"Ta, Tần Lệ Diệu Vương, lấy danh nghĩa thề rằng sẽ bảo toàn tính mạng của ngươi."
Ráng chiều đỏ tựa huyết máu, tiếng giết chóc rung chuyển nền trời.
Tần Lệ tự xưng là Diệu Vương, giương cờ khởi nghĩa dẫn 30 vạn đại quân tiến thẳng về phía Bắc, đánh vào kinh thành, hiện giờ đã áp sát thành trì.
Những phú hào và quan lại trong thành có khả năng tháo chạy thì đã sớm kéo nhau lánh nạn từ lâu. Nay chỉ còn lại những bá tánh thường dân không lối thoát, chẳng khác nào kiến bò trên chảo nóng, chỉ biết nơm nớp chờ đợi lưỡi dao rơi xuống trong muôn vàn tin đồn thất thiệt.
Cung điện Cảnh Quốc lúc này cũng hỗn loạn không kém. Cung nữ thái giám thừa dịp rối ren chạy tán loạn khắp nơi, đám quân cấm vệ cầm đao thương liên tục xử tử những kẻ đào tẩu và gian tế, thế nhưng chẳng tài nào cứu vãn nổi trật tự đang dần sụp đổ.
Bên trong vọng lâu hoàng thành, trên chiếc giường nhỏ dành cho võ quan cấp cao nghỉ tạm, có một người đàn ông trẻ tuổi mặc giáp trụ đang ngồi tựa.
Vì chiến sự, y đã ba ngày chưa chợp mắt, mệt đến mức chỉ cần ngồi dựa là có thể lập tức chìm vào giấc ngủ.
Y cúi đầu tựa vào vách tường, mắt nhắm nghiền, đôi mày kiếm nhíu chặt, như thể đang mắc kẹt trong cơn ác mộng nào đó. Ánh nến lập lòe trong bóng tối, khiến những lọn tóc mái rũ xuống, đổ một khoảng bóng tối âm u lên gương mặt.
Hồi lâu sau, tiếng ồn ào bên ngoài vọng lâu càng lúc càng lớn, người đàn ông giật mình choàng tỉnh giữa đám âm thanh huyên náo. Y chớp chớp đôi mắt đầy tơ máu, đầu óc còn lơ mơ chưa tỉnh hẳn, cơ bắp toàn thân vẫn cứng đờ, một bên bắp chân vì ngồi lâu không động đậy mà tê rần.
Đây là... nơi nào?
Tạ Lâm Xuyên nheo mắt quan sát xung quanh một lúc, rồi lại cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình.
Một đôi tay vừa quen vừa lạ, hổ khẩu và đầu ngón tay đầy những vết chai dày do năm tháng cầm đao giương cung, kẽ ngón và mu bàn tay vẫn còn dính những vệt máu đã khô.
Đầu lưỡi khi chạm vào làn môi khô nứt vẫn thấy rõ hơi ấm. Lồng ngực vẫn còn một trái tim đang mạnh mẽ đập rộn.
Tạ Lâm Xuyên vô thức đưa tay áp lên ngực trái. Mảnh giáp sắt lạnh buốt chạm vào da thịt, nhưng dưới lòng bàn tay y, nhịp đập dồn dập vẫn truyền đến rõ ràng.
Y thế mà vẫn còn sống?!
Toàn thân Tạ Lâm Xuyên cứng đờ, chậm rãi cử động vai trái, không hề thấy đau đớn hay vướng víu nào. Rõ ràng y nhớ trước khi bản thân mất đi ý thức, lưng y đã trúng một nhát đao chí mạng kia mà.
Vậy mà không những không chết, ngay cả vết thương cũng biến mất. Rốt cuộc là chuyện này là thế nào?
Chẳng lẽ y lại trùng sinh thêm lần nữa sao?
Đây đã là lần thứ hai Tạ Lâm Xuyên gặp phải chuyện hoang đường đến khó tin như thế này. Nay có kinh nghiệm rồi, lần này y bình tĩnh hơn lần trước rất nhiều.
Y đưa tay chạm vào thanh trường đao bên hông, rút ra xem thử, trên thân đao khắc hai chữ "Xích Tiêu", bộ giáp trên người cũng là kiểu dáng dành riêng cho đại tướng Cảnh Quốc.
Tạ Lâm Xuyên xách đao bước ra khỏi vọng lâu. Sắc trời xám xịt dần che khuất ánh tà dương đỏ máu, phía xa khói bụi mịt mù, phía cổng thành thấp thoáng ánh lửa bùng lên.
Y đứng trên thành lũy, từ xa đã thấy những toán quân mã đang tập kết dưới hoàng thành, tiến công dồn dập. Tiếng xung trận, chém giết, gào thét hòa lẫn tiếng va chạm của binh khí vang trời dậy đất.
"Đại tướng quân!"
Một đội thân binh toàn giáp chạy hổn hển về phía y, đi đầu là lá cờ hoàng kỳ ba đuôi nền vàng chữ trắng tượng trưng cho Lý Tuyết Hoằng đang bay phấp phới.
Người dẫn đầu là Địch Dũng, phó tướng cũ của Tạ Lâm Xuyên. Hắn ba bước thành hai bước lao tới, nắm chặt cánh tay Tạ Lâm Xuyên, hổn hển chưa kịp thở đều, giọng đầy lo lắng:
"Tên khốn Dương Khung kia đã bán đứng tất cả chúng ta, mở cổng thành đầu hàng quân địch rồi!"
"Bây giờ quân Diệu Vương đã đánh vào hoàng thành, nơi này sắp giữ không nổi nữa! Đại tướng quân hãy mau thay y phục của lính thường, rồi từ cửa thoát nước trốn ra ngoài đi! Chỗ này cứ giao cho chúng ta!"
Nói rồi, một thân binh phía sau lập tức bước lên cởi áo, định đổi bộ giáp đặc trưng này với đại tướng nhà mình.
Tạ Lâm Xuyên suy nghĩ trong chớp nhoáng, lập tức hiểu rõ cục diện hiện tại: Y đã trùng sinh về đúng thời điểm ba năm trước, đúng lúc Tần Lệ dẫn quân phá thành.
Lúc ấy Lý Tuyết Hoằng vừa mới đăng cơ, long vị chưa vững, Tam hoàng tử Lý Phong Hạo cấu kết với vài phản tướng trung thành với gã bỏ trốn, khiến hoàng thành trống rỗng. Tạ Lâm Xuyên được khẩn cấp bổ nhiệm làm thống lĩnh cấm quân, cầm hoàng kỳ của Lý Tuyết Hoằng ra sức thủ thành.
Còn tên phó thống lĩnh cấm quân Dương Khung kia, khi thấy quân Diệu Vương của Tần Lệ khí thế ngút trời, lại thêm ghen ghét Tạ Lâm Xuyên là cấp trên "ất ơ từ trên trời rơi xuống", nên đã mở cổng đầu hàng và mật báo ngay tại trận.
Gã ta giúp Tần Lệ dễ dàng chiếm được thành mà không cần tốn một binh một tốt nào, cũng chính vì thế mà Tạ Lâm Xuyên cùng Lý Tuyết Hoằng đang chạy trốn giữa đường đã bị bắt.
Dương Khung thế là lột xác, trở thành "công thần đầu tiên bỏ gian tà theo chính nghĩa". Sau này khi luận công phong thưởng, gã ta được phong "Trung Nghĩa Hầu", từ một phó thống lĩnh nhỏ bé nhảy vọt lên trên tất cả văn võ hàng thần.
Tạ Lâm Xuyên khẽ nhíu mày. Trùng sinh không sớm không muộn, lại đúng vào thời điểm này, cũng không biết là may hay rủi.
Tình thế đã cháy đến lông mày, y cũng không còn thời gian suy nghĩ nhiều nữa.
Mỗi người trong đội thân binh này đều là những trung thần đã theo Xích Tiêu tướng quân bao năm trời.
Giữa lúc binh hoang mã loạn thế này, người càng đông càng lộ liễu. Kiếp trước Tạ Lâm Xuyên cùng vài thân binh vội vã chạy trốn, kết cục chẳng thể thoát khỏi mạng lưới lùng sục gắt gao của Tần Lệ, còn những tàn binh đã ở lại cản đường hậu quân cho y, kết cục ra sao cũng dễ đoán.
Lần này ít nhất y không thể để họ vì mình mà uổng phí mạng sống nữa.
"Không cần thay đâu." Tạ Lâm Xuyên giơ tay ngăn thân binh, nhận lấy bộ cung tên quen thuộc từ tay phó tướng khoác lên lưng.
Y rút thanh đao bên hông, bất ngờ vung lên chém đứt hoàng kỳ nền vàng chữ trắng kia!
Cả đội thân binh giật mình, mặt trắng bệch. Chẳng lẽ chủ tướng nhà mình cũng định theo phản sao?
"Đã giữ không nổi thì đừng giữ nữa, không cần vì thứ không đáng mà uổng mạng." Tạ Lâm Xuyên lạnh lùng ném lại một câu, sau đó dẫn mọi người nhanh chóng xuống thành lâu rồi lên ngựa chiến, triệu tập toàn bộ tàn quân thuộc hạ, phá vòng vây từ cửa thành gần nhất.
Tiếng vó ngựa rầm rập làm rung chuyển mặt đất, đám quân do Tạ Lâm Xuyên dẫn dắt đều mặc giáp trụ kín mít, ngay cả ngựa chiến cũng được khoác giáp, hầu hết binh sĩ trên lưng ngựa đều vác một bọc đồ to phồng.
Kiếp trước trước khi xuyên qua nơi này, Tạ Lâm Xuyên xuất thân từ gia đình võ thuật, nhà đời đời mở võ quán, tiếc là đến đời cha y thì sa sút. May mà Tạ Lâm Xuyên từ nhỏ đã tinh thông cưỡi ngựa bắn cung và cả thư pháp, nhờ cơ duyên mà làm tướng quân ba năm, giờ đây kỹ thuật cung ngựa lại càng thêm điêu luyện.
Giữa tiếng chém giết rung trời, y một ngựa dẫn đầu, tay cầm trường đao, đường nét cơ bắp cánh tay uyển chuyển mà đầy sức mạnh.
Bất kể kẻ nào cản đường đều bị y dùng sống đao gạt phăng, buộc phải nhường lối.
Một cánh quân cấm vệ được vũ trang đến tận răng, như một mũi tên sắt xuyên qua dòng nước xiết, liều mình phá vây đến tận cổng thành.
Chỉ cần vượt qua cửa ải nơi quân Diệu Vương dày đặc nhất này là họ có thể thoát thân.
Ở phía đối diện, không rõ vị tướng lĩnh của quân Diệu Vương là ai, lúc này đang cưỡi một chiến mã cao lớn, đầu đội mũ giáp có mặt nạ, toàn thân bao bọc trong giáp sắt đen tuyền. Thân binh bên cạnh hắn cũng ăn mặc tương tự. Cách đám đông trùng trùng điệp điệp, nhất thời khó mà đoán được thân phận.
Khi trông thấy đội cấm quân đột ngột xuất hiện với chiến lực kinh người này, đối phương không những không hề nao núng, ngược lại còn dẫn quân nghênh chiến.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên lóe lên. Thứ y đợi chính là khoảnh khắc này!
"Tung hết đồ ra!" Y trầm giọng ra lệnh, cũng là người đầu tiên dùng sức hất mạnh bọc đồ trên lưng ngựa.
Trong chớp mắt, đồ vật trong bọc bay ra tứ tung. Binh lính quân Diệu Vương đang lao tới đều ngẩn ra, rồi kinh ngạc phát hiện thứ rơi đầy đất, lấp lánh trắng xóa kia hóa ra toàn là vàng bạc châu báu!
Phía sau Tạ Lâm Xuyên, đám thân binh của y cũng làm theo, lần lượt giũ sạch bọc đồ của mình.
Số vàng bạc châu báu kia gần như là toàn bộ gia sản của họ, cộng thêm số lượng lớn tiền thưởng mà vài ngày trước Tạ Lâm Xuyên đã khuyên Lý Tuyết Hoằng phát ra để khích lệ ý chí thủ thành của chiến sĩ.
Giờ đây, chúng quả nhiên trở thành tiền mua mạng của họ.
Đa số binh lính chủ lực của quân Diệu Vương đều xuất thân từ tầng lớp bần nông, vì bất mãn với chính sách hà khắc của triều đình, thậm chí bị dồn đến đường cùng nên mới phải làm giặc. Từ xưa đến nay, những cuộc thay triều đổi đại đa phần đều khởi phát từ dưới lên như vậy.
Những người này cả đời chưa từng thấy cảnh vàng bạc châu báu rơi đầy đất, thậm chí trên mặt đất còn vương vãi rất nhiều màn thầu được quăng ra cho đủ số.
Vị tướng lĩnh giáp đen đối diện cũng chưa từng chứng kiến cảnh này bao giờ. Hắn ngẩn người, đám thân binh vây quanh hắn cũng xao động trong một thoáng, rồi vẫn miễn cưỡng giữ được quân kỷ, nhưng lượng lớn binh lính thường ở phía sau thì đã không kiềm chế nổi nữa.
Khi bàn tay đầu tiên vươn tới thỏi vàng lấp lánh trên mặt đất, cả hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn.
Bất kể là quân Diệu Vương hay quân thủ thành hoàng thành, tất cả đều lao vào tranh đoạt, ngay cả mấy miếng màn thầu khô khốc xám xịt cũng không ai bỏ qua.
Chiến lược của Tạ Lâm Xuyên tuy đơn giản thô kệch nhưng lại cực kỳ hiệu quả. Mục đích của y là phá vây thần tốc, giúp họ hoàn toàn không cần giao chiến. Còn kẻ địch trong cơn hỗn loạn, vì sợ hỏng của quý nên cũng không thể gây sát thương hiệu quả cho họ được.
Đội cấm quân do y dẫn dắt nhân lúc hỗn loạn gần như đã chen ra khỏi cổng thành, quân Diệu Vương phía trước ngày càng thưa thớt, con đường rộng thênh thang đã ở ngay trước mắt.
Bỗng nhiên, một mũi tên mang theo hơi lạnh thấu xương đột nhiên xé gió lao tới!
"Tướng quân cẩn thận!"
Một thân binh trẻ tuổi bên cạnh Tạ Lâm Xuyên mắt nhanh tay lẹ lao tới, chắn mũi tên thay y, nhưng lại vì lực đẩy mà cậu ta ngã nhào khỏi ngựa, lăn vài vòng, vừa hay rơi ngay dưới vó ngựa của tên tướng lĩnh giáp đen đang đuổi tới từ phía sau!
Con chiến mã dưới trướng tướng lĩnh giáp đen hí vang, giơ cao vó sắt, mắt thấy móng sắt sắp giẫm nát đầu người thân binh nọ–
Tạ Lâm Xuyên ghì cương quay ngựa lại, xoay người giương cung, một mũi tên bắn trúng mắt ngựa vốn là chỗ yếu hại nhất. Tên tướng lĩnh giáp đen lập tức bị con chiến mã đang đau đớn hất văng xuống đất.
Ngay giữa làn vó ngựa loạn lạc, Tạ Lâm Xuyên cúi người vớt vị thân binh trẻ tuổi bị trúng tên ở vai lên lưng ngựa mình.
Y lần nữa giương cung, mũi tên sắc bén chĩa thẳng vào tên tướng lĩnh giáp đen của quân Diệu Vương. Từ lúc cứu người cho đến lúc phản kích, động tác của y mượt mà như nước chảy mây trôi.
Khoảnh khắc tên tướng lĩnh giáp đen ngã ngựa, mặt nạ cũng rơi ra, để lộ mái tóc xoăn màu bạc xám cùng với đôi mắt đen láy ngạo nghễ.
Người nọ sở hữu vóc dáng cao lớn rắn rỏi, khoảng chừng ba mươi tuổi, ngũ quan mang vẻ tuấn mỹ đặc trưng của dòng máu lai dị tộc: sống mũi cao, hốc mắt sâu, đôi mày như đao khắc, đôi mắt đậm nét kia toát lên vẻ sắc sảo lẫn hung ác.
Gương mặt ấy dù có hóa thành tro Tạ Lâm Xuyên cũng không thể nào quên... chính là Tần Lệ!
Đầu óc Tạ Lâm Xuyên một thoáng trống rỗng, trong lòng ngũ vị tạp trần, không biết nên bày ra biểu cảm gì.
Ân oán bao năm, cách biệt sinh tử.
Vốn tưởng mọi ân oán đã theo một quỳ, một đao, một nét bút mà xóa sạch, vậy mà giờ đây oan gia ngõ hẹp mà gặp lại nhau.
Đúng là số phận trêu ngươi đến mức hoang đường.
Tần Lệ bị Tạ Lâm Xuyên giương cung chĩa thẳng từ trên cao. Đối diện với hiểm họa sinh tử sát nút như vậy mà hắn vẫn không hề hoảng loạn, ngược lại còn tràn đầy hứng khởi quan sát Tạ Lâm Xuyên trên lưng ngựa.
Ánh mắt hai người trực diện giao nhau, như đang đối chọi gay gắt.
Tạ Lâm Xuyên đã quá đỗi quen thuộc với ánh mắt này của Tần Lệ. Đó chính là ánh mắt hắn nhìn con mồi của mình, tràn đầy d*c v*ng tr*n tr** muốn chinh phục chiến lợi phẩm.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên trầm xuống. Đã được ông trời ban cho cơ hội trùng sinh, y không nên lặp lại vết xe đổ nữa.
Hay là giết Tần Lệ ngay tại đây, thế thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn chấm dứt?
Ngay khoảnh khắc ý nghĩ ấy vừa lóe lên, trước mắt y đột nhiên hiện ra hình ảnh Tần Lệ quỳ trước mặt Lý Tuyết Hoằng, toàn thân đầy thương tích, hạ giọng cầu xin hắn tha cho mình.
Thảm hại đến thế, quyết tuyệt đến thế.
Đôi bàn tay đang giương cung của Tạ Lâm Xuyên không kìm được mà run nhẹ, mũi tên trên dây cung đột nhiên tuột khỏi tay, hoàn toàn lệch hướng, bắn vào vai phải của Tần Lệ, c*m v** khe hở giữa các mảnh giáp sắt.
Tần Lệ kinh ngạc nhìn y một cái, dường như không hiểu tại sao đối phương rõ ràng có thể lấy mạng mình, vậy mà phút cuối lại buông tha.
Cuộc giao tranh ngắn ngủi của cả hai diễn ra rất nhanh chóng. Ngay giây phút biết tướng lĩnh giáp đen kia chính là Tần Lệ, Tạ Lâm Xuyên liền biết kế hoạch đột phá của mình sẽ không thành công.
Kiếp trước y bị các tướng lĩnh khác vây kín khi đang bỏ trốn, nên hoàn toàn không biết Tần Lệ lại đích thân xuất hiện trong đội tiên phong công thành, lại còn chọn đúng cổng thành này.
Những tướng lĩnh khác của quân Diệu Vương không thể như thân vệ trực thuộc của Tần Lệ, nhanh chóng chém đứt mọi hỗn loạn, chỉnh đốn lại quân kỷ, thu xếp lại hàng ngũ được.
Huống chi trong tay Tần Lệ còn có một đội thiết vệ áp trận hùng mạnh thuộc về riêng hắn.
Chỉ trong nháy mắt, một toán thiết vệ giáp đen từ ngoài cổng thành lao tới như vũ bão, hoàn toàn khác biệt với đám binh lính thường đang tranh đoạt vàng bạc lương thực, triệt để chặt đứt mọi đường thoát của tàn quân Tạ Lâm Xuyên.
Dưới sự hộ tống của thân binh, Tần Lệ lên ngựa trở lại, một lần nữa đội lên mặt nạ. Giữa vòng vây của thuộc hạ, hắn thúc ngựa đến trước mặt Tạ Lâm Xuyên.
Đôi mắt đen thẳm của hắn sáng rực, nhìn thẳng vào y, chậm rãi nói:
"Xích Tiêu tướng quân, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."
"Chủ tử Lý Tuyết Hoằng của ngươi đã bị người của ta bắt, sống chết đều nằm trong tay ta. Chẳng lẽ ngươi còn muốn ngoan cố chống cự?"
"Nếu ngươi theo ta, ta, Tần Lệ Diệu Vương, lấy danh nghĩa thề rằng sẽ bảo toàn tính mạng cùng vinh hoa phú quý của ngươi và cả nhà ngươi."
Tạ Lâm Xuyên nhìn hắn thật sâu, hồi lâu không đáp lời.
Y đột nhiên nhớ lại, kiếp trước Tần Lệ quả thật từng nói những lời tương tự, nhưng không phải trong hoàn cảnh như lúc này.
Giờ đây chỉ có mình y biết, để thực hiện lời hứa ấy, Tần Lệ đã từng dốc hết tâm sức đến mức nào.
. . .