Trở Về Khoảnh Khắc Bạo Quân Cưỡng Đoạt

Chương 77: Ngoại truyện: Hiện đại (1)

"Tít... Tít... Tít."

Tạ Lâm Xuyên mơ màng nghe thấy những tiếng ồn ào hỗn tạp xung quanh, lẫn trong đó là tiếng kêu đều đều của các loại máy móc y tế. Mí mắt cậu khẽ rung lên, nhưng lại nặng trĩu tựa ngàn cân, dù có cố thế nào cũng không mở ra nổi.

Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, khi ngửi thấy mùi thuốc sát trùng ngày một nồng nặc, Tạ Lâm Xuyên mới gian nan hé mở đôi mi. Đập vào mắt cậu lúc này là trần nhà trắng toát cùng tấm rèm cửa màu xanh lam.

Nơi này là phòng bệnh sao?

À phải rồi, hình như cậu vừa gặp tai nạn giao thông.

Khắp người Tạ Lâm Xuyên đau nhức như vừa bị vật nặng nghiền qua, vừa khó chịu vừa rã rời, đầu óc lại càng mông lung hỗn độn.

"Cậu tỉnh rồi à?" Một bàn tay vươn tới, vạch mí mắt cậu lên kiểm tra. Là một cô y tá trẻ. "Chủ nhiệm lát nữa sẽ qua đây. Hiện tại cậu có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?"

Tạ Lâm Xuyên chậm chạp chớp chớp mắt, khàn giọng nói: "Đói, chóng mặt, kiệt sức."

Cô y tá trẻ gật đầu: "Không sao đâu, chuyện này bình thường thôi. Cậu đã hôn mê xấp xỉ năm ngày rồi đấy."

Năm ngày? Tạ Lâm Xuyên nhíu mày. Cậu cứ ngỡ bản thân đã nằm đây tận năm năm rồi chứ.

Trong một khoảnh khắc, tâm trí cậu tràn ngập vô số những thước phim hỗn loạn và vỡ vụn, giống như những giấc mộng lúc hôn mê, để rồi khi tỉnh giấc liền tan biến chẳng chút dấu vết, cuối cùng chỉ còn sót lại vài đoạn ký ức rải rác ngay trước lúc xảy ra tai nạn.

Tháng trước, cậu vừa đón sinh nhật tuổi hai mươi lăm, hoàn thành việc học ở nước ngoài và mới trở về nước chưa được bao lâu. Vừa hay nhận được cơ hội công việc mà mình hằng mong ước, cậu đang trên đường đến buổi phỏng vấn, dự định tiện thể ghé thăm một vị ân nhân quan trọng. Nào ngờ giữa đường lại gặp tai nạn, thế là nằm bẹp trong bệnh viện từ đó đến tận bây giờ.

Tạ Lâm Xuyên đau đầu ấn ấn huyệt thái dương. Không hiểu vì sao, sau tai nạn khó khăn lắm mới tỉnh lại, trong lòng cậu lại dâng lên một cảm giác buồn bã, mất mát không rõ nguyên do.

Bác sĩ điều trị chính làm kiểm tra toàn thân cho cậu mất nửa ngày trời, cuối cùng mới xác nhận mọi chỉ số cơ thể của cậu đều bình thường.

"Cậu Tạ, cậu may mắn lắm đấy. Vụ tai nạn lần này không quá nghiêm trọng, chỉ bị chấn động não nhẹ thôi, máu tụ trong đầu cũng đã được hút sạch. Tuy nhiên vẫn cần phải nằm viện theo dõi thêm vài ngày nữa mới có thể chính thức xuất viện được."

Tạ Lâm Xuyên khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ."

Cậu quay đầu nhìn thấy một bó hoa cẩm chướng trên tủ đầu giường, ngạc nhiên hỏi: "Có ai từng đến đây sao?"

Cô y tá trẻ chẳng buồn ngẩng đầu lên, "Ừm" một tiếng: "Bố mẹ và em gái cậu đều đã đến. Em gái cậu vừa nãy còn ở đây đấy."

Tạ Lâm Xuyên không thấy lạ khi người nhà đến chăm sóc mình, chỉ là ở giữa bó hoa cẩm chướng kia còn cắm thêm mấy nhánh hoa lưu ly màu xanh tím, trông không giống loại hoa mà người nhà cậu sẽ mua cho lắm.

(*) Hoa lưu ly tên tiếng Anh là Forget Me Not ^^

Cậu cũng không tiếp tục để tâm đến chi tiết nhỏ nhặt này. Đến buổi chiều, em gái cậu là Tạ Chẩm Nguyệt đã nhanh chóng quay trở lại.

"Anh! Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!" Cô em gái Tiểu Nguyệt năm nay mới mười chín tuổi, sở hữu gương mặt bầu bĩnh khả ái, lúc cười lên đôi mắt híp lại thành hình vầng trăng khuyết, trông đáng yêu hết sức.

Tạ Lâm Xuyên nhéo nhéo má em gái. Rõ ràng mới chỉ vài ngày không gặp, vậy mà lại có cảm giác như đã cách một thế kỷ rồi.

Cô bé mở hộp cháo cho Tạ Lâm Xuyên ăn, lải nhải kể về những chuyện ở nhà mấy ngày qua.

"Bố mẹ đều vẫn ổn chứ em?" Tạ Lâm Xuyên đột nhiên lên tiếng hỏi.

Cô em gái đưa ánh mắt kỳ quái liếc nhìn cậu một cái: "Vẫn ổn mà anh. Sáng nay hai người còn ghé qua đây nữa, giờ thì đang bận rộn lo việc sửa sang lại võ đường rồi."

Tạ Lâm Xuyên gật đầu, không nói gì thêm.

Nhà họ Tạ nhiều đời kinh doanh võ đường do tổ tiên truyền lại. Đến đời của bố cậu thì lụn bại dần. Người thời nay đã không còn mặn mà với việc khổ luyện võ thuật hay đối kháng nữa, thay vào đó lại chuộng các trung tâm giải trí thể hình, chủ yếu phục vụ nhu cầu tập gym và các môn thể thao mạo hiểm.

Bố cậu có tư tưởng cố chấp và bảo thủ, dù thế nào cũng không muốn từ bỏ sản nghiệp kế thừa của tổ tiên. Đáng tiếc võ đường kinh doanh thua lỗ, mấy bận lâm vào cảnh nợ nần chồng chất, trong nhà lại còn có một cô em gái đang tuổi ăn học.

Hồi năm ba đại học, Tạ Lâm Xuyên suýt chút nữa đã phải thôi học giữa chừng vì chuyện này. Cậu vốn định đi làm thuê để phụ giúp gia đình trả nợ, may mắn thay lại gặp được một nhà từ thiện hảo tâm. Người này không những giúp giải quyết vấn đề xoay vòng vốn của võ đường, mà còn tài trợ toàn bộ học phí đại học lẫn chi phí du học của Tạ Lâm Xuyên.

Cậu chỉ biết vị mạnh thường quân ấy tên là Tần Lệ, là người nắm quyền của tập đoàn Tần thị. Nghe đâu thời trẻ đối phương từng lăn lộn trong các băng đảng, lăn lộn nhiều năm dưới đáy xã hội, về sau nhờ được quý nhân chú ý và giúp đỡ nên mới có cơ hội bứt phá, thành công tẩy trắng bước lên bờ.

Bên ngoài đồn đại vị chủ tịch của Tần thị này tính tình kiêu ngạo, tàn nhẫn, cực kỳ khó chiều. Bất cứ ai đắc tội với đối phương thì đều bị truy cùng đuổi tận. Nhưng Tạ Lâm Xuyên đối với điều này nửa tin nửa ngờ.

Cậu chưa từng gặp mặt Tần Lệ, vị họ Tần này cũng chưa bao giờ yêu cầu cậu phải báo đáp điều gì, chỉ có mỗi năm là cố định gửi email hỏi thăm tình hình gần đây, hoặc hỏi xem cậu có cần giúp đỡ gì không.

Tạ Lâm Xuyên từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng bởi tư tưởng của bố mẹ, hướng tới việc có ơn tất báo. Sau khi tốt nghiệp về nước, việc đầu tiên cậu làm chính là nộp sơ yếu lý lịch vào tập đoàn Tần thị, hy vọng có thể vào đây làm việc, ít nhất thì cũng phải gặp mặt vị Tần tổng này một lần để trực tiếp nói lời cảm ơn người ta.

Ngặt nỗi người tính không bằng trời tính, vừa mới nhận được cơ hội phỏng vấn thì người đã nằm thẳng cẳng trong bệnh viện.

Tạ Lâm Xuyên day day chân mày, buông tiếng thở dài: "Tiếc là buổi phỏng vấn coi như hỏng bét rồi."

Em gái hì hì cười một tiếng: "Không cần lo đâu anh. Ngày đầu tiên anh vào viện người ta đã gọi điện tới hỏi thăm tình hình rồi, còn nói buổi phỏng vấn sẽ hoãn lại cho đến sau khi anh xuất viện cơ."

Tạ Lâm Xuyên ngẩn người: "Còn có người liên lạc nữa sao?"

Một tập đoàn lớn như Tần thị, mỗi ngày số người nộp đơn xin việc nhiều không đếm xuể. Cậu chỉ là thạc sĩ vừa mới tốt nghiệp khoa Quản trị Tài chính của trường Đại học A, dù trong tay có thư giới thiệu của giáo viên hướng dẫn và một số kinh nghiệm làm dự án nước ngoài, nhưng hẳn là không đến mức khiến người phỏng vấn phải chủ động liên lạc rồi lại còn hoãn lịch phỏng vấn chứ?

Em gái lắc lắc đầu: "Tóm lại là anh cứ lo nghỉ ngơi cho tốt đi, không cần lo lắng chuyện trong nhà đâu. Dù sao nợ nần cũng đã trả hết từ lâu rồi, kỳ nghỉ này em cũng có thể đi làm thêm kiếm tiền mà."

Tạ Lâm Xuyên vỗ vỗ đầu em gái, không nói gì.

Tuy rằng khoản tài trợ kia là tấm lòng thiện nguyện không cầu báo đáp của vị Tần tổng đó, nhưng điều đó không có nghĩa là nhà họ có thể ung dung đón nhận một khoản tiền từ trên trời rơi xuống như vậy. Bố mẹ đã già yếu, em gái còn nhỏ, hiện tại chính là lúc cậu phải gánh vác trách nhiệm, làm trụ cột trong gia đình.

. ݁₊ ⊹ 🏙 . ݁˖ . ݁

Lại qua vài ngày, Tạ Lâm Xuyên bình phục rồi xuất viện về nhà, chủ động liên lạc lại với người phỏng vấn.

Sáng thứ Sáu.

Tạ Lâm Xuyên mang theo sơ yếu lý lịch, đúng hẹn đi đến sảnh tiếp đón tại trụ sở chính của tập đoàn Tần thị.

Cậu chuẩn bị vô cùng đầy đủ, đã sẵn sàng tâm lý để đối phó với vòng phỏng vấn xoay tua của hội đồng. Ai ngờ bên trong phòng lại chỉ có duy nhất một người phỏng vấn. Đối phương nhận lấy CV của cậu, chỉ ngó qua hai cái cho có lệ, hỏi vài câu mang tính thủ tục rồi dẫn cậu bước vào một chiếc thang máy chuyên dụng có nhân viên an ninh canh gác cẩn mật.

Thang máy dừng lại ở tầng ba mươi. Cửa thang máy mở ra, trước mắt là một dãy hành lang yên tĩnh, dưới chân trải một lớp thảm màu đỏ sẫm.

"Ngài Tạ, mời đi lối này."

Tạ Lâm Xuyên lặng lẽ đánh giá văn phòng ở cuối hành lang, hỏi: "Vòng phỏng vấn cuối cùng là ở đây sao?"

Người phỏng vấn mỉm cười: "Không, phần phỏng vấn của tập đoàn dành cho cậu đã thông qua rồi. Có điều vị trí làm việc cụ thể cuối cùng cần phải đích thân Tần tổng xác nhận."

Tần tổng? Tạ Lâm Xuyên sửng sốt, không ngờ mình lại có thể sớm gặp được vị ân nhân từng tài trợ cho mình đến vậy.

Cậu hơi nhướng mày: "Ứng viên nào vào quý công ty cũng đều cần Tần tổng đích thân xác nhận sao?"

Người phỏng vấn đầy ẩn ý đáp: "Những vị trí quan trọng thì đều như thế."

Nói xong, người nọ không giải thích gì thêm, dẫn Tạ Lâm Xuyên đến trước cửa phòng ở cuối hành lang, trả lại CV cho cậu rồi quay người đi thang máy rời đi.

Tạ Lâm Xuyên nhìn bốn chữ "Văn phòng Chủ tịch" trên biển cửa, gõ gõ cửa phòng. Một tiếng "bíp" vang lên, cửa tự động mở ra.

Vừa bước vào phòng, Tạ Lâm Xuyên liền nhìn thấy Tần Lệ đang ngồi phía sau bàn làm việc.

Người đàn ông kia sở hữu nét đẹp lai Tây rất cuốn hút. Đối phương hiện đang mặc một chiếc sơ mi đỏ sẫm kết hợp với áo gilet đen, mái tóc màu bạc vuốt ngược trông vô cùng nổi bật, chỉ có vài lọn xoăn nhẹ rũ xuống bên tóc mai.

Hắn không thắt cà vạt, cổ áo tùy ý mở rộng, khuôn ngực bị khối cơ bắp săn chắc làm cho căng phồng lên, chiếc áo vest ngoài thì bị hờ hững ném trên lưng ghế sofa bên cạnh.

Lúc ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ híp lại, sắc bén như sói hoang.

Hắn xắn hai ống tay áo lên đến tận khuỷu tay, lộ ra đôi cánh tay với những đường cơ bắp mượt mà trơn tru. Trên cánh tay trái thậm chí còn thấp thoáng thấy được một hình xăm màu xanh nhạt. So với một thương nhân tinh anh, dáng vẻ này của hắn càng giống với một vị trùm xã hội đen bước ra từ trong phim ảnh hơn.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, ánh mắt Tạ Lâm Xuyên hơi rung động. Trong đầu cậu mơ hồ lướt qua một vài đoạn ký ức quen thuộc đến lạ, giống như bản thân đã từng gặp qua người này ở đâu đó, thấy quen thuộc vô cùng nhưng nhất thời lại không thể nhớ ra được.

Kỳ lạ thật, rõ ràng cậu chưa từng gặp Tần Lệ ngoài đời mới đúng.

Tạ Lâm Xuyên thầm nghĩ ngợi, đứng ở cửa chằm chằm nhìn Tần Lệ một hồi lâu mới sực nhớ ra mình tới đây để phỏng vấn. Cậu vội vàng thu lại dòng suy nghĩ, đưa bản CV lên bàn làm việc của Tần Lệ, không nhanh không chậm nói: "Chào Tần tổng, tôi là Tạ Lâm Xuyên."

Cậu tự giới thiệu bản thân một cách ngắn gọn rồi lặng im chờ đợi, nhưng chờ mãi vẫn không thấy Tần Lệ phản hồi, bèn hơi nhướng mày.

Kể từ lúc cậu bước vào cửa, đôi mắt của Tần Lệ đã găm chặt trên người cậu không rời. Ánh mắt đó vô cùng kỳ lạ. Nói là chú ý thôi thì quá nông cạn, nói là ngắm nhìn thì lại chưa đủ sâu sắc. Thay vào đó, ánh mắt ấy của đối phương vừa giống như đang hoài niệm, vừa giống như đang thẫn thờ, lại còn đượm thêm chút quyến luyến dây dưa khó tả.

Tạ Lâm Xuyên có chiều cao tiệm cận một mét chín, thân hình cân đối mảnh khảnh, vai rộng eo hẹp. Cậu lúc này đang diện một bộ vest đen tối giản, bên trong là chiếc sơ mi trắng tinh khôi được cài nghiêm chỉnh đến tận chiếc cúc trên cùng, trên cổ áo thắt một chiếc cà vạt màu xanh thẫm. Toàn thân toát lên một sự trầm tĩnh, cấm dục khó tả.

Ngoại hình của cậu lại càng nổi bật đến mức khó có thể làm ngơ. Dưới mái tóc đen nhánh là đôi mắt sâu thẳm và sáng ngời, bên cạnh sống mũi điểm một nốt ruồi son đỏ thắm đầy bắt mắt. Mỗi khi chăm chú nhìn ai đó, cậu luôn khiến người ta nảy sinh một ảo giác rằng mình đang được đối đãi bằng tất cả sự thâm tình.

Mà lúc này đây, đôi mắt ấy đang chăm chú nhìn Tần Lệ.

Cách một chiếc bàn làm việc rộng lớn, Tần Lệ có chút thất thần. Khi tầm mắt hắn chạm vào nốt ruồi son kia, ánh mắt liền có sự thay đổi tinh tế, giống như đang chìm đắm trong một miền ký ức xa xôi nào đó, nhất thời im lặng không thốt nên lời.

Tạ Lâm Xuyên dường như cảm nhận được điều gì đó, chẳng lẽ Tần Lệ quen biết cậu sao?

Cậu nghĩ lại một chút, từ hồi đại học Tần Lệ đã tài trợ cho cậu, đương nhiên là phải biết cậu rồi.

"Tần tổng?"

Chất giọng trầm thấp của Tạ Lâm Xuyên ngay lập tức kéo Tần Lệ ra khỏi cơn ngẩn ngơ.

Hắn thản nhiên cầm lấy tập hồ sơ, giả vờ lật xem vài tờ rồi đặt sang một bên, lúc cất lời giọng nói có phần hơi khản đặc: "Nghe nói mấy ngày trước cậu gặp tai nạn giao thông? Hiện tại đã hoàn toàn hồi phục chưa?"

Tạ Lâm Xuyên kinh ngạc nhìn hắn một cái. Tần Lệ ngay cả chuyện đời tư này của cậu cũng biết sao?

Cái tập đoàn Tần thị này quan tâm nhân viên mới đến thế cơ à? Không hổ là nhà từ thiện lớn thích giúp đỡ người khác, quả nhiên là một người tốt bụng và nhiệt tình nha.

Trong lòng Tạ Lâm Xuyên không khỏi tăng thêm vài phần thiện cảm đối với vị ân nhân vừa gặp đã thấy quen mắt này.

"Nhờ phúc của Tần tổng, vụ tai nạn không quá nghiêm trọng, tôi đã khỏe hẳn rồi."

Tần Lệ đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa, vòng qua bàn làm việc, bước tới trước mặt Tạ Lâm Xuyên. Hắn tỉ mỉ săm soi cậu từ trên xuống dưới, cứ như muốn xác thực xem cơ thể đối phương có thật sự là đã hoàn toàn bình phục hay chưa.

Tần Lệ có vóc dáng tương đương cậu, hắn hiện tại đang đứng ở khoảng cách cực kỳ gần, hoàn toàn không giống như khoảng cách xã giao nên có trong lần đầu gặp mặt.

Tạ Lâm Xuyên hơi thắc mắc khi thấy đầu mũi đối phương dường như khẽ phập phồng một cái, không biết là đang ngửi cái gì nữa.

"Tần tổng," Tạ Lâm Xuyên nhìn thẳng vào mắt đối phương, ánh mắt cậu chân thành, chậm rãi mở lời, "Hôm nay tôi đến đây, ngoài việc phỏng vấn ra thì chính là muốn gặp ngài một lần để đích thân nói lời cảm ơn. Đều nhờ có khoản tài trợ bao năm qua của Tần tổng mà gia đình tôi mới không bị phá sản, tôi cũng mới có thể thuận lợi hoàn thành việc học. Tôi biết ngài không thiếu số tiền này, nhưng tôi vẫn hy vọng có thể hoàn trả–"

Tần Lệ nghe cậu nói nửa câu đầu thì trên mặt vẫn mang theo nụ cười, vừa nghe đến câu cuối cùng, sắc mặt liền thoắt cái trở nên không mấy xán lạn. Hắn giơ tay ngắt lời cậu, nhíu mày bảo: "Đây là tài trợ, chứ đâu phải là vay vốn sinh viên đâu mà cần cậu trả lại."

Tạ Lâm Xuyên còn định nói thêm vài câu, Tần Lệ dường như đã đoán trước được, lười nhác nhếch môi cười: "Nếu cậu nhất quyết muốn trả, vậy thì hãy đồng ý với tôi một yêu cầu."

Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra, gật gật đầu: "Ngài cứ nói."

"Tôi cũng chỉ lớn hơn cậu vài tuổi thôi, không cần dùng kính ngữ xưng 'ngài' đâu." Tần Lệ nhướng mày, hất cằm, híp đôi mắt lại cười nói: "Tôi đang cần một trợ lý cá nhân đặc biệt, thuộc kiểu phải túc trực bên tôi 24/24, gọi là có mặt ngay."

"Trong phạm vi năng lực của cậu, hãy giải quyết mọi nhu cầu của tôi," Tần Lệ dừng một chút, thong thả bổ sung thêm một câu: "Bất kể là việc công hay việc tư."

"Lương một năm ba triệu tệ, thấy thế nào?"

Tạ Lâm Xuyên ban đầu vì yêu cầu công việc có chút phức tạp này mà hơi nhíu mày, kế đó lại bị mức lương cao ngất ngưởng kia làm cho chấn động một phen. Nghe giọng điệu này của Tần Lệ thì có vẻ như nếu cậu không hài lòng thì vẫn có thể thương lượng tiếp được.

Ba triệu tệ, cày cuốc vài năm là đủ cho cậu đem cái võ đường đang thoi thóp của bố mình về cải cách lại rồi.

Tạ Lâm Xuyên tự thấy hổ thẹn vì đã động lòng mất rồi. Cậu suy ngẫm một lát, vẫn thành thật nói: "Tôi có thể đồng ý với anh, thế nhưng với lí lịch hiện tại của tôi thì không xứng với mức thù lao đắt đỏ như vậy."

Tần Lệ nghe vậy liền bật cười trầm thấp, đưa mắt nhìn cậu đầy ẩn ý: "Không, cậu xứng đáng."

Tạ Lâm Xuyên không đắn đo thêm nữa, lập tức nhận lời. Cậu quả thực rất cần tiền, và điều quan trọng hơn là, cậu có một sự quen thuộc lẫn thiện cảm không rõ nguồn cơn đối với vị ông chủ Tần Lệ này.

Dù sao thì có ai lại không thích một ông chủ vừa nhiệt tình, tốt bụng lại còn hào phóng cơ chứ? Đã vậy lại còn đẹp trai nữa.

Ngày thứ hai, Tạ Lâm Xuyên liền dọn vào văn phòng ngay sát vách Tần Lệ. Văn phòng của hai người chỉ cách nhau bởi một lớp kính mờ, ở giữa có một cánh cửa mật mã chuyên dụng, chỉ lưu dấu vân tay của hai người bọn họ để thuận tiện cho Tần Lệ có thể sai bảo Tạ Lâm Xuyên làm việc bất cứ lúc nào.

Thoắt cái cậu đã vào làm được hơn nửa tháng. Tần Lệ có vẻ như không hề khó tính như những lời đồn đại bên ngoài. Ngược lại, cậu cảm thấy Tần Lệ khá dễ gần và thân thiện, ít nhất là lúc đối đãi với cậu thì luôn giữ vẻ mặt ôn hòa, kiên nhẫn tràn đầy.

Chỉ có điều mấy việc lông gà vỏ tỏi hơi nhiều một chút, trung bình cứ nửa tiếng là hắn lại gọi cậu vào một lần.

Tạ Lâm Xuyên cũng chẳng lấy làm phiền lòng. Nếu không có nhiều việc như vậy thì mắc gì người ta phải bỏ tiền khủng ra để thuê trợ lý đặc biệt thân cận 24/7 làm gì.

Tạ Lâm Xuyên vốn tưởng công việc sẽ vô cùng vất vả và bận rộn, nào ngờ việc quan trọng nhất mỗi ngày lại chính là dùng bữa cùng Tần Lệ.

Tần Lệ cực kỳ kén ăn, món ăn mỗi ngày đều phải khác nhau chứ không được trùng lặp. Nửa tháng trôi qua, Tạ Lâm Xuyên có cảm giác bản thân sắp béo lên vài cân rồi.

Vào buổi chiều hôm nay, khi Tạ Lâm Xuyên đến tìm hắn để đưa tài liệu, Tần Lệ đang bận họp ở phòng hội nghị dưới lầu.

Tạ Lâm Xuyên định đặt tài liệu xuống bàn làm việc thì ánh mắt chợt liếc thấy một bức tranh đóng khung đặt ngay ngắn trên bàn.

Cậu ra vào văn phòng chủ tịch hơn nửa tháng nay, mỗi lần vào nói chuyện với Tần Lệ đều theo quy củ đứng ở phía trước bàn, chưa bao giờ vòng ra phía sau cả, thế nên vẫn luôn không thấy được phía sau khung tranh rốt cuộc là cái gì.

Nhân lúc Tần Lệ không có ở đây, cậu không kìm được bước tới thêm vài bước, tò mò ghé đầu nhìn thử một cái–

Đó là một bức tranh thủy mặc mang phong cách cổ điển Trung Hoa, trong tranh vẽ một vị tướng quân đang cưỡi trên lưng một con ngựa đen dũng mãnh. Mái tóc đen tung bay trong gió, giáp trụ uy nghiêm lẫm liệt. Người đó hai tay giương cung, ánh mắt sắc lẹm bức người như mũi tên nhọn. Cái khí thế kinh người ấy như muốn xuyên qua lớp giấy và khung tranh, giống như giây tiếp theo, mũi tên sẽ xé giấy lao ra mà ghim thẳng vào giữa mày người xem tranh vậy.

Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra. Vị tướng quân trên bức tranh này, diện mạo thế mà lại giống cậu đến vài phần, đặc biệt là nốt ruồi son bên sống mũi, gần như được đúc cùng một khuôn ra.

Một cảm giác thân thuộc khó tả dâng lên trong lòng, Tạ Lâm Xuyên theo bản năng muốn vươn tay chạm vào bức tranh kia, nhưng phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp: "Cậu đang làm gì thế?"

Tạ Lâm Xuyên lập tức hoàn hồn, làm như không có chuyện gì mà đứng thẳng người dậy, đặt tập tài liệu trong tay lên bàn làm việc, quay đầu lại quả nhiên nhìn thấy Tần Lệ đang đứng ở phía sau, ánh mắt nhìn cậu mang theo một sự phức tạp khó lòng đọc hiểu.

"Tần tổng, tài liệu này rất gấp, cần anh xem qua rồi ký sớm." Tạ Lâm Xuyên dừng một chút, ánh mắt lại nhìn về phía bức tranh trên bàn, không nhịn được hỏi: "Người trên bức tranh này là...?"

Tần Lệ không hề trách cứ việc Tạ Lâm Xuyên soi mói chuyện riêng tư của mình. Hắn thản nhiên cầm khung tranh lên, dùng một miếng vải nhung tỉ mỉ lau sạch bụi bẩn, cười như không cười liếc nhìn Tạ Lâm Xuyên một cái, rồi buông một câu hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của đối phương: "Đây là vẽ theo dáng vẻ người bạn đời của tôi."

Trong mắt Tạ Lâm Xuyên không che giấu nổi sự kinh ngạc, nhìn vị tướng quân trong tranh, rồi lại nhìn sang Tần Lệ: "Bạn đời?" Là đàn ông sao?

Cậu lúc này mới nhớ ra, bên ngoài hình như từng có tin đồn rằng xu hướng tính dục của Tần Lệ là nam. Khi ấy cậu còn tưởng chỉ là tin vỉa hè thôi, không ngờ lại là sự thật.

Mặc dù bây giờ luật pháp đã ban hành điều lệ cho phép kết hôn đồng giới, nhưng trường hợp một ông chủ công ty lớn như Tần Lệ tìm một người bạn đời là đàn ông thì vẫn là chuyện tương đối hiếm gặp.

Bạn đời của Tần Lệ là nam hay nữ thì chẳng liên quan gì đến Tạ Lâm Xuyên cậu cả, nhưng cái diện mạo của người bạn đời này sao lại có nét giống cậu thế nhỉ?

Tần Lệ rũ mắt, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* gương mặt vị tướng quân trong tranh, ánh mắt thoáng hiện lên một tia hoài niệm: "Phải, chỉ có điều, em ấy đã tạm thời rời xa tôi rồi."

Tạm thời rời xa? Cách nói này nghe có chút kỳ quái.

Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên phức tạp đảo qua đảo lại giữa Tần Lệ và bức họa. Ý là Tần Lệ đã bị người đàn ông trong tranh này đá rồi sao?

Bị đá rồi mà vẫn còn vương vấn khôn nguôi, đến mức bày một bức họa ở trong văn phòng để ngày ngày ngắm nghía luôn?

Tạ Lâm Xuyên thầm tặc lưỡi một tiếng, lắc lắc đầu. Không ngờ một anh chàng đẹp trai nhiều tiền lại tốt bụng như Tần Lệ mà cũng bị người ta bỏ rơi. Cậu quyết định dành ra ba mươi giây để đồng cảm với Tần Lệ.

Nhìn Tần Lệ cẩn thận lau chùi xong khung tranh, rồi lại dùng lớp kính cẩn thận bọc lại, tuy biết đây là chuyện riêng tư của Tần Lệ nhưng Tạ Lâm Xuyên vẫn không nén nổi tò mò hỏi thêm một câu: "Bạn đời của Tần tổng là người trong giới giải trí sao? Tại sao không dùng ảnh chụp?"

Cậu nghĩ mãi cũng không nhớ ra trong showbiz có nam diễn viên nào thích đóng phim cổ trang mà lại có gương mặt giống cậu cả. Hơn nữa thời đại này rồi, ai lại dùng tranh thủy mặc để hoài niệm người yêu cũ cơ chứ?

Tần Lệ nhấc khóe miệng, ánh mắt đảo một vòng trên gương mặt Tạ Lâm Xuyên, lười nhác nói: "Không phải người trong giới giải trí, cũng không có ảnh chụp, tôi chỉ là thích nhìn em ấy mặc như thế này thôi."

Hắn dừng một chút, thấp giọng cười nói: "Lúc hôn em ấy, cảm giác cũng k*ch th*ch lắm."

Tạ Lâm Xuyên: "..." Đây chính là thế giới của người giàu sao? Gu cũng mặn đấy.

Tần Lệ bỗng nhiên chuyển đổi chủ đề: "Tuần sau ở thành phố S có một buổi triển lãm dự án phát triển bất động sản, cậu phải đi công tác cùng tôi."

Tạ Lâm Xuyên nhớ ra Tần Lệ quả thực có mua một mảnh đất, lúc khai phá lại vô tình đào trúng lăng mộ hoàng đế của một vương triều loạn thế thời cổ xưa nào đó, sau đó liền quyết định cải tạo nơi đó, xây thành bảo tàng và công viên du lịch.

Cậu đang định gật đầu thì lại nghe Tần Lệ tiếp tục nói: "Cậu còn phải cùng tôi tham dự buổi tiệc rượu tối..."

Tần Lệ nhìn vào mắt cậu, thong dong kéo dài tông giọng mà bổ sung: "...với tư cách là bạn đồng hành nam của tôi."

Tạ Lâm Xuyên khựng lại, hơi nhướng mày.

Cậu trước giờ vẫn luôn thắc mắc tại sao Tần Lệ lại vô duyên vô cớ tài trợ cho cậu, giúp gia đình cậu vượt qua hoạn nạn, giờ lại còn cho cậu một mức đãi ngộ ưu ái đến như thế.

Đừng bảo là vì cậu và người bạn đời cũ của Tần Lệ có ngoại hình giống nhau, người nọ đá hắn rồi nên hắn muốn biến cậu thành kẻ thế thân đấy chứ?

Ánh mắt hai người lặng lẽ giao nhau giữa không trung. Một lúc lâu sau, Tạ Lâm Xuyên mới cất giọng trầm thấp, uyển chuyển nói: "Tần tổng, tôi là trai thẳng."

Tuy rằng Tần Lệ là ân nhân của cậu, nhưng bán nghệ thì được chứ bán thân thì tuyệt đối không thể.

Trong lòng Tạ Lâm Xuyên đang xoay chuyển đủ thứ ý nghĩ thì lại nghe thấy Tần Lệ "phụt" một tiếng, bật cười: "Cậu là trai thẳng?"

Tạ Lâm Xuyên nhíu mày. Cậu là trai thẳng thì có cái gì buồn cười lắm sao?

Tần Lệ ra vẻ tự nhiên vỗ vỗ vai cậu: "Yên tâm đi, chỉ là cùng nhau tham dự tiệc rượu thôi mà, tôi cũng có ăn thịt cậu đâu."

Trong lòng Tạ Lâm Xuyên nghĩ thầm một cách đầy vi diệu, cho dù Tần Lệ thực sự có ý nghĩ đó, thì e là người chịu thiệt thòi cũng chẳng phải là cậu đâu.

Nhìn bóng lưng Tạ Lâm Xuyên rời khỏi văn phòng, Tần Lệ híp đôi mắt lại, phần thịt đầu ngón tay cái nhẹ nhàng miết qua bờ môi dưới của mình, khóe môi vẽ nên một đường cong: Hừ, trai thẳng cơ à?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn