Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 4: Tù nhân

Tại cửa hoàng thành, khi Thiết Giáp Vệ trực thuộc Tần Lệ tụ họp lại, tàn quân của Tạ Lâm Xuyên đã bị vây kín bốn bề.

Nghe tin Lý Tuyết Hoằng đã bị bắt sống, đám binh lính phía sau y không khỏi xôn xao. Họ thu hẹp đội hình rồi dồn sát lại bên y, mọi người đều vô thức rút trường đao, bày ra tư thế quyết tử.

Nhưng ai nấy trong lòng đều rõ, đường sống của họ giờ đã bị chặt đứt, nay chỉ còn cách liều chết đến cùng vì chủ tướng mà thôi.

Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ thở dài một tiếng. Nếu là kiếp trước, y sẽ thấy bị vây khốn rồi đầu hàng là chuyện cực kỳ nhục nhã. Nhưng giờ nghĩ kỹ lại, y vốn chỉ là kẻ ngoại tộc, xuyên không thành đại tướng Cảnh Quốc tính ra cũng mới vỏn vẹn ba tháng.

Lòng trung thành của y hoàn toàn là dựa vào ân tình che chở của Lý Tuyết Hoằng, cùng với thái độ hết lòng tin cậy, chiêu hiền đãi sĩ của hắn. Nếu Lý Tuyết Hoằng đã không còn đáng để y dốc lòng, thì chút thể diện này so với mạng sống của mọi người bên cạnh thật sự chẳng đáng là gì.

Y buông cung xuống, nhẹ nhàng vỗ về con ngựa đang sốt ruột giậm chân, nhìn thẳng vào mắt Tần Lệ rồi bình thản hỏi:

"Nghe nói quân Diệu Vương từng tuyên bố sẽ không xuống tay với kẻ quy hàng, đối đãi tù binh khoan dung, không biết lời ấy còn có giá trị không?"

Tần Lệ cười, giọng trầm thấp: "Đương nhiên."

Tạ Lâm Xuyên gật đầu, dứt khoát nhảy xuống ngựa, ngoảnh đầu lại ra lệnh: "Tất cả bỏ đao xuống."

"Đại tướng quân..." Phó tướng Địch Dũng cùng vài thân binh mắt đỏ hoe, vẫn còn chút không cam lòng. Nhưng thấy ý chí Tạ Lâm Xuyên kiên định như vậy, nghĩ rằng sống sót vẫn còn hơn chết uổng, nên cuối cùng đành nghe theo mệnh lệnh, đồng loạt xuống ngựa chịu trói.

Tần Lệ trên lưng ngựa đối diện bề ngoài vẫn giữ vẻ mặt không đổi sắc, trong lòng lại nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Tuy hắn tin bản thân thừa sức nuốt trọn mấy trăm tàn quân này, nhưng khi đối đầu với một đám cấm vệ quân được trang bị đến tận răng, bên đó lại có thêm vị chủ tướng can trường danh chấn một thời, nếu bọn họ dùng hơi tàn liều chết phản công, thì cái giá mà bên hắn phải trả cũng không hề nhỏ.

Hắn ngồi từ trên cao nhìn chằm chằm xuống Tạ Lâm Xuyên. Ngay lúc y sắp bị trói tay áp giải đi, Tần Lệ đột nhiên rút trường thương, mũi thương chuẩn xác hất tung sợi dây thừng trên tay Tạ Lâm Xuyên.

"Cái này thì không cần. Tạ tướng quân dù sao cũng là đệ nhất tướng quân của Đại Cảnh, phải khách khí một chút."

Mọi người xung quanh không khỏi sửng sốt, cảm thấy có chỗ không ổn nhưng cũng chẳng ai dám lắm lời, chỉ đành vâng theo.

Tạ Lâm Xuyên kinh ngạc ngẩng lên nhìn hắn một cái.

Kiếp trước y không bị chính tay Tần Lệ bắt sống, nên đương nhiên không có được đãi ngộ này. Nhưng nếu là y của lúc đó mà nghe thấy lời này, đa phần sẽ nghĩ Tần Lệ đang mỉa mai châm chọc mình.

Tính tình Tần Lệ xưa nay buồn vui thất thường, miệng lưỡi vừa cứng vừa độc. Cho đến tận bây giờ y vẫn chưa thể nhìn thấu rốt cuộc trong lòng hắn đang suy tính điều gì.

Tần Lệ chậm rãi tháo mặt nạ ra, dùng ánh mắt đầy dò xét lẫn hứng thú quan sát Tạ Lâm Xuyên, bất chợt buông một câu: "Ngươi vẫn giống hệt như lúc ấy."

Lời vừa dứt, tim Tạ Lâm Xuyên giật thót, mí mắt giật nảy liên hồi.

Tần Lệ nói vậy là có ý gì?

Chẳng lẽ hắn cũng mang theo ký ức kiếp trước, trùng sinh giống y sao?

Thần sắc y vẫn thản nhiên như cũ, không chút sơ hở mà cẩn thận quan sát biểu cảm đối phương, rồi lại thấy không khả quan lắm. Nếu Tần Lệ mang ký ức kiếp trước thì tuyệt đối sẽ không có thái độ như hiện tại.

Chẳng lẽ trước kia Tần Lệ đã từng gặp y?

Nhưng tính theo thời gian, y mới xuyên không đến đây có ba tháng, ngoài đoạn đường từ xe tù về kinh thì hầu như luôn ru rú trong hoàng thành, lẽ ra không nên có giao thoa gì với Tần Lệ mới phải.

Hay là hắn đã từng gặp vị nguyên chủ xui xẻo bị đâm chết kia trong những lần giao tranh trên chiến trường?

Giải thích như vậy thì lại hợp lý hơn.

Tần Lệ chậm rãi lên tiếng: "Với cung thuật của ngươi, mũi tên vừa rồi rõ ràng có thể nhắm thẳng vào mắt ta chứ không phải mắt ngựa. Như vậy biết đâu giờ ngươi đã có thể thoát thân rồi."

Hắn nhẹ nhàng tung mặt nạ lên. Chiếc mặt nạ ấy dù có thể che được nửa mặt, nhưng phần mắt vẫn để trống.

Nếu nói mũi tên đầu là lựa chọn chiến lược, thì mũi tên thứ hai chính là lựa chọn buông tha.

Tần Lệ dường như rất muốn có được câu trả lời: "Bây giờ nghĩ lại có hối hận không? Hửm?"

Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ thở phào. Xem ra Tần Lệ quả thật không có ký ức kiếp trước.

Nếu Tần Lệ cũng trùng sinh, y thật sự không biết phải đối mặt với hắn thế nào.

Tâm trạng Tạ Lâm Xuyên nhẹ nhõm hẳn, y nhìn sâu vào mắt hắn, đầy thâm ý mà đáp rằng: "Có lẽ dù được làm lại một lần, thì cũng như vậy thôi."

Nói xong, y liền xoay người rời đi.

Mãi đến khi Tạ Lâm Xuyên bị mang đi, bóng dáng hoàn toàn biến mất sau cổng thành, Tần Lệ mới thu hồi ánh mắt.

"Tạ Lâm Xuyên là đệ nhất đại tướng của Cảnh Quốc, võ nghệ cao cường, lại một lòng trung thành với triều đình và Lý Tuyết Hoằng, từng rất nhiều lần suýt diệt sạch binh mã ta."

Huynh đệ kết nghĩa đi theo Tần Lệ là Tần Vịnh Nghĩa bỗng tiến lên, vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn đại ca nhà mình.

"Một kẻ như vậy mà lại dễ dàng khuất phục sao? Đại ca, huynh không sợ hắn giở trò, đột nhiên đổi ý rồi dẫn thuộc hạ đào tẩu à?"

Phó tướng Nhiếp Đông đứng hộ vệ bên cạnh Tần Lệ lắc đầu, trầm giọng nói: "Trung thành với triều đình? Ta thấy cũng chưa chắc."

"Đừng quên, ban đầu hắn chính vì bị lão hoàng đế và đám nịnh thần bên cạnh nghi kỵ mới bị tước binh quyền, áp giải về kinh chịu tội, còn bị nhốt trong xe tù diễu phố. Chúng ta chẳng phải từng tận mắt chứng kiến sao?"

"Nhắc mới nhớ, còn phải cảm ơn lão hoàng đế hôn quân kia. Nếu không thì chúng ta làm sao thuận buồm xuôi gió thế được."

"Bây giờ hoàng thành đã nằm trong tay ta, nhưng đám cấm vệ quân còn lại cùng với đám binh mã mà Tam hoàng tử Lý Phong Hạo dẫn đi vẫn là mối hiểm họa không nhỏ."

Hai người bọn họ kẻ tung người hứng, Tần Lệ không hề lên tiếng, chỉ thuận tay rút mũi tên khỏi giáp trụ mình. Đầu mũi tên dính rõ vệt máu tươi.

Tần Vịnh Nghĩa giật mình: "Đại ca, huynh bị thương rồi?"

Tần Lệ phẩy tay, cười không mấy bận tâm: "Chút vết thương ngoài da thôi, không sao."

Nhiếp Đông vừa định mở miệng, Tần Lệ đã giơ tay ngắt lời, nheo mắt nhàn nhạt nói: "Muốn xem hắn có còn trung thành với triều đình hay không, cứ tống hắn vào cùng một phòng giam với Lý Tuyết Hoằng, thử là biết ngay."

"Nhớ kỹ, không cần xiềng xích bọn họ. Nếu thật sự có dị động, dù là lén lút liên lạc với viện binh bên ngoài hoặc đám hàng thần mưu đồ bất chính..."

Ánh mắt Tần Lệ lóe lên tia hàn quang, bàn tay phải chém mạnh xuống như lưỡi đao: "Thì cứ giết quách đi là xong."

Tần Vịnh Nghĩa và Nhiếp Đông liếc nhau: "Vẫn là đại ca chu toàn. Chúng đệ hiểu rồi! Đệ còn tưởng huynh..."

Tần Lệ khẽ giật cương ngựa rồi tiến thêm hai bước, ngoảnh lại lườm hắn: "Tưởng ta thế nào?"

Tần Vịnh Nghĩa cười hì hì, nháy mắt: "Tưởng đại ca nhìn Tạ tướng quân kia anh tuấn oai phong nên coi trọng hắn rồi chứ."

Nhiếp Đông im lặng không lên tiếng. So với mỹ nữ, chủ soái nhà mình thích nam tử tuấn mỹ hơn. Sở thích này rất ít người biết, chỉ có mấy kẻ tâm phúc bọn họ là nắm rõ.

Ngặt nỗi Tần Lệ vốn dĩ mắt cao hơn đỉnh đầu, người thường làm sao lọt nổi vào mắt hắn?

Tạ Lâm Xuyên kia tuy dung mạo quả thật đẹp miễn bàn, nhưng cái khí chất quyết đoán sắc bén đầy sát phạt kia, nhìn là biết chẳng phải dạng dễ đối phó.

Nếu không phải đụng độ trực diện với Tần Lệ, chỉ riêng cái chiêu rải tiền ở cổng thành thôi đã đủ để y dẫn người dưới trướng cao chạy xa bay khỏi kinh thành rồi.

Một vị chủ tướng như vậy, nếu hội hợp với mấy vạn đại quân của Lý Phong Hạo...

Nghĩ đến đây, Nhiếp Đông đột nhiên thấy lạnh sống lưng.

Động tác của Tần Lệ khựng lại, dùng roi ngựa chỉ vào mũi Tần Vịnh Nghĩa, cười ngạo nghễ: "Tạ Lâm Xuyên là đấng anh tài. Lão hoàng đế thì ngu ngốc, Lý Tuyết Hoằng thì ti tiện, Lý Phong Hạo thì bạc nhược, bọn họ sao có bản lĩnh trị được hắn?"

"Chỉ có ta mới làm được."

Giọng hắn bình thản mà ngạo mạn, như đang nói ra một sự thật hiển nhiên, đáy mắt chứa đầy khí thế tất thắng

※※※

Phía bên kia, Tạ Lâm Xuyên đã bị tách khỏi thuộc hạ, toàn bộ binh khí bị tịch thu, giáp trụ cũng không còn. Trên người y lúc này chỉ khoác một lớp áo lót mỏng màu trắng, tạm thời bị giam giữ ở tầng sâu nhất của thiên lao.

Nơi đây bốn phía tối tăm, lạnh buốt đến lạ, thỉnh thoảng vang lên tiếng sột soạt của loài gặm nhấm. Những bức tường đá xanh dày đặc không có lấy một ô cửa sổ, không tia nắng nào lọt vào nổi.

Trong phòng giam sâu nhất chỉ có một người. Bộ y phục hoa lệ ngày nào giờ bám đầy bụi bẩn, dáng vẻ đoan trang ngày nào giờ tan tác không còn. Người ấy đang lặng lẽ tựa vào góc tường – chính là Lý Tuyết Hoằng, kẻ chưa kịp chạy thoát.

Cho đến khi hai người đối mặt, Lý Tuyết Hoằng nhìn thấy y thì ngẩn ra, có chút không tin nổi mà bò dậy từ mặt đất, dùng sức nắm chặt hai cánh tay y: "Lâm Xuyên, ngươi còn sống! Nghe nói tên cẩu tặc Dương Khung kia chưa bắn nổi một mũi tên đã mở toang cổng thành, ta còn tưởng ngươi đã lành ít dữ nhiều! Thật cảm tạ trời đất..."

Lý Tuyết Hoằng không màng bộ dáng nhếch nhác của bản thân, ngược lại còn cẩn thận nhìn Tạ Lâm Xuyên từ đầu đến chân, thấy y không bị thương mới yên tâm.

Tạ Lâm Xuyên không nói lời nào, chỉ trầm mặc quan sát thần thái cử chỉ đối phương. Thấy vẻ quan tâm lo lắng của đối phương chân thành không giống như đang giả vờ, ánh mắt y có phần phức tạp.

Cảnh tượng này so với kiếp trước khi hai người cùng bị bắt vào ngục gần như trùng khớp với nhau.

Số phận giống như cánh diều bị giật dây, dù bay về đâu thì cuối cùng vẫn bị kéo về quỹ đạo cũ.

"Lâm Xuyên, sao ngươi lại nhìn ta như vậy?"

Bình thường lúc này Tạ Lâm Xuyên đã bắt đầu an ủi hắn, rồi tích cực bàn bạc kế sách tiếp theo. Vậy mà lúc này y chỉ lạnh nhạt nhìn hắn mà không nói lời nào.

"Không có gì. Ta không sao. Thấy điện hạ bình an thì ta yên tâm rồi." Tạ Lâm Xuyên vòng qua hắn, nhìn quanh phòng giam một lượt, cuối cùng quét mắt qua tấm chiếu đầy bụi và rơm rồi ngồi xuống.

Xem ra hiện tại Lý Tuyết Hoằng cũng giống như Tần Lệ, cả hai đều không có ký ức kiếp trước. Nếu không thì Lý Tuyết Hoằng đâu dám lại gần y thế này.

Chốc lát, một tên ngục tốt bưng hai phần cơm canh đến, đẩy khay qua khe cửa nhỏ.

Lý Tuyết Hoằng liếc thấy mớ rau thối trên đó, ngửi thấy mùi ôi thiu, lập tức nổi trận lôi đình.

"Tần Lệ muốn giết thì cứ giết. Dùng thủ đoạn bỉ ổi lại còn hành xử như tên giặc cỏ thế này, thử hỏi có nửa phần phong thái vương giả nào hay không?"

Tên ngục tốt khinh khỉnh trợn trắng mắt, thò đầu qua song sắt cười đểu: "Ối chà, ngài là quý nhân, nếu đã chê bai đồ ăn của tù nhân đến vậy thì để ta mang đi là được chứ gì."

Người này trông khá quen mắt, hóa ra chính là tên ngục tốt kiếp trước từng quất roi Tần Lệ, cuối cùng lại bị Lý Tuyết Hoằng đẩy ra làm lá chắn thịt.

Tạ Lâm Xuyên nhất thời câm nín. Không ngờ vật đổi sao dời, lại còn có thêm đoạn nhân quả nho nhỏ của kẻ tiểu nhân vô danh này.

Tên ngục tốt cười gian tà, đảo mắt một cái rồi nói: "Muốn ăn ngon uống sướng cũng không phải không được, nhưng phải dựa vào cái này mà nói chuyện."

Vừa nói, gã vừa giơ mấy ngón tay lên vê vê, ý tứ rõ mồn một: đòi tiền.

Lý Tuyết Hoằng nhíu mày quát: "Kẻ tiểu nhân xu thời nịnh thế, mắt không nhìn thấy Thái Sơn! Ngươi có biết ta là ai không?"

"Không có tiền chứ gì? Thích ăn thì ăn, không ăn thì nhịn! Thiên lao này nhốt ai mà chẳng phải hoàng thân quốc thích, hoàng cung đã đổi chủ rồi! Ai thèm quan tâm mi là ai? Vào đây chỉ có một con đường là nằm thẳng mà ra thôi!"

Tên ngục tốt quay người chửi rủa bỏ đi.

Kiếp trước, Tạ Lâm Xuyên nhớ mình và Lý Tuyết Hoằng bị giam giữ ở đây không ít ngày.

Trên người họ không còn gì đáng giá, không thể dùng tiền để lo lót ngục tốt. Cũng có thể là vì muốn mài mòn ý chí hai người, nên đừng nói là than sưởi hay chăn đệm, ngay cả cơm canh cũng khó nuốt.

Môi trường lạnh lẽo khắc nghiệt thế này, dù là thanh niên khỏe mạnh cũng phải mất nửa cái mạng.

Ngày đầu tiên, chỉ có tướng lĩnh tâm phúc dưới trướng của Tần Lệ là Nhiếp Đông đến, yêu cầu Lý Tuyết Hoằng viết chiếu nhường ngôi, còn phải trước mặt văn võ bá quan tự tay tuyên đọc.

Chỉ cần Lý Tuyết Hoằng đồng ý, Tần Lệ sẽ lập tức đặc xá cho hai người, thả họ ra ngoài, phong Lý Tuyết Hoằng làm Thuận Vương.

Lý Tuyết Hoằng quả quyết cự tuyệt, thà chết không chịu khuất phục.

Không bao lâu sau, Tạ Lâm Xuyên đêm khuya khi đang ngủ thì bị chuột cắn, sốt cao li bì ba ngày ba đêm. Cho đến khi tỉnh lại thì thấy Lý Tuyết Hoằng đang ngồi túc trực bên cạnh mình.

Thì ra vì cứu y nên đối phương mới miễn cưỡng đáp ứng yêu cầu của Tần Lệ, nhận lấy tước vị để đổi lấy cơ hội mời thái y chữa trị cho Tạ Lâm Xuyên.

Nợ ân tình vốn là thứ khó trả nhất trên đời.

Vì thế Tạ Lâm Xuyên luôn mang lòng cảm kích đối với Lý Tuyết Hoằng, coi hắn là bằng hữu đồng minh, tin tưởng hắn tuyệt đối, hết lòng đáp ứng nhiều yêu cầu của hắn.

Sau này khi y tuy đã khỏi bệnh, nhưng vẫn để lại di chứng sợ lạnh.

Tạ Lâm Xuyên suy nghĩ trong chốc lát. Thiên lao này tuyệt đối không thể ở lâu. Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn phải tìm cách tự cứu mình ra thôi.

Y đứng dậy kiểm tra từng góc trong thiên lao, xác nhận chưa có chuột, rồi cuốn tấm chiếu duy nhất lại, tựa vào phía trong nghỉ ngơi.

Đương nhiên y cũng không quên Lý Tuyết Hoằng, đống rơm rạ còn lại đều chừa lại cho hắn.

Lý Tuyết Hoằng nhìn động tác của y, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không lên tiếng.

Đêm buông, sương lạnh càng nặng hạt. Tạ Lâm Xuyên nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng vẫn luôn giữ một phần tỉnh táo.

Cho đến khi tiếng sột soạt kêu chít chít, kèm theo tiếng bước chân nhẹ bẫng vang lên.

Tạ Lâm Xuyên hé mở mắt thành hai khe nhỏ, qua mái tóc loáng thoáng rủ xuống, y thấy tên ngục tốt ban ngày bị Lý Tuyết Hoằng mắng mỏ đang dùng kẹp sắt gắp một con chuột đen.

Gã lẩm bẩm chửi rủa trong miệng, nhìn trước ngó sau rồi lén lút nhét con chuột qua song sắt, chắc là muốn hai người họ nếm chút mùi khổ sở.

Hóa ra chuyện chuột cắn vốn không phải ngẫu nhiên.

Tạ Lâm Xuyên ngồi yên không nhúc nhích, đợi cho đến khi đối phương rời đi mới mở mắt. Y liếc con chuột đang sục sạo khắp nơi tìm thức ăn kia, trong lòng chợt động.

Ngày hôm sau.

Tên ngục tốt như thường lệ bưng cơm tới, vừa mới đặt khay thức ăn vào chưa bao lâu đã nghe Tạ Lâm Xuyên gọi: "Khoan đã–"

"Lại sao nữa?" Tên ngục tốt gắt gỏng hỏi.

Tạ Lâm Xuyên hạ giọng: "Cơm nước thế này thật sự khiến điện hạ nhà ta nuốt không trôi. Ngươi chẳng phải muốn chút lợi lộc sao? Trên người ta không có bạc, nhưng có một miếng ngọc bội là vật gia truyền..."

"Thế mới đúng chứ." Tên ngục tốt trong lòng mừng thầm, thấy đối phương quả nhiên rút từ cổ ra vật gì đó đưa tới, liền vươn tay nhận–

Tạ Lâm Xuyên đột nhiên nhanh như chớp kẹp chặt huyệt mạch cổ tay tên ngục tốt, giật mạnh một cái, khóa chặt người vào giữa song sắt, tay kia bóp chặt cổ họng gã, lực đạo lớn đến mức suýt bẻ gãy cánh tay.

"Aaaa buông ra! Ngươi chán sống rồi à?! Người đâu–"

Tạ Lâm Xuyên ánh mắt trầm xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Gào to hơn nữa đi."

Lý Tuyết Hoằng ở bên cạnh thấy y đột nhiên ra tay, có chút kinh ngạc cùng khó hiểu: "Lâm Xuyên, ngươi làm gì vậy...?"

Chẳng mấy chốc, đám thị vệ vốn nhận lệnh "nếu có dị động thì giết không tha" đã ùa vào.

Dẫn đầu là một người khoác áo choàng đen, thân hình vạm vỡ, mặt mũi đen nhẻm, chính là đại tướng tâm phúc của Tần Lệ, Nhiếp Đông.

Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên dừng trên người hắn. Quả nhiên là người này. Nếu không lầm thì Nhiếp Đông cũng giống như kiếp trước, đến để yêu cầu Lý Tuyết Hoằng viết chiếu nhường ngôi.

Nhiếp Đông một tay chống đao, nhíu mày lại, vừa định mở miệng quát hỏi thì đã bị Tạ Lâm Xuyên nhanh chân chặn trước:

"Đây chính là lời hứa 'không xuống tay với kẻ quy hàng, đối đãi tù binh khoan dung' của Tần Lệ sao? Để ngục tốt hạ độc vào cơm chúng ta, độc chết chúng ta?!"

Y vung chân đá tung bát cơm, dưới đống cơm thiu rau héo, có một cái đầu chuột đen sì cùng đoạn đuôi cụt lăn ra.

. . . 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn