Khi Lý Tam Bảo một tay ôm cây phất trần, tay kia bưng khay trà vào hầu hạ Tần Lệ, Tạ Lâm Xuyên đang tự tay thay thuốc cho vết thương của hắn.
Y cẩn thận gỡ từng vòng băng gạc trên đầu gối đối phương, tỉ mỉ xem xét vết thương, thấy không còn rỉ máu mới chậm rãi bôi cao dược lên.
Tần Lệ sượng sùng cúi đầu nhìn chăm chằm vào đỉnh đầu y, định rụt chân về nhưng lại bị Tạ Lâm Xuyên giữ chặt lấy bắp chân không cho nhúc nhích.
"Chút chuyện vặt vãnh này cứ để y quan hoặc cung nhân làm là được rồi... Không cần đến ngươi."
"Ồ?" Ngón tay Tạ Lâm Xuyên lướt nhẹ qua rìa vết thương, thổi phù cho lớp cao dược tan ra, bật cười khe khẽ, "Bệ hạ trước kia chẳng phải rất thích gọi ta đến hầu hạ lắm sao? Hay là bệ hạ chỉ thích nhìn bộ dạng không tình không nguyện của ta?"
Tần Lệ bị nói đến nghẹn họng, nheo hai mắt lại.
Tạ Lâm Xuyên càng đối tốt với hắn, hắn lại càng thấy không chân thực.
Nào là nói thích hắn, nào là mãi mãi bên nhau, hắn một chữ cũng không tin! Cái điệu bộ dịu dàng ân cần như hiện tại, mười phần thì đến tám chín phần là giả vờ để lừa hắn. Để hắn chống mắt lên xem bao giờ thì Tạ Lâm Xuyên mới chịu lòi cái đuôi cáo ra.
Nhưng chẳng sao cả, dù gì thì nửa đời còn lại hắn sẽ xích tên này bên người mình, hắn có thừa thời gian và kiên nhẫn để tiêu hao cùng y.
Nghĩ đến đây, cõi lòng Tần Lệ lại thư thái hơn vài phần, chân mày cũng dần giãn ra.
Ngay lúc này, bỗng nghe một tiếng choảng vang lên, chén trà trên tay Lý Tam Bảo rơi thẳng xuống thảm lông, nước trà vừa pha đổ lênh láng khắp sàn.
Ông đứng ngây như phỗng, run rẩy giơ phất trần chỉ thẳng vào Tạ Lâm Xuyên đang ngồi bên long sàng, sắc mặt trắng bệch như vừa trông thấy ma. À không, ông cảm thấy mình thực sự đã gặp phải ma giữa ban ngày ban mặt rồi!
"Tạ... Tạ tướng quân?! Không phải ngài đã bị tên tặc tử họ Lý sát... sát hại rồi sao? Sao có thể..."
Cái cỗ quan tài băng kia còn do chính ông đốc thúc thợ thuyền ngày đêm tăng ca đục đẽo kia mà! Rõ ràng người còn nằm trong quan tài đá nơi hầm băng, tắt thở từ tám đời rồi, sao bây giờ đùng một cái đã chạy đến tẩm cung của bệ hạ thế này?
Lại còn nắm chân bệ hạ, cười nói nhơn nhơn ra đấy? Không lẽ đối phương chết oan ức quá nên hiện hồn về đòi mạng sao?
Lý Tam Bảo hồn xiêu phách lạc, cả người run lên như cầy sấy: "Bệ... bệ hạ, ngài... hộ... hộ giá–"
Tạ Lâm Xuyên buồn cười bảo: "Lý công công, là ta, ta chưa chết, không cần tạ ơn đâu."
Tần Lệ trừng mắt lườm y cháy mặt. Chuyện xác chết vùng dậy này mà truyền ra ngoài thì chẳng biết sẽ dọa chết bao nhiêu người, vậy mà y vẫn ở đây cười như không có chuyện gì xảy ra!
Lý Tam Bảo trố mắt, mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng, khóe miệng giật giật: "Tạ đại nhân ngài... chưa chết?"
Đùa cái kiểu gì thế này!
Tần Lệ ho nhẹ một tiếng, trầm giọng bảo: "Tạ Lâm Xuyên trước đó có nuốt một viên thuốc giả chết, có thể bế khí vài ngày, chứ không phải chết thật."
Tạ Lâm Xuyên nhướng mày, kinh ngạc liếc nhìn Tần Lệ một cái. Y không ngờ bệ hạ nhà mình lại nghĩ ra cái cớ nhanh đến thế. Tuy không phải diệu kế gì cao siêu nhưng cũng đủ để bịt mắt thiên hạ.
"Thuốc giả chết?" Lý Tam Bảo đớ người. Nhưng ông là nội thị thân cận của hoàng đế, làm sao dám nghi ngờ lời Tần Lệ nói, thế là bèn lật đật lau mồ hôi hột, lộ ra biểu cảm vỡ lẽ: "Hóa ra là vậy!"
"Bệ hạ và Tạ đại nhân nhất định là đã sớm nhìn thấu dã tâm lang sói của tên Lý Tuyết Hoằng kia, cho nên mới tương kế tựu kế, đi nước cờ hiểm hóc này để phản bại thành thắng! Tạ đại nhân bình an vô sự thì thật là tốt quá rồi!"
Cả Tần Lệ lẫn Tạ Lâm Xuyên đều rơi vào một khoảng lặng đầy khó xử.
Dù cho da mặt Tạ Lâm Xuyên có dày đến đâu thì cũng không khỏi cảm thấy ngượng ngùng trước tài mở mắt nói mò của Lý Tam Bảo.
Lý Tam Bảo vỗ đùi đen đét: "Ngài không biết đâu, mấy ngày nay bệ hạ ăn không ngon, ngủ không yên, cả người gầy rạc hẳn đi, chính là vì lo lắng ngài ngủ mãi không tỉnh lại đấy ạ!"
"Đủ rồi!" Khóe mắt Tần Lệ giật nảy, vội vàng quát ông ngậm miệng, gương mặt đỏ bừng, nghiến răng nói, "Nói nhăng nói cuội gì đó, cái lưỡi không cần nữa rồi phải không? Đến cả trẫm mà ngươi cũng dám thêu dệt!"
Lý Tam Bảo hoảng hốt bịt chặt miệng, hai tay múa may quay cuồng một hồi rồi vắt chân lên cổ lui ra ngoài.
Tạ Lâm Xuyên ngoảnh đầu nhìn Tần Lệ, thở dài một tiếng: "Bệ hạ quả thực gầy đi rồi."
Y giơ tay định chạm vào gò má Tần Lệ thì lại bị hắn tóm chặt lấy.
Tần Lệ cúi người sát lại gần y, nheo đôi mắt hung tợn găm chặt vào mắt y: "Bớt diễn trò trước mặt trẫm đi. Ngươi tưởng nói vài câu đường mật là trẫm sẽ tin ngươi chắc? Lúc ở trong địa lao ngươi có thèm dùng giọng điệu này để nói chuyện với trẫm đâu."
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên đầy ẩn ý nhìn hắn: "Ồ, chỉ bấy nhiêu câu thôi vẫn chưa đủ sao, vậy bệ hạ muốn ta nói thêm vài câu nữa ư?"
Tần Lệ: "..."
Tần Lệ nhất thời chẳng biết nên bày ra nét mặt gì cho phải. Sao mà cái tên này sau một lần hoàn hồn lại như biến thành một người hoàn toàn khác thế này?
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên không hề sắc bén, thậm chí có thể coi là tình ý dạt dào, nhưng dường như lại có thể nhìn thấu nhân tâm chỉ trong một cái liếc mắt.
Tần Lệ có chút hoảng loạn né tránh tầm mắt y. Mọi sự ngụy trang và vẻ cứng rắn của hắn trước mặt Tạ Lâm Xuyên bỗng chốc biến thành một tờ giấy mỏng manh, chỉ cần chọc nhẹ một cái là thủng ngay.
Tạ Lâm Xuyên bảo Lý Tuyết Hoằng hạ độc khiến y mất trí nhớ, nhưng kể cả Tạ Lâm Xuyên của trước kia cũng đâu có mềm mỏng lại còn miệng lưỡi trơn tru đến mức này!
Trước đây Tạ Lâm Xuyên cũng thường xuyên gay gắt chọc tức hắn, nhưng tuyệt đối không phải là kiểu này, đấm một cú lên người mà cứ như đấm vào đống bông sợi, nhẹ bẫng chẳng có chút lực nào.
Rõ ràng là tên này trước sau bất đồng, mở miệng ra là chẳng có câu nào thật lòng, giờ lại làm như thể hắn, Tần Lệ, đang vô lý gây sự vậy.
Tần Lệ căn răng, cáu kỉnh gắt lên: "Trẫm không có nói thế!"
Tạ Lâm Xuyên mỉm cười nhẹ, đầu ngón tay m*n tr*n đuôi mắt hắn: "Bệ hạ, chỗ này của ngươi đã mách cho ta biết rồi."
"Ý ngươi là gì?" Tần Lệ nghi hoặc nhìn y.
Tạ Lâm Xuyên trầm thấp đáp: "Đêm qua lúc ta nói thích ngươi, bệ hạ nhiệt tình lắm cơ mà, lại còn ưm–"
"Câm miệng!" Tần Lệ đưa tay bịt chặt miệng y, những hình ảnh nóng bỏng đêm qua lập tức xẹt qua tâm trí.
Trên người cả hai vẫn còn lưu lại những chứng cứ đầy ám muội kia, vành tai hắn đã bắt đầu có xu hướng đỏ lên.
Nếu không phải chính hắn đã s* s**ng Tạ Lâm Xuyên từ đầu đến chân một lượt, cam đoan y chính là hàng thật, thì hắn đã nghi ngờ tên này là con hồ ly tinh nào khoác lớp da người để đến quyến rũ hắn rồi.
Tạ Lâm Xuyên khẽ cong khóe mắt, chớp chớp mấy cái: "Thật sự muốn ta câm miệng sao? Bệ hạ không có gì muốn hỏi ta à?"
Tần Lệ bỗng im bặt. Hắn đương nhiên có một bụng câu hỏi muốn chất vấn, kèm theo đó là muôn vàn hoài nghi lẫn khuất tất, và cả những nỗi hoang mang không chắc chắn về tương lai.
Tạ Lâm Xuyên rốt cuộc có phải cải tử hoàn sinh thật không, có phải đang dỗ ngon dỗ ngọt hắn không, đối với hắn rốt cuộc đã từng có một mảnh chân tình nào chưa...
Thế nhưng một chuỗi câu hỏi nghẹn lại nơi đầu môi kia, đến cuối cùng khi thốt ra lại biến thành: "Sau này ngươi có còn bỏ trốn nữa không?"
Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra. Y cứ ngỡ Tần Lệ sẽ hỏi về chuyện bị hạ độc mất trí nhớ, hoặc chuyện cải tử hoàn sinh kia chứ.
Y lặng yên nhìn đối phương hồi lâu, lâu đến mức lòng Tần Lệ bắt đầu đánh trống, thâm tâm dấy lên chút hoảng hốt, ánh mắt nhìn y cũng dần đổi khác.
Tạ Lâm Xuyên buông chân Tần Lệ ra, dời người sang ngồi bên cạnh hắn rồi vòng tay ôm lấy hắn từ phía sau. Hai cánh tay y mang theo tư thế dịu dàng nhưng vô cùng kiên định, ôm trọn lấy người hắn, lấp đầy lồng ngực mình. Lồng ngực y dán chặt vào tấm lưng hắn, khắn khít không một tấc kẽ hở.
"Không trốn nữa đâu, bất kể là ở đâu, đôi ta cũng sẽ ở bên nhau."
Thực ra lời này y đã nói rất nhiều lần, nhưng nếu Tần Lệ muốn nghe, y có thể tiếp tục nói, nói mãi cho đến khi đối phương tin tưởng mới thôi.
Tần Lệ ngây người. Tư thế ôm ấp này đối với hắn có phần xa lạ. Bởi lẽ ngoại trừ những lúc ân ái trên giường, Tạ Lâm Xuyên rất hiếm khi ôm hắn như vậy.
Đây là một tư thế mang hàm ý che chở, bảo bọc và chiếm hữu.
Chẳng rõ vì sao, so với những nụ hôn nồng nhiệt đầy đòi hỏi, cái ôm thế này lại càng khiến trái tim hắn lỗi nhịp hơn cả, từ chân mày đến tâm can đều vô thức trở nên mềm nhũn.
Nhịp đập rộn ràng nơi lồng ngực vững chãi phía sau, dẫu cách hai lớp da thịt vẫn có thể cảm nhận được rành rọt. Luồng nhiệt nóng hổi từ sau lưng từng chút một lan ra khắp toàn thân, dẫu là khối băng kiên cố đến đâu thì lúc này cũng buộc phải tan chảy.
Tần Lệ vô thức l**m l**m môi dưới, răng nanh ngứa ngáy, đuôi mắt vô tình liếc về phía sau, nhìn gò má Tạ Lâm Xuyên đang tì trên vai mình, bỗng nhiên lại muốn làm thêm một trận nữa.
Nhưng có muốn cũng vô dụng thôi, lát nữa tắm rửa xong xuôi là phải thiết triều rồi.
Tần Lệ có chút tiếc nuối, bèn quay sang gặm một cái rõ đau lên khóe môi y.
Được dỗ dành thỏa đáng, Tần Lệ hừ hừ hai tiếng, lại hất cằm lên, lộ ra vẻ tự mãn như thường lệ: "Coi như ngươi biết điều. Giờ ngươi có muốn chạy cũng vô dụng thôi, cái sai lầm lúc trước trẫm chẳng dại gì phạm lại lần hai."
Hắn véo véo má Tạ Lâm Xuyên: "Đời này ngươi có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi lòng bàn tay trẫm."
Tạ Lâm Xuyên nhịn không được, cúi đầu bật cười: "Bệ hạ nói chí phải, đời sau kiếp sau cũng không thoát nổi."
Tần Lệ ngẩn ra, từ bao giờ cái tên này lại học được cách nói những lời đường mật sặc mùi tình ái như vậy?
Tuy nghe cứ thấy kỳ kỳ, nhưng ngẫm lại cũng khá là bùi tai.
Lòng Tần Lệ thầm sướng rơn một lát, quyết định rộng lượng tha cho y cái tội khi quân vì giả chết, khiến hắn đau lòng suốt mấy ngày qua.
Chẳng bao lâu sau, chuyện ly kỳ quái đản về việc Tạ Lâm Xuyên uống thuốc bế khí giả chết suốt bảy ngày rồi "cải tử hoàn sinh" đã truyền khắp hoàng cung và triều đình.
Văn võ bá quan vô cùng kinh hãi, thậm chí có lúc còn nghi ngờ phải chăng hoàng đế vì vụ cung biến mà chịu đả kích quá lớn nên đã hóa điên hóa dại rồi hay không. Thế là từng người một kéo nhau đến Ngự Thư Phòng can gián, để rồi bị mắng cho vuốt mặt không kịp, đành tiu nghỉu cụp đuôi ra về.
Hoàng đế điên loạn chỗ nào cơ chứ? Rõ ràng sắc mặt hồng hào, đi đứng thoăn thoắt, lúc cãi chày cãi cối lại càng lý sự hùng hồn, mặt không đổi sắc, tinh thần phấn chấn đến mức không thể phấn chấn hơn!
Đã thế, hắn còn đổi trắng thay đen, biến cái danh 'đồng mưu tạo phản' của Tạ Lâm Xuyên chớp mắt thành 'công thần cứu giá', lấy thân đỡ đao cho thánh thượng.
Tuy rằng chuyện xảy ra trong địa lao ngày hôm đó ngoại trừ Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên ra thì những người khác đều đã chết sạch, nhưng cái cớ này nghe thế nào cũng quá mức vô lý rồi. Ban đầu người hạ độc Tần Lệ chẳng phải chính là Tạ Lâm Xuyên sao!
Trong Ngự Thư Phòng, Ngôn Ngọc tức đến mức suýt bứt rụng cả mớ râu: "Bệ hạ, khoan nói đến chuyện Tạ Lâm Xuyên làm sao sống lại, hắn tham gia mưu phản, sao ngài lại có thể để hắn tiếp tục ở lại trong cung cơ chứ?"
Tần Lệ biếng nhác dựa người vào chiếc ghế gỗ hồng mộc phía sau án thư, thần thái tự nhiên: "Hắn chẳng qua là bị Lý Tuyết Hoằng hạ độc mất trí nhớ, bị tên kia che mắt mà thôi. Sau đó hắn phát hiện ra âm mưu của Lý Tuyết Hoằng nên đã cải tà quy chính, lấy thân đỡ đao cứu trẫm, nhờ vậy mới kéo dài thời gian đến lúc Nhiếp Đông dẫn người vào cần vương. Trẫm đã đặc xá cho hắn, cớ gì không thể giữ lại trong cung?"
Cái lí do sứt sẹo trăm nghìn chỗ hở này khiến Ngôn Ngọc nghe đến mức lặng người, gương mặt đầy vẻ đau đớn xót xa: "Bệ hạ, cái cớ này làm sao phục chúng cho được?"
Ánh mắt Tần Lệ chợt đanh lại, lộ vẻ không vui: "Lời trẫm nói đều là sự thật, sau lưng Tạ Lâm Xuyên còn vết đao chém rành rành ra đó kìa. Lúc trẫm bị giam cầm nơi ngục tối, văn võ khắp triều có lấy được một ai có gan đến cứu trẫm không? Giờ còn tư cách gì mà bàn ra tán vào!"
Ngôn Ngọc lắc đầu ngao ngán, thầm nghĩ, thế lúc đầu ngài bị Lý Tuyết Hoằng bắt giữ chẳng phải cũng do Tạ Lâm Xuyên hại sao!
Ông thở dài thườn thượt. Hoàng đế đã một mực thiên vị, có nói gãy lưỡi cũng bằng thừa.
Ngôn Ngọc vừa định cáo lui khỏi Ngự Thư Phòng thì lại thấy Tạ Lâm Xuyên tay xách hộp thuốc, tay bưng một bát canh sâm thong dong bước vào bên trong.
Chân mày Ngôn Ngọc lập tức giật giật. Lý Tam Bảo này làm ăn kiểu gì thế không biết, Tạ Lâm Xuyên vào Ngự Thư Phòng mà không thèm bẩm báo lấy một câu sao?
Tần Lệ cũng chẳng có nửa phần trách cứ, chỉ liếc nhìn y một cái: "Sao ngươi lại tới đây?"
Ngôn Ngọc vuốt râu hừ lạnh trong lòng, còn hỏi làm gì nữa, đương nhiên là cậy vào nhan sắc và ân sủng để đến lấy lòng thánh thượng chứ sao!
Ngay sau đó, liền nghe Tạ Lâm Xuyên điềm nhiên đáp: "Đương nhiên là đến hầu hạ bệ hạ, khiến bệ hạ vui lòng rồi."
Tay Ngôn Ngọc run lên một cái, pực một tiếng, lại nhổ mất thêm một sợi râu: "..." Cái đồ hồ ly tinh này!
Tần Lệ hơi ngẩn người, cho đến khi đối phương tự tay bưng bát canh sâm, múc một thìa tự nếm thử nhiệt độ rồi đưa tới bên môi hắn, cười tủm tỉm bảo: "Bệ hạ nếm thử đi, thần đã ninh suốt hai canh giờ đấy."
Tần Lệ cố ghìm xuống khóe môi để nó không nhếch lên, ho nhẹ một tiếng: "Thân thể trẫm tráng kiện, không cần uống mấy thứ tẩm bổ này. Trẫm đâu có giống ai kia, suốt ngày hở ra là bị thương rồi bị bệnh, yếu nhớt thây."
Miệng thì nói thế, nhưng Tạ Lâm Xuyên đút muỗng nào là hắn ngoan ngoãn hớp muỗng nấy.
Ngôn Ngọc đứng ở một bên chỉ biết âm thầm đảo mắt trắng dã. Còn dám uống nữa sao? Bệ hạ đã quên sạch chuyện tên này đã hạ độc mình ngày trước rồi à? Sao mà mới lành sẹo đã quên đau nhanh thế chứ!
Tạ Lâm Xuyên chẳng thèm đoái hoài đến tâm trạng của Ngôn thừa tướng, giọng điệu thản nhiên: "Thứ này là để bổ thận cho bệ hạ đấy."
Tần Lệ suýt chút nữa phun cả ngụm canh ra ngoài, lườm y một cái cháy mặt: "Trẫm không cần!"
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên hơi liếc xuống phía dưới, đầy ẩn ý bảo: "Ồ? Thật thế sao?"
Tần Lệ quay mặt đi chỗ khác, vành tai nóng bừng lên: "Ngươi tự mà uống đi!"
Chẳng qua là dạo gần đây vì cái tên này sống lại, lại còn ngày ngày đêm đêm kề bên tai hắn rót đủ lời đường mật, hại hắn có chút rạo rực hơn mọi khi mà thôi.
Thận của hắn còn tốt chán!
Tạ Lâm Xuyên như hiểu ra, gật gù đáp: "Hóa ra bệ hạ chê ta chưa đủ lâu sao? Vậy để tự ta uống."
Tần Lệ cứng đờ người, vành tai khẽ giật giật, đôi mắt chẳng biết nên nhìn về hướng nào cho đỡ thẹn, đành bất lực giật phắt lấy cái bát, nghiến răng: "Trẫm không có ý đó..."
Đã không thể nào lâu hơn được nữa rồi!
Cái tên Tạ Lâm Xuyên này suốt ngày ở trong cung chỉ có ăn với ngủ, còn hắn thì phải đi thiết triều sớm đấy có biết không!
Ngôn thừa tướng vốn đã rảo bước định chuồn lẹ, ngờ đâu tai lại dính thêm một tràng lời thoại không nên nghe. Pực một tiếng, lại tiễn thêm một cọng râu lên đường.
Tức chết mất thôi! Cái gã đạo sĩ lần trước bệ hạ mời tới đâu rồi? Hay là lại mời vào làm phép tiếp đi! Trong cung có hồ ly tinh lộng hành rồi kìa!
Trong điện chính của Tử Thần Điện.
Gió xuân se lạnh, luồng gió bắc gào thét bên ngoài đã bị tấm rèm cửa dày cộm chặn đứng. Than bạc mới tiến cống trong lò sưởi cháy đỏ rực, thi thoảng lại phát ra những tiếng nổ lép bép nhỏ vụn.
Giữa bầu không khí ấm áp như xuân, Tần Lệ lười nhác tựa người trên sập giường mềm, tay lật giở vài tờ giấy, nhướng mày, miệng chậc chậc vài tiếng.
Tạ Lâm Xuyên vén hai ống quần hắn lên tận đùi, lộ ra đầu gối và bắp chân bị thương, tay mở một hũ cao dược, tỉ mỉ bôi lên vết thương cho hắn.
Vết thương chân của Tần Lệ sớm đã đóng vảy, may mà không tổn thương đến xương cốt nên không ảnh hưởng đến dáng đi, chỉ là trên da thịt lưu lại những vết sẹo chằng chịt ngang dọc, trông như thể đã nếm trải đủ loại giày vò, vô cùng đáng thương.
Trước đây tất cả đều là thái y thay thuốc cho Tần Lệ. Nhưng giờ đây, Tạ Lâm Xuyên không muốn mượn tay người khác nữa, khăng khăng đòi tự mình làm. Mỗi lần bôi thuốc cho Tần Lệ, y đều rất im lặng.
Tần Lệ gạt mấy tờ giấy "tác phẩm tâm đắc mới" của Tạ Lâm Xuyên sang một bên, thấy y lại đổi sang một hũ thuốc khác, liếc mắt thấy ba chữ "cao trị sẹo" trên hũ thuốc liền không khỏi cau mày.
Hắn đưa tay bấu lấy cằm Tạ Lâm Xuyên nâng lên, không vui nói: "Ngươi bôi cái này cho trẫm làm gì? Trên người trẫm thiếu gì sẹo, nam nhi đại trượng phu lưu lại vài vết sẹo thì đã sao? Hay là ngươi chê xấu xí?"
Tạ Lâm Xuyên chớp chớp mắt, bất ngờ thay cũng không cố chấp nữa: "Nếu bệ hạ đã muốn giữ lại thì cứ giữ vậy."
Tần Lệ: "...?"
Kịch bản này có gì đó sai sai thì phải? Theo tính cách của Tạ Lâm Xuyên, không phải y nên dùng lời ngon tiếng ngọt hoặc là nài nỉ ỉ ôi cho đến khi hắn chịu đồng ý tiếp tục bôi thuốc mới thôi sao?
Tạ Lâm Xuyên đặt hũ thuốc sang một bên, vạch mở vạt áo hắn ra, để lộ khuôn ngực màu lúa mạch khỏe khoắn của Tần Lệ, ngón tay m*n tr*n những dấu vết sẹo cũ mờ nhạt còn sót lại trên đó.
Y hắng giọng một cái rồi nói tiếp: "Giống như chỗ này của bệ hạ, thực ra nhìn cũng chẳng xấu chút nào, nhất là những lúc đỏ hồng sưng tấy lên, lưu lại chút dấu vết trông lại càng phong tình hơn..."
Tần Lệ nhịn không được nghiến răng ken két. Hắn biết ngay cái miệng tên này chẳng nhả ra được câu nào tử tế mà!
Tạ Lâm Xuyên tiện tay cởi luôn cả tấm áo ngoài của mình ra, để lộ một vết sẹo đao chướng mắt sau bả vai: "Bệ hạ nói đúng lắm, nam nhi lưu lại vết sẹo là chuyện thường tình, chỗ này cũng khỏi cần bôi thuốc nữa. Dù sao bệ hạ chắc chắn cũng sẽ không chê xấu đâu, đúng không bệ hạ?"
Tần Lệ: "..."
Mỗi lần nhìn thấy vết sẹo sau lưng y, mắt hắn lại đau nhói như bị ong châm. Tần Lệ thở dài thườn thượt, hệt như một con cá nóc bị xì hết khí mà xụ người xuống, bất lực bảo: "Muốn bôi thì bôi đi, tùy ngươi."
Tạ Lâm Xuyên lập tức cầm hũ thuốc lên tiếp tục bôi, cúi đầu thầm cười trộm. Một Tần Lệ cỏn con, cứ thế bị y dễ dàng bắt thóp.
Một tháng nhanh chóng trôi qua, cung nhân từ sau nỗi kinh hãi ban đầu thì đến nay ai nấy cũng dần chấp nhận chuyện Tạ Lâm Xuyên giả chết rồi sống lại.
Còn Tần Lệ đối với những lời mật ngọt của Tạ Lâm Xuyên thì vẫn luôn nửa tin nửa ngờ.
Kể từ khi sống lại đến nay, tính cách Tạ Lâm Xuyên trở nên ôn hòa hơn trước rất nhiều. Tần Lệ thi thoảng có kiếm chuyện khiêu khích, ngoại trừ việc buổi tối y sẽ bày đủ trò hành hạ hắn ra thì hầu như chưa bao giờ nổi giận.
Chỉ là đôi mắt kia mỗi khi nhìn hắn lại quá mực chăm chú, luôn khiến Tần Lệ có cảm tưởng như từ trong ra ngoài của mình đều bị y nhìn thấu chỉ trong một cái liếc mắt vậy.
Tần Lệ ngoài miệng cấm Tạ Lâm Xuyên rời khỏi Tử Thần Điện, nhưng ngày thường y có ra vào Ngự Thư Phòng hay vườn hoa thì Tần Lệ cũng chẳng hề ngăn cản, ngược lại trong lòng còn thầm suy đoán xem khi nào cái tên này mới nhịn không nổi mà đòi xuất cung hoặc lên triều, lòi đuôi cáo ra ngoài.
Ngờ đâu, mười ngày, nửa tháng, rồi một tháng trôi qua, Tạ Lâm Xuyên ngoại trừ việc dựng một cái khung thành rộng ba trượng ở vườn hoa nhỏ của Tử Thần Điện, ngày ngày vác cây gậy nhỏ đánh cầu ra thì không hề hé răng đòi hỏi bất cứ điều gì khác.
Tần Lệ càng lúc càng thấy thấy khó tin, ánh mắt nhìn Tạ Lâm Xuyên cũng ngày một kỳ quặc hơn.
Đêm xuống.
Bóng cây lay động loang lổ trên bậu cửa sổ, gió đêm thổi qua tấm màn sa.
Tần Lệ ban đêm chẳng biết mơ phải cơn ác mộng gì mà bị giật mình tỉnh giấc, theo bản năng chộp lấy tay Tạ Lâm Xuyên, lực tay mạnh đến mức suýt chút nữa đã hằn lên vài vệt đỏ.
"Tần Lệ?" Tạ Lâm Xuyên nghiêng người ôm lấy hắn, đặt nụ hôn lên bên thái dương, lặng lẽ lau đi mồ hôi lạnh trên trán đối phương, "Ta ở đây."
Tần Lệ im lặng nhìn y, tay vẫn nắm khư khư không buông, nửa ngày sau mới khàn giọng mở lời: "Nói cho trẫm biết đi, thứ ngươi muốn rốt cuộc là gì?"
Tạ Lâm Xuyên nhất thời ngơ ngác "Cái gì cơ? Có phải ngươi lại mơ thấy ác mộng rồi không? Nói cho ta nghe."
Tần Lệ chậm rãi lắc đầu, kéo Tạ Lâm Xuyên xích lại gần lồng ngực mình hơn một chút, cố chấp nhìn xoáy vào mắt y:
"Những người khác đi theo trẫm, phục tùng trẫm, kẻ thì mưu cầu quyền thế, người thì ham hố bổng lộc, kẻ thì khiếp sợ trẫm, người thì căm ghét trẫm. Đến cả huynh đệ kết nghĩa của trẫm cũng phản bội trẫm."
"Trẫm không có hậu cung, cũng chẳng có con cái, nói không chừng mai này bất cứ lúc nào cũng có thể bị người khác lật đổ ngai vàng. Đám ngoại thần ngoài kia tất thảy đều đang dè chừng trẫm."
"Còn ngươi thì sao?" Ánh mắt hắn mang theo sự dò xét, bất an và hoài nghi tột độ.
"Tại sao sau khi từ cõi chết trở về, ngươi lại cam tâm tình nguyện ở bên trẫm? Chịu chôn mình trong cung điện này?"
"Nói cho trẫm biết, rốt cuộc ngươi muốn có được thứ gì từ chỗ trẫm?"
Tạ Lâm Xuyên im lặng một lát. Y biết Tần Lệ trước giờ luôn thiếu thốn cảm giác an toàn.
Xuất thân hèn mọn, không cha không mẹ, vì là một đứa trẻ hoang dã lớn lên cùng bầy sói nên bị người đời rẻ rúng, không được đọc sách, chữ nghĩa vốn chẳng có bao nhiêu nên bị văn thần khinh miệt, võ tướng khiếp sợ, chỉ có thể dựa vào vũ lực để răn đe, tính khí lại luôn thích làm theo ý mình, xung quanh chẳng có được mấy người đáng để tin cậy, chỉ cần sảy chân lùi lại nửa bước thôi đã có thể rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Chưa từng có ai dạy cho hắn biết rằng, trên đời này, chuyện tình cảm là có thể không mưu cầu bất cứ điều gì.
Y không biết phải làm sao mới có thể cứu rỗi trái tim chằng chịt vết thương này, nhưng y biết, dù thế nào đi nữa, đến cuối cùng Tần Lệ vẫn sẽ đón nhận y thôi.
Thời gian và sự bầu bạn sẽ chứng minh tất thảy.
Tạ Lâm Xuyên hít một hơi sâu, nhìn đăm đăm vào đôi mắt hắn, chậm rãi mở lời: "Tần Lệ, ta sợ lạnh lắm."
Tần Lệ ngẩn ra, hồ nghi nhìn y, theo bản năng buông cổ tay y ra rồi sờ sờ lên trán y: "Ngươi... có phải căn bệnh cũ lại tái phát rồi không? Trẫm gọi thái y tới."
Nói xong, hắn kéo tấm chăn bọc kín lấy người y, định xoay người bước xuống giường.
Tạ Lâm Xuyên một tay níu phắt hắn lại: "Không cần phiền phức thế đâu."
Tần Lệ nhíu mày đầy khó hiểu, thế rồi lại thấy Tạ Lâm Xuyên to gan lớn mật thò cả hai bàn chân vào lòng hắn, ngón chân thậm chí còn len qua vạt áo của Tần Lệ, rúc vào trong lớp áo lót, áp sát lên cơ bụng nóng hổi của hắn.
Tần Lệ kinh ngạc cúi đầu nhìn cái vạt áo đang gồ lên của mình, rồi lại ngơ ngác ngước mắt nhìn y: "?
Tạ Lâm Xuyên nhích lại gần thêm chút nữa, ôm lấy đôi đầu gối đang co lên của mình, đầu cũng tựa sát qua, làm bộ nghiêm chỉnh nói: "Bệ hạ chẳng phải vừa hỏi ta muốn có được thứ gì sao?"
Tần Lệ ngẫm nghĩ nửa ngày trời cũng không đúc kết ra được hai chuyện này thì có liên quan gì đến nhau, bèn á khẩu, sắc mặt không mấy thân thiện gườm gườm nhìn y: "Ngươi xem trẫm là cái túi chườm chân đấy à?"
Tạ Lâm Xuyên khựng lại, thở dài bảo: "Ta rất sợ lạnh, cho nên muốn bệ hạ ôm lấy ta."
Tần Lệ lại càng ngơ ngác hơn: "Hả?"
Hắn lưỡng lự một chút, đôi tay vẫn không tự chủ được mà dang rộng vòng tay, ôm ghì lấy Tạ Lâm Xuyên, kéo cả tấm chăn lên, hệt như một cái kén dày cộm bọc kín lấy hai con người.
Tạ Lâm Xuyên thầm cười trộm, tựa vào vai Tần Lệ, giọng điệu đầy u uất bảo: "Ta còn rất sợ bệ hạ sẽ ruồng bỏ ta nữa cơ."
Tần Lệ cảm thấy đầu óc mình sắp quay cuồng đến nơi rồi, bực bội gắt lên: "Rốt cuộc là kẻ nào đã năm lần bảy lượt bỏ trốn hả?" Miệng thì mắng nhiếc thế đấy, nhưng đôi tay hắn lại vô thức siết chặt thêm đôi chút.
Tạ Lâm Xuyên thuận tay sờ lên lồng ngực hắn, tiếp tục bảo: "Ta biết bệ hạ chắc chắn đang hoài nghi ta, không chịu tha thứ cho ta, ta lại không thể sinh con đẻ cái, biết đâu chừng ngày nào đó ngươi chán chê rồi sẽ đá phăng ta đi thì sao."
Tần Lệ: "..." Sao càng nghe lại càng thấy có gì đó sai sai thế nhỉ?
Tạ Lâm Xuyên chẳng thèm nhìn biểu cảm của hắn, tự đắm chìm vào thế giới của "vị kiều thê yếu đuối" không dứt ra được: "Cho nên ta càng muốn bệ hạ bảo bọc ta, yêu thương ta."
Tần Lệ bắt đầu nghệch mặt ra: "... Hả?"
Tạ Lâm Xuyên liếc trộm sắc mặt hắn, khóe miệng khẽ nhếch, tiếp tục thừa thắng xông lên: "Bệ hạ biết đấy, ta từ thuở nhỏ đã mất đi song thân, không chỉ có vậy, còn bị tiểu nhân vu oan giá họa, suýt chút nữa đã chết oan trong ngục tối. Sau này cứ ngỡ gặp được minh chủ, nào ngờ đâu chỉ là một tấn bi kịch khi lòng trung thành bị phụ bạc, đồng liêu bán đứng, chịu cảnh nước mất nhà tan..."
"Khoan đã, ngươi nhà tan hồi nào? Tạ gia các ngươi chẳng phải vẫn yên ổn đó sao?" Tần Lệ cảm giác có chỗ nào đó không đúng cho lắm, Tạ Lâm Xuyên có thảm thương đến mức này không nhỉ?
Tạ Lâm Xuyên mặt không đỏ, tim không đập chân thành bảo: "Thế gia võ tướng lẫy lừng năm xưa nay đã sa sút, danh nghĩa tuy còn nhưng thực chất đã tàn lụi rồi."
Tần Lệ cứng họng không biết đáp sao cho phải. Nếu nói như vậy, người mà Tạ Lâm Xuyên có thể nương tựa quả thực chỉ còn lại mình hắn mà thôi!
Thế nhưng cái tên này sao có thể thốt ra những lời yếu đuối như vậy trước mặt hắn chứ? Thật đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi.
Tần Lệ nửa tin nửa ngờ nhìn y: "Ngươi có phải lại đang bày trò gì để lừa trẫm không?"
Nụ hôn của Tạ Lâm Xuyên đã đến trước cả lời nói của hắn. Y dịu dàng hôn lên khóe môi Tần Lệ, kế đó là sống mũi, đôi mắt, rồi đến giữa mày, đổi một tư thế khác, rướn người đè lên thân hắn, chậm rãi ấn hắn ngã xuống giường.
Nụ hôn đến đầy triền miên và quyến luyến, rồi lại dồn dập tựa mưa sa bão táp. Giữa những tiếng th* d*c hồng hộc, quần áo trên người Tần Lệ tự khi nào đã không cánh mà bay.
Hắn quàng tay qua cổ Tạ Lâm Xuyên, dồn dập hít thở vài ngụm khí nóng: "Ngươi... cái tên này... có phải..." Lại đang ấp ủ mưu đồ xấu xa gì đúng không!
Tạ Lâm Xuyên ghé bên tai hắn, trầm giọng cười bảo: "Bệ hạ quên rồi sao, chính ngươi từng bảo muốn ta ăn đời ở kiếp với ngươi mà."
Tần Lệ vất vả lắm mới hớp được vài ngụm không khí lớn, nghiến răng nghiến lợi: "Trẫm không có quên, rõ ràng là ngươi quên sạch thì có!"
Tạ Lâm Xuyên dùng chóp mũi cọ cọ vào má hắn: "Bây giờ ta đều nhớ ra cả rồi, cho nên... ta muốn bệ hạ chỉ nhớ kỹ đêm nay thôi, còn những chuyện đau khổ trước kia, hãy quên sạch đi có được không?"
Đầu ngón tay Tần Lệ bấu chặt, ôm siết lấy y, không thốt nên lời nào.
Tạ Lâm Xuyên hôn lên làn môi ẩm ướt của hắn, đan chặt năm ngón tay mình vào tay hắn, kiên định mà chậm rãi lấn sâu vào trong.
"Tần Lệ, ngươi hỏi ta muốn có được thứ gì, thực ra điều ta khao khát nhất chính là mai này sẽ có một thế giới bình đẳng, nơi mà đôi ta vĩnh viễn ở bên nhau. Ta chỉ cần mỗi ngươi mà thôi."
Tần Lệ bỗng chốc trợn tròn mắt, cả người run lên bần bật, yết hầu trồi sụt liên tục, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn sững sờ nhìn y, mở miệng ra định nói gì đó nhưng cổ họng khô khốc chẳng thể phát ra nổi nửa âm thanh.
Tạ Lâm Xuyên cúi đầu hôn khóe môi hắn, nghiêm túc bảo: "Ngươi xem, ta đã nói rồi, ngươi nên uống nhiều cái bát canh sâm kia một chút mới phải."
Tần Lệ suýt chút nữa là nghẹn họng tắt thở, nghĩ mãi cũng chẳng lôi ra được từ ngữ nào thích hợp để mắng nhiếc y, đành bực dọc thở hổn hển: "Chẳng phải đều tại ngươi nói bậy nói bạ sao!"
Hại hắn từ đỉnh đầu xuống tận xương cụt đều tê rần hết cả rồi.
Tần Lệ ôm chặt lấy y, vùi mặt vào hõm vai y, tức đến nghiến răng kèn kẹt: "Đồ đáng ghét..."
Hắn khàn giọng, trong miệng làu bàu nửa ngày trời, cuối cùng mới nhịn không được thốt lên: "Dù cho ngươi có lừa gạt ta... chỉ cần đừng để ta phát hiện ra, thì ta cũng cam lòng nhận lấy."
Tạ Lâm Xuyên nghe xong lời này thì bật cười, dụi dụi vào người hắn, bảo: "Vừa nãy ta nói muốn bệ hạ yêu thương ta, bệ hạ vẫn chưa trả lời ta đâu đấy."
Tần Lệ nghẹn họng, vành tai đỏ ửng lên, hai mắt nhìn láo liên: "Trả lời cái gì chứ..."
Tạ Lâm Xuyên cong khóe môi: "Bệ hạ cả đời này từng yêu ai chưa?"
Tần Lệ mấp máy môi, quay mặt đi: "Ta từ nhỏ lớn lên trong bầy sói, không biết yêu, chỉ biết cưỡng đoạt."
Khóe mắt hắn liếc thấy Tạ Lâm Xuyên hơi nhướng mày, bèn dời tầm mắt trở lại, nhỏ giọng bảo: "Trừ phi ngươi dạy ta."
Nhìn vào ánh mắt mềm mại hiếm thấy của hắn, trái tim Tạ Lâm Xuyên cũng theo đó mà tan chảy rồi căng phồng. Y cúi đầu hôn lên khóe môi hắn, trầm giọng đáp lại: "Được."
Y dọc theo yết hầu đang ngửa lên mà hôn miết xuống dưới, lưu lại một chuỗi vệt đỏ đầy ám muội.
Tần Lệ ôm lấy tấm lưng y, chỉ thấy đầu óc choáng váng đảo điên, bên tai toàn là tiếng nước sền sệt dính nhớp, cuối cùng chạm phải hai hàng dấu răng. Hắn mơ mơ màng màng nghĩ, là... là kiểu dạy này sao?
-Hết-
Editor's note: Ngoại truyện sau là ngoại truyện hiện đại dài 8 chương nhé. Nhân viên x tổng tài =)) Mình cũng sẽ đổi đại từ nhân xưng của bạn Tạ cho hợp vibe hiện đại nhen~