đoạn, chi bằng làm người của Tần Lệ ta, thế nào?"
Chủ đề vừa rồi bị Lý Tuyết Hoằng cắt ngang giờ lại bị hắn bướng bỉnh vòng về.
Tần Vịnh Nghĩa đứng bên cạnh thầm lộ ra vẻ "quả nhiên là vậy".
Tạ Lâm Xuyên cau mày, nhìn hắn với vẻ nghìn lời khó thốt ra.
Dù đã sớm biết rõ cái tính ngông cuồng bá đạo coi trời bằng vung của Tần Lệ, kẻ luôn cho rằng làm hoàng đế là có thể muốn gì làm nấy, muốn thâu tóm hết thảy trong tay, nhưng không có nghĩa là y có thể chấp nhận được.
Tạ Lâm Xuyên cân nhắc câu chữ: "Ta với Tuyết Hoằng điện hạ không phải mối quan hệ như ngươi nghĩ. Ta vốn không thích nam nhân, Diệu Vương hà tất phải ép người quá đáng?"
Tần Lệ cong khóe môi: "Nếu ta cứ thích ép ngươi đấy thì sao? Cả thiên hạ này cũng là do ta cướp về đấy thôi."
Ánh mắt hắn như muốn l*t tr*n Tạ Lâm Xuyên ra mà săm soi từ đầu tới chân, không chút che giấu d*c v*ng tr*n tr** trong đáy mắt, dường như coi câu mắng "hạng người thô lậu, thấy sắc nổi lòng tham" của Lý Tuyết Hoằng là lời khen ngợi chứ chẳng phải điều gì nhục nhã.
"Không thích nam nhân là vì ngươi chưa từng nếm thử mùi vị nam nhân đấy thôi. Một khi đã nếm thì sẽ thích ngay ấy mà."
Tạ Lâm Xuyên thần sắc vi diệu: "..."
Y có thích hay không thì khó nói, nhưng đến lúc ấy e rằng Tần Lệ sẽ không thích nổi đâu.
Lý Tuyết Hoằng vốn đã bình tĩnh lại, nghe thấy câu này thì lửa giận lại bùng lên:
"Tần Lệ, ngươi hạ lưu như thế, còn có chút phong thái của bậc vương giả nào không? Ngươi muốn ta viết chiếu thư nhường ngôi, ta viết là được chứ gì!"
"Ngươi muốn giết thì cứ giết, đừng hòng lấy ta ra để uy h**p Lâm Xuyên!"
"Ồ, nói hay lắm." Ánh mắt Tần Lệ lạnh lẽo, mũi kiếm chỉ thẳng vào tim Lý Tuyết Hoằng, đe dọa: "Ngươi chẳng phải cầu xin ta nương tay sao? Muốn hắn sống thì hãy ngoan ngoãn nghe lời."
Nghe câu ấy, Tạ Lâm Xuyên đột nhiên có cảm giác "chuyện gì đến cũng phải đến", như một sự định mệnh đã được an bài.
Kiếp trước Tần Lệ cũng làm ra hành động y hệt như thế, uy h**p dụ dỗ không từ một thủ đoạn nào.
Lúc ấy y cực kỳ phẫn nộ. Hai mươi lăm năm cuộc đời, y từng nếm trải cảnh gia đình sa sút phải bỏ dở việc học, cũng từng có lúc vinh quang được du học trường danh tiếng. Chưa bao giờ y nghĩ có ngày mình lại đối mặt với khoảnh khắc nực cười khi bị một gã đàn ông khác chà đạp tôn nghiêm, cưỡng đoạt chiếm hữu.
Y không chỉ quyết liệt chống cự, mà còn phá luôn nguyên tắc "đánh người không đánh mặt" của mình, giáng cho Tần Lệ một cú trời giáng ngay trước mặt toàn bộ thuộc h* th*n vệ của hắn, đến mức mặt Tần Lệ sưng vù mấy ngày không gặp người được.
Không ngờ sự phản kháng quyết liệt ấy không những không khiến Tần Lệ giận dữ g**t ch*t y, mà còn làm khơi dậy d*c v*ng chinh phục b**n th** của hắn, khiến hắn giam cầm y trong cung, ép y phải khuất phục.
Hai bên đối đầu gay gắt, lưỡng bại câu thương, cuối cùng chẳng ai đạt được điều mình muốn.
Đến nước này rồi, y đã không còn muốn ôm lòng thù hận mà trả đũa bất kỳ ai nữa. Không ngờ quanh quẩn một vòng lớn lại trở về đúng ngã rẽ của số phận. Lần này, biết đâu y có thể thử viết lại cái kết cục kia...
Nếu chống cự sẽ khơi dậy d*c v*ng chinh phục của Tần Lệ, vậy thì cứ làm ngược lại xem sao. Biết đâu Tần Lệ chỉ là nhất thời cảm thấy mới mẻ, hoặc vì tôn nghiêm đế vương mà cố đấm ăn xôi. Đợi đến khi cơn hứng thú qua đi rồi, hắn cảm thấy chán thì sẽ thả y ra.
Tạ Lâm Xuyên giữ vẻ mặt vô cảm im lặng hồi lâu, nhưng trong lòng lại đang trải qua cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Mãi đến khi Tần Lệ bắt đầu mất kiên nhẫn, Tạ Lâm Xuyên mới đột ngột gật đầu dứt khoát: "Ta có thể đáp ứng ngươi. Nhưng thiên lao lạnh quá, ta muốn ở trong cung của ngươi cơ."
Lời vừa thốt ra, cả gian lao chấn động.
Tần Lệ: "...?"
Bàn tay cầm kiếm của hắn khựng lại, suýt chút nữa đã rạch rách ngoại y của Lý Tuyết Hoằng. Sau đó hắn rơi vào im lặng, nhìn Tạ Lâm Xuyên với ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và hoài nghi.
Tuy hắn ngoài miệng thì uy h**p như vậy, nhưng thực tế hắn chưa từng nghĩ Tạ Lâm Xuyên sẽ đồng ý. Chẳng qua chỉ muốn xem bọn họ sẽ phản ứng ra sao mà thôi.
Ai ngờ Tạ Lâm Xuyên lại đáp ứng nhanh gọn đến vậy.
Trong lúc kinh ngạc, Tần Vịnh Nghĩa nhìn Tạ Lâm Xuyên với ánh mắt thêm vài phần dò xét.
Ai cũng nói Xích Tiêu tướng quân của Đại Cảnh trung dũng vô song, nay lại cam lòng khuất phục trước kẻ thù diệt quốc sao?
Rốt cuộc là vì tình sâu nghĩa nặng với Lý Tuyết Hoằng, cam chịu nhục nhã để cứu hắn, hay là vì tham sống sợ chết nên mới không tiếc bán rẻ tôn nghiêm?
Nhiếp Đông nhíu mày, luôn cảm thấy Tạ Lâm Xuyên không giống loại người này. Hắn tiến lên, ghé sát tai Tần Lệ hạ giọng nói: "Nguyên soái, cẩn thận có mưu."
Nhiếp Đông mặt đầy lo lắng, có lẽ sợ rằng Tạ Lâm Xuyên đang nằm gai nếm mật, giả vờ chịu nhục để chờ cơ hội ám sát.
Tần Lệ lạnh lùng liếc Nhiếp Đông một cái. Hắn đâu có ngu. Tạ Lâm Xuyên đáp ứng nhanh như vậy, nếu không phải giả vờ thuận theo thì chẳng lẽ là thật sự thích hắn à?
Chút tự tri ấy hắn vẫn còn.
Sự phản kháng quyết liệt tuy trung dũng đáng khen, nhưng cũng chẳng có ích gì cho cục diện, ngược lại còn khiến người ta chê mình ngu trung. Ngược lại, kẻ biết co biết duỗi, nhìn thời thế mà hành động mới là kẻ thông minh.
Bất kể Tạ Lâm Xuyên có mục đích gì, tóm lại y cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
Con mồi càng thông minh thì quá trình chinh phục mới càng thú vị.
Nghĩ tới đây, Tần Lệ nhìn Tạ Lâm Xuyên đầy ý vị sâu xa, gật đầu: "Được."
Nói xong liền sai người đưa y đi.
"Lâm Xuyên! Đừng hồ đồ, đừng vì ta mà làm chuyện dại dột!" Sau phút sững sờ ngắn ngủi, cả người Lý Tuyết Hoằng run rẩy đến gần như đứng không vững, khuôn mặt trắng bệch lại bị sắc giận nhuộm đỏ.
Trước khi rời đi, Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn lần cuối: "Điện hạ, sau này xin ngài hãy tự bảo trọng lấy mình."
Kiếp này không còn y là kẻ đồng minh mang hận ý báo thù, biết đâu Lý Tuyết Hoằng có thể an phận làm một Thuận Vương mà sống tiếp.
Một tờ thánh chỉ trắng được đưa tới trước mặt Lý Tuyết Hoằng.
"Viết đi, Tuyết Hoằng thái tử. À không, là Thuận vương điện hạ mới đúng chứ." Tần Lệ cười khẽ, ánh mắt chợt động, đột nhiên nói: "Vừa rồi bản soái nói sai rồi. Cái mạng của ngươi xem ra vẫn còn chút tác dụng."
Lý Tuyết Hoằng trừng mắt nhìn Tần Lệ, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Nhìn bóng lưng Tạ Lâm Xuyên khuất dần mà không một lần ngoảnh lại nhìn mình, Lý Tuyết Hoằng như bị rút cạn sức lực toàn thân, cắn chặt môi run rẩy nhấc bút lên...
※※※
Đang cuối đông, gió xuân thấu xương, giữa muôn vàn cỏ cây tàn úa lại có vài nhành liễu rủ đang lặng lẽ chờ đâm chồi.
Khoảnh khắc bước ra khỏi thiên lao, ánh nắng vàng nhạt trên đầu chói chang đến mức Tạ Lâm Xuyên gần như không mở nổi mắt.
Y đưa tay cảm nhận từng chút ấm áp và hương vị mong manh của tự do. Y biết đây chỉ là tạm thời, nhưng con đường phía trước đương nhiên đã đổi khác.
Chuyện cũ chôn theo ngày hôm qua đã khuất.
Những gì chưa đến theo hôm nay mà sinh .
Lần này, y sẽ không còn là kẻ bị số phận đẩy đưa nữa.
Kiếp này, tất cả đều phải nằm gọn trong lòng bàn tay y, dù là Tần Lệ, Lý Tuyết Hoằng, hay chính vận mệnh của bản thân y.
. . .