Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 2: Chân tình

"Tần Lệ... lẽ nào thực sự có chân tình đối với y sao?"

---

Biến cố đột ngột khiến mấy tên Thiết Giáp Vệ bên cạnh ngẩn ra trong giây lát, rồi mới rầm rộ ùa lên, dốc sức giằng co với Tần Lệ, lôi con hổ đã mất nanh nhưng vẫn còn hung dữ ấy ra, dùng sức ấn chặt hắn xuống đất.

Tần Lệ từ nhỏ số phận long đong nhưng cả đời chưa từng sụp gối trước bất kỳ ai. Dù khi rơi vào cảnh đường cùng tuyệt lối thế này, hắn vẫn tuyệt không chịu khom đầu van xin.

Hắn chống một gối đỡ lấy thân thể đầy thương tích, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén ghim thẳng vào Lý Tuyết Hoằng, rồi lại vượt qua hắn, dừng lại trên người Tạ Lâm Xuyên.

Tần Lệ cố sức ngẩng đầu, đến mức gân xanh nổi đầy sau gáy, chỉ để giữ lại chút tôn nghiêm nực cười trước mặt đối phương.

Đôi mắt Tần Lệ vằn tơ máu, đồng tử đen thẳm nhìn thẳng Tạ Lâm Xuyên, cố chấp không chịu chớp, chỉ có hơi thở dần trở nên dồn dập và nặng nề.

Rất khó dùng lời miêu tả ánh mắt của hắn lúc này: rối rắm hơn cả oán hận, mãnh liệt hơn cả cuồng nhiệt, nồng đậm hơn cả bi thương, và tĩnh lặng hơn cả cô tịch.

Chỉ cần chạm mắt hắn, Tạ Lâm Xuyên đã như bị lửa thiêu bỏng, theo bản năng tránh đi.

Nhưng tại sao y lại phải né tránh? Chẳng phải tất cả đều là quả báo thích đáng cho sự bạo ngược ngang tàng, hoang dâm vô đạo của Tần Lệ sao?

Tạ Lâm Xuyên trầm mặt, lần nữa nghênh đón ánh mắt hắn.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, những đêm dài như dã thú cắn xé, hành hạ lẫn nhau lại ùa về như thủy triều.

Một bên không chịu khuất phục, bên kia quyết không buông tay, để rồi cuối cùng giống như hai con nhím bị treo buộc cùng nhau, càng giãy giụa càng đâm cho đối phương máu chảy đầm đìa.

Tạ Lâm Xuyên từng tưởng tượng vô số cảnh báo thù Tần Lệ, nhưng khi khoảnh khắc ấy thật sự đến, nhìn hắn hổ lạc bình dương (*) đầy rẫy thương tích, thảm hại như chó mất chủ, y lại chẳng cảm nhận được chút kh*** c*m báo thù nào.

(*) Hổ lạc bình dương (虎落平阳): Kẻ có bản lĩnh, địa vị cao nhưng gặp vận rủi, sa cơ lỡ vận nên bị kẻ tiểu nhân khinh khi, nhục mạ.

Chỉ có mệt mỏi mênh mông, hoang mang vô tận, và nỗi thẫn thờ không thể gọi tên.

Tần Lệ hẳn là đang hận y thấu xương.

Tạ Lâm Xuyên thở dài trong lòng, nhớ lại cái bẫy mà y và Lý Tuyết Hoằng đã giăng cho Tần Lệ.

Đó là lần duy nhất y lộ ra sắc mặt ôn hòa với Tần Lệ khi hắn muốn tổ chức sinh thần cho y. Dáng vẻ đối phương lúc ấy thậm chí có thể dùng bốn chữ "thụ sủng nhược kinh" để hình dung.

Nào ngờ đó chỉ là lớp đường bọc ngoài viên thuốc độc, nhằm khiến Tần Lệ mất đi cảnh giác.

Mà Tần Lệ lại cam tâm tình nguyện nuốt miếng bánh ngọt y đút cho. Bên trong bánh có giấu nhuyễn cốt tán, khiến hắn hoàn toàn mất khả năng phản kháng, thế rồi rơi vào cảnh ngộ ngày hôm nay.

Lừa gạt, hạ độc, đoạt ngôi. Những tội danh ấy, bất kể đối với vị quân vương nào cũng là đại tội không thể dung thứ, huống hồ lại là một bạo quân độc đoán ích kỷ như Tần Lệ.

Hắn có hối hận những tội nghiệt ba năm qua không? Không, hắn sẽ không.

Hắn chỉ hận không thể băm vằm y ra thành trăm mảnh, nghiền xương y thành tro mà thôi.

Lý Tuyết Hoằng liếc qua khoảnh khắc hai người giao mắt, đáy mắt hơi trầm xuống, tiến sát bên cạnh Tạ Lâm Xuyên, một tay đặt lên vai y rồi khẽ dùng sức: "Lâm Xuyên, ngươi còn chờ gì nữa?"

Chờ gì ư? Tạ Lâm Xuyên chậm rãi lắc đầu.

Tần Lệ có bao nhiêu kiêu ngạo thì có bấy nhiêu cứng cỏi. Dù có bẻ gãy từng khúc xương trên người hắn, hắn cũng tuyệt đối không chịu khuất phục.

Làm sao hắn có thể nghe lời một kẻ thù như y?

Y hờ hững nói với Lý Tuyết Hoằng: "Ta khuyên ngươi đừng phí công vô ích nữa."

Lý Tuyết Hoằng lại dời ánh mắt sang Tần Lệ, cúi xuống nhìn hắn từ trên cao: "Người ngươi muốn gặp giờ đã gặp rồi, đừng cố kéo dài thời gian nữa. Mau giao ngọc tỷ và binh phù ra đây, ta có thể để Lâm Xuyên cho ngươi một cái chết thống khoái. Người của ta sớm muộn cũng tìm được, nếu còn tiếp tục ngoan cố, kẻ chịu khổ chỉ có ngươi mà thôi."

Lý Tuyết Hoằng liếc mắt ra hiệu, lập tức có thị vệ bưng thánh chỉ cùng bút mực đến trước mặt Tần Lệ.

Tần Lệ chẳng mảy may đoái hoài đến Lý Tuyết Hoằng, mi mắt cũng không thèm động đậy, như thể mọi thứ xung quanh đều là không khí, nơi đây không phải thiên lao mà vẫn là vương cung của hắn.

Hắn vẫn như cũ, không chút kiêng nể gì mà nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên, cho đến khi Lý Tuyết Hoằng sắp nổi giận vì bị ngó lơ, hắn mới chậm rãi mở miệng, giọng khản đặc nhưng vẫn mang vẻ kiêu ngạo cố hữu:

"Tạ Lâm Xuyên, sao ngươi không nói gì?"

Tạ Lâm Xuyên nhíu đôi mày kiếm: "Ngươi nghĩ ta nên nói gì?"

Tần Lệ lúc này mới như ban ơn mà liếc nhìn tờ chiếu thư trước mặt, khóe môi nhếch lên một tia giễu cợt: "Hai mươi vạn đại quân ngoài ải vẫn nằm trong tay Nhiếp Đông, mà hắn chỉ nghe lệnh ta. Khi tin tức ta chết truyền ra, hắn cũng sẽ chỉ khởi binh báo thù cho ta. Đừng quên lão Tam nhà họ Lý, tức con chó mất nhà Lý Phong Hạo kia giờ vẫn còn sống nhăn răng đấy."

"Vậy thì sao?" Tạ Lâm Xuyên biết đây chính là điều Lý Tuyết Hoằng kiêng kỵ nhất.

Tần Lệ nheo mắt nhìn y, vẫn giữ nguyên khí thế ngạo mạn độc tôn: "Không ai có thể ép ta làm việc ta không muốn. Nhưng... sao ngươi không thử mở miệng cầu xin ta? Biết đâu ta sẽ đổi ý mà thành toàn cho ngươi?"

Tạ Lâm Xuyên im lặng hồi lâu, chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt hắn, bình thản đối diện với ánh mắt sói hung mãnh ấy: "Tần Lệ, ngày trước ngươi giam cầm, nhục nhã, cưỡng ép ta, có từng thấy ta cúi đầu van xin ngươi bao giờ chưa?"

Ánh mắt Tần Lệ lập tức trầm xuống, trở nên u ám tối tăm.

"Bây giờ ngươi đã mất long vị, quyền thế, sức mạnh, thậm chí tính mạng cũng sắp không giữ nổi, vậy mà còn mong ta cầu xin ngươi? Tần Lệ, ngươi không thấy nực cười sao?"

Sự im lặng kéo dài.

Tần Lệ từ cổ họng bật ra tiếng cười khàn đục: "Đúng vậy, ngươi nói đúng. Là ta quá nực cười rồi. Ta đã chẳng còn gì, đối với ngươi cũng chẳng còn giá trị lợi dụng, vậy mà vẫn còn mơ tưởng ngươi..."

Hắn đột ngột im bặt, như thể nửa câu sau khiến hắn quá mức bẽ bàng. Hắn nhắm chặt mắt, ép mình dời đi ánh nhìn. Khí thế gắng gượng duy trì ban nãy cũng theo đó mà lặng lẽ tan biến.

"Ngươi quả thật rất nực cười."

Tạ Lâm Xuyên nhìn dáng vẻ suy sụp của hắn, trong lòng vô cớ dâng lên một cơn phẫn nộ. Y dùng sức bóp cằm Tần Lệ, ép hắn ngẩng đầu trở lại.

Ánh nến lờ mờ cắt một đường bóng sắc nhọn giữa mày mắt Tạ Lâm Xuyên, che khuất nốt ruồi đỏ bên sống mũi. Ánh nhìn y như đao, giọng nói trầm lạnh: "Tần Lệ, ngươi mãi mãi không hiểu, thứ quyền lực và sức mạnh ngươi ỷ vào cả đời, ở chỗ ta chẳng bao giờ đổi lấy được gì cả!"

Y ghé sát hắn, hơi thở và ánh mắt quấn quýt, nóng ran đến khó chịu.

"Thứ duy nhất mà ngươi nhận được, chỉ là kết cục ngày hôm nay mà thôi."

Đồng tử Tần Lệ khẽ run lên, trong phút chốc thoáng xao động. Hắn định há miệng nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Đáy mắt đen thẳm như biển sâu dường như có sóng cuộn mãnh liệt, chực chờ tuôn trào, cuối cùng lại quy về tĩnh lặng trong hốc mắt đỏ hoe.

Tạ Lâm Xuyên không biết trong lòng Tần Lệ đang giấu giếm điều gì, mà y cũng chẳng buồn đoán.

Nhìn nhau không nói một lời, chán ghét nhau đến vô tận cùng. Đây vốn đã là kết cục định sẵn của hai người kiếp này.

Tạ Lâm Xuyên nhìn vào ánh mắt cuối cùng của đối phương, chỉ cảm thấy trong đầu dấy lên một cơn đau nhói vô cớ, theo bản năng đưa tay day trán.

"Các ngươi ôn lại chuyện cũ đủ chưa?" Lý Tuyết Hoằng sa sầm mặt cắt ngang. Nãy giờ nhìn hai người trước mặt cứ dây dưa mập mờ, sự kiên nhẫn của hắn đã hoàn toàn cạn sạch.

Hắn ra hiệu mang đoản đao trở lại trước mặt Tạ Lâm Xuyên: "Lâm Xuyên, nếu Tần Lệ đã rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, thì chẳng cần phí lời thêm nữa. Dù miệng có cứng đến đâu, dưới trọng hình tự khắc sẽ nghe lời thôi."

"Thanh đao này chém sắt như chém bùn, dù móc mắt hay chặt ngón đều chẳng cần tốn sức. Ta muốn ngươi chặt từng ngón tay ngón chân hắn, rồi móc đôi mắt hắn ra, xem rốt cuộc ai phải cầu xin ai."

Hắn đã rất nóng lòng muốn thấy cảnh Tần Lệ chết thảm dưới đủ loại tra tấn của Tạ Lâm Xuyên.

Tạ Lâm Xuyên nhíu mày không nói lời nào, chẳng thèm để ý Lý Tuyết Hoằng, cũng không nhìn thanh đao, mà chỉ lặng lẽ nhìn Tần Lệ.

Sắc mặt Lý Tuyết Hoằng càng lúc càng âm u. Hắn cảm nhận được có thứ gì đó đang vuột khỏi tầm kiểm soát của mình, khiến hắn cực kỳ bất an.

"Lâm Xuyên, đừng quên những lời ta vừa nói. Nếu ngươi không muốn làm bẩn tay mình, ta sẽ để kẻ khác làm."

Lý Tuyết Hoằng ngừng một chút, chậm rãi cảnh cáo: "Dù ngươi không muốn báo thù nữa, lẽ nào cả nhà họ Tạ ngươi cũng không cần sao?"

Tạ Lâm Xuyên cuối cùng cũng có phản ứng. Y quay đầu nhìn Lý Tuyết Hoằng, ánh mắt vô cùng lạ lùng, như thể đến giờ mới nhận thức được sự tồn tại của đối phương.

"Nếu ta giết Tần Lệ, ngươi sẽ tha cho họ chứ?"

Lý Tuyết Hoằng trong lòng nhẹ nhõm, dịu giọng đáp: "Ta đã nói rồi, chỉ cần ngươi nghe theo sự an bài của ta, uống Vong Ưu Hoàn, quên đi những người và việc không đáng, ngươi và người nhà của ngươi sẽ bình an vô sự."

Tạ Lâm Xuyên nhướng mày: "Nếu ta không muốn uống thì sao?"

Lý Tuyết Hoằng có phần mất kiên nhẫn: "Lâm Xuyên, đừng ép ta. Ta đã quá khoan dung với ngươi rồi."

Không một đế vương nào có thể chịu đựng việc người mình yêu dan díu với kẻ khác, càng không thể chịu nổi việc bên cạnh có kẻ sống nắm giữ bí mật để uy h**p mình.

Không ai tốt với hắn hơn ta. Lý Tuyết Hoằng thầm nghĩ. Dù Lâm Xuyên có phần được voi đòi tiên, ỷ sủng mà kiêu, chỉ cần y nghe lời, hắn vẫn có thể tha thứ cho y.

Tạ Lâm Xuyên ôm trán cười khẽ, ánh sáng mờ ảo khiến ngũ quan tuấn mỹ càng thêm sâu thẳm và sắc nét.

Tần Lệ khi nghe ba chữ "Vong Ưu Hoàn" đã nhíu mày, lại bị nụ cười của Tạ Lâm Xuyên thu hút ánh nhìn.

Tạ Lâm Xuyên rũ mắt, không nhìn ai, cũng chẳng biết đang cười nhạo ai. Tần Lệ, Lý Tuyết Hoằng, hay có lẽ là chính y.

Y không để ý đến cơn đau nhức ở trán nữa, chậm rãi đứng thẳng, thần sắc đã khôi phục lại vẻ bình thản: "Mang viên thuốc đó đến đây."

Lý Tuyết Hoằng lúc này mới lộ ra nụ cười hài lòng, khẽ giơ tay. Tên ngục tốt nịnh nọt lập tức bước lên, hai tay bưng lọ thuốc nhỏ đặt lên khay.

Tạ Lâm Xuyên không nhìn lọ thuốc, mà trước tiên cầm lấy thanh đoản đao chém sắt như bùn kia. Khoảnh khắc rút đao, lưỡi đao mỏng manh mà sắc lẹm loé lên hàn quang, chiếu rọi đôi mắt đen thẫm như đầm sâu trong tích tắc.

Y một tay nắm đao, mũi nhọn chỉ thẳng vào Tần Lệ: "Ngươi còn lời gì muốn nói nữa không?"

Lý Tuyết Hoằng khóe miệng nở nụ cười đắc thắng, nóng lòng muốn thưởng thức màn kịch hay mà hắn hằng mong đợi.

Tần Lệ lặng lẽ ngẩng nhìn Tạ Lâm Xuyên, hồi lâu mới khàn giọng nói: "Đừng uống thứ đó... đừng tin Lý Tuyết Hoằng..."

"Chỉ vậy thôi?" Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra, không ngờ câu trăng trối cuối cùng của Tần Lệ lại không phải lời mắng nhiếc hay nguyền rủa.

Tần Lệ không nói gì thêm, cũng không giãy giụa, chỉ lặng lẽ nhìn y với ánh mắt bình thản hiếm thấy, rồi chậm rãi khép mắt lại.

Đợi một lát, cơn đau dữ dội trong dự đoán không đến.

Tạ Lâm Xuyên cầm lọ thuốc trong tay x** n*n hồi lâu, đột nhiên không chút do dự ném mạnh ra ngoài, xuyên qua song sắt phòng giam, rơi thẳng vào chậu than đang cháy ngoài kia. "Bốp" một tiếng vỡ tan, nổ ra loạt tiếng lách tách.

Lý Tuyết Hoằng mặt biến sắc: "Lâm Xuyên! Ngươi–"

Mọi người xung quanh đều bất ngờ, nhất thời không biết phản ứng ra sao.

Thừa dịp mọi sự chú ý bị phân tán trong chớp nhoáng, Tạ Lâm Xuyên siết chặt đoản đao, xoay người lao thẳng về phía Lý Tuyết Hoằng!

Nhưng không may, tên ngục tốt đang ngẩn ngơ đứng giữa hai người hoàn toàn không kịp phản ứng, đã bị Lý Tuyết Hoằng đẩy mạnh từ phía sau, lao thẳng vào người Tạ Lâm Xuyên, kịp thời chắn cho hắn.

"Bắt hắn lại! Hộ giá–" Tiếng kêu chói tai vang lên tứ phía.

Tạ Lâm Xuyên hất tên ngục tốt ra, dồn lực phóng thanh đoản đao về phía Lý Tuyết Hoằng đang núp sau đám thị vệ–

Khoảnh khắc y giơ tay, cơn đau nhói dữ dội trong đầu lại ập đến, cổ tay run lên, đoản đao lệch khỏi quỹ đạo, sượt qua cổ Lý Tuyết Hoằng, chỉ để lại một đường máu mỏng manh và lớp lông tơ dựng đứng vì kinh hãi.

Tần Lệ sững sờ trong giây lát rồi cũng phản ứng mãnh liệt, khiến xiềng xích ở cổ tay căng ra hết cỡ, kêu lên loảng xoảng. Nhưng rốt cuộc hai nắm đấm vẫn chẳng địch nổi bốn tay, hắn lại bị một tên Thiết Giáp Vệ đè chặt.

Hắn nhíu chặt mày, vết thương toàn thân rỉ máu không ngừng, lồng ngực phập phồng kịch liệt, ánh mắt nhìn Tạ Lâm Xuyên phức tạp khó tả.

Lúc này Tần Lệ mới phát hiện mình đã nghĩ sai rồi. Tạ Lâm Xuyên từ đầu đến cuối chưa từng có ý định thỏa hiệp với Lý Tuyết Hoằng, cũng như cái cách mà y chưa từng cúi đầu trước hắn.

Lý Tuyết Hoằng đưa ngón tay chạm vào vệt ẩm lạnh, mặt đầy vẻ khó tin. Trong vòng vây dày đặc của đám Thiết Giáp Vệ, hắn nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên: "Ngươi dám giết ta?!"

Đám ngục tốt và Thiết Giáp Vệ đã ùa lên, vội vã khống chế tên loạn thần tặc tử "hai lần phản chủ" này. Tạ Lâm Xuyên từ bỏ chống cự, hai tay bị quặt ra sau rồi khóa chặt trong xiềng xích, không thể động đậy.

"Tiếc thật." Rơi vào đường cùng, thần sắc Tạ Lâm Xuyên ngược lại càng thêm thong dong, trong mắt chỉ lộ ra chút tiếc nuối vì canh bạc cuối cùng đã thất bại.

Thái độ thờ ơ ấy đã khiến cơn phẫn nộ của Lý Tuyết Hoằng dâng l*n đ*nh điểm. Hắn đẩy thị vệ ra, túm lấy thanh đoản đao hắn từng "ban thưởng" cho y để kết liễu Tần Lệ, mạnh mẽ giật cổ áo y, lưỡi đao sắc lẹm kề sát cổ họng y.

"Tại sao?!"

Lý Tuyết Hoằng đã giận đến mất sạch lý trí. Vị Tuyết Hoằng điện hạ ôn tồn lễ độ, thanh cao như trăng sáng ngày nào giờ đã xé toạc lớp mặt nạ, khuôn mặt gần như vặn vẹo.

"Ta yêu thương ngươi đến vậy, vì ngươi mà phí hết tâm tư chu toàn! Đến nước này rồi mà ngươi còn dám phản bội ta!"

"Có phải vì Tần Lệ không? Hắn hại ngươi ra nông nỗi này, ngươi lại vì hắn mà phụ tấm chân tình của ta?!"

Lý Tuyết Hoằng kích động tố cáo y vong ân phụ nghĩa, còn Tạ Lâm Xuyên thì nhìn miệng đối phương cứ mở ra khép vào, chẳng nghe lọt chữ nào, chỉ thấy mệt mỏi cùng cực.

"Ngươi ra tay nhanh đi."

Biết đâu y lại có thể xuyên về thế giới của mình, tỉnh dậy chỉ như vừa trải qua một cơn ác mộng mà thôi. Dù có chết thì vẫn còn tốt hơn là bị ép uống Vong Ưu Hoàn, trở thành một cái xác không hồn.

"Ngươi thật sự cho rằng ta không nỡ giết ngươi sao?" Lý Tuyết Hoằng hai mắt đỏ ngầu, cổ tay cầm đao run rẩy không ngừng, lưỡi đao dễ dàng cứa ra một vết thương trên cổ đang ngẩng cao của Tạ Lâm Xuyên.

Máu chảy đầm đìa đỏ đến gai mắt, uốn lượn chảy xuống. Chỉ cần hắn dùng sức thêm chút nữa là có thể dễ dàng cắt đứt yết hầu đối phương.

Tạ Lâm Xuyên không muốn nhìn hắn nữa, nhắm mắt lại, chờ đợi giải thoát.

Nào ngờ, thứ đợi được lại là một tiếng gầm khàn đục–

"Lý Tuyết Hoằng!"

Tần Lệ lên tiếng khiến mọi người bất ngờ. Thần sắc hắn bình tĩnh lạ thường, khóe miệng vẫn treo nụ cười lạnh đầy trào phúng: "Ngươi chẳng phải muốn ngọc tỷ và binh phù sao?"

Tầm mắt Lý Tuyết Hoằng quay lại trên người hắn, dần bình tĩnh lại: "Ồ? Ngươi chịu mở miệng rồi sao?"

Tần Lệ nhàn nhạt đáp: "Thả Tạ Lâm Xuyên ra, để hắn rời khỏi đây. Thứ ngươi muốn, ta đều có thể cho ngươi, kể cả chiếu thư."

Tạ Lâm Xuyên mở mắt nhìn Tần Lệ, chậm rãi nhíu mày, đôi môi mỏng mím chặt thành đường thẳng.

Tần Lệ đang nói gì?

Đầu y vẫn đau nhói co rút từng đợt, màng nhĩ ù đi, suýt nữa nghi ngờ mình đã nghe lầm.

"Hừ." Ánh mắt Lý Tuyết Hoằng đảo qua đảo lại giữa hai người, "Ngươi nghĩ giờ ngươi còn tư cách mặc cả với ta sao? Nói cho ta biết đồ giấu ở đâu trước đã."

Tần Lệ nhìn sâu vào mắt Tạ Lâm Xuyên một cái, rồi đưa tay sờ kim quan cài tóc, nhẹ nhàng ấn xuống, lấy ra một chiếc đồng phù dài bằng ngón tay, hình dáng độc đáo, chính giữa khảm một khối thanh ngọc.

Đuôi mắt Lý Tuyết Hoằng nhướn lên. Hắn cũng có chút khâm phục Tần Lệ, dám đem binh phù quan trọng như vậy đeo trên kim quan, phơi bày trước mắt mọi người, thảo nào tìm mãi không thấy.

Nếu hắn không tự giao ra, e rằng sẽ theo thi thể hắn bị ném ra bãi tha ma, hoặc bị thiêu hủy mất.

Tần Lệ tùy tay ném binh phù xuống đất: "Thả Tạ Lâm Xuyên ra."

Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ nhìn hắn với vẻ đầy khó hiểu, đột nhiên rất muốn biết trong lòng đối phương rốt cuộc đang nghĩ gì.

Đến nước này, ân oán giữa họ đã thành nút thắt chết, sớm đã chẳng còn khả năng cứu vãn nữa. Tần Lệ làm những chuyện này thì có ý nghĩa gì?

Hắn đáng lẽ phải hận y thấu xương, mong y và Lý Tuyết Hoằng đấu đá đến đồng quy vu tận mới phải.

Ngục tốt dâng binh phù và chiếu thư lên. Lý Tuyết Hoằng cầm binh phù trong tay mân mê, cảm thán bảo: "Chỉ chút đồ này thôi chưa đổi được mạng hắn đâu."

Hắn phân phó người bên cạnh vài câu. Lập tức có người khiêng đến hai chậu than hồng, đổ đầy lên nền đá xanh.

Đống than đỏ rực nhanh chóng nung phiến đá nóng đến bốc khói, chỉ cần đến gần chút thôi đã thấy nóng rát khó chịu.

Lý Tuyết Hoằng thong thả nói: "Tần Lệ, ngươi biết vì sao ta không cho người đánh gãy chân ngươi không?"

Tần Lệ cười lạnh không đáp, không hề tỏ ra sợ hãi, đến chân mày cũng chẳng thèm nhíu lấy một cái.

"Ta muốn nhìn ngươi chủ động quỳ trước mặt ta, cúi đầu xưng thần với ta." Nụ cười của Lý Tuyết Hoằng càng đậm, "Ngươi muốn hắn sống? Được thôi. Chỉ cần ngươi quỳ trên đống than này, bò đến trước mặt mà cầu xin ta!"

Tạ Lâm Xuyên trong lòng dâng lên cảm giác nực cười khôn tả, thậm chí nghĩ Lý Tuyết Hoằng đã điên rồi. Nếu không phải kẻ điên, sao nói ra được chuyện hoang đường như vậy.

Tạ Lâm Xuyên cười nhạo: "Ngươi mất trí rồi sao? Muốn giết thì cứ giết đi, lắm lời vô nghĩa thế làm gì!"

Lý Tuyết Hoằng chỉ đầy hứng thú nhìn xuống Tần Lệ: "Thế nào? Mạng Tạ Lâm Xuyên giờ nằm trong tay ngươi. Hắn sống hay chết, toàn do ngươi quyết định."

Tần Lệ nheo mắt, vừa như chế giễu vừa như khinh miệt nhìn đối phương. Vài lọn tóc mái xám bạc bết lại vì máu, dính chặt vào gò má, vẻ nhếch nhác khắp người cũng không thể làm giảm đi sát khí trong mắt hắn:"Ta dựa vào đâu mà tin ngươi?"

Lý Tuyết Hoằng chắp tay sau lưng, cười nói: "Ta chính là muốn nhục nhã ngươi, trả lại hết nỗi nhục ngươi từng trút lên người ta năm xưa. Ngươi có lựa chọn sao? Trừ phi ngươi cam tâm nhìn hắn chết ngay trước mặt mình."

Tần Lệ từ cổ họng bật ra tiếng cười khinh bỉ.

Thần sắc Tạ Lâm Xuyên vẫn bình thản. Đúng rồi, bộ dạng này mới chính là tên bạo quân mà y quen biết. Kẻ tự chuốc lấy nhục chỉ có Lý Tuyết Hoằng một mực ảo tưởng mà thôi.

Tần Lệ sao lại đồng ý cho được? Không chừng hắn còn thấy tiếc vì không được tự tay kết liễu y ấy chứ.

Cơn đau ở cổ càng lúc càng dữ dội, y bắt đầu cảm thấy choáng váng vì mất máu quá nhiều.

Bên tai mơ hồ vang lên một tiếng thở dài rất khẽ.

Chưa kịp phân biệt tiếng thở dài là từ ai, Tạ Lâm Xuyên đột ngột trợn tròn mắt, không kịp trở tay đã thấy bóng dáng người kia động đậy–

Dưới ánh mắt kinh ngạc của toàn bộ ngục tốt và đám Thiết Giáp Vệ, Tần Lệ chậm rãi cúi xuống cái đầu luôn ngạo nghễ, cong tấm lưng luôn thẳng tắp, và hạ xuống bên gối cứng cỏi còn lại.

Hắn rũ mi, không nhìn ai, khó nhọc dịch chuyển đôi chân bị xiềng xích khóa chặt, quỳ lên phiến đá phủ đầy than hồng.

Than lửa thô ráp nóng bỏng, vốn chẳng phải thứ mà lớp áo tù mỏng manh và làn da yếu ớt có thể chịu được. Hơi nóng kinh hoàng nhanh chóng thiêu bỏng đầu gối, cẳng chân và ngón chân hắn, phát ra tiếng xèo xèo của da thịt bị đốt cháy, khói nóng cuồn cuộn bốc lên.

Tạ Lâm Xuyên sững sờ, không tin nổi nhìn cảnh tượng trước mắt. Tim y như bị ai bóp nghẹt, thần sắc đã chẳng còn vẻ bình thản lúc trước. Y há miệng, cổ họng khản đặc đến mức gần như mất tiếng.

Tần Lệ là ai? Một bá chủ tranh hùng giữa thời loạn lạc, một bạo quân duy ngã độc tôn.

Còn y chỉ là chiến lợi phẩm hắn chưa chinh phục được, kẻ đã từng xâm phạm hắn, càng là tử địch đoạt ngôi khiến hắn rơi xuống bùn đen!

Giữa họ rõ ràng chỉ nên có nỗi oán hận nồng đậm chẳng thể hóa giải, đến chết mới dứt.

Vậy mà Tần Lệ đang làm gì?

Sao hắn có thể sau khi mất hết tất cả, lại vì kẻ thủ ác là y mà vứt bỏ chút tôn nghiêm cuối cùng, cúi đầu trước kẻ thù?

Tại sao? Tại sao lại cam tâm chịu nhục?

Trong không khí tràn ngập mùi khét lẹt. Tần Lệ động tác chậm rãi mà kiên quyết, dùng hai gối bò từng chút một trên than hồng về phía Lý Tuyết Hoằng. Những giọt mồ hôi to như hạt đậu xuôi theo lọn tóc và cằm nhỏ xuống, bốc lên từng làn khói trắng.

Tạ Lâm Xuyên không biết hắn đang chịu đựng đau đớn và tra tấn đến mức nào, chỉ thấy gò má hắn căng như dây đàn, xương gò má nhô cao, đuôi mắt dù đã cố kìm nén vẫn không ngừng co giật, và bờ môi nứt nẻ đã mất đi sắc máu.

Mọi người đều trợn tròn mắt nín thở, bốn bề im phăng phắc. Chỉ có tiếng xèo xèo bỏng rát và tiếng thở nặng nề là đặc biệt rõ ràng.

Lý Tuyết Hoằng sau một thoáng kinh ngạc, đột nhiên cười phá lên đầy rợn người, cười đến hai vai run bần bật, không còn giữ nổi phong thái thường ngày: "Tần Lệ, ngươi rốt cuộc cũng có ngày hôm nay!"

"Ngươi hối hận chưa? Hối hận vì đã cướp đi thứ không thuộc về ngươi! Ngôi vị hoàng đế là của ta, Tạ Lâm Xuyên cũng là của ta."

Tần Lệ lết qua đống than hồng cháy đỏ, nửa quỳ trước mặt Lý Tuyết Hoằng, hai chân đã thảm đến không nỡ nhìn, hơi thở run rẩy yếu ớt, giọng nói khàn đặc không ra hình thù:

"Nếu ngươi đã muốn làm hoàng giả... chí ít cũng nên giữ lời hứa, hãy thả hắn..."

Tạ Lâm Xuyên đồng tử khẽ run lên, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, trong lòng cuồn cuộn sóng dữ, đầu óc như có lưỡi dao cùn đang xoáy sâu, xoáy đến đầu đau muốn nổ tung.

Những hình ảnh vừa quen vừa lạ lẫm liên tục hiện lên, nhưng y lại chẳng nắm bắt được đầu mối. Mồ hôi lạnh thấm ướt cả y phục.

Y hoảng hốt nghĩ, đến nước này rồi, Tần Lệ... lẽ nào thực sự có chân tình đối với y sao?

Lý Tuyết Hoằng từ trên cao nhìn xuống bộ dạng thảm hại của Tần Lệ với nụ cười của kẻ chiến thắng, trong lòng đã thỏa thuê vô cùng.

Hắn giơ cao thanh đoản đao trong tay: "Tần Lệ, ngươi cứ yên tâm xuống địa ngục đi."

Lưỡi đao lạnh lẽo vung xuống, đâm vào da thịt, máu tươi lập tức trào ra từ rãnh máu.

Nụ cười trên mặt Lý Tuyết Hoằng bỗng chốc cứng đờ, gương mặt biến sắc: "Lâm Xuyên!"

Ngay khoảnh khắc ấy, Tạ Lâm Xuyên vốn ở ngay sát bên cạnh đã dùng hết sức bình sinh, đột ngột thoát khỏi tay thị vệ, cả người lao đến chắn trước thân hình Tần Lệ, hứng trọn nhát đao này cho hắn.

Y đã chủ động chặt đứt đi sinh cơ vốn không lối thoát, cũng dứt khoát chặt đứt hết thảy những oán tăng hội, ái biệt ly và cầu bất đắc*.

Tần Lệ sững sờ đờ người tại chỗ, gần như không biết phải làm sao. Những giọt máu nóng hổi nhỏ xuống tay hắn, bỏng rát hơn cả than hồng, thiêu đốt đôi tay đang run rẩy, thiêu đốt cả trái tim hẫng nhịp của hắn.

"Tạ Lâm Xuyên..."

Hắn mấp máy môi, chợt đối diện với đôi mắt đen láy như điểm mực, nốt ruồi son bên sống mũi của đối phương đỏ rực đến chói mắt.

"Tần Lệ," Tạ Lâm Xuyên tựa vào vai hắn, nở nụ cười trầm thấp, bình thản mà kiên quyết đón nhận ánh mắt cuối cùng của hắn, "Ta không nợ ngươi."

"Ngươi cũng..."

Lời cuối của y chưa kịp dứt, trước khi sinh mệnh trôi đi, tầm nhìn mờ ảo cuối cùng chỉ dừng lại trên đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy điên cuồng và thống khổ.

Rồi hoàn toàn chìm vào bóng tối...

. . .

Chú thích (*):

Trong nhân sinh quan của Phật giáo, ai cũng phải trải qua tám nỗi khổ trên hành trình sinh tử luân hồi (Bát khổ):

Về mặt thể chất thì có sinh – lão – bệnh – tử.

Về tâm lý thì có:

– Ái biệt ly: yêu nhau mà phải xa nhau

– Oán tăng hội: ghét nhau mà phải tụ hội với nhau

– Cầu bất đắc: muốn mà không có được

– Ngũ thụ uẩn: Sự dằn vặt từ tâm trí, khi 5 yếu tố cấu thành con người (sắc, thọ, tưởng, hành, thức) bị xáo trộn, nổi lên mãnh liệt, sinh ra các h*m m**n, tham ái và chấp trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn