Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 5: Tình nghĩa

Nhiếp Đông nghe vậy thì sững người. Cái xác chuột chết dị hợm kia rõ ràng chưa qua nấu nướng, bảo là độc thì cũng có phần hợp lý.

Tạ Lâm Xuyên siết chặt nắm đấm, đôi mày kiếm nhíu chặt, bùng lên cơn giận. Y từng chữ một gằng giọng chất vấn: "Chẳng lẽ là Tần Lệ sai khiến tên ngục tốt này, muốn đầu độc chết chúng ta sao? Nếu đúng vậy thì cứ nói thẳng ra là được."

Tên ngục tốt bị y xách bổng lên qua khe hở của song sắt, mặt mũi đã tím tái như gan lợn, chỉ còn một tay không ngừng giãy giụa, thảm thiết kêu than:

"Oan uổng quá! Tiểu nhân chỉ muốn dọa bọn họ một chút, moi chút tiền trà nước... nào dám hạ độc giết người... cơm canh kia rõ ràng là..."

Nhiếp Đông lập tức hiểu ra. Hắn đối với đám ngục tốt độc ác tham lam này cũng cực kỳ chán ghét, bèn lập tức rút đao, một nhát chém đứt cánh tay đang bị Tạ Lâm Xuyên kẹp chặt của tên ngục tốt.

Tên ngục tốt rú lên thảm thiết rồi trượt khỏi tay Tạ Lâm Xuyên, ngã nhào xuống đất, sau đó bị hai tên thị vệ lôi dậy.

"Lôi xuống tra khảo." Nhiếp Đông vung tay xử lý dứt khoát, cứ thế thay đổi số mệnh tương lai của kẻ kia sớm hơn.

Ánh mắt hắn một lượt lướt qua Tạ Lâm Xuyên và Lý Tuyết Hoằng, cũng không nói thêm lời thừa thãi nào, chắp tay ôm quyền bảo:

"Nguyên soái chúng ta hiện đang bận tiêu diệt tàn binh, quả thật không hay biết chuyện này, lại càng không có ý hãm hại hai vị. Ta sẽ bẩm báo sự thật lên trên. Là ta xử lý sơ suất, để hai vị chê cười rồi."

Lý Tuyết Hoằng tuy không hiểu Tạ Lâm Xuyên gây chuyện để làm gì, nhưng rõ ràng đây là cơ hội tốt, hắn nghĩ ngợi rồi mở miệng hỏi: "Tần Lệ định xử trí chúng ta như thế nào?"

Nhiếp Đông lập tức vẫy tay gọi người mang bút mực vào, đáp: "Tuyết Hoằng thái tử, mời ngài tự tay viết một đạo chiếu thư cáo thị thiên hạ. Viết rằng tiên đế đức mỏng tài hèn, không đủ sức chấn chỉnh triều chính nên tự nguyện thoái vị, đem long vị nhường cho Diệu Vương. Sau đó ngài sẽ đích thân tuyên đọc trước mặt văn võ bá quan."

"Sau khi việc đã thành, nguyên soái nhà ta đương nhiên sẽ không bạc đãi hai vị, còn sẽ đích thân phong Tuyết Hoằng thái tử làm Thuận Vương, đời đời ở tại kinh thành an hưởng phú quý."

Lý Tuyết Hoằng dù đã sớm đoán trước, lúc này nghe Nhiếp Đông thản nhiên nói "tự nguyện thoái vị", "phong Thuận Vương", vẫn tức đến siết chặt tay, mặt lúc trắng lúc đỏ.

"Hừ, các ngươi miệng tưởng mình nói lời hay ý đẹp, chẳng qua cũng chỉ là lũ loạn thần tặc tử mưu đoạt giang sơn! Sử sách sáng ngời, công lý tự ở lòng người. Ngôi vị hoàng đế mà Tần Lệ đã cướp đoạt được, liệu hắn có thể ngồi bao lâu?"

Sắc mặt Nhiếp Đông sa sầm, hắn bực mình cười lạnh nói: "Chẳng phải nhà họ Lý các ngươi cũng lấy thân phận tướng quân mà phản nghịch, đoạt long vị của cựu chủ tiền triều đó sao? Long vị cướp được đó chẳng phải cũng ngồi vững hai trăm năm à?"

"Sao, cướp của người khác thì được, đến lượt mình thì lại đem 'sử sách sáng ngời' ra nói chuyện à?"

Lý Tuyết Hoằng không hề nổi giận, ngược lại còn đầy lí lẽ hùng hồn mà đáp: "Lời này sai rồi. Vị vua cuối của tiền triều bạo ngược vô đạo, khiến trời giận người oán, ai ai cũng muốn tru diệt. Chính Thái tổ hoàng đế nhà họ Lý đã diệt trừ thế lực cát cứ, thu phục giang sơn, giúp thiên hạ thái bình, thoát khỏi cảnh binh đao loạn lạc, đó mới chính là mệnh trời đưa lối."

Hắn chắp tay sau lưng, bật ra những lời đầy đanh thép: "Ta Lý Tuyết Hoằng là hoàng đế Đại Cảnh, thà chết cũng không chịu nỗi nhục nhã này. Các ngươi nhất thời ỷ thế binh đao, tương lai tất sẽ bị bá tánh thiên hạ đời sau phỉ nhổ!"

Tạ Lâm Xuyên không biết người thời này nhìn nhận ra sao, nhưng y biết sử sách ngàn năm sau không hề viết vậy.

Nhiếp Đông không thạo văn chương nên cũng chẳng buồn tranh luận, chỉ trầm giọng hỏi:"Tuyết Hoằng thái tử là quý nhân, bọn ta là dân thô lỗ không hiểu đạo lý cao siêu. Nhưng ngài có biết ở quê ta, một đứa trẻ bán được bao nhiêu bạc không?"

Lý Tuyết Hoằng sững người: "Cái gì...?"

Nhiếp Đông giơ hai bàn tay bắt chéo thành hình chữ thập: "Năm ngoái con trai còn mười lạng, con gái bảy lạng. Năm nay thì bán không nổi giá đó nữa, con trai giảm còn tám lạng, con gái chỉ năm lạng thôi."

Nhiếp Đông lắc đầu: "Dân đen thô thiển như bọn ta chẳng hiểu 'sử sách sáng ngời' là cái thá gì, chỉ biết là không có cơm ăn thì phải phản loạn thôi."

Lý Tuyết Hoằng lập tức im bặt.

Tạ Lâm Xuyên trong lòng thở dài một tiếng.

Nhiếp Đông không kỳ kèo thêm nữa, chỉ sai người đưa bút mực vào trong.

"Ta khuyên ngài nên nhìn rõ thực tế, viết cũng phải viết, mà không viết cũng phải viết. Chết vinh không bằng sống nhục."

Lý Tuyết Hoằng mặt đầy giận dữ, mím môi không nói nửa lời. Bất thình lình, sau lưng Lý Tuyết Hoằng bị ai đó vỗ mạnh một cái, hắn không kịp đề phòng liền ho sặc sụa mấy tiếng. Hóa ra Tạ Lâm Xuyên đã đứng sau lưng hắn tự bao giờ.

"Lâm–"

Tạ Lâm Xuyên trầm giọng: "Điện hạ nhà ta thân vàng lá ngọc, bị các ngươi ngược đãi đến thế nên giờ đã nhiễm trọng bệnh, sức cùng lực kiệt, lúc này quả thực không thể đáp ứng yêu cầu của nguyên soái các ngươi. Chi bằng đợi điện hạ dưỡng tốt thân thể, để Diệu Vương đích thân tới đây rồi hãy bàn."

Lý Tuyết Hoằng còn đang ngơ ngác định mở miệng, sau lưng lại bị vỗ thêm mấy cái, khiến hắn ho đến mức không kịp thở.

Nhiếp Đông lặng thinh một hồi, quay sang dặn dò thuộc hạ vài câu, lập tức sai người mang cơm canh nóng hổi cùng chăn đệm quần áo đến.

"Ngày mai ta sẽ quay lại." Nhiếp Đông liếc Lý Tuyết Hoằng, đột nhiên nói, "Kỳ thực chúng ta đã sớm tìm được một kẻ có dung mạo tương tự Tuyết Hoằng thái tử rồi. Đến lúc ấy khoác hoàng bào vào, đứng trước văn võ bá quan, nguyên soái bảo hắn là ngài thì hắn chính là ngài, cách xa thế ai mà phân biệt nổi?"

"Nguyên soái vốn chẳng quan tâm ngài có đồng ý hay không. Tuyết Hoằng thái tử chớ tự làm hại mình, bằng không sẽ chết uổng mạng đấy."

Dứt lời, Nhiếp Đông cũng chẳng thèm xem phản ứng của hai người, lệnh cho quân lính tống hết đồ đạc vào ngục rồi dẫn thị vệ rời đi.

Lý Tuyết Hoằng nhìn chằm chằm đống bút mực cơm nước, ánh mắt dao động, nhất thời không mở miệng, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.

Tạ Lâm Xuyên thì lại kinh ngạc vô cùng. Kiếp trước Lý Tuyết Hoằng hoàn toàn không hề nhắc với y về lời đe dọa sau cùng của Nhiếp Đông.

Khi đó y đang sốt cao mê man, ngủ lịm đi suốt ba ngày trời, trong ngục xảy ra chuyện gì y chẳng hề hay biết.

Điều duy nhất y biết được là Lý Tuyết Hoằng ban đầu khăng khăng thà chết chứ không đầu hàng, nhưng sau khi y được thái y cứu chữa tỉnh lại, đối phương đã chấp nhận tước vị của Tần Lệ.

Từ khi Tạ Lâm Xuyên xuyên không đến thế giới này, đây không phải là lần đầu tiên Lý Tuyết Hoằng cứu y. Đặc biệt trong chốn lao tù lạnh lẽo, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, chỉ có Lý Tuyết Hoằng hết lòng vì y, thậm chí dẹp bỏ tôn nghiêm hoàng tộc mà thần phục Tần Lệ.

Chút ấm áp hiếm hoi ấy, Tạ Lâm Xuyên vẫn luôn ghi tạc trong lòng từng li từng tí một.

Nhưng giờ nhìn lại, có lẽ đối phương lúc ấy chỉ thuận nước đẩy thuyền, không hẳn là hoàn toàn vì y.

Ánh nến chập chờn nổ lách tách.

Hai người ăn cơm xong, Lý Tuyết Hoằng trong lòng nặng trĩu tâm sự, còn Tạ Lâm Xuyên cũng chẳng có tâm trạng trò chuyện. Thế nên hai người ai nấy chỉ quấn chăn im lặng suốt đêm.

Sáng hôm sau.

Tạ Lâm Xuyên đưa bữa sáng đến tay Lý Tuyết Hoằng, bất ngờ bị đối phương nắm chặt.

Đôi mắt Lý Tuyết Hoằng đầy tơ máu, dường như chỉ qua một đêm đã gầy rộc hẳn đi. Hắn nhìn y đầy vẻ hoang mang: "Lâm Xuyên, ngươi nói xem chúng ta phải làm sao bây giờ?"

"Ta vốn tưởng Tần Lệ kiêng dè Lý Phong Hạo cùng binh mã và danh nghĩa trong tay hắn nên sẽ không xuống tay giết chúng ta, ai ngờ bọn chúng lại tìm được một kẻ thế thân."

Tam hoàng tử Lý Phong Hạo tranh đoạt ngôi báu thất bại, đang dẫn theo mấy vạn tinh binh tâm phúc chạy trốn ở bên ngoài, trong tay có tiền có lương. Quan trọng nhất là hoàng tộc nhà họ Lý đã cai trị hơn hai trăm năm, văn võ bá quan và quan lại địa phương lúc này phần lớn vẫn còn đang dao động, lòng vẫn hướng về nhà họ Lý.

Dù cho Tần Lệ có đánh chiếm được kinh thành và phần lớn giang sơn, triều thần lần lượt hàng phục, nhưng lòng người vốn khó đổi dời trong một sớm một chiều.

Vì thế mà Tần Lệ mới dùng chính sách mềm mỏng để đối đãi với Lý Tuyết Hoằng và các hàng thần khác.

Lý Tuyết Hoằng nhíu mày, miệng lẩm bẩm như đang tự thuyết phục chính mình: "Chỉ cần Tam đệ Lý Phong Hạo của ta còn sống, Tần Lệ sẽ không thể dễ dàng giết chúng ta, nếu không thì chẳng khác gì đang dâng cho Lý Phong Hạo một cái lí danh chính ngôn thuận để kế vị."

"Kẻ thế thân rồi sẽ bị vạch trần thôi, Lý Phong Hạo chẳng phải vẫn luôn rêu rao bên ngoài rằng ta đã chết rồi sao? Chỉ có chúng ta còn sống, Tần Lệ mới có thể đường đường chính chính lên ngôi."

Lý Tuyết Hoằng nói giữa chừng, mắt lóe lên chút tia sáng, hai tay siết chặt lấy tay y:

"Lâm Xuyên, nếu bọn chúng giết ta mà có thể để ngươi được sống tốt thì ta cũng cam lòng. Nhưng nếu ta cứ thế mà chết đi, điều đó chứng tỏ lời hứa của chúng chỉ là gió thoảng mây bay, bọn chúng sẽ càng không kiêng nể gì mà tàn sát hàng thần."

"Ngươi từng nhiều lần lĩnh binh vây quét quân Diệu Vương, lại có uy vọng, sớm muộn gì chúng cũng sẽ thanh toán ngươi."

"Lâm Xuyên, ta không thể để ngươi phải chết theo ta được."

Tạ Lâm Xuyên có phần thán phục tài ăn nói của Lý Tuyết Hoằng.

Kiếp trước quả nhiên không phải Tần Lệ và Nhiếp Đông cố tình dùng y để làm khó đối phương. Lý Tuyết Hoằng rõ ràng là đã tính toán suy xét lợi hại chu toàn, rồi mới đưa ra quyết định có lợi nhất cho bản thân.

Người không vì mình trời tru đất diệt. Lý Tuyết Hoằng vừa bảo toàn được mạng sống, vừa củng cố được đồng minh là y, làm vậy cũng không có gì đáng trách.

Người ta thường bảo "con người luận việc làm chứ không luận tâm". Nhưng bản năng con người sợ nhất là bị toan tính, được mấy ai có thể thực sự không 'luận tâm'?

Tạ Lâm Xuyên nhìn sâu vào mắt đối phương. Nếu là kiếp trước khi phát hiện chuyện này, nói không chừng y sẽ cảm thấy lạnh lòng.

Còn bây giờ, y chỉ thấy lòng bình thản, thậm chí có vài phần nhẹ nhõm.

Y lặng lẽ rút tay mình về, ấn bát cơm vào tay hắn: "Điện hạ, tình thế đã vậy, chi bằng cứ giả vờ thuận theo Tần Lệ để chờ ngày sau."

Quả nhiên thấy Lý Tuyết Hoằng lộ vẻ nhẹ nhõm.

Trong lòng Tạ Lâm Xuyên chợt động, y giả vờ tình cờ hỏi: "Không biết bên cạnh điện hạ có còn ai có thể dùng được không? Phải nhìn kỹ xem ai là đồng minh của chúng ta, ai là kẻ lòng dạ bất chính, kẻo bên cạnh lại xuất hiện thêm hạng tiểu nhân mở cổng mời giặc vào nhà như Dương Khung."

Kiếp trước mãi đến lúc chết, Tạ Lâm Xuyên vẫn không biết quân bài ngầm khác mà Lý Tuyết Hoằng đã cài cắm rốt cuộc là ai.

Đối phương cuối cùng có thể thành công lật đổ Tần Lệ, nếu chỉ dựa vào một mình y thì tuyệt đối không thể làm được.

Lý Tuyết Hoằng lại lắc đầu, nhìn y đầy khẩn thiết: "Lâm Xuyên, ngoài ngươi ra, ta đã không còn ai để tin tưởng nữa rồi."

Hắn cụp mắt nhìn thấy miếng ngọc bội Tạ Lâm Xuyên đang cầm trong tay. Hắn biết đó là di vật cha mẹ Tạ Lâm Xuyên để lại, y vẫn luôn đeo trên cổ.

Không ngờ Tạ Lâm Xuyên lại vì hắn, suýt nữa đem vật quý giá thế này đưa cho tên ngục tốt gian xảo kia.

Lòng Lý Tuyết Hoằng dâng lên nỗi xúc động, ánh mắt ấm áp dừng lại trên gương mặt Tạ Lâm Xuyên:

"Đây là bảo ngọc gia truyền của Trung Dũng Hầu để lại, ngươi nên cất giữ cho cẩn thận. Sau này đừng lấy ra nữa, chút cơm canh này đâu đáng giá."

Hắn cầm lấy ngọc bội, luồn lại vào sợi dây đỏ, vòng hai tay qua cổ Tạ Lâm Xuyên định buộc lại giúp y.

Khi nâng tay lên, ống tay áo hắn tự nhiên tuột xuống một đoạn, lộ ra vết thương mới trên cẳng tay phải. Vết thương không lớn, vảy đã bong từ lâu, để lộ lớp da non màu hồng nhạt.

Tạ Lâm Xuyên liếc thấy vết sẹo rõ mồm một ấy, bàn tay định tự mình thắt dây khựng lại một nhịp.

Y nhớ lúc mình vừa mới xuyên đến không lâu, mấy đại thần trong triều lấy cớ y "nuôi giặc tự trọng" mà liên thủ yêu cầu trị tội y.

Ai nấy đều mong y chết, y lúc đó mới chân ướt chân ráo lại cô lập không người giúp đỡ, chỉ có mỗi Lý Tuyết Hoằng chạy đến trước cửa Ngự Thư Phòng của lão hoàng đế mà quỳ suốt một đêm, khẩn thiết cầu tình mới đổi được cơ hội thẩm tra lại.

Trong lúc tranh chấp, lão hoàng đế giận dữ ném một chén trà, mảnh vỡ cứa đứt cánh tay hắn.

Dù Lý Tuyết Hoằng khi ấy có lẽ chỉ mang ý đồ lôi kéo, nhưng đối với sinh mạng chính trị nhạy cảm của y lúc bấy giờ, quả thực là hắn đã gánh vác rủi ro rất lớn.

Lý Tuyết Hoằng nhận ra ánh mắt của y, bèn kéo lại ống tay áo, cười nhạt: "Chút vết thương ngoài da thôi. Đã lành lâu rồi, ngươi đừng để tâm."

Tạ Lâm Xuyên lắc đầu: "Ân nghĩa tương trợ của điện hạ, ta sẽ tự ghi khắc trong lòng."

Chỉ là, kiếp trước những gì cần trả y đều đã trả hết cả rồi.

Lý Tuyết Hoằng chẳng biết lại nghĩ đi đâu, hơi nghiêng mặt, rũ mi thấp giọng nói: "Lâm Xuyên, ngươi hẳn đã biết, ta đối với ngươi không chỉ là tình nghĩa quân thân, ta đối với ngươi..."

Hắn lại không kìm được mà ngẩng đầu, cẩn thận quan sát ánh mắt Tạ Lâm Xuyên.

Tạ Lâm Xuyên nhất thời không nói nên lời.

Kiếp trước khi Lý Tuyết Hoằng ám chỉ tình ý với Tạ Lâm Xuyên, y không hề có cảm giác gì với hắn, nhưng trong lòng vẫn dành cho hắn sự tin cậy và biết ơn. Còn bây giờ, đủ mọi chuyện nhơ nhuốc chồng chất trong ký ức, thứ đọng lại chỉ còn là vị đắng chát khó tả, trăm mối lẫn lộn.

Y muốn biết, rốt cuộc đối phương đã đánh mất bản thân trong vòng xoáy thù hận và quyền lực, hay ngay từ đầu trong lòng hắn chỉ toàn là lợi dụng và lôi kéo mà thôi?

Vậy thì... Tần Lệ thì sao?

Tâm tư Tạ Lâm Xuyên xoay chuyển, chẳng hiểu sao lại nhớ đến gương mặt Tần Lệ, nhớ đến đôi mắt lúc thì lười nhác khi lại hung ác ấy.

Và cả ánh mắt đau đớn đến cuồng loạn của hắn trước lúc y chết.

Y nhắm mắt lại, không muốn nghĩ về những hình ảnh cùng những câu hỏi hóc búa kia nữa.

"Đa tạ điện hạ đã ưu ái, nhưng ta–"

"Hay cho một câu ơn vua như biển cả, quân thần tình thâm, thật khiến người ta cảm động. Nếu đem dựng thành vở tuồng, chắc chắn sẽ là một màn hay." Đi kèm với mấy tiếng vỗ tay lẹt đẹt là một giọng điệu mỉa mai quen thuộc lọt vào tai hai người.

Tạ Lâm Xuyên và Lý Tuyết Hoằng đồng loạt quay đầu.

Cuối lối đi ngoài ngục giam, Tần Lệ dẫn Nhiếp Đông thong thả bước tới, phía sau là hai hàng thị vệ theo xa xa, chẳng biết hắn đã lặng lẽ đứng xem từ bao giờ.

Hôm nay Tần Lệ không mặc giáp, cũng không đeo mặt nạ, chỉ vận một bộ y phục đen bó sát.

Hắn xưa nay không ưa mặc loại trường bào tay dài thùng thình của đám văn sĩ quý tộc. Hai ống tay áo của hắn hiện được buộc chặt bằng dây da ngắn, mỗi cử động đều phác họa rõ nét những đường cơ bắp rắn rỏi nơi cánh tay và vòng eo, gọn gàng và dứt khoát.

Mái tóc bạc của hắn được buộc cao sau đầu, dưới ánh nến nhuộm chút vàng ấm càng tôn lên đôi mắt đen sâu thẳm.

Tạ Lâm Xuyên khựng lại. Y đoán Tần Lệ sẽ đến, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế.

Ngục tốt mở cửa phòng giam, Tần Lệ sải bước tiến vào, nheo mắt nhìn hai người gần như dựa sát vào nhau, khóe miệng khẽ cong lên:

"Ta đã bảo mà, Tạ tướng quân suýt bị lão hoàng đế hãm hại suýt chết oan, lại bị đồng liêu mở cổng thành bán đứng, vậy mà vẫn ngu trung bảo vệ Lý Tuyết Hoằng như thế."

"Giờ rơi vào cảnh tù tội, thân mình còn lo chưa xong, vậy mà còn vì đòi chút cơm nước y phục cho Lý Tuyết Hoằng mà gây biết bao náo loạn, đến cả ngọc bội gia truyền cũng đem cho được."

"Hừ, hóa ra là vì tình lang... Người ta đồn Tạ tướng quân thường hay ra vào Đông Cung suốt đêm không về, cùng Tuyết Hoằng điện hạ như hình bóng không rời. Xem ra những lời đồn phong tình ngoài chợ cũng chưa chắc là vô căn cứ."

Lý Tuyết Hoằng da mặt vốn trắng trẻo, mặt chỉ cần hơi đỏ đã lộ rõ mồn một: "Tần Lệ! Muốn giết muốn chém tùy ngươi, nhưng đừng có ức h**p người quá đáng! Chuyện ta và ngươi tranh đoạt ngai vàng chẳng liên quan gì đến tình nghĩa giữa ta và Lâm Xuyên cả!"

Tạ Lâm Xuyên: "..." Y đâu có mượn thừa nhận thay y?

Tần Lệ liếc xéo Lý Tuyết Hoằng một cái, một tay chắp sau lưng, từ lỗ mũi phát ra một tiếng hừ cực kỳ khinh miệt.

Ánh mắt hắn lại dời sang Tạ Lâm Xuyên, nhìn y một lượt từ đầu đến chân rồi cười nhạo:

"Cựu chủ của ngươi thật quá vô năng, còn chả bằng thằng nhãi Lý Phong Hạo ít ra còn biết ôm binh nhảy nhót vài phen. Ngay cả việc Dương Khung đã sớm âm thầm đầu hàng ta từ lâu mà hắn cũng không hay biết gì. Hắn chỉ có thể là kẻ bại trận dưới tay ta, đến tư cách đứng đối diện ta cũng không có."

Vài câu đã khiến Lý Tuyết Hoằng giận đến trợn trắng mắt.

Tần Lệ cũng chẳng buồn đếm xỉa đến hắn, lững thững bước lên hai bước, tiếp tục hỏi Tạ Lâm Xuyên:

"Ngươi nhìn trúng hắn ở điểm nào? Cái mã ngoài trắng trẻo yếu như đào tơ kia sao? Ồ, da đúng là trắng thật đấy, nhưng cái thân hình mảnh khảnh này–"

Hắn liếc xéo Lý Tuyết Hoằng, ánh mắt không hề kiêng dè mà lướt qua h* th*n đối phương, chép miệng hai tiếng:

"E là loại giáo bạc đầu sáp, chỉ được cái mã chứ chẳng làm được tích sự gì, nói không chừng đến cả việc nối dõi tông đường cũng chả làm nổi."

Lời mỉa mai của Tần Lệ đâm thẳng mấy nhát vào nỗi tự ái lớn nhất của một nam nhân, Nhiếp Đông đứng sau lưng hắn không nhịn được mà phì cười.

"Ngươi– thật là vô lễ đến cực điểm!" Lý Tuyết Hoằng tức đến mức gân xanh nổi đầy trán.

Nhưng Lý Tuyết Hoằng từ nhỏ đã được giáo dưỡng theo lễ nghi nho đạo, mắng người cũng phải giữ lễ văn nhã, sao có thể đáp trả lại cái miệng ngang ngược của Tần Lệ.

Tần Lệ hứng thú nhìn Tạ Lâm Xuyên, dùng chất giọng đầy ám chỉ mà bảo: "Hắn không xứng với ngươi đâu. Ngươi đi theo hắn không bằng theo ta. Những gì Lý Tuyết Hoằng có thể cho ngươi, ta có thể cho ngươi nhiều gấp bội."

Hai người rõ ràng có chiều cao tương đương, nhưng khi Tần Lệ khẽ hất cằm, ánh mắt hắn lại hiện lên vẻ cao cao tại thượng, giống như đang chọn lựa một món đồ chơi mới lạ, lại tựa như đang cân nhắc xem miếng thịt nào trên thân con mồi thì ngon miệng hơn.

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày. Tần Lệ quả không hổ danh xuất thân từ giặc cỏ dưới đáy xã hội, vẫn cứ là cái tên thô bỉ, độc mồm độc miệng, ngạo mạn vô lễ trong ký ức của y.

Kiếp trước, khi Tần Lệ chẳng hiểu sao lại nhìn trúng y, hắn cũng từng nói những lời tương tự thế này. Y vốn được nuôi lớn trong nền giáo dục hiện đại, lòng tự trọng cũng cao ngất trời, sao mà chịu nổi mấy lời lẽ ấy?

Lúc ấy Tạ Lâm Xuyên giận đến mức đấm thẳng một cú vào mặt Tần Lệ, hai người cũng từ đó mà kết oán.

Còn hiện tại, Tạ Lâm Xuyên bất giác nhớ lại những lần dây dưa không mấy đẹp đẽ của kiếp trước, rơi vào sự im lặng vi diệu.

. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn