Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 78: Ngoại truyện: Hiện đại (2)

Tám giờ sáng, Tạ Lâm Xuyên đến vị trí làm việc đúng giờ.

Giống như mọi khi, trước khi cậu đến, trên bàn làm việc lại được đổi một bó hoa tươi mới. Hôm nay là hoa hồng tường vi, ở giữa cũng cắm mấy cành hoa lưu ly làm điểm nhấn.

Tạ Lâm Xuyên cúi đầu ngửi ngửi, một làn hương thơm thanh nhã phả vào mặt, trên những đóa hoa tươi non vẫn còn đọng lại vài giọt sương mai.

Ngày nào cũng đổi hoa tươi, đây cũng là phúc lợi nhân viên của tập đoàn Tần thị sao? Không ngờ vị Tần tổng này lại tinh tế đến thế trong phương diện này, chẳng trách được gọi là nhà từ thiện.

Tạ Lâm Xuyên không khỏi liên tưởng đến bó hoa cẩm chướng trong phòng bệnh hồi đó, ở giữa cũng có hoa lưu ly, chẳng lẽ cũng là công ty tặng sao? Nhưng khi đó cậu còn chưa vào làm mà?

Sắp xếp lại những văn kiện và tài liệu cần dùng cho hôm nay, Tạ Lâm Xuyên nhìn đồng hồ một cái, đi vào phòng trà nước pha trà cho Tần Lệ, sau đó đồng hành cùng đối phương ăn sáng, kế tiếp dựa theo lịch trình đã sắp xếp, chuẩn bị bắt đầu công việc của cả một ngày.

Văn phòng chủ tịch.

Tần Lệ ngồi trên ghế sô pha, "bạch" một tiếng ném một xấp báo cáo dày cộp xuống, đôi mày kiếm nhíu chặt, trong mắt cuộn trào cơn giận dữ, lạnh lùng nhìn chằm chằm vị trưởng phòng quan hệ công chúng trước mặt: "Đã ba ngày trời rồi, trên mạng sao vẫn còn truyền thông tung tin đồn nhảm nhí nói tôi có ý định hợp tác, thậm chí là thông gia với nhà họ Tiêu thế?"

"Phòng quan hệ công chúng các người là một lũ ăn không ngồi rồi à? Mỗi năm tôi bỏ ra nhiều tiền như vậy chỉ để nuôi một đám ăn không ngồi rồi thôi sao? Còn để tôi nhìn thấy loại tin đồn thất thiệt này một lần nữa thì cuốn gói xéo đi!"

Trưởng phòng bị mắng cho vuốt mặt không kịp, cũng không dám cãi lại nửa câu, chỉ biết cắm mặt xuống liên tục vâng dạ, dường như đã quen với cảnh tượng này.

Anh ta không nhịn được thở dài một tiếng thườn thượt. Thời buổi này đúng là kẻ phao tin thì thảnh thơi phè phỡn, còn kẻ đi dập tin thì chạy hụt cả hơi mà.

Lúc Tạ Lâm Xuyên đẩy cửa đi vào, vừa vặn đụng trúng cảnh Tần Lệ đang nổi trận lôi đình.

Tay áo của hắn xắn lên quá khuỷu tay, lộ ra nửa hình xăm, hình như là một cái đầu sói. Lúc Tần Lệ nổi giận, cơ bắp cánh tay khẽ gồ lên khiến hình xăm đầu sói trông cũng vô cùng dữ tợn, cứ như muốn nhe nanh vồ lấy người ta.

"Ai dám không gõ cửa mà đã–" Tần Lệ sa sầm mặt mày, quay đầu định mắng người thì thấy Tạ Lâm Xuyên đang đứng sau cánh cửa kính mờ, mới bước được một chân vào đã khựng lại tại chỗ, dường như đang do dự có nên lui ra ngoài hay không.

Thật ra cậu có gõ cửa rồi, nhưng Tạ Lâm Xuyên cũng không biện bạch, chỉ thản nhiên quét mắt nhìn hai người một cái, gật đầu nói: "Xin lỗi Tần tổng, lát nữa tôi sẽ quay lại."

"Khoan đã, vào đi." Tần Lệ day day giữa lông mày, chậm rãi thở ra hắt ra một luồng bực dọc. Hắn đứng dậy khỏi ghế ngồi, liếc vị trưởng phòng một cái: "Cậu về trước đi, tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ tin tức nào liên quan đến nhà họ Tiêu nữa."

Vị trưởng phòng như được ban lệnh đại xá, vội vàng nhặt lại bản báo cáo. Lúc đi qua cửa, anh ta ném cho Tạ Lâm Xuyên một ánh mắt đầy cảm kích rồi ba chân bốn cẳng chuồn mất.

Tạ Lâm Xuyên rũ mắt nhìn xấp tài liệu trong tay mình, vừa khéo chính là thư ngỏ ý hợp tác do tập đoàn Tiêu thị gửi tới, bên trong còn kẹp một phong thư mời riêng do nhà họ Tiêu đặc biệt gửi cho Tần Lệ, hy vọng có thể mời Tần Lệ cùng dùng bữa tối.

Mấy đồng nghiệp bên văn phòng thư ký tổng hợp không một ai chịu đi đưa xấp tài liệu này, cuối cùng chẳng biết thế nào lại rơi vào tay một đứa lính mới còn chưa rõ tình hình là cậu.

Chẳng trách không ai dám đến đưa, không lẽ Tần Lệ và nhà họ Tiêu có thù sâu oán nặng gì sao?

Tạ Lâm Xuyên dùng khóe mắt âm thầm quan sát Tần Lệ. Ngày thường hắn chẳng phải đối xử với nhân viên rất hòa nhã và quan tâm chu đáo sao? Không ngờ cũng có lúc nóng nảy gắt gỏng như vậy. Tin đồn Tần Lệ thời trẻ từng lăn lộn trong băng đảng xã hội đen lẽ nào là thật?

Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị Tần Lệ trách mắng, nào ngờ đối phương đón lấy tài liệu, tùy tiện liếc mắt hai cái, chẳng những không phát hỏa giống như vừa rồi mà ngược lại còn chăm chú nhìn Tạ Lâm Xuyên đầy ẩn ý, nói:

"Nhà họ Tiêu này vốn là một tập đoàn lâu đời ở địa phương, mấy năm gần đây làm ăn sa sút, bên trong tranh quyền đoạt vị đấu đá dự dội, đang phải bán tháo tài sản khắp nơi. Thằng nhóc thiếu gia nhà bọn họ không biết nghe ngóng từ đâu được tin tôi thích đàn ông, điên cuồng tìm truyền thông thêu dệt scandal hoa bướm, muốn mượn cái này để thu hút sự chú ý của tôi, ba ngày hai bữa lại đổi phương thức hẹn gặp."

Tạ Lâm Xuyên hơi nhướng mày. Tần Lệ nói với cậu những chuyện này làm gì? Cậu chẳng qua chỉ là một trợ lý đặc biệt mới đến mà thôi, đâu có quản được chuyện đời tư của ông chủ.

Cậu nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: "Ý của Tần tổng là, từ nay về sau nhà họ Tiêu có gửi bất kỳ lời mời nào tới cũng không cần mang vào?"

Tần Lệ nhìn cậu một cái đầy vi diệu, hỏi một câu vô cùng kỳ quặc: "Cậu nghĩ tôi có nên từ chối không?"

Tạ Lâm Xuyên nhất thời không lên tiếng, khẽ nhíu mày: "Đây là chuyện riêng của Tần tổng." Đâu có đến lượt cậu quyết định.

Tần Lệ lười biếng bảo: "Tôi đã nói rồi, cậu có trách nhiệm xử lý tất cả nhu cầu của tôi, bất kể là việc công hay việc tư, đó mới là bổn phận của một trợ lý đặc biệt thân cận."

Tạ Lâm Xuyên: "..." Lời thì nghe xuôi tai thật đấy, nhưng cứ thấy có gì đó sai sai.

Vừa rồi nghe lời của Tần Lệ nói với trưởng phòng quan hệ công chúng kia, thì thái độ của hắn đã rõ như ban ngày rồi. Tạ Lâm Xuyên cũng không ngốc, thuận theo lời hắn nói: "Nên từ chối."

"Ồ?" Tần Lệ chớp chớp mắt, ngân dài giọng, "Tại sao chứ?"

Tạ Lâm Xuyên nghiêm túc nói: "Về công, tập đoàn Tiêu thị không có quá nhiều giá trị hợp tác. Về tư..."

Cậu vô thức liếc nhìn bức họa vị tướng quân trên bàn làm việc, thản nhiên nói: "Tần tổng đã có người cũ nhớ mãi không quên như vậy, đương nhiên không nên dây dưa với người khác."

Lời suy đoán này tuy không có căn cứ, nhưng Tạ Lâm Xuyên luôn cứ lờ mờ cảm nhận được Tần Lệ có vẻ là một người đàn ông chung tình.

Tần Lệ nghe xong lời này liền bật lên tiếng cười trầm thấp, có vẻ như vô cùng vừa ý với câu trả lời của cậu. Hắn gật gật đầu: "Đề xuất của trợ lý Tạ không tệ. Cứ theo lời cậu nói đi, sau này nhà họ Tiêu có lời mời nào cậu cứ trực tiếp thay tôi từ chối là được."

Tạ Lâm Xuyên nhất thời cạn lời, rõ ràng chính Tần Lệ đã định bụng như thế, sao qua miệng hắn lại biến thành đề xuất của cậu rồi? Cứ làm như cậu ở đây cố tình kề tai mách lẻo, đâm bị thóc chọc bị gạo không bằng.

Suốt khoảng thời gian còn lại trong ngày, ngay cả khi đang họp, tâm trạng của Tần Lệ vẫn cực kỳ ổn định, khóe miệng cứ thoáng chốc lại vô thức nhếch lên cười thầm, cũng không biết đang vui vẻ vì cái gì.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đặc biệt là trưởng phòng quan hệ công chúng. Rõ ràng buổi sáng còn bị mắng một trận tơi bời, sao bây giờ tâm trạng sếp lại chuyển từ mây đen sang hửng nắng rồi?

. ݁₊ ⊹ 🏙 . ݁˖ . ݁

Thân là chủ tịch của một tập đoàn, Tần Lệ có lúc bận rộn đến mức cả ngày không thấy tăm hơi, nhưng cũng có khi lại rảnh rỗi hơn bất cứ ai.

Chẳng hạn như lúc này, đã cận kề giờ tan tầm, Tạ Lâm Xuyên theo thói quen đến hỏi Tần Lệ bữa tối muốn ăn gì, lại thấy đối phương đang chống cằm bên bàn làm việc, chăm chú xem một bộ phim thần tượng máu chó "Tổng tài bá đạo yêu tôi" lỗi thời từ đời tám hoánh nào rồi.

Tạ Lâm Xuyên âm thầm liếc mắt nhìn ké một cái. Nam chính trong phim đang dẫn nữ chính đi càn quét trung tâm thương mại, chỉ cần là bộ quần áo, đôi giày hay cái túi xách nào nữ chính chạm tay vào là hắn ta liền mua trọn gói mang về.

Chậc, không ngờ một ông chủ trông rất giống đại ca giang hồ thế này mà lại âm thầm sở hữu một "tâm hồn thiếu nữ mộng mơ" đến vậy nha?

Ánh mắt Tần Lệ chậm rãi dời sang gương mặt Tạ Lâm Xuyên, đánh giá cậu từ trên xuống dưới một hồi. Có lẽ vì trời nóng, hôm nay Tạ Lâm Xuyên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần tây giản dị, không thắt cà vạt, trên người không có bất kỳ món phụ kiện thừa thãi nào, ống tay áo tùy ý xắn lên để lộ một đôi cẳng tay thon dài có lực, cổ áo cũng mở ra một chiếc cúc, thấp thoáng nhìn thấy hình dáng xương quai xanh.

Toàn thân cậu đều toát ra một hơi hương sạch sẽ, trẻ trung lại trầm tĩnh.

Cánh mũi Tần Lệ khẽ nhấp nháy, đột nhiên cất lời: "Ngày mai trước khi đi công tác, cậu đi cùng tôi sắm sửa vài món quần áo để chưng diện đã."

Tạ Lâm Xuyên: "?"

Tần Lệ xưa nay vốn là kiểu người nói là làm, chưa đầy nửa giờ sau, chiếc xe Bentley của hắn đã đỗ chễm chệ trước thánh địa mua sắm hàng xa xỉ ở trung tâm thành phố.

Tần Lệ dẫn Tạ Lâm Xuyên xuống xe, nơi đầu tiên bọn họ đặt chân vào là một cửa hiệu đồng hồ danh tiếng bậc nhất.

Xuyên qua lớp tủ kính, Tần Lệ lần lượt quét mắt qua những chiếc đồng hồ hiệu tinh xảo đắt đỏ kia, cuối cùng dừng lại trước một mẫu phiên bản giới hạn. Hắn gõ nhẹ lên quầy, ra hiệu cho nhân viên phục vụ lấy ra.

Nhân viên phục vụ thấy Tần Lệ comple giày tây, khí chất ngời ngời, nhìn một cái là biết ngay khách VIP nên không dám chậm trễ, vội vàng lấy mẫu đồng hồ ra, trên mặt nở nụ cười niềm nở tươi rói: "Ngài thật sự là có mắt nhìn nha. Đây là mẫu giới hạn mới nhất của Patek Philippe, trên toàn thế giới chỉ có đúng mười hai chiếc, trong cửa hàng chúng tôi cũng chỉ có duy nhất một chiếc này thôi."

Nói xong nhân viên phục vụ định đeo thử cho Tần Lệ, nhưng hắn lại phẩy phẩy tay, chỉ sang Tạ Lâm Xuyên đang đứng ở một bên nói: "Đeo thử cho cậu ấy."

Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra, còn chưa kịp khéo léo từ chối thì Tần Lệ đã một tay nắm lấy tay cậu, dùng thái độ ngang tàng không cho phép cự tuyệt mà kéo tuột cậu đến bên cạnh mình.

Tần Lệ ấn cậu ngồi xuống chiếc ghế trước quầy, khẽ cười bảo: "Cứ đeo thử đi đã, không thích thì đổi cái khác."

Tạ Lâm Xuyên bị Tần Lệ nắm tay, không tiện hất ra, vừa định nói chuyện thì cổ tay đã đón nhận một cảm giác mát rượi, mặt đồng hồ đã được cài lên.

Dây đeo làm từ da cá sấu đen tuyền, mặt đồng hồ lấy nền sơn mài đen làm chủ đạo. Những đường nét bạch kim tựa như mũi chỉ thêu tinh xảo, phác họa hình ảnh một tuấn mã đang phi nước đại. Sự kết hợp giữa hai gam màu đen và vàng tạo nên một khí chất hùng vĩ. Điểm xuyết trên đó là những viên kim cương nhỏ được đính kết tự do, như bầu trời sao lấp lánh giữa đêm đen.

Khi nằm trên cổ tay Tạ Lâm Xuyên, chiếc đồng hồ ấy càng làm nổi bật vẻ điềm đạm, kín đáo cùng phong thái sang trọng mà không hề phô trương của cậu.

Tần Lệ nắm tay cậu, ngắm nghía trái phải, trông vô cùng vừa ý: "Mẫu này không tệ, rất đẹp. Hợp với phong cách của cậu."

Mắt nhìn của hắn quả thực rất tốt, Tạ Lâm Xuyên cũng rất thích. Nhưng khi cậu liếc mắt nhìn thấy nhãn giá nổi bần bật ghi dòng "1.5 triệu tệ" kia, trong nháy mắt liền hết thích nổi. Trừ khi bớt đi một con số không thì cậu mới miễn cưỡng cân nhắc một chút, à thôi, bớt đi một con số không cũng dẹp đi nhé.

"Tần tổng, cái này đắt quá rồi." Tạ Lâm Xuyên đang định rút tay về, lại cảm nhận được đầu ngón tay thô ráp của Tần Lệ lướt nhẹ qua xương cổ tay mình, rồi lại vô tình quẹt qua lòng bàn tay, mang đến một cảm giác ngứa ngáy ram ráp.

Tạ Lâm Xuyên ngước mắt nhìn đối phương, Tần Lệ vẫn đang chăm chú nhìn chiếc đồng hồ trên tay cậu, bảo: "Cậu không cần bận tâm đến chuyện giá cả, hợp là được."

Liên tưởng đến bộ phim thần tượng sến súa trong văn phòng của hắn, và cả "người bạn đời đã tạm thời rời xa" kia, mí mắt Tạ Lâm Xuyên giật giật một cái. Vị Tần tổng này không phải thật sự coi cậu thành thế thân của bạn trai cũ để mà "theo đuổi" đấy chứ?

Ngay lúc cậu đang xoắn xuýt không biết nên làm sao để từ chối khéo mà không mất lịch sự, thì Tần Lệ lại thuận theo động tác rút tay của cậu mà buông lỏng tay ra, thong thả bảo:

"Cậu đi theo tôi kiểu gì cũng phải tham dự đủ loại sự kiện xã giao. Với tư cách là bạn đồng hành nam của tôi, cậu đại diện cho hình ảnh của tôi và cả tập đoàn. Sắm sửa trang phục và chăm chút diện mạo cho cậu là việc nên làm. Cái này không phải tôi tặng không cho cậu, chỉ là phục vụ cho nhu cầu công việc mà thôi."

Tạ Lâm Xuyên nghe vậy liền khựng lại, ánh mắt không để lại dấu vết đảo một vòng trên mặt Tần Lệ.

Tần Lệ mỉm cười nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm, iểu cảm xem chừng vô cùng thản nhiên, dứt khoát đưa một chiếc thẻ đen cho nhân viên thanh toán.

Là ảo giác của cậu sao? Hay là do bản thân cậu nghĩ nhiều quá rồi?

Với thân phận và tài lực của Tần Lệ, hắn quả thực không cần thiết phải nhọc công tìm cớ để tặng cho một trợ lý như cậu món quà xa xỉ như thế này.

Có lẽ ông chủ của cậu chỉ là một người tốt bụng lại hào phóng mà thôi.

Vì đã trót nghi ngờ vị ân nhân của mình có mưu đồ bất chính, Tạ Lâm Xuyên quyết định dành ra ba giây để áy náy.

Mua xong đồng hồ, Tần Lệ lại kéo cậu sang một cửa hàng may đo cao cấp để đặt vest.

Lần này Tạ Lâm Xuyên cũng không từ chối nữa. Ra đường bôn ba thì người đẹp vì lụa, là đồ bảo hộ lao động cả mà, bình thường thôi.

Trước tấm gương lớn sát đất, Tạ Lâm Xuyên cởi bỏ áo khoác ngoài, thản nhiên dang rộng hai cánh tay để mặc cho nhân viên phục vụ đo đạc kích thước. Cậu chợt thấy Tần Lệ tùy ý rút ra vài bộ từ trên giá treo đồ may sẵn: "Thử mấy bộ này trước xem sao."

Tạ Lâm Xuyên nhìn kỹ lại, mỗi một bộ đều chuẩn chỉnh theo số đo của cậu, thậm chí còn chọn cả giày da và tất phối kèm, size giày không sai một ly.

Cậu kinh ngạc nhìn sang Tần Lệ: "Sao Tần tổng biết size của tôi?"

Tần Lệ khựng lại, nhếch môi cười, ra vẻ đương nhiên nói: "Chiều cao của chúng ta xấp xỉ nhau, số đo đương nhiên cũng một chín một mười rồi."

Size giày mà cũng một chín một mười được sao?

Tầm mắt Tạ Lâm Xuyên âm thầm lướt qua khuôn ngực căng đầy dưới lớp áo của Tần Lệ, thầm nghĩ bụng, cậu rõ ràng làm gì có "tấm lòng rộng mở" như Tần tổng được.

Tạ Lâm Xuyên trước tiên chọn một bộ vest màu xanh thẫm, đợi đến khi cậu bước ra khỏi phòng thử đồ, mắt Tần Lệ đột nhiên sáng lên.

Sắc xanh thẫm sâu lắng và kín đáo ấy cực kỳ tôn lên nước da của cậu. Đường cắt may vừa vặn ôm lấy vóc dáng, phần cầu vai vuông vức, thuận theo đường nét tự nhiên của bờ vai mà buông xuống. Thiết kế hàng khuy đôi khẽ thu nhẹ ở eo, phác họa một vòng eo thon gọn vừa vặn. Những đường nét gọn ghẽ, dứt khoát, toát lên vẻ ngay ngắn, chừng mực và đầy kiềm chế.

Chỉ với vóc dáng cân đối của Tạ Lâm Xuyên cùng chất liệu thượng hạng của bộ trang phục, đã đủ làm nổi bật phong thái điềm tĩnh và vững chãi nơi cậu. Vẻ cao quý cùng nét thanh nhã ấy tựa như trời sinh mà có.

Cậu đứng trước chiếc gương sát đất, thong thả sửa sang lại cổ áo rồi quay đầu lại nhìn về phía Tần Lệ. Dưới mái tóc đen nhánh rũ xuống của cậu là một đôi mắt đen sâu thẳm,mỗi khi chú tâm nhìn ai đó luôn như muốn hút trọn cả linh hồn của đối phương vào trong vậy.

Tần Lệ cứ thế nhìn cậu chằm chằm, trong mắt đồng thời lóe lên sự kinh ngạc lẫn thỏa mãn.

"Tần tổng? Tần tổng?" Tạ Lâm Xuyên phải gọi vài tiếng, Tần Lệ mới giật mình hoàn hồn.

"Không tệ, bộ này mặc trên người cậu đẹp lắm." Ánh mắt đen thẫm quyến luyến của hắn chăm chú săm soi Tạ Lâm Xuyên từ đầu đến chân, rồi bật cười: "Có điều vẫn còn thiếu một thứ."

Nói rồi, Tần Lệ xoay người rời đi. Chẳng bao lâu sau hắn đã quay lại, trên tay cầm thêm một chiếc cà vạt lụa màu xám bạc, gần như giống hệt màu tóc của hắn.

Tạ Lâm Xuyên đang định đón lấy, Tần Lệ lại gạt tay cậu ra, tự ý bước tới một bước, gần như dán sát vào trước mặt cậu, dang rộng hai tay vòng qua cổ cậu, tự tay thắt cà vạt cho cậu.

Hai người vóc dáng ngang nhau, Tần Lệ lại ghé sát rạt, hơi thở nóng bỏng cứ thế phả vào gò má cậu.

Khoảng cách như vậy thật sự là quá mức mập mờ rồi.

"Tần tổng, để tôi tự làm được rồi..." Tạ Lâm Xuyên theo bản năng muốn lùi lại về sau, nhưng lại bị Tần Lệ túm lấy chiếc cà vạt giật ngược trở về.

"Cậu thắt không đẹp đâu, để tôi." Tần Lệ hơi nâng mí mắt liếc xéo cậu một cái, khóe miệng ngậm một nụ cười đầy vẻ đắc ý.

Tạ Lâm Xuyên hơi nhướng mày, cậu thắt không đẹp chỗ nào chứ? Vả lại làm gì có đạo lý ông chủ phải hạ mình hạ giá đi thắt cà vạt cho trợ lý bao giờ?

Động tác của Tần Lệ thong thả ung dung, mang theo sự dịu dàng tỉ mỉ hoàn toàn trái ngược với hình xăm hổ báo trên cánh tay.

Tạ Lâm Xuyên cụp mắt, lúc này mới có cơ hội nhìn kỹ gương mặt đối phương.

Lông mi Tần Lệ vừa dày vừa cong vút, xương mày và sống mũi cao rộng thẳng tắp, hốc mắt sâu hoắm, gương mặt lai Tây điển trai ấy mang đậm hơi thở phong tình của ngoại quốc.

Có lẽ vì trong trung tâm thương mại khá nóng nên Tần Lệ không thắt cà vạt. Chiếc sơ mi đỏ sẫm trên người hắn mở vài cúc áo, phanh rộng đến tận ngực. Bên ngoài là chiếc gilet đen ôm sát cơ thể. Từ góc nhìn của cậu, vừa khéo có thể trông thấy đường rãnh sâu hoắm giữa v*m ng*c ấy.

Tạ Lâm Xuyên thoáng có chút ngưỡng mộ thân hình của đối phương. Cậu cũng từng luyện cơ ngực ở võ đường nhà mình, nhưng cậu bẩm sinh cơ bắp mỏng, dù thế nào cũng không luyện ra được cái hiệu quả phổng phao thế kia.

Dù có đứng ở góc nhìn của một trai thẳng như cậu đi nữa, cậu cũng phải thừa nhận ngoại hình của vị ông chủ này cực kỳ có sức hút.

Cậu lại không nhịn được mà nhớ đến người bạn đời "tướng quân" đã đá Tần Lệ. Tần Lệ không chỉ lương thiện, nhiệt tình, tốt tính, nhiều tiền lại hào phóng, mà còn dịu dàng chung thủy, diện mạo vóc dáng lại càng miễn bàn, thế mà cũng có thể bị người ta đá sao?

Thời buổi này, đến cả giới gay mà cũng cạnh tranh khốc liệt đến mức này rồi cơ à?

Những ngón tay thắt cà vạt của Tần Lệ vô cùng linh hoạt. Đôi mắt hắn rõ ràng đang tập trung vào động tác trong tay, nhưng khóe mắt cứ thi thoảng lại quét qua gương mặt Tạ Lâm Xuyên.

Mỗi khi Tạ Lâm Xuyên bắt gặp ánh nhìn ấy, Tần Lệ lại thản nhiên rũ mi xuống, như thể thứ ánh mắt dính dấp kia chỉ là ảo giác của cậu vậy.

Chẳng hiểu vì sao, cậu luôn cảm giác trên người Tần Lệ dường như có một luồng hơi thở rất đỗi quen thuộc.

Không phải là mùi của bất kỳ loại nước hoa hay mùi cơ thể nào, mà chỉ là mỗi khi đến gần hắn, luồng hơi thở ấy sẽ tự nhiên bao bọc lấy cậu, không hề khiến cơ thể cậu nảy sinh bất kỳ sự cảnh giác hay bài xích nào.

Cứ như thể việc đón nhận sự kề cận của nhau đã là một thói quen ăn sâu vào xương tủy, một lẽ hiển nhiên vậy.

Nhưng cảm giác thân thuộc này rốt cuộc là từ đâu mà ra?

Tạ Lâm Xuyên khẽ dời ánh mắt đi. Cậu luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ, nghĩ kỹ lại thì cũng không tài nào lí giải được, nhưng cảm giác ấy cũng không khiến cậu thấy khó chịu.

Lát sau, Tần Lệ đã sửa sang xong xuôi chiếc cà vạt cho cậu. Ngón tay hắn khẽ lướt qua mép vạt áo của cậu rồi lui lại nửa bước, lặng lẽ nhìn cậu mỉm cười: "Xong rồi."

Tạ Lâm Xuyên nhìn chính mình trong chiếc gương sát đất, thật khó lòng tưởng tượng hình ảnh vị tinh anh nơi công sở chín chắn, trưởng thành, khoác trên mình toàn đồ hiệu xa xỉ này, mới cách đây nửa tháng thôi vẫn còn là một đứa sinh viên cao học ngây ngô chưa trải sự đời bước ra từ tháp ngà.

Cậu thông qua tấm gương, âm thầm liếc mắt nhìn Tần Lệ bên cạnh.

Tần Lệ một tay đút túi quần, tùy ý tựa vào mép quầy, dùng một biểu cảm lười nhác chăm chú ngắm nghía Tạ Lâm Xuyên. Đầu ngón tay hắn khẽ v**t v* bờ môi dưới khô ráo của mình, đầu lưỡi đỏ hồng chốc chốc lại thấp thoáng ẩn hiện nơi kẻ răng.

Tạ Lâm Xuyên hơi nhướng mày. Không biết có phải do ảo giác hay không, ánh mắt Tần Lệ nhìn cậu có chút kỳ quái, u tối lại sâu thẳm, như phủ một lớp sương mù không thể nhìn thấu.

Đến khi Tạ Lâm Xuyên bắt gặp ánh mắt của hắn, Tần Lệ lại chẳng có chút chột dạ nào như bị bắt quả tang. Ngược lại, hắn còn đáp lại cậu bằng một nụ cười thản nhiên, đường đường chính chính nhìn thẳng vào cậu, không chút che giấu mà ngắm nghía.

"Bộ vest và cà vạt này rất hợp với cậu." Giọng Tần Lệ trầm khàn, khóe môi khẽ nhếch lên, cũng không biết trong lòng đang xoay chuyển ý niệm gì.

Màu sắc và kiểu dáng quả thực đều là loại Tạ Lâm Xuyên thích, không ngờ thẩm mỹ của ông chủ mình lại trùng khớp với cậu đến vậy.

Tạ Lâm Xuyên gật đầu nhẹ với Tần Lệ, nở nụ cười rụt rè: "Là do mắt nhìn của Tần tổng tốt."

Tần Lệ nghe vậy nụ cười càng thêm đậm, lười biếng đáp: "Cái đó là đương nhiên."

Tần Lệ lại liếc mắt nhìn sang tủ kính trưng bày cà vạt một cái, nói: "Trợ lý Tạ cũng giúp tôi chọn một chiếc đi."

Tạ Lâm Xuyên nhìn bộ trang phục của Tần Lệ, lặng lẽ suy nghĩ một lát, rồi dựa theo thẩm mỹ của mình chọn một mẫu mới nền đen, họa tiết chìm màu xanh đậm. Cậu thử ướm chiếc cà vạt lên cổ áo hắn: "Mẫu này thế nào?"

Tần Lệ dùng đầu lưỡi đẩy đẩy bên má trong, nụ cười hắn nhìn cậu toát lên một vẻ phong lưu phóng khoáng: "Được đấy, đẹp lắm."

Tạ Lâm Xuyên đang thầm nghĩ ông chủ của mình xem ra cũng dễ tính ghê, thì liền nghe thấy cô nhân viên đứng sau lưng nhiệt tình giới thiệu: "Ở phía bên này bên em còn có nhiều mẫu đôi dành cho tình nhân lắm ạ, hai vị có muốn nghía qua thử một chút không?"

Cậu khựng lại một nhịp, thản nhiên liếc mắt nhìn Tần Lệ một cái. Người nọ đang cười như không cười mà đưa mắt nhìn lại cậu.

Tạ Lâm Xuyên lại thản nhiên dời tầm mắt đi chỗ khác, coi như tai ngơ không nghe thấy gì. Đến cả ông chủ còn chẳng màng đến chút hiểu lầm nhỏ nhặt này thì một đứa trợ lý như cậu việc gì phải cuống lên chứ?

. ݁₊ ⊹ 🏙 . ݁˖ . ݁


Ngày hôm sau, sau chuyến bay kéo dài hơn một tiếng, Tần Lệ đưa Tạ Lâm Xuyên đến tham dự triển lãm dự án phát triển bất động sản ở thành phố S.

Tạ Lâm Xuyên từng xem qua hồ sơ phát triển của dự án này. Lúc ban đầu, khu vực này chẳng qua chỉ là một mảnh đất hoang ở ngoại ô thành phố, được Tần Lệ đấu thầu thành công với mức giá cực kỳ rẻ mạt. Ai mà ngờ được chẳng bao lâu sau đó, người ta lại đào trúng ngay lăng một của hoàng đế triều Diệu.

Lăng mộ đế vương được khai quật gần đó đã được đưa vào phạm vi khu bảo tồn di tích văn hóa. Sảnh chính của viện bảo tàng vừa mới chính thức khánh thành và mở cửa đón khách tham quan từ nửa tháng trước, đồng thời khu vực xung quanh cũng được quy hoạch phát triển, hợp nhất thành khu du lịch 5A của thành phố S.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi một hai năm ,giá đất nơi đây đã tăng vọt gấp hơn mười lần, kéo theo giá cổ phiếu của tập đoàn Tần thị cũng liên tục tăng trưởng, kiếm được một khoản tiền đầy bồn đầy bát.

"... Vào những năm cuối của triều Cảnh, do triều đình trung ương hủ bại, các thế hệ kế thừa không ngừng tranh quyền đoạt vị, dần dần mất đi sự kiểm soát đối với các địa phương, chiến loạn nổi lên khắp nơi, các thế lực cát cứ liên tục nổi lên. Chính là dưới bối cảnh như vậy, vị hoàng đế khai quốc của triều Diệu đã dẫn quân công phá kinh thành, thành công cải triều hoán đại."

Bên trong viện bảo tàng, hướng dẫn viên du lịch giơ một lá cờ nhỏ, đang thành thạo giới thiệu bối cảnh lịch sử của hoàng lăng Diệu Đế.

Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ chậm rãi đi theo phía sau đám người tham quan, vừa nhìn ngắm các loại cổ vật trưng bày trong phòng triển lãm, vừa nghe hướng dẫn viên thuyết minh đầy truyền cảm.

Không biết vì sao, so với viện bảo tàng hoàng lăng ở những nơi khác, lăng mộ triều Diệu này lại đặc biệt được các du khách trẻ tuổi ưa chuộng. Lượng du khách nữ trẻ tuổi đến đây tham quan đông đảo một cách lạ lùng, không ít người trong tay còn ôm các goods fanmade đồng nhân.

Tạ Lâm Xuyên nhìn chằm chằm vào chiếc ba lô chi chít huy hiệu của một cô gái phía trước một hồi lâu. Trên đó toàn là hình mấy anh chàng anime đẹp trai mặc đồ cổ trang, người thật cũng có, phiên bản chibi cũng có, thậm chí còn có cả phiên bản thú như hồ ly và chó sói.

Tạ Lâm Xuyên không hiểu cho lắm mấy cái thuật ngữ như "goods", "kho hàng OTP", "tảo mộ online" trong miệng họ có nghĩa là gì, trái lại Tần Lệ thế mà lại nghe đến say sưa ngon lành.

"Một điều đặc biệt rất đáng để nhắc tới chính là, vị minh quân khai quốc của triều Diệu năm xưa thế mà lại lập một vị nam hoàng hậu, hơn nữa người này còn là vị tướng quân của tiền triều. Hai người cả đời ân ái hòa hợp, trong sử sách không ghi chép bất kỳ phi tần nào khác. Sau khi hai vị trăm năm về già đã cùng nhau hợp táng bên trong khu đế lăng này. Hành động này quả thực có thể coi là xưa nay chưa từng có, sau này cũng chẳng ai theo kịp..."

Nghe thấy những tiếng "oa" đầy vẻ mờ ám đồng loạt vang lên bên tai, Tạ Lâm Xuyên hơi nhướng mày. Hình như cậu đã hơi hiểu tại sao nơi này lại đông du khách nữ đến vậy rồi.

"Theo xác nhận từ đội khảo cổ Diệu lăng, lăng mộ của hai vị đế hậu vô cùng vẹn toàn, đồ tùy táng phong phú. Những hiện vật đang trưng bày trong viện bảo tàng hôm nay chính là một phần trong số đồ tùy táng ấy..."

Tạ Lâm Xuyên thuận theo hướng lá cờ nhỏ của hướng dẫn viên mà nhìn sang. Nơi có nhiều người vây quanh xem nhất trong phòng triển lãm chính là hai bức tượng điêu khắc, một lớn một nhỏ, được đặt trong hai tủ trưng bày khác nhau.

Bức tượng lớn là một pho tượng tướng quân cưỡi ngựa, cao tương đương một người trưởng thành. Dù đã trải qua thăng trầm của gần ngàn năm lịch sử, khuôn mặt từ lâu đã mờ mịt không rõ dung nhan, nhưng vẫn có thể nhìn ra đường nét chạm khắc vô cùng tinh xảo của thợ điêu khắc, đường nét sinh động bất phàm.

Tạ Lâm Xuyên tỉ mỉ ngắm nghía một hồi, luôn cảm thấy nó có vài phần tương tự với bức họa tướng quân đặt trên bàn làm việc của Tần Lệ. Tuy nhiên, tạo hình mấy vị tướng quân thời cổ đại vốn dĩ cũng na ná nhau, cũng không có gì đáng lấy làm lạ.

Mãi cho đến khi cậu liếc nhìn sang phần giới thiệu tóm tắt ở bên cạnh, trên đó rõ ràng ghi ba chữ "Xích Tiêu tướng quân Tạ Lâm Xuyên", đồng tử cậu bỗng chốc chấn động. Vị tướng quân này lại còn trùng tên trùng họ với cậu?

Chuyện này quả thực có phần quá mức trùng hợp rồi.

Cậu vừa ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy Tần Lệ đang đứng trước tủ trưng bày, ngơ ngẩn nhìn bức tượng tướng quân trên lưng ngựa mà xuất thần, đầu ngón tay của hắn khẽ vuốt qua lớp kính thủy tinh, giống như đang xuyên không gian mà v**t v* thứ gì đó.

Ánh mắt ấy sâu thẳm lại phức tạp, tựa như có ngàn vạn mối tơ lòng khó gọi thành tên đang cuồn cuộn nơi đáy mắt.

Nhận ra tầm mắt của Tạ Lâm Xuyên, Tần Lệ quay mặt lại, đôi mắt sâu hoắm hướng về phía cậu mà nhìn. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, cứ như có ngàn lời vạn ý đang chực tuôn trào.

Trái tim Tạ Lâm Xuyên đột nhiên mất kiểm soát mà đập thình thịch một cái dữ dội. Cậu khẽ nhíu mày, luồng cảm giác xa lạ ấy không rõ từ đâu đến, cậu vừa định tìm hiểu kỹ thì đã biến mất không dấu vết.

Tần Lệ dường như không mảy may chú ý tới phản ứng của cậu, hắn chỉ nhìn một cái như vậy rồi lại tự động bước sang một tủ kính trưng bày khác.

Tạ Lâm Xuyên rảo bước đi theo. Bên trong tủ kính là một món đồ điêu khắc bằng gỗ tử đàn được bảo quản tương đối nguyên vẹn.

Tạo hình của nó vô cùng quái dị, nửa giống người lại nửa giống chó, trên người không mặc quần áo hay trang sức gì, trên mặt thấp thoáng có thể nhìn ra hai con mắt đang trợn trừng đầy giận dữ, trông rất giống mấy cái meme biểu cảm chó từng một thời làm mưa làm gió trên mạng xã hội, nhìn qua khá là buồn cười.

Tạ Lâm Xuyên nhìn thấy vô cùng quen mắt, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra cậu đã từng thấy nó ở đâu.

Tần Lệ dường như đặc biệt yêu thích món đồ điêu khắc bằng gỗ này, móc điện thoại di động ra chụp một đống ảnh từ đủ mọi góc độ.

Tạ Lâm Xuyên không khỏi ngạc nhiên, không ngờ thẩm mỹ của vị ông chủ này lại độc đáo như vậy.

Cậu lắc lắc đầu, thản nhiên đưa ra lời nhận xét: "Tay nghề điêu khắc như thế này mà cũng được chọn làm đồ tùy táng cho hoàng đế sao? Bộ không sợ làm cho hoàng đế nổi trận lôi đình à?"

Tần Lệ nghe xong câu này thì không kìm được mà bật cười thành tiếng, hồi lâu sau mới thong thả buông một câu: "Cái này người ta gọi là 'nghệ thuật' đấy."

Nghệ thuật? Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ, cái này mà là 'nghệ thuật' thì đến cậu cũng làm được.

. . .

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn