Tần Lệ nửa ngồi nửa dựa vào gối mềm, ánh mắt lững thững dõi theo từng động tác của Tạ Lâm Xuyên.
Tạ Lâm Xuyên rửa tay sạch sẽ, ném băng gạc cũ vào chậu nước, rồi lấy khăn sạch lau miệng vết thương.
Y rũ mắt, thần sắc rất chuyên chú và nghiêm túc.
Tần Lệ nhìn hàng mi dày khẽ chớp của y, mở lời hỏi: "Tạ tướng quân ở đây có quen không?"
Tạ Lâm Xuyên thuận miệng đáp: "Đa tạ bệ hạ quan tâm, so với thiên lao thì tốt hơn nhiều."
Y đổ chút thuốc trị thương do thái y kê lên miệng vết thương của Tần Lệ, rồi chậm rãi xoa đều. Hương thuốc nhàn nhạt dần lan tỏa.
Động tác y của chậm rãi mà cẩn trọng. Bàn tay Tần Lệ thô ráp đầy chai sạn, nhưng làn da trên người hắn lại mịn màng hơn rất nhiều.
Dưới lòng bàn tay y, khối cơ ngực săn chắc phập phồng theo nhịp thở, khiến Tạ Lâm Xuyên bất giác nhớ lại cảm giác căng tròn, đầy đặn khi chúng từng nằm gọn trong tay mình.
Trên ngực và bụng Tần Lệ rải rác vài vết sẹo cũ, màu sắc nay đã phai nhạt, chỉ còn lại đường nét mơ hồ minh chứng cho những khoảnh khắc cận kề sinh tử năm nào. Dưới ánh nến, chúng toát lên vẻ đẹp hoang dại đầy sức sống.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên lạc đi, hơi thất thần.
Mãi cho đến khi bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp của Tần Lệ: "Trẫm cũng nghĩ vậy. Điện phụ này xưa kia nghe nói chính là nơi hoàng đế sủng hạnh phi tần."
"Người ta bảo làm hoàng đế thì có hậu cung ba nghìn giai lệ, đám hậu phi vì muốn được gặp hoàng đế một lần mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán. Nếu Lý Tuyết Hoằng lên ngôi, sợ rằng Tạ tướng quân còn phải tranh sủng với đám phi tần của hắn, làm sao được như bây giờ, một mình ở đây độc chiếm vinh sủng?"
Ánh mắt Tần Lệ khẽ nhướn lên, neo đậu tại nốt ruồi son giữa đôi mày y, giọng điệu càng thêm càn quấy: "Huống chi Tạ tướng quân lại khéo hầu hạ người khác thế này, nói không chừng so với việc xông pha trận mạc giết địch, lại càng thích hợp ở trên long sàng hơn."
Chút không khí mập mờ vừa nhen nhóm lập tức bị vài câu nói của hắn dập tắt sạch sẽ.
Tạ Lâm Xuyên khẽ híp mắt. Quả nhiên miệng chó không mọc được ngà voi, miệng lưỡi Tần Lệ vẫn đáng ăn đòn y hệt như kiếp trước.
Bàn tay đang xức thuốc của y đột ngột nhấn mạnh một cái. Tần Lệ đau đến xuýt xoa, nụ cười trên mặt cứng đờ, ánh mắt trở nên hung dữ: "Ngươi làm gì đấy!"
Tạ Lâm Xuyên nghiêm trang đáp: "Vết thương hình như bị thấm nước, có dấu hiệu nhiễm trùng, đau là chuyện bình thường. Nhưng bệ hạ vốn đã trải qua biết bao chiến trận, trên người có biết bao vết thương, chắc hẳn không sợ chút đau này đâu nhỉ?"
Tần Lệ hung hăng hừ lạnh một tiếng, không đáp lời.
Tạ Lâm Xuyên liếc hắn một cái, lại cúi đầu tiếp tục bôi thuốc.
Kiếp trước, chuyện giường chiếu giữa hai người chẳng khác nào đấu thú. Để trả thù cho nỗi nhục bị cưỡng ép, chính y không ít lần thô bạo với hắn.
Nhưng Tần Lệ luôn cắn răng chịu đựng, chỉ khi bị dồn đến đường cùng mới chịu bật ra vài tiếng th* d*c trầm đục.
Mỗi khi Tần Lệ bị y chọc giận, hắn cũng sẽ dứt khoát khóa tay chân y lại, tự mình nắm quyền khống chế.
Kịch liệt, ngột ngạt, đau đớn, và dày vò lẫn nhau.
Dù thế nào đi nữa, cái miệng của Tần Lệ chưa từng kêu đau nửa lời. Tạ Lâm Xuyên suýt nữa còn nghĩ hắn là kẻ b**n th** lấy đau đớn làm kh*** c*m.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên tối lại. Tần Lệ chưa từng thốt ra lời nào tốt đẹp với y, và y cũng chưa từng đối đãi dịu dàng với hắn.
Chỉ có một lần duy nhất là để lừa hắn, khi ấy Tần Lệ ngoài miệng tuy không nói gì, nhưng trong lòng lại âm thầm vui mừng rất lâu. Đó có lẽ là khoảng thời gian quan hệ giữa hai người hòa hoãn nhất.
Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, hóa ra tên bạo quân lạnh lùng sắt đá này cũng biết sợ đau.
Tần Lệ đang chăm chú quan sát biểu cảm của Tạ Lâm Xuyên, thấy y thất thần, tâm trí không ở đây, động tác bôi thuốc cũng chậm chạp.
Hắn lập tức nhíu mày, sắc mặt không vui: "Ngươi đang nghĩ gì đấy? Hay là đang nghĩ đến ai?"
Động tác trên tay Tạ Lâm Xuyên nhẹ đi đôi chút, y tùy tiện đáp: "Đang nghĩ về ngài."
Tần Lệ nghẹn họng, ánh mắt đầy vẻ hồ nghi, rõ ràng là chẳng tin chút nào.
"Tạ tướng quân cũng từng hầu hạ Lý Tuyết Hoằng như thế này sao? Ngươi từng bị chính địch thủ trong triều hãm hại, ngồi xe tù diễu phố, sau này lại trở thành tâm phúc của Lý Tuyết Hoằng. Hôm đại lễ đăng cơ lại chạm mặt kẻ thù cũ, cảm giác thế nào?"
"Ngươi theo Lý Tuyết Hoằng lâu như vậy, mà hắn ngay cả một tên địch thủ cũng không trừ khử giúp ngươi. Là hắn bất tài, hay vốn dĩ chẳng muốn ra tay?"
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên khẽ lóe lên. Vị trí hàng thần trên đại điện quả nhiên là chiêu trò của Tần Lệ.
Y hỏi: "Bệ hạ sao lại tường tận chuyện của ta đến thế?" Ngay cả việc y ngồi xe tù diễu phố hắn cũng biết?
Tần Lệ cười khẩy: "Dân chúng trong kinh thành có ai mà không biết?"
"Ngày trước ngươi dốc lòng bán mạng cho Cảnh Quốc và Lý Tuyết Hoằng, cuối cùng nhận lại được gì? Khi cần thì ngươi là tướng quân, khi không cần thì là quân cờ bị vứt bỏ. Còn đám tiểu nhân suốt ngày múa mép trên triều đình lại thăng quan tiến chức vù vù."
Đôi mắt đen thẳm của Tần Lệ xoáy sâu vào mắt y: "Tạ Lâm Xuyên, ngươi không hận sao?"
Nếu là kiếp trước, đương nhiên y sẽ hận. Nhưng khi đó, sự thù hận dành cho Tần Lệ chói lòa hơn thảy, chiếm cứ toàn bộ tầm nhìn của y.
Tạ Lâm Xuyên thong thả đặt lọ thuốc xuống, lấy khăn sạch và băng gạc mới ra, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Tần Lệ: "Ít nhất lúc ấy ta vẫn là tướng quân. Còn đám tiểu nhân kia giờ chẳng phải cũng đang đứng trong triều đình của bệ hạ sao."
Tần Lệ dường như chỉ chờ đúng mỗi câu này, hắn nở nụ cười đầy ẩn ý: "Cho nên, sao ngươi không thử đến cầu xin trẫm xem?"
Câu nói quen thuộc ấy khiến đầu ngón tay Tạ Lâm Xuyên khẽ run lên, khó lòng nhận ra.
Tần Lệ nheo mắt, nhướng mày: "Ngươi có thể đến lấy lòng trẫm, khiến trẫm vui vẻ để đổi lấy tiền tài danh vọng, địa vị quyền thế, vinh hoa ân sủng hay bất cứ thứ gì mà ngươi muốn."
Tần Lệ ghé sát lại, đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy, giọng nói trầm thấp: "Tạ tướng quân ngày trước từ tội thần trong ngục lao một bước nhảy thành tâm phúc của Lý Tuyết Hoằng, nắm giữ cấm quân, khiến hắn độc sủng một mình ngươi. Chắc hẳn..."
Hắn cố tình ngắt quãng, kéo dài giọng điệu: "Tạ tướng quân đối với việc hầu hạ nam nhân hẳn rất thuần thục nhỉ?"
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên đột nhiên trở nên sắc lẹm, lập tức nhìn chằm chằm hắn.
Hai ánh mắt im lặng va chạm nhau, như hai mũi tên sắc bén cùng lúc lao về phía đối phương.
Nhịp thở vốn đang bình ổn của cả hai bỗng chốc thay đổi.
Tần Lệ vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, một tay gác lên mép bàn nhỏ, tay kia như vô tình đặt trên đùi.
Chân trái của hắn đạp lên bục chân, chân phải dậm đất, cơ bắp vốn thả lỏng giờ đã căng cứng, đầu ngón tay siết chặt để tích lực, tứ chi đều ở trạng thái có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Tần Lệ vẫn luôn đề phòng y từng giây từng phút.
Nhận ra điều đó qua khóe mắt, ngọn lửa giận trong lòng Tạ Lâm Xuyên cũng nguôi đi phần nào.
Từ lúc vào viện đến giờ, Tần Lệ vẫn luôn không ngừng thăm dò y.
Không tìm được chứng cứ thực tế trong thư phòng, hắn liền chuyển sang công kích bằng lời nói, cố tình khiêu khích và chọc giận y.
Một khi con người bị cơn giận che mờ lý trí sẽ rất dễ lộ sơ hở.
Kiếp trước y thiếu kinh nghiệm, cũng chẳng muốn tìm hiểu hay nhượng bộ Tần Lệ, mỗi lần không dùng lời lẽ lạnh lùng đáp trả thì cũng là thái độ dửng dưng làm lơ.
Có lẽ vì gần đây y quá an phận, khiến Tần Lệ không nắm bắt được ý đồ của y.
Hắn cho rằng y đang chờ đợi thời cơ để giáng cho hắn một đòn chí mạng, hay cho rằng y vì muốn bảo vệ Lý Tuyết Hoằng mà không tiếc dâng hiến thân mình?
Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, thảo nào lúc nãy thấy y c** th*t l*ng, hắn lại có phản ứng như thế.
Nói đi cũng phải nói lại, Tần Lệ đúng là tự đào hố chôn mình rồi.
Ai bảo hắn cứ thích chiếm chút lợi lộc miệng mồm trong ngục làm gì, không ngờ tới được y thật sự đồng ý, còn muốn dọn vào ở cùng cung với hắn.
Giờ thì hay rồi, Tần Lệ lâm vào thế cưỡi hổ khó xuống, tự mình nhét một khối thuốc nổ ngay cạnh giường nằm.
Tạ Lâm Xuyên nghĩ thông suốt điểm này, nhưng điều đó không có nghĩa là y không giận.
Cái tên Tần Lệ này, xét về khoản chọc giận y thì đúng là thiên bẩm, bản lĩnh cao cường. Cứ như thể không mỉa mai vài câu là không sống nổi vậy, kiếp trước đã nếm không ít trái đắng vì cái nết này rồi, vậy mà lần sau vẫn cứ chứng nào tật nấy.
Đúng là nên bịt cái miệng này lại, làm cho đau đến mức không thốt lên lời mới tốt.
Tạ Lâm Xuyên cụp mắt, né tránh ánh nhìn của Tần Lệ, ngồi xuống ghế trước giường, ném mảnh khăn dính máu sang một bên rồi bắt đầu quấn băng mới cho hắn.
Tần Lệ thấy y bình tĩnh như vậy, ngược lại hơi bất ngờ: "Ngươi sao lại– Xuýt–!"
Hắn vừa mở miệng, trước ngực đã truyền đến một cơn đau nhói, suýt nữa thì hít hà thành tiếng. Hắn nhìn chằm chằm đối phương bằng ánh mắt tối sầm: "Ngươi cố tình chỉnh trẫm phải không?"
Tạ Lâm Xuyên làm như không có chuyện gì, nới lỏng băng vừa siết quá chặt ngay trên vết thương, rồi mới cẩn thận buộc lại cho hắn: "Ta không phải thái y, cũng chẳng có kinh nghiệm hầu hạ nam nhân, mong bệ hạ lượng thứ."
Sắc mặt Tần Lệ ban đầu còn âm u, nghe thấy câu này thì chân mày dần giãn ra, đôi mắt chớp chớp, vẻ hung ác dịu đi nhiều, cuối cùng chỉ thốt ra một câu khô khốc: "Không được có lần sau."
Tạ Lâm Xuyên giúp hắn thay băng xong, thấy Tần Lệ vẫn cứ nhìn mình chằm chằm, hoàn toàn không có ý định tự mặc quần áo vào, y đành đứng dậy khoác từng lớp y phục lên cho hắn.
Khi Tần Lệ đến đây vẫn còn mặc triều phục lúc thiết triều, thiết kế phức tạp rườm rà.
Tạ Lâm Xuyên hơi cúi người, ghé sát vào hắn, những ngón tay thon dài cài lại từng chiếc cúc vải, hơi thở ấm nóng nhẹ nhàng phả lên mặt Tần Lệ.
Tần Lệ hơi lười biếng nheo mắt, để mặc đối phương ngoan ngoãn phục vụ mình mặc quần áo, thỉnh thoảng còn nhấc tay phối hợp.
Đôi mắt sâu thẳm của hắn dán chặt vào gương mặt Tạ Lâm Xuyên, ánh sáng le lói chuyển động, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì.
Không biết Tần Lệ mang trong mình dòng máu của dị tộc nào mà màu tóc vô cùng hiếm gặp, những sợi tóc hơi xoăn tự nhiên, dưới ánh nến mềm mại tỏa ra một vầng sáng ấm áp.
Tạ Lâm Xuyên vén lọn tóc bạc vương trên vai hắn ra khỏi lớp áo ngoài.
Khóe mắt y thoáng thấy cánh mũi Tần Lệ khẽ phập phồng, hệt như một loài mãnh thú có khứu giác cực kỳ nhạy bén.
Y đột nhiên nhớ ra, mũi Tần Lệ quả thật rất thính, đến mức người lạ khó lòng tiếp cận. Đám tàn dư ngoan cố của Cảnh Quốc từng tìm đủ mọi cách để ám sát hắn, thế nhưng chưa một lần thành công.
Nhưng lúc này Tần Lệ ngửi được cái gì chứ? Trên người y bây giờ ngay cả mùi mồ hôi cũng không có.
Giây tiếp theo, Tần Lệ đột nhiên giơ tay về phía cổ Tạ Lâm Xuyên–
Động tác hắn rất nhanh, không hề báo trước.
Tiếng chuông cảnh báo trong lòng Tạ Lâm Xuyên vang lên ngay tức khắc, vô số ký ức nhục nhã ùa về trong tâm trí. Gần như là phản xạ bản năng của cơ thể, một tay y chộp lấy cổ tay Tần Lệ, còn tay đang vén tóc lập tức siết lấy cổ hắn!
Đến khi y kịp hoàn hồn thì Tần Lệ đã bị y đè nghiến xuống giường mềm từ bao giờ.
Đòn tấn công của Tạ Lâm Xuyên quá đỗi bất ngờ, khiến Tần Lệ ngẩn người trong chớp mắt, nhưng bản năng rèn luyện trên chiến trường bao năm qua của hắn cũng chẳng phải hư danh. Bàn tay trái đang rảnh của hắn chém mạnh như dao xuống cạnh cổ của Tạ Lâm Xuyên, đồng thời co gối th*c m*nh vào hạ bộ y!
Hai chiêu này ra tay độc địa và chuẩn xác vô cùng. Nếu đổi lại là kẻ khác, dù không ngất xỉu tại chỗ thì cũng lập tức mất khả năng chiến đấu.
Thế nhưng Tạ Lâm Xuyên dường như đã đoán trước được đòn phản công của hắn, y ngửa đầu né tránh cú chém tay một cách hoàn hảo, đồng thời nâng chân chặn đứng cú thúc đầu gối của Tần Lệ.
Toàn bộ động tác cực kỳ thuần thục, như đã được diễn tập vô số lần.
Một tiếng "xoảng" vang lên, bình hoa trên bàn nhỏ bị va trúng rơi xuống đất, vỡ tan tành.
"Khoan đã–"
Thấy sắc mặt Tần Lệ biến đổi, ánh mắt đen thẳm của đối phương trở nên cực kỳ hung hiểm, Tạ Lâm Xuyên lập tức buông cổ hắn ra, lùi lại hai bước, giữ khoảng cách an toàn.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, chỉ trong vài nhịp thở. Không khí giữa hai người từ bình lặng đã chuyển sang gươm tuốt cung giương.
"Bệ hạ, vừa rồi ta chỉ là..." Tạ Lâm Xuyên nhất thời nghẹn lời, y thật sự không biết phải giải thích thế nào cho phản ứng thái quá của mình.
Dù sao thì, ai từng trải qua ba năm bị đè nén như vậy đều sẽ có bóng ma tâm lý.
Chẳng mấy chốc, thị vệ ngoài điện nghe thấy tiếng động lạ liền ùa vào hộ giá. Lý Tam Bảo hoảng hồn, vừa lau mồ hôi lạnh vừa chạy tới: "Bệ hạ?!"
Mọi người vừa xông vào phòng thì đã thấy Tần Lệ đang ngồi dậy từ giường, y phục xộc xệch, áo ngoài bung vài chiếc cúc. Tạ Lâm Xuyên thì đang đứng một bên, dưới chân là chậu nước dính máu băng gạc, mảnh vỡ bình hoa vương vãi đầy sàn.
Lý Tam Bảo thấy vậy càng hoảng, thấp thỏm nhìn Tần Lệ: "Bệ hạ, xảy ra chuyện gì vậy ạ? Người đâu, mau vào đây dọn dẹp, cẩn thận kẻo làm tổn thương thánh giá."
Tần Lệ không thèm để ý đến những người khác, ngón tay hắn sờ lên yết hầu vừa bị siết đau, ánh mắt âm u và sắc lẹm nhìn chằm chằm Tạ Lâm Xuyên.
Tạ Lâm Xuyên thầm thở dài, cảm thấy mình thật sự quá oan ức.
Mọi kế hoạch của đời này còn chưa kịp triển khai, chẳng lẽ lại vì một cuộc xung đột quái gở thế này mà hỏng bét sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, tất cả đều tại Tần Lệ cả.
Để lại bóng ma cho y còn chưa đủ, giờ còn hở một tí là tấn công vào cổ y, hại y phản ứng quá khích đến thế.
Ngay khi y cứ ngỡ giây tiếp theo mình sẽ bị thị vệ lôi đi tống vào thiên lao lần nữa, đang vắt óc nghĩ cách tự cứu mình, thì Tần Lệ cuối cùng cũng lên tiếng:
"Ai bảo các ngươi xông vào đây đông thế này? Chẳng phải chỉ là vỡ cái bình hoa thôi sao, có gì làm quá lên thế. Lui ra hết đi!"
Thấy Tần Lệ không có ý định truy cứu, Lý Tam Bảo thầm thở phào, nhanh chóng dọn sạch đống mảnh vỡ rồi dẫn người lui ra sạch sẽ.
Tạ Lâm Xuyên có chút ngạc nhiên nhìn vào mắt Tần Lệ. Thật khó tin khi đối phương lại nhẫn nhịn được hành động mạo phạm gần như là ám sát thế này.
Im lặng hồi lâu, Tần Lệ đột nhiên cười khẩy một tiếng, những thớ cơ đang căng cứng lại thả lỏng lần nữa.
Hắn tựa vào gối mềm, một tay chống má, hất cằm liếc xéo Tạ Lâm Xuyên: "Trẫm biết ngay mà, ngươi toàn giả vờ giả vịt."
Tạ Lâm Xuyên: "..."
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Bạn Tạ: Đều tại Tần Lệ hết. =.=
Bạn Tần: Đều tại Lý Tuyết Hoằng hết! =.=